10+ Kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư (điểm cao)

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư

I. Mở bài

- Giới thiệu hoạt động: tham gia giúp đỡ người vô gia cư (phát đồ ăn, quần áo, hỗ trợ…).

- Ấn tượng chung: xúc động, ý nghĩa, giúp bản thân thay đổi suy nghĩ.

II. Thân bài

1. Hoàn cảnh tham gia

- Thời gian, địa điểm (đường phố, khu vực công cộng…).

- Đơn vị tổ chức (đoàn trường, nhóm tình nguyện…).

- Mục đích: chia sẻ, giúp đỡ người khó khăn.

2. Diễn biến hoạt động

- Chuẩn bị:

+ Gây quỹ, quyên góp tiền/quần áo/đồ ăn.

+ Phân chia phần quà, sắp xếp đội nhóm.

-Thực hiện:

Quảng cáo

+ Đi đến các khu vực có người vô gia cư.

+ Phát đồ ăn, nước uống, chăn áo…

+ Trò chuyện, hỏi thăm, động viên.

+ Quan sát hoàn cảnh khó khăn, cuộc sống của họ.

-Không khí:

+ Ấm áp, xúc động.

+Có những khoảnh khắc đáng nhớ (ánh mắt, lời cảm ơn…).

3. Kết quả – cảm xúc

- Người nhận: vui, biết ơn.

- Bản thân:

+ Xúc động, đồng cảm.

+ Nhận ra sự may mắn của mình.

- Bài học:

+ Biết chia sẻ, yêu thương.

+ Sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Quảng cáo

III. Kết bài

- Khẳng định ý nghĩa hoạt động.

- Liên hệ: tiếp tục tham gia, lan tỏa tinh thần giúp đỡ người khó khăn.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư - mẫu 1

Có những mảnh đời lặng lẽ trôi qua giữa phố xá đông đúc mà ít ai kịp dừng lại để nhìn. Họ không có mái nhà, không có nơi trở về – những con người vô gia cư sống bên lề xã hội. Tôi đã thực sự thấu hiểu phần nào nỗi vất vả ấy khi tham gia hoạt động giúp đỡ người vô gia cư cùng nhóm tình nguyện – một trải nghiệm khiến tôi không thể quên.

Buổi tối hôm đó, thành phố lên đèn, dòng người vẫn hối hả qua lại. Trong khi nhiều gia đình quây quần bên mâm cơm ấm cúng, chúng tôi – những thành viên của đội tình nguyện – lại bắt đầu hành trình của mình. Những phần quà nhỏ gồm bánh mì, nước uống, áo ấm được chuẩn bị cẩn thận từ trước.

Chúng tôi chia nhóm, đi dọc các con phố, những gầm cầu, vỉa hè – nơi những người vô gia cư thường trú ngụ. Khi tận mắt chứng kiến họ, tôi không khỏi xúc động. Có cụ già co ro trong chiếc chăn mỏng, có người nằm lặng lẽ bên lề đường, ánh mắt mệt mỏi.

Quảng cáo

Tôi bước đến trao phần quà đầu tiên cho một bác lớn tuổi. Bác nhận lấy với đôi tay run run, ánh mắt ánh lên niềm xúc động. Bác chỉ nói một câu đơn giản: “Cảm ơn cháu.” Nhưng chính câu nói ấy lại khiến tôi nghẹn lại.

Chúng tôi không chỉ trao quà, mà còn trò chuyện, hỏi thăm họ. Có người chia sẻ về cuộc đời mình – những biến cố, những khó khăn khiến họ rơi vào hoàn cảnh hiện tại. Nghe họ nói, tôi chợt thấy cuộc sống của mình thật may mắn.

Không khí buổi hoạt động vừa ấm áp, vừa lặng lẽ. Không có tiếng cười ồn ào, chỉ có những ánh mắt cảm thông và những cử chỉ sẻ chia.

