10+ Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài (điểm cao)

Viết văn bản nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học: Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài

I. Mở bài

- Dẫn dắt về vai trò của người trí thức trong lịch sử: Họ không chỉ là những người nắm giữ tri thức, tài năng mà còn là những người định hướng văn hóa, tư tưởng cho dân tộc.

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Vở kịch Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài của Nguyễn Huy Tưởng thông qua bi kịch của kiến trúc sư tài ba Vũ Như Tô.

- Nêu vấn đề nghị luận: Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội – Sự lựa chọn giữa khát vọng cá nhân và lợi ích của cộng đồng.

II. Thân bài

1. Trách nhiệm trí thức thể hiện qua nhân vật Vũ Như Tô

- Ý thức về tài năng và tâm huyết: Vũ Như Tô mang hoài bão lớn lao là xây dựng cho đất nước một công trình vĩ đại, bền như trăng sao để dân ta nghìn thu còn hãnh diện. Đây là một trách nhiệm mang tính "đại nghĩa" của người trí thức đối với nền văn hóa dân tộc.

- Sai lầm trong việc thực thi trách nhiệm:

Quảng cáo

o Người trí thức tách rời lý tưởng nghệ thuật khỏi đời sống nhân dân. Vũ Như Tô quá say mê cái đẹp mà vô cảm trước nỗi đau khổ, lầm than của phu phen và sưu cao thuế nặng của dân chúng.

o Sự mơ hồ về chính trị: Mượn tay bạo chúa Lê Tương Dực để thực hiện lý tưởng, biến mình thành công cụ bóc lột mà không hay biết.

- Bi kịch: Khi người trí thức không gắn tài năng với lợi ích xã hội, họ sẽ trở thành "kẻ thù" của nhân dân và công trình của họ sẽ bị phá hủy.

2. Bàn luận mở rộng về trách nhiệm của người trí thức trong xã hội

- Mối quan hệ giữa trí tuệ và đạo đức: Tài năng (Trí) phải luôn đi đôi với lương tâm (Đức). Người trí thức không thể nhân danh sự phát triển hay cái đẹp để chà đạp lên quyền sống của con người.

- Vai trò phản biện và dấn thân: Người trí thức cần có khả năng dự báo và phản biện các vấn đề xã hội, không nên chỉ sống trong "tháp ngà" nghệ thuật hay khoa học thuần túy.

- Trách nhiệm trong bối cảnh hiện đại:

Quảng cáo

o Đóng góp trí tuệ vào công cuộc xây dựng đất nước bền vững.

o Bảo vệ các giá trị nhân văn, không vì danh lợi cá nhân hay áp lực quyền lực mà đi ngược lại lợi ích chung của cộng đồng.

3. Bài học rút ra

- Với người sáng tạo: Cần tỉnh táo để nhận thức đúng đắn về thời cuộc, biết đặt hạnh phúc của nhân dân lên trên những tham vọng cá nhân.

- Với xã hội: Cần có cái nhìn bao dung nhưng cũng cần có môi trường để người trí thức được phát huy tài năng một cách đúng đắn nhất.

III. Kết bài

- Khẳng định lại giá trị của tác phẩm: Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài là hồi chuông cảnh tỉnh về sự thức tỉnh của người trí thức.

- Tổng kết thông điệp: Trách nhiệm lớn nhất của người trí thức là dùng tài năng để phụng sự nhân sinh. Một thiên tài chỉ thực sự có ý nghĩa khi họ thuộc về nhân dân và được nhân dân bảo vệ.

Quảng cáo

Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài - mẫu 1

Người trí thức luôn được xem là tầng lớp tinh hoa, là linh hồn của mỗi quốc gia. Họ mang trên vai sứ mệnh khai sáng và dẫn dắt sự phát triển của xã hội. Tuy nhiên, khi tài năng lớn lao bị đặt nhầm chỗ hoặc tách rời khỏi thực tại đời sống, nó sẽ tạo nên những bi kịch đau đớn. Vở kịch Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài của Nguyễn Huy Tưởng, thông qua nhân vật Vũ Như Tô, đã đặt ra một bài học nhức nhối về trách nhiệm của người trí thức trước xã hội và nhân dân.

Vũ Như Tô là một kiến trúc sư thiên tài, người có khả năng xây dựng nên những tòa lâu đài nguy nga, tranh tinh xảo với hóa công. Khát vọng của ông rất cao đẹp: xây cho đất nước một kỳ quan bền như trăng sao để nghìn thu sau dân ta còn hãnh diện. Ở góc độ một người trí thức có tâm huyết với văn hóa dân tộc, hoài bão của ông là hoàn toàn chính đáng. Thế nhưng, bi kịch của Vũ Như Tô chính là việc ông đã quên mất một trách nhiệm căn bản khác: trách nhiệm với sự sống của con người trong thực tại.

Để xây dựng Cửu Trùng Đài, nhà vua đã vắt kiệt sức dân, khiến nhân dân lầm than, oán hận ngút trời. Vũ Như Tô vì quá say mê cái đẹp lý tưởng mà trở nên mù quáng, ông nhắm mắt trước cảnh phu phen chết oan, trước những tiếng rên xiết của đồng loại. Sai lầm lớn nhất của người trí thức này là tin rằng có thể dùng quyền lực của bạo chúa để thực hiện một công trình vì dân tộc. Ông đã tách rời Nghệ thuật khỏi Nhân sinh, tách rời Trí tuệ khỏi Đạo đức. Khi người trí thức không còn lắng nghe nhịp thở của nhân dân, họ sẽ bị nhân dân chối bỏ. Hình ảnh Cửu Trùng Đài bị thiêu rụi và Vũ Như Tô bước lên đoạn đầu đài là bản án nghiêm khắc cho lối sống xa rời thực tại.

