10+ Bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng (điểm cao)

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ một thói quen hay một quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng

a) Mở bài:

- Vấn đề: "Sống ảo" không còn là trào lưu mà đã trở thành một căn bệnh thời đại, dẫn đến sự lệch lạc trong nhận thức về giá trị thực.

- Mục tiêu: Thuyết phục từ bỏ sự lệ thuộc vào hào quang ảo để quay về xây dựng giá trị nội tại.

b) Thân bài:

- Bản chất: Là việc dùng hình ảnh giả tạo trên mạng để che đậy thực tại trống rỗng; tin vào những kịch bản hoàn hảo tự vẽ ra (ảo tưởng).

- Hệ lụy:

+ Tâm lý: Luôn lo âu, tự ti khi so sánh mình với người khác; rơi vào trầm cảm khi thực tế không như ý.

+ Hành động: Tiêu tốn thời gian, tiền bạc vào việc "làm màu" thay vì tu dưỡng tri thức, kỹ năng.

Quảng cáo

+ Quan hệ: Đánh mất những kết nối chân thành; sống trong sự cô độc giữa đám đông tung hô ảo.

+ Phản biện: Sống ảo không giúp bạn trở thành người thành công, nó chỉ tạo ra một cái vỏ rỗng.

c) Kết bài:

- Thông điệp: "Hào quang ảo không thể soi sáng con đường thực".

- Lời kêu gọi: Hãy tắt bộ lọc (filter), đối diện với khuyết điểm và bắt đầu sống cuộc đời thực rực rỡ.

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng - mẫu 1

Có một nghịch lý của thời đại: con người chưa bao giờ có nhiều công cụ để thể hiện bản thân như hôm nay, nhưng cũng chưa bao giờ xa cách với chính mình đến thế. “Sống ảo” – cụm từ tưởng chừng vô hại ấy – đang dần trở thành một căn bệnh văn hóa, nơi ranh giới giữa con người thật và nhân vật được dàn dựng trên mạng xã hội bị xóa nhòa. Hàng triệu người mỗi ngày thức dậy không phải để sống một ngày trọn vẹn, mà để tạo ra phiên bản của một ngày trọn vẹn: check-in ở nơi sang trọng, đăng tải bữa ăn cầu kỳ, khoe khoang thành tích, và ẩn đi tất cả những vụn vỡ, thất bại, và cô đơn. Họ xây dựng một lăng kính méo mó về chính mình, và rồi, tự nhốt mình vào trong đó. Để từ bỏ lối sống ảo, trước hết phải nhận ra một sự thật phũ phàng: càng cố gắng xây dựng một hình ảnh hoàn hảo trên mạng, bạn càng đánh mất khả năng chấp nhận con người thật của mình.

Quảng cáo

Sống ảo bắt nguồn từ một nỗi sợ hãi nguyên thủy: sợ bị lãng quên, sợ bị đánh giá thấp, sợ không được công nhận. Trong một thế giới mà giá trị con người dường như được đo bằng số lượt thích, lượt theo dõi, và bình luận, nhiều người trẻ đã rơi vào cái bẫy tâm lý mà các nhà xã hội học gọi là “sự định hướng bởi người khác” (other-directedness). Họ không còn hỏi “Tôi thực sự muốn gì?”, mà hỏi “Người khác sẽ nghĩ gì về tôi?”. Mỗi bức ảnh được lọc qua ba, bốn ứng dụng chỉnh sửa. Mỗi status được cân nhắc từng con chữ. Mỗi check-in được tính toán để thể hiện một “đẳng cấp”. Cuộc sống thật bị hy sinh để nuôi dưỡng một bản thể ảo – thứ tồn tại song song nhưng ngày càng xa rời thực tế. Hệ quả là, khi đối diện với gương, họ không còn nhận ra khuôn mặt không qua filter. Khi ở một mình, họ cảm thấy trống rỗng vì không có ai để chứng kiến. Họ đã trở thành con tin của chính hình ảnh mà họ dựng lên.

Hãy thử tưởng tượng bạn là một diễn viên. Mỗi ngày, bạn lên sân khấu, diễn một vai diễn hoàn hảo, nhận được những tràng pháo tay ảo. Nhưng khi màn hạ, bạn trở về hậu trường – nơi chẳng có ai vỗ tay, chẳng có ai ngưỡng mộ, chỉ có bốn bức tường và những suy nghĩ miên man. Và rồi, vì quá sợ hãi sự đối diện với chính mình, bạn lại vội vã lên sân khấu lần nữa, lại diễn, lại cười, lại khoe. Đó là cuộc đời của một người sống ảo. Họ không bao giờ được nghỉ ngơi, bởi khi nghỉ ngơi, họ phải đối diện với câu hỏi đáng sợ nhất: Nếu không có những lượt thích kia, tôi là ai? Câu trả lời – thường là sự trống rỗng – khiến họ càng lún sâu hơn vào vòng xoáy của ảo tưởng.

Quảng cáo

Nhưng cái giá phải trả cho lối sống ảo không chỉ dừng lại ở sự xa cách với chính mình. Nó còn phá hủy các mối quan hệ thực. Bạn có bao giờ thấy một nhóm bạn ngồi cạnh nhau, mỗi người cầm một chiếc điện thoại, livestream bữa ăn hoặc “check-in” địa điểm, trong khi không ai nói với ai câu gì? Đó là sự mỉa mai của thời đại kết nối: chúng ta kết nối với hàng trăm người lạ, nhưng lại ngắt kết nối với những người ngồi cạnh mình. Những “bạn bè trên mạng” có thể thả tim cho ảnh của bạn, nhưng liệu có ai trong số đó đến thăm bạn khi bạn ốm, cho bạn mượn vai khi bạn khóc, hoặc đơn giản là lắng nghe bạn mà không cần “like” hay “share”? Nhà triết học người Đức, Martin Heidegger, từng cảnh báo rằng sự phát triển của công nghệ có thể khiến con người rơi vào trạng thái “quên lãng sinh tồn” – quên mất rằng giá trị đích thực nằm trong sự hiện diện, trong cái “ở-đó” (Dasein) với thế giới và với người khác. Sống ảo là một biểu hiện đỉnh cao của sự quên lãng ấy: bạn hiện diện khắp nơi trên mạng, nhưng lại vắng mặt hoàn toàn trong đời thực.