Khi kết thúc, tôi vẫn còn vương vấn những hình ảnh ấy. Tôi nhận ra rằng, một phần quà nhỏ có thể không thay đổi hoàn toàn cuộc sống của họ, nhưng lại mang đến một chút ấm áp, một chút niềm tin.

Hoạt động ấy đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ. Tôi biết trân trọng hơn những gì mình đang có và hiểu rằng, trong cuộc sống, sự sẻ chia là điều vô cùng quan trọng.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư - mẫu 2

Giữa một thành phố rực rỡ ánh đèn, vẫn có những góc tối nơi con người phải ngủ ngoài trời, không có mái nhà che chở. Sự đối lập ấy khiến tôi không khỏi trăn trở. Và khi tham gia hoạt động giúp đỡ người vô gia cư, tôi đã thực sự cảm nhận được khoảng cách ấy không chỉ là vật chất, mà còn là sự quan tâm của con người.

Buổi tối hôm đó, tôi cùng các bạn trong nhóm tình nguyện chuẩn bị những phần quà nhỏ. Chúng tôi đã quyên góp tiền, quần áo và thức ăn để mang đến cho những người khó khăn.

Khi bắt đầu hành trình, tôi khá hồi hộp. Đây là lần đầu tiên tôi trực tiếp tiếp xúc với những người vô gia cư. Nhưng khi nhìn thấy họ, mọi cảm xúc ban đầu đều tan biến, thay vào đó là sự xót xa.

Tôi nhớ nhất là hình ảnh một người phụ nữ ngồi nép mình bên góc phố. Khi nhận phần quà, chị mỉm cười rất nhẹ. Nụ cười ấy không rực rỡ, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm lòng.

Chúng tôi đi qua nhiều nơi, gặp nhiều hoàn cảnh khác nhau. Mỗi câu chuyện là một nỗi buồn riêng. Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất là dù khó khăn, họ vẫn giữ được sự tử tế và lòng biết ơn.

Không khí buổi hoạt động không ồn ào, nhưng lại rất sâu lắng. Mỗi người trong nhóm đều cảm nhận được ý nghĩa của việc mình đang làm.

Khi trở về, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi nhận ra rằng, đôi khi chúng ta vô tình bỏ qua những con người đang cần giúp đỡ.

Hoạt động ấy đã dạy tôi biết sống chậm lại, biết quan tâm nhiều hơn đến những người xung quanh. Và tôi hiểu rằng, chỉ cần một hành động nhỏ, chúng ta cũng có thể mang lại niềm vui cho người khác.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư - mẫu 3

Có những đêm thành phố sáng rực ánh đèn, nhưng cũng có những phận người chìm trong bóng tối của sự thiếu thốn và cô đơn. Tôi đã nhìn thấy “bóng tối” ấy rõ hơn bao giờ hết trong buổi tham gia hoạt động giúp đỡ người vô gia cư – một trải nghiệm khiến tôi trưởng thành hơn rất nhiều.

Đêm hôm đó, không khí se lạnh. Chúng tôi mang theo những phần quà nhỏ, bắt đầu hành trình của mình. Mỗi bước chân là một lần tôi tự hỏi: mình có thể làm được gì cho họ?

Khi gặp những người vô gia cư, tôi không khỏi xúc động. Có người nằm co ro trên vỉa hè, có người ngồi lặng lẽ dưới gốc cây. Họ gần như “vô hình” giữa dòng người đông đúc.

Tôi trao phần quà cho một cụ già. Cụ nhìn tôi, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa xúc động. Cụ không nói nhiều, nhưng cái gật đầu của cụ khiến tôi cảm thấy mọi nỗ lực đều xứng đáng.

Chúng tôi tiếp tục hành trình, trao đi những phần quà, những lời hỏi thăm. Dù chỉ là những hành động nhỏ, nhưng tôi tin rằng chúng mang lại sự ấm áp.

Không khí buổi hoạt động rất đặc biệt – vừa lặng lẽ, vừa đầy tình người. Tôi cảm nhận rõ sự kết nối giữa những con người xa lạ.