Từ câu chuyện của Vũ Như Tô, chúng ta thấy rằng trách nhiệm của người trí thức không chỉ là sáng tạo ra những giá trị mới, mà còn phải biết dấn thân và đồng cảm với nỗi đau của xã hội. Trí thức không thể sống trong tháp ngà của những bản vẽ hay những lý thuyết viển vông trong khi đời sống nhân dân đang kiệt quệ. Trong bất kỳ thời đại nào, sự phát triển về vật chất hay nghệ thuật cũng không được phép đánh đổi bằng quyền sống và hạnh phúc của con người. Người trí thức chân chính phải là người có nhãn quan thấu suốt thời cuộc, biết phản biện trước cái sai và biết dùng tài năng của mình để xoa dịu nỗi đau nhân thế.

Trong xã hội ngày nay, vấn đề trách nhiệm của người trí thức càng trở nên quan trọng. Trước những làn sóng công nghệ và sự phát triển kinh tế nhanh chóng, người trí thức cần tỉnh táo để không trở thành công cụ của những mục đích phi nhân tính. Họ phải là những người tiên phong trong việc bảo vệ môi trường, bảo vệ quyền lợi cộng đồng và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Tài năng nếu thiếu đi lòng trắc ẩn và trách nhiệm xã hội thì chỉ là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, không thể sưởi ấm được cuộc đời.

Tóm lại, Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài không chỉ là một vở kịch lịch sử, mà còn là một thông điệp thời đại về vị thế và trách nhiệm của tầng lớp trí thức. Sự sụp đổ của Cửu Trùng Đài dạy chúng ta rằng: Một công trình vĩ đại chỉ thực sự có giá trị khi nó được xây dựng trên nền tảng của lòng nhân ái và sự đồng thuận của nhân dân. Trách nhiệm của người trí thức, suy cho cùng, chính là dùng cái Trí của mình để thực hiện cái Thiện cho cuộc đời.

Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài - mẫu 2

Trong cấu trúc của mọi xã hội, tầng lớp trí thức luôn giữ vai trò là bộ não, là những người kiến tạo nên diện mạo văn hóa và văn minh cho dân tộc. Tuy nhiên, quyền năng của trí tuệ luôn đi kèm với những ràng buộc đạo đức khắt khe. Nếu người trí thức chỉ say mê với những đỉnh cao cá nhân mà quên đi nhịp đập của thời đại, họ sẽ rơi vào những bi kịch tàn khốc. Vở kịch Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài của Nguyễn Huy Tưởng, thông qua nhân vật Vũ Như Tô, đã đặt ra một bài học nhức nhối về trách nhiệm của người trí thức: Một thiên tài không có sự tỉnh táo về chính trị và lòng trắc ẩn với nhân dân sẽ chỉ là một thiên tài lạc lối.

Trách nhiệm đầu tiên của người trí thức là dùng tài năng để phụng sự những giá trị vĩnh cửu của dân tộc. Vũ Như Tô đã thực hiện điều này bằng một tâm huyết mãnh liệt. Ông không xây đài vì danh lợi, cũng không vì sự sủng ái của bạo chúa Lê Tương Dực. Khát vọng của ông là xây cho giống nòi một công trình vĩ đại, tranh tinh xảo với hóa công để nước ta có một kỳ quan bền như trăng sao. Xét trên bình diện thuần túy chuyên môn, đó là một ý thức trách nhiệm cao cả của người nghệ sĩ đối với cái đẹp và nền kiến trúc nước nhà. Vũ Như Tô mang hình bóng của những người trí thức dấn thân, sẵn sàng đánh đổi tất cả để để lại một di sản cho mai sau.

Tuy nhiên, sai lầm lớn nhất dẫn đến sự sụp đổ của Vũ Như Tô chính là việc ông đã tách rời trách nhiệm nghệ thuật khỏi trách nhiệm nhân sinh. Ông mắc phải chứng bệnh mộng du về chính trị khi tin rằng có thể mượn tay kẻ ác để làm việc thiện, mượn tiền bạc từ sự bóc lột dân chúng để xây dựng biểu tượng văn hóa. Trong khi Vũ Như Tô say sưa với bản vẽ, ông đã điếc lác trước tiếng kêu cứu của phu nề, nhắm mắt trước cảnh dân tình đói khổ vì sưu cao thuế nặng. Trách nhiệm của người trí thức lúc này đã bị bóp méo: Ông coi công trình là mục đích tối thượng, còn con người chỉ là phương tiện. Khi người trí thức đặt cái đẹp lên trên mạng sống của đồng loại, cái đẹp ấy đã mang mầm mống của cái ác.

Vấn đề xã hội mà Nguyễn Huy Tưởng khơi gợi chính là tính đa diện của trách nhiệm trí thức. Một người trí thức chân chính không thể sống trong tháp ngà chân không. Họ cần có nhãn quan thấu suốt để nhận biết đúng sai, phải biết phản biện lại những mệnh lệnh phi lý dù nó mang danh nghĩa nghệ thuật hay sự phát triển. Bài học từ Cửu Trùng Đài cho thấy, một công trình vĩ đại đến đâu nhưng nếu nền móng của nó được đặt trên nỗi đau nhân thế, nó sẽ bị chính nhân dân thiêu rụi. Sự thức tỉnh của Vũ Như Tô khi nhìn ngọn lửa đốt cháy tòa đài chính là lời cảnh tỉnh: Nghệ thuật vị nhân sinh mới là nghệ thuật vĩnh cửu.

Trong xã hội hiện đại, vai trò của người trí thức càng trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Đứng trước những dự án kinh tế hào nhoáng hay những công nghệ mới đầy quyền năng, người trí thức cần giữ cho mình một cái đầu lạnh và một trái tim nóng. Trách nhiệm của họ không chỉ nằm ở các con số hay bản thiết kế, mà nằm ở sự phát triển bền vững của cộng đồng. Tài năng phải luôn song hành cùng đạo đức công vụ; tri thức phải luôn kết nối với lương tâm xã hội. Đừng bao giờ nhân danh cái vĩ đại của tương lai để chà đạp lên hạnh phúc của hiện tại.

