30+ Tả em bé đang tập đi, tập nói lớp 5 (điểm cao)

Tả em bé đang tuổi tập đi, tập nói lớp 5 gồm dàn ý và các bài văn hay nhất, ngắn gọn được chọn lọc, tổng hợp từ những bài viết tập làm văn của học sinh lớp 5 trên cả nước.

30+ Tả em bé đang tập đi, tập nói lớp 5 (điểm cao)

Quảng cáo

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 1

Cuộc sống xung quanh ta sẽ trở nên vui vẻ và đỡ buồn chán hơn khi có những tiếng cười, tiếng nói của những em bé dễ thương. Tôi cũng có một đứa em gái đang tuổi tập đi, tập nói, đó là người mà tôi yêu quý nhất trong gia đình.

Em gái tôi tên là Mỹ Tâm, vừa tròn một tuổi kể từ khi sinh ra. Mỹ Tâm là một cô bé dễ thương và khá tinh nghịch. Con bé có mái tóc tơ đen óng ả, mềm mượt, lúc nào cũng để xõa như công chúa. Tuy còn nhỏ nhưng Mỹ Tâm cũng khá bụ bẫm, khuôn mặt cô bé tròn, hai bên má có ngấn phình ra cùng với làn da trắng hồng khiến ai nhìn bé cũng muốn cắn yêu một cái. Đôi mắt bé tròn, to đen láy, long lanh như hột nhãn, chiếc mũi nhỏ, xinh, cái miệng đỏ hồng, mỗi khi cười lại để lộ hàm răng chưa mọc hết, trông dễ thương vô cùng. Ngày ngày, Mỹ Tâm được bố mẹ cho tập nói, tập đi, mỗi lần như vậy, tôi lại được chứng kiến những khoảnh khắc đáng yêu của cô bé.

Quảng cáo

Khi tập đi, vì đôi chân chưa đứng vững, nên mỗi bước chân của Tâm đều được bố mẹ đỡ, dìu dắt theo, rồi dần dần con bé đã có thể tập tễnh bước đi được một vài bước ngắn khiến cả nhà tôi vui mừng không thôi. Theo từng bước chân, cái thân hình bụ bẫm, tròn tròn của con bé lại bập bênh theo nhịp bước, trông giống như con lật đật nhỏ đáng yêu, miệng thì cười toe toét như hãnh diện, tự hào. Cũng có đôi khi bé ngã sõng xoài trên mặt đất, tuy nhiên nhờ sự cổ vũ, khích lệ của những người xung quanh, nó lại đứng lên và bước đi tiếp. Con bé luôn chăm chỉ tập đi, vậy nên đến bây giở nó đã có thể đi được một đoạn dài mà không cần người đỡ. Bé Tâm của tôi thật giỏi!

Tập đi là một chuyện nhưng khi Mỹ Tâm tập nói, cô bé lại khiến cho cả gia đình tôi có những khoảnh khắc cười vui vẻ. Mấy ngày đầu, cô nàng được mẹ dạy nói những tiếng đơn giản như “ba”, “mẹ”, “chị”,..Chao ôi, cái giọng non choẹt cất lên nghe mới đáng yêu làm sao! Dần dần cô bé được dạy những câu nói dài hơn, rồi học lại lời nói của những người xung quanh, nói theo khiến mọi người có những trận cười sảng khoái. Gia đình tôi đều rất vui mừng vì bây giờ bé đã có thể nói gần như sắp sõi được những câu giao tiếp cơ bản hàng ngày.

Quảng cáo

Được chứng kiến những khoảnh khắc đáng yêu của em gái tôi khi tập nói, tập đi, tôi lại nhớ đến bản thân mình ngày trước, cũng đã từng có những khoảng thời gian non nớt và dễ thương đến vậy. Tôi hy vọng bé Mỹ Tâm sẽ ngày càng đi vững và nói sõi để có thể cùng tôi trò chuyện và đi chơi sau này.

Dàn ý Tả em bé đang tập đi, tập nói

1. Mở bài:

- Giới thiệu về em bé mình định tả.

2. Thân bài:

a) Giới tính, tuổi, hình dáng, ngoại hình của em bé đó như thế nào?

VD: 

- Bé hai tuổi.

- Dáng vóc bụ bẫm.

- Làn da trắng hồng.

- Cặp mắt đen láy, hàng mi cong vút.

- Khuôn mặt bầu bĩnh.

Quảng cáo

- Hai má phúng phình, có lúm đồng tiền.

- Tóc đen mượt.

- Miệng chúm chím, môi đỏ hồng.

- Tay chân no tròn, có ngấn.

b) Tính nết và hoạt động hằng ngày của em bé đó?

VD:

- Biết vâng lời, ít khóc nhè.

- Giọng nói ngọng nghịu.

- Đi chưa vững nhưng thích đi, thích chạy.

- Thích được dẫn đi chơi.

- Thích chơi với búp bê.

3. Kết bài:

- Tình cảm của em đối với của em bé đó.

- Cảm nhận của mình về em bé.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 2

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng sẽ từng trải qua khoảng thời gian tập đi, tập nói từ khi sinh ra còn là một đứa trẻ cho đến khi trưởng thành. Và cháu trai tôi cũng vậy, nó là một đứa bé đang tuổi tập nói tập đi với những khoảnh khắc đáng yêu vô cùng.

Cháu trai tôi tên thật là Gia Khánh, bé đã được chín tháng kể từ khi mới chào đời. Bé có làn da trắng nõn, mềm mại, khuôn mặt tròn với hai má phúng phính, ngấn thịt. Thằng bé khá bụ bẫm nên nó có một thân hình đầy đặn, tròn tròn như trái bóng khiến cho ai nhìn cũng chỉ muốn ôm ngay bé vào lòng. Đây là khoảng thời gian mà bé được dần tiếp xúc với việc tập nói, tập đi nên mỗi khi có thời gian rảnh, tôi lại qua nhà dì để cùng thằng bé tập đi, nói và được chứng kiến những giây phút đáng yêu vô cùng.

Mỗi lần bé tập đi, cả nhà đều dõi theo từng bước chân bé. Những bước chân đầu tiên của cuộc đời được dìu dắt bởi người mẹ thân yêu. Bé tập tễnh bước đi, mỗi lần bước là cả thân hình lại lon ton theo từng nhịp chân. Dần dần, bé đi mà không cần người đỡ nữa, cũng có những lần bé ngã, đôi mắt to, tròn, đen láy lại ngấn nước, bé khóc òa lên vì đau trông đáng thương vô cùng nhưng chú tôi bảo rằng, khi ngã phải biết tự đứng dậy mà không cần ai giúp, thế là thằng bé sau đó nín khóc dần và tự mình đứng lên trong sự cổ vũ và động viên của gia đình. Cho đến nay, bé đã có thể đi khá vững vàng và tràn đầy tự tin, khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ còn miệng thì cười toe toét trông dễ thương làm sao.

Để tập nói, đó cũng là cả một quá trình với bé. Thằng bé ban đầu bập bẹ những tiếng cơ bản rồi dần dần nói được những câu dài khiến cả nhà tôi ai cũng vui mừng. Đôi khi nó nói sai khiến cả nhà lại được một phen cười đau bụng. Mỗi lần tập nói, cái giọng non choẹt còn hơi sữa lại vang lên lanh lảnh trong không gian, dường như cu cậu lúc nào cũng phấn khích sau khi biết nói được những câu chữ đơn giản nên ngày nào cũng nói liên hồi, hết nói chuyện với ông rồi nói chuyện với bà trông không khác gì ông cụ non đáng yêu.

Em bé đang tập nói tập đi mới thật dễ thương và ngộ nghĩnh làm sao. Qua đó mới thấy, những câu nói đầu tiên hay những bước chân đầu tiên luôn là những điều quý giá nhất, mở ra cả một chặng đường tương lai sau này trong cuộc đời của mỗi người.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 3

“Bé bé bồng bông, hai má hồng hồng..”. Đó là tiếng hát ngọng nghịu của bé Bống. Bé đang ở tuổi tập đi, tập nói… Bống là cháu gái gọi em bằng cô.

Bé Bống có thân hình nhỏ nhắn, bụ bẫm rất dễ thương. Bé thích mặc áo đầm. Bé có làn da trắng hồng, nõn nà, để lộ những mạch máu nhỏ li ti trên khuôn mặt. Nhìn bé, ai cũng muốn ôm bé vào lòng mà hôn lên đôi má phúng phính của em.

Đầu bé Bống hơi thon thả, nhỏ như trái dừa xiêm, tóc đen và xoắn tròn. Đôi mắt to đen, tròn như hai hột nhãn. Mũi bé hơi cao và cái miệng chúm chím rất đễ thương. Chân mày dài, mờ mờ cong, cùng với đôi môi đỏ hồng như có ai thoa son. Đôi cánh tay bé tròn tựa như ống chỉ đầy nguyên. Bàn tay, bàn chân năm ngón mũm mĩm xinh xinh. Em thích cầm đôi bàn tay bé vồ vào má em lúc em bế Bống.

Bé đi chưa vững vậy mà bé rất thích chạy, đôi lúc còn đòi chơi lò cò với chị. Mỗi khi mẹ đi chợ về, bé hay chạy ra đón, chân bước loạng choạng, băng xiên, hai tay vỗ mừng, cười toét miệng gọi mẹ.

Bé Bống hay hát, bạn em đến chơi cùng thường dạy bé hát. Bé hát đôi lần là nhớ được ngay. Nhìn cái miệng duyên dáng hát ca, đôi chân xinh xắn bước chưa vững, em thấy thương bé vô cũng, cứ muốn cắn vào cái miệng bé mỗi lần bé ngồi lên xe gọi “i…o, i… o”.