Khi kết thúc, tôi không còn là chính mình của trước đó nữa. Tôi hiểu rằng, cuộc sống không chỉ là những gì mình có, mà còn là những gì mình cho đi.

Hoạt động ấy đã giúp tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái. Và tôi tin rằng, nếu mỗi người đều biết sẻ chia, xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư - mẫu 4

Có những con người sống giữa lòng thành phố đông đúc nhưng lại không có nổi một mái nhà để trở về. Họ tồn tại lặng lẽ bên lề cuộc sống, ít được ai quan tâm. Trước đây, tôi chỉ thoáng nhìn họ rồi bước đi, nhưng sau khi tham gia hoạt động giúp đỡ người vô gia cư cùng nhóm tình nguyện, tôi mới thực sự hiểu và xúc động trước những mảnh đời ấy.

Buổi tối hôm đó, khi phố xá bắt đầu lên đèn, chúng tôi cũng bắt đầu hành trình của mình. Những phần quà nhỏ gồm bánh mì, nước uống, áo ấm đã được chuẩn bị từ trước. Mỗi người đều mang trong mình một cảm xúc vừa háo hức, vừa hồi hộp.

Chúng tôi chia nhóm, đi đến những nơi thường có người vô gia cư như gầm cầu, vỉa hè hay những góc phố vắng. Khi tận mắt chứng kiến họ, tôi không khỏi nghẹn ngào. Có cụ già co ro trong chiếc áo mỏng, có người nằm ngủ ngay trên nền đất lạnh.

Tôi bước đến trao phần quà cho một bác lớn tuổi. Bác nhận lấy với đôi tay run run, ánh mắt ánh lên niềm biết ơn. Bác chỉ nói một câu rất đơn giản: “Cảm ơn cháu.” Nhưng chính câu nói ấy lại khiến tôi xúc động đến khó tả.

Không chỉ phát quà, chúng tôi còn trò chuyện, hỏi thăm họ. Có người chia sẻ về cuộc sống khó khăn, có người kể về những biến cố khiến họ rơi vào hoàn cảnh hiện tại. Nghe họ nói, tôi chợt thấy mình thật may mắn.

Không khí buổi hoạt động không ồn ào mà rất lặng lẽ, ấm áp. Mỗi người đều cố gắng trao đi không chỉ vật chất mà còn cả sự quan tâm và sẻ chia.

Khi kết thúc, tôi vẫn không quên được những ánh mắt ấy. Tôi nhận ra rằng, một hành động nhỏ cũng có thể mang lại niềm vui cho người khác.

Hoạt động này đã giúp tôi thay đổi cách nhìn về cuộc sống. Tôi biết trân trọng hơn những gì mình đang có và hiểu rằng, sự sẻ chia chính là điều làm nên giá trị của con người.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư - mẫu 5

Giữa những tòa nhà cao tầng và ánh đèn rực rỡ, vẫn có những con người phải sống trong cảnh không nhà cửa, không nơi nương tựa. Sự đối lập ấy khiến tôi không khỏi trăn trở. Và chính khi tham gia hoạt động giúp đỡ người vô gia cư, tôi đã hiểu rằng phía sau vẻ đẹp của thành phố là những mảnh đời cần được quan tâm.

Buổi tối hôm ấy, tôi cùng các bạn trong nhóm tình nguyện chuẩn bị những phần quà. Chúng tôi đã quyên góp tiền, quần áo và thức ăn để mang đến cho những người khó khăn.

Khi bắt đầu hành trình, tôi cảm thấy khá hồi hộp. Đây là lần đầu tiên tôi trực tiếp tiếp xúc với người vô gia cư. Nhưng khi nhìn thấy họ, mọi lo lắng đều biến mất, chỉ còn lại sự xót xa.

Tôi nhớ nhất là hình ảnh một người phụ nữ ngồi nép mình bên góc phố. Khi nhận phần quà, chị mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy tuy giản dị nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm lòng.

Chúng tôi tiếp tục đi qua nhiều nơi, gặp nhiều hoàn cảnh khác nhau. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng, nhưng điểm chung là sự khó khăn và thiếu thốn.

