10+ Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (điểm cao)
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Viết truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm
- Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (mẫu 1)
- Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (mẫu 2)
- Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (mẫu 3)
- Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (mẫu 4)
- Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (mẫu 5)
- Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (mẫu 6)
- Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (mẫu 7)
- Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (mẫu 8)
- Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (mẫu 9)
- Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (mẫu khác)
10+ Truyện kể sáng tạo Cô bé bán diêm (điểm cao)
Dàn ý Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm
1. Mở bài
- Giới thiệu truyện Cô bé bán diêm của Hans Christian Andersen.
- Dẫn vào câu chuyện: đêm giao thừa lạnh giá, cô bé nghèo bán diêm.
- Nêu hướng sáng tạo (có người giúp / kết thúc khác).
2. Thân bài
a. Hoàn cảnh
- Trời lạnh, tuyết rơi, phố vắng.
- Cô bé đói, rét, không dám về nhà.
b. Diễn biến
- Cô bé quẹt diêm → thấy:
+ Lò sưởi
+ Bữa ăn
+ Cây thông
+ Bà hiền từ
- Sáng tạo: Có người phát hiện và giúp cô bé hoặc Cô bé được đưa về nhà, thay đổi số phận
c. Cao trào: Cô bé gần kiệt sức → được cứu / có hy vọng.
3. Kết bài
- Kết thúc: cô bé sống / có cuộc sống tốt hơn (hoặc giữ kết buồn nhưng ý nghĩa).
- Ý nghĩa: Cần lòng nhân ái, sự sẻ chia.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm - mẫu 1
Đêm giao thừa, tuyết rơi trắng xóa khắp các con đường. Gió lạnh thổi qua từng góc phố, mang theo cái rét buốt khiến người ta chỉ muốn ở trong nhà, bên lò sưởi ấm áp. Nhưng giữa cái lạnh ấy, một cô bé nhỏ vẫn lang thang trên phố, đôi chân trần tím tái, chiếc áo mỏng không đủ che chắn. Cô bé cầm trong tay những bao diêm nhỏ, run rẩy gọi: “Ai mua diêm không ạ…” nhưng không ai đáp lại. Mọi người đều vội vã trở về nhà, không ai để ý đến bóng dáng nhỏ bé ấy.
Cô bé nép vào một góc tường, nơi có thể tránh bớt gió lạnh. Bụng đói cồn cào, tay chân tê cứng, cô không dám về nhà vì biết rằng nếu không bán được diêm, cha sẽ mắng. Ánh sáng từ những ngôi nhà gần đó hắt ra, ấm áp và đầy đủ, khiến lòng cô càng thêm buồn tủi. Cô nhìn qua khung cửa sổ, thấy một gia đình đang quây quần bên mâm cơm, tiếng cười nói vang lên ấm áp. Cô bé khẽ thì thầm: “Giá mà mình cũng được như họ…”
Không chịu nổi cái lạnh, cô bé lấy một que diêm ra, quẹt nhẹ. Một ánh lửa nhỏ bùng lên, ấm áp lan tỏa. Trong ánh sáng ấy, cô tưởng như thấy một chiếc lò sưởi lớn, lửa cháy rực rỡ. Cô đưa tay lại gần, cảm nhận hơi ấm dễ chịu, nhưng rồi que diêm tắt, mọi thứ biến mất, chỉ còn lại màn đêm lạnh lẽo. Cô run lên, nước mắt rơi xuống đôi má lạnh buốt.
Cô bé quẹt thêm một que diêm nữa. Lần này, trước mắt cô hiện ra một bàn ăn đầy thức ăn: bánh mì, thịt nướng, súp nóng… mùi thơm lan tỏa khiến bụng cô réo lên. Cô với tay như muốn chạm vào, nhưng ánh sáng lại vụt tắt. “Sao lại biến mất rồi…” cô thì thầm, giọng nghẹn ngào.
Khi cô chuẩn bị quẹt que diêm thứ ba, bỗng có tiếng bước chân dừng lại gần đó. Một người phụ nữ trung niên, mặc chiếc áo cũ nhưng ấm áp, cúi xuống nhìn cô. “Con bé, sao con lại ngồi đây một mình giữa trời lạnh thế này?” Cô bé giật mình, ôm chặt bao diêm. “Cháu… cháu bán diêm ạ…”
Người phụ nữ nhìn cô bé, ánh mắt đầy thương cảm. “Con có đói không?” Cô bé im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu. Người phụ nữ đưa tay ra: “Đi theo cô, nhà cô không giàu, nhưng có thể cho con một bữa ăn và chỗ sưởi ấm.” Cô bé ngập ngừng, nhưng cái lạnh và cái đói khiến cô không thể từ chối.
Căn nhà nhỏ của người phụ nữ không sang trọng, nhưng ấm áp. Một đứa trẻ nhỏ chạy ra, nhìn cô bé rồi mỉm cười: “Chị vào đi, trong này ấm lắm.” Họ đưa cô ngồi gần bếp lửa, đặt trước mặt cô một bát súp nóng. Cô bé run run cầm lấy, ăn từng thìa nhỏ, nước mắt rơi lúc nào không hay. “Cháu… cháu cảm ơn…”
Người phụ nữ nhẹ nhàng hỏi: “Con tên gì?”
“Cháu… cháu tên An…”
“An à, từ giờ con không cần phải ra ngoài lạnh như vậy nữa. Ít nhất đêm nay, con có thể ở đây.”
Cô bé nhìn quanh căn nhà nhỏ, thấy dù nghèo nhưng tràn đầy tình thương. Đứa trẻ nhỏ đưa cho cô một chiếc khăn: “Chị lau tay đi, lạnh lắm đúng không?” Cô bé gật đầu, lòng ấm lên từng chút một.
Đêm đó, cô bé ngồi bên bếp lửa, không cần quẹt diêm nữa. Ánh sáng trước mặt không phải là ảo ảnh mà là thật. Cô nhớ đến những que diêm còn lại, rồi nhìn người phụ nữ và đứa trẻ. “Có lẽ… trên đời vẫn còn những người tốt,” cô nghĩ.
Trước khi ngủ, cô bé thì thầm: “Đây có phải là mơ không ạ?”
Người phụ nữ mỉm cười: “Không, đây là thật. Chỉ cần con còn tin vào điều tốt đẹp, con sẽ không cô đơn.”
Cô bé nhắm mắt, lần đầu tiên trong nhiều ngày, cô cảm thấy ấm áp thật sự. Không phải từ que diêm, mà từ lòng người.