Vậy, làm thế nào để từ bỏ lối sống ảo? Không phải bằng cách xóa bỏ mạng xã hội – bởi đó không phải là giải pháp thực tế. Thay vào đó, hãy bắt đầu bằng một hành động đơn giản: dành một ngày không đăng bất cứ điều gì. Không story, không ảnh, không check-in. Hãy sống ngày hôm đó chỉ để trải nghiệm, không để chứng minh bạn đã trải nghiệm. Đi ăn một món ngon và ăn nó trong im lặng, không chụp. Đi dạo một buổi chiều đẹp và cảm nhận làn gió, không để camera ghi lại. Gặp gỡ một người bạn và trò chuyện sâu sắc, không cần phải “check-in cùng ai”. Bạn sẽ thấy một sự giải phóng kỳ diệu: không còn áp lực phải sống sao cho “đẹp”, không còn nỗi lo bức ảnh được bao nhiêu tim, không còn sự so sánh vô hình với những “phiên bản hoàn hảo” của người khác. Bạn được là chính bạn – với những khuyết điểm, những ngày xấu trời, những khoảnh khắc chẳng có gì đặc biệt. Và bạn sẽ nhận ra rằng: chính sự bình thường ấy mới là thứ đáng sống nhất. Đừng để cuộc đời thật của bạn chỉ là một bản nháp cho một hình ảnh ảo. Hãy sống để trải nghiệm, chứ không phải sống để khoe.

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng - mẫu 2

Tôi từng biết một cô gái. Mỗi sáng, cô thức dậy hai tiếng trước khi ra ngoài: một tiếng để làm đẹp, một tiếng để chụp ảnh. Cô chọn góc nào đẹp nhất, ánh sáng nào tôn da nhất, bộ đồ nào khiến cô trông như một fashionista. Bữa sáng – một ly nước ép và bánh mì nướng – được bày biện như trong một tạp chí ẩm thực, nhưng thực ra cô chỉ ăn vội một nửa, vì phải tranh thủ chụp trước khi trời sáng quá. Những bức ảnh ấy, sau một giờ chỉnh sửa, được đăng lên Instagram với hashtag #morningvibes, #selflove. Hàng trăm like đổ về. Hàng chục bình luận “xinh quá”, “cuộc sống mơ ước”. Nhưng tôi là người biết cô ấy thật: phòng ngủ bừa bộn, tâm trạng thất thường, và nỗi sợ hãi khủng khiếp đến mức không dám ra ngoài nếu không có lớp make-up hoàn hảo. Cô ấy sống trong hai thế giới: một thế giới lung linh trên mạng, và một thế giới ảm đạm ngoài đời. Và cô ấy ngày càng ghét thế giới thứ hai, bởi nó không giống với thế giới thứ nhất. Đó là cái bẫy của sống ảo: bạn càng tạo ra một hình ảnh hoàn hảo, bạn càng khó chấp nhận sự thiếu hoàn hảo của đời thật.

Sống ảo không chỉ là hành vi đăng ảnh lên mạng. Sống ảo là khi bạn sợ bị phát hiện rằng cuộc đời bạn không giống như trên ảnh. Sống ảo là khi bạn từ chối đăng những bức ảnh chụp khi trời mưa, khi bạn mệt mỏi, khi bạn vừa khóc. Sống ảo là khi bạn tạo ra một “nhân vật” khác hẳn con người thật, và rồi yêu cầu chính mình phải sống như nhân vật ấy. Đó là một áp lực vô hình, đè nặng lên vai hàng triệu người trẻ. Họ không dám thừa nhận rằng mình đang chán nản, vì nó sẽ phá vỡ hình ảnh “viên mãn” trên mạng. Họ không dám chia sẻ thất bại, vì sợ bị so sánh với những thành công rực rỡ của người khác. Họ sống trong một ngục tù do chính mình xây, với những bức tường là những bức ảnh lung linh, và lối thoát duy nhất – sự chân thật – lại là thứ họ sợ nhất.

Tôi nhớ một câu chuyện khác. Một chàng trai, nổi tiếng với những bức ảnh du lịch khắp thế giới. Anh đứng trên đỉnh núi, tay dang rộng, bình minh phía sau. An cạnh bờ biển xanh ngắt, nụ cười rạng rỡ. Mọi người tưởng anh có một cuộc đời mơ ước. Nhưng ít ai biết rằng: những chuyến đi ấy chỉ kéo dài vài ngày, xen kẽ giữa hàng tháng trời anh vật lộn với công việc văn phòng tẻ nhạt. Những bức ảnh đẹp nhất được chụp sau hàng trăm lần bấm máy hỏng. Anh đã từng suýt ngã vách núi chỉ để có được một góc chụp ấn tượng. Và sau mỗi chuyến đi, khi những like dần thưa, anh lại rơi vào trạng thái trống rỗng, chờ đợi chuyến đi tiếp theo để được “sống” lại. Cho đến một ngày, anh rơi nước mắt khi nhận ra: mình chưa bao giờ thực sự tận hưởng một chuyến đi nào. Mỗi bình minh, thay vì nhìn bằng mắt, anh nhìn qua ống kính. Mỗi âm thanh của sóng vỗ, thay vì nghe bằng tai, anh nghe qua micro của máy quay. Anh đã đánh đổi trải nghiệm thật để lấy những bức ảnh về trải nghiệm. Anh xóa tài khoản, bán máy ảnh, và bắt đầu lại. Hiện tại, anh nói: “Tôi chưa bao giờ hạnh phúc hơn. Bây giờ tôi đi du lịch, và tôi để điện thoại trong balo. Tôi nhìn, tôi ngửi, tôi chạm. Và tôi nhớ mọi thứ lâu hơn, sâu hơn, khi không có nút ‘chụp’ chen vào.”