Không khí buổi hoạt động rất đặc biệt – không ồn ào nhưng đầy ý nghĩa. Mọi người trong nhóm đều cảm nhận được giá trị của việc mình đang làm.

Khi trở về, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi nhận ra rằng, đôi khi chúng ta vô tình bỏ qua những con người đang cần giúp đỡ.

Hoạt động ấy đã dạy tôi biết quan tâm và sẻ chia nhiều hơn. Tôi hiểu rằng, chỉ cần một hành động nhỏ, chúng ta cũng có thể mang lại niềm vui cho người khác.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư - mẫu 6

Có những đêm thành phố sáng rực ánh đèn, nhưng cũng có những phận người chìm trong bóng tối của sự cô đơn và thiếu thốn. Họ không có mái nhà, không có nơi để trở về. Tôi đã nhìn thấy rõ điều đó trong buổi tham gia hoạt động giúp đỡ người vô gia cư – một trải nghiệm khiến tôi trưởng thành hơn rất nhiều.

Đêm hôm đó, không khí se lạnh. Chúng tôi mang theo những phần quà nhỏ, bắt đầu hành trình của mình. Mỗi bước chân là một lần tôi tự hỏi: mình có thể làm được gì để giúp họ?

Khi gặp những người vô gia cư, tôi không khỏi xúc động. Có người nằm co ro trên vỉa hè, có người ngồi lặng lẽ bên gốc cây. Họ gần như “vô hình” giữa dòng người đông đúc.

Tôi trao phần quà cho một cụ già. Cụ nhìn tôi, ánh mắt đầy xúc động. Cụ không nói nhiều, nhưng cái gật đầu của cụ khiến tôi cảm thấy mọi việc mình làm đều có ý nghĩa.

Chúng tôi tiếp tục hành trình, trao đi những phần quà và những lời hỏi thăm. Dù chỉ là những hành động nhỏ, nhưng tôi tin rằng chúng mang lại sự ấm áp.

Không khí buổi hoạt động vừa lặng lẽ vừa ấm áp. Tôi cảm nhận rõ sự kết nối giữa những con người xa lạ.

Khi kết thúc, tôi nhận ra rằng mình đã thay đổi. Tôi hiểu rằng, cuộc sống không chỉ là những gì mình nhận được, mà còn là những gì mình cho đi.

Hoạt động ấy đã giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về lòng nhân ái. Và tôi tin rằng, nếu mỗi người đều biết sẻ chia, xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư - mẫu 7

Sẽ thế nào nếu một đêm nào đó, bạn không có nhà để về, không có giường để ngủ, chỉ còn lại một góc vỉa hè lạnh lẽo làm chỗ trú thân? Nghĩ đến điều đó thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình. Nhưng với nhiều người vô gia cư, đó lại là cuộc sống hằng ngày. Tôi đã thực sự thấu hiểu điều ấy khi tham gia hoạt động giúp đỡ người vô gia cư cùng nhóm tình nguyện.

Đêm hôm đó, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng hành trình của chúng tôi lại hướng về những góc tối. Những phần quà nhỏ gồm bánh mì, nước uống, áo ấm được chuẩn bị cẩn thận. Trên tay tôi là túi quà nhẹ, nhưng trong lòng lại nặng trĩu những suy nghĩ.

Chúng tôi đi dọc những con phố, những gầm cầu, nơi những người vô gia cư thường trú ngụ. Khi tận mắt nhìn thấy họ, tôi không khỏi lặng người. Có cụ già nằm co ro trên tấm bìa cứng, có người cuộn mình trong chiếc chăn mỏng giữa cái lạnh đêm khuya.

Tôi bước đến gần một bác lớn tuổi, nhẹ nhàng trao phần quà. Bác ngồi dậy, ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn xúc động. Khi nhận quà, bác khẽ nói: “Cảm ơn cháu nhiều lắm.” Câu nói ấy không dài, nhưng lại khiến tôi nghẹn ngào.