Bống là niềm vui của gia đình. Vắng bé một buổi là em thấy nhà vắng hẳn đi. Mỗi lần đi học về, em chạy liền đi tìm bé. Em mong bé chóng lớn để được dẫn bé cùng đến trường.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 4

Bé Na là con của dì Năm em, bé vừa tròn mười hai tháng. Khi em đến chơi, bé đang đứng trên chiếc nôi gỗ, giậm chân, nũng nịu giơ tay ra đòi bế. Em dang tay đón bé vào lòng.

Hôm nay bé được mặc một chiếc váy đầm ngắn màu xanh da trời, trước ngực có kết ren trắng và thêu hoa rất xinh. Da bé trắng hồng, mịn màng. Đôi má bầu bĩnh trông rất dễ thương. Em thích hôn thật nhẹ vào chiếc má phúng phình ấy để bé cười lên như nắc nẻ. Cập mắt bé lúc nào cũng mở to, tròn đen lay láy như hai hạt nhãn. Chiếc miệng với đôi môi hồng tươi tắn luôn nhoẻn cười đế lộ mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu, trắng muốt trông dễ yêu làm sao! Nhìn xa, trông bé như con búp bê biết khóc biết cười trong tủ kính của hiệu bán đồ chơi ngoài phố.

Nhiều khi em lại thấy bé giống chú hề lật đật không lúc nào yên một chỗ. Nhất là lúc tập lật, tập ngồi. Đến khi bé được hơn mười tháng, bắt đầu bập bẹ tập nói, bé thường bắt chước các chị làm đủ các động tác, cứ chỉ, kể cả nói từng tiếng rất ngộ nghĩnh dễ yêu. Bé rất hay cười mà cũng lại hay khóc nhè! Chiều chiều em hay bồng bé đi chơi, tập cho bé đi từng bước chập chững. Chưa đi vững mà lại thích đi nhanh nên cứ té hoài. Bây giờ em đã tập cho bé đi được năm bước rồi. Ngày nào đi học về em cũng ghé chơi với bé một chút, khi em đi bé khóc sướt mướt đòi theo, thương làm sao!

Em rất yêu bé, cố gắng dạy bé nói, tập bé đi cho vững, chơi đùa với bé để bé không nhõng nhẽo với dì và mau chóng biết thêm nhiều điều khác nữa.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 5

"Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi”. Bà em nói đúng bé Hương Giang – cháu gọi em bằng cô ruột – vừa chín tháng tuổi đã lẫm chẫm tập đi và bi bô tập nói. Hằng ngày, bé mang lại cho cả nhà em những niềm vui ngộ nghĩnh.

Hương Giang trông mới thật là xinh xẻo. Bé có thân hình nhỏ nhắn, bụ bẫm, dễ thương. Khuôn mặt bé tròn trặn, nước da hồng hào, bụ sữa. Tay chân no tròn hằn rõ từng ngấn.

Tóc tơ đen nhánh phủ kín trên đầu. Đôi mắt đen láy mở to như đôi hạt nhãn ít khi thấy chớp. Đôi má trắng hồng phúng phính, mỗi khi bé cười, hằn rõ đôi lúm đồng tiền va đế lộ ra hàm răng mới nhú răng ba chiếc răng sữa trông ngộ nghĩnh lạ.

Nửa tháng nay, Hương Giang lon xon tập đi. Đôi chân bé chập chững từng bước ngắn Trông dáng người lắc lư, đầu chúi về trước của bé mới thú vị làm sao. Tuy bị té xuống hoài nhưng không lần nào bé khóc. Bây giờ, trước mặt mọi người, có ai bảo: “Bé Nhi làm ông già đi” là bé đứng lên, lưng cúi lom khom tay vờ chống gậy, bước nghiêng bước ngửa làm cả nhà cười rộ.

Miệng luôn cười tươi, Hương Giang cũng đang bi bô tập nói. Bé mới nói sõi được vài tiếng: bà, ba, má, măm. Còn các tiếng khác giọng bé nói ngọng nghịu đến buồn cười. Mỗi lần thấy ai trong nhà sửa soạn đi đâu là bé lên tiếng: “Ti, ti” đòi đi theo. Có điều gì không vừa ý là bé lăn ra nằm vạ. Anh chị của em thường tập con mình chào hỏi ông, bà, cô chú và bất cứ người lớn nào đến nhà chơi. Lần nào, bé cũng ngoan ngoãn khoanh tay cúi đầu: “Dạ! Dạ!”. Những lúc đó, được khen bé thích thú lắm. Nhưng thích thú nhất đối với Hương Giang là được ẵm đi chơi. Khi ấy, đôi mắt sáng ra, bé nhảy lên sung sướng.

Hương Giang là niềm vui của cả nhà em. Từ khi có bé, cả nhà em vui nhộn hẳn lên. Trong nhà em, ai cũng cưng chiều bé cũng mong bé ăn no, ngủ ngon, chóng lớn…

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 6

Mới ngày nào mẹ sinh ra em còn bé tí, đỏ hỏn, chỉ biết nằm một chỗ và khóc oe oe. Vậy mà bây giờ em Tý của em đã hơn một tuổi - cái tuổi tập nói, tập đi vô cùng đáng yêu.

Em Tý của em trông rất bụ bẫm. Làn da em trắng hồng, mịn màng, sờ vào thật là thích. Mái tóc mềm, những sợi tóc mỏng, hoe hoe như tơ của em được mẹ cắt ngắn, gọn gàng. Khuôn mặt em tròn trịa, bầu bĩnh với hai cái má phúng phính. Mỗi khi em cười, hai má lại ửng lên như được thoa một lớp phấn hồng mịn. Lúc em cười, đôi mắt tròn xoe, ngây thơ của em tít lại, cái miệng xinh xinh mở rộng lộ ra cái lợi hồng hồng với mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu, trắng tinh. Khi ấy trông em thật ngộ nghĩnh và xinh xắn vô cùng.

Em Tý rất hiếu động, chẳng mấy khi thấy em ngồi im. Đôi tay bụ bẫm của em hết sờ vào vật này lại cầm vào vật kia, rồi đưa lên miệng. Phải chăng là em đang khám phá và tìm hiểu thế giới xung quanh. Mỗi khi muốn lấy một món đồ nào đó ở xa tầm tay, thay vì bò em đã biết chống tay bám vào tường, cạnh bàn, ghế và đi men theo để lấy. Có lần tuột tay, em ngã phịch xuống, mặt em nghệt ra như không hiểu tại sao và em khóc trông đến là thương.

Để giúp em tập đi không phải bám vào đâu, mẹ cầm món đồ chơi mà em thích, dụ em tiến lại lấy. Thế là em bắt đầu bước những bước chân loạng choạng, hai tay hua hua sang hai bên trông như một diễn viên xiếc đang biểu diễn màn đi trên dây vậy. Cả nhà cùng vỗ tay hoan hô và cổ vũ những bước đi đầu tiên của em khiến Tý càng hào hứng tập đi. Sau mỗi một quãng đường ngắn, Tý lại dừng lại, hai bàn tay nhỏ vỗ vỗ vào nhau, miệng bi bô "mẹ... mẹ... hô... hô..." đòi mẹ phải vỗ tay hoan hô thành tích của em.

Tý đang tập nói, em chỉ bập bẹ được từng từ một và những từ em nói sõi nhất là "bà", "ba", "măm... măm...". Nghe mọi người nói gì là Tý lại cố gắng nói theo. Cái giọng nói ngọng nghịu của em nhiều lúc làm cả nhà ôm bụng cười, khiến Tý ngẩn người ra một lúc rồi cũng cười theo. Tý là niềm vui của cả nhà em, ai cũng yêu thương em. Em mong Tý mau lớn để hai chị em có thể chuyện trò, chạy nhảy và vui chơi cùng nhau.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 7

Nhà tôi có hai chị em, tôi là lớn còn em gái tôi đang tuổi tập nói tập đi. Từ ngày có thêm một thành viên mới, gia đình tôi vui hơn rất nhiều, nhất là khi em bé bắt đầu tập bước những bước chập chững và cất những tiếng nói bi bô.

Em gái tôi được mọi người gọi bằng một cái tên hết sức thân thương trìu mến: “Bông”. Bé Bông hôm nay đã hơn một tuổi. Em có nước da giống mẹ nên rất trắng hồng và mịn màng. Đôi má bầu bĩnh trông rất dễ thương. Mỗi khi có ai sờ vào má hay hôn nhẹ lên chiếc má phúng phính ấy thì bé cười lên như nắc nẻ. Khi bé nhìn mọi người lạ, hoặc nhìn cái gì bé thấy đẹp mắt cặp mắt bé mở to, tròn đen lay láy như hai hạt nhãn, không chớp mắt. Cái miệng chúm chím rất xinh, đôi môi đỏ tươi, mỗi khi bé nhoẻn miệng cười để lộ mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu, trắng muốt trông đáng yêu.

Hôm nay em Bông được bà mặc cho một chiếc váy màu hồng, trông em bé càng xinh, giống như búp bê vậy. Em bé cứ cố gắng vịn vào các đồ vật để đứng lên tập đi. Khi đã vịn đứng lên được, bé mạnh dạn buông tay và bước đi một vài bước lại ngã. Mỗi khi ngã bé không hề khóc mà còn cười khoái chí. Vừa tập đi vừa tập nói nên bé thường bắt chước các chị làm đủ các động tác, cử chỉ, kể cả nói từng tiếng rất ngộ nghĩnh đáng yêu. Là con gái nhưng em bé cũng rất tinh nghịch, bé thường bắt mọi người làm theo ý của bé, mỗi khi không được đáp ứng nhu cầu là em bé khóc nhè.