Tóm lại, Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài khép lại bằng một hồi chuông cảnh tỉnh sâu sắc về vị thế của người trí thức trước thời cuộc. Vũ Như Tô chết trên đoạn đầu đài không phải vì ông thiếu tài năng, mà vì ông thiếu sự đồng cảm và trách nhiệm với nhân dân. Một trí thức chân chính phải là người đứng về phía sự sống, dùng trí tuệ để khai sáng và bảo vệ con người. Chỉ khi đó, tài năng của họ mới thực sự trở thành niềm tự hào bền vững của dân tộc, và công trình của họ mới thực sự bền như trăng sao trong lòng người.

Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài - mẫu 3

Trong dòng chảy của lịch sử, tầng lớp trí thức luôn được kỳ vọng là những người cầm lái con thuyền văn hóa, dùng tri thức để phụng sự nhân dân và đất nước. Thế nhưng, khi cái tôi cá nhân và khát vọng sáng tạo trở nên quá lớn, họ dễ dàng rơi vào trạng thái mù quáng trước thực tại. Thông qua vở kịch Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài, nhà văn Nguyễn Huy Tưởng đã phác họa nên bi kịch của Vũ Như Tô – một người trí thức thiên tài nhưng thất bại trong việc xác lập trách nhiệm của mình trước thời cuộc. Tác phẩm là lời cảnh tỉnh sâu sắc: Trí tuệ không thể đứng trên đạo đức, và tài năng không có quyền khước từ nỗi đau của đồng loại.

Trách nhiệm của người trí thức trước hết nằm ở việc sử dụng năng lực chuyên môn để tạo ra giá trị cho dân tộc. Ở phương diện này, Vũ Như Tô đã hoàn thành xuất sắc với tư cách một nghệ sĩ. Ông mang trong mình hoài bão vĩ đại là xây dựng một kỳ quan tranh tinh xảo với hóa công, để nước ta có một công trình bền như trăng sao khiến nghìn thu sau dân ta còn hãnh diện. Đây là một lý tưởng thẩm mỹ cao cả, cho thấy ý thức của người trí thức về việc bồi đắp di sản văn hóa cho tổ quốc. Vũ Như Tô không xây đài vì tiền bạc, mà vì một khát khao để lại dấu ấn tinh hoa của người Việt trong lịch sử.

Tuy nhiên, sai lầm lớn nhất dẫn đến tấn bi kịch của Vũ Như Tô chính là sự mù quáng về đạo đức chính trị – một phần không thể tách rời của trách nhiệm trí thức. Ông đã tách rời lý tưởng của mình khỏi đời sống của nhân dân. Người trí thức này mải mê với những cột đá, những nét chạm trổ mà quên mất rằng nền móng của công trình ấy đang được xây bằng mồ hôi, nước mắt và cả mạng sống của hàng vạn phu phen. Vũ Như Tô đã mắc kẹt trong cái tháp ngà của sự sáng tạo, ông tin rằng có thể mượn tay bạo chúa Lê Tương Dực để thực hiện việc thiện cho dân tộc. Sự thơ ngây này là một tội lỗi, vì khi người trí thức đồng lõa với bạo chúa để bóc lột dân chúng nhân danh nghệ thuật, cái đẹp ấy đã trở thành một thứ ác tính.

Vấn đề xã hội mà tác phẩm đặt ra vẫn còn nguyên giá trị thời đại: Người trí thức nên ứng xử thế nào trước những quyền lực phi nghĩa và những khát vọng cá nhân? Câu trả lời nằm ở sự tỉnh táo. Một trí thức chân chính cần có nhãn quan thấu suốt để nhận ra rằng: Không một giá trị tinh thần nào có thể bù đắp được sự hy sinh vô lý về mạng sống con người. Trách nhiệm của trí thức không chỉ là xây dựng những đài cao rực rỡ, mà còn là bảo vệ những giá trị nhân bản cơ bản nhất. Khi Vũ Như Tô bước lên đoạn đầu đài nhìn Cửu Trùng Đài bốc cháy, đó là khoảnh khắc ông thức tỉnh để nhận ra rằng: Nghệ thuật vị nhân sinh mới là nghệ thuật vĩnh cửu.

Trong bối cảnh xã hội ngày nay, bài học về trách nhiệm trí thức càng trở nên cấp thiết. Chúng ta thấy sự xung đột này trong những chuyên gia sẵn sàng đánh đổi môi trường lấy sự phát triển nhanh chóng, hay những trí thức im lặng trước những bất công xã hội để bảo vệ lợi ích riêng. Người trí thức hiện đại cần phải hiểu rằng, tài năng là một món quà của xã hội trao tặng, và họ phải có trách nhiệm hoàn trả món quà đó bằng cách phụng sự lợi ích cộng đồng. Tri thức phải đi đôi với lương tâm; cái đầu lạnh của một chuyên gia phải được dẫn dắt bởi trái tim nóng của một con người biết đau nỗi đau nhân thế.

Tóm lại, Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài là một bản án lương tâm dành cho những người trí thức sống xa rời thực tại. Vũ Như Tô chết không phải vì ông không có tài, mà vì ông đã thiếu đi trách nhiệm và sự đồng cảm với nhân dân. Một trí thức vĩ đại chỉ thực sự tồn tại khi họ thuộc về nhân dân và dùng trí tuệ để thắp sáng con đường đi tới hạnh phúc cho số đông. Hãy để nghệ thuật và khoa học là đôi cánh nâng đỡ con người, thay vì là những gánh nặng đè lên vai những kiếp lầm than.

Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài - mẫu 4

Trong cấu trúc của mọi nền văn minh, người trí thức luôn được xem là tầng lớp tiên phong, là những người mang sứ mệnh dùng trí tuệ để khai sáng và định hướng cho dân tộc. Tuy nhiên, quyền năng của tri thức luôn đi kèm với những ràng buộc đạo đức khắt khe. Nếu người trí thức chỉ say mê với những đỉnh cao nghệ thuật hay khoa học mà quên đi nhịp đập của thời đại, họ sẽ rơi vào một bi kịch đau đớn: bị chính nhân dân của mình chối bỏ. Vở kịch Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài của Nguyễn Huy Tưởng, thông qua hình tượng Vũ Như Tô, đã đặt ra một bài học nhức nhối về trách nhiệm của người trí thức trước xã hội.