Chúng tôi tiếp tục hành trình. Mỗi người chúng tôi đều cố gắng trao đi không chỉ là vật chất mà còn là sự quan tâm. Có người trò chuyện, có người chỉ lặng lẽ trao quà, nhưng tất cả đều chung một tấm lòng.

Một khoảnh khắc khiến tôi nhớ mãi là khi một người phụ nữ nhận phần ăn, chị không ăn ngay mà cất đi, nói rằng để dành cho sáng hôm sau. Điều đó khiến tôi nhận ra, với họ, mỗi thứ đều quý giá đến nhường nào.

Không khí buổi hoạt động vừa lặng lẽ vừa ấm áp. Không có những tiếng cười ồn ào, chỉ có sự sẻ chia âm thầm nhưng chân thành.

Khi kết thúc, tôi không thể quên những ánh mắt ấy – những ánh mắt vừa mệt mỏi, vừa hy vọng. Tôi nhận ra rằng, một phần quà nhỏ không thể thay đổi hoàn toàn cuộc sống của họ, nhưng lại có thể mang đến một chút ấm áp trong đêm lạnh.

Hoạt động ấy đã khiến tôi thay đổi rất nhiều. Tôi biết trân trọng hơn mái ấm của mình, trân trọng những điều tưởng chừng bình thường nhất.

Tôi hiểu rằng, trong cuộc sống, có những giá trị không nằm ở vật chất, mà nằm ở sự sẻ chia. Và đôi khi, chỉ cần một hành động nhỏ, chúng ta cũng có thể thắp lên hy vọng cho một con người.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư - mẫu 8

Giữa ánh sáng rực rỡ của thành phố, vẫn tồn tại những khoảng tối mà không phải ai cũng nhìn thấy. Ở đó, có những con người sống lặng lẽ, không mái nhà, không nơi nương tựa – những phận người như bị bỏ quên giữa dòng đời hối hả. Tôi đã bước vào “khoảng tối” ấy trong một đêm tham gia hoạt động giúp đỡ người vô gia cư, và từ đó, tôi không còn nhìn cuộc sống theo cách cũ nữa.

Đêm hôm ấy, gió se lạnh. Chúng tôi mang theo những phần quà nhỏ, bắt đầu hành trình của mình. Thành phố vẫn ồn ào, nhưng trong lòng tôi lại có một khoảng lặng khó tả.

Khi đến những góc phố vắng, tôi bắt gặp những hình ảnh khiến mình không thể quên. Có người nằm lặng lẽ trên vỉa hè, có người ngồi thu mình dưới mái hiên. Họ không lên tiếng, nhưng sự im lặng ấy lại khiến tôi cảm nhận rõ sự cô đơn.

Tôi trao phần quà cho một cụ già. Cụ nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ gật đầu. Không cần nhiều lời, tôi vẫn cảm nhận được sự biết ơn trong ánh mắt ấy. Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng, đôi khi, sự quan tâm còn quý giá hơn cả vật chất.

Chúng tôi tiếp tục đi, tiếp tục trao đi những phần quà. Mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy mình đang làm một điều có ý nghĩa. Dù nhỏ bé, nhưng đó là cách tôi góp phần mang lại một chút ấm áp.

Một em bé vô gia cư cầm phần bánh mì, nở một nụ cười rất tươi. Nụ cười ấy đơn giản, nhưng lại khiến tôi xúc động. Tôi chợt nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, mà ở những điều rất nhỏ.

Không khí buổi hoạt động rất đặc biệt – vừa yên lặng, vừa ấm áp. Mỗi người đều cảm nhận được giá trị của sự sẻ chia.

Khi kết thúc, tôi bước đi mà lòng vẫn nặng trĩu. Nhưng đó không phải là nỗi buồn, mà là sự trăn trở. Tôi hiểu rằng, ngoài kia vẫn còn rất nhiều người cần giúp đỡ.