Tuy còn bé nhưng em bé rất thông minh, khi được hỏi tên từng người em bé chỉ rất đúng. Mỗi khi chuẩn bị cho đi chơi là em bé đã biết vào lấy mũ áo, khăn đội vào để sẵn sàng chuẩn bị đi. Cả nhà tôi ai cũng yêu quý em bé, em bé đã đem lại niềm vui cho mọi người trong gia đình. Tôi sẽ giúp ba mẹ chăm sóc em bé thật tốt, để sau này lớn lên em sẽ xinh đẹp và học giỏi và tôi có người bạn tốt chính là em gái mình.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 8

Ông bà ta thường có câu: “Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi”. Em Vi của em cũng đang chập chững tập đi. Ai cũng rất bé vì em bé nhất nhà.

Vi được chín tháng nhưng trông dáng người bụ bẫm, khoẻ mạnh của bé thì ai cũng lầm là bé lên hai, lên ba. Thường ngày, bé mặc chiếc áo cộc tay và cái váy hoa sặc sỡ. Khi đi chơi, bé mặc cái váy gile và đôi giày búp bê xinh xắn. Mái tóc bé còn thưa thớt được túm gọn ở phía trên làm tăng thêm vẻ đáng yêu. Khuôn mặt bé bầu bĩnh, đôi mắt long lanh như hai hạt nhãn, chiếc mũi nhỏ thanh cộng thêm nụ cười chỉ có vài chiếc răng sữa làm cho ai gặp bé cũng phải thốt lên rằng: “Con cháu nhà ai mà xinh thế!”. Lạ thật, cả nhà em ai ai cũng ngăm ngăm, thế mà bé lại có làn da trắng và mịn màng như trứng gà bóc, riêng đôi má thì ửng hồng như quả táo. Kể từ ngày bé tập đi, tập nói, cả nhà vui hơn bởi tiếng ngọng nghịu của bé. Có lần bé muốn ăn kẹo nhưng lại nói thành “Chẹo! Chẹo!” làm cả nhà cứ tưởng bé bị chẹo chân. Đến khi hiểu ra vấn đề thì mọi người phá lên cười. Mẹ em nói “Cha bố chị!”. Thấy mọi người cười, bé cũng bắt chước cười theo nhưng chẳng hiểu gì cả. Lúc mới tập đi, bé phải có người giữ. khi đã tạm vững, bé rất thích đi, lâu lâu lại nghiêng qua nghiêng lại như người say rượu. Món đồ chơi bé rất thích là con búp bê có mái tóc vàng óng. Trông con búp bê đáng yêu giống y hệt bé.

Từ khi có em Vi, cả gia đình em vui hẳn lên. Ai cũng cưng bé, mong bé hay ăn chóng lớn. Vi là niềm hạnh phúc của cả gia đình em.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 9

Nhà tôi có bé Kiên, em đang tuổi tập nói, tập đi. Nên em rất hay nói ngọng và còn hay bị ngã. Ở nhà bé thường được mọi người gọi bằng cái tên rất ngộ “bé Tí”.

Bé Kiên năm nay được một tuổi rồi, bé có đôi mắt đen nhánh và long lanh như hai hạt nhãn. Mỗi khi được đi chơi bé thường mặc những bộ quần áo đẹp để khoe mọi người, những lần như thế trông bé như chú gấu con xinh xắn. Chiếc miệng xinh xinh lúc nào cũng cười tươi vui vẻ để lộ mấy cái răng sữa mới nhú. Khuôn mặt bé tròn xoe như cái bánh đúc, với những sợi tóc đen lưa thưa trên cái đầu tròn tròn. Hai cánh tay bé mũm mĩm, những bước đi lũn cha lũn chũn trông rất đáng yêu. Bé có một làn da khỏe mạnh và trắng hồng mịn màng, chiếc mũi tí hon rất ngộ nghĩnh. Bé đang tuổi tập nói nên mỗi khi ai nói gì là bé lại bắt chước y hệt như thế. Mỗi khi tập đi bé lại dang hai tay sang ngang để giữ thăng bằng, hai chân choãi ra và bước từng bước nhẹ nhàng cẩn thận. Mỗi lần bị ngã bé lại chống tay xuống đất để đứng dậy, rồi lẫm chẫm bước tiếp. Đôi giày của bé phát ra những tiếng “chít, chít”nghe rất vui tai. Mỗi khi nhìn thấy mẹ bê bát cháo ra, mắt bé lại sáng lên và luôn miệng nói “Măm! Măm...”. Bé ăn rất ngoan chỉ mười lăm phút là hết bát cháo. Vừa ăn bé vừa xem ca nhạc, bé vỗ tay theo từng nhịp của bài hát, trông bé lúc đó rất dễ thương.

Từ ngày có bé Kiên, gia đình tôi vui hẳn lên. Cả nhà ai cũng yêu quý bé và mong rằng bé sẽ ăn nhanh chóng lớn, ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 10

Từ ngày có bé Ngọc, cả nhà em vui hẳn lên. Bé Ngọc là con chị hai em. Bé vừa tròn mười hai tháng tuổi, tuổi tập nói, tập đi. Trông bé rất đáng yêu.

Bé có khuôn mặt bầu bĩnh, nước da trắng hồng như trứng gà bóc. Hai má căng mịn, ai thấy cũng muốn hôn. Đôi mắt tròn đen như hai hạt nhãn. Khi bé Ngọc tập bước đi từng bước nghiêng ngả, thấy cả nhà em reo lên thì thích lắm, miệng cười toe toét để lộ mấy cái răng sữa vừa nhú. Nghe tiếng cười và lời động viên của mẹ “giỏi... giỏi”, bé bước nhanh hơn làm cho thân hình lắc lư như con lật đật. Bé Ngọc thường mặc chiếc áo đầm màu hồng, mang tất màu hồng. Tóc của bé được cột bằng chiếc nơ màu hồng nên mọi người thường gọi bé là bé “hồng”. Mỗi lần thấy mẹ đi đâu về là bé gọi “mẹ... mẹ...” nghe không rõ. Nhiều lúc bé nói ngọng làm cả nhà ai cũng cười, bé thích xem phim hoạt hình và ca nhạc. Mỗi lần thấy chương trình ca nhạc của thiếu nhi trên tivi, bé cùng xoè tay múa theo. Có người nói: “Tuổi thơ là tuổi thần tiên”. Đúng vậy, từ việc nói, đi, ăn, chơi của bé đều thể hiện nét ngây thơ . Bé Ngọc thích chơi búp bê, có lúc ôm cả búp bê lên giường ngủ. Bé lười ăn và còn bú mẹ, nhưng bé ngủ rất nhanh. Mỗi lần bé ngủ, khuôn mặt hiền như vầng trăng của bé trông thật đáng yêu. Mỗi buổi trưa hay tối, mẹ em nằm ôm vào lòng hát ru bé ngủ, bé ngủ nhanh lắm. Giấc ngủ thật ngon lành.

Bé Ngọc là niềm vui của gia đình em, ai cũng cưng bé. Riêng em, em mong bé chóng lớn để cùng em đi học, cùng em xem phim hoạt hình.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 11

Đối diện với nhà em là nhà cô Thanh. Cô Thanh có một em bé gái thật xinh xắn, dễ thương tên là Bảo Linh. Ai cũng yêu quý và âu yếm gọi bé bằng cái tên dễ thương là “Tu Ti”.

Năm nay, Tu Ti vừa tròn một tuổi. Cái miệng nhỏ xíu luôn cười, làm lộ rõ mấy chiếc răng đang nhú như những hạt ngô non. Hai bàn tay mũm mĩm của bé thường vỗ vỗ vào nhau. Khi nào em nói: “Tu Ti ơi, cho chị thơm một cái nào”, bé nghiêng nghiêng đôi má phím, trắng hồng để chờ đợi, trông thật đáng yêu. Bé có đôi mắt tròn, đen lay láy và trong veo như hồ nước. Mái tóc bé hoe hoe, mềm mại như tơ, nhìn bé giống như một cô búp bê tinh nghịch.

Nhiều lúc, như có gì vui lắm, bé cứ nói bi bô khiến ai cũng phải bật cười. Có lần, bé với tay lấy được thỏi son của mẹ, bé xoa hết lên mặt mũi. Trông bé lúc ấy như một chú hề ngộ nghĩnh. Tu Ti đang tuổi tập nói, tập đi nên ai nói gì bé cũng bắt chước theo. Ai dạy bé “ạ”, bé cũng líu lô “ạ” theo. Nhưng bé chưa nói sõi nên nhiều lúc mẹ phải “phiên dịch” cho người khác hiểu. Cả ngày, bé hết “bà, bà” lại “mẹ, mẹ” mà không biết chán. Thấy em sang chơi nhà, cô Thanh bảo: “Tu Ti ngoan, chào chị đi nào!”. Bé liền bập bẹ “chào chị”. Giọng bé cứ ngọng líu ngọng lô nghe đến là buồn cười.

Tu Ti rất chịu khó tập đi. Bé đi lẫm chẫm, lò dò từng bước một. Sau mỗi một quãng đường ngắn, bé lại dừng lại, hai bàn tay nhỏ vỗ vỗ vào nhau, miệng bi bô “Mẹ… mẹ… Hô… hô…” đòi mẹ phải vỗ tay hoan hô thành tích của bé. Được mẹ mua cho đôi giày mới, Tu Ti thích lắm, cứ đòi đi giày mới bằng được để tập đi. Đôi giày của bé khi bước đi phát ra những tiếng “tít tít” nghe rất vui tai. Bước đi của bé còn chưa vững nhưng bé không muốn ai dắt tay đâu. Một mình bé dò dẫm từng bước. Gặp bậc thang, bé liền ngồi xuống, bò lên bậc rồi lại đứng lên đi tiếp. Đến lúc bé lon ton chạy, khúc khích cười, ai trông thấy cũng yêu, cũng muốn ôm chầm lấy bé.

Em rất yêu quý Tu Ti. Mỗi khi cô Thanh cho bé đi đâu chơi một hai ngày là em đã thấy buồn buồn, nhớ nhớ bé rồi. Em nhớ dáng đi chập chững, giọng líu lo như chim tập hót, cái miệng nhỏ xíu cười ngộ nghĩnh của bé. Em chỉ mong sao có bé bên cạnh để nô đùa cùng bé. Em luôn mong Tu Ti hay ăn chóng lớn, khỏe mạnh.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 12

Mấy hôm nay, căn nhà nhỏ của gia đình em rộn rã tiếng cười vì dì Út về chơi bế theo cu Bin, con trai dì mới hơn một tuổi. Bé đang tập đi, tập nói rất đáng yêu.

Cu Bin mới chỉ mười lăm tháng tuổi, da trắng hồng, mịn màng như cánh hoa. Khuôn mặt bé bầu bĩnh, đôi mắt đen lay láy mở to thật đáng yêu. Đôi môi bé chúm chím như nụ hồng, miệng tươi tựa thoa son, trông thấy bé là muốn nựng ngay. Đầu cu Bin tròn trĩnh, rất xinh với mái tóc tơ mềm mượt, hoe hoe vàng nâu chứ không đen nhánh. Tay chân bé bụ bẫm, trắng trẻo.

Bé mặc áo thun kẻ sọc xanh trắng và quần ngắn màu xanh dương có dây đeo, trông bé như một chú lính thuỷ tí hon. Chú lính thuỷ này không đi trên tàu, chú đang chập chững tập đi và bi bô tập nói. Cu Bin chưa đi được nhiều. Bé đi nhiều nhất là dăm bước rồi ngồi bệt xuống đất hoặc ngã ngay vào lòng mẹ, cười toe toét. Ấy thế mà bé rất thích tự mình đi, không chịu cho người lớn dắt tay. Bé vịn vào tay mẹ, đứng lên cho vững rồi rụt tay lại, muốn đi một mình.

Bé bước từng bước một, đôi chân bụ sữa dẫm lên nền nhà, tay bé vươn ra theo đà đi tới. Gắng đi được năm bảy bước, bé ngồi bệt xuống sàn nhà gọi mẹ rất to: “Ma ma... ma ma”. Bé nói tiếng “Ba” là rõ nhất còn những từ khác thì chưa được rõ ràng. Khi muốn ăn, bé nói: “Măm măm” nghe rất dễ thương. Bé cũng biết đòi bế đi chơi trong vườn. Khi muốn đi chơi, bé sà vào lòng em, một tay sờ mặt em, tay kia đập nhè nhẹ vào vai em rồi nói: “Đi, đi, đi...”. Nhân đó, dì út dạy bé nói tiếng “chị” nhưng bé chỉ nói được tiếng “xi” làm cả nhà lăn ra cười.

Cu Bin ngủ ngày hai giấc. Bé ngủ dậy được mẹ cho bú rồi chơi một tí. Bé chơi lúc lắc, búp bê lật đật. Chơi chán, bé tụt xuống đất rồi vịn mép giường đi tới. Để bé tự đi, em đến trước mặt bé cách xe một tí rồi vỗ tay gọi, bé thả tay vịn giường bước nhanh ba bước rồi sà vào tay em. Em vỗ tay hoan hô bé rồi bế bé, hôn thật kêu lên má. Bé thích chí cười nắc nẻ rất dễ thương.

Dì út thường cho bé ăn cháo nấu với thịt và rau củ. Cu Bin thấy chén cháo liền vỗ tay: “măm” làm cả nhà cười rộ lên. Em rất yêu cu Bin, thích nựng bé. Chơi với bé, em hôn bé thật kêu làm bé nhột, cười lên thích thú. Em rót nước, giúp dì cho bé ăn và chơi với bé. Cu Bin rất ngoan, chơi chán, bé đòi bế lên giường và không cần võng đưa, bé nằm ình ra gối thiu thiu ngủ. Thật hay là bé không đòi mẹ, vì dì tập cho bé từ nhỏ, để dì tiện làm việc.

Bác Hồ đã viết: “Trẻ em như búp trên cành - Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan”. Cu Bin đúng là búp hồng trên cành mà cả nhà yêu thương, nâng niu, chăm sóc. Ở chơi một tuần, dì vào lại thành phố, vắng cu Bin, cả nhà đều nhớ bé.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 13

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng sẽ từng trải qua khoảng thời gian tập đi, tập nói từ khi sinh ra còn là một đứa trẻ cho đến khi trưởng thành. Và cháu trai tôi cũng vậy, nó là một đứa bé đang tuổi tập nói tập đi với những khoảnh khắc đáng yêu vô cùng.

Cháu trai tôi tên thật là Gia Khánh, bé đã được chín tháng kể từ khi mới chào đời. Bé có làn da trắng nõn, mềm mại, khuôn mặt tròn với hai má phúng phính, ngấn thịt. Thằng bé khá bụ bẫm nên nó có một thân hình đầy đặn, tròn tròn như trái bóng khiến cho ai nhìn cũng chỉ muốn ôm ngay bé vào lòng. Đây là khoảng thời gian mà bé được dần tiếp xúc với việc tập nói, tập đi nên mỗi khi có thời gian rảnh, tôi lại qua nhà dì để cùng thằng bé tập đi, nói và được chứng kiến những giây phút đáng yêu vô cùng.

Mỗi lần bé tập đi, cả nhà đều dõi theo từng bước chân bé. Những bước chân đầu tiên của cuộc đời được dìu dắt bởi người mẹ thân yêu. Bé tập tễnh bước đi, mỗi lần bước là cả thân hình lại lon ton theo từng nhịp chân. Dần dần, bé đi mà không cần người đỡ nữa, cũng có những lần bé ngã, đôi mắt to, tròn, đen láy lại ngấn nước, bé khóc òa lên vì đau trông đáng thương vô cùng nhưng chú tôi bảo rằng, khi ngã phải biết tự đứng dậy mà không cần ai giúp, thế là thằng bé sau đó nín khóc dần và tự mình đứng lên trong sự cổ vũ và động viên của gia đình. Cho đến nay, bé đã có thể đi khá vững vàng và tràn đầy tự tin, khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ còn miệng thì cười toe toét trông dễ thương làm sao.

Để tập nói, đó cũng là cả một quá trình với bé. Thằng bé ban đầu bập bẹ những tiếng cơ bản rồi dần dần nói được những câu dài khiến cả nhà tôi ai cũng vui mừng. Đôi khi nó nói sai khiến cả nhà lại được một phen cười đau bụng. Mỗi lần tập nói, cái giọng non choẹt còn hơi sữa lại vang lên lanh lảnh trong không gian, dường như cu cậu lúc nào cũng phấn khích sau khi biết nói được những câu chữ đơn giản nên ngày nào cũng nói liên hồi, hết nói chuyện với ông rồi nói chuyện với bà trông không khác gì ông cụ non đáng yêu.

Em bé đang tập nói tập đi mới thật dễ thương và ngộ nghĩnh làm sao. Qua đó mới thấy, những câu nói đầu tiên hay những bước chân đầu tiên luôn là những điều quý giá nhất, mở ra cả một chặng đường tương lai sau này trong cuộc đời của mỗi người.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 14

Cuộc sống xung quanh ta sẽ trở nên vui vẻ và đỡ buồn chán hơn khi có những tiếng cười, tiếng nói của những em bé dễ thương. Tôi cũng có một đứa em gái đang tuổi tập đi, tập nói, đó là người mà tôi yêu quý nhất trong gia đình.

Em gái tôi tên là Hạ An, vừa tròn một tuổi kể từ khi sinh ra. Hạ An là một cô bé dễ thương và khá tinh nghịch. Con bé có mái tóc tơ đen óng ả, mềm mượt, lúc nào cũng để xõa như công chúa. Tuy còn nhỏ nhưng Hạ An cũng khá bụ bẫm, khuôn mặt cô bé tròn, hai bên má có ngấn phình ra cùng với làn da trắng hồng khiến ai nhìn bé cũng muốn cắn yêu một cái. Đôi mắt bé tròn, to đen láy, long lanh như hột nhãn, chiếc mũi nhỏ, xinh, cái miệng đỏ hồng, mỗi khi cười lại để lộ hàm răng chưa mọc hết, trông dễ thương vô cùng. Ngày ngày, Hạ An được bố mẹ cho tập nói, tập đi, mỗi lần như vậy, tôi lại được chứng kiến những khoảnh khắc đáng yêu của cô bé.

Khi tập đi, vì đôi chân chưa đứng vững, nên mỗi bước chân của An đều được bố mẹ đỡ, dìu dắt theo, rồi dần dần con bé đã có thể tập tễnh bước đi được một vài bước ngắn khiến cả nhà tôi vui mừng không thôi. Theo từng bước chân, cái thân hình bụ bẫm, tròn tròn của con bé lại bập bênh theo nhịp bước, trông giống như con lật đật nhỏ đáng yêu, miệng thì cười toe toét như hãnh diện, tự hào. Cũng có đôi khi bé ngã sõng xoài trên mặt đất, tuy nhiên nhờ sự cổ vũ, khích lệ của những người xung quanh, nó lại đứng lên và bước đi tiếp. Con bé luôn chăm chỉ tập đi, vậy nên đến bây giờ nó đã có thể đi được một đoạn dài mà không cần người đỡ. Bé An của tôi thật giỏi!

Tập đi là một chuyện nhưng khi Hạ An tập nói, cô bé lại khiến cho cả gia đình tôi có những khoảnh khắc cười vui vẻ. Mấy ngày đầu, cô nàng được mẹ dạy nói những tiếng đơn giản như “ba”, “mẹ”, “chị”,..Chao ôi, cái giọng non choẹt cất lên nghe mới đáng yêu làm sao! Dần dần cô bé được dạy những câu nói dài hơn, rồi học lại lời nói của những người xung quanh, nói theo khiến mọi người có những trận cười sảng khoái. Gia đình tôi đều rất vui mừng vì bây giờ bé đã có thể nói gần như sắp sõi được những câu giao tiếp cơ bản hàng ngày.