Có một sự thật mà sống ảo khiến chúng ta quên mất: khoảnh khắc đẹp nhất không bao giờ nằm trong bức ảnh, mà nằm trong ký ức. Một bức ảnh có thể giữ lại hình ảnh, nhưng nó không giữ được cảm giác: cái ôm của mẹ, cái nắm tay của người yêu, tiếng cười của bạn bè, sự yên bình khi ngắm hoàng hôn. Những thứ đó không thể filter, không thể chỉnh sửa, không thể đăng và nhận like. Chúng chỉ tồn tại trong khoảnh khắc, và chỉ những ai thực sự hiện diện mới có thể cảm nhận. Khi bạn dán mắt vào màn hình để chụp, để chỉnh sửa, để đăng, để xem like – bạn đã bỏ lỡ chính khoảnh khắc đó. Bạn đang biến mình thành khán giả của cuộc đời mình. Và khi bạn là khán giả, bạn sẽ chẳng bao giờ là nhân vật chính.

Hãy thử một lần: sống một ngày không có ảnh. Đi ăn ở một nhà hàng đẹp, nhưng đừng chụp món ăn. Đi chơi với bạn bè, nhưng đừng check-in. Mặc một bộ đồ đẹp, nhưng đừng đăng selfie. Hãy xem điều gì xảy ra. Bạn sẽ thấy mình nhẹ nhõm hơn. Bạn sẽ thấy mình không còn bận tâm đến việc “người khác nghĩ gì về mình”. Bạn sẽ thấy mình có thể cười to hơn, nói nhiều hơn, và sống sâu hơn. Bởi khi không còn ai chứng kiến, bạn mới thực sự được tự do để là chính mình. Và chính trong sự tự do ấy – không giả tạo, không dàn dựng, không khoe mẽ – bạn sẽ tìm thấy hạnh phúc đích thực. Hãy cởi bỏ chiếc mặt nạ bằng kính ấy. Khuôn mặt thật của bạn, dù không hoàn hảo, vẫn đẹp hơn bất kỳ một bức ảnh nào đã qua chỉnh sửa.

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng - mẫu 3

Có một khái niệm trong tâm lý học gọi là “khoảng cách chân thực” (authenticity gap): sự chênh lệch giữa con người bạn thể hiện trên mạng xã hội và con người bạn thực sự trong đời. Nghiên cứu chỉ ra rằng khoảng cách này càng lớn, mức độ trầm cảm, lo âu và cảm giác cô đơn càng cao. Nói cách khác, sống ảo không chỉ vô ích – nó còn trực tiếp gây hại cho sức khỏe tinh thần của bạn. Và trong khi bạn dành hàng giờ mỗi ngày để nuôi dưỡng một “bản sao kỹ thuật số” không bao giờ đủ hoàn hảo, thì “bản thân thật” – thứ duy nhất có thể đi làm, kiếm tiền, yêu thương, và để lại di sản – lại đang bị bỏ bê. Đã đến lúc thực hiện một cuộc tái cấu trúc triệt để: đưa năng lượng trở lại với thực tại, và biến những ảo tưởng thành những thành tựu có thể đo đếm được bằng đời thường.

Trước hết, hãy thực hiện một đánh giá ROI (Return on Investment) cho thời gian bạn dành cho sống ảo. ROI ở đây là thứ bạn nhận lại được có giá trị lâu dài. Một giờ dành để chỉnh sửa ảnh và đăng lên Facebook mang lại cho bạn một vài lượt thích – thứ sẽ biến mất sau 24 giờ và chẳng giúp bạn thăng tiến trong công việc hay cải thiện kỹ năng nào. Một giờ dành để học một khóa online, tập gym, hoặc xây dựng một mối quan hệ thực, ngược lại, có thể mang lại lợi ích kéo dài hàng tháng, thậm chí hàng năm. Các nhà kinh tế học hành vi gọi đây là “chiết khấu thời gian” (temporal discounting): con người có xu hướng chọn phần thưởng nhỏ ngay lập tức (như lượt like) thay vì phần thưởng lớn trong tương lai (như một kỹ năng thực sự). Hãy chống lại xu hướng đó. Hãy hỏi bản thân mỗi khi định đăng một bức ảnh: Việc này có giúp tôi trở nên giỏi hơn, khỏe hơn, giàu hơn, hay hạnh phúc hơn một cách bền vững không? Nếu câu trả lời là không, hãy dừng lại.

Tiếp theo, hãy áp dụng phương pháp “30 ngày sống thật” – một thử thách đã thay đổi cuộc đời của hàng ngàn người. Các bước cụ thể như sau:

Ngày 1-7: Cai nghiện phơi bày. Không đăng bất kỳ nội dung nào lên mạng xã hội trong 7 ngày. Không ảnh, không story, không status, không check-in. Bạn vẫn có thể lướt, nhưng không đăng gì cả. Ghi lại cảm xúc của bạn mỗi ngày.

Ngày 8-14: Cắt giảm tiếp nhận. Hủy theo dõi tất cả các tài khoản khiến bạn cảm thấy tự ti, so sánh, hoặc áp lực. Chỉ giữ lại những tài khoản mang lại giá trị thực (tin tức, kiến thức, hoặc bạn bè thân thiết). Giới hạn thời gian lướt xuống còn 30 phút/ngày.

Ngày 15-21: Thay thế hoạt động. Mỗi lần bạn muốn đăng ảnh hoặc viết status, hãy làm một trong ba việc: gọi điện cho một người bạn, viết nhật ký giấy, hoặc làm một việc tốt cho ai đó mà không khoe trên mạng.

Ngày 22-30: Xây dựng danh tính thực. Viết ra ba mục tiêu phát triển bản thân thực tế cho sáu tháng tới: ví dụ, học một kỹ năng nghe nói tiếng Anh, giảm 5kg, hoặc đọc 12 cuốn sách. Dành thời gian tiết kiệm được từ mạng xã hội để theo đuổi những mục tiêu này. Kết thúc 30 ngày, bạn sẽ thấy mình có nhiều năng lượng, tập trung và tự tin hơn hẳn.

