10+ Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (điểm cao)
Viết bài văn nghị luận về một vấn đề liên quan đến tuổi trẻ (Cách ứng xử trong các mối quan hệ gia đình, xã hội) Bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay
- Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (mẫu 1)
- Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (mẫu 2)
- Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (mẫu 3)
- Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (mẫu 4)
- Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (mẫu 5)
- Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (mẫu 6)
- Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (mẫu 7)
- Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (mẫu 8)
- Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (mẫu 9)
- Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (các mẫu khác)
10+ Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay (điểm cao)
Dàn ý Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay
a) Mở bài: Dẫn dắt về văn hóa ứng xử như thước đo nhân cách con người, đặc biệt là lời cảm ơn – một biểu hiện nhỏ nhưng phản ánh sự văn minh. Nêu thực tế đáng suy ngẫm về cách nói lời cảm ơn của một bộ phận người trẻ hiện nay.
b) Thân bài:
- Giải thích về văn hóa "cảm ơn":
+ "Cảm ơn" là lời bày tỏ lòng biết ơn, sự trân trọng đối với những gì mình nhận được từ người khác, dù là vật chất hay tinh thần.
+ Văn hóa "cảm ơn" không chỉ dừng ở câu nói mà còn thể hiện qua thái độ chân thành, hành động đáp đền.
+ Đây là một nét đẹp truyền thống của dân tộc, thể hiện đạo lý "uống nước nhớ nguồn", là chất keo gắn kết các mối quan hệ gia đình và xã hội.
- Thực trạng văn hóa "cảm ơn" ở người trẻ hiện nay (hai mặt đối lập):
+ Mặt tích cực: Nhiều bạn trẻ vẫn gìn giữ và phát huy lời cảm ơn một cách tự nhiên, tinh tế trong giao tiếp hàng ngày, từ những việc nhỏ như nhường đường, được giúp đỡ trong học tập.
+ Mặt tiêu cực: Một bộ phận không nhỏ người trẻ thờ ơ, quên hoặc ngại nói lời cảm ơn.
+ Biểu hiện cụ thể của sự thờ ơ: coi sự giúp đỡ của cha mẹ, bạn bè là điều hiển nhiên; trong các mối quan hệ xã hội (mua hàng, đi xe buýt...) thường xuyên vô tình lướt qua mà không một lời đáp.
+ Lời cảm ơn bị "mạng xã hội hóa": chỉ xuất hiện qua các biểu tượng cảm xúc, tin nhắn sáo rỗng, thiếu đi sự chân thành và ánh mắt, nụ cười trong giao tiếp trực tiếp.
+ Nghịch lý: có những người trẻ sẵn sàng nói lời yêu thương hoa mỹ trên mạng nhưng lại ngượng ngùng, khó khăn khi nói lời cảm ơn với chính cha mẹ mình sau bữa cơm, sau một ngày làm việc vất vả.
- Nguyên nhân dẫn đến sự mai một văn hóa "cảm ơn":
+ Nguyên nhân chủ quan từ giới trẻ: nhận thức chưa sâu sắc về giá trị của lòng biết ơn, tâm lý e ngại, sĩ diện hão, cho rằng nói lời cảm ơn là khách sáo, không cần thiết với người thân quen.
+ Lối sống cá nhân, vị kỷ: chỉ tập trung vào nhu cầu bản thân, thiếu sự quan sát và đồng cảm với người xung quanh.
+ Sự thiếu vắng giáo dục từ gia đình: cha mẹ ít uốn nắn con cái trong lời ăn tiếng nói hàng ngày, hoặc chính cha mẹ cũng chưa làm gương trong việc cảm ơn con cái khi được con giúp đỡ.
+ Môi trường học đường còn nặng về kiến thức, chưa chú trọng đủ đến thực hành kỹ năng sống và các giá trị ứng xử cơ bản như lời cảm ơn.
+ Tác động từ nhịp sống gấp gáp, văn hóa "thức ăn nhanh" và sự bùng nổ của công nghệ khiến con người ít giao tiếp thực, dần vô cảm trước sự tử tế của người khác.
- Hậu quả của việc thờ ơ với lời cảm ơn:
+ Đối với bản thân người trẻ: đánh mất cơ hội xây dựng hình ảnh đẹp, dần trở nên vô ơn, trơ lì cảm xúc, khó có được những mối quan hệ sâu sắc và bền vững.
+ Đối với người xung quanh: gây tổn thương, cảm giác bị coi thường, không được tôn trọng, từ đó làm rạn nứt tình cảm gia đình và các mối quan hệ xã hội.
+ Đối với xã hội: làm suy giảm phong cách ứng xử văn minh, khiến các giá trị truyền thống tốt đẹp bị phai nhạt, môi trường sống trở nên lạnh lùng, thiếu tính nhân văn.
- Giải pháp nuôi dưỡng văn hóa "cảm ơn" trong giới trẻ:
+ Về phía bản thân người trẻ: cần tự ý thức rằng lời cảm ơn là liều thuốc tinh thần miễn phí nhưng vô giá, tập nói lời cảm ơn mỗi ngày, từ việc nhỏ nhất, coi đó là phép lịch sự tối thiểu của một người có văn hóa.
+ Vai trò của gia đình: cha mẹ phải là tấm gương sống động, thường xuyên nói lời cảm ơn với nhau và với con cái; dạy con biết trân trọng công sức của người khác từ những bài học thực tế như cùng làm việc nhà, nói lời cảm ơn sau mỗi bữa ăn.
+ Vai trò của nhà trường: lồng ghép giáo dục lòng biết ơn và kỹ năng nói lời cảm ơn vào các tiết học kỹ năng sống, sinh hoạt tập thể; tổ chức các hoạt động trải nghiệm, viết thư cảm ơn cha mẹ, thầy cô.
+ Sức mạnh từ cộng đồng và truyền thông: lan tỏa những câu chuyện đẹp, video, chiến dịch truyền thông về lời cảm ơn trên mạng xã hội một cách sáng tạo để tác động đến nhận thức của người trẻ; biến mạng xã hội thành kênh nuôi dưỡng chứ không làm thui chột văn hóa biết ơn.
c) Kết bài: Khẳng định lời cảm ơn tuy nhỏ bé nhưng mang năng lượng tích cực lớn lao, là minh chứng cho một tâm hồn đẹp và một xã hội văn minh. Mỗi người trẻ hãy mạnh dạn cất lên lời cảm ơn chân thành để kết nối yêu thương và gìn giữ nét đẹp văn hóa ứng xử của dân tộc.
Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay - mẫu 1
“Lời cảm ơn” – hai tiếng giản dị, nhẹ nhàng nhưng lại mang một sức mạnh kỳ diệu trong đời sống giao tiếp của con người. Nó không chỉ là phép lịch sự tối thiểu mà còn là thước đo văn hóa, là sợi dây kết nối những trái tim, là chiếc cầu nối yêu thương giữa người với người. Thế nhưng, trong xã hội hiện đại, khi mà nhịp sống ngày càng gấp gáp, nhiều người trẻ dường như đang dần lãng quên hoặc sử dụng một cách hình thức, khiên cưỡng những lời cảm ơn chân thành. Vậy văn hóa “cảm ơn” trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay đang ở đâu, và cần được nhìn nhận, vun đắp ra sao?
