8+ Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông (điểm cao)
Viết văn bản nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học: Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông? điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông
- Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông (mẫu 1)
- Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông (mẫu 2)
- Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông (mẫu 3)
- Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông (mẫu 4)
- Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông (mẫu 5)
- Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông (mẫu 6)
- Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông (mẫu 7)
- Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông (mẫu 8)
8+ Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông (điểm cao)
Dàn ý Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông
I. Mở bài
- Dẫn dắt: Đề tài quê hương, đất nước luôn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt dòng chảy văn học Việt Nam. Mỗi nhà văn đều có một cách riêng để bày tỏ lòng mình với xứ sở.
- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Hoàng Phủ Ngọc Tường với bút ký "Ai đã đặt tên cho dòng sông?" đã dành trọn tình yêu cho dòng Hương giang để ngợi ca vẻ đẹp của mảnh đất cố đô.
- Vấn đề nghị luận: Từ tình yêu dòng sông trong tác phẩm, ta nhận thấy vấn đề xã hội sâu sắc: Tình yêu quê hương, đất nước và trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc gìn giữ, phát huy vẻ đẹp của tổ quốc.
II. Thân bài
1. Biểu hiện của tình yêu quê hương trong tác phẩm
- Sự say mê và thấu hiểu: Tác giả không chỉ nhìn sông Hương ở vẻ đẹp bề ngoài mà còn khám phá nó ở chiều sâu lịch sử, văn hóa và địa lý.
o Góc nhìn địa lý: Sông Hương như một người con gái Di-gan phóng khoáng, man dại nhưng cũng đầy dịu dàng, thủy chung.
o Góc nhìn lịch sử: Dòng sông của những chiến công oanh liệt từ thời vua Hùng đến những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.
o Góc nhìn văn hóa: Là cái nôi của âm nhạc, thi ca, là "người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở".
- Thái độ trân trọng: Cách nhà văn tìm kiếm nguồn gốc cái tên dòng sông cho thấy một sự gắn bó máu thịt, xem dòng sông như một phần linh hồn của chính mình.
2. Suy nghĩ về vấn đề xã hội: Tình yêu quê hương, đất nước
- Khái niệm: Tình yêu quê hương là tình cảm gắn bó, yêu thương, tự hào về nơi mình sinh ra và lớn lên, rộng hơn là sự gắn nết với vận mệnh của dân tộc.
- Vai trò của tình yêu quê hương:
o Là động lực để con người sống có mục đích, có trách nhiệm.
o Tạo nên sức mạnh cộng đồng để bảo vệ và xây dựng đất nước.
o Là điểm tựa tinh thần vững chãi giúp con người không bị lạc lõng trong thời đại hội nhập toàn cầu.
3. Thực trạng và hành động của giới trẻ hiện nay
- Mặt tích cực: Nhiều bạn trẻ đang nỗ lực quảng bá hình ảnh Việt Nam ra thế giới thông qua mạng xã hội, nghệ thuật, khởi nghiệp từ sản phẩm địa phương...
- Mặt tiêu cực: Một bộ phận nhỏ thờ ơ với lịch sử dân tộc, có lối sống thực dụng, sính ngoại hoặc có hành vi xâm hại cảnh quan thiên nhiên, di tích lịch sử.
- Bài học hành động:
o Cần bắt đầu từ những việc nhỏ: tìm hiểu lịch sử, bảo vệ môi trường, tôn trọng bản sắc văn hóa địa phương.
o Nỗ lực học tập và rèn luyện để đóng góp trí tuệ vào công cuộc phát triển đất nước "sánh vai với các cường quốc năm châu".
III. Kết bài
- Khẳng định giá trị tác phẩm: "Ai đã đặt tên cho dòng sông?" không chỉ là một áng văn chương mà còn là một bài ca yêu nước súc tích và cảm động.
- Thông điệp kết nối: Quê hương không ở đâu xa, nó nằm ngay trong những dòng sông, ngọn núi và trong chính ý thức gìn giữ của mỗi chúng ta. Hãy yêu đất nước bằng cả trái tim và hành động thực tế.
Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông - mẫu 1
Tình yêu quê hương, đất nước là một trong những tình cảm thiêng liêng và bền vững nhất trong tâm hồn mỗi con người Việt Nam. Nó không phải là một khái niệm trừu tượng, xa vời mà thường bắt đầu từ những điều giản dị, gần gũi nhất: một cánh cò bay, một lũy tre làng hay một dòng sông xanh mát. Trong bút ký "Ai đã đặt tên cho dòng sông?", Hoàng Phủ Ngọc Tường đã dành trọn tình yêu và sự tài hoa để tôn vinh vẻ đẹp của sông Hương. Từ đó, tác phẩm không chỉ là một áng văn chương tuyệt mỹ mà còn khơi gợi trong mỗi chúng ta ý thức sâu sắc về lòng yêu nước và trách nhiệm đối với xứ sở.
Trước hết, tình yêu đất nước trong tác phẩm được thể hiện qua cái nhìn đầy say mê và sự khám phá tận cùng vẻ đẹp của dòng sông Hương. Hoàng Phủ Ngọc Tường không chỉ miêu tả sông Hương như một thực thể địa lý, mà ông còn nhìn thấy ở đó một "sinh thể" có tâm hồn và tính cách. Dòng sông ấy khi thì "phóng khoáng và man dại" như một cô gái Di-gan giữa rừng già, khi thì "dịu dàng và trí tuệ" như người mẹ phù sa bồi đắp cho văn hóa xứ sở. Bằng vốn kiến thức uyên bác, nhà văn đã soi chiếu sông Hương qua bề dày lịch sử oanh liệt và những vỉa tầng văn hóa đậm đà bản sắc. Với ông, sông Hương chính là linh hồn của Huế, là một phần không thể tách rời của giang sơn gấm vóc. Tình yêu quê hương của tác giả nằm chính trong thái độ trân trọng, nâng niu và khát khao định danh cho vẻ đẹp của dòng sông quê mình.