Một yếu tố quan trọng không kém để từ bỏ sống ảo là tái định nghĩa giá trị bản thân. Nhiều người sống ảo vì họ không biết giá trị của mình đến từ đâu ngoài những “tín hiệu xã hội” như lượt thích. Hãy học cách định giá bản thân dựa trên những thước đo nội tại: bạn đã học được điều gì mới hôm nay? Bạn đã giúp đỡ ai? Bạn có trung thực với chính mình không? Những câu hỏi ấy không có nút like, nhưng chúng là nền tảng của lòng tự trọng thực sự. Một khi bạn xây dựng được hệ quy chiếu nội tại vững chắc, những ảo tưởng bên ngoài sẽ mất đi sức hấp dẫn. Bạn sẽ không còn thèm khát sự công nhận của người lạ, bởi bạn đã có sự công nhận từ chính mình.

Cuối cùng, hãy nhận nhóm cộng sự: rủ một người bạn hoặc thành viên gia đình cùng thực hiện thử thách 30 ngày sống thật. Hai người sẽ kiểm tra lẫn nhau, chia sẻ tiến độ, và ăn mừng những chiến thắng nhỏ. Sự đồng hành giúp tăng đáng kể tỷ lệ thành công. Và sau 30 ngày, bạn có thể quay lại mạng xã hội – nhưng với một tư thế khác: không còn là nô lệ của nó, mà là người sử dụng có chủ đích. Bạn đăng khi có điều thực sự muốn chia sẻ, không phải để chứng minh bất cứ điều gì. Bạn xem như một công cụ, không phải một lối sống.

Sống ảo là một cuộc trốn chạy khỏi sự bất toàn của đời thật. Nhưng sự bất toàn ấy mới chính là thứ làm nên một con người độc đáo. Bạn không cần phải hoàn hảo trên mạng. Bạn chỉ cần có thật. Và khi bạn có thật, khi bạn dám sống với những khuyết điểm, thất bại, và cả những khoảnh khắc bình thường đến nhạt nhẽo – bạn sẽ thấy mình nhẹ nhàng hơn, tự do hơn, và đáng yêu hơn trong mắt những người thực sự quan trọng. Hãy buông chiếc điện thoại xuống. Nhìn lên. Thế giới ngoài kia đang chờ bạn – và nó có thật, không cần một bộ lọc nào cả.

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng - mẫu 4

Trong kỷ nguyên mà sự tồn tại của con người đôi khi được định nghĩa qua những điểm ảnh (pixel) và những con số tương tác trên màn hình, chúng ta đang chứng kiến một cuộc "di cư" quy mô lớn của bản ngã vào thế giới phù hoa. "Sống ảo" và "ảo tưởng" về sức mạnh cá nhân trên không gian mạng đã không còn là sở thích nhất thời, mà trở thành một loại độc tố gặm nhấm lòng tự trọng thực thụ. Để sống một cuộc đời ý nghĩa, việc từ bỏ thói quen này là điều kiện tiên quyết để giải phóng cá nhân khỏi những xiềng xích của sự giả tạo.

Trước hết, sống ảo là sự xâm lăng của diện mạo lên thực chất. Chúng ta đang sống trong một xã hội nơi "cái trông thấy" quan trọng hơn "cái hiện hữu". Nhiều người sẵn sàng dành hàng giờ để chỉnh sửa một tấm ảnh, vay mượn những triết lý sâu xa để đắp lên một cuộc đời thực vốn đang đầy rẫy sự lười biếng và trì trệ. Đây là một dạng bi kịch của sự tự lừa dối: khi những lượt tán thưởng ảo tăng lên, cái tôi giả tạo dần chiếm quyền kiểm soát, khiến con người tin rằng mình thực sự tài giỏi, giàu có và hạnh phúc như những gì họ trình diễn. Sự "ảo tưởng" này là một liều thuốc tê làm tê liệt ý chí rèn luyện. Tại sao phải nỗ lực học tập hay lao động khi chỉ cần vài cú chạm là đã có thể nhận được sự ngưỡng mộ của đám đông?

Sâu sắc hơn, thói quen này tạo ra một áp lực vô hình lên sức khỏe tâm thần. Khi lấy mạng xã hội làm hệ quy chiếu, chúng ta vô tình tham gia vào một cuộc đua không có hồi kết về sự hoàn hảo. Việc so sánh thực tại thô ráp của mình với những hình ảnh đã qua bộ lọc của người khác dẫn đến hội chứng tự ti và lo âu thường trực. Chúng ta sống trong nỗi sợ bị bỏ lại, sợ mình không đủ "đẹp", không đủ "sang" như kịch bản mạng xã hội định ra. Từ đó, con người trở thành nô lệ cho ý kiến của người lạ, đánh mất đi bản sắc nguyên bản và sự hồn nhiên trong trải nghiệm cuộc sống.

Từ bỏ sống ảo là một hành động dũng cảm để "tái chiếm" lại thực tại. Sự thật là: không một lượt "Like" nào có thể lấp đầy sự trống rỗng trong tâm hồn, và không một bộ lọc ảnh nào có thể che giấu được sự thiếu hụt về tri thức. Một cá nhân ưu tú là người biết đầu tư vào những giá trị "offline": một cơ thể khỏe mạnh, một trí tuệ sâu sắc và những mối quan hệ chân thành không cần phô trương.

Tóm lại, sống ảo chỉ là một cuộc dạo chơi trong gương, nơi mọi thứ đều rực rỡ nhưng không thể chạm tới. Hãy dũng cảm bước ra khỏi tấm gương ấy, chấp nhận những khuyết điểm của bản thân và bắt đầu xây dựng cuộc đời mình từ những điều nhỏ bé nhất. Chỉ khi bạn ngừng "diễn", bạn mới bắt đầu "sống".

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng - mẫu 5

Nếu sự sống là một hành trình đi tìm chân lý, thì thói quen sống ảo và ảo tưởng về bản thân chính là những màn sương mù dày đặc ngăn cản con người chạm đến hạnh phúc đích thực. Chúng ta đang chứng kiến một thế hệ nỗ lực xây dựng những "lâu đài cát" trên không gian số nhưng lại để mặc cho ngôi nhà tâm hồn mình hoang tàn, rạn nứt. Thuyết phục một người từ bỏ sống ảo thực chất là giúp họ khôi phục lại chủ nghĩa thực chất trong lối sống và tư duy.