Được chứng kiến những khoảnh khắc đáng yêu của em gái tôi khi tập nói, tập đi, tôi lại nhớ đến bản thân mình ngày trước, cũng đã từng có những khoảng thời gian non nớt và dễ thương đến vậy. Tôi hy vọng bé Hạ An sẽ ngày càng đi vững và nói sõi để có thể cùng tôi trò chuyện và đi chơi sau này.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 15

Trong gia đình em có một nàng công chúa nhỏ đáng yêu là bé Ngọc Hân. Em đã được 24 tháng tuổi.

Ngọc Hân thật bụ bẫm nên trông bé như một chú gấu bông xinh xắn, dễ thương. Tóc em là tóc tơ, lưa thưa như những ngọn cỏ non mới mọc bay trong gió. Khuôn mặt Ngọc Hân tròn trịa, bầu bĩnh trông thật đáng yêu. Em có làn da mịn màng, hồng hào như một thiên thần nhỏ dễ thương. Cặp mắt tròn xoe, đen láy dưới hàng lông mi cong và dài của Ngọc Hân ánh lên vẻ thông minh, nhanh nhẹn. Nó khắc sâu vào tâm trí em dễ dàng như sự hồn nhiên, trong sáng của trẻ thơ. Cái mũi của nàng công chúa Ngọc Hân hơi tẹt trông yêu ơi là yêu! Em có má bầu lúm đồng tiền hồng hồng phính ra hai bên như hai quả cà chua khiến ai đi qua cũng chỉ muốn bẹo mấy cái.Trên đôi môi đỏ thắm, chúm chím của Ngọc Hân hay rạng ngời nụ cười tươi tắn y như nụ hoa xinh vừa hé mở. Và mỗi khi nụ hoa ấy bung nở thì để lộ năm cái răng trắng nõn của bé. Em có đôi bàn tay mũm mĩm hình búp măng cứ nắm chặt vào nhau, ngọ nguậy như những con sâu đo. Trên đôi bàn tay trắng trẻo ấy được mẹ đeo cho chiếc lắc vòng bạc óng ánh rất đẹp. Ở nhà, miệng em bi bô suốt ngày không lúc nào nghỉ.

Nàng công chúa nhỏ đáng yêu của em không những dễ thương mà còn rất ngộ nghĩnh. Mỗi lần không vừa ý điều gì hay bị trêu là Ngọc Hân lại giả vờ khóc, úp mặt xuống gối rồi đợi mọi người đi lại ngẩng đầu lên, nom thật buồn cười! Mỗi khi tập đi, mẹ và bà phải đỡ bên cạnh nếu không bé sẽ ngã. Ngọc Hân đi lẫm chẫm, vài bước rồi lại đòi bò. Đặc biệt, mỗi lần ăn em lại tự xúc cháo bằng thìa nhưng đang ăn thì cô bé tinh nghịch này lại vứt thìa và bò đi chơi chỗ khác. Bé mỗi lần ăn lại nhai chóp chép trông thật ngộ! Những lúc như vậy Ngọc Hân lại dang rộng hai chân ra ôm chọn cái mâm. Em thường hay cho bé tập vẽ nhưng mỗi khi vẽ cô bé nghịch ngợm này lại vẽ ra những nét nguệch ngoạc trông rất buồn cười.Những lúc như vậy, Ngọc Hân ngỡ em chê xấu nên lại lăn ra ăn vạ đòi mẹ. Lúc ấy, mắt em húp lại thật đáng yêu! bé rất thích xem phim hoạt hình. Mỗi lần được xem lại reo hò sung sướng.

Em rất yêu quý Ngọc Hân – cô công chúa nhỏ đáng yêu luôn mang lại niềm vui cho ngôi nhà của em.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 16

Hè năm nay, cô chú tôi có về quê và cho cả em Bông về nữa. Tôi thích lắm vì tôi rất quý Bông, rất muốn được chơi cùng em.

Em Bông năm nay đã được một tuổi rưỡi. Trông em đáng yêu lắm. Hai bím tóc tơ suôn mượt lúc nào cũng được buộc chổng lên, ngoe nguẩy theo mỗi bước đi của em. Khuôn mặt em tròn với nước da căng mịn, trắng hồng như búng ra sữa. Tôi nhìn rất muốn vuốt ve khuôn mặt đáng yêu ấy. Đôi mắt em to, tròn, hai mí với lông mi cong cong. Một vẻ đẹp rất cuốn hút mà vẫn rất tự nhiên. Cái miệng em nhỏ nhắn, phớt hồng, lúc nào cũng chúm chím như nụ hồng e ấp chỉ chờ dịp khoe nở. Tôi rất thích bé Bông cười. Em cười tươi và duyên lắm, để lộ ra hai răng sữa mới mọc trông đáng yêu như búp bê vậy.

Hè năm nay, em ở lại nhà tôi một tuần, tôi có dịp chơi với em Bông nhiều hơn. Bông rất thích chơi búp bê. Hai chị em tôi thường ngày ngày đem búp bê ra chơi với nhau. Ở quê vốn nuôi rất nhiều gà con. Bông lại cũng rất thích gà con. Tôi thường xin mẹ bắt gà con lên hiên để cho em vuốt ve. Ánh mắt em tròn xoe, nụ cười khúc khích, tay vuốt vuốt mỗi khi tôi để gà con cạnh em. Mỗi buổi chiều, cu Bin hay mang bóng sang nhà tôi đá. Bông thường chạy theo quả bóng của cu Bin. Đôi chân non nớt với những bước đi chưa vững chãi, nhiều lúc em không giữ được thăng bằng, suýt ngã nhưng lại vẫn tiếp tục giữ thăng bằng để chạy tiếp. Hình như Bông mạnh mẽ lắm, rất ít khi em khóc. Mấy lần tập đi, chẳng may bị va vào cái ghế nhựa, em chỉ cười rồi lại lon ton đi tiếp. Những ngày mẹ sang thăm nhà các bác, em cũng không khóc khi phải xa mẹ mà ngoan ngoãn ở nhà nghe tôi dạy nói. Cái giọng trong trẻo mỗi khi em nói : "Con yêu mẹ! " dù ngọng líu nhưng nghe vẫn đáng yêu lắm.

Tôi thích Bông cũng bởi sự ngây ngô, dễ thương như thế. Hi vọng em mau ăn chóng lớn để những năm sau em về, tôi sẽ dẫn em đi chơi khắp làng quê thân yêu này.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 17

Hễ đến thứ bảy là em thấy lòng nôn nao, mong cho mau đến chủ nhật. Chủ nhật, em được ở nhà ngoại cả ngày để chơi với em bé Boo.

Là con gái út của dì, bé Boo năm nay được hai tuổi. Bé đứng cao tới bụng em, dáng người bụ bẫm. Mái tóc dài được tết thành hai bím rất ngộ nghĩnh và đáng yêu. Gương mặt tròn, sáng nổi bật đôi mắt đen láy như hai hạt nhãn cùng đôi mi cong vút như mi giả của các diễn viên hát tuồng. Chiếc mũi xinh xinh, hơi hếch một tí nằm phía trên cái miệng nhỏ nhắn có đôi môi chúm chím hồng, hệt thoa son; bên dưới là chiếc cằm đôi thật xinh xắn. Nước da trắng hồng, cổ tay cổ chân ú na ú nần của bé sao mà nựng nịu. hôn hít mãi vẫn còn ghiền.

Nhìn bé tập đi mới thật là thích. Bàn tay nhỏ xíu với các ngón tay búp nạ nắm chặt tay em, bước chập chững vài bước đã vội buông ra. Chập choạng, lảo đảo như người say rồi té phịch xuống đất. Thấy mọi người cười, bé sẽ khóc ré lên. Nếu được cổ vũ, động viên và khích lệ, bé sẽ tự đứng lên rồi đi tiếp như chưa hề có gì xảy ra.

Bé nói được rất nhiều từ một tiếng và hai tiếng như ba, chị, đi chơi, thú nhún v.v… Một số tiếng trọ trẹ phát ra từ miệng bé khiến cả nhà rất vui. Bé ăn và ngủ rất ngoan, đúng buổi và đúng giờ.

Gia đình nào có trẻ em là gia đình ấy có niềm vui, có hạnh phúc. Em sẽ thường xuyên đến chơi với Boo. Sau này em sẽ hướng dẫn bé học hành và chỉ bảo những điều hay lẽ phải mà em được học ở trường.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 18

Cu Tí là em bé sống ở bên cạnh nhà em. Bé hiện nay đã được hơn 10 tháng tuổi, đúng vào giai đoạn ê a tập nói rất nhiều.

Cu Tí đáng yêu lắm. Mỗi lần em sang chơi, đều thấy bé đang nằm ngoan trong nôi. Chắc hẳn bé được gia đình yêu thương và quan tâm lắm, vì trông bé bụ bẫm đến vậy mà. Nhìn Tí rất bụ bẫm, cổ tay cổ chân nần nẫn nhưng ngấn. Da bé trắng hồng, mềm mại và mát lắm. Bàn tay, bàn chân bé trắng mềm, nhỏ xíu, có thể nằm trọn trong lòng bàn tay em. Vì vậy mà em thích bắt tay Tí lắm, và chắc bé cũng biết vậy, nên mỗi lần thấy em đều chủ động chìa tay ra cho em nắm lấy. Khuôn mặt của Tí tròn xoe, mới chỉ lưa thưa vài sợi tóc. Mẹ em bảo bé giống bố của bé lắm, nhưng em chẳng nhìn ra giống ở chỗ nào cả. Vì chú Hưng bố cu Tí có gương mặt chữ điền, đường nét góc cạnh và trông nghiêm túc lắm. Còn cu Tí thì có đôi mắt tròn xoe long lanh như mắt chú nai con. Cái mũi nho nhỏ tròn tròn, rồi hai cái mái phúng phính như bánh bao vừa hấp chín. Cái miệng cu Tí đỏ hồng rất đáng yêu. Chẳng lúc nào em thấy cái miệng bé nhỏ đó nghỉ ngơi cả. Lúc thì ê ê a a kể chuyện, lúc thì cười khanh khách khoái chí, lúc thì nhai cái này, ăn cái kia. Thật là chăm chỉ. Vì còn nhỏ, nên cu Tí thường chỉ mặc bỉm hoặc quấn tã, ít khi mặc áo quần lắm. Có một lần cu Tí sang nhà em tham gia sinh nhật của em, thì mới thấy cu mặc bộ áo vest bé xíu trông đáng yêu cực kì.