Sáng hôm sau, tuyết vẫn rơi, nhưng trong căn nhà nhỏ, cô bé đã có một khởi đầu mới. Cô biết rằng cuộc sống vẫn còn khó khăn, nhưng giờ đây, cô không còn một mình nữa.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm - mẫu 2
Đêm giao thừa buông xuống, tuyết rơi dày đặc, phủ trắng mọi nẻo đường. Cô bé bán diêm đi từng bước chậm rãi, đôi chân trần lạnh buốt, nhún vai trong chiếc áo mỏng cũ rách. Trên phố, mọi người tất bật trở về nhà, tay xách quà, miệng cười nói, ánh sáng từ cửa sổ hắt ra rực rỡ. Nhưng cô bé chỉ có những que diêm nhỏ trong tay, đôi mắt lấp lánh vẻ lo lắng và mệt mỏi. “Ai mua diêm không ạ… Ai mua diêm không?” – tiếng cô bé khẽ vang giữa phố vắng, nhưng không một ai dừng lại.
Cô bé nép vào một góc tường, nơi có thể tránh bớt gió lạnh. Bụng cô đói cồn cào, chân tay tê buốt, nhưng cô không dám về nhà vì biết nếu không bán được diêm, cha sẽ mắng. Ánh sáng từ những ngôi nhà gần đó khiến cô vừa ấm áp vừa tủi thân, lòng cô trĩu nặng. Trong tâm trí, cô nhớ những ngày xưa, khi còn được mẹ ôm ấp, kể chuyện trước khi đi ngủ. Nỗi cô đơn hiện tại khiến mắt cô ướt nhòe.
Cô quẹt một que diêm, ngọn lửa nhỏ bùng lên. Trước mắt cô, hiện ra một chiếc lò sưởi đỏ rực. Cô bé đưa tay ra gần, cảm giác ấm áp lan tỏa. Nhưng khi que diêm tắt, mọi thứ biến mất. Cô run lên, nước mắt rơi, vừa tuyệt vọng vừa hy vọng. “Chỉ cần một chút ấm thôi… một chút thôi…” cô thì thầm.
Quẹt que diêm thứ hai, ánh sáng dịu dàng hiện ra một bàn ăn đầy thức ăn thơm phức, bữa tối như mơ màng. Cô bé đưa tay, mường tượng hương vị của từng món ăn. Que diêm vụt tắt, mùi thơm biến mất, chỉ còn lại cái lạnh cắt da. Cô bé rùng mình, áp mặt vào tay, nghĩ về việc làm sao để qua đêm này.
Đang lúc cô đứng co ro, một người đàn ông trung niên bước tới. Ông mặc áo khoác cũ, nhưng ánh mắt đầy quan tâm: “Cô bé, sao lại ra đây giữa trời lạnh thế này?” Cô bé ngẩng đầu, run run đáp: “Cháu… cháu bán diêm ạ…”
Người đàn ông nhíu mày, cúi xuống nhìn cô: “Trời lạnh quá, con không nên ở đây một mình. Đi theo tôi, tôi biết một nơi ấm áp cho con.” Cô bé do dự, ánh mắt rụt rè, nhưng cái đói và cái lạnh khiến cô không thể từ chối. Cô theo người đàn ông đi qua những con phố vắng, những mái nhà sáng đèn lấp lánh, lòng vừa hồi hộp vừa bối rối.
Họ tới một ngôi nhà nhỏ, nơi một bà lão đang chuẩn bị bữa tối. Thấy cô bé, bà vội vàng mời vào: “Con nhỏ, vào đây, trời lạnh quá. Chúng tôi sẽ cho con một bát súp nóng và chỗ sưởi ấm.” Cô bé ngạc nhiên, nước mắt rơi. Đây không phải ảo ảnh của que diêm, mà là thật. Ánh sáng từ bếp lửa lan tỏa, sưởi ấm cả cơ thể và tâm hồn cô bé.
Ngồi bên bếp, cô bé cầm bát súp nóng, từng thìa từng thìa. Hương vị thơm ngon khiến cô quên đi cái đói, cái lạnh và cả những lo sợ vừa qua. Bà lão mỉm cười, hỏi: “Con bé tên gì?”
“Cháu tên là Linh… ạ.”
“Linh à, từ giờ đêm nay con sẽ không còn phải chịu rét nữa. Ít nhất, con có thể ngủ yên trong căn nhà này.”
Trong khi ăn, cô bé nghe tiếng trò chuyện của hai đứa trẻ trong nhà. Một đứa chạy ra mỉm cười với Linh: “Chị em mình cùng chơi sau khi ăn xong nhé!” Cô bé gật đầu, cảm giác được quan tâm, được chấp nhận, khiến trái tim cô nhẹ nhõm.
Sau bữa ăn, bà lão dẫn Linh lên gác, trải một chiếc chăn ấm trên giường. Linh nằm xuống, nhìn ra cửa sổ, tuyết vẫn rơi ngoài kia, nhưng giờ đây cô không còn sợ hãi. Ánh sáng trong nhà, lòng tốt và sự quan tâm của những người xung quanh thay cho những que diêm từng cháy bập bùng. Cô thầm nghĩ: “Có lẽ trên đời vẫn còn những người tốt, và mình không hoàn toàn cô đơn…”
Đêm hôm đó, Linh mơ thấy những que diêm bùng cháy, nhưng không còn hiện ra ảo ảnh nữa. Thay vào đó là hình ảnh cô bé và những người tốt giúp cô vượt qua đêm lạnh. Mỗi ngọn lửa như là ánh sáng hy vọng, không phải của ảo tưởng mà của tình người.
Sáng hôm sau, Linh thức dậy, thấy tuyết phủ trắng sân nhà. Bà lão và hai đứa trẻ đã chuẩn bị bữa sáng cho cô. Cô cảm nhận được rằng cuộc sống vẫn còn khó khăn, nhưng giờ đây, cô đã có nơi trú ẩn, tình người và hy vọng. Linh không còn phải lang thang ngoài phố, không còn cô đơn. Cô mỉm cười, lòng nhẹ nhõm, hứa với bản thân sẽ cố gắng và trân trọng lòng tốt mà mình nhận được.
Trong những ngày sau, Linh được bà lão dạy cách giữ ấm, nấu ăn, và cả cách chia sẻ với những người kém may mắn khác. Cô bé học được rằng lòng nhân ái có thể thay đổi cuộc đời, và tình người là ánh sáng có thể soi đường trong đêm tối. Cô không quên những que diêm từng là bạn đồng hành trong đêm giao thừa, nhưng giờ đây, ánh sáng thực sự là từ trái tim con người.
Một buổi chiều, Linh đứng ngoài cửa sổ nhìn ra phố, thấy những người khác vội vã trở về nhà. Cô thầm nghĩ về những đêm trước kia, khi mình chỉ có que diêm và ảo ảnh để ấm lòng. Giờ đây, cô biết rằng trên đời này, vẫn còn nhiều ánh sáng thật sự, và cô có thể sống tiếp với niềm tin và hy vọng.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm - mẫu 3
Đêm giao thừa buông xuống, tuyết rơi trắng xóa, phủ kín mọi con đường, mái nhà và gốc cây. Gió lạnh thổi mạnh, khiến những ngọn lửa trong những ngôi nhà xa xăm nhảy múa trên tường. Cô bé bán diêm đi từng bước chậm rãi, tay ôm bao diêm mỏng manh, đôi chân run rẩy trong đôi giày rách. Trên phố, người người vội vàng trở về nhà, mang theo quà cáp, ánh sáng lấp lánh từ cửa sổ khiến cô bé vừa thấy ấm áp vừa thấy tủi thân. Cô khẽ gọi: “Ai mua diêm không ạ… Ai mua diêm không?” nhưng không ai dừng lại. Bóng cô bé nhỏ bé, co ro trong gió, như một chiếc lá rơi giữa mùa đông khắc nghiệt.