Về phương diện nhận thức, ảo tưởng trên mạng xã hội là một loại "bong bóng giá trị". Khi con người nhận được quá nhiều sự quan tâm ảo, họ dễ dàng rơi vào trạng thái ngộ nhận về tầm ảnh hưởng của mình. Họ quên rằng danh tiếng ảo không đi kèm với thực lực và uy tín trong đời thực. Sự ảo tưởng này vô cùng nguy hiểm vì nó làm thui chột khả năng tự phê bình. Khi không còn nhìn thấy những khuyết điểm của chính mình sau những lớp "filter", chúng ta sẽ ngừng học hỏi và trở nên kệch cỡm trong mắt những người thực sự tỉnh táo.

Xét về bình diện quan hệ, sống ảo chính là kẻ thù của sự thấu cảm và kết nối sâu. Thay vì lắng nghe tâm sự của người bạn ngồi đối diện, chúng ta lại mải mê chụp ảnh món ăn để khoe khoang. Chúng ta sở hữu hàng ngàn kết nối nhưng lại cô đơn đến cùng cực vì không ai thực sự biết chúng ta là ai đằng sau màn hình. Từ bỏ sống ảo là cách để chúng ta trân trọng tính "thời điểm" và "sự hiện diện". Một cái nắm tay thật, một ánh mắt thấu hiểu trực tiếp luôn có sức mạnh chữa lành lớn hơn vạn lời tán dương vô danh trên thế giới số.

Hơn thế nữa, từ bỏ sống ảo là một sự giải phóng năng lượng. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy mình có thêm bao nhiêu thời gian và trí lực khi ngừng lo lắng về việc "phải thể hiện như thế nào". Nguồn năng lượng đó nếu được dùng để đọc một cuốn sách, học một kỹ năng mới hay đơn giản là chăm sóc một nhành cây, sẽ mang lại sự thỏa mãn tự thân – thứ hạnh phúc bền vững không phụ thuộc vào bất kỳ thuật toán nào.

Kết lại, cuộc đời thật diễn ra bên ngoài những Pixel. Đừng để tuổi trẻ của mình bị giam cầm trong những khung hình giả tạo. Hãy bước ra ngoài, đối mặt với những thử thách thực sự, đổ những giọt mồ hôi thực sự để gặt hái những thành công thực sự. Hãy để giá trị của bạn tỏa hương từ chính nhân cách và hành động, thay vì mòn mỏi chờ đợi sự xác nhận của thế gian qua màn hình điện thoại. Hãy sống một cuộc đời khiến bạn không cần phải dùng đến bất kỳ bộ lọc nào để cảm thấy tự hào.

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng - mẫu 6

Trong thời đại công nghệ số, một bộ phận lớn giới trẻ đang tự giam cầm mình trong một thế giới không có thật: thế giới của "sống ảo" và những ảo tưởng hão huyền. Sống ảo là hành vi định vị giá trị bản thân qua những lượt tương tác trên mạng xã hội. Ảo tưởng là sự ngộ nhận về năng lực, vị thế của mình ngoài đời thực dựa trên sự tung hô ảo. Đã đến lúc chúng ta phải từ bỏ căn bệnh bóp méo thực tại này.

Sống ảo biến con người thành những "con nghiện" lời khen. Nhiều người sẵn sàng dành hàng giờ đồng hồ chỉ để chỉnh sửa một bức ảnh, viết một dòng trạng thái câu tương tác, nhưng lại thờ ơ với bữa cơm gia đình. Đáng sợ hơn, thế giới ảo nuôi dưỡng những ảo tưởng tai hại. Khi thấy những hình ảnh "giàu sang tự tạo" trên mạng, nhiều bạn trẻ lầm tưởng rằng thành công là thứ dễ dàng đạt được mà không cần lao động. Họ tôn thờ những giá trị bề nổi, lười biếng trong học tập nhưng lại mong chờ một phép màu đưa mình thành ngôi sao.

Hậu quả của lối sống này là sự rỗng tuếch về tâm hồn và suy kiệt về kỹ năng thực tế. Khi đối mặt với áp lực cuộc sống, những người sống ảo dễ dàng sụp đổ vì nhận ra "vương quốc" của mình chỉ được xây bằng những dòng mã điện tử.

Hãy tắt màn hình để bật lại cuộc sống thực. Thay vì đếm lượt yêu thích trên mạng, hãy đếm những giá trị thật mà bạn tạo ra cho gia đình và xã hội. Đừng để cuộc đời mình trôi qua một cách lãng phí sau lớp kính của màn hình điện thoại.

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng - mẫu 7

Trong thời đại công nghệ số phát triển mạnh mẽ, mạng xã hội đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống con người. Chỉ với một chiếc điện thoại, người ta có thể chia sẻ hình ảnh, cảm xúc và kết nối với thế giới xung quanh. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích tích cực, mạng xã hội cũng kéo theo một thực trạng đáng lo ngại: nhiều người dần chìm vào lối sống ảo và những ảo tưởng về bản thân. Họ sống để được chú ý, để chạy theo lượt thích, lời khen và hình ảnh hào nhoáng trên không gian mạng, mà quên mất giá trị thật của cuộc sống. Vì vậy, từ bỏ thói quen sống ảo và ảo tưởng là điều cần thiết để con người sống chân thực hơn, tỉnh táo hơn và có trách nhiệm hơn với chính mình.

Sống ảo là lối sống quá phụ thuộc vào mạng xã hội, chú trọng xây dựng hình ảnh trên không gian mạng hơn là đời sống thực tế. Còn ảo tưởng là việc con người tự đánh giá sai lệch về bản thân, tin vào những giá trị không có thật hoặc phóng đại khả năng của mình. Hai điều này thường đi liền với nhau: càng sống ảo, con người càng dễ chìm trong những ảo tưởng do chính mình tạo ra.