Hoạt động ấy đã giúp tôi trưởng thành hơn. Tôi không còn thờ ơ trước những mảnh đời khó khăn, mà biết quan tâm và sẻ chia nhiều hơn.

Và tôi tin rằng, nếu mỗi người đều mang trong mình một chút lòng nhân ái, thì những “khoảng tối” trong xã hội sẽ dần được thắp sáng.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư - mẫu 9

Có những con đường rực rỡ ánh đèn mà ta vẫn đi qua mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ thật sự nhìn thấy hết những gì đang tồn tại trên đó. Ở một góc nào đó, nơi ánh sáng không chạm tới, có những con người đang lặng lẽ sống – không mái nhà, không điểm tựa, không cả một nơi để gọi là “trở về”. Tôi đã từng bước qua họ bằng sự vô tình của một người bận rộn, cho đến khi tham gia hoạt động giúp đỡ người vô gia cư cùng nhóm tình nguyện. Chính đêm hôm ấy, tôi không chỉ nhìn thấy họ, mà còn “nhìn thấy” chính mình.

Buổi tối hôm đó, thành phố khoác lên mình vẻ đẹp quen thuộc: dòng xe nối dài, ánh đèn lung linh, tiếng nói cười vang lên từ những quán ăn đông đúc. Thế nhưng, hành trình của chúng tôi lại hướng về phía ngược lại – những nơi tối hơn, vắng hơn, nơi ít ai để ý. Trên tay mỗi người là những phần quà nhỏ: bánh mì, nước uống, áo ấm. Những thứ ấy đối với chúng tôi có thể bình thường, nhưng với người khác, đó có thể là cả một niềm an ủi.

Chúng tôi bắt đầu từ những con phố quen thuộc, rồi rẽ vào những khu vực ít người qua lại. Dưới gầm cầu, bên vỉa hè, trước hiên những cửa hàng đã đóng cửa – đó là “nhà” của họ. Tôi chợt sững lại khi nhìn thấy một cụ già nằm co ro trên tấm bìa cứng, chiếc chăn mỏng không đủ che hết cái lạnh đêm khuya. Hình ảnh ấy khiến tôi không thể bước tiếp ngay lập tức.

Tôi tiến lại gần, khẽ gọi. Cụ mở mắt, ánh nhìn vừa mệt mỏi vừa ngạc nhiên. Khi nhận phần quà, đôi tay cụ run run. Cụ không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt ấy khiến tôi cảm thấy như có điều gì đó chạm sâu vào lòng mình. Đó không chỉ là sự biết ơn, mà còn là một nỗi niềm khó gọi thành tên – có lẽ là sự cô đơn kéo dài qua năm tháng.

Chúng tôi tiếp tục đi. Mỗi nơi dừng lại là một câu chuyện. Có người từng có gia đình, có công việc, nhưng vì biến cố mà rơi vào hoàn cảnh hiện tại. Có người gần như không còn nhớ rõ mình đã lang thang bao lâu. Nghe họ kể, tôi chợt nhận ra rằng cuộc sống có thể đổi thay nhanh đến mức nào.

Một khoảnh khắc khiến tôi nhớ mãi là khi chúng tôi trao quà cho một người phụ nữ. Chị nhận phần bánh mì, nhưng không ăn ngay. Khi được hỏi, chị chỉ nhẹ nhàng nói: “Để sáng mai ăn.” Câu trả lời ấy khiến tôi lặng đi. Với chúng tôi, một chiếc bánh mì có thể chỉ là bữa ăn vội, nhưng với chị, đó là thứ cần được giữ lại như một sự đảm bảo cho ngày mai.

Không khí buổi hoạt động không ồn ào, không náo nhiệt. Không có những tiếng cười lớn, chỉ có những ánh mắt gặp nhau trong im lặng. Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến mọi thứ trở nên sâu sắc hơn. Tôi cảm nhận rõ ràng rằng, giữa những con người xa lạ, vẫn có một sợi dây vô hình kết nối – sợi dây của lòng nhân ái.

Càng đi, tôi càng thấy mình nhỏ bé. Những phần quà chúng tôi mang theo rồi cũng sẽ hết, nhưng những khó khăn của họ thì không dễ biến mất. Điều đó khiến tôi trăn trở: liệu những gì mình làm có đủ không? Nhưng rồi tôi nhận ra, có lẽ điều quan trọng không phải là “bao nhiêu”, mà là “có hay không”. Có một bàn tay chìa ra, có một ánh nhìn quan tâm – đôi khi cũng đủ để một con người cảm thấy mình không bị bỏ quên.

Khi hành trình kết thúc, chúng tôi quay trở lại với nhịp sống quen thuộc của mình. Nhưng trong tôi, có điều gì đó đã thay đổi. Tôi không còn nhìn những người vô gia cư bằng ánh mắt xa lạ nữa. Tôi nhìn họ như những con người – với quá khứ, với nỗi đau, với cả những hy vọng rất nhỏ bé.

Đêm hôm ấy, khi trở về nhà, tôi nằm trên chiếc giường ấm áp của mình và chợt nghĩ: có những điều mà ta vẫn xem là hiển nhiên, thực ra lại là điều mà người khác phải khao khát. Một mái nhà, một bữa ăn đủ đầy, một giấc ngủ yên – tất cả đều không phải ai cũng có được.

Hoạt động ấy không chỉ là một buổi từ thiện, mà là một bài học. Một bài học về sự đồng cảm, về trách nhiệm, và về cách con người nên đối xử với nhau. Tôi hiểu rằng, mình không thể thay đổi cả thế giới, nhưng có thể thay đổi cách mình sống trong thế giới đó.

Từ sau hôm ấy, tôi không còn bước qua những mảnh đời khó khăn một cách vô tình nữa. Có thể tôi không giúp được nhiều, nhưng tôi biết mình có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: một ánh nhìn, một lời hỏi thăm, một hành động sẻ chia.

Bởi tôi tin rằng, trong một xã hội, điều làm nên giá trị không chỉ là sự phát triển, mà còn là cách con người đối xử với những người yếu thế nhất. Và nếu mỗi người đều biết dừng lại một chút, quan tâm một chút, thì có lẽ những “góc tối” sẽ dần được thắp sáng – không phải bằng ánh đèn, mà bằng chính tình người.

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội: Hoạt động giúp đỡ người vô gia cư - mẫu 10

Người ta thường sợ bóng tối, bởi trong bóng tối, mọi thứ trở nên mờ nhạt và vô định. Nhưng có một “bóng tối” khác còn đáng sợ hơn – đó là khi con người bị lãng quên giữa chính cuộc sống đông đúc này. Những người vô gia cư chính là những phận người đang sống trong “bóng tối” ấy. Và chỉ đến khi tham gia hoạt động giúp đỡ họ, tôi mới thực sự hiểu rằng: điều họ thiếu không chỉ là một mái nhà, mà còn là sự quan tâm của xã hội.

Đêm hôm ấy, thành phố vẫn náo nhiệt như thường lệ. Những con phố sáng rực ánh đèn, dòng người hối hả qua lại. Nhưng khi chúng tôi rẽ vào những con đường nhỏ, không gian dần trở nên yên tĩnh hơn. Trên tay mỗi người là những phần quà đã được chuẩn bị từ trước – những chiếc bánh mì còn ấm, những chai nước, những chiếc áo đủ để xua đi phần nào cái lạnh của đêm.

Tôi bước đi mà trong lòng có chút hồi hộp. Đây không phải lần đầu tôi nhìn thấy người vô gia cư, nhưng là lần đầu tiên tôi thực sự dừng lại để đến gần họ. Và chính sự “dừng lại” ấy đã thay đổi rất nhiều trong cách tôi nhìn cuộc sống.