Trách nhiệm đầu tiên của người trí thức là dùng tài năng để phụng sự những giá trị vĩnh cửu của quốc gia. Ở phương diện này, Vũ Như Tô hiện lên với tất cả vẻ đẹp của một người trí thức tâm huyết. Ông không xây đài vì bổng lộc hay sự sủng ái của bạo chúa Lê Tương Dực. Khát vọng của ông là xây cho giống nòi một công trình vĩ đại, tranh tinh xảo với hóa công để nước ta có một kỳ quan bền như trăng sao khiến nghìn thu sau dân ta còn hãnh diện. Đây là một ý thức trách nhiệm mang tầm vóc dân tộc, cho thấy khao khát khẳng định trí tuệ Việt giữa dòng chảy lịch sử. Vũ Như Tô chính là biểu tượng cho phần tinh hoa nhất của người trí thức: sống và chết cho một lý tưởng thẩm mỹ cao đẹp.

Tuy nhiên, sai lầm dẫn đến cái chết trên đoạn đầu đài của Vũ Như Tô chính là sự mù quáng về đạo đức thực tại – một phần cốt lõi của trách nhiệm trí thức. Ông đã tách rời khát vọng của mình khỏi đời sống của nhân dân. Người trí thức này đã mắc kẹt trong cái tháp ngà của sự sáng tạo, ông điếc lác trước tiếng kêu cứu của phu nề, nhắm mắt trước cảnh dân tình đói khổ vì sưu cao thuế nặng để phục vụ cho tòa đài. Trách nhiệm của trí thức lúc này đã bị bóp méo: Ông coi công trình là mục đích tối thượng, còn con người chỉ là công cụ. Khi người trí thức tin rằng có thể mượn tay kẻ ác để làm việc thiện, mượn sự bóc lột để xây dựng biểu tượng văn hóa, họ đã phản bội lại sứ mệnh thiêng liêng nhất của mình: đó là sứ mệnh vì con người.

Vấn đề xã hội mà tác phẩm đặt ra vẫn còn nguyên tính thời sự: Người trí thức phải ứng xử thế nào khi khát vọng cá nhân mâu thuẫn với lợi ích cộng đồng? Câu trả lời nằm ở sự tỉnh táo và lòng trắc ẩn. Một trí thức chân chính cần có nhãn quan thấu suốt để nhận ra rằng: Không một giá trị nghệ thuật nào có thể đứng vững nếu nó được xây trên nền móng của sự oán hận. Trách nhiệm của trí thức không chỉ là xây dựng những tháp cao rực rỡ, mà còn là bảo vệ những giá trị nhân bản cơ bản nhất. Khi Vũ Như Tô nhìn thấy Cửu Trùng Đài bốc cháy, đó là khoảnh khắc thức tỉnh cay nghiệt để nhận ra rằng: Nghệ thuật vị nhân sinh mới là nghệ thuật vĩnh cửu.

Trong bối cảnh xã hội ngày nay, bài học về trách nhiệm trí thức càng trở nên cấp thiết. Chúng ta thấy sự xung đột này trong những chuyên gia sẵn sàng đánh đổi giá trị sinh thái lấy sự tăng trưởng ngắn hạn, hay những trí thức im lặng trước những bất công để bảo vệ lợi ích riêng. Người trí thức hiện đại cần phải hiểu rằng, tri thức là vũ khí để cải thiện đời sống số đông chứ không phải tấm vé để bước vào cuộc chơi xa hoa của quyền lực. Tri thức phải luôn kết nối với lương tâm; cái đầu lạnh của một nhà khoa học phải được dẫn dắt bởi trái tim nóng của một con người biết đau nỗi đau nhân thế.

Tóm lại, “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” là một bản án lương tâm dành cho những trí thức sống xa rời thực tại. Vũ Như Tô chết không phải vì ông thiếu tài, mà vì ông đã thiếu đi trách nhiệm và sự đồng cảm với nhân dân. Một trí thức vĩ đại chỉ thực sự tồn tại khi họ thuộc về nhân dân và dùng trí tuệ để thắp sáng con đường đi tới hạnh phúc cho cộng đồng. Hãy để tài năng là nhịp cầu kết nối lòng người, thay vì là những đài cao lạnh lẽo đè nặng lên vai những kiếp lầm than.

Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài - mẫu 5

Trong mọi nền văn minh, người trí thức được coi là cột trụ của tri thức và lương tâm. Họ mang trong mình định mệnh của những kẻ khai sáng: dùng tài năng để kiến tạo giá trị và dùng tầm nhìn để dẫn dắt cộng đồng. Tuy nhiên, khi người trí thức quá đắm mình vào những giấc mơ vĩ đại của riêng mình mà quên đi sự rạn nứt dưới chân đế xã hội, họ sẽ phải đối mặt với một bi kịch đau đớn. Vở kịch “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” của Nguyễn Huy Tưởng, thông qua nhân vật Vũ Như Tô, đã đặt ra một bài toán hóc búa về trách nhiệm của người trí thức trước nhân dân và thời cuộc.

Trách nhiệm trước hết và lớn nhất của người trí thức là khát vọng bồi đắp vào kho tàng văn hóa dân tộc. Ở khía cạnh này, Vũ Như Tô là một trí thức mẫu mực với tâm hồn ngạo nghễ và tình yêu nghệ thuật thuần khiết. Ông khao khát xây dựng một kỳ quan bền như trăng sao để nước ta có thể sánh vai với các cường quốc, để nghìn thu sau dân ta còn hãnh diện. Đây là một thứ trách nhiệm tinh thần cao quý, cho thấy người trí thức không sống vì những vụn vặt thường nhật mà luôn hướng tới những giá trị vĩnh cửu. Vũ Như Tô chính là hiện thân cho lý tưởng sống hết mình cho nghiệp nghiệp và danh dự của giống nòi.