Từ tình yêu dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường, chúng ta nhận ra rằng tình yêu quê hương đất nước chính là sợi dây gắn kết thiêng liêng giữa cá nhân và cộng đồng. Trong xã hội hiện đại, khi thế giới đang trên đà hội nhập mạnh mẽ, tình yêu ấy càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Nó là động lực để con người sống có mục đích, là sức mạnh để dân tộc vượt qua những thử thách khó khăn. Yêu nước không nhất thiết phải là những hành động lớn lao, vĩ đại; yêu nước có thể bắt đầu từ việc hiểu đúng về lịch sử, trân trọng một nét văn hóa địa phương hay đơn giản là ý thức bảo vệ cảnh quan thiên nhiên như dòng sông Hương xanh biếc. Chính những tình cảm nhỏ bé ấy khi tụ hội lại sẽ tạo nên một sức mạnh gắn kết bền bỉ, giúp quốc gia khẳng định được vị thế của mình trên trường quốc tế.
Tuy nhiên, trong thực tế hiện nay, vẫn còn một bộ phận nhỏ có lối sống thờ ơ, lãnh đạm với vận mệnh của quê hương. Có những bạn trẻ mải mê chạy theo các trào lưu ngoại lai mà quên đi cội nguồn, có những hành vi tàn phá môi trường, xâm hại di tích chỉ vì lợi ích cá nhân trước mắt. Sự vô cảm này không chỉ làm nghèo nàn tâm hồn cá nhân mà còn trực tiếp đe dọa đến sự bền vững của văn hóa dân tộc. Nếu chúng ta không biết yêu và bảo vệ những dòng sông, những ngọn núi của cha ông, chúng ta sẽ tự đánh mất đi điểm tựa tinh thần của chính mình.
Để tình yêu quê hương đất nước không chỉ dừng lại ở cảm xúc, mỗi người cần có những hành động thiết thực. Thế hệ trẻ ngày nay cần nỗ lực học tập, rèn luyện trí tuệ và đạo đức để đóng góp vào sự phát triển của đất nước. Chúng ta có thể bắt đầu từ việc quảng bá vẻ đẹp của đất nước ra thế giới bằng sự sáng tạo của mình, bảo tồn những giá trị truyền thống bằng tư duy hiện đại và hành động bảo vệ môi trường hằng ngày. Giống như cách Hoàng Phủ Ngọc Tường đã dành cả đời để tìm lời giải cho cái tên của dòng sông, chúng ta cũng cần nỗ lực để viết tiếp những trang sử đẹp cho quê hương mình.
Tóm lại, "Ai đã đặt tên cho dòng sông?" là một bài ca yêu nước súc tích, khơi dậy niềm tự hào dân tộc sâu sắc. Sông Hương vẫn xanh chảy qua bao thăng trầm, cũng như tình yêu quê hương đất nước luôn chảy trong huyết quản mỗi người Việt. Hãy yêu đất nước bằng cả trái tim chân thành và hành động trách nhiệm, để bản sắc dân tộc mãi mãi trường tồn và tỏa sáng như dòng sông Hương duyên dáng của mảnh đất cố đô.
Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông - mẫu 2
Văn học Việt Nam đã có không ít những dòng sông chảy qua, từ con sông Đà hung bạo của Nguyễn Tuân đến dòng sông Đuống "trôi đi bình lặng" của Hoàng Cầm. Thế nhưng, phải đến "Ai đã đặt tên cho dòng sông?" của Hoàng Phủ Ngọc Tường, người đọc mới thực sự được chiêm bái một dòng sông mang đầy tâm thế văn hóa và lòng tự tôn dân tộc. Tác phẩm không chỉ là một thiên ký sự về vẻ đẹp thiên nhiên, mà còn là một bài học sâu sắc về tình yêu quê hương đất nước – một tình yêu được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, trân trọng và khát vọng gìn giữ bản sắc dân tộc.
Tình yêu quê hương đất nước trong trang văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường trước hết hiện lên qua sự giao cảm tuyệt đối giữa cái tôi nghệ sĩ và linh hồn xứ sở. Nhà văn đã dành một tình yêu son sắt để quan sát, để lắng nghe và để kể lại "cuộc đời" của sông Hương như một huyền thoại. Ông nhìn thấy dòng sông ấy không chỉ là mạch nước chảy qua một vùng địa lý, mà là một "người con gái" có tâm hồn đa diện: khi man dại, tự do giữa rừng già, lúc lại dịu dàng, trí tuệ khi trở về với mẹ phù sa. Tình yêu nước của tác giả chính là sự kiêu hãnh khi soi chiếu dòng sông qua hàng nghìn năm lịch sử oai hùng, từ thuở còn là dòng sông biên thùy bảo vệ bờ cõi đến khi trở thành chứng nhân cho những cuộc kháng chiến thần kỳ. Cách ông đau đáu đi tìm nguồn gốc cái tên dòng sông chính là biểu hiện của một tình yêu máu thịt, coi vẻ đẹp của quê hương cũng chính là một phần máu mủ, tâm hồn của mình.
Từ câu chuyện về dòng sông Hương, chúng ta nhận ra một thông điệp xã hội quan trọng: Tình yêu quê hương không phải là một khái niệm trừu tượng, mà nó bắt đầu từ "sự hiểu biết". Không thể nói yêu đất nước nếu chúng ta thờ ơ với lịch sử, vô cảm trước những di sản văn hóa và thiên nhiên mà cha ông đã bồi đắp. Trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, tình yêu quê hương còn là thước đo bản lĩnh dân tộc. Nó giúp mỗi cá nhân định vị được "căn cước" của mình giữa thế giới rộng lớn. Một người trẻ biết yêu một dòng sông, biết quý một làn điệu dân ca hay biết tự hào về một trang sử cũ chính là người đang sở hữu một sức mạnh tinh thần vô giá để hội nhập mà không bị hòa tan.
Thế nhưng, thực tế đôi khi vẫn tồn tại những gam màu trầm đáng buồn. Khi nhịp sống hiện đại cuốn con người vào vòng xoáy của lợi ích cá nhân, có những người sẵn sàng vì cái lợi trước mắt mà tàn phá cảnh quan thiên nhiên, xâm hại đến sự bình yên của những dòng sông, ngọn núi. Sự vô cảm với cội nguồn hay thái độ sính ngoại mù quáng chính là dấu hiệu của một tâm hồn đang dần "cạn dòng" bản sắc. Nếu dòng sông Hương bị ô nhiễm hay bị thay thế bởi những khối bê tông vô hồn, đó không chỉ là sự tổn thương về địa lý mà là sự đứt gãy của một mạch nguồn văn hóa truyền đời.
Để tình yêu quê hương đất nước thực sự trở thành một nguồn năng lượng sống, mỗi người chúng ta – đặc biệt là thế hệ trẻ – cần chuyển hóa cảm xúc thành hành động. Hãy yêu đất nước bằng cách bảo vệ môi trường mình đang sống, bằng cách nỗ lực học tập để kiến thiết quốc gia, và bằng việc dùng tài năng của mình để kể câu chuyện về vẻ đẹp Việt Nam ra thế giới. Giống như cách sông Hương luôn tìm mọi cách để được trở về với lòng thành phố Huế, mỗi người con Việt Nam dù đi đâu, về đâu cũng cần giữ cho mình một tâm thế hướng về nguồn cội, một khát vọng được cống hiến cho sự trường tồn của dân tộc.
Khép lại trang văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường, âm hưởng của dòng chảy Hương giang vẫn như còn vang vọng. Tác phẩm đã hoàn thành sứ mệnh khơi dậy trong lòng người đọc niềm tự hào về một Việt Nam tươi đẹp và anh hùng. Quê hương vẫn luôn ở đó, trong từng hơi thở của thiên nhiên và từng nhịp đập của lịch sử. Trách nhiệm của chúng ta là phải yêu, phải giữ và phải làm cho dòng sông quê hương ấy mãi xanh tươi, giống như lời thề thủy chung mà sông Hương đã dành cho mảnh đất cố đô yêu dấu.
Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông - mẫu 3
Người ta vẫn thường nói: "Quê hương là nơi khởi đầu của mọi tình yêu". Trong dòng chảy bất tận của văn học Việt Nam, có những tác phẩm không chỉ dừng lại ở việc miêu tả vẻ đẹp ngoại cảnh mà còn chạm tới phần sâu thẳm nhất của linh hồn dân tộc. Bút ký "Ai đã đặt tên cho dòng sông?" của Hoàng Phủ Ngọc Tường chính là một bản tình ca như thế. Qua hình tượng dòng sông Hương, nhà văn không chỉ bộc lộ một cái tôi tài hoa, uyên bác mà còn khơi gợi trong lòng người đọc một thông điệp xã hội đầy tính nhân văn: Tình yêu quê hương, đất nước chính là điểm tựa vững chãi nhất để con người định vị bản thân và cống hiến cho sự trường tồn của dân tộc.
Trong tác phẩm, tình yêu đất nước của Hoàng Phủ Ngọc Tường hiện lên qua một sự thấu cảm tuyệt đối với thiên nhiên. Ông không nhìn sông Hương như một vật thể địa lý vô tri, mà xem nó như một "sinh thể" có định mệnh và hành trình riêng. Từ vẻ đẹp "phóng khoáng và man dại" của đại ngàn Trường Sơn đến vẻ "dịu dàng và trí tuệ" khi về với mẹ phù sa, sông Hương hiện thân cho vẻ đẹp đa diện của đất nước. Tình yêu quê hương của tác giả còn được nâng tầm thành một niềm tự hào lịch sử khi ông nhìn thấy dòng sông từng là chiến công của thời vua Hùng, là nỗi khiếp sợ của quân thù những năm tháng kháng chiến. Cách nhà văn dành cả đời mình để tìm kiếm "ai đã đặt tên cho dòng sông" thực chất là hành trình tìm về cội nguồn văn hóa, là lời khẳng định rằng: yêu nước bắt đầu từ việc thấu hiểu và nâng niu từng tấc đất, từng dòng chảy của cha ông.
Từ tình yêu dòng sông trong văn chương, chúng ta nhận ra một thực tế xã hội: Tình yêu quê hương chính là sức mạnh nội sinh lớn nhất của một quốc gia. Trong thời đại hội nhập toàn cầu, khi ranh giới giữa các nền văn hóa dần trở nên mong manh, tình yêu quê hương đất nước đóng vai trò như một "mỏ neo" tâm hồn. Nó giúp con người không bị cuốn trôi bởi những làn sóng ngoại lai, giúp chúng ta biết tự hào về bản sắc và tự tin bước ra thế giới. Một người trẻ biết yêu một dòng sông quê mình, biết trân trọng những giá trị truyền thống sẽ luôn có trách nhiệm với cộng đồng và ý thức được việc xây dựng một quốc gia giàu mạnh. Yêu nước lúc này không còn là những khẩu hiệu khô khan, mà là sự tự ý thức về sứ mệnh của mỗi cá nhân đối với vận mệnh chung của dân tộc.
Tuy nhiên, trong nhịp sống hối hả ngày nay, vẫn còn đó những góc khuất đáng lo ngại. Một bộ phận người trẻ đang dần trở nên vô cảm với những giá trị thuộc về nguồn cội. Có những người sẵn sàng vì lợi ích kinh tế mà tàn phá cảnh quan thiên nhiên, có những người mải mê với những giá trị ảo trên mạng xã hội mà quên mất vẻ đẹp thực hữu của quê hương mình. Khi một dòng sông bị bức tử bởi rác thải hay một di tích bị xâm hại bởi lòng tham, đó chính là dấu hiệu của việc tình yêu quê hương đang bị lu mờ trước cái tôi ích kỷ. Sự thờ ơ với lịch sử và văn hóa dân tộc chính là sự nghèo nàn nhất trong tâm hồn con người.
Để tình yêu quê hương không chỉ là những lời hoa mĩ, mỗi chúng ta cần biến nó thành hành động cụ thể. Giống như sông Hương luôn tìm mọi cách để trở về với Huế, chúng ta cần tìm cách để cống hiến trí tuệ và sức lực cho đất nước. Hãy bắt đầu bằng việc bảo vệ môi trường, học tập lịch sử một cách nghiêm túc và dùng sức sáng tạo của mình để quảng bá vẻ đẹp của Việt Nam ra thế giới. Trình độ học vấn có thể đưa chúng ta đi xa, nhưng tình yêu quê hương mới là thứ giữ cho chúng ta không bị lạc lối.
Khép lại những trang văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường, ta thấy dòng sông Hương vẫn mãi miết chảy về biển lớn, mang theo cả linh hồn của một vùng văn hóa. Tình yêu quê hương đất nước, qua tác phẩm, đã trở thành một sức sống mãnh liệt truyền sang bao thế hệ. Mỗi chúng ta hãy là một người tiếp tục "đặt tên" cho tình yêu ấy bằng những hành động thiết thực, để Tổ quốc mãi xanh tươi và vươn mình mạnh mẽ như dòng sông huyền thoại vẫn luôn thủy chung với mảnh đất quê mình.
Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông - mẫu 4
Mỗi nhà văn khi đứng trước một mảnh đất đều cố gắng đi tìm cho mình một mã định danh riêng để gọi tên tình yêu dành cho xứ sở. Nếu Nguyễn Tuân gọi tên tình yêu đất nước qua sự hung bạo và trữ tình của sông Đà, thì Hoàng Phủ Ngọc Tường lại chọn cách soi mình xuống dòng Hương giang để thấy được chiều sâu của bản sắc dân tộc. Qua bút ký "Ai đã đặt tên cho dòng sông?", tác giả không chỉ đưa người đọc vào một cuộc hành trình thẩm mỹ mà còn đặt ra một vấn đề xã hội có sức nặng: Tình yêu quê hương đất nước không chỉ là một cảm xúc, mà là một sứ mệnh giữ gìn linh hồn của dân tộc qua từng cảnh sắc thiên nhiên.
Tình yêu quê hương trong tác phẩm được hiện chi tiết qua sự "thủy chung" tuyệt đối của nhà văn đối với dòng sông Hương. Hoàng Phủ Ngọc Tường đã dành một sự quan sát tinh tế đến mức tôn thờ để miêu tả dòng sông từ thượng nguồn rừng già cho đến khi chảy về lòng thành phố. Ông nhìn thấy sông Hương là "người con gái Di-gan phóng khoáng", là "người mẹ phù sa", và là "người tình dịu dàng" của Huế. Tình yêu ấy không dừng lại ở vẻ đẹp bề ngoài mà sâu sắc hơn, nó là lòng tự hào về một dòng sông biết "hiến dâng đời mình để làm nên những chiến công". Tác giả đã đồng nhất dòng chảy của sông Hương với dòng chảy của lịch sử và văn hóa dân tộc. Chính thái độ trân quý từng gốc tích, từng huyền thoại về tên gọi dòng sông đã khẳng định một triết lý: Yêu nước là khi ta coi mỗi tấc đất, mỗi dòng sông là một phần máu thịt không thể tách rời của chính mình.
Từ câu chuyện văn chương, chúng ta cần nhìn nhận về tình yêu quê hương đất nước như một "mã gen" định danh của người Việt trong thời đại hội nhập. Trong thế giới phẳng, khi các giá trị văn hóa dễ dàng bị pha trộn, tình yêu quê hương đóng vai trò như một bộ lọc, giúp chúng ta tiếp nhận cái mới mà không đánh mất cái cốt lõi. Yêu nước không nhất thiết phải là những điều đao to búa lớn, nó nằm ngay trong ý thức bảo vệ vẻ đẹp nguyên sơ của một dòng sông, trong niềm xúc động khi đứng trước một di tích cũ, hay trong nỗ lực mang giá trị Việt ra thế giới. Một người trẻ biết yêu và thấu hiểu những trang văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường sẽ là người biết trân trọng giá trị của hòa bình và có ý thức xây dựng hình ảnh đất nước ngày một đẹp hơn trong mắt bạn bè quốc tế.
Tuy nhiên, xã hội hiện đại cũng đang chứng kiến những "khoảng lặng" đáng buồn trong lòng yêu nước của một bộ phận cộng đồng. Đó là thái độ ứng xử "vô gia cư" ngay trên chính quê hương mình, khi con người sẵn sàng bức tử những dòng sông bằng rác thải, sẵn sàng phá hủy cảnh quan thiên nhiên vì lợi ích kinh tế ngắn hạn. Sự thờ ơ với lịch sử dân tộc, sự mơ hồ về nguồn cội chính là một loại "ô nhiễm tinh thần" nguy hiểm. Nếu chúng ta không biết yêu và bảo vệ sông Hương, bảo vệ những giá trị văn hóa đã nhào nặn nên con người mình, chúng ta sẽ trở thành những thực thể không gốc rễ, dễ dàng gục ngã trước những biến động của thời đại.