Trước hết, “cảm ơn” không đơn thuần là một cụm từ, mà là biểu hiện của sự tri ân, trân trọng và tôn trọng người khác. Khi ta nói lời cảm ơn, ta đang thừa nhận sự giúp đỡ, sự quan tâm, sự hy sinh của người đối diện; ta đang khẳng định rằng họ có giá trị và những gì họ làm cho ta không phải là điều hiển nhiên. Một lời cảm ơn đúng lúc, xuất phát từ trái tim có thể xoa dịu những tổn thương, thắp lên niềm vui, củng cố lòng tin và gắn kết các mối quan hệ. Trong gia đình, khi con cái biết nói “cảm ơn mẹ đã nấu cơm”, “cảm ơn bố đã dạy con bài học quý giá” – tình cảm gia đình sẽ thêm ấm áp, tràn đầy yêu thương. Trong nhà trường, lời cảm ơn của học sinh dành cho thầy cô, cho bạn bè tạo nên một môi trường giáo dục lành mạnh, thân thiện. Ngoài xã hội, một lời “cảm ơn” khi được người lạ nhường đường, giúp đỡ sẽ gieo mầm thiện cảm, lan tỏa văn minh. Có thể nói, văn hóa “cảm ơn” chính là một nét đẹp không thể thiếu trong hành trang của bất kỳ người trẻ nào muốn thành công và được yêu quý.
Tuy nhiên, thực tế đáng buồn là nhiều bạn trẻ hiện nay đang dần đánh mất thói quen nói lời cảm ơn một cách tự nhiên và chân thành. Trong gia đình, không ít người con xem sự chăm sóc, hy sinh của cha mẹ là lẽ đương nhiên, hiếm khi thốt lên lời cảm ơn. Thay vào đó, họ chỉ biết đòi hỏi, cằn nhằn, hoặc im lặng thờ ơ. Trên đường phố, khi được ai đó nhường chỗ hay giúp đỡ, nhiều bạn trẻ chỉ lặng lẽ bước qua, mắt dán vào điện thoại, hoặc cúi mặt xuống mà không một lời “cảm ơn”. Trên mạng xã hội, khi nhận được sự chia sẻ, tư vấn hay giúp đỡ từ bạn bè, người lạ, nhiều người chỉ thả một icon “like” hoặc im lặng mà không có bất kỳ lời cảm ơn nào. Sự vô tâm, hờ hững ấy không chỉ làm tổn thương người khác mà còn dần bào mòn khả năng thấu cảm, biến người trẻ trở nên vô cảm và ích kỷ.
Nguyên nhân của tình trạng này có nhiều. Trước hết là sự ảnh hưởng của lối sống nhanh, thực dụng trong xã hội hiện đại. Nhiều người trẻ quá bận rộn với công việc, học tập, với những mục tiêu cá nhân đến nỗi quên mất những giá trị tinh thần nhỏ bé nhưng quan trọng. Mạng xã hội và thiết bị công nghệ cũng góp phần làm suy giảm kỹ năng giao tiếp trực tiếp, khiến việc nói lời cảm ơn trở nên xa lạ, kỳ cục trong mắt một số bạn. Bên cạnh đó, sự thiếu quan tâm của gia đình và nhà trường trong việc giáo dục lễ nghĩa, dạy con biết nói lời cảm ơn từ nhỏ cũng là một nguyên nhân quan trọng. Nhiều gia đình chỉ chú trọng dạy con học giỏi, có tiền, mà quên dạy con biết nói hai tiếng kỳ diệu ấy. Hậu quả là lớn lên, những đứa trẻ trở nên vô ơn, khô khan, khó hòa nhập.
Vậy, làm thế nào để xây dựng và phát triển văn hóa “cảm ơn” trong giới trẻ? Trước hết, mỗi bạn trẻ cần nhận thức sâu sắc rằng: lời cảm ơn không làm chúng ta nhỏ bé hay thấp kém, ngược lại, nó thể hiện sự tự tin, lòng biết ơn và sự tử tế. Hãy tập thói quen nói “cảm ơn” mỗi ngày, từ những việc nhỏ nhất: cảm ơn cha mẹ khi nhận được bữa cơm, cảm ơn thầy cô sau mỗi bài giảng, cảm ơn bạn bè khi họ giúp đỡ, cảm ơn người lạ khi họ nhường đường. Đừng ngại ngùng, đừng nghĩ rằng nói cảm ơn là “sến” hay “khách sáo”. Một lời cảm ơn chân thành, kèm theo nụ cười và ánh mắt thiện chí, sẽ có sức mạnh thay đổi cảm xúc của người nhận và chính bản thân người nói.
Thứ hai, hãy lan tỏa văn hóa “cảm ơn” trong cộng đồng. Trên mạng xã hội, thay vì chỉ like hay share, hãy để lại một bình luận cảm ơn khi bạn nhận được sự giúp đỡ. Trong lớp học, hãy cùng bạn bè tạo ra những phong trào như “Ngày cảm ơn”, “Góc tri ân” để khuyến khích nhau nói lời cảm ơn. Trong gia đình, hãy là người khởi xướng, là tấm gương để các thành viên khác noi theo. Một gia đình mà ai cũng biết nói lời cảm ơn chắc chắn sẽ tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc.
Cuối cùng, nhà trường và xã hội cần đóng vai trò định hướng. Các nhà trường nên lồng ghép việc giáo dục văn hóa ứng xử, trong đó có văn hóa “cảm ơn”, vào chương trình học, các buổi sinh hoạt, các hoạt động ngoại khóa. Các phương tiện truyền thông nên có nhiều hơn những chương trình, bài viết, clip ca ngợi những hành động đẹp, những lời cảm ơn ý nghĩa, thay vì chỉ chạy theo thị hiếu giật gân, câu view. Có như vậy, văn hóa “cảm ơn” mới thực sự thấm sâu vào nhận thức và hành động của thế hệ trẻ.
Tóm lại, văn hóa “cảm ơn” không phải là một điều gì đó quá cao siêu, nhưng lại có ý nghĩa vô cùng to lớn trong việc xây dựng nhân cách và các mối quan hệ xã hội cho người trẻ. Trong một xã hội mà người ta dễ dàng nói lời “cảm ơn” bằng icon, bằng sticker, nhưng lại khó thốt nên lời trực tiếp, thì việc rèn luyện thói quen nói lời cảm ơn chân thành càng trở nên cấp thiết. Mỗi bạn trẻ hãy nhớ rằng: một lời “cảm ơn” không chỉ làm đẹp lòng người khác, mà còn làm giàu tâm hồn mình. Nó là biểu hiện của một con người có văn hóa, có giáo dục và có trái tim biết rung động trước những điều tốt đẹp. Hãy bắt đầu từ hôm nay, từ những điều nhỏ nhất, để lời “cảm ơn” trở thành mật ngọt cho đời, thành sợi dây kết nối yêu thương giữa người với người. Như một câu danh ngôn đã từng nói: “Lời cảm ơn là đóa hoa đẹp nhất mà con người có thể tặng cho nhau”. Hãy để những đóa hoa ấy nở rộ trong trái tim và trên môi của tuổi trẻ chúng ta hôm nay và mãi mãi.
Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay - mẫu 2
Nhà văn người Pháp Jean de La Bruyère từng nói: “Chỉ một lời cảm ơn thôi cũng có thể làm cho người khác cảm thấy hạnh phúc.” Quả thật, trong cuộc sống, có những điều tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Một nụ cười chân thành, một lời hỏi thăm ấm áp hay đơn giản là hai tiếng “cảm ơn” đúng lúc đều có thể trở thành sợi dây gắn kết con người với con người. Tuy nhiên, giữa nhịp sống hiện đại đầy hối hả, khi công nghệ đang dần thay đổi cách giao tiếp của chúng ta, văn hóa cảm ơn dường như đang bị nhiều người trẻ xem nhẹ. Vì thế, bàn về văn hóa cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay không chỉ là nói về một phép lịch sự mà còn là bàn về nhân cách, văn hóa và trách nhiệm của thế hệ tương lai.
Cảm ơn là sự bày tỏ lòng biết ơn, sự trân trọng đối với những điều tốt đẹp mà người khác đã dành cho mình. Văn hóa cảm ơn không đơn thuần là nói ra hai tiếng “cảm ơn” theo thói quen mà còn là thái độ sống biết ghi nhận, biết trân trọng công sức, tình cảm và sự giúp đỡ của người khác. Đó là một biểu hiện của lối sống văn minh, của lòng biết ơn và sự tôn trọng trong các mối quan hệ gia đình cũng như xã hội.
Trước hết, văn hóa cảm ơn góp phần xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp giữa con người với con người. Trong cuộc sống, không ai có thể tồn tại một cách độc lập. Mỗi chúng ta đều nhận được sự giúp đỡ, yêu thương từ gia đình, thầy cô, bạn bè và xã hội. Một lời cảm ơn chân thành tuy nhỏ bé nhưng lại thể hiện sự ghi nhận và tôn trọng đối với những gì người khác đã dành cho mình. Khi một người biết nói lời cảm ơn, họ không chỉ mang lại niềm vui cho người đối diện mà còn khiến các mối quan hệ trở nên gần gũi, gắn bó hơn. Đôi khi, một lời cảm ơn đúng lúc còn có sức mạnh hơn những món quà vật chất đắt tiền bởi nó xuất phát từ sự chân thành của trái tim.
Không chỉ vậy, văn hóa cảm ơn còn phản ánh nhân cách và trình độ văn hóa của mỗi người. Người biết nói lời cảm ơn thường là người biết sống khiêm nhường, biết nhìn nhận những giá trị mà người khác mang lại cho mình. Họ hiểu rằng thành công của bản thân không chỉ đến từ nỗ lực cá nhân mà còn nhờ sự hỗ trợ của rất nhiều người xung quanh. Ngược lại, những người cho rằng mọi sự giúp đỡ đều là điều hiển nhiên, không cần ghi nhận hay biết ơn thường dễ trở nên ích kỉ, vô tâm và thiếu sự đồng cảm. Vì vậy, lời cảm ơn tuy đơn giản nhưng lại là thước đo quan trọng của văn hóa ứng xử và nhân cách con người.
Đối với người trẻ, văn hóa cảm ơn càng có ý nghĩa đặc biệt. Tuổi trẻ là giai đoạn hình thành nhân cách, xây dựng các mối quan hệ và khẳng định giá trị bản thân. Một người trẻ biết cảm ơn sẽ dễ nhận được sự yêu quý, tin tưởng và tôn trọng từ mọi người. Trong môi trường học tập, lời cảm ơn dành cho thầy cô thể hiện sự kính trọng và lòng biết ơn đối với những người đã truyền đạt tri thức. Trong gia đình, lời cảm ơn dành cho cha mẹ không chỉ là phép lịch sự mà còn là sự trân trọng đối với những hi sinh thầm lặng. Trong xã hội, lời cảm ơn dành cho những người lao động bình thường như bác bảo vệ, cô lao công hay người phục vụ chính là biểu hiện của sự văn minh và tôn trọng con người.
Tuy nhiên, thực tế hiện nay cho thấy văn hóa cảm ơn trong một bộ phận người trẻ đang có dấu hiệu bị xem nhẹ. Nhiều bạn trẻ nhận sự giúp đỡ từ người khác nhưng coi đó là điều đương nhiên. Không ít người dễ dàng nói những lời yêu cầu nhưng lại ngại ngùng hoặc không muốn nói lời cảm ơn. Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp những bình luận thiếu lịch sự, những cách ứng xử vô cảm hay thái độ thờ ơ trước sự giúp đỡ của người khác. Đáng buồn hơn, có những người trẻ thuộc lòng những xu hướng hiện đại nhưng lại quên mất những phép ứng xử cơ bản nhất trong cuộc sống thường ngày.
Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Trước hết là sự tác động của lối sống cá nhân chủ nghĩa khiến một số người chỉ quan tâm đến bản thân mà quên đi những giá trị của lòng biết ơn. Bên cạnh đó, nhịp sống gấp gáp của xã hội hiện đại khiến con người ít dành thời gian để suy ngẫm và trân trọng những điều giản dị xung quanh. Ngoài ra, việc giáo dục kỹ năng sống và văn hóa ứng xử trong gia đình, nhà trường đôi khi chưa được chú trọng đúng mức. Một số người trẻ cũng bị ảnh hưởng bởi môi trường mạng, nơi những tương tác nhanh chóng khiến các giá trị cảm xúc chân thành dần bị giảm sút.
Hậu quả của việc thiếu văn hóa cảm ơn không chỉ dừng lại ở những mối quan hệ cá nhân. Khi con người không còn biết trân trọng sự giúp đỡ của người khác, xã hội sẽ dần trở nên lạnh lùng và xa cách hơn. Sự vô tâm, thờ ơ có thể làm suy giảm tinh thần sẻ chia, khiến những giá trị nhân văn tốt đẹp bị mai một. Một cộng đồng mà ở đó con người không biết cảm ơn, không biết ghi nhận những điều tốt đẹp sẽ khó có thể xây dựng được môi trường sống thân thiện và văn minh.
Để xây dựng văn hóa cảm ơn trong giới trẻ hiện nay, trước hết mỗi người cần nhận thức được ý nghĩa của lòng biết ơn trong cuộc sống. Hãy tập nói lời cảm ơn từ những điều nhỏ nhất, bởi chính những hành động nhỏ sẽ tạo nên những thay đổi lớn. Gia đình cần giáo dục con cái về sự lễ phép và lòng biết ơn ngay từ khi còn nhỏ. Nhà trường cần chú trọng hơn đến việc rèn luyện kỹ năng ứng xử và giáo dục đạo đức cho học sinh. Bản thân người trẻ cũng cần học cách sống chậm lại để nhận ra những điều tốt đẹp mà mình đang nhận được từ cuộc sống. Khi biết nói lời cảm ơn, con người không chỉ làm đẹp cho các mối quan hệ mà còn làm giàu thêm cho tâm hồn mình.
Có người từng nói rằng: “Lòng biết ơn là ký ức của trái tim.” Một lời cảm ơn chân thành có thể rất ngắn nhưng dư âm mà nó để lại có thể kéo dài rất lâu. Trong xã hội hiện đại, nơi con người ngày càng cần sự kết nối và thấu hiểu, văn hóa cảm ơn càng trở thành một giá trị đáng quý. Đối với người trẻ, biết nói lời cảm ơn không chỉ là phép lịch sự mà còn là biểu hiện của nhân cách, của văn hóa và của một tâm hồn đẹp. Khi mỗi người trẻ biết sống với lòng biết ơn và sự trân trọng, xã hội sẽ trở nên nhân văn hơn, ấm áp hơn và đáng sống hơn.
Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay - mẫu 3
Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng văn hóa cảm ơn và xin lỗi không đơn thuần là hành vi bật ra theo bản năng khi nhận được lợi ích hay khi vô tình phạm lỗi. Bản chất của văn hóa này là sự tự ý thức về giá trị của bản thân trong mối tương quan với người khác. Lời "cảm ơn" là sự ghi nhận chân thành đối với lòng tốt, sự giúp đỡ hoặc sự hy sinh mà người khác dành cho mình. Nó cho thấy ta không coi những điều tốt đẹp mình nhận được là lẽ đương nhiên. Ngược lại, lời "xin lỗi" là dũng khí dám đối diện với sai lầm, là biểu hiện của tinh thần trách nhiệm và mong muốn được hàn gắn những rạn nứt do bản thân gây ra. Hai tiếng này chính là chất bôi trơn giúp các bánh răng xã hội vận hành êm ái, là liều thuốc xoa dịu những va chạm và là sợi dây kết nối con người với con người bằng sợi chỉ của sự tử tế.
Khi đặt vào không gian thiêng liêng của gia đình, văn hóa cảm ơn và xin lỗi của người trẻ hiện nay đang bộc lộ những góc khuất đáng suy ngẫm. Có một nghịch lý đang tồn tại: người trẻ rất dễ nói lời cảm ơn với một người lạ nhặt hộ chiếc chìa khóa rơi, dễ dàng nói lời xin lỗi với một đồng nghiệp vì đến muộn vài phút; nhưng họ lại vô cùng kiệm lời với chính cha mẹ mình. Nhiều bạn trẻ mặc định rằng sự chăm sóc của mẹ, sự gánh vác của cha, bữa cơm ấm áp mỗi chiều hay số tiền đóng học phí mỗi kỳ là trách nhiệm hiển nhiên của đấng sinh thành. Họ nhận lấy mà không một lời cảm ơn. Khi làm tổn thương cha mẹ bằng những lời cằn nhằn hay sự thờ ơ của tuổi nổi loạn, họ lại chọn cách im lặng thay vì một lời xin lỗi chân thành.
Sự thân thuộc quá mức trong gia đình đôi khi làm tê liệt khả năng biểu đạt lòng biết ơn và sự hối lỗi.
Một người trẻ văn minh cần hiểu rằng, gia đình là nơi đầu tiên ta cần thực hành văn hóa này. Lời cảm ơn cha mẹ vì một bữa ăn ngon, lời xin lỗi ông bà vì một phút lỡ lời không làm chúng ta thấp đi, mà trái lại, nó cho thấy chúng ta đã thực sự trưởng thành, biết bao dung và trân trọng cội nguồn của mình.
Bước ra ngoài xã hội, văn hóa cảm ơn và xin lỗi của người trẻ trở thành tấm gương phản chiếu trực quan nhất phông văn hóa của cả một thế hệ. Trong các mối quan hệ xã hội phức tạp, hai câu nói này chính là chìa khóa để giải quyết xung đột và xây dựng mạng lưới kết nối chất lượng. Trên đường phố, một cú va chạm xe nhẹ nếu được giải quyết bằng một cái cúi đầu xin lỗi và một nụ cười cảm thông sẽ dập tắt ngay một nguy cơ bạo lực giao thông. Trong môi trường học đường hay công sở, một người trẻ biết nói "cảm ơn" khi nhận được sự hướng dẫn của tiền bối sẽ tạo được thiện cảm sâu sắc, mở ra những cơ hội học tập quý báu. Biết nói "xin lỗi" khi làm việc nhóm chưa hiệu quả cho thấy tinh thần cầu thị và trách nhiệm cao. Những người trẻ biết sử dụng hai vũ khí ngôn từ này một cách tự nhiên và chân thành thường sở hữu trí tuệ cảm xúc (EQ) rất cao, dễ dàng gặt hái được thành công và nhận được sự tôn trọng từ cộng đồng.
Tuy nhiên, nhìn thẳng vào thực tế cuộc sống hiện đại, chúng ta không khỏi trăn trở trước những biến tướng trong cách ứng xử của một bộ phận giới trẻ. Bên cạnh những bạn trẻ lịch thiệp, vẫn còn đó những người mang nặng cái tôi ích kỷ, kiêu ngạo, coi việc xin lỗi là hạ thấp danh dự, là biểu hiện của sự yếu thế. Họ tìm mọi cách đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác thay vì dũng cảm nhận sai. Đáng ngại hơn, lại có một xu hướng "vô cảm hóa" các từ ngữ này. Nhiều người nói "xin lỗi", "cảm ơn" như một thói quen cơ học, một thứ văn hóa "vỏ bọc" sáo rỗng trên môi nhưng trái tim thì hoàn toàn nguội lạnh. Một lời xin lỗi vội vàng để qua chuyện mà không kèm theo hành động sửa sai, hay một lời cảm ơn hời hợt cho đúng thủ tục thực chất chỉ là một sự đối phó ích kỷ, làm hạ thấp giá trị thiêng liêng của ngôn từ.
Từ những lý luận và thực trạng trên, thế hệ trẻ cần rút ra cho mình bài học nhận thức và hành động sâu sắc. Cảm ơn và xin lỗi không phải là những bài học đạo đức nằm yên trên trang sách giáo khoa bậc tiểu học, mà là hành trang theo ta suốt cuộc đời. Để hai từ này thực sự có sức mạnh, người trẻ phải học cách nói bằng cả sự chân thành. Lời xin lỗi chỉ có giá trị khi nó đi kèm với sự hối cải và hành động khắc phục hậu quả. Lời cảm ơn chỉ thực sự chạm đến trái tim khi nó xuất phát từ lòng biết ơn sâu sắc. Chúng ta cần rèn luyện thói quen này từ những việc nhỏ nhất: cảm ơn người lao công, người bảo vệ, bác tài xế công nghệ; xin lỗi khi vô tình chen hàng hay làm phiền người khác ở nơi công cộng.
Tóm lại, văn hóa cảm ơn và xin lỗi không đơn thuần là kỹ năng giao tiếp, mà là biểu hiện cao đẹp của một nhân cách văn minh, một lối sống biết mình, biết người. Đối với những học sinh lớp 12 đang chuẩn bị bước vào giảng đường đại học, bước vào một xã hội rộng lớn và tự chủ, việc làm giàu cho bản thân bằng nét văn hóa ứng xử này là điều tối quan trọng. Hãy nhớ rằng, những lời nói tử tế có thể ngắn gọn và dễ nói, nhưng âm vang của chúng thực sự là vô tận. Biết cảm ơn để trân trọng cuộc sống, biết xin lỗi để hoàn thiện bản thân – đó chính là bệ phóng vững chắc nhất để tuổi trẻ tự tin khẳng định giá trị bản thân và kiến tạo một xã hội nhân văn, tốt đẹp hơn.
Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay - mẫu 4
Có một câu chuyện nhỏ: Một cậu bé lần đầu tiên được mẹ dắt đi siêu thị. Khi người bán hàng trao túi bánh, cậu bé đã nói “cảm ơn” một cách tự nhiên. Người bán hàng mỉm cười, xoa đầu cậu và khen: “Cháu ngoan quá!”. Về nhà, cậu hỏi mẹ: “Sao cô ấy lại vui thế mẹ?”. Mẹ cậu trả lời: “Vì con đã tặng cô ấy món quà quý giá nhất – lòng biết ơn”. Quả thực, lời cảm ơn là món quà vô giá mà không phải ai cũng biết trao tặng, đặc biệt là trong xã hội hiện đại khi nhiều người trẻ đang dần xem nhẹ giá trị của hai tiếng giản dị ấy. Bàn về văn hóa “cảm ơn” trong cách ứng xử của người trẻ hôm nay, có thể thấy đây không chỉ là câu chuyện về phép lịch sự, mà còn là vấn đề về nhân cách, về sự trưởng thành và trách nhiệm của thế hệ tương lai.
Trước hết, cần khẳng định rằng lời cảm ơn là “chất keo” gắn kết các mối quan hệ, là thước đo văn minh của mỗi cá nhân và cộng đồng. Khi chúng ta nói “cảm ơn”, chúng ta đang thừa nhận giá trị của sự giúp đỡ, sự quan tâm, sự hy sinh của người khác, và qua đó, thể hiện sự tôn trọng, khiêm tốn và lòng biết ơn. Một xã hội mà người ta thường xuyên nói lời cảm ơn sẽ là một xã hội ấm áp, văn minh và giàu lòng nhân ái. Ngược lại, một xã hội mà lời cảm ơn trở nên xa lạ, con người sống với nhau bằng sự vô ơn, bạc bẽo sẽ là một xã hội lạnh lùng, đổ vỡ. Với người trẻ – những người đang định hình nhân cách và xây dựng các mối quan hệ đầu đời – việc biết nói lời cảm ơn đúng lúc, đúng chỗ là nền tảng để các em trở thành những công dân tử tế, có trách nhiệm.
Thế nhưng, thực tế đáng báo động là văn hóa “cảm ơn” trong giới trẻ hiện nay đang có nhiều biểu hiện lệch lạc. Một bộ phận không nhỏ các bạn trẻ đã quen với lối sống “số hóa” giao tiếp, nơi mà lời cảm ơn được thay thế bằng những biểu tượng cảm xúc, những “like” vô hồn trên mạng xã hội. Các bạn dễ dàng gửi đi hàng trăm “cảm ơn ảo” mỗi ngày nhưng lại rất khó khăn khi phải nói trực tiếp lời cảm ơn với người đã giúp đỡ mình. Đáng buồn hơn, nhiều bạn trẻ còn tỏ ra vô ơn ngay trong chính gia đình mình: coi bữa cơm mẹ nấu, chiếc áo bố mua, sự dạy dỗ của ông bà là điều hiển nhiên, thậm chí còn cằn nhằn, đòi hỏi vô độ. Sự vô tâm ấy khiến tình cảm gia đình ngày càng rạn nứt, cha mẹ buồn lòng vì thấy con cái lớn lên nhưng lại thiếu đi lòng biết ơn căn bản.
Không chỉ dừng lại ở gia đình, trong các mối quan hệ xã hội, hiện tượng “không cảm ơn” cũng ngày càng phổ biến. Trên xe buýt, có người già nhường ghế cho sinh viên, nhưng thay vì một lời cảm ơn, nhiều bạn chỉ cúi mặt vào điện thoại. Trong lớp học, thầy cô giảng bài miệt mài, nhưng sau giờ học, ít học sinh tìm đến cảm ơn thầy cô đã tận tụy. Trên phố, có người lạ nhặt được ví trả lại, chủ nhân là một thanh niên chỉ lẳng lặng cầm lấy rồi quay đi, không một lời cảm ơn. Những hành vi vô cảm, vô ơn ấy không chỉ làm tổn thương người khác, mà còn phản ánh sự xuống cấp về đạo đức trong một bộ phận giới trẻ. Nó đặt ra câu hỏi lớn: liệu thế hệ tương lai có đủ lòng biết ơn để trân trọng những gì thế hệ trước đã hy sinh?
Nguyên nhân của hiện tượng này đến từ nhiều phía. Trước hết là sự ảnh hưởng của lối sống thực dụng, chạy theo vật chất trong xã hội hiện đại. Nhiều bạn trẻ chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân, đến tiền bạc, địa vị, mà quên mất những giá trị tinh thần. Mạng xã hội với sự bùng nổ của các nội dung giải trí nhanh, dễ dãi cũng khiến giới trẻ dần mất đi khả năng cảm xúc chân thật, thay vào đó là những cảm xúc ảo, hời hợt. Bên cạnh đó, sự thiếu quan tâm của gia đình và nhà trường trong việc giáo dục lòng biết ơn, dạy con trẻ cách nói lời cảm ơn cũng là một yếu tố quan trọng. Nhiều bậc cha mẹ vì quá nuông chiều con cái, đáp ứng mọi yêu cầu của con mà không cần con phải nói lời cảm ơn, vô tình tạo ra những đứa trẻ ích kỷ, vô ơn. Nhiều trường học chỉ chú trọng dạy chữ, dạy kiến thức, mà thiếu đi những bài học thực tế về kỹ năng sống, về văn hóa ứng xử.
Để xây dựng văn hóa “cảm ơn” trong giới trẻ, cần có sự chung tay từ nhiều phía. Trước hết, mỗi bạn trẻ cần tự ý thức rèn luyện thói quen nói lời cảm ơn một cách chân thành, xuất phát từ trái tim. Đừng ngại ngùng khi nói “cảm ơn” với cha mẹ, thầy cô, bạn bè, hay bất kỳ ai đã giúp đỡ mình. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: cảm ơn mẹ đã nấu cơm, cảm ơn bố đã chở đi học, cảm ơn bạn đã cho mượn bút, cảm ơn người lạ đã nhường đường. Điều quan trọng là lời cảm ơn ấy phải đi kèm với ánh mắt, nụ cười, thái độ chân thành, chứ không phải là một câu nói qua loa, chiếu lệ.
Thứ hai, gia đình và nhà trường cần đóng vai trò định hướng. Cha mẹ hãy dạy con nói lời cảm ơn từ khi còn nhỏ, coi đó là một phép lịch sự cơ bản, một nét văn hóa không thể thiếu. Đồng thời, cha mẹ cũng phải là tấm gương trong việc nói lời cảm ơn với con cái, với người khác. Nhà trường nên lồng ghép việc giáo dục văn hóa biết ơn vào các môn học, các buổi sinh hoạt, các hoạt động ngoại khóa. Hãy tổ chức những buổi nói chuyện về lòng biết ơn, về những tấm gương sáng trong lịch sử và đời sống. Thứ ba, các phương tiện truyền thông và mạng xã hội cũng cần có những chương trình, bài viết, video tích cực, ca ngợi những hành động đẹp, lan tỏa văn hóa “cảm ơn” trong cộng đồng. Thay vì đưa tin giật gân, câu view, hãy dành một phần dung lượng để tuyên truyền về lòng biết ơn, về cách ứng xử có văn hóa.