Cô nép vào một góc tường, nơi gió ít thổi qua. Bụng đói cồn cào, tay chân tê buốt, nhưng cô không dám về nhà vì sợ bị cha mắng. Ánh sáng từ những ngôi nhà khiến cô vừa ấm áp vừa đau lòng. Cô khẽ thì thầm: “Giá mà mình cũng được ấm áp như họ…” Cái lạnh khiến cô run rẩy, mắt ngấn nước, nhưng trong lòng vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Cô bé lấy một que diêm ra, quẹt nhẹ. Ngọn lửa nhỏ bùng lên, trước mắt hiện ra hình ảnh một lò sưởi rực rỡ, tỏa hơi ấm. Cô đưa tay ra gần, cảm giác ấm áp lan khắp cơ thể. Nhưng que diêm tắt, mọi thứ biến mất. Cô run rẩy, nước mắt rơi, lòng vừa thất vọng vừa bối rối. “Chỉ cần một chút ấm thôi… chỉ một chút thôi…” cô thì thầm.
Quẹt que diêm thứ hai, cô thấy một bàn ăn đầy thức ăn, mùi thơm lan tỏa khiến cô đói cồn cào. Cô bé với tay nhưng ánh sáng tắt ngay khi cô gần chạm. Cô thở dài, nhủ lòng: “Không ai giúp mình, mình phải tự làm điều gì đó…” Cô chợt nhớ đến mẹ từng dạy: “Khi không có ai bên cạnh, hãy dùng trí tưởng tượng và dũng cảm của con để tìm đường.”
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, cô bé quyết định không quẹt thêm diêm nữa. Thay vào đó, cô bắt đầu đi bộ về phía một ngôi nhà có ánh sáng ấm áp. Dù lạnh và mệt, cô bước đi từng bước nhỏ, đôi chân tê buốt nhưng ý chí không gục ngã. Cô nghĩ về những que diêm, không phải để tìm ảo ảnh nữa mà là để nhắc mình rằng phải tự tìm ánh sáng trong cuộc đời.
Khi tới gần ngôi nhà, cô bé thấy một cửa sổ hé mở, bên trong có một bà lão đang dọn dẹp. Linh (cô bé) gõ nhẹ cửa: “Bà ơi… cháu… cháu có thể vào trú ạ?” Bà lão nhìn xuống, ánh mắt hiền từ: “Trời lạnh thế này, con nhỏ ra ngoài sao? Vào đây, bà sẽ cho con sưởi ấm và ăn một bữa.” Linh bước vào, thấy trong nhà tuy đơn sơ nhưng đầy ấm áp. Bà lão đưa cho cô bé một bát súp nóng, Linh ăn từng thìa, cảm giác ấm áp lan khắp cơ thể.
Ngồi bên bếp lửa, Linh nhìn quanh, thấy vài đồ vật cũ kỹ nhưng được sắp xếp gọn gàng. Bà lão ngồi xuống bên cô, hỏi: “Con bé, sao lại ra đường giữa đêm lạnh thế này?” Linh kể lại tất cả: cái đói, cái lạnh, nỗi cô đơn, và những que diêm từng thắp lên ảo ảnh. Bà lão gật gù, mỉm cười: “Con bé can đảm. Chỉ cần có dũng cảm và niềm tin, con sẽ vượt qua mọi khó khăn.”
Sau bữa ăn, bà lão trải chăn ấm trên giường. Linh nằm xuống, lần đầu tiên trong nhiều đêm, cô cảm thấy yên bình thật sự. Cô không cần que diêm để thấy ánh sáng; ánh sáng thực sự là từ lòng dũng cảm và ý chí của chính cô. Trước khi ngủ, cô thầm nhủ: “Mình sẽ không bỏ cuộc. Dù có lạnh và đói, mình vẫn có thể tìm thấy hạnh phúc.”
Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ trắng sân nhà, nhưng trong lòng Linh, ánh sáng của dũng cảm và niềm tin chiếu rực rỡ. Cô bé nhìn ra phố, thấy những người hối hả đi lại, nhưng giờ đây cô biết rằng cô không còn cô đơn. Cô biết rằng trong cuộc sống, dù hoàn cảnh khó khăn, nếu can đảm, ta vẫn có thể tìm được ánh sáng và tình người.
Những ngày sau, Linh học cách tự chăm sóc bản thân, biết chia sẻ với những người xung quanh, và dùng sự dũng cảm để đối diện với thử thách. Cô không quên những que diêm, nhưng chúng không còn là nguồn ảo ảnh, mà là biểu tượng nhắc nhở cô: khi trong lòng vẫn còn hy vọng và dũng cảm, ánh sáng sẽ luôn hiện diện.
Một buổi chiều, Linh đứng bên cửa sổ nhìn ra phố, tuyết vẫn rơi, nhưng giờ đây cô cảm thấy ấm áp. Cô biết rằng cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng cô đã tìm thấy ánh sáng trong chính trái tim mình. Cô mỉm cười, ánh mắt rực sáng niềm tin: “Mình sẽ sống tiếp, mình sẽ không bỏ cuộc..
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm - mẫu 4
Đêm giao thừa buông xuống, tuyết rơi dày đặc, phủ trắng khắp các con đường và mái nhà. Gió lạnh thổi mạnh, làm những ngọn đèn đường lập lòe. Cô bé bán diêm đi từng bước chậm rãi, đôi chân tím tái trong đôi giày rách, tay cầm những que diêm mỏng manh. Tiếng cô nhỏ nhẹ vang giữa phố vắng: “Ai mua diêm không ạ… Ai mua diêm không?” nhưng không ai dừng lại. Mọi người tất bật trở về nhà, ánh sáng ấm áp từ cửa sổ làm cô bé vừa ngưỡng mộ vừa thêm cô đơn.
Cô nép vào một góc tường, nơi gió ít lùa qua. Bụng đói, tay chân lạnh cứng, cô không dám về nhà vì sợ cha mắng. Ánh sáng từ những ngôi nhà gần đó khiến cô vừa thấy ấm áp vừa thấy thương cảm cho chính mình. Cô bé khẽ thở dài, nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng vừa buồn vừa hy vọng: “Giá mà mình có một nơi ấm áp…”
Quẹt một que diêm, ngọn lửa nhỏ bùng lên. Cô bé thấy hình ảnh một lò sưởi rực rỡ, hơi ấm lan tỏa khắp phòng. Cô đưa tay ra gần, nhưng que diêm tắt, mọi thứ biến mất. Nước mắt chảy xuống má lạnh, cô rùng mình, run rẩy. “Chỉ một chút ấm thôi… chỉ một chút thôi…” cô thì thầm, cảm giác tuyệt vọng dâng lên.