Cu Tí tuy không phải em ruột của em, nhưng em vẫn rất yêu quý em ấy, Mong rằng cu Tí sẽ lớn lên thật khỏe mạnh và vui vẻ, để sớm được cùng em đi chơi, đi học mỗi ngày.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 19

Bé Mai là bé gái của nhà hàng xóm bên cạnh gia đình em.

Hôm trước, em lần đầu được vào chơi với bé Mai. Ngay cái nhìn đầu tiên em đã rất thích bé. Bé Mai còn nhỏ xíu, nằm gọn trong cái nôi làm bằng gỗ. Da bé trắng hồng, chạm vào mềm mại như thạch. Bé mũm mĩm lắm, cổ, rồi tay, chân nần nẫn những ngấn. Khuôn mặt em tròn xoe, hai cái má phúng phính, đôi môi đỏ hồng chứ chép chép ra vẻ đang đói lắm. Đôi mắt bé Mai tròn xoe, đen bóng như viên trân châu quý. Bé chưa có nhiều tóc, mới lưa thưa ở trên đầu, nhưng đã được mẹ cài cho cái bờm có chiếc nơ hồng để làm duyên rồi. Vì còn nhỏ, nên bé Mai chỉ mặc bỉm và một cái yếm màu tím. Khi thấy em lại gần, bé chăm chú nhìn về em, thật ra là nhìn vào cái trống lắc trên tay em. Thấy em lắc lắc cái trống, bé Mai lập tức bật cười khanh khách, hai cái tay giơ ra, mở ra nắm vào rồi a a vài tiếng như muốn xin được cầm đồ chơi. Bé Mai ngoan lắm, dù không xin được đồ chơi cũng sẽ không khóc, chỉ là mở to đôi mắt nhìn em ngân ngấn nước, khiến em tự nguyện đưa đồ chơi cho bé.

Trở về nhà, em cứ nhớ mãi dáng vẻ ngây thơ, hoạt bát của bé Mai. Em ấy thật đáng yêu biết bao. Em mong rằng, bé Mai sẽ hay ăn, chóng lớn, sớm có thể ra ngoài đi chơi cùng với em.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 20

Suốt cả tuần nay, chiều nào đi học về, em cũng sang nhà bà để chơi với cu Bin - cháu nhỏ của em.

Cu Bin mới được một tuổi, hiện vẫn đang bập bẹ tập đi, tập nói. Trông em vừa đáng yêu, lại ngoan ngoãn, nên cả nhà ai cũng yêu. Em ấy trông nhỏ bé lắm. Khi đứng lên cũng chỉ cao khoảng đầu gối của em mà thôi. Em được bố mẹ yêu thương, ông bà chăm sóc chu đáo nên bụ bẫm, kháu khỉnh lắm. Khuôn mặt em tròn, hai cái má phúng phính. Đôi mắt thì to tròn, đen lay láy. Những viên trân châu đen quý hiếm chắc cũng chẳng thể đẹp và sáng ngời như mắt Bin. Trên đầu em mới có lưa thưa những sợi tóc ngắn, nhưng trong cũng ra dáng lắm rồi. Xinh nhất là hàm răng sữa của em ấy. Đó là vài cái răng nhỏ tròn xinh xinh như hạt bắp. Thế mà em cũng nhai giỏi lắm rồi. Đôi khi em còn cắn mẹ đau cơ mà.

Tay, chân của Bin ngắn, nhỏ nhưng cầm trên tay cũng chắc chắn phết. Nhìn ở cổ tay, cổ chân của em ấy là những cái ngấn rất yêu. Bà ngoại thương yêu, mua cho em cái kiềng bạc để đeo. Mỗi khi em huơ tay huơ chân, chúng lại rung rinh theo. Em thích nhất là nắm lấy tay Bin chạm vào má mình, rồi thơm lên má bé. Những lúc ấy, bé cười khanh khách, tít hết cả mắt.

Vì còn bé, mỗi ngày việc của Bị cũng chỉ là ăn, ngủ và chơi với mọi người. Nhưng dạo này, em ấy lại có thêm một việc khác quan trọng không kém, là tập đi và tập nói. Việc đó cũng trở thành niềm vui lớn của cả nhà. Chỉ cần Bin bập bẹ gọi được tiếng mẹ, tiếng anh, tiếng cậu là cả nhà cười vang. Và khi dẫn được bé đi một đoạn đường ngắn, là ai cũng sung sướng, bế bổng Bin lên mà thơm lấy thơm để.

Em thực sự yêu quý Bin lắm. Nhìn Bin mỗi ngày thêm khỏe mạnh, biết nói nhiều từ hơn, đi vững hơn mà em cảm thấy vui sướng vô cùng. Em mong rằng, Bin sẽ hay ăn chóng lớn, để có thể cùng em đi học, đi chơi thật là vui.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 21

Ở nhà của em, có một thiên thần nhỏ đang sống. Đó chính là cô em gái nhỏ bé của em. Em ấy có tên là Quỳnh Nga, nhưng lúc ở nhà vẫn được mọi người yêu thương mà gọi là Bống.

Bống hiện gần được hai tuổi rồi. Mẹ bảo đây là tuổi tập đi, tập nói cho em ấy. Vậy nên, chiều nào em cũng về từ sớm để học bài và cùng Bống tập nói, tập đi. Thấy em không đi đá bóng với bạn mà về sớm để chơi cùng em, ai cũng bảo em đã ra dáng anh trai lắm rồi.

Không phải vì là anh trai của Bống, mà em khen đâu. Nhưng Bống thực sự là một cô bé siêu đáng yêu. Em còn nhỏ, nên nằm trọn trong cái nôi xinh. Làn da của em trắng hồng và mềm mại, thơm nức mũi mùi sữa ngọt. Khuôn mặt em tròn xoe, hai cái mà phúng phính như hai cái bánh bao khiến em lúc nào cũng muốn cắn cho một cái. Đôi mắt của Bống to và tròn xoe, long lanh còn hơn cả viên ngọc quý trên chiếc vòng cổ của dì Ba. Bống có cái miệng nhỏ xinh với mấy cái răng sữa nhỏ xíu. Lúc nào em cũng cười khúc khích và bập bẹ tập nói theo mọi người. Thấy ai nói gì, em cũng nghiêm túc lắng nghe, rồi bi bô trả lời. Tuy không rõ là Bống nói gì, nhưng em vẫn rất thích ngồi nói chuyện kiểu như vậy với em gái mình.

Chân và tay của Bống có những cái ngấn hồng rất dễ thương. Vì còn nhỏ nên lực tay và chân của em vẫn còn yếu. Vì vậy, khi em tập đi thường dễ bị ngã. Là một người anh trai, em luôn ở sau để bảo vệ cho em gái mình khi em tập đi. Với kinh nghiệm bao năm chơi bóng, em phản xạ rất nhanh. Mỗi khi Bống tập đi, em sẽ đứng sau bé, và luôn kịp thời đỡ lấy khi bé chao đảo hay ngã về sau. Thế nên em được bố mẹ yên tâm, giao cho nhiệm vụ tập đi cho Bống.

Từ khi có Bống, gia đình em trở nên gắn bó và yêu thương nhau hơn. Bố bớt những lần đi cafe, đi nhậu với bạn bè. Mẹ cũng bớt những hôm đi mua sắm, đi dạo phố. Em thì bớt những buổi đi đá bóng cùng chúng bạn. Mọi người đều dành nhiều thời gian ở nhà, cùng nhau chơi đùa và dạy Bống tập đi, tập nói. Không khí hạnh phúc và đầm ấm ấy chính nhờ bé Bống đem lại. Bống đích thực là thiên thần của gia đình em rồi.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 22

Con của dì em đang trong tuổi tập đi chập chững, bập bẹ tập nói. Và một lần, dì cho bé tới ở nhà em trong một tuần. Trong một tuần cũng không ngắn mà cũng không dài đó, em đã cùng chơi cùng ngủ với bé Bo. Đó là một em bé vô cùng dễ thương và đáng yêu. Nhất là trong độ tuổi tập đi tập nói thì trông bé càng nhí nhảnh hơn bao giờ hết. Em rất quý bé Bo.

Năm nay, bé Bo gần được 2 tuổi và bé đang trong giai đoạn tập đi tập nói. Nhìn bé Bo đáng yêu lắm. Người bé tròn tròn, nho nhỏ trong rất muốn ôm vào lòng. Gương mặt bé bầu bĩnh như trái bầu vậy. Hai cái má thì phúng phính như hai chiếc bánh bao vậy. Đã vậy còn hồng hồng, trông chỉ muốn cắn thôi. Da của bé Bo trắng mịn luôn, sờ rất mát và sướng. Chân và tay thì ngắn cũn cỡn nhưng lúc nào cũng muốn quơ ra ngoài đòi đánh nhau với em cơ. Hàm răng thì chưa mọc đủ trông đến mà hài. Nhưng chính vì vậy lại làm cho bé Bó đáng yêu và ngộ nghĩnh hơn bao giờ hết. Đang trong tuổi ngứa răng ngứa lợi vì học nói nên bé rất thích cắn. Cứ có thứ gì cho vào mồm là chỉ ngồi một chỗ tỉ mẩn cắn mà thôi, bất kể đồ ăn hay là chăn gối gì. Thi thoảng đang ngồi chơi, theo phản xạ tự nhiên, Bo lại bật lên tiếng gọi mẹ “Me ... ẹ... ẹ ...” nghe mà dễ thương muốn xỉu. Bé đi còn chưa vững. Thỉnh thoảng đi được một lúc là lại lăn quay ngã. Có lúc ngã ở nền đất hơi cứng nên bị đau xíu, bé Bo nằm lăn ra mít ướt khóc nhè. Thế là người lớn lại chạy ra đỡ dậy an ủi, vỗ về. Còn khi ngã nhẹ thì Bo tự đứng dậy xong chập chững đi tiếp. Những lúc tự đi được một mình tới đích thì bé Bo cười thích chí, bật cười khanh khách vang cả nhà. Tiếng cười của bé mới thật là đáng yêu biết chừng nào!

Bé Bo trong độ tuổi tập đi tập nói mới thật là dễ thương làm sao! Bất kỳ ai trong số chúng ta đều có những ký ức tuổi thơ đáng nhớ như vậy. Một tuổi thơ nhẹ nhàng nhưng lại đậm sau trong ký ức của mỗi chúng ta.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 23

"À ơi.... Con cò mà đi ăn đêm... ", đó là tiếng ru bé Quang nhà em của mẹ mỗi trưa hè gió nồm nam thổi mát rượi. Em trai em năm nay gần một tuổi, đang tuổi tập đi tập nói và rất đáng yêu.

Quang có dáng người mũm mĩm, làn da trắng như trứng gà bóc. Mỗi khi bước đi, thân hình bé nhỏ lắc lư, đôi tay vung vẩy rất ngộ nghĩnh. Gương mặt tròn bầu bĩnh, yêu nhất là hai cái má phính hồng, ai nhìn cũng chỉ muốn nựng. Mái tóc đen, xoăn và hơi thưa ôm lấy khuôn mặt. Vầng trán cao, hơi nhô lên nhìn rất thông minh. Cặp mắt to, đen láy như hạt nhãn núp dưới hàng lông mi cong dài. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy, bao nhiêu mệt mỏi, buồn bã của em đều tan biến hết. Chiếc mũi nhỏ xinh luôn hồng hồng. Đôi môi đỏ chúm chím như cánh hoa hồng trong nắng sớm. Hai hàng răng sữa trắng sáng, mới chỉ có vài chiếc nhú lên rất đáng yêu. Bé rất thích ca nhạc thiếu nhi, chơi bóng... Mỗi ngày đi học, em đều mong sai thời gian trôi qua thật nhanh để em được về nhà chơi với bé. Bé cũng rất quý em, chiều nào đi học về, em cũng thấy bé đang đứng đợi em ngoài cổng. Mẹ nói :" Cu Quang nhất định không chịu ở trong nhà, cứ bắt ra đây đợi chị đấy". Mỗi lần nghe mẹ nói vậy, em thấy rất vui. Em chạy nhanh vào nhà, cất cặp sách rồi dẫn bé đi chơi một vòng, nhiều khi bé mệt quá ngủ gục trên lưng lúc em cõng về nhà. Sau khi học bài xong, em dành thời gian để dạy bé tập nói, tập đi. Những bước đi vẫn còn chập chững, liêu xiêu chực ngã nhưng nhờ sự động viên của mọi người bé lại đứng lên đi tiếp. Khi bé đi đến và sà vào lòng, em thấy vô cùng vui sướng và ấm áp. Em còn thường xuyên mở các chương trình ca nhạc thiếu nhi cho bé nghe. Khi âm nhạc vang lên là bé thích lắm, hai tay vẫy rối rít, cười tít mắt. Lắm lúc mệt quá, bé lại nằm ra thảm chơi rất ngoan, không cần ai phải trông cả. Bé Quang tuy còn nhỏ nhưng ngoan và tình cảm lắm. Em nhớ có lần em bị trượt chân ngã, trầy xước một ít da ở đầu gối. Bé chạy đến bên em, dán cho em một chiếc băng, dù dán lệch. Lúc đó em thấy trong mắt bé có sự lo lắng, quan tâm rất hồn nhiên. Cũng nhờ ánh mắt ấy, em không còn thấy đau nữa. Em nín khóc, bế bé lên xoay một vòng rồi cùng bé đi chơi, tối hôm ấy bé vẫn còn lo lắng cho em nên không rủ em chơi cùng nữa vì sợ em đau. Sắp tới là sinh nhật tròn một tuổi của bé, em sẽ tặng cho bé chú gấu bông mà bé thích trong chuyến đi hội chợ lần trước. Em nhất định sẽ yêu quý, chơi với Quang nhiều hơn để ba mẹ yên tâm công tác. Mong rằng Quang mau lớn để cùng em chơi nhiều trò chơi vui hơn.

Em rất yêu em trai của em. Mỗi khi bé gọi :"Chị ơi" làm em rất hạnh phúc, chỉ muốn chạy tới thơm bé một cái. Thời gian hãy trôi nhanh để Quang lớn lên, cùng em đi học mỗi ngày.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 24

Thằng Cu Tí giống như con búp bê, cả nhà em ai cũng cưng nó.

Mới vừa qua thôi nôi vài tuần nên nó còn rất bụ sữa, nước da trắng hồng. Lúc nào nó cũng mang một trái xây hình vuông trên cổ. Tay chân no tròn. Đầu lưa thưa một lớp tóc nhuyễn. Hai con mắt long lanh đen như hai hột nhãn. Mỗi khi nó cười để lộ cặp nướu màu hồng tươi với vài cái răng sữa mới nhú nên trông đầy vẻ thơ ngây và rất dễ thương.

Chị Ba em cứ hôn hít thằng Cu Tí luôn, vì nó là đứa con trai đầu lòng của chị. Nó vừa mới tập đi. Cứ mỗi chiều gió mát, chị thường ẵm nó ra sân rồi để đứng xuống đất. Chị lùi ra sau một khoảng, vỗ tay kêu: “Cu Tí, Cu Tí lại đây con”. Nó chập chững vài ba bước vươn tới ngã chồm vào lòng chị. Chị dang hai tay đón lấy con và vuốt ve nựng nịu nó. Thấy mọi người cười khen ngợi, thằng Cu Tí hình như lấy làm thích thú, miệng toe toét kêu ba ba.

Em bắt chước chị Ba, ẵm nó để xuống đất rồi cũng lùi lại. Nó chỉ lo ngước nhìn xung quanh để trông chờ được tán thưởng, đi chưa được mấy bước đã ngã lăn cù, rồi khóc oà lên. Em lật đật đền cho nó một cái bánh lạt. Nó thò tay lấy và cười rạng rỡ ngay, dù nước mắt hãy còn ướt đẫm. Thật đúng là trẻ con. Khóc đó rồi cười đó.

Nhìn thằng Cu Tí, em chợt nghĩ: Có lẽ hồi nhỏ mình cũng thế. Mới biết công lao cha mẹ nuôi con từ thuở ấu thơ đến lúc khôn lớn quả thật là to tát dường nào.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 25

Trong gia đình em có một nàng công chúa nhỏ đáng yêu là bé Mỹ Linh. Em đã được 24 tháng tuổi.

Mỹ Linh thật bụ bẫm nên trông bé như một chú gấu bông xinh xắn, dễ thương. Tóc em là tóc tơ, lưa thưa như những ngọn cỏ non mới mọc bay trong gió. Khuôn mặt Mỹ Linh tròn trịa, bầu bĩnh trông thật đáng yêu. Em có làn da mịn màng, hồng hào như một thiên thần nhỏ dễ thương. Cặp mắt tròn xoe, đen láy dưới hàng lông mi cong và dài của Mỹ Linh ánh lên vẻ thông minh, nhanh nhẹn. Nó khắc sâu vào tâm trí em dễ dàng như sự hồn nhiên, trong sáng của trẻ thơ. Cái mũi của nàng công chúa Mỹ Linh hơi tẹt trông yêu ơi là yêu! Em có má bầu lúm đồng tiền hồng hồng phính ra hai bên như hai quả cà chua khiến ai đi qua cũng chỉ muốn bẹo mấy cái. Trên đôi môi đỏ thắm, chúm chím của Mỹ Linh hay rạng ngời nụ cười tươi tắn y như nụ hoa xinh vừa hé mở. Và mỗi khi nụ hoa ấy bung nở thì để lộ năm cái răng trắng nõn của bé. Em có đôi bàn tay mũm mĩm hình búp măng cứ nắm chặt vào nhau, ngọ nguậy như những con sâu đo. Trên đôi bàn tay trắng trẻo ấy được mẹ đeo cho chiếc lắc vòng bạc óng ánh rất đẹp. Ở nhà, miệng em bi bô suốt ngày không lúc nào nghỉ.

Nàng công chúa nhỏ đáng yêu của em không những dễ thương mà còn rất ngộ nghĩnh. Mỗi lần không vừa ý điều gì hay bị trêu là Mỹ Linh lại giả vờ khóc, úp mặt xuống gối rồi đợi mọi người đi lại ngẩng đầu lên, nom thật buồn cười! Mỗi khi tập đi, mẹ và bà phải đỡ bên cạnh nếu không bé sẽ ngã. Mỹ Linh đi lẫm chẫm, vài bước rồi lại đòi bò. Đặc biệt, mỗi lần ăn em lại tự xúc cháo bằng thìa nhưng đang ăn thì cô bé tinh nghịch này lại vứt thìa và bò đi chơi chỗ khác. Bé mỗi lần ăn lại nhai chóp chép trông thật ngộ! Những lúc như vậy Mỹ Linh lại dang rộng hai chân ra ôm chọn cái mâm. Em thường hay cho bé tập vẽ nhưng mỗi khi vẽ cô bé nghịch ngợm này lại vẽ ra những nét nguệch ngoạc trông rất buồn cười. Những lúc như vậy, Mỹ Linh ngỡ em chê xấu nên lại lăn ra ăn vạ đòi mẹ. Lúc ấy, mắt em húp lại thật đáng yêu! Bé rất thích xem phim hoạt hình. Mỗi lần được xem lại reo hò sung sướng.