Để tình yêu quê hương đất nước trở thành một nguồn năng lượng sáng tạo, mỗi chúng ta cần bắt đầu bằng việc "định danh" lại trách nhiệm của bản thân. Thế hệ trẻ cần học cách yêu đất nước bằng trí tuệ và sự sáng tạo: học tập để kiến thiết quốc gia, dùng công nghệ để quảng bá di sản và dùng lối sống xanh để bảo vệ mẹ thiên nhiên. Hãy để tình yêu ấy trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động, để mỗi người trẻ đều có thể tự hào trả lời câu hỏi "Tôi là ai?" bằng chính niềm tự tôn về bản sắc dân tộc mình.
Tóm lại, "Ai đã đặt tên cho dòng sông?" là một lời nhắc nhở rằng chúng ta đang được sống giữa một đất nước diệu kỳ và đầy ắp những di sản văn hóa. Sông Hương vẫn mãi miết chảy về biển lớn, mang theo khát vọng trường tồn của dân tộc. Tình yêu quê hương đất nước sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn con người, thúc giục chúng ta sống trách nhiệm hơn, tử tế hơn để xứng đáng với những gì cha ông đã bồi đắp. Hãy yêu đất nước bằng cả sự hiểu biết sâu sắc và hành động chân thành, để bản sắc Việt Nam mãi bền vững và rạng rỡ theo dòng chảy của thời gian.
Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông - mẫu 5
Nhà văn Nga I. Ehrenburg từng có một định nghĩa bất hủ về lòng yêu nước: "Lòng yêu nhà, yêu quê hương, yêu mảnh vườn trở nên lòng yêu Tổ quốc". Trong văn học Việt Nam, tinh thần ấy đã được Hoàng Phủ Ngọc Tường cụ thể hóa một cách tài hoa qua bút ký "Ai đã đặt tên cho dòng sông?". Tác phẩm không chỉ là một hành trình địa lý mà còn là một cuộc đối thoại giữa con người với di sản, từ đó đặt ra một vấn đề xã hội sâu sắc: Tình yêu quê hương, đất nước phải được vun đắp từ sự thấu hiểu lịch sử và ý thức bảo tồn những giá trị văn hóa bền vững của dân tộc.
Tình yêu quê hương trong tác phẩm hiện lên qua sự kiêu hãnh của nhà văn khi soi chiếu sông Hương trong dòng chảy thời gian. Dưới ngòi bút của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương không chỉ là một dải lụa mềm mại vắt ngang qua cố đô, mà là một "dòng sông sử thi" đầy hiển hách. Ông nhắc nhớ chúng ta rằng, dòng sông ấy đã từng là biên thùy bảo vệ bờ cõi thời vua Hùng, đã oanh liệt chiến đấu dưới thời Nguyễn Huệ và can trường đi qua những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Tình yêu nước của tác giả nằm ở cách ông trân trọng từng "dấu chân" của lịch sử in hằn bên bờ sông, ở cách ông coi dòng nước xanh thẳm kia chính là dòng máu nóng chảy suốt ngàn đời của cha ông. Sự thấu hiểu ấy đã nâng tầm một dòng sông địa lý trở thành biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn và bền bỉ.
Từ vẻ đẹp sử thi của sông Hương, chúng ta nhận thấy rằng: Tình yêu quê hương đất nước chính là "sợi dây neo" giữ cho con người không bị lạc lối trong cơn bão của sự thay đổi. Trong thời đại hiện nay, khi thế giới đang hội nhập với tốc độ chóng mặt, lòng yêu nước là tấm khiên bảo vệ bản sắc dân tộc. Yêu nước không chỉ là khi có giặc ngoại xâm, mà yêu nước trong thời bình là khi ta biết xót xa trước một dòng sông bị ô nhiễm, biết tự hào khi một nét văn hóa dân gian được tôn vinh và biết trách nhiệm khi đứng trước những di sản đang dần mai một. Một người trẻ biết yêu và trân trọng những "hồn thiêng sông núi" như cách Hoàng Phủ Ngọc Tường đã làm, sẽ là người có đủ bản lĩnh để xây dựng và bảo vệ đất nước theo cách văn minh và bền vững nhất.
Tuy nhiên, xã hội hôm nay vẫn còn những góc khuất đáng trăn trở. Có một bộ phận người trẻ đang sống "vô danh" ngay trên mảnh đất của chính mình khi tỏ ra mơ hồ về lịch sử dân tộc. Sự thờ ơ với những vấn đề của đất nước, thái độ sính ngoại quá mức hay những hành vi tàn phá thiên nhiên nhân danh sự hiện đại chính là những biểu hiện của một lòng yêu nước đang bị suy kiệt. Nếu chúng ta chỉ nhìn sông Hương như một nguồn lợi khai thác mà quên mất giá trị tâm linh và lịch sử của nó, chúng ta đang tự cắt đứt mạch nguồn sức mạnh của chính mình.
Chính vì thế, tình yêu quê hương cần được cụ thể hóa bằng những hành động "nhập thế". Thế hệ trẻ ngày nay cần chuyển từ lòng tự hào trên môi miệng sang trách nhiệm trong hành động. Hãy yêu đất nước bằng cách học tập lịch sử một cách nghiêm túc, tham gia bảo vệ môi trường và sử dụng sức mạnh công nghệ để quảng bá hình ảnh Việt Nam ra thế giới. Giống như sông Hương luôn tìm mọi cách để trở về với Huế yêu dấu, mỗi người Việt Nam dù ở bất cứ đâu cũng cần mang trong mình tâm thế cống hiến để làm đẹp thêm cho dáng hình xứ sở.
Tóm lại, trang văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường đã khép lại nhưng âm hưởng của lòng yêu nước vẫn mãi vương vấn theo tiếng sóng sông Hương. Tác phẩm đã thành công trong việc đánh thức bản ngã dân tộc trong mỗi độc giả. Quê hương không phải là điều gì đó xa xôi, quê hương nằm ngay trong sự thấu cảm của chúng ta với những dòng sông, ngọn núi. Hãy yêu đất nước bằng một trái tim nóng hổi và một trí tuệ sắc sảo, để mỗi dòng sông trên dải đất này mãi mãi xanh trong và hào hùng như chính linh hồn Việt Nam ngàn đời.
Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông - mẫu 6
Nhà văn người Pháp Antoine de Saint-Exupéry từng tâm niệm: "Người ta chỉ thấy rõ bằng trái tim, cái cốt yếu thì mắt thường không nhìn thấy được". Trong văn học Việt Nam, Hoàng Phủ Ngọc Tường chính là một người nghệ sĩ đã nhìn đất nước bằng "đôi mắt trái tim" như thế. Qua bút ký "Ai đã đặt tên cho dòng sông?", ông không chỉ khắc họa vẻ đẹp của dòng Hương giang mà còn khơi dậy trong lòng mỗi độc giả một tình yêu quê hương, đất nước nồng nàn. Tác phẩm đã đặt ra một vấn đề xã hội vô cùng ý nghĩa: Tình yêu quê hương không chỉ là niềm tự hào về vẻ đẹp của danh lam thắng cảnh, mà còn là trách nhiệm giữ gìn bản sắc và kiến tạo tương lai cho dân tộc.
Tình yêu quê hương đất nước trong tác phẩm được thể hiện qua hành trình "đi tìm căn cước" cho một dòng sông. Hoàng Phủ Ngọc Tường đã dành trọn sự uyên bác và lòng nhiệt thành để minh chứng rằng sông Hương chính là một "nhân chứng lịch sử" và là "người mẹ văn hóa" của xứ sở. Ông nhìn thấy dòng sông ấy đã sống những thế kỷ vinh quang với nhiệm vụ bảo vệ biên thùy, đã đau đớn qua những cuộc chiến tranh và đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho thơ ca, âm nhạc. Tình yêu nước của tác giả không nằm ở những khẩu hiệu lớn lao, mà nằm ở sự thấu hiểu sâu sắc từng khúc quanh, từng màu sắc và từng giai thoại của dòng sông quê hương. Chính sự thấu cảm ấy đã biến một dòng nước vô tri trở thành linh hồn của quốc gia, khiến mỗi người đọc đều cảm thấy dâng trào một niềm tự hào tự thân về mảnh đất mình đang sống.
Từ vẻ đẹp của sông Hương trong trang văn, chúng ta nhận ra rằng tình yêu quê hương đất nước là sức mạnh cội rễ của mỗi cá nhân. Trong kỷ nguyên hội nhập toàn cầu, khi con người có xu hướng trở thành những "công dân thế giới", thì bản sắc quê hương chính là thứ giúp chúng ta không bị hòa tan. Tình yêu quê hương chính là lòng biết ơn đối với những gì cha ông đã gây dựng và là ý thức bảo vệ những giá trị thiêng liêng đó. Yêu nước lúc này là sự rung động trước một vẻ đẹp tự nhiên, là sự xót xa khi thấy một di sản bị lãng quên, và là khát vọng được đóng góp sức mình để làm rạng danh tên tuổi nước nhà trên bản đồ thế giới.
Tuy nhiên, thực tế xã hội hôm nay vẫn còn những biểu hiện đáng trăn trở. Có một bộ phận giới trẻ đang sống trong sự "vô cảm văn hóa" – họ có thể am hiểu về những xu hướng quốc tế nhưng lại mù mờ về lịch sử, địa lý quê nhà. Thái độ thờ ơ trước môi trường sống, sự tàn phá thiên nhiên hay hành vi xâm hại di tích lịch sử nhân danh sự hiện đại chính là sự phản bội lại tình yêu quê hương. Nếu chúng ta chỉ biết thụ hưởng vẻ đẹp của dòng sông mà không biết bảo vệ dòng chảy của nó, nếu chúng ta chỉ biết tự hào về quá khứ mà không có hành động cho hiện tại, thì tình yêu ấy chỉ là một thứ cảm xúc hời hợt và sáo rỗng.
Vì vậy, tình yêu quê hương đất nước cần được cụ thể hóa bằng một "lối sống trách nhiệm". Thế hệ trẻ ngày nay cần phải là những người tiếp nối dòng chảy di sản bằng tư duy mới. Yêu nước là nỗ lực học tập để cống hiến trí tuệ, là tham gia vào các hoạt động bảo vệ môi trường, là dùng tiếng nói của mình để lan tỏa những giá trị tốt đẹp của Việt Nam đến với bạn bè quốc tế. Hãy yêu đất nước bằng sự tỉnh táo của lý trí và sự nồng cháy của con tim, giống như cách sông Hương luôn kiên định chảy về phía biển lớn nhưng không bao giờ quên đi nguồn gốc từ đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ.
Tóm lại, "Ai đã đặt tên cho dòng sông?" không chỉ là một áng văn đẹp về một dòng sông, mà còn là một bài học lớn về tình yêu Tổ quốc. Sông Hương sẽ mãi xanh tươi và hào hùng nếu chúng ta biết soi mình vào đó bằng ánh mắt của sự trân trọng và trách nhiệm. Hãy để lòng yêu nước là mạch ngầm chảy mãi trong mỗi chúng ta, thúc giục chúng ta sống đẹp hơn, ý nghĩa hơn để xứng đáng với dáng hình xứ sở và những giá trị văn hóa ngàn đời mà cha ông đã để lại.
Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông - mẫu 7
Nhà văn người Nga I. Ehrenburg từng có một định nghĩa bất hủ về lòng yêu nước: "Lòng yêu nhà, yêu quê hương, yêu mảnh vườn trở nên lòng yêu Tổ quốc". Trong văn học Việt Nam, tinh thần ấy đã được Hoàng Phủ Ngọc Tường cụ thể hóa một cách tài hoa qua bút ký "Ai đã đặt tên cho dòng sông?". Tác phẩm không chỉ là một hành trình địa lý mà còn là một cuộc đối thoại giữa con người với di sản, từ đó đặt ra một vấn đề xã hội sâu sắc: Tình yêu quê hương, đất nước phải được vun đắp từ sự thấu hiểu lịch sử và ý thức bảo tồn những giá trị văn hóa bền vững của dân tộc.
Tình yêu quê hương trong tác phẩm hiện lên qua sự kiêu hãnh của nhà văn khi soi chiếu sông Hương trong dòng chảy thời gian. Dưới ngòi bút của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương không chỉ là một dải lụa mềm mại vắt ngang qua cố đô, mà là một "dòng sông sử thi" đầy hiển hách. Ông nhắc nhớ chúng ta rằng, dòng sông ấy đã từng là biên thùy bảo vệ bờ cõi thời vua Hùng, đã oanh liệt chiến đấu dưới thời Nguyễn Huệ và can trường đi qua những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Tình yêu nước của tác giả nằm ở cách ông trân trọng từng "dấu chân" của lịch sử in hằn bên bờ sông, ở cách ông coi dòng nước xanh thẳm kia chính là dòng máu nóng chảy suốt ngàn đời của cha ông. Sự thấu hiểu ấy đã nâng tầm một dòng sông địa lý trở thành biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn và bền bỉ.
Từ vẻ đẹp sử thi của sông Hương, chúng ta nhận thấy rằng: Tình yêu quê hương đất nước chính là "sợi dây neo" giữ cho con người không bị lạc lối trong cơn bão của sự thay đổi. Trong thời đại hiện nay, khi thế giới đang hội nhập với tốc độ chóng mặt, lòng yêu nước là tấm khiên bảo vệ bản sắc dân tộc. Yêu nước không nhất thiết phải là khi có giặc ngoại xâm, mà yêu nước trong thời bình là khi ta biết xót xa trước một dòng sông bị ô nhiễm, biết tự hào khi một nét văn hóa dân gian được tôn vinh và biết trách nhiệm khi đứng trước những di sản đang dần mai một. Một người trẻ biết yêu và trân trọng những "hồn thiêng sông núi" như cách Hoàng Phủ Ngọc Tường đã làm, sẽ là người có đủ bản lĩnh để xây dựng và bảo vệ đất nước theo cách văn minh và bền vững nhất.
Tuy nhiên, xã hội hôm nay vẫn còn những góc khuất đáng trăn trở. Có một bộ phận người trẻ đang sống "vô danh" ngay trên mảnh đất của chính mình khi tỏ ra mơ hồ về lịch sử dân tộc. Sự thờ ơ với những vấn đề của đất nước, thái độ sính ngoại quá mức hay những hành vi tàn phá thiên nhiên nhân danh sự hiện đại chính là những biểu hiện của một lòng yêu nước đang bị suy kiệt. Nếu chúng ta chỉ nhìn sông Hương như một nguồn lợi khai thác mà quên mất giá trị tâm linh và lịch sử của nó, chúng ta đang tự cắt đứt mạch nguồn sức mạnh của chính mình.
Chính vì thế, tình yêu quê hương cần được cụ thể hóa bằng những hành động "nhập thế". Thế hệ trẻ ngày nay cần chuyển từ lòng tự hào trên môi miệng sang trách nhiệm trong hành động. Hãy yêu đất nước bằng cách học tập lịch sử một cách nghiêm túc, tham gia bảo vệ môi trường và sử dụng sức mạnh công nghệ để quảng bá hình ảnh Việt Nam ra thế giới. Giống như sông Hương luôn tìm mọi cách để trở về với Huế yêu dấu, mỗi người Việt Nam dù ở bất cứ đâu cũng cần mang trong mình tâm thế cống hiến để làm đẹp thêm cho dáng hình xứ sở.
Tóm lại, trang văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường đã khép lại nhưng âm hưởng của lòng yêu nước vẫn mãi vương vấn theo tiếng sóng sông Hương. Tác phẩm đã thành công trong việc đánh thức bản ngã dân tộc trong mỗi độc giả. Quê hương không phải là điều gì đó xa vời, quê hương nằm ngay trong sự thấu cảm của chúng ta với những dòng sông, ngọn núi. Hãy yêu đất nước bằng một trái tim nóng hổi và một trí tuệ sắc sảo, để mỗi dòng sông trên dải đất này mãi mãi xanh trong và hào hùng như chính linh hồn Việt Nam ngàn đời.
Nghị luận Tình yêu quê hương, đất nước qua tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông - mẫu 8
Có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì định nghĩa nên một quốc gia? Là biên giới địa lý, là sức mạnh kinh tế, hay là những dòng sông đã chảy qua lòng lịch sử hàng ngàn năm? Trong bút ký "Ai đã đặt tên cho dòng sông?", Hoàng Phủ Ngọc Tường đã đưa ra một câu trả lời đầy thuyết phục: Bản sắc của một dân tộc nằm ở cách con người yêu thương và trân trọng những giá trị văn hóa gắn liền với xứ sở. Qua hình tượng dòng sông Hương, tác phẩm không chỉ là một thiên tuyệt bút về thiên nhiên mà còn là một bài học sâu sắc về tình yêu quê hương đất nước – một tình yêu bắt nguồn từ sự thấu hiểu và ý thức bảo tồn "linh hồn" dân tộc.
Tình yêu quê hương trong tác phẩm được thể hiện qua hành trình "nhân hóa" thiên nhiên một cách đầy trân trọng. Hoàng Phủ Ngọc Tường không nhìn sông Hương như một vật thể địa lý khô khan, mà coi đó là một "sinh thể" có định mệnh gắn liền với vận mệnh quốc gia. Ông nhìn thấy ở thượng nguồn là một cô gái Di-gan "phóng khoáng và man dại", nhưng khi về đến cố đô lại trở thành một "người mẹ phù sa" dịu dàng, trí tuệ. Đặc biệt, tình yêu ấy được nâng tầm thành lòng tự tôn khi nhà văn nhắc lại những trang sử vàng mà dòng sông đã chứng kiến: từ thời vua Hùng đến những chiến công oanh liệt thời trung đại và hiện đại. Cách tác giả say mê đi tìm nguồn gốc cái tên của dòng sông chính là biểu hiện của một tình yêu có chiều sâu, một sự khao khát được kết nối với cội nguồn và bản sắc thiêng liêng của Tổ quốc.
Từ dòng chảy của sông Hương, vấn đề xã hội được đặt ra cho chúng ta hôm nay chính là: Lòng yêu nước trong thời đại hội nhập cần được biểu hiện như thế nào? Tình yêu đất nước không nhất thiết phải là những hành động lớn lao trên chiến trường, mà đôi khi nó nằm ở việc gìn giữ "căn cước văn hóa" của chính mình. Trong một thế giới phẳng, nơi các làn sóng văn hóa ngoại lai dễ dàng xâm nhập, tình yêu quê hương chính là "bộ lọc" giúp chúng ta tiếp nhận cái mới mà không bị hòa tan. Yêu nước là khi bạn biết rung động trước một vẻ đẹp danh thắng, biết xót xa khi một di sản bị xâm hại, và biết tự hào khi mang bản sắc Việt Nam ra giới thiệu với bạn bè năm châu. Đó chính là sợi dây liên kết bền chặt nhất giữ cho dân tộc không bị mất gốc giữa dòng đời biến động.
Tuy nhiên, thực trạng hiện nay vẫn tồn tại những hiện tượng đáng lo ngại. Một bộ phận người trẻ đang rơi vào tình trạng "vô gia cư về tâm hồn" khi họ am tường về lịch sử phương Tây nhưng lại mơ hồ về tên gọi hay lịch sử của chính những dòng sông, ngọn núi quê nhà. Sự thờ ơ với văn hóa truyền thống, thái độ sính ngoại thái quá hay hành vi tàn phá môi trường vì mục đích kinh tế trước mắt chính là sự phản bội lại tình yêu quê hương chân chính. Nếu chúng ta chỉ biết thụ hưởng mà không biết bồi đắp, nếu chúng ta để những "dòng sông văn hóa" như sông Hương bị ô nhiễm hay lãng quên, chúng ta đang tự tay xóa bỏ đi linh hồn của dân tộc mình.
Vì vậy, tình yêu quê hương đất nước cần được chuyển hóa từ cảm xúc sang hành động thực tế. Thế hệ trẻ cần học cách "đặt tên" cho tình yêu của mình bằng sự sáng tạo và trách nhiệm: học tập để xây dựng quốc gia, bảo vệ môi trường để giữ gìn dáng hình xứ sở, và dùng công nghệ để lan tỏa giá trị Việt. Hãy nhớ rằng, mỗi hành động bảo vệ một nhành cây, một viên gạch cổ hay một dòng sông xanh đều là một cách chúng ta đang thực hiện lời thề thủy chung với đất nước.
Tóm lại, "Ai đã đặt tên cho dòng sông?" không chỉ là một áng văn chương, mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về tình yêu Tổ quốc. Sông Hương vẫn xanh biếc chảy qua bao thế kỷ, mang theo cả kho tàng văn hóa của cha ông. Mỗi chúng ta hãy là một người tiếp nối dòng chảy ấy, để tình yêu quê hương luôn là mạch ngầm chảy mãi trong tim, làm nên sức mạnh trường tồn cho một Việt Nam đậm đà bản sắc và tràn đầy khát vọng vươn xa.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết văn bản nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học: Mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông?
- Viết văn bản nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học: Xung đột giữa cái đẹp và cái thiện được gợi lên từ tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài
- Viết văn bản nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học: Trách nhiệm của người trí thức trước xã hội qua tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài
- Viết văn bản nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học: Tinh thần đoàn kết trong tác phẩm Kiến và người
- Viết văn bản nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học: Lối sống ích kỉ trong tác phẩm Kiến và người
- Viết văn bản nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học: Lòng tham lam qua tác phẩm Muối của rừng
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 11 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 11 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 11 Friends Global
- Lớp 11 - Kết nối tri thức
- Soạn văn 11 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 11 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 11 - KNTT
- Giải sgk Vật Lí 11 - KNTT
- Giải sgk Hóa học 11 - KNTT
- Giải sgk Sinh học 11 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 11 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 11 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục KTPL 11 - KNTT
- Giải sgk Tin học 11 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 11 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 11 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục quốc phòng 11 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 11 - KNTT
- Lớp 11 - Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 11 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 11 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 11 - CTST
- Giải sgk Vật Lí 11 - CTST
- Giải sgk Hóa học 11 - CTST
- Giải sgk Sinh học 11 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 11 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 11 - CTST
- Giải sgk Giáo dục KTPL 11 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 11 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 11 - CTST
- Lớp 11 - Cánh diều
- Soạn văn 11 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn văn 11 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 11 - Cánh diều
- Giải sgk Vật Lí 11 - Cánh diều
- Giải sgk Hóa học 11 - Cánh diều
- Giải sgk Sinh học 11 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 11 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 11 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục KTPL 11 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 11 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 11 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 11 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục quốc phòng 11 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 11 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