Cô bé quẹt que diêm thứ hai, thấy một bàn ăn đầy thức ăn, bánh mì nóng, súp thơm, ánh sáng dịu dàng lan khắp phòng. Cô đưa tay muốn chạm, nhưng ánh sáng vụt tắt ngay khi cô gần chạm vào. Cô rùng mình, ôm chặt hai tay vào ngực, nhận ra rằng ảo ảnh chỉ là tạm thời. Cái đói, cái lạnh vẫn hiện hữu, và cô bé vẫn đứng ngoài phố, một mình.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, một người đàn ông trung niên đi qua, nhìn thấy cô bé co ro giữa tuyết. Ông hỏi: “Cô bé, sao lại ra ngoài lạnh thế này?” Cô bé run run, đáp: “Cháu… cháu bán diêm… ạ…” Ông lắc đầu, thương cảm, nhưng lại vội vã đi tiếp vì sợ lỡ mất bữa tiệc gia đình. Cô bé đứng nhìn bóng ông khuất sau tuyết, lòng vừa buồn vừa thất vọng: “Thế là chẳng ai giúp mình cả…”
Cô bé lấy que diêm cuối cùng ra, quẹt nhẹ. Ngọn lửa bập bùng, cô thấy bà hiền từ, bàn ăn đầy thức ăn, cây thông lấp lánh và nụ cười ấm áp. Cô đưa tay ra với, nhưng ngọn lửa tắt. Cô bé ngồi xuống, run rẩy, nước mắt chảy dài. Tuyệt vọng, cô khẽ thì thầm: “Mình… mình ước được ấm… một lần thôi…”
Giữa đêm lạnh, cô bé co mình bên góc tường, ngắm nhìn ánh sáng từ các ngôi nhà xa xăm. Tiếng cười nói vang lên, khiến cô vừa thèm khát vừa nhận ra rằng không phải ai cũng quan tâm đến mình. Nhưng trong khoảnh khắc cô đơn đó, cô nhớ lời mẹ dạy: “Dù khó khăn, hãy luôn giữ trong lòng niềm tin và lòng tốt.” Cô bé khẽ nhắm mắt, tưởng tượng mình đang được ôm trong vòng tay ấm áp, cảm nhận tình thương mà mình chưa từng có.
Đêm dần trôi qua, tuyết phủ trắng cả phố, chỉ còn lại cô bé nhỏ bé co ro bên góc tường. Khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng, người qua đường phát hiện cô bé đã ngã xuống, cơ thể lạnh buốt. Họ vội vàng đưa cô đi, nhưng trong lòng cô, hình ảnh ảo ảnh của ánh sáng vẫn hiện hữu. Dù thể xác mệt mỏi và lạnh lẽo, trái tim cô vẫn giữ trong mình ánh sáng nhỏ bé của niềm tin và tình người.
Những người xung quanh, nhìn thấy cô bé, cảm nhận sự đau lòng và quyết định chia sẻ nhiều hơn với những người khó khăn trong làng. Cô bé tuy chưa sống lại giữa đêm lạnh, nhưng câu chuyện của cô đã đánh thức lòng nhân ái, sự sẻ chia giữa mọi người. Ánh sáng trong lòng mỗi người, dù nhỏ bé, vẫn đủ để soi đường cho những cô bé, cậu bé khác trong mùa đông khắc nghiệt.
Khi mọi người tụ tập quanh cô bé, họ đặt những que diêm còn lại trong tay cô, như một lời nhắc nhở: dù có lạnh lẽo, niềm hy vọng vẫn luôn tồn tại trong lòng người. Và từ đó, câu chuyện cô bé bán diêm trở thành câu chuyện nhắc nhở mọi người: hãy trân trọng lòng tốt và biết chia sẻ với những ai yếu thế, để ánh sáng nhân ái không bao giờ tắt.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm - mẫu 5
Đêm giao thừa buông xuống, tuyết phủ trắng khắp các con đường, từng bông tuyết nhẹ nhàng rơi lên mái nhà và vai áo người đi đường. Gió lạnh thổi qua khiến từng chiếc áo mỏng run rẩy, và giữa tất cả, một cô bé nhỏ đứng co ro, đôi tay cầm những que diêm nhỏ. Tiếng cô bé khẽ vang lên giữa phố vắng:
– Ai mua diêm không ạ… Ai mua diêm không?
Nhưng không ai dừng lại. Những người đi đường tất bật trở về nhà, tay xách quà, miệng cười nói, ánh sáng từ cửa sổ hắt ra ấm áp. Cô bé khẽ thở dài, nép vào góc tường, tay ôm bụng, cảm giác đói lạnh dồn dập. Cô nhớ lời mẹ dạy: “Dù khó khăn, con hãy giữ lòng hi vọng.” Nhưng giờ đây, lòng hi vọng ấy như ánh lửa nhỏ giữa gió đông bạt ngàn.
Cô lấy một que diêm ra, quẹt nhẹ. Ngọn lửa bập bùng, trước mắt hiện ra một lò sưởi rực rỡ. Cô bé đưa tay ra gần, hơi ấm lan khắp cơ thể. Nhưng que diêm tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn màn đêm lạnh buốt. Cô run rẩy, khẽ thì thầm:
– Chỉ một chút ấm thôi… một chút thôi…
Quẹt que diêm thứ hai, cô thấy một bàn ăn đầy thức ăn, mùi thơm lan tỏa, khiến cô thèm muốn. Cô đưa tay, nhưng ánh sáng vụt tắt. Nỗi tuyệt vọng lại ùa về, nhưng đồng thời, một ý nghĩ nhỏ lóe lên trong đầu cô: “Có lẽ mình phải tự tìm cách để không còn đói rét…”
Khi cô đang đứng co ro, một người đàn ông trung niên đi qua, nhìn thấy cô bé run rẩy:
– Cô bé, sao lại ra ngoài lạnh thế này?
– Cháu… cháu bán diêm… ạ… – Cô bé run run đáp.
Người đàn ông nhíu mày, ánh mắt đầy thương cảm, nhưng ông chỉ lắc đầu, tiếp tục đi. Cô bé nhìn bóng ông khuất dần trong tuyết, lòng vừa buồn vừa thất vọng. Tuy nhiên, cô không bỏ cuộc. Cô nhớ đến những lời mẹ dạy, rằng lòng dũng cảm và sự kiên nhẫn sẽ dẫn đến ánh sáng.
Cô bé đi tiếp, qua những con phố tối và yên tĩnh. Một ngôi nhà nhỏ hiện ra, ánh sáng ấm áp từ cửa sổ hắt ra, khiến cô bé cảm thấy an tâm. Cô gõ nhẹ cửa:
– Bà ơi… cháu có thể… xin trú ạ?