Tuy nhiên, tấn bi kịch nảy sinh khi người trí thức này mắc phải chứng mù quáng về đạo đức thực tại. Sai lầm của Vũ Như Tô nằm ở chỗ ông đã tách rời khát vọng của mình ra khỏi hoàn cảnh sống của nhân dân. Ông quá tin vào cái đẹp lý tưởng mà điếc lác trước tiếng kêu thét của phu nề, nhắm mắt trước sự khốn cùng của dân đen khi bị bắt bớ, sưu cao thuế nặng để phục vụ cho tòa đài. Trách nhiệm của trí thức lúc này đã bị bóp méo: Ông coi công trình là cứu cánh duy nhất, còn mạng sống con người chỉ là phương tiện cho nghệ thuật. Khi người trí thức lầm tưởng rằng có thể mượn tay bạo chúa để làm việc nghĩa, họ đã vô tình biến trí tuệ của mình thành công cụ cho sự bóc lột. Đó là sự phản bội lại bản chất nhân văn vốn có của tri thức.

Vấn đề xã hội mà tác phẩm gợi lên chính là sự tỉnh táo cần thiết của người trí thức trước quyền lực và nhân dân. Một trí thức chân chính không thể sống trong tháp ngà chân không. Họ cần phải có năng lực phản biện thời cuộc, biết khi nào cần tiến để cống hiến và khi nào cần dừng lại để bảo vệ lẽ phải. Sự thức tỉnh của Vũ Như Tô khi nhìn thấy Cửu Trùng Đài bốc cháy trong ngọn lửa phẫn nộ của quần chúng chính là lời nhắc nhở: Không một công trình vĩ đại nào có thể tồn tại bền vững nếu nó không được xây dựng trên sự đồng thuận của trái tim đại chúng. Nghệ thuật vị nhân sinh mới là nghệ thuật vĩnh cửu, và tri thức vị nhân sinh mới là tri thức chân chính.

Trong thế giới hiện đại, bài học này vẫn vẹn nguyên giá trị. Người trí thức ngày nay, dù là nhà khoa học, kiến trúc sư hay chuyên gia công nghệ, đều phải đối mặt với sự lựa chọn giữa những tham vọng chuyên môn và tác động xã hội. Tài năng nếu thiếu đi lòng trắc ẩn sẽ trở thành sự ích kỷ nguy hiểm. Một người trí thức vĩ đại không chỉ là người tạo ra những điều chưa từng có, mà còn phải là người biết dùng trí tuệ để giảm bớt đau khổ cho con người, biết đặt lợi ích của cộng đồng lên trên sự kiêu hãnh của bản thân.

Tóm lại, “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” là một bài học đắt giá về đạo đức trí thức. Vũ Như Tô gục ngã trên đoạn đầu đài không phải vì tài năng của ông bị phủ nhận, mà vì trách nhiệm của ông đối với nhân dân đã bị lãng quên. Một trái tim trí thức chỉ thực sự đập cùng nhịp với dân tộc khi nó biết thổn thức trước nỗi đau của đồng loại. Hãy để tri thức trở thành ánh sáng dẫn đường, gắn kết quá khứ với hiện tại và tương lai trên nền tảng của sự thấu cảm và nhân đạo sâu sắc.

Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài - mẫu 6

Trong dòng chảy của lịch sử, người trí thức luôn được coi là tầng lớp tiên phong, là những người mang sứ mệnh dùng trí tuệ để khai sáng và định hướng cho dân tộc. Tuy nhiên, quyền năng của tri thức luôn đi kèm với một ràng buộc đạo đức khắt khe: tài năng phải luôn song hành cùng trách nhiệm xã hội. Vở kịch Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài của Nguyễn Huy Tưởng thông qua hình tượng Vũ Như Tô đã đặt ra một bài toán hóc búa về vị thế của người trí thức. Tác phẩm là lời cảnh báo đắt giá rằng: Khi người trí thức nhân danh cái đẹp để khước từ nỗi đau của đồng loại, họ sẽ phải đối mặt với một bi kịch bị chối bỏ tàn khốc.

Trách nhiệm đầu tiên của người trí thức là khát vọng bồi đắp vào kho tàng văn hóa của quốc gia. Ở phương diện này, Vũ Như Tô hiện lên với tất cả vẻ đẹp của một kẻ sĩ tâm huyết. Ông không xây đài vì danh lợi hay sự sủng ái của bạo chúa, mà vì một lý tưởng thuần túy: xây cho giống nòi một kỳ quan bền như trăng sao để nghìn thu sau dân ta còn hãnh diện. Đây là một thứ trách nhiệm tinh thần cao quý, cho thấy người trí thức không sống vì những vụn vặt thường nhật mà luôn hướng tới những giá trị vĩnh cửu. Vũ Như Tô chính là hiện thân cho lý tưởng sống hết mình cho nghiệp nghiệp và danh dự của dân tộc.

Tuy nhiên, tấn bi kịch nảy sinh khi người trí thức này mắc phải chứng mù quáng về đạo đức thực tại. Sai lầm của Vũ Như Tô nằm ở chỗ ông đã tách rời khát vọng của mình ra khỏi hoàn cảnh sống của nhân dân. Ông quá tin vào cái đẹp lý tưởng mà điếc lác trước tiếng kêu thét của phu nề, nhắm mắt trước sự khốn cùng của dân đen khi bị bắt bớ, sưu cao thuế nặng để phục vụ cho công trường. Trách nhiệm của trí thức lúc này đã bị bóp méo: Ông coi công trình là cứu cánh duy nhất, còn mạng sống con người chỉ là phương tiện. Khi người trí thức lầm tưởng rằng có thể mượn tay bạo chúa để làm việc nghĩa, họ đã vô tình biến trí tuệ của mình thành công cụ cho sự bóc lột. Đó là sự phản bội lại bản chất nhân văn vốn có của tri thức.