Trước hết, sống ảo khiến con người dần đánh mất giá trị thật của bản thân. Nhiều người dành hàng giờ chỉ để chỉnh sửa một bức ảnh, tạo dựng một cuộc sống hoàn hảo trên mạng xã hội, trong khi ngoài đời lại sống thiếu mục tiêu và thiếu kết nối thật sự. Họ đo giá trị của mình bằng lượt thích, lượt theo dõi hay những lời khen ảo. Khi quá phụ thuộc vào sự công nhận từ mạng xã hội, con người dễ rơi vào trạng thái bất an, tự ti nếu không nhận được sự chú ý như mong muốn.

Không chỉ vậy, sống ảo còn khiến con người xa rời thực tế. Có những người thích khoe khoang cuộc sống giàu sang, hạnh phúc dù thực tế hoàn toàn ngược lại. Họ cố tạo ra một “phiên bản hoàn hảo” của bản thân để được ngưỡng mộ. Nhưng càng chạy theo vẻ hào nhoáng ấy, con người càng mệt mỏi vì phải sống trong sự giả tạo. Cuộc sống thật cần sự chân thành và nỗ lực, chứ không thể được xây dựng chỉ bằng những bức ảnh đẹp hay những dòng trạng thái bóng bẩy.

Nguy hiểm hơn, sống ảo dễ dẫn đến ảo tưởng. Khi liên tục nhận được lời khen và sự tung hô trên mạng, nhiều người bắt đầu đánh giá quá cao bản thân, cho rằng mình đặc biệt hơn người khác. Họ mơ tưởng đến thành công mà không chịu cố gắng, thích nổi tiếng nhanh chóng hơn là lao động nghiêm túc. Chính sự ảo tưởng ấy khiến con người mất khả năng nhìn nhận bản thân một cách khách quan, dễ thất vọng khi đối diện với thực tế khắc nghiệt.

Đối với giới trẻ, sống ảo và ảo tưởng còn gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc học tập và sự phát triển nhân cách. Nhiều bạn trẻ dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội, bỏ bê học tập, ít giao tiếp ngoài đời thực và dần lệ thuộc vào thế giới ảo. Có người sẵn sàng làm những hành động nguy hiểm, phản cảm chỉ để gây chú ý trên mạng. Điều đó cho thấy khi con người quá khao khát sự nổi tiếng ảo, họ có thể đánh mất cả lòng tự trọng và những giá trị đạo đức cần có.

Nhiều người cho rằng sống ảo chỉ là cách giải trí hay thể hiện cá tính. Điều đó không sai nếu biết sử dụng mạng xã hội đúng mức. Tuy nhiên, khi cuộc sống trên mạng trở nên quan trọng hơn cuộc sống thật, khi con người chỉ sống vì ánh nhìn của người khác, thì đó không còn là giải trí mà đã trở thành sự lệ thuộc nguy hiểm.

Để từ bỏ lối sống ảo và ảo tưởng, trước hết mỗi người cần học cách nhìn nhận đúng giá trị của bản thân. Giá trị thật không nằm ở số lượt thích hay sự nổi tiếng trên mạng, mà nằm ở tri thức, nhân cách và những điều tốt đẹp mình tạo ra trong cuộc sống. Bên cạnh đó, cần hạn chế phụ thuộc vào mạng xã hội, dành nhiều thời gian hơn cho học tập, gia đình, bạn bè và những trải nghiệm thực tế.

Gia đình và nhà trường cũng cần định hướng cho người trẻ cách sử dụng mạng xã hội văn minh. Thay vì chỉ cấm đoán, cần giúp các bạn hiểu được ranh giới giữa giải trí và lệ thuộc, giữa tự tin và ảo tưởng. Khi được sống trong môi trường tích cực, con người sẽ biết trân trọng giá trị thật hơn là chạy theo những hào nhoáng nhất thời.

Tóm lại, sống ảo và ảo tưởng là những thói quen nguy hiểm có thể khiến con người đánh mất bản thân và xa rời thực tế. Từ bỏ chúng không có nghĩa là từ bỏ mạng xã hội, mà là học cách sử dụng công nghệ một cách tỉnh táo và có trách nhiệm. Bởi cuối cùng, điều làm nên giá trị của một con người không phải là hình ảnh lung linh trên màn hình, mà là cách họ sống, nỗ lực và đối diện với cuộc đời thực của chính mình.

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng - mẫu 8

Trong kỷ nguyên số hóa, nhân loại đang chứng kiến một cuộc di cư khổng lồ từ thế giới thực sang thế giới số. Mạng xã hội không còn đơn thuần là công cụ giải trí mà đã trở thành một "xã hội thu nhỏ" thống trị tâm trí con người. Đáng báo động, sự chuyển dịch này kéo theo một căn bệnh thời đại nguy hiểm: thói "sống ảo" và hội chứng ảo tưởng sức mạnh. Đây là một lối sống lệch lạc, bóp méo nhân cách và tước đoạt đi cơ hội trưởng thành thực sự của con người. Chúng ta cần có một thái độ kiên quyết để từ bỏ thói quen độc hại này trước khi nó gặm nhấm hoàn toàn tương lai.

Sống ảo trước hết là một hội chứng tâm lý, nơi con người cố gắng xây dựng một phiên bản hoàn hảo, lung linh trên mạng xã hội để bù đắp cho những thiếu hụt ngoài đời thực. Biểu hiện của nó vô cùng tinh vi và đa dạng. Đó là việc một người dành cả thanh xuân chỉ để căn chỉnh một góc chụp, áp lên đó hàng chục bộ lọc chỉnh ảnh (filter) để có một diện mạo không tì vết. Đó là trào lưu "flex" (khoe khoang) của cải, học thức, hoặc tệ hơn là vấn nạn "phông bạt" – mượn xe, mượn nhà, chỉnh sửa hóa đơn từ thiện để đánh bóng tên tuổi. Từ sống ảo, con người trượt dài sang sự ảo tưởng. Họ ngộ nhận rằng số lượng người theo dõi (followers) tỷ lệ thuận với quyền lực và tầm ảnh hưởng của họ. Họ lầm tưởng những lời tán dương xã giao của những tài khoản vô danh trên mạng là thước đo cho năng lực và giá trị thực tế của bản thân.