Em rất yêu quý Mỹ Linh – cô công chúa nhỏ đáng yêu luôn mang lại niềm vui cho ngôi nhà của em.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 26

Trong gia đình, người mà em yêu quý nhất chính là Huyền - em gái của em. Ở nhà, mọi người gọi Huyền bằng một cái tên rất vui là Cún.

Gia đình em đã tổ chức sinh nhật một tuổi của Cún. Cún rất xinh trong bộ quần áo mà ba đã mua mừng sinh nhật bé. Dù hơi mập nhưng Cún cao và khoẻ mạnh. Bé có gương mật tròn, bầu bĩnh, trông ngộ nghĩnh và dễ thương. Làn da trắng trẻo cùng với đôi má hồng hồng làm cho Cún càng đáng yêu hơn. Đôi mắt bé long lanh, đen láy như chứa đựng những giọt nước. Đôi mắt ấy càng đẹp hơn nhờ hàng mi cong vút.

Cún đang tập nói nên bé rất thích nói. Những tiếng đầu tiên mà bé nói được “ba, má, ông, bà”. Mỗi khi nói một từ nào đó, Cún thường nói liên tục từ đó như "ba. ba, ba” hay “má, má, má” làm cả nhà ai ai cũng thấy vui và buồn cười. Tuy Cún mới nói những từ đơn giản nhưng mỗi lần Cún nói được từ nào thì cả nhà đều vỗ tay hoan hô. Còn em thì thấy rất hạnh phúc mỗi khi nghe Cún gọi: “Thành! Thành!”. Ở nhà, ai cũng thích dạy Cún múa hát. Mặc dù bé chỉ có thể “a.... a.... i... i...” và múa thì khua khoắng hai tay trông rất buồn cười.

Cún cũng đang chập chững những bước đi đầu tiên. Thoạt đầu, bé phải bám vào tường hoặc ai đó để tập đi. Dần dần, bé bước từng bước một, chậm rãi nhưng không còn phải bám vào đâu cả. Mẹ em thường đặt Cún ở cách chỗ mọi người ngồi khoảng chục mét, Cún đi từ từ đến chỗ mẹ, rồi lại đến chỗ ba, đến chỗ em. Cún cố gắng đi từng bước một. Người bé nghiêng bên này, nghiêng bên kia. Khi đến gần bên em, Cún ào thật nhanh vào lòng em như sợ em chạy mất. Cứ thế, bé tập đi trong tình thương yêu của gia đình. Cún ăn rất nhiều. Một bữa em có thể ăn một bát. Em rất thích ngắm Cún ngủ, bởi lúc đó trông bé rất đáng yêu. Có những lúc ngủ mơ, đôi môi bé nhỏ của Cún lại nở một nụ cười chúm chím. Có lẽ trong giấc mơ của bé luôn đầy niềm vui.

Em rất yêu quý Cún bởi bé rất xinh và dễ thương. Mỗi khi tan học, em chỉ muốn về nhà ngay để được nghe những tiếng “Thành! Thành!” đáng yêu của bé.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 27

Cún ơi! Cố lên, tiếp tục đi! Cún giỏi quá!...

Mọi người đang cổ vũ cho Cún, em họ em đấy.Cún giơ hai tay trước và ngã nhào vào lòng mẹ rồi quay ra cười toe toét.

Cún là con thứ hai của chú em, đã được mười ba tháng tuổi, mặc dù không lớn bắng các bạn cùng lứa nhưng trông Cún rất thông minh, lanh lẹ. Gương mặt Cún trắng trẻo, bầu bĩnh đôi má lúm tiền đỏ như quả táo chín. Da Cún mịn màng, có những cái lông tơ nên khi đứng dưới nắng mặt Cún trông như trái đào có mắt mũi trông ngồ ngộ. Cặp mắt Cún đen láy, lúc nào cũng mở to dưới hàng mi dài, cong vút. Ánh mắt trong trẻo, ngây thơ như thỏ non. Đôi môi đỏ chót như hai cánh hồng lúc nào cũng dẩu ra trông thật đáng yêu. Mỗi khi bé cười, mắt híp tịt lại, mồm thì toe toét làm lộ ra mấy cái răng sữa mới nhú. Nụ cười hồn nhiên, vô tư càng làm cho Cún đáng yêu hơn. Từ lúc chập chững biết đi, ngày nào Cún cũng bám vào thành giường, bước từng bước nhỏ, mỗi khi ngã bé đều tự đứng lên bám vào thành giường kiên trì tập tiếp... bây giờ có thể đi vài bước không cần bám, Cún rất thích biểu diễn cho mọi người xem, trông Cún lúc đó cứ như người nghệ sĩ đi trên dây, dang rộng hai tay trông y xì. Cũng từ lúc biết nói vài từ, Cún lại sinh ra cái tật bắt trước người khác, cứ ai nói gì Cún đều bắt chước theo, có lúc nói sai làm cả nhà ôm bụng mà cười. Cún còn rất thích hóng chuyện cứ ai đang nói chuyện là Cún lại bò ra kêu: “pà, pà!...”làm người đang nói chuyện phải phì cười, Cún chẳng biết gì cũng cười theo. Cún còn biết biểu lộ cảm xúc cơ! Hồi đi cắt tóc Cún nhất quyết không chịu để kéo vào gần mình nhưng khi mẹ khen: “Ôi Cún đẹp trai quá” Cún đứng lên ghế và cười rồi để yên cho người ta cắt tóc, ngược lại nếu có ai chê Cún, Cún đều cúi mặt xuống rồi che mặt đi trông rất tội nghiệp.

Em rất yêu Cún, mỗi lần có quà ngon em đều mang lên cho Cún, mỗi lần được quà Cún đều cảm ơn bằng cách thơm vào má em, lúc đó tình cảm em dành cho Cún càng tăng lên gấp bội.

Tả em bé đang tập đi, tập nói - mẫu 28

Em vẫn nhớ cái ngày cu Trọng, con anh họ tôi chào đời, ai cũng vui mừng khôn xiết vì cu Trọng ra đời vẫn an toàn.

Bé Trọng đã được 14 tháng tuổi rồi. Người bé nhỏ nhưng trộm vía mới 14 tháng thôi mà đã 15 kg rồi cơ đấy. Trọng là con trai nên rất thích áo có hình siêu nhân. Bé có bộ tóc hoe hoe vàng, ai nhìn vào cũng bảo là giống tây. Còn đôi mắt thì long lanh và dễ thương. Hai bên má của bé cứ như là hai cái bánh đúc vậy. Dưới chiếc mũi nhỏ là đôi môi dễ thương luôn nở những nụ cười hồn nhiên và trong sáng, để lộ những chiếc răng thật là ngộ nghĩnh. Hai bàn tay của bé trắng, mềm mại, rất mũm mĩm. Đôi chân của bé cũng xinh xinh y như đôi tay vậy. Mới bé thế thôi nhưng nghịch lắm, bé nghịch đến nỗi ai cũng phải sợ. Cứ bế là bé lại trườn ra nhanh thoăn thoắt ý. Bây giờ Trọng đang tập đi, cứ bước được vài bước là bé lại ngã uỵch xuống luôn vì đang đi thì bé cứ quay ngang quay dọc. Bé cũng đang tập nói nên nói đang còn ngọng lắm, chưa được chuẩn vì Trọng lười nói lắm. Trọng hay bò luôn nên cái gì có dây điện là mọi người để hết lên cao, hồi trước mọi người chưa để phích nước lên cao Trọng cứ bò ra đấy nên mẹ phải bế lên ngồi với ông nội. Có khi ông nội mắng, bé lại nũng nịu, xà vào lòng ông, để ông không mắng. Bé có tật là mọi người làm gì cũng giả vờ làm theo. Một lần em tặc lưỡi, bé cũng tặc theo, về sau thành ra quen. Cũng có lần em ngửa cổ lên, bé ngửa theo, lắc đầu bé cũng lắc theo nên khi người khác bắt ăn bé cứ lắc đầu lia lịa. Trọng còn có một cái tính là ai bé cũng theo, có lần cô Hắng hàng xóm nhà bà em sang chơi với bé và hỏi có đi chơi với bà không, bé theo luôn. Mọi người thường doạ: Cứ theo như thế là mẹ mìn bắt đi đấy, tuy không hiểu nhưng nghe thấy ai nói câu ấy là bé lại sà vào lòng mẹ, vì bé sợ đấy mà.

Từ khi Trọng chào đời là cả gia đình em và gia đình bà em vui hẳn lên. Em nghĩ cái điều mà mọi người trong gia đình đều mong muốn đó là bé Trọng luôn luôn mạnh khoẻ, hay ăn chóng lớn.

Xem thêm các bài văn mẫu Tập làm văn lớp 5 chọn lọc, hay khác:

Săn shopee siêu SALE :

ĐỀ THI, BÀI TẬP CUỐI TUẦN, SÁCH ÔN TẬP DÀNH CHO KHỐI TIỂU HỌC

Bộ giáo án, bài giảng powerpoint, đề thi, sách dành cho giáo viên và bài tập cuối tuần, gia sư dành cho phụ huynh tại https://tailieugiaovien.com.vn/ . Hỗ trợ zalo VietJack Official

Tổng đài hỗ trợ đăng ký : 084 283 45 85

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Tổng hợp 500 bài văn hay lớp 5 được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh tiểu học trên cả nước.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 5 sách mới các môn học
Tài liệu giáo viên