Cửa hé mở, một người phụ nữ trung niên mỉm cười nhìn cô:
– Trời lạnh quá, con nhỏ. Vào đây, bà sẽ cho con một bữa ăn và chỗ sưởi ấm.
Cô bé bước vào, cảm giác ấm áp lan khắp cơ thể, khác hẳn với ngoài phố lạnh lẽo.
Người phụ nữ dẫn cô bé tới bàn ăn, đặt trước mặt cô một bát súp nóng hổi. Linh (cô bé) run run cầm bát, từng thìa từng thìa ăn, cảm giác ấm áp và no bụng tràn khắp cơ thể. Bà hỏi:
– Con bé, sao lại ra ngoài giữa trời lạnh thế này?
– Cháu… cháu không muốn về nhà vì… vì chưa bán được diêm. Cha cháu sẽ mắng… – Linh lí nhí.
– Thế à… Con nhỏ khổ quá. Từ giờ con sẽ không còn phải lang thang ngoài phố nữa.
Trong lúc ăn, một đứa trẻ trong nhà chạy ra, mỉm cười với Linh:
– Chị vào ngồi chơi với em nhé? Trời lạnh quá mà.
Linh gật đầu, lòng cảm thấy ấm áp. Cô kể cho đứa trẻ nghe về những que diêm, những ảo ảnh từng xuất hiện, và cả nỗi cô đơn trên phố. Đứa trẻ lắng nghe, rồi nắm tay cô:
– Chị không cô đơn đâu, bọn em sẽ là bạn của chị.
Sau bữa ăn, người phụ nữ trải chăn ấm cho Linh trên gác. Cô bé nằm xuống, nhìn ra cửa sổ thấy tuyết vẫn rơi, nhưng giờ đây, trong lòng cô, mọi thứ đều ấm áp. Ánh sáng thực sự không phải từ que diêm mà từ lòng tốt và tình thương của những con người xung quanh. Cô mỉm cười, thầm nhủ:
– Mình sẽ sống tiếp… sẽ không bỏ cuộc…
Những ngày sau, Linh sống cùng gia đình mới, học cách chăm sóc bản thân, biết chia sẻ với những người khó khăn khác, và từng ngày nhận ra rằng lòng tốt của con người chính là ánh sáng thật sự. Cô vẫn nhớ những que diêm, nhưng chúng giờ chỉ là kỷ niệm nhắc nhở: dù cuộc đời nhiều lạnh giá, luôn có những trái tim ấm áp sẵn sàng chia sẻ.
Một buổi tối, Linh đứng bên cửa sổ nhìn ra phố tuyết trắng, cảm thấy trong lòng bình yên. Cô biết rằng trên đời này, khó khăn sẽ còn, nhưng ánh sáng của lòng tốt và tình thương sẽ luôn soi đường, giúp cô và những người khác bước tiếp trong đêm đông. Cô mỉm cười, trái tim tràn ngập niềm tin:
– Mình sẽ không cô đơn nữa. Mình sẽ sống và giúp đỡ người khác như bà và những đứa trẻ đã giúp mình.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm - mẫu 6
Đêm giao thừa phủ trắng khắp các con đường, từng bông tuyết rơi lất phất trên mái nhà và vai áo người đi đường. Gió lạnh thổi mạnh, khiến những ngọn lửa lập lòe trong những ngôi nhà xa xăm. Cô bé bán diêm, Linh, bước đi từng bước chậm rãi, đôi tay ôm những que diêm mỏng manh, chân run rẩy trong đôi giày rách. Tiếng cô nhỏ nhẹ vang lên giữa phố vắng:
– Ai mua diêm không ạ… Ai mua diêm không?
Nhưng không ai dừng lại. Những người đi đường vội vã trở về nhà, tay xách quà, miệng cười nói, ánh sáng từ cửa sổ hắt ra ấm áp. Linh nép vào một góc tường, bụng đói cồn cào, tay chân lạnh buốt, đôi mắt đẫm lệ. Cô nhớ lời mẹ từng dặn: “Dù khó khăn, hãy giữ lòng hi vọng và niềm tin.” Nhưng bây giờ, hi vọng ấy chỉ còn nhỏ nhoi như ngọn lửa que diêm giữa mùa đông băng giá.
Cô bé lấy que diêm đầu tiên ra, quẹt nhẹ. Ngọn lửa bập bùng, trước mắt hiện ra một chiếc lò sưởi rực rỡ, hơi ấm lan khắp cơ thể. Linh đưa tay ra gần, cảm giác ấm áp lan tỏa, nhưng que diêm tắt, lò sưởi biến mất. Cô run rẩy, nước mắt lăn dài, khẽ thì thầm:
– Chỉ một chút ấm thôi… chỉ một chút thôi…
Quẹt que diêm thứ hai, cô thấy một bàn ăn đầy thức ăn: bánh mì nóng, súp thơm, ánh sáng dịu dàng lan khắp phòng. Cô đưa tay muốn chạm, nhưng ánh sáng vụt tắt. Tuyệt vọng dâng lên, nhưng trong Linh vẫn lóe lên một ý nghĩ nhỏ: “Mình phải tìm một nơi thật sự ấm áp, chứ không chỉ là ảo ảnh…”
Đi vài bước, Linh đến gần một ngôi nhà có ánh sáng hắt ra từ cửa sổ. Tim cô đập nhanh, chân lạnh đến tê buốt nhưng lòng dũng cảm giúp cô bước tới. Cô gõ nhẹ cửa:
– Bà ơi… cháu… cháu có thể xin trú không ạ?
Cửa hé mở, một người phụ nữ trung niên mỉm cười nhìn cô:
– Trời lạnh thế này, con nhỏ. Vào đây, bà sẽ cho con một bữa ăn và chỗ sưởi ấm.
Linh bước vào, cảm giác ấm áp lan khắp cơ thể. Trong nhà đơn sơ nhưng gọn gàng, ánh lửa từ bếp hắt lên trần nhà, khiến cô bé cảm thấy an tâm. Người phụ nữ dẫn Linh đến bàn ăn, đặt trước mặt cô một bát súp nóng hổi. Linh run run cầm bát, ăn từng thìa, cảm giác ấm áp lan khắp người.
Trong lúc ăn, người phụ nữ hỏi:
– Con bé, sao lại ra ngoài giữa đêm lạnh thế này?
– Cháu… cháu bán diêm, nhưng… nhưng chưa bán được, nên không dám về nhà… – Linh lí nhí.
– Thế à… Con bé thật dũng cảm. Từ giờ con sẽ không còn phải lang thang nữa.
Đứa trẻ trong nhà chạy ra mỉm cười với Linh:
– Chị vào chơi với em nhé? Trời lạnh quá mà.
– Vâng… cháu muốn chơi… – Linh đáp, lòng ấm áp tràn ngập.
Sau bữa ăn, người phụ nữ trải chăn ấm trên giường cho Linh. Cô bé nằm xuống, nhìn ra cửa sổ tuyết vẫn rơi, nhưng giờ đây cô không còn sợ hãi. Ánh sáng thực sự không phải từ que diêm mà từ lòng tốt và tình thương của những người xung quanh. Linh mỉm cười, thầm nhủ:
– Mình sẽ sống tiếp, mình sẽ không bỏ cuộc…
Đêm đó, Linh mơ thấy những que diêm bùng cháy, nhưng không còn hiện ra ảo ảnh nữa. Thay vào đó, cô thấy mình được ôm trong vòng tay ấm áp, nghe tiếng cười nói của gia đình, cảm giác thật sự bình yên. Cô nhận ra rằng phép màu không phải từ ảo ảnh mà từ trái tim con người, từ sự quan tâm, chia sẻ và lòng tốt.
Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ trắng sân nhà, nhưng trong lòng Linh, ánh sáng của lòng nhân ái và hy vọng chiếu rực rỡ. Cô đứng bên cửa sổ, nhìn những người qua đường vội vã, lòng cảm thấy yên bình. Cô biết rằng khó khăn sẽ còn, nhưng cô đã tìm thấy một nơi trú ẩn, tình người và niềm hy vọng.
Những ngày sau, Linh sống cùng gia đình, học cách chăm sóc bản thân, biết chia sẻ với những người khó khăn khác, và từng ngày cảm nhận được giá trị của lòng tốt. Cô không quên những que diêm từng là bạn đồng hành trong đêm giao thừa, nhưng giờ đây, ánh sáng thực sự là từ chính con người.
Một buổi tối, Linh đứng bên cửa sổ nhìn ra phố tuyết trắng, thấy những người vội vã trở về nhà. Cô biết rằng ánh sáng nhân ái vẫn luôn hiện hữu, chỉ cần chúng ta đủ dũng cảm để tìm kiếm và mở lòng đón nhận. Cô mỉm cười, lòng tràn ngập niềm tin:
– Mình sẽ sống tốt, và sẽ giúp đỡ người khác như bà và đứa trẻ đã giúp mình…
Linh không còn cô đơn. Cô biết rằng trên đời này, dù mùa đông có lạnh giá, lòng tốt, hy vọng và sự sẻ chia sẽ luôn chiếu sáng, giúp những cô bé, cậu bé khác tìm được nơi ấm áp trong lòng nhân loại.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm - mẫu 7
Đêm giao thừa buông xuống, tuyết rơi dày đặc trên những mái nhà, con đường vắng. Gió thổi lạnh khiến Linh, cô bé bán diêm, co ro trong bộ áo mỏng, tay ôm những que diêm. Cô lặng lẽ đi từng bước, gọi khẽ:
– Ai mua diêm không ạ… Ai mua diêm không?
Nhưng tiếng gọi ấy chìm giữa những bước chân vội vã của người qua đường. Họ tất bật trở về nhà, tay cầm quà, miệng cười nói, ánh sáng từ cửa sổ chiếu ra khiến Linh vừa thèm khát vừa cô đơn. Cô bé nép vào một góc tường, tay ôm bụng, tim run rẩy vì đói và lạnh. Nhưng trong lòng vẫn còn một tia hy vọng nhỏ bé.
Quẹt que diêm đầu tiên, ngọn lửa bùng lên, trước mắt hiện ra lò sưởi rực rỡ. Cô đưa tay gần, hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, nhưng que diêm tắt. Mọi thứ biến mất, chỉ còn màn đêm lạnh lẽo và nỗi cô đơn. Linh run rẩy, nước mắt trào ra:
– Chỉ một chút ấm thôi… một chút thôi…
Quẹt que diêm thứ hai, cô thấy bàn ăn đầy thức ăn, ánh sáng dịu dàng tỏa ra, khiến cô thèm khát. Nhưng khi cô đưa tay gần, ánh sáng vụt tắt. Cô thở dài, nhận ra rằng chỉ có bản thân cô mới có thể thay đổi số phận mình. Linh quyết định đứng dậy, dù chân đau và lạnh cứng, và bước đi tìm một nơi ấm áp.
Đi qua con phố vắng, Linh nhìn thấy một gia đình đang đóng cửa sổ, chuẩn bị đón giao thừa. Cô rụt rè gõ cửa:
– Bà ơi… cháu… cháu có thể trú một lát không ạ?
Người phụ nữ trung niên hé cửa, ánh mắt hiền từ:
– Trời lạnh thế này, con nhỏ. Vào đây, bà sẽ cho con một bữa ăn và nơi sưởi ấm.
Linh bước vào, cảm giác ấm áp lan khắp cơ thể. Căn nhà nhỏ nhưng gọn gàng, ánh lửa từ bếp hắt lên trần, khiến cô bé cảm thấy bình yên. Người phụ nữ đưa Linh đến bàn ăn, đặt trước mặt cô bát súp nóng hổi. Linh run run cầm bát, ăn từng thìa, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người.
Ngồi bên bếp lửa, Linh kể về những que diêm và những ảo ảnh từng xuất hiện. Người phụ nữ lắng nghe, mỉm cười:
– Con bé dũng cảm thật. Ngay cả khi cô đơn và lạnh lẽo, con vẫn tìm ánh sáng.
Sau bữa ăn, người phụ nữ trải chăn ấm cho Linh trên gác. Cô bé nằm xuống, nhìn ra tuyết trắng ngoài cửa sổ. Lần đầu tiên, cô cảm nhận rằng ánh sáng thực sự không đến từ que diêm, mà từ lòng dũng cảm và ý chí của chính mình. Cô thầm nhủ:
– Mình sẽ sống tiếp, và sẽ không bỏ cuộc…
Sáng hôm sau, Linh đứng bên cửa sổ nhìn phố xá, thấy mọi người tất bật trở về nhà. Trái tim cô tràn ngập ánh sáng, không phải từ que diêm mà từ niềm dũng cảm và lòng kiên nhẫn. Những ngày sau, cô sống trong căn nhà ấm áp, học cách chăm sóc bản thân, biết chia sẻ với những người khó khăn khác. Ánh sáng trong lòng cô lan tỏa, làm ấm những trái tim xung quanh, chứng minh rằng dũng cảm là nguồn ánh sáng vĩnh cửu.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm - mẫu 8
Đêm giao thừa phủ trắng các con đường, tuyết rơi rải rác, gió lạnh thổi qua từng mái nhà. Linh co ro trong chiếc áo mỏng, tay ôm những que diêm. Tiếng cô bé nhỏ vang:
– Ai mua diêm không ạ… Ai mua diêm không?
Không ai dừng lại. Mọi người vội về nhà, ánh sáng từ cửa sổ chiếu ra khiến cô vừa thèm khát vừa đau lòng. Cô bé tìm một góc tường trú ẩn, bụng đói cồn cào, tay chân lạnh buốt, nhưng trong lòng vẫn còn một tia hy vọng.
Quẹt que diêm, ngọn lửa bập bùng, hiện ra lò sưởi ấm áp. Que diêm tắt, mọi thứ biến mất. Linh run rẩy, nước mắt trào ra:
– Chỉ một chút ấm thôi… một chút thôi…
Lần này, Linh quyết định không trông chờ vào ai. Cô đứng dậy, mặc kệ đôi chân đau, bước đi tìm nơi trú ẩn. Cô nhìn thấy một con hẻm nhỏ, trong đó có ánh sáng lấp lánh từ những tấm cửa sổ vỡ. Linh nảy ra ý tưởng: nếu tự mình làm một thứ gì đó, cô sẽ không còn bị bỏ rơi.
Cô thu thập những que diêm còn lại, nhặt vài vật cũ rải trên tuyết, tự tạo một chỗ sưởi nhỏ bằng những que diêm cháy lửa. Lửa không lớn, nhưng đủ để sưởi ấm đôi tay và lòng dũng cảm. Linh thấy rằng chính sự nỗ lực của bản thân mới là ánh sáng thật sự.
Một vài người đi đường nhìn thấy cô, tò mò nhưng không làm gì. Linh không nản lòng. Cô quẹt que diêm, tạo ra ánh sáng nhỏ xung quanh, vừa sưởi ấm tay, vừa soi đường cho bản thân. Lần đầu tiên, cô cảm nhận sức mạnh bên trong, rằng mình có thể tự cứu chính mình.
Sáng hôm sau, tuyết phủ trắng nhưng Linh đã tìm được một nơi trú ẩn tạm thời trong căn nhà bỏ hoang. Cô biết rằng khó khăn sẽ còn, nhưng nhờ ý chí và sự dũng cảm, cô đã vượt qua đêm lạnh. Linh mỉm cười:
– Mình sẽ sống tiếp, sẽ không trông chờ vào người khác. Mình đủ sức để tìm ánh sáng cho riêng mình…
Cô bé bắt đầu học cách tự chăm sóc, tự tạo ấm áp, và dần trưởng thành. Câu chuyện của Linh trở thành minh chứng rằng ý chí và sự dũng cảm là ánh sáng mạnh nhất, giúp cô vượt qua mọi thử thách.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm - mẫu 9
Đêm giao thừa buông xuống, tuyết phủ trắng khắp các con đường, mái nhà và cây cối. Gió lạnh thổi qua, làm những ngọn đèn đường lập lòe. Linh, cô bé bán diêm, đi từng bước chậm rãi trên phố vắng, tay ôm những que diêm mỏng manh, đôi chân run rẩy trong đôi giày rách. Cô bé nhỏ bé gọi khẽ:
– Ai mua diêm không ạ… Ai mua diêm không?
Nhưng không ai dừng lại. Mọi người vội vã trở về nhà, tay xách quà, miệng cười nói, ánh sáng từ cửa sổ chiếu ra khiến Linh vừa thèm khát vừa cô đơn. Cô bé nép vào một góc tường, tay ôm bụng, tim run rẩy vì đói và lạnh. Trong lòng cô vẫn còn một tia hi vọng nhỏ nhoi, như ngọn lửa que diêm giữa mùa đông băng giá.
Quẹt que diêm đầu tiên, ngọn lửa bùng lên, hiện ra lò sưởi rực rỡ, hơi ấm lan khắp cơ thể. Linh đưa tay ra gần, nhưng que diêm tắt. Mọi thứ biến mất, chỉ còn màn đêm lạnh và nỗi cô đơn. Cô run rẩy, nước mắt trào ra:
– Chỉ một chút ấm thôi… chỉ một chút thôi…
Que diêm thứ hai được quẹt lên, Linh thấy bàn ăn đầy thức ăn, ánh sáng dịu dàng lan khắp phòng. Cô đưa tay muốn chạm, nhưng ánh sáng vụt tắt. Cô thở dài, nhận ra rằng chỉ có con người thật sự xung quanh mới có thể tạo ra ánh sáng đời thường. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, Linh quyết định không còn trông chờ vào ảo ảnh nữa mà tìm kiếm sự giúp đỡ thực sự.
Đi qua con phố vắng, Linh thấy một quán tạp hóa sáng đèn, bên ngoài có một người đàn ông trung niên đang dọn hàng. Cô bé rụt rè gõ cửa:
– Chú ơi… cháu… cháu có thể trú một lát không ạ?
Người đàn ông hé cửa, ánh mắt hiền từ:
– Trời lạnh thế này, con nhỏ. Vào đây, chú sẽ cho con một bữa ăn và chỗ sưởi ấm.
Linh bước vào, cảm giác ấm áp lan khắp cơ thể. Quán tạp hóa đơn sơ nhưng gọn gàng, ánh lửa từ bếp hắt lên trần nhà, khiến cô bé cảm thấy an tâm. Người đàn ông đưa Linh một bát súp nóng hổi, cô run run cầm bát, ăn từng thìa, cảm giác ấm áp lan khắp người.
Trong lúc ăn, Linh kể về những que diêm và những ảo ảnh từng xuất hiện. Người đàn ông lắng nghe, mỉm cười:
– Con bé dũng cảm thật. Ngay cả khi cô đơn và lạnh lẽo, con vẫn tìm ánh sáng.
Khi Linh ăn xong, người đàn ông dẫn cô bé ra một chiếc ghế gần cửa sổ. Tuyết vẫn rơi, nhưng ánh sáng trong quán tỏa ra ấm áp. Ông nói:
– Con bé à, trên đời này, có rất nhiều ánh sáng đời thường. Đó là tình người, sự quan tâm và chia sẻ. Chỉ cần con mở lòng đón nhận, con sẽ thấy ấm áp.
Linh nhìn ra cửa sổ, thấy tuyết rơi trắng xóa, nhưng giờ đây, trong lòng cô, mọi thứ đều ấm áp. Cô nhận ra rằng phép màu thực sự đến từ những hành động nhỏ của con người, không phải từ que diêm hay những ảo ảnh rực rỡ.
Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ trắng nhưng trong lòng Linh, ánh sáng đời thường chiếu rực rỡ. Cô đứng bên cửa sổ, nhìn những người qua đường, lòng cảm thấy yên bình. Linh biết rằng khó khăn sẽ còn, nhưng nhờ lòng tốt và chia sẻ, cô đã tìm thấy nơi trú ẩn và hy vọng.
Những ngày sau, Linh sống cùng quán tạp hóa, học cách chăm sóc bản thân, biết chia sẻ với những người khó khăn khác. Cô vẫn nhớ những que diêm từng là bạn đồng hành trong đêm giao thừa, nhưng giờ đây, ánh sáng thực sự là từ chính những trái tim ấm áp quanh cô.
Một buổi tối, Linh đứng bên cửa sổ nhìn ra phố tuyết trắng, thấy những người hối hả trở về nhà. Cô biết rằng, trên đời này, ánh sáng nhân ái luôn hiện hữu, chỉ cần cô đủ can đảm để đón nhận và sẻ chia. Cô mỉm cười, trái tim tràn đầy niềm tin:
– Mình sẽ sống tốt, và sẽ lan tỏa ánh sáng này đến những người khác.
Linh không còn cô đơn. Cô biết rằng, dù mùa đông có lạnh giá, lòng tốt, hy vọng và sự sẻ chia sẽ luôn chiếu sáng, giúp những cô bé, cậu bé khác tìm được nơi ấm áp giữa đời.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm - mẫu 10
Đêm giao thừa phủ trắng khắp các con đường, tuyết rơi nhẹ nhàng trên mái nhà, cây cối và vai áo người đi đường. Gió lạnh thổi qua từng ngóc ngách phố xá, làm Linh, cô bé bán diêm, run rẩy trong bộ áo mỏng, tay ôm những que diêm. Cô bước từng bước chậm rãi, giọng nhỏ vang giữa phố vắng:
– Ai mua diêm không ạ… Ai mua diêm không?
Tiếng gọi ấy chẳng lay động ai. Những người đi đường vội vàng trở về nhà, tay xách quà, miệng cười nói, ánh sáng từ cửa sổ hắt ra khiến cô bé vừa thèm khát vừa cô đơn. Linh nép vào góc tường, tay ôm bụng, tim run rẩy vì đói và lạnh. Nhưng trong lòng cô vẫn còn một tia hy vọng, như một que diêm nhỏ giữa mùa đông băng giá.
Quẹt que diêm đầu tiên, ngọn lửa bập bùng, hiện ra lò sưởi rực rỡ, hơi ấm lan khắp cơ thể. Cô đưa tay ra gần, nhưng que diêm tắt, lò sưởi biến mất. Nước mắt trào ra, Linh run rẩy:
– Chỉ một chút ấm thôi… chỉ một chút thôi…
Que diêm thứ hai quẹt lên, hiện ra bàn ăn đầy thức ăn nóng hổi, ánh sáng dịu dàng lan khắp phòng. Cô đưa tay muốn chạm, nhưng ánh sáng vụt tắt. Lần này, Linh không buồn nữa. Cô quyết định tìm một nơi thật sự ấm áp, nơi mà ánh sáng không biến mất ngay khi que diêm tắt.
Đi qua con phố, Linh thấy một ngôi nhà nhỏ, ánh sáng hắt ra từ cửa sổ, và trong nhà có tiếng cười nói. Cô rụt rè gõ cửa:
– Bà ơi… cháu… cháu có thể trú một lát không ạ?
Người phụ nữ trung niên mở cửa, ánh mắt hiền từ:
– Trời lạnh thế này, con nhỏ. Vào đây, bà sẽ cho con một bữa ăn và chỗ sưởi ấm.
Linh bước vào, cảm giác ấm áp lan khắp cơ thể. Căn nhà nhỏ nhưng gọn gàng, ánh lửa từ bếp hắt lên trần nhà, khiến cô bé cảm thấy an tâm. Người phụ nữ dẫn Linh đến bàn ăn, đặt trước mặt cô bát súp nóng hổi. Linh run run cầm bát, ăn từng thìa, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người.
Ngồi bên bếp lửa, Linh kể về những que diêm, về những ảo ảnh từng xuất hiện. Người phụ nữ mỉm cười, lắng nghe:
– Con bé thật dũng cảm. Ngay cả khi cô đơn và lạnh lẽo, con vẫn tìm ánh sáng.
Lúc đó, đột nhiên một ánh sáng lạ len lỏi qua khung cửa sổ. Linh nhíu mày, không biết đó là gì. Khi cô bé đưa tay ra gần, ánh sáng không biến mất như những que diêm trước. Ngược lại, nó lan tỏa khắp phòng, dịu dàng và ấm áp. Người phụ nữ mỉm cười:
– Đây là phép màu, con bé à. Không phải ảo ảnh hay que diêm, mà là tình thương và niềm hy vọng. Khi con giữ lòng tin, phép màu sẽ xuất hiện.
Linh không dám tin vào mắt mình. Cô nhận ra rằng phép màu không đến từ những thứ phù phiếm, mà từ lòng tốt và sự chia sẻ của con người. Cô bé ngồi bên cửa sổ, ngắm tuyết rơi, thấy ánh sáng nhảy múa trên tuyết trắng, và trong lòng cô tràn ngập niềm tin.
Sáng hôm sau, tuyết vẫn phủ trắng, nhưng trong lòng Linh, ánh sáng từ đêm giao thừa chưa bao giờ tắt. Cô đứng bên cửa sổ, nhìn mọi người vội vã trở về nhà, và nhận ra rằng, trên đời này, ánh sáng luôn hiện hữu, chỉ cần chúng ta mở lòng đón nhận và sẻ chia.
Những ngày sau, Linh sống cùng gia đình mới, học cách chăm sóc bản thân, biết sẻ chia với những người khó khăn khác. Cô vẫn nhớ những que diêm, nhưng giờ đây chúng chỉ là kỷ niệm, nhắc nhở rằng phép màu thực sự đến từ tình thương và lòng tin vào cuộc sống.
Một buổi tối, Linh đứng bên cửa sổ nhìn ra phố tuyết trắng, thấy những người hối hả trở về nhà. Cô biết rằng khó khăn sẽ còn, nhưng lòng tốt, niềm hy vọng và sự sẻ chia sẽ luôn chiếu sáng, giúp cô và những người khác tìm được nơi ấm áp giữa mùa đông khắc nghiệt. Cô mỉm cười, lòng tràn ngập niềm tin:
– Mình sẽ sống tốt, sẽ lan tỏa phép màu này đến mọi người…
Linh không còn cô đơn. Cô biết rằng mùa đông lạnh giá chỉ là thử thách, còn ánh sáng đời thường, phép màu nhỏ bé của lòng tốt và sẻ chia sẽ luôn tồn tại. Cô mỉm cười, trái tim tràn ngập niềm tin và hy vọng, sẵn sàng bước tiếp trên con đường phía trước, đem ánh sáng tới những trái tim khác.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cố hương (Lỗ Tấn)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Lọ Lem
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Bến quê (Nguyễn Minh Châu)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Sơn Tinh - Thủy Tinh
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Lục Vân Tiên (Nguyễn Đình Chiểu)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Truyện Kiều (Nguyễn Du)
Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:
- Mục lục Văn thuyết minh
- Mục lục Văn tự sự
- Mục lục Văn nghị luận xã hội
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 1
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 2
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9 và Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 9 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Friends plus
- Lớp 9 Kết nối tri thức
- Soạn văn 9 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 9 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 9 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 9 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - KNTT
- Giải sgk Tin học 9 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 9 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 9 - KNTT
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - KNTT
- Lớp 9 Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 9 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 9 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 9 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 9 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - CTST
- Giải sgk Tin học 9 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 9 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 9 - CTST
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - CTST
- Lớp 9 Cánh diều
- Soạn văn 9 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn văn 9 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 9 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 9 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 9 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 9 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 9 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 9 - Cánh diều
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