Nguyên nhân của hiện tượng này đến từ sự yếu đuối trong tâm lý và áp lực đồng lứa (peer pressure). Khi nhìn thấy ai ai trên mạng cũng có cuộc sống nhung lụa, thành công vang dội, con người nảy sinh tâm lý tự ti. Thay vì nỗ lực thay đổi thực tại bằng lao động, họ chọn cách dễ dàng hơn: dùng công nghệ để ngụy tạo ra một thực tại khác. Sự đồng lõa của các thuật toán mạng xã hội – vốn luôn ưu tiên những điều giật gân, hào nhoáng – càng thổi phồng bong bóng ảo tưởng này lên gấp bội.

Hậu quả của lối sống này là một tấn bi kịch âm thầm nhưng tàn khốc. Về mặt tâm lý, nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng việc nghiện mạng xã hội và sống ảo làm gia tăng tỷ lệ trầm cảm và hội chứng sợ bị bỏ lỡ (FOMO). Con người trở nên cô đơn hơn bao giờ hết ngay trên chiếc giường của mình, bao quanh bởi hàng vạn tương tác nhưng trống rỗng về mặt tâm hồn. Về mặt thực tế, sự ảo tưởng triệt tiêu động lực phấn đấu. Một người trẻ ảo tưởng mình là "ngôi sao" sẽ khinh rẻ những công việc lao động bình thường, lười biếng học tập vì nghĩ mình đã đủ giỏi. Khi đối mặt với những va vấp, thất bại ngoài đời thực – nơi không có nút "xóa bình luận" hay "chặn người dùng" – họ lập tức rơi vào khủng hoảng, mất phương hướng và dễ dàng suy sụp.

Để thoát khỏi vũng lầy này, chúng ta cần một cuộc "cách mạng thức tỉnh" trong tư duy. Hãy bắt đầu bằng việc thực hiện "detox công nghệ" (thanh lọc kỹ thuật số) – giới hạn thời gian sử dụng mạng xã hội dưới một tiếng mỗi ngày. Hãy dũng cảm tháo bỏ những bộ lọc lung linh để đối diện với khuôn mặt mộc, với cuộc sống thực tại còn nhiều khuyết điểm của mình. Quan trọng nhất, hãy chuyển dịch năng lượng từ việc "xây dựng trang cá nhân" sang "xây dựng cuộc đời". Hãy đầu tư thời gian vào một cuốn sách, một khóa học kỹ năng, một buổi tập thể thao hoặc những chuyến đi tình nguyện thực tế. Giá trị của một con người được đo bằng những giọt mồ hôi trên giảng đường, trong nhà máy, bằng nụ cười của cha mẹ, chứ không phải bằng những con số vô cảm trên màn hình LED.

Từ bỏ sống ảo và ảo tưởng không phải là từ bỏ công nghệ, mà là giành lại quyền làm chủ cuộc đời từ tay công nghệ. Đừng biến mình thành những chiếc bóng vật vờ trong thế giới ảo, hãy là một thực thể sống động, mạnh mẽ và kiên cường giữa cuộc đời thực tại.

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng - mẫu 9

Bạn đã bao giờ thức dậy vào lúc ba giờ sáng, lướt điện thoại trong vô định và cảm thấy một nỗi cay đắng dâng lên trong lòng khi thấy cuộc sống của người khác sao mà hoàn hảo thế? Bạn đã bao giờ cảm thấy lo âu đến phát điên chỉ vì một bức ảnh mình vừa đăng lên không đạt được số lượt thích như kỳ vọng? Nếu câu trả lời là có, bạn không cô đơn. Chúng ta – một thế hệ được gắn nhãn là "công dân toàn cầu" – thực chất lại đang là những tù nhân tự nguyện trong nhà tù của thói "sống ảo" và những ảo tưởng do chính mình dựng lên. Đã đến lúc chúng ta phải dũng cảm nhìn nhận lại và học cách buông bỏ để trở về với mặt đất.

Sống ảo là một hội chứng gây nghiện êm dịu nhưng có sức tàn phá khủng khiếp. Chúng ta sống trong một thời đại mà đi ăn không phải để thưởng thức món ăn, mà để "cúng" mạng xã hội. Đi du lịch không phải để trải nghiệm văn hóa, mà để tìm những góc check-in sang chảnh. Chúng ta vô tình biến cuộc đời mình thành một show diễn thực tế cho thiên hạ xem, và bản thân mình trở thành một diễn viên mệt mỏi cố đóng cho tròn vai hạnh phúc. Sự nguy hiểm thực sự xuất hiện khi thói quen này nuôi dưỡng sự ảo tưởng. Khi nhận được vài trăm, vài nghìn lượt tim từ những người xa lạ, chúng ta bắt đầu ngộ nhận. Chúng ta tưởng mình có quyền lực, tưởng mình thông thái, tưởng mình là trung tâm của vũ trụ. Chúng ta quên mất rằng, đằng sau màn hình điện thoại ấy, chúng ta vẫn chỉ là những đứa trẻ chưa tự lo nổi bữa ăn, chưa tự chịu trách nhiệm nổi cho cuộc đời mình.

Sự ảo tưởng ấy giống như một liều thuốc mê khiến chúng ta ngủ quên trên những giá trị ảo. Khi bạn dành cả ngày để tranh luận, "cào bàn phím" định hướng dư luận trên mạng, cha mẹ bạn ở quê nhà đang già đi với những nếp nhăn và đôi mắt mờ đục vì nhớ con. Khi bạn mải miết xây dựng một tình yêu "ngôn tình" bằng những bức ảnh tay trong tay trên Facebook, bạn lại quên mất cách lắng nghe, thấu hiểu và bao dung cho những khuyết điểm đời thường của người mình yêu ngoài đời thực. Thế giới ảo cho chúng ta ảo giác về sự kết nối, nhưng thực chất lại đẩy chúng ta vào sự cô lập tuyệt đối.

Cái giá phải trả cho sự ảo tưởng là sự ngơ ngác và bất lực khi bước ra ngoài đời. Cuộc đời thực không vận hành bằng thuật toán. Nó thô ráp, khắc nghiệt, có thất bại, có tổn thương và không có chế độ "chỉnh sửa" (edit). Khi một người trẻ ảo tưởng bước vào phòng phỏng vấn xin việc, họ sẽ bàng hoàng nhận ra những thành tích ảo trên mạng không thể giúp họ giải quyết một sổ sách kế toán, không thể giúp họ giao tiếp với khách hàng. Sự vỡ mộng ấy đau đớn vô cùng, và nó đã đẩy biết bao người vào ngõ cụt của sự trầm cảm, oán hận cuộc đời.