Chúng tôi bắt gặp một người đàn ông đang ngồi dựa lưng vào bức tường cũ. Bên cạnh ông là vài túi đồ cũ kỹ – có lẽ là tất cả những gì ông sở hữu. Khi tôi đưa phần quà, ông nhìn tôi một lúc lâu, như thể không tin vào điều vừa xảy ra. Rồi ông nhận lấy, gật đầu thay cho lời cảm ơn. Ánh mắt ấy khiến tôi không thể quên – nó vừa mệt mỏi, vừa ẩn chứa một niềm hy vọng rất nhỏ bé.

Tiếp tục hành trình, chúng tôi gặp nhiều hoàn cảnh khác nhau. Có cụ già ngủ bên vỉa hè, có người trẻ tuổi nhưng ánh mắt đã sớm nhuốm màu mệt mỏi. Mỗi người là một câu chuyện, một cuộc đời với những biến cố riêng. Tôi không hỏi quá nhiều, nhưng chỉ cần nhìn cũng đủ hiểu rằng, họ đã phải trải qua rất nhiều khó khăn.

Một hình ảnh khiến tôi xúc động nhất là một cậu bé nhỏ tuổi, ngồi bên cạnh mẹ dưới mái hiên. Khi nhận phần bánh mì, em nở một nụ cười rất tươi. Nụ cười ấy giản dị, nhưng lại khiến tim tôi chùng xuống. Tôi chợt nhận ra rằng, trong hoàn cảnh thiếu thốn nhất, con người vẫn có thể tìm thấy niềm vui – dù chỉ là một niềm vui rất nhỏ.

Không khí buổi hoạt động không ồn ào, nhưng lại đầy ý nghĩa. Mỗi người trong nhóm đều làm việc trong sự lặng lẽ, như thể ai cũng đang chìm trong suy nghĩ riêng. Có lẽ, ai cũng đang tự hỏi: “Mình đã làm đủ chưa?”

Càng tiếp xúc, tôi càng nhận ra rằng, những người vô gia cư không chỉ cần vật chất. Điều họ cần hơn cả là cảm giác được quan tâm, được công nhận như một con người. Một lời hỏi thăm, một ánh mắt không phán xét – đôi khi còn có giá trị hơn cả một phần quà.

Khi trao đi từng món đồ, tôi cũng nhận lại rất nhiều. Tôi nhận lại sự biết ơn, nhận lại những ánh mắt ấm áp, và quan trọng nhất, tôi nhận lại một bài học về cách sống.

Trước đây, tôi thường nghĩ rằng giúp đỡ người khác là một điều gì đó lớn lao. Nhưng sau buổi hôm ấy, tôi hiểu rằng, đôi khi chỉ cần một hành động nhỏ cũng có thể tạo nên sự khác biệt.

Khi kết thúc, chúng tôi quay trở lại con đường quen thuộc. Thành phố vẫn vậy, vẫn đông đúc và rực rỡ. Nhưng trong tôi, mọi thứ đã khác. Tôi không còn nhìn cuộc sống một cách hời hợt nữa. Tôi bắt đầu chú ý hơn đến những điều nhỏ bé, những con người mà trước đây tôi từng vô tình bỏ qua.

Đêm hôm ấy, tôi không ngủ ngay. Những hình ảnh cứ hiện lên trong đầu: ánh mắt của cụ già, nụ cười của cậu bé, sự im lặng của người đàn ông bên bức tường cũ. Tất cả như nhắc nhở tôi rằng, ngoài kia vẫn còn rất nhiều người cần được giúp đỡ.

Hoạt động ấy đã dạy tôi một điều quan trọng: sống không chỉ là nhận, mà còn là cho đi. Và giá trị của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu, mà nằm ở cách họ đối xử với người khác.

Tôi biết mình không thể thay đổi hoàn toàn cuộc sống của những người vô gia cư. Nhưng tôi tin rằng, nếu mỗi người đều góp một phần nhỏ, thế giới này sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Bởi lẽ, bóng tối sẽ không còn đáng sợ nếu luôn có những ánh sáng được thắp lên. Và đôi khi, ánh sáng ấy không phải đến từ đèn điện, mà đến từ chính lòng nhân ái của con người.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 8 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 8Những bài văn hay lớp 8 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 sách mới các môn học