Vấn đề xã hội mà tác phẩm gợi lên chính là sự tỉnh táo cần thiết của người trí thức trước quyền lực. Một trí thức chân chính không thể sống trong tháp ngà chân không. Họ cần phải có năng lực phản biện thời cuộc, biết khi nào cần dấn thân cống hiến và khi nào cần dừng lại để bảo vệ lẽ phải. Sự thức tỉnh muộn màng của Vũ Như Tô khi nhìn thấy Cửu Trùng Đài bốc cháy chính là lời nhắc nhở: Không một công trình vĩ đại nào có thể tồn tại nếu nó không được xây dựng trên sự đồng thuận của trái tim đại chúng. Nghệ thuật vị nhân sinh mới là nghệ thuật vĩnh cửu, và tri thức vị nhân sinh mới là tri thức đích thực.

Trong thế giới hiện đại, bài học này vẫn vẹn nguyên giá trị. Người trí thức ngày nay, dù là nhà khoa học, kiến trúc sư hay chuyên gia công nghệ, đều phải đối mặt với sự lựa chọn giữa những tham vọng chuyên môn và tác động xã hội. Tài năng nếu thiếu đi lòng trắc ẩn sẽ trở thành sự ích kỷ nguy hiểm. Một người trí thức vĩ đại không chỉ là người tạo ra những điều chưa từng có, mà còn phải là người biết dùng trí tuệ để giảm bớt đau khổ cho con người, biết đặt lợi ích của cộng đồng lên trên sự kiêu hãnh cá nhân.

Tóm lại, Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài là một bản án lương tâm dành cho những trí thức sống xa rời thực tại. Vũ Như Tô gục ngã không phải vì tài năng của ông bị phủ nhận, mà vì trách nhiệm của ông đối với nhân dân đã bị lãng quên. Một trái tim trí thức chỉ thực sự đập cùng nhịp với dân tộc khi nó biết thổn thức trước nỗi đau của đồng loại. Hãy để tri thức trở thành ánh sáng dẫn đường, gắn kết khát vọng cá nhân với hạnh phúc chung của xã hội trên nền tảng của lòng nhân đạo sâu sắc.

Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài - mẫu 7

Trong mọi thời đại, tầng lớp trí thức luôn đóng vai trò là cột trụ văn hóa và là lương tâm của dân tộc. Họ không chỉ có trách nhiệm sáng tạo ra các giá trị mới mà còn phải là người thấu cảm sâu sắc với số phận của con người. Tuy nhiên, khi một trí thức thiên tài để khát vọng cá nhân lấn át đi ý thức về thời cuộc, họ sẽ tự rơi vào một bi kịch bị chối bỏ. Vở kịch “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” của Nguyễn Huy Tưởng, qua hình tượng Vũ Như Tô, đã đặt ra một vấn đề xã hội vô cùng nhức nhối: Trách nhiệm của người trí thức trước nhân dân và những hệ lụy khi tài năng tách rời đạo đức nhân sinh.

Trách nhiệm của người trí thức trước hết thể hiện ở khát khao cống hiến cho di sản văn hóa chung. Ở phương diện này, Vũ Như Tô là một trí thức kiêu hãnh và có tâm huyết cháy bỏng. Ông không xây đài vì danh lợi cá nhân hay sự sủng ái của quyền lực, mà vì một lý tưởng thuần túy: muốn tranh tinh xảo với hóa công, muốn xây cho đất nước một kỳ quan bền như trăng sao để nghìn thu sau dân ta còn hãnh diện. Đây là một ý thức trách nhiệm mang tầm vóc lịch sử, cho thấy thiên hướng của người trí thức luôn hướng tới cái vĩnh cửu và sự vẻ vang của giống nòi.

Tuy nhiên, nghịch lý nảy sinh khi người trí thức ấy mắc kẹt trong tháp ngà của chính mình. Sai lầm lớn nhất của Vũ Như Tô là sự nhầm lẫn giữa khát vọng cá nhân và lợi ích thực tại của dân tộc. Ông đã mượn tay bạo chúa Lê Tương Dực để thực hiện lý tưởng, biến công trình của mình thành gánh nặng trên vai nhân dân. Trong khi Vũ Như Tô say sưa với bản vẽ kiến trúc, ông đã cố tình nhắm mắt trước cảnh dân chúng lầm than, sưu cao thuế nặng và những người thợ nề phải đổ máu trên công trường. Trách nhiệm xã hội của người trí thức lúc này đã bị bóp méo: Ông coi cái đẹp là mục đích tối thượng, còn hạnh phúc của con người chỉ là phương tiện rẻ rúng. Khi trí tuệ quay lưng lại với nỗi đau nhân thế, nó không còn là ánh sáng mà trở thành một sự tàn nhẫn mang danh văn minh.

Từ bi kịch của Vũ Như Tô, xã hội cần nhìn nhận lại vị thế của người trí thức. Một trí thức chân chính không thể là kẻ mộng du trước những biến động của đời sống. Tài năng phải luôn đi đôi với nhãn quan chính trị tỉnh táo và lòng trắc ẩn. Người trí thức cần có bản lĩnh để phản biện lại những mệnh lệnh phi nghĩa, dù những mệnh lệnh đó có vẻ như đang tạo điều kiện cho họ phát triển tài năng. Sự sụp đổ của Cửu Trùng Đài chính là minh chứng cho thấy: Không một giá trị nghệ thuật hay khoa học nào có thể tồn tại bền vững nếu nó không được xây dựng trên nền tảng của lòng nhân đạo và sự đồng thuận của nhân dân.

Trong bối cảnh hiện đại, vấn đề này vẫn vẹn nguyên giá trị. Trách nhiệm của trí thức không chỉ nằm ở những phát minh, những bản thiết kế hay những công trình đồ sộ, mà nằm ở việc đóng góp trí tuệ để giải quyết các vấn đề xã hội. Người trí thức ngày nay cần phải tỉnh táo để không trở thành công cụ cho những lợi ích nhóm hay những dự án xa hoa tàn phá môi trường và đời sống dân sinh. Một trái tim trí thức chỉ thực sự có giá trị khi nó biết đau nỗi đau của đồng loại và đặt sự sống của con người lên trên hết thảy mọi tham vọng vĩ cuồng.

Tóm lại, “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” là một hồi chuông cảnh tỉnh sâu sắc về đạo đức của người trí thức. Vũ Như Tô gục ngã không phải vì tài năng của ông bị phủ nhận, mà vì ông đã quên đi sứ mệnh bảo vệ và phụng sự nhân dân của một kẻ sĩ chân chính. Hãy để tri thức trở thành ngọn đuốc thắp sáng lòng nhân ái, gắn kết mọi khát vọng cá nhân vào sự phát triển chung của cộng đồng, để mỗi công trình của trí tuệ mãi mãi là niềm kiêu hãnh thực sự của con người.

Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài - mẫu 8

Trong dòng chảy văn học dân tộc, nhiều tác phẩm không chỉ phản ánh hiện thực mà còn đặt ra những vấn đề xã hội sâu sắc. “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” của Nguyễn Huy Tưởng là một trong những tác phẩm như thế. Qua bi kịch của nhân vật Vũ Như Tô, tác phẩm gợi lên câu hỏi lớn về trách nhiệm của người trí thức trước xã hội – một vấn đề vẫn còn nguyên giá trị cho đến hôm nay.

Trước hết, người trí thức là những người có tri thức, tài năng và khả năng sáng tạo vượt trội so với mặt bằng chung của xã hội. Chính vì vậy, họ không chỉ sống cho riêng mình mà còn mang trong mình sứ mệnh phục vụ cộng đồng. Trong Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài, Vũ Như Tô là một kiến trúc sư tài ba, mang khát vọng xây dựng một công trình vĩ đại “trường tồn cùng non sông”. Đó là một lý tưởng đẹp, thể hiện tinh thần sáng tạo và khát vọng cống hiến của người trí thức. Tuy nhiên, bi kịch nảy sinh khi lý tưởng ấy tách rời khỏi thực tế đời sống nhân dân.

Sai lầm lớn nhất của Vũ Như Tô là không nhận ra rằng công trình ông dốc tâm xây dựng lại được tạo nên từ mồ hôi, xương máu của người dân. Khi nhân dân đang lầm than, đói khổ, việc xây dựng Cửu Trùng Đài trở thành biểu tượng của sự xa hoa, áp bức. Người trí thức, nếu chỉ say mê lý tưởng cá nhân mà không gắn bó với đời sống nhân dân, sẽ dễ rơi vào bi kịch. Vũ Như Tô không phải là kẻ xấu, nhưng ông đã vô tình đứng về phía cái ác khi phục vụ cho một triều đình mục nát, xa rời quần chúng.

Từ đó, tác phẩm đặt ra một bài học sâu sắc: người trí thức phải ý thức rõ trách nhiệm xã hội của mình. Trí thức không chỉ cần tài năng mà còn cần lương tâm và sự tỉnh táo. Họ phải biết đặt lợi ích của cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân, biết lắng nghe tiếng nói của nhân dân và hành động vì sự tiến bộ chung. Nếu không, tài năng dù lớn đến đâu cũng có thể trở nên vô nghĩa, thậm chí gây ra hậu quả nghiêm trọng.

Trong xã hội hiện đại, vấn đề này vẫn mang tính thời sự. Người trí thức hôm nay – từ nhà khoa học, kỹ sư đến nhà giáo, nghệ sĩ – đều có vai trò quan trọng trong sự phát triển của đất nước. Họ cần sử dụng tri thức của mình để giải quyết các vấn đề thực tiễn, góp phần nâng cao đời sống con người. Đồng thời, họ cũng cần giữ vững đạo đức nghề nghiệp, tránh chạy theo danh lợi hay những mục tiêu xa rời lợi ích cộng đồng.

Tóm lại, qua bi kịch của Vũ Như Tô trong “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài”, Nguyễn Huy Tưởng đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc về trách nhiệm của người trí thức trước xã hội. Đó là lời nhắc nhở rằng: tài năng chỉ thực sự có ý nghĩa khi gắn liền với cuộc sống của nhân dân và phục vụ cho những giá trị nhân văn chân chính.

Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài - mẫu 9

Trong văn học Việt Nam hiện đại, nhiều tác phẩm không chỉ phản ánh hiện thực mà còn gợi mở những suy ngẫm sâu sắc về vai trò con người trong xã hội. “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” của Nguyễn Huy Tưởng là một tác phẩm tiêu biểu khi đặt ra vấn đề: người trí thức cần ứng xử như thế nào trước thực tế đời sống. Qua hình tượng Vũ Như Tô, tác giả đã khắc họa rõ nét trách nhiệm của người trí thức – một vấn đề vừa mang tính thời đại, vừa có ý nghĩa lâu dài.

Vũ Như Tô hiện lên là một người nghệ sĩ, một trí thức có tài năng xuất chúng và khát vọng lớn lao. Ông mong muốn xây dựng Cửu Trùng Đài – một công trình vĩ đại, hoàn mỹ, có thể “sống mãi với thời gian”. Lý tưởng ấy không hề tầm thường, thậm chí còn rất đáng trân trọng bởi nó thể hiện khát vọng vươn tới cái đẹp, cái hoàn mỹ của con người. Tuy nhiên, bi kịch của Vũ Như Tô nằm ở chỗ ông đã theo đuổi lý tưởng ấy một cách mù quáng, tách rời hoàn toàn khỏi thực tế đời sống nhân dân.

Trong khi người dân đang phải chịu cảnh lầm than, bị bóc lột đến kiệt quệ, thì việc xây dựng Cửu Trùng Đài lại càng làm tăng thêm nỗi khổ. Chính điều này đã đẩy mâu thuẫn lên cao, dẫn đến sự phẫn nộ của quần chúng và kết cục bi thảm cho cả Vũ Như Tô lẫn công trình mà ông dày công xây dựng. Qua đó, có thể thấy một sự thật: nếu người trí thức không gắn bó với đời sống, không ý thức được hoàn cảnh xã hội, thì dù có tài năng và lý tưởng cao đẹp, họ vẫn có thể trở thành nguyên nhân của đau khổ.

Tác phẩm vì thế đặt ra yêu cầu quan trọng đối với người trí thức: phải luôn ý thức về trách nhiệm xã hội của mình. Trí thức không chỉ là người sáng tạo, mà còn là người dẫn dắt, có ảnh hưởng lớn đến cộng đồng. Họ cần biết cân bằng giữa khát vọng cá nhân và lợi ích chung, giữa cái đẹp nghệ thuật và giá trị nhân sinh. Một công trình vĩ đại không thể được xây dựng trên sự hi sinh của con người; một lý tưởng dù cao đẹp đến đâu cũng phải xuất phát từ thực tiễn và phục vụ con người.

Liên hệ với hiện tại, trách nhiệm của người trí thức càng trở nên rõ ràng hơn. Trong bối cảnh xã hội phát triển nhanh chóng, tri thức trở thành động lực then chốt. Nhưng đi cùng với đó là yêu cầu về đạo đức và trách nhiệm. Người trí thức hôm nay cần không ngừng học hỏi, sáng tạo, nhưng đồng thời phải hướng đến những giá trị thiết thực, góp phần giải quyết các vấn đề của xã hội, cải thiện đời sống con người. Sự vô cảm, xa rời thực tế hay chạy theo lợi ích cá nhân đều có thể khiến tri thức trở nên lệch lạc.

Tóm lại, “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” không chỉ là câu chuyện về một công trình dang dở mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc về vai trò của người trí thức. Qua bi kịch của Vũ Như Tô, Nguyễn Huy Tưởng đã nhấn mạnh rằng: trí thức chân chính phải luôn gắn bó với nhân dân, đặt lợi ích xã hội lên hàng đầu. Chỉ khi đó, tài năng và lý tưởng mới thực sự có ý nghĩa và mang lại giá trị bền vững cho cuộc đời.

Nghị luận Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài - mẫu 10

Trong văn học, có những tác phẩm không chỉ dừng lại ở việc kể một câu chuyện mà còn khơi dậy những suy tư về trách nhiệm của con người trước cộng đồng. “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” của Nguyễn Huy Tưởng chính là một tác phẩm như vậy. Qua hình tượng Vũ Như Tô, tác giả đã đặt ra vấn đề sâu sắc: người trí thức cần phải lựa chọn như thế nào giữa lý tưởng cá nhân và lợi ích của xã hội.

Vũ Như Tô là một nghệ sĩ tài năng, mang trong mình khát vọng sáng tạo mãnh liệt. Ông mong muốn xây dựng Cửu Trùng Đài – một công trình vĩ đại, biểu tượng cho cái đẹp hoàn mỹ. Ở Vũ Như Tô, ta thấy rõ phẩm chất của một người trí thức: say mê nghề nghiệp, khao khát cống hiến và luôn hướng đến những giá trị lớn lao. Tuy nhiên, chính sự say mê ấy lại đẩy ông vào bi kịch khi ông không nhận ra rằng công trình mình theo đuổi đang được xây dựng trên nỗi đau của nhân dân.

Điểm đáng nói là Vũ Như Tô không hề có ý định làm điều xấu. Ông chỉ muốn tạo ra cái đẹp cho đời. Nhưng cái đẹp ấy lại tồn tại trong một hoàn cảnh xã hội không phù hợp: đất nước rối ren, nhân dân đói khổ, triều đình mục nát. Việc xây dựng Cửu Trùng Đài vì thế trở thành biểu tượng của sự xa hoa và áp bức. Khi người trí thức không nhìn thấy hoặc không muốn nhìn thấy thực tế ấy, họ dễ rơi vào tình trạng xa rời quần chúng, thậm chí vô tình tiếp tay cho cái sai. Bi kịch của Vũ Như Tô chính là bi kịch của một trí tuệ lớn nhưng thiếu sự gắn bó với đời sống.

Từ đó, tác phẩm gợi ra một bài học quan trọng: trách nhiệm của người trí thức không chỉ nằm ở việc sáng tạo mà còn ở việc lựa chọn đúng đắn con đường phục vụ xã hội. Trí thức cần có cái nhìn toàn diện, biết đặt câu hỏi: công việc mình làm có mang lại lợi ích cho cộng đồng hay không? Có làm tổn hại đến con người hay không? Nếu chỉ chạy theo lý tưởng cá nhân mà quên đi hoàn cảnh thực tế, họ có thể đánh mất ý nghĩa đích thực của tri thức.

Trong xã hội ngày nay, vấn đề này vẫn còn nguyên tính thời sự. Người trí thức hiện đại có nhiều cơ hội để phát triển tài năng, nhưng đồng thời cũng phải đối mặt với nhiều lựa chọn. Họ có thể dùng tri thức để phục vụ cộng đồng, góp phần giải quyết các vấn đề xã hội; hoặc ngược lại, có thể bị cuốn vào vòng xoáy lợi ích cá nhân. Vì vậy, việc giữ vững đạo đức nghề nghiệp, gắn bó với thực tiễn và hướng đến con người là yêu cầu không thể thiếu đối với mỗi trí thức.

Nhìn lại “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài”, ta nhận ra rằng bi kịch của Vũ Như Tô không chỉ là câu chuyện của quá khứ mà còn là lời nhắc nhở cho hiện tại. Người trí thức chân chính không chỉ cần tài năng mà còn cần trái tim biết đồng cảm và ý thức trách nhiệm sâu sắc. Chỉ khi biết đặt mình trong mối quan hệ với xã hội, họ mới có thể biến lý tưởng thành những giá trị thực sự có ích cho con người và cuộc đời.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 11 sách mới các môn học