Vậy làm thế nào để chúng ta từ bỏ được bóng ma ấy? Không có liều thuốc nào thần kỳ bằng sự tự nhận thức. Hãy hiểu rằng, hạnh phúc đích thực không nằm ở nút "Like" hay những dòng bình luận khen ngợi xã giao. Hạnh phúc thực sự là khi bạn ăn một món ăn ngon và cảm nhận được vị ngọt của nó ở đầu lưỡi. Hạnh phúc là khi bạn nhìn vào mắt người đối diện và thấy sự ấm áp, chứ không phải nhìn vào màn hình để kiểm tra thông báo. Hãy học cách yêu thương những vết sẹo, những khuyết điểm của bản thân ngoài đời thực thay vì trốn tránh sau những app chỉnh ảnh. Hãy lao động, hãy học tập, hãy để bàn tay mình thô ráp đi vì làm việc, để khối óc mình mệt nhoài vì tư duy sâu.

Cuộc sống này ngắn ngủi lắm, đừng lãng phí nó để làm đẹp cho một trang cá nhân vô tri. Hãy dũng cảm bấm nút tắt màn hình, bước ra ngoài cửa sổ, hít một hơi thật sâu và bắt đầu sống một cuộc đời thực sự rực rỡ.

Viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ quan niệm: Sống ảo và ảo tưởng - mẫu 10

Thời gian gần đây, cụm từ "phông bạt" và "flex" trở thành từ khóa thịnh hành trên các phương tiện truyền thông. Nó không còn là một trò đùa vô hại mà đã trở thành tấm gương phản chiếu một thực trạng nhức nhối: lối sống ảo tưởng và sự lệch lạc giá trị sống của một bộ phận không nhỏ trong xã hội hiện đại. Con người dường như đang điên cuồng lao vào một cuộc đua vũ trang về hình ảnh, nơi sự hào nhoáng giả tạo lên ngôi và những giá trị chân thực bị rẻ rúng. Đây là một xu hướng độc hại cần phải bị phê phán và loại bỏ tận gốc.

Nhìn thẳng vào thực tế, thói sống ảo và ảo tưởng hiện nay đã phát triển thành một "nghệ thuật lừa dối" có hệ thống. Người ta có thể thuê một chiếc xe sang chỉ để chụp vài tấm hình, mua những túi xách hàng hiệu giả, hoặc nghiêm trọng hơn là dàn dựng những câu chuyện từ thiện giả dối để đổi lấy sự nổi tiếng. Sự ảo tưởng về bản thân đạt đến đỉnh điểm khi những "thần tượng mạng" tự phong cho mình quyền giáo huấn người khác, nói những lời đạo lý sáo rỗng trong khi cuộc sống cá nhân lại bê tha, nợ nần chồng chất. Họ sống bằng vỏ bọc, tồn tại bằng sự tung hô của đám đông và coi đó là tấm hộ chiếu để bước vào giới thượng lưu.

Nguyên nhân sâu xa của căn bệnh này là sự khủng hoảng về mặt giá trị và sự lười biếng trong tư duy. Trong một xã hội đề cao vật chất và sự thành công nhanh chóng, nhiều người bị áp lực phải tỏ ra thành đạt bằng mọi giá. Thay vì chọn con đường chính đạo – tích lũy tri thức, rèn luyện kỹ năng, kiên trì vượt qua khó khăn – họ chọn con đường tắt: làm giả sự thành công. Họ bị mê hoặc bởi ý nghĩ rằng chỉ cần có nhiều lượt xem (views), có nhiều người theo dõi là sẽ có tiền tài và địa vị mà không cần phải bỏ ra xương máu, mồ hôi.

Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, và sự sụp đổ của những lâu đài cát trên mạng luôn để lại những hậu quả khôn lường. Sự phá sản về mặt nhân cách là điều đầu tiên nhìn thấy. Khi một người đã quen sống bằng sự dối trá, họ sẽ mất đi khả năng tự trọng và lòng trung thực – những nền tảng cốt lõi của một con người tử tế. Về mặt xã hội, lối sống ảo tưởng này tạo ra một thế hệ người trẻ "vô lực" nhưng "ảo vọng cao". Họ dễ dàng bất mãn với thực tại, quay sang oán trách gia đình, oán trách xã hội khi không đáp ứng được những nhu cầu xa hoa của họ. Nhiều vụ án lừa đảo, chiếm đoạt tài sản xuất phát cũng chỉ vì hung thủ cần tiền để duy trì cái vỏ bọc "sang chảnh" trên mạng xã hội.

Sự thức tỉnh không bao giờ là quá muộn, nhưng nó đòi hỏi một sự dũng cảm tột cùng. Xã hội cần lên án gay gắt những hành vi "phông bạt", tẩy chay những nội dung bẩn, nội dung ảo tưởng trên mạng. Bản thân mỗi cá nhân, đặc biệt là giới trẻ, cần phải học cách "định vị lại bản thân". Bạn là ai không phụ thuộc vào việc bạn đi xe gì, mặc áo hiệu gì trên Instagram, mà phụ thuộc vào việc bạn đóng góp được gì cho cuộc đời này, bạn đối xử với mọi người xung quanh ra sao khi camera đã tắt. Hãy trả mạng xã hội về đúng vị trí là một công cụ kết nối, chứ không phải là ông chủ điều khiển cuộc đời bạn.

Đã đến lúc chúng ta cần đập tan chiếc gương ảo ảnh đang làm mê muội tâm trí. Hãy quay về với mặt đất, cày xới trên mảnh đất thực tại của chính mình. Chỉ có những hạt mầm được gieo bằng mồ hôi và sự chân thành ngoài đời thực mới có thể cho ra những trái ngọt bền vững của hạnh phúc và thành công.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Để học tốt lớp 10 các môn học sách mới:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 10 sách mới các môn học