Tóm lại, văn hóa “cảm ơn” không phải là một thứ gì đó quá cao siêu, nhưng nó lại có sức mạnh to lớn trong việc hình thành nhân cách và xây dựng các mối quan hệ xã hội tốt đẹp cho người trẻ. Trong thời đại mà công nghệ có thể kết nối con người nhưng cũng có thể khiến con người xa cách nhau hơn, lời cảm ơn trực tiếp, chân thành lại càng trở nên quý giá. Mỗi người trẻ hãy nhớ rằng: một lời “cảm ơn” có thể làm tan đi băng giá, xoa dịu những tổn thương, thắp lên niềm hy vọng, và gieo mầm thiện cảm. Nó không làm chúng ta nghèo đi, trái lại, nó làm cho tâm hồn chúng ta giàu có hơn, đẹp đẽ hơn. Vì vậy, hãy tập nói lời cảm ơn mỗi ngày, từ những điều nhỏ nhất, để cuộc sống này trở nên đáng sống hơn, để tuổi trẻ của chúng ta không chỉ tài năng mà còn có cả trái tim biết rung động trước những điều tử tế. Như một triết gia đã từng nói: “Lòng biết ơn không chỉ là đức tính lớn nhất, mà còn là mẹ đẻ của mọi đức tính khác”. Hãy để lời “cảm ơn” nở hoa trên môi mỗi người trẻ, để hương thơm của nó lan tỏa khắp cộng đồng.
Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay - mẫu 5
Trong vô vàn những giá trị làm nên vẻ đẹp của con người, có những điều lớn lao được ghi dấu bằng những hành động phi thường, nhưng cũng có những điều giản dị lại đủ sức soi sáng nhân cách của một con người. Một trong số đó chính là lời cảm ơn. Chỉ hai tiếng ngắn gọn nhưng chứa đựng cả sự trân trọng, lòng biết ơn và văn hóa ứng xử của mỗi cá nhân. Nếu lời xin lỗi thể hiện sự dũng cảm khi nhận ra sai lầm thì lời cảm ơn lại biểu hiện sự tử tế khi biết ghi nhận những điều tốt đẹp mà mình nhận được. Trong bối cảnh xã hội hiện đại, khi các mối quan hệ giữa con người ngày càng đa dạng và phức tạp, văn hóa cảm ơn trở thành một thước đo quan trọng đánh giá nhân cách của người trẻ.
Từ xa xưa, dân tộc Việt Nam đã đề cao đạo lý sống biết ơn. Những câu tục ngữ như “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “Uống nước nhớ nguồn” đã trở thành những bài học đạo đức được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Văn hóa cảm ơn thực chất là biểu hiện cụ thể của lòng biết ơn trong đời sống thường ngày. Đó không chỉ là việc nói ra lời cảm ơn mà còn là sự trân trọng những gì mình nhận được từ người khác, từ gia đình, nhà trường và xã hội. Một lời cảm ơn chân thành không đơn thuần là phép xã giao mà là tiếng nói của một tâm hồn biết yêu thương và ghi nhớ.
Văn hóa cảm ơn trước hết thể hiện sự tôn trọng đối với người khác. Trong cuộc sống, bất cứ sự giúp đỡ nào, dù lớn hay nhỏ, đều đáng được ghi nhận. Khi một người sẵn sàng dành thời gian, công sức hay tình cảm để hỗ trợ chúng ta, việc nói lời cảm ơn chính là cách thể hiện rằng chúng ta trân trọng điều đó. Lời cảm ơn giúp người cho đi cảm thấy những nỗ lực của mình được ghi nhận và có ý nghĩa. Đó là sợi dây vô hình kết nối những trái tim, làm cho các mối quan hệ trở nên gần gũi và bền chặt hơn.
Không chỉ vậy, văn hóa cảm ơn còn phản ánh chiều sâu nhân cách của con người. Người biết cảm ơn thường là người sống khiêm nhường. Họ hiểu rằng thành công của mình không hoàn toàn do bản thân tạo nên mà còn có sự đồng hành của rất nhiều người khác. Đằng sau một học sinh đạt thành tích cao là sự hi sinh của cha mẹ, sự tận tâm của thầy cô; đằng sau một người trưởng thành là biết bao sự giúp đỡ từ gia đình và xã hội. Khi biết nói lời cảm ơn, con người đang tự nhắc nhở bản thân về những giá trị tốt đẹp ấy. Ngược lại, sự vô tâm trước những điều mình nhận được dễ khiến con người trở nên ích kỉ, tự mãn và xa cách với cộng đồng.
Đối với người trẻ, văn hóa cảm ơn còn là nền tảng để xây dựng các mối quan hệ lành mạnh trong tương lai. Một người trẻ biết cảm ơn sẽ biết trân trọng tình bạn, biết yêu quý gia đình, biết kính trọng thầy cô và biết sống trách nhiệm với xã hội. Họ hiểu rằng mọi mối quan hệ đều cần được vun đắp bằng sự chân thành và lòng biết ơn. Chính điều đó giúp họ tạo dựng được niềm tin, sự yêu mến và những cơ hội tốt đẹp trong cuộc sống. Nhiều nghiên cứu tâm lý cũng cho thấy những người thường xuyên bày tỏ lòng biết ơn có xu hướng sống tích cực, hạnh phúc và lạc quan hơn những người khác.
Thế nhưng, nhìn vào thực tế hiện nay, không khó để nhận ra rằng văn hóa cảm ơn đang đứng trước nhiều thách thức. Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, một số người trẻ dần xem sự quan tâm, giúp đỡ của người khác là điều hiển nhiên. Họ quen với việc nhận mà quên đi việc bày tỏ lòng biết ơn. Có những người dễ dàng gửi hàng chục tin nhắn mỗi ngày nhưng lại ngại nói một lời cảm ơn với cha mẹ. Có những người nhận được sự giúp đỡ từ bạn bè, thầy cô nhưng xem đó như nghĩa vụ mà người khác phải làm. Đáng lo ngại hơn, trên mạng xã hội, không ít người trẻ thể hiện thái độ vô cảm, chỉ trích hoặc coi thường những hành động tử tế của người khác.
Nguyên nhân của hiện tượng ấy xuất phát từ nhiều phía. Một phần do sự tác động của lối sống thực dụng, đề cao giá trị vật chất hơn giá trị tinh thần. Một phần khác đến từ việc nhiều người trẻ đang sống trong môi trường công nghệ, nơi các tương tác nhanh chóng đôi khi làm giảm đi chiều sâu cảm xúc. Ngoài ra, sự thiếu quan tâm từ gia đình và việc giáo dục kỹ năng ứng xử chưa đầy đủ cũng khiến một số người chưa nhận thức đúng về ý nghĩa của lòng biết ơn trong cuộc sống.
Điều đáng nói là sự thiếu vắng văn hóa cảm ơn không chỉ làm nghèo đi đời sống tinh thần của cá nhân mà còn ảnh hưởng đến cộng đồng. Một xã hội mà con người không biết trân trọng nhau sẽ dần trở nên lạnh lẽo. Những hành động tử tế có thể bị xem nhẹ, những nghĩa cử đẹp có thể không còn được lan tỏa. Khi đó, sự vô cảm sẽ dần thay thế lòng nhân ái và các mối quan hệ giữa con người sẽ trở nên mong manh hơn.
Bởi vậy, việc xây dựng văn hóa cảm ơn trong giới trẻ là điều vô cùng cần thiết. Gia đình cần dạy con biết nói lời cảm ơn từ những hành động nhỏ nhất. Nhà trường cần chú trọng giáo dục đạo đức và kỹ năng ứng xử bên cạnh việc truyền đạt tri thức. Bản thân mỗi người trẻ cũng phải tự rèn luyện cho mình thói quen biết ơn và biết bày tỏ lòng biết ơn. Hãy cảm ơn cha mẹ vì những hi sinh thầm lặng, cảm ơn thầy cô vì những bài học quý giá, cảm ơn bạn bè vì những lúc sẻ chia và cảm ơn cuộc đời vì những cơ hội được sống, được trưởng thành.
Nhà văn người Mỹ Melody Beattie từng viết: “Lòng biết ơn biến những gì ta có thành đủ.” Quả thật, một lời cảm ơn không làm chúng ta mất đi điều gì nhưng lại có thể mang đến rất nhiều điều tốt đẹp. Nó làm ấm lòng người khác, nuôi dưỡng những mối quan hệ chân thành và hoàn thiện nhân cách của chính chúng ta. Trong hành trình trưởng thành của tuổi trẻ, tri thức giúp con người bay cao, nhưng lòng biết ơn mới là điều giúp con người sống đẹp. Vì thế, hãy để lời cảm ơn trở thành một phần tự nhiên trong cách ứng xử của mỗi người trẻ hôm nay, bởi đó không chỉ là biểu hiện của văn hóa mà còn là dấu hiệu của một tâm hồn giàu nhân ái và trách nhiệm.
Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay - mẫu 6
Trong cuốn sách “Đắc nhân tâm” nổi tiếng, Dale Carnegie đã từng viết: “Lòng biết ơn là dấu hiệu của một tâm hồn cao quý”. Quả thực, lời cảm ơn không chỉ là một phép lịch sự xã giao, mà là thước đo chân thực nhất về nhân cách và trình độ văn hóa của mỗi con người. Với người trẻ – thế hệ đang được hưởng những điều kiện vật chất tốt nhất, sự quan tâm chăm sóc tận tình nhất từ gia đình và xã hội, liệu các bạn có đủ lòng biết ơn để trân trọng những gì mình đang có? Liệu văn hóa “cảm ơn” có còn được giữ gìn và phát huy trong cách ứng xử hàng ngày? Đó là câu hỏi đáng để mỗi chúng ta suy ngẫm.
Trước hết, cần hiểu rằng “cảm ơn” không chỉ là một câu nói. Nó là sự kết tinh của nhiều yếu tố: sự nhận thức về công ơn, khả năng thấu cảm với người khác, lòng khiêm tốn, và cả sự dũng cảm để bày tỏ. Một người trẻ biết nói lời cảm ơn chân thành thường là người có trái tim ấm áp, biết đặt mình vào vị trí của người khác, biết trân trọng những điều nhỏ bé. Ngược lại, người không bao giờ nói lời cảm ơn – dù là với cha mẹ, thầy cô hay bất kỳ ai – thường là kẻ vô tâm, ích kỷ, sống chỉ biết mình, xem mọi sự giúp đỡ, hy sinh của người khác là lẽ đương nhiên. Vì vậy, văn hóa “cảm ơn” không chỉ ảnh hưởng đến các mối quan hệ trước mắt, mà còn định hình cả tính cách, tương lai của mỗi bạn trẻ.
Thực tế hiện nay, có một hiện tượng đáng báo động: nhiều người trẻ nói lời “cảm ơn” một cách máy móc, thiếu cảm xúc, thậm chí là giả tạo. Trên mạng xã hội, khi nhận được một lời khen, một sự chia sẻ, nhiều bạn trẻ nhanh chóng gõ “cảm ơn” như một phản xạ, nhưng trong lòng chẳng hề thực sự biết ơn. Khi nhận quà từ cha mẹ, nhiều bạn chỉ ậm ừ “cảm ơn” một cách qua loa rồi lặng lẽ cầm lấy, không một nụ cười, không một ánh mắt trìu mến. Khi thầy cô giảng bài bổ ích, không ít học sinh ra về mà không một lời cảm ơn, coi đó là nhiệm vụ của thầy cô. Sự hình thức hóa lời cảm ơn đã làm mất đi ý nghĩa đích thực của nó: sự kết nối chân thành giữa con người với con người.
Không chỉ hình thức, nhiều bạn trẻ còn mắc căn bệnh “quên cảm ơn” trong chính những tình huống đáng lẽ phải cảm ơn nhất. Điển hình là trong gia đình. Có bạn trẻ sinh ra trong gia đình khá giả, được cha mẹ lo từ A đến Z: ăn học, quần áo, điện thoại, xe cộ, tiền tiêu vặt… nhưng chưa một lần nghĩ rằng mình cần nói lời cảm ơn cha mẹ. Họ cho rằng đó là trách nhiệm, là nghĩa vụ của bố mẹ. Khi cha mẹ nhắc nhở, thậm chí họ còn cáu gắt, cho rằng mình bị “làm phiền”. Đây quả là một sự vô ơn đến đau lòng. Hay trong tình yêu, nhiều bạn trẻ được người yêu chăm sóc, tặng quà, quan tâm từng chút một, nhưng lại quên mất nói lời cảm ơn, coi đó là điều hiển nhiên. Đến khi tình yêu đổ vỡ, họ mới ngậm ngùi nhận ra mình đã không biết trân trọng những điều nhỏ bé ấy.
Nguyên nhân sâu xa của hiện tượng này, theo tôi, không chỉ đến từ sự vô tâm hay bận rộn của giới trẻ, mà còn từ cách giáo dục của gia đình và nhà trường. Nhiều gia đình ngày nay quá nuông chiều con cái, đáp ứng mọi yêu cầu mà không cần con phải nỗ lực hay biết ơn. Trẻ con từ nhỏ đã quen với việc nhận mà không cần nói “cảm ơn”, lớn lên trở thành những người vô ơn, ích kỷ. Ngược lại, có những gia đình quá khắt khe, coi việc nói “cảm ơn” trong gia đình là “khách sáo”, “xa cách”, vô tình bóp nghẹt khả năng bày tỏ lòng biết ơn của con trẻ. Về phía nhà trường, chương trình giáo dục phổ thông hiện nay vẫn còn nặng về lý thuyết, nhẹ về thực hành kỹ năng sống. Học sinh được học “Lòng biết ơn” trong sách vở, nhưng ít có cơ hội thực hành, ít được rèn luyện thói quen nói lời cảm ơn trong cuộc sống hàng ngày.
Vậy cần làm gì để xây dựng văn hóa “cảm ơn” thực thụ trong giới trẻ? Trước hết, mỗi bạn trẻ cần tự thức tỉnh. Hãy ngừng lại một chút, nhìn quanh và nhận ra rằng mình đang được bao nhiêu người yêu thương, giúp đỡ, hy sinh. Từ bát cơm mẹ nấu, chiếc áo bố mua, bài giảng của thầy cô, cho đến cái gật đầu của người lạ khi mình hỏi đường – tất cả đều xứng đáng được nói lời cảm ơn. Hãy tập thói quen nói “cảm ơn” mỗi ngày, không phải vì ai bắt buộc, mà vì trái tim thực sự thấy biết ơn. Một lời cảm ơn đi kèm với ánh mắt chân thành, nụ cười ấm áp sẽ có sức mạnh gấp bội phần.
Thứ hai, gia đình cần đóng vai trò quan trọng. Cha mẹ hãy dạy con nói lời cảm ơn từ khi còn nhỏ, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng chính hành động của mình. Hãy cảm ơn con khi con giúp mình việc nhà, cảm ơn người khác trước mặt con để con học tập. Đồng thời, cha mẹ cũng cần để con hiểu rằng không có gì là tự nhiên mà có, tất cả đều xuất phát từ tình yêu thương và sự hy sinh. Khi con cảm ơn, hãy đón nhận một cách trân trọng, để con thấy việc nói lời cảm ơn là đúng đắn và ý nghĩa.
Thứ ba, nhà trường cần tăng cường giáo dục kỹ năng sống, lồng ghép các hoạt động thực hành về lòng biết ơn vào chương trình học. Có thể tổ chức những buổi sinh hoạt chủ đề “Ngày cảm ơn”, nơi học sinh viết thư cho cha mẹ, thầy cô, bạn bè; hay những chuyến đi thực tế đến các trung tâm bảo trợ xã hội, để các em thấy mình may mắn thế nào và từ đó biết ơn cuộc sống. Nhà trường cũng cần khen thưởng, tuyên dương những học sinh có hành vi đẹp, biết nói lời cảm ơn đúng lúc, tạo ra một môi trường học đường tràn ngập lòng biết ơn và sự tử tế.
Cuối cùng, bản thân xã hội và các phương tiện truyền thông cần tạo ra nhiều hơn nữa những nội dung tích cực về văn hóa cảm ơn. Thay vì những clip giật gân, câu view, hãy lan tỏa những câu chuyện về lòng biết ơn, về những người trẻ sống đẹp, biết trân trọng những gì mình đang có. Mạng xã hội – nơi chiếm phần lớn thời gian của giới trẻ – cần được sử dụng như một công cụ để truyền cảm hứng, thay vì để đầu độc tâm hồn trẻ bằng những thông tin tiêu cực.
Tóm lại, văn hóa “cảm ơn” không phải là một thứ xa xỉ, cũng không phải là một nghi thức cứng nhắc. Đó là biểu hiện của một trái tim biết rung động, biết yêu thương, biết trân trọng. Với người trẻ – những chủ nhân tương lai của đất nước – việc xây dựng và giữ gìn văn hóa “cảm ơn” không chỉ là trách nhiệm đối với bản thân, mà còn là trách nhiệm đối với xã hội. Một thế hệ trẻ biết nói lời cảm ơn chân thành sẽ là một thế hệ có nhân cách tốt, có lòng nhân ái, có khả năng kết nối và xây dựng một cộng đồng văn minh, hạnh phúc. Vì vậy, mỗi bạn trẻ hãy bắt đầu từ hôm nay: cảm ơn cha mẹ, cảm ơn thầy cô, cảm ơn bạn bè, cảm ơn những người xa lạ đã giúp đỡ mình. Hãy để lời “cảm ơn” không chỉ nằm trên môi, mà còn ngân vang trong trái tim, để cuộc sống này thực sự đáng sống và đáng yêu hơn. Như một câu nói nổi tiếng: “Lòng biết ơn mở ra cánh cửa của sự dồi dào”. Hãy mở cánh cửa ấy, để tuổi trẻ của chúng ta tràn ngập ánh sáng của yêu thương và sự tử tế.
Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay - mẫu 7
Có những giá trị làm nên vẻ đẹp của con người không nằm ở tài năng, địa vị hay sự giàu có mà nằm ở cách họ đối xử với những người xung quanh. Một người có thể rất thành công nhưng sẽ khó nhận được sự yêu mến nếu sống vô tâm và thiếu lòng biết ơn. Trong kho tàng đạo lí của dân tộc Việt Nam, lòng biết ơn từ lâu đã trở thành một chuẩn mực đạo đức quan trọng, được thể hiện qua những lời nói và hành động giản dị trong cuộc sống thường ngày. Trong đó, lời cảm ơn chính là biểu hiện trực tiếp và gần gũi nhất của văn hóa ứng xử. Tuy nhiên, giữa sự phát triển mạnh mẽ của xã hội hiện đại, văn hóa cảm ơn ở một bộ phận người trẻ đang dần bị xem nhẹ. Bởi vậy, bàn về văn hóa cảm ơn không chỉ là bàn về một thói quen giao tiếp mà còn là suy ngẫm về nhân cách và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với cộng đồng.
Con người sinh ra không tồn tại như một hòn đảo cô độc. Mỗi chúng ta đều lớn lên trong vòng tay gia đình, trưởng thành nhờ sự dạy dỗ của thầy cô và nhận được sự giúp đỡ từ rất nhiều người trong xã hội. Không ai có thể tự mình làm nên tất cả. Chính vì thế, lòng biết ơn trở thành một trong những tình cảm đẹp đẽ nhất của con người. Văn hóa cảm ơn là cách con người thể hiện sự ghi nhận, trân trọng và biết ơn đối với những điều tốt đẹp mà mình nhận được. Đó không chỉ là hai tiếng “cảm ơn” được nói ra theo phép lịch sự mà còn là thái độ sống biết trân quý những giá trị xung quanh mình.
Một lời cảm ơn chân thành có sức mạnh lớn hơn nhiều người vẫn nghĩ. Nó giống như một nhịp cầu nối kết những trái tim, làm cho khoảng cách giữa con người với con người được thu hẹp lại. Khi một người nhận được sự giúp đỡ và biết nói lời cảm ơn, người giúp đỡ sẽ cảm thấy sự tử tế của mình được ghi nhận. Từ đó, những tình cảm tốt đẹp tiếp tục được lan tỏa. Đó cũng là lý do vì sao trong bất kỳ nền văn hóa nào, lòng biết ơn luôn được xem là biểu hiện của văn minh. Một xã hội mà con người biết trân trọng lẫn nhau chắc chắn sẽ nhân văn hơn một xã hội mà ở đó sự giúp đỡ bị coi là điều hiển nhiên.
Đối với người trẻ, văn hóa cảm ơn còn mang ý nghĩa đặc biệt trong việc hình thành nhân cách. Tuổi trẻ là giai đoạn con người xây dựng hệ giá trị sống cho riêng mình. Nếu biết cảm ơn, người trẻ sẽ học được sự khiêm nhường. Họ hiểu rằng đằng sau những thành công của bản thân luôn có bóng dáng của gia đình, thầy cô và những người đã âm thầm hỗ trợ mình. Chính nhận thức ấy giúp con người tránh được sự tự mãn và sống trách nhiệm hơn với cộng đồng. Một người biết cảm ơn thường cũng là người biết yêu thương, biết chia sẻ và dễ đồng cảm với người khác.
Hơn nữa, văn hóa cảm ơn còn phản ánh trình độ văn hóa của một xã hội. Không phải ngẫu nhiên mà ở nhiều quốc gia phát triển, việc nói lời cảm ơn được xem như một thói quen không thể thiếu trong đời sống hằng ngày. Người ta cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ, cảm ơn khi được phục vụ và thậm chí cảm ơn vì những điều rất nhỏ bé. Những lời cảm ơn ấy tạo nên môi trường sống lịch sự, tôn trọng và văn minh. Đó cũng là điều mà người trẻ Việt Nam cần học hỏi trong quