10+ Kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo (điểm cao)

Kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo

1. Mở bài

-Giới thiệu hoạt động: tham gia phát cháo/phát cơm từ thiện.

-Thời gian, địa điểm (bệnh viện, khu lao động nghèo…).

-Hoàn cảnh tham gia (theo trường/lớp/đoàn thể).

2. Thân bài

a. Chuẩn bị

-Nghe phát động, hiểu mục đích giúp đỡ người khó khăn.

-Chuẩn bị nguyên liệu: gạo, rau, thịt… hoặc suất cơm.

-Phân công: người nấu, người chia phần, người phát.

b. Diễn biến hoạt động

-Nấu cháo/cơm: vo gạo, nấu, nêm nếm.

-Chia suất: múc cháo/cơm vào hộp, đóng gói cẩn thận.

Quảng cáo

-Phát cho người nghèo/bệnh nhân: xếp hàng, trao tận tay.

-Giao tiếp: lời hỏi thăm, nụ cười, sự quan tâm.

c. Kết quả và cảm xúc

-Phát hết suất ăn, nhiều người được giúp đỡ.

-Không khí ấm áp, đầy tình người.

-Bản thân: xúc động, vui, thấy việc làm ý nghĩa.

3. Kết bài

-Khẳng định ý nghĩa: giúp đỡ người khó khăn, lan tỏa yêu thương.

-Bài học: biết sẻ chia, sống có trách nhiệm.

-Liên hệ: mong muốn tham gia nhiều hoạt động thiện nguyện hơn.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo - mẫu 1

“Có những bữa ăn không chỉ để no, mà còn để thấy mình được quan tâm.” Tôi đã từng đọc câu nói ấy và chỉ thực sự thấm thía khi tham gia hoạt động phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo tại bệnh viện – một trải nghiệm nhỏ nhưng để lại trong tôi những rung động sâu sắc.

Quảng cáo

Hoạt động ấy diễn ra vào một buổi sáng cuối tuần, khi lớp tôi cùng các thầy cô tổ chức nấu cháo từ thiện tại bệnh viện huyện. Từ sáng sớm, chúng tôi đã có mặt đầy đủ. Không khí tuy còn se lạnh nhưng ai nấy đều háo hức. Nhìn những túi gạo, những rổ rau, những phần thực phẩm được chuẩn bị sẵn, tôi cảm nhận rõ ràng rằng một điều ý nghĩa sắp được thực hiện.

Chúng tôi nhanh chóng bắt tay vào công việc. Người vo gạo, người rửa rau, người nhóm bếp. Tôi được phân công phụ trách việc nhặt rau và sau đó là múc cháo. Công việc tuy không quá nặng, nhưng đòi hỏi sự cẩn thận. Khi nhìn nồi cháo lớn dần sôi, tỏa ra mùi thơm nhẹ, tôi chợt thấy trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả – niềm vui của sự đóng góp, dù là nhỏ bé.

Sau khi cháo chín, chúng tôi bắt đầu chia thành từng phần. Những chiếc hộp được xếp ngay ngắn, từng muôi cháo nóng hổi được múc vào cẩn thận. Mỗi phần cháo không chỉ là thức ăn, mà còn là sự quan tâm mà chúng tôi muốn gửi đến những người đang cần.

Quảng cáo

Đến giờ phát cháo, chúng tôi mang các suất ăn ra khu vực trước cổng bệnh viện. Dòng người bắt đầu xếp hàng – những bệnh nhân, người nhà bệnh nhân với gương mặt mệt mỏi. Khi tôi trao từng hộp cháo, từng suất cơm đến tay họ, tôi nhận lại những nụ cười, những lời cảm ơn giản dị. Có một cụ già nắm nhẹ tay tôi và nói: “Cảm ơn cháu nhiều lắm.” Chỉ một câu nói thôi, nhưng khiến lòng tôi ấm lên vô cùng.

Tôi nhận ra rằng, đối với chúng tôi, một bữa cháo có thể rất bình thường, nhưng với những người khó khăn, đó lại là sự giúp đỡ thiết thực. Không chỉ là vật chất, mà còn là sự động viên tinh thần trong những lúc họ yếu đuối nhất.

Buổi phát cháo kết thúc khi những suất ăn cuối cùng được trao đi. Nhìn những chiếc thùng trống rỗng, tôi không thấy mệt, mà ngược lại, cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc. Một cảm giác rất lạ – như thể mình vừa làm được điều gì đó có ý nghĩa.

Trên đường trở về, tôi nghĩ rất nhiều. Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là khi ta có nhiều, mà là khi ta biết chia sẻ. Một hành động nhỏ cũng có thể mang lại niềm vui lớn cho người khác. Và chính điều đó cũng làm cho cuộc sống của mình trở nên ý nghĩa hơn.

Hoạt động phát cháo, phát cơm miễn phí đã dạy tôi một bài học quý giá về lòng nhân ái. Tôi hiểu rằng, trong xã hội vẫn còn rất nhiều hoàn cảnh khó khăn cần được giúp đỡ. Và mỗi người, dù nhỏ bé, đều có thể góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Từ trải nghiệm ấy, tôi tự nhủ sẽ tiếp tục tham gia những hoạt động thiện nguyện như vậy. Bởi lẽ, khi biết cho đi, ta không chỉ giúp đỡ người khác, mà còn làm giàu thêm chính tâm hồn mình.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo - mẫu 2

 “Nếu một ngày bạn chỉ còn một bữa ăn duy nhất, bạn sẽ hiểu giá trị của một bát cháo nóng.” Tôi đã từng đọc câu hỏi ấy như một giả định xa vời, cho đến khi đứng giữa dòng người chờ nhận cháo miễn phí trước cổng bệnh viện, tôi mới nhận ra: có những điều với ta là bình thường, nhưng với người khác lại là cả một niềm hi vọng.

Buổi sáng hôm ấy, trời chưa kịp sáng hẳn, chúng tôi đã có mặt tại khu bếp từ thiện. Không gian còn đẫm hơi sương, nhưng bên trong lại rộn ràng một nhịp điệu rất khác – nhịp điệu của sự sẻ chia. Những bao gạo, những rổ rau, những nồi nước lớn… tất cả như đang chờ được biến thành những suất ăn ấm nóng.

Tôi được phân công phụ trách một phần công việc khá đơn giản: rửa rau, rồi sau đó múc cháo. Nhưng khi bắt tay vào làm, tôi mới hiểu rằng, không có việc gì là nhỏ nếu nó góp phần tạo nên điều ý nghĩa. Từng cọng rau được nhặt sạch, từng nồi cháo được khuấy đều – tất cả đều cần sự cẩn thận và cả tấm lòng.

Khi nồi cháo lớn bắt đầu sôi, hương thơm lan tỏa, tôi bỗng cảm thấy lòng mình ấm lên một cách lạ lùng. Đó không phải chỉ là mùi của thức ăn, mà còn là “mùi” của sự quan tâm, của tình người đang dần được nấu chín trong từng khoảnh khắc.

Đến giờ phát cháo, chúng tôi mang những suất ăn ra trước cổng bệnh viện. Một hàng người đã đứng chờ từ lúc nào. Họ không ồn ào, không chen lấn, chỉ lặng lẽ xếp hàng. Trong những gương mặt ấy, tôi thấy rõ sự mệt mỏi, lo âu – có lẽ vì bệnh tật, vì hoàn cảnh, vì cả những nỗi lo không tên.

Tôi bắt đầu trao từng hộp cháo. Mỗi lần đưa tay ra, tôi lại nhận về một ánh mắt, một nụ cười, một lời cảm ơn. Có những lời cảm ơn rất nhỏ, gần như chỉ là một cái gật đầu, nhưng lại khiến tôi cảm thấy xúc động hơn bất cứ điều gì. Có một người mẹ trẻ bế con trên tay, vừa nhận cháo vừa nói: “Có cái này là đỡ lo rồi cháu ạ.” Câu nói ấy như chạm vào một nơi rất sâu trong lòng tôi.

Tôi chợt hiểu rằng, điều chúng tôi trao đi không chỉ là một bữa ăn. Đó còn là sự sẻ chia, là lời động viên thầm lặng rằng: “Bạn không đơn độc.” Và có lẽ, chính điều đó mới là thứ khiến một bát cháo trở nên ấm hơn.

Khi những suất cháo cuối cùng được phát hết, tôi nhìn vào chiếc thùng trống mà thấy lòng mình đầy hơn bao giờ hết. Không phải đầy vì tự hào, mà là đầy những suy nghĩ. Tôi nhận ra rằng, giữa cuộc sống bộn bề này, vẫn còn rất nhiều con người đang âm thầm cần một bàn tay giúp đỡ.

Trên đường trở về, tôi không nói nhiều. Nhưng trong đầu tôi, một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại: “Mình đã sống đủ biết ơn chưa?” Bởi lẽ, khi chứng kiến những hoàn cảnh ấy, tôi mới thấy rằng, những gì mình đang có không hề hiển nhiên.

Hoạt động phát cháo hôm ấy không làm thay đổi thế giới, nhưng đã thay đổi cách tôi nhìn thế giới. Tôi hiểu rằng, lòng nhân ái không phải là điều gì to tát, mà bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhất.

Và có lẽ, điều quý giá nhất tôi nhận được không phải là trải nghiệm, mà là một nhận thức: khi ta trao đi một bát cháo, ta có thể chỉ làm ấm một dạ dày; nhưng khi ta trao đi tấm lòng, ta có thể làm ấm cả một con người.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo - mẫu 3

 “Con người có thể sống thiếu nhiều thứ, nhưng không thể sống thiếu sự quan tâm.” Tôi đã từng nghe câu nói ấy mà chưa thực sự hiểu hết ý nghĩa, cho đến khi tham gia hoạt động phát cháo miễn phí cho người nghèo tại bệnh viện. Ở đó, tôi nhận ra rằng đôi khi, một bát cháo không chỉ giúp người ta no lòng, mà còn giúp họ cảm thấy mình không bị bỏ lại giữa cuộc đời.

Buổi sáng hôm ấy, khi thành phố còn chưa thức giấc hoàn toàn, chúng tôi đã có mặt tại khu bếp từ thiện. Không khí se lạnh, nhưng trong gian bếp nhỏ lại rộn ràng tiếng nói cười. Những đôi tay nhanh nhẹn chuẩn bị nguyên liệu, nhóm bếp, khuấy nồi cháo lớn. Tôi cũng hòa vào nhịp điệu ấy, làm những công việc giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

Từng nồi cháo được nấu lên không chỉ bằng gạo, nước và gia vị, mà còn bằng cả sự chăm chút. Tôi đứng khuấy cháo, nhìn làn khói bay lên, chợt thấy lòng mình ấm lại. Có lẽ, đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng đến thế giá trị của việc cho đi.

Khi mang cháo ra phát trước cổng bệnh viện, chúng tôi bắt gặp một hàng người đã đứng chờ sẵn. Những gương mặt mệt mỏi, những ánh mắt đầy hi vọng. Tôi trao từng hộp cháo và nhận lại những lời cảm ơn giản dị. Có người chỉ mỉm cười, có người khẽ gật đầu, nhưng tất cả đều khiến tôi xúc động.

Một cụ ông run run nhận cháo, đôi tay gầy guộc nắm chặt chiếc hộp như sợ đánh rơi. Hình ảnh ấy khiến tôi nhận ra rằng, có những điều rất nhỏ bé với mình lại vô cùng quý giá với người khác.

Khi hoạt động kết thúc, tôi không còn thấy mệt mà chỉ thấy lòng mình nhẹ đi. Tôi hiểu rằng, giá trị của cuộc sống không nằm ở việc ta nhận được bao nhiêu, mà là ta đã cho đi được những gì.

Từ đó, tôi tự nhủ sẽ sống chậm lại, biết quan tâm nhiều hơn. Bởi vì đôi khi, chỉ một hành động nhỏ cũng đủ để làm ấm lên một cuộc đời.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo - mẫu 4

 “Trong làn khói mỏng của một nồi cháo buổi sớm, tôi bỗng nhìn thấy hình ảnh của tình người.” Đó là khoảnh khắc tôi nhận ra rằng, những điều giản dị nhất lại có thể mang trong mình ý nghĩa lớn lao nhất.

Hôm ấy, tôi cùng lớp tham gia hoạt động phát cháo miễn phí tại bệnh viện. Ngay từ sáng sớm, chúng tôi đã tập trung đông đủ. Không gian bếp nhỏ nhưng đầy ắp sự nhiệt tình. Người vo gạo, người rửa rau, người nhóm bếp – tất cả đều làm việc với một tinh thần rất khác so với những buổi học bình thường.

Tôi được giao nhiệm vụ múc cháo. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại khiến tôi phải chú ý từng chút một. Mỗi phần cháo cần đầy đặn, sạch sẽ, nóng hổi. Tôi chợt hiểu rằng, sự cẩn thận cũng là một cách thể hiện sự tôn trọng đối với người nhận.

Khi chúng tôi mang cháo ra phát, hàng người đã kéo dài. Có những bệnh nhân, có những người nhà đi chăm sóc. Họ đứng đó, lặng lẽ chờ đợi. Khi nhận cháo, nhiều người nở nụ cười nhẹ – một nụ cười không rực rỡ, nhưng đủ để làm ấm lòng người khác.

Tôi nhớ nhất là ánh mắt của một em nhỏ. Em nhận cháo rồi ôm chặt như một món quà quý. Ánh mắt ấy không chỉ là niềm vui, mà còn là sự biết ơn. Và chính ánh mắt ấy đã khiến tôi nhận ra rằng, những gì mình làm tuy nhỏ, nhưng không hề vô nghĩa.

Khi kết thúc, nhìn những nồi cháo đã vơi, tôi bỗng thấy lòng mình đầy hơn. Đầy những cảm xúc, những suy nghĩ, và cả một bài học lớn.

Tôi hiểu rằng, sống không chỉ là nhận, mà còn là cho. Và chính những lần cho đi như thế, ta mới thực sự cảm nhận được giá trị của cuộc sống.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo - mẫu 5

 “Nếu bạn chưa từng chờ một bữa ăn miễn phí, bạn sẽ không hiểu vì sao người ta trân trọng nó đến thế.” Tôi đã bước vào hoạt động phát cháo với suy nghĩ đơn giản, nhưng khi rời đi, tôi mang theo một cái nhìn hoàn toàn khác về cuộc sống.

Buổi sáng hôm ấy, tôi đến bệnh viện với tâm trạng háo hức. Nhưng khi nhìn thấy những con người đang xếp hàng chờ cháo, tôi bỗng chững lại. Không còn là sự háo hức ban đầu, mà là một cảm giác vừa thương, vừa suy nghĩ.

Chúng tôi bắt đầu phát cháo. Mỗi suất cháo được trao đi, tôi lại nhìn thấy những biểu cảm khác nhau. Có người vội vàng nhận rồi đi, có người dừng lại nói cảm ơn. Nhưng dù thế nào, tôi cũng cảm nhận được rằng, những suất cháo ấy thực sự có ý nghĩa với họ.

Có một người đàn ông trung niên nhận cháo rồi nói: “Thế này là tốt lắm rồi.” Câu nói rất đơn giản, nhưng lại khiến tôi suy nghĩ rất lâu. “Tốt lắm rồi” – trong khi với tôi, đó chỉ là một bữa ăn bình thường.

Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng, không phải ai cũng có một cuộc sống đủ đầy như mình. Và cũng không phải ai cũng có cơ hội để cho đi.

Khi hoạt động kết thúc, tôi không còn cảm thấy đó chỉ là một buổi từ thiện nữa. Nó giống như một bài học sống – bài học về sự đồng cảm, về lòng biết ơn, và về trách nhiệm.

Tôi hiểu rằng, mỗi người đều có thể góp một phần nhỏ để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Và có lẽ, chính những điều nhỏ bé ấy lại là thứ khiến con người gần nhau hơn.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo - mẫu 6

 “Có những giá trị không thể đong đếm bằng tiền bạc, mà chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim.” Tôi đã từng nghe câu nói ấy như một điều đúng đắn hiển nhiên, cho đến khi tham gia hoạt động phát cháo miễn phí cho người nghèo, tôi mới thực sự hiểu rằng: đôi khi, một bát cháo giản dị lại chứa đựng nhiều yêu thương hơn cả những điều lớn lao.

Buổi sáng hôm ấy, chúng tôi có mặt tại bệnh viện từ rất sớm. Không khí còn lành lạnh, nhưng khu bếp từ thiện đã rộn ràng. Những nồi cháo lớn được đặt ngay ngắn, nguyên liệu được chuẩn bị đầy đủ. Ai cũng nhanh chóng bắt tay vào công việc của mình.

Tôi được phân công múc cháo. Khi đứng trước nồi cháo nghi ngút khói, tôi chợt nhận ra rằng, công việc này không đơn giản như mình nghĩ. Mỗi muôi cháo phải đầy đủ, sạch sẽ, cẩn thận. Bởi lẽ, người nhận không chỉ cần ăn no, mà còn cần được trân trọng.

Khi mang cháo ra phát, tôi nhìn thấy một hàng người dài đang chờ đợi. Những gương mặt mệt mỏi, những ánh mắt đầy hi vọng. Khi nhận cháo, nhiều người khẽ mỉm cười, nói lời cảm ơn. Những điều nhỏ bé ấy lại khiến lòng tôi rung động.

Có một cụ bà nhận cháo rồi nói: “Thế này là quý lắm rồi cháu ạ.” Tôi bỗng thấy nghèn nghẹn. Một bát cháo – với tôi là bình thường, nhưng với cụ lại là điều quý giá.

Khi hoạt động kết thúc, tôi không chỉ cảm thấy vui, mà còn thấy mình trưởng thành hơn. Tôi hiểu rằng, cho đi không làm ta mất đi, mà làm ta trở nên giàu có hơn về tâm hồn.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo - mẫu 7

 “Giữa làn khói mỏng bay lên từ một nồi cháo buổi sớm, tôi bỗng nhận ra rằng tình người cũng có hình dạng – nhẹ nhàng, ấm áp và lan tỏa.” Hoạt động phát cháo miễn phí hôm ấy đã để lại trong tôi một ấn tượng không thể nào quên.

Ngay từ sáng sớm, chúng tôi đã tập trung tại khu bếp từ thiện. Không gian tuy nhỏ, nhưng tràn đầy năng lượng. Những tiếng nói cười xen lẫn tiếng nồi cháo sôi tạo nên một không khí rất đặc biệt.

Tôi tham gia vào khâu chuẩn bị và sau đó là múc cháo. Khi làm việc, tôi không còn cảm thấy đó là nhiệm vụ, mà là một niềm vui. Mỗi phần cháo được hoàn thành như một món quà nhỏ mà tôi muốn gửi đến người khác.

Khi phát cháo, tôi chú ý đến từng người nhận. Có những ánh mắt mệt mỏi, nhưng khi nhận cháo lại ánh lên niềm vui. Một em nhỏ ôm chặt hộp cháo, cười rất tươi. Hình ảnh ấy khiến tôi xúc động vô cùng.

Tôi nhận ra rằng, niềm vui không phải lúc nào cũng đến từ những điều lớn lao. Đôi khi, nó chỉ đến từ một hành động giản dị nhưng chân thành.

Khi trở về, tôi mang theo một cảm giác rất khác – không phải là mệt mỏi, mà là một sự ấm áp kéo dài. Có lẽ, đó chính là giá trị của sự sẻ chia.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo - mẫu 8

 “Nếu một ngày bạn phải xếp hàng chỉ để nhận một bữa ăn miễn phí, bạn sẽ nhìn cuộc sống khác đi rất nhiều.” Tôi đã bước vào hoạt động phát cháo với sự háo hức, nhưng khi kết thúc, tôi mang theo một sự thay đổi trong cách nghĩ.

Buổi sáng hôm ấy, khi nhìn thấy dòng người chờ nhận cháo, tôi chợt nhận ra rằng cuộc sống không phải ai cũng giống nhau. Có người đủ đầy, nhưng cũng có người phải chật vật với từng bữa ăn.

Chúng tôi bắt đầu phát cháo. Mỗi lần trao đi một suất, tôi lại cảm nhận được sự biết ơn từ người nhận. Có người nói cảm ơn, có người chỉ mỉm cười. Nhưng tất cả đều khiến tôi suy nghĩ.

Một người đàn ông nói: “Có cái này là đỡ rồi.” Câu nói đơn giản, nhưng lại khiến tôi trăn trở. Tôi hiểu rằng, những gì mình coi là bình thường lại có thể là điều đáng quý với người khác.

Hoạt động kết thúc, nhưng dư âm vẫn còn. Tôi nhận ra rằng, lòng nhân ái không phải là điều gì xa vời. Nó bắt đầu từ những việc nhỏ như thế này.

Từ đó, tôi tự nhủ sẽ sống có trách nhiệm hơn, biết chia sẻ nhiều hơn. Bởi vì, chỉ khi biết cho đi, ta mới thực sự hiểu được giá trị của việc sống.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo - mẫu 9

 “Nếu sự ấm áp có hình dạng, có lẽ nó giống như một bát cháo nóng trong buổi sáng lạnh.” Tôi đã không hiểu hết câu nói ấy cho đến khi tận tay trao những suất cháo miễn phí cho người nghèo trước cổng bệnh viện – nơi mà chỉ một hành động nhỏ cũng đủ làm ấm lên cả một ngày dài.

Buổi sáng hôm đó, trời còn mờ sương, nhưng khu bếp từ thiện đã sáng đèn. Những nồi cháo lớn đặt trên bếp, khói bay lên nghi ngút. Không ai bảo ai, tất cả đều nhanh chóng bắt tay vào công việc. Người vo gạo, người rửa rau, người nêm nếm. Tôi đứng bên nồi cháo, khuấy đều từng vòng, cảm nhận hơi nóng lan dần lên tay.

Cháo chín, chúng tôi bắt đầu chia phần. Những chiếc hộp được xếp ngay ngắn, từng muôi cháo được múc cẩn thận. Nhìn những suất ăn nóng hổi, tôi chợt thấy lòng mình cũng ấm lên.

Khi mang cháo ra phát, một hàng người đã đứng chờ sẵn. Họ không chen lấn, không ồn ào, chỉ lặng lẽ xếp hàng. Những gương mặt mệt mỏi, những ánh mắt đượm buồn. Khi tôi trao cháo, họ nhận bằng cả hai tay, kèm theo một lời cảm ơn nhỏ nhẹ.

Có một cụ bà già nua, tay run run nhận cháo. Bà nhìn tôi, mỉm cười: “Ấm lắm cháu ạ.” Chỉ ba từ thôi, nhưng khiến tim tôi như chững lại. Tôi nhận ra rằng, cái “ấm” bà nói không chỉ là nhiệt độ của bát cháo, mà còn là sự quan tâm.

Từng suất cháo được trao đi, từng nụ cười được nhận lại. Tôi chợt hiểu rằng, chúng tôi không chỉ đang phát thức ăn, mà còn đang lan tỏa một điều gì đó lớn hơn – tình người.

Khi những suất cháo cuối cùng được phát hết, tôi nhìn chiếc nồi trống mà thấy lòng mình đầy ắp. Một cảm giác rất lạ – vừa nhẹ, vừa sâu.

Trên đường về, tôi không còn thấy đó chỉ là một buổi từ thiện. Nó giống như một bài học sống. Tôi hiểu rằng, hạnh phúc không nằm ở việc ta có bao nhiêu, mà ở việc ta đã cho đi được những gì.

Và có lẽ, trong cuộc đời này, điều ấm áp nhất không phải là được nhận, mà là được trao đi.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Tham gia phát cháo, phát cơm miễn phí cho người nghèo - mẫu 10

 “Có những người chỉ cần một bữa ăn để tiếp tục ngày mai, nhưng cũng có những người cần một sự quan tâm để tiếp tục niềm tin.” Hoạt động phát cháo miễn phí mà tôi tham gia đã khiến tôi nhận ra rằng, đôi khi, điều con người cần nhất không chỉ là vật chất, mà còn là sự sẻ chia.

Sáng hôm ấy, khi thành phố còn đang ngái ngủ, chúng tôi đã có mặt tại khu bếp. Không khí bận rộn nhưng đầy ấm áp. Những nồi cháo lớn sôi lục bục, tỏa hương thơm nhẹ. Tôi tham gia vào việc chuẩn bị, từ những việc nhỏ nhất.

Khi đứng múc cháo, tôi nhận ra rằng mỗi phần ăn không chỉ cần đầy đủ, mà còn phải sạch sẽ, chỉn chu. Bởi lẽ, đó là cách chúng tôi thể hiện sự tôn trọng đối với người nhận.

Khi phát cháo, tôi nhìn thấy rất nhiều hoàn cảnh khác nhau. Có người già, có em nhỏ, có những người đang chăm sóc bệnh nhân. Họ đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi.

Một người đàn ông nhận cháo rồi nói: “Thế này là tốt lắm rồi.” Tôi bỗng thấy chạnh lòng. Một điều đơn giản với mình lại là điều đáng quý với người khác.

Những nụ cười, những lời cảm ơn khiến tôi xúc động. Tôi nhận ra rằng, giá trị của một hành động không nằm ở độ lớn, mà ở ý nghĩa nó mang lại.

Khi hoạt động kết thúc, tôi không cảm thấy mệt mà chỉ thấy lòng mình lắng lại. Một sự lắng lại cần thiết để suy nghĩ.

Tôi hiểu rằng, trong cuộc sống, không phải ai cũng may mắn như mình. Và chính vì thế, mỗi người cần biết chia sẻ nhiều hơn.

Hoạt động hôm ấy đã dạy tôi một điều: sống không chỉ là nhận, mà còn là cho. Và khi ta biết cho đi, ta sẽ nhận lại những giá trị không gì thay thế được.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 8 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 8Những bài văn hay lớp 8 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 sách mới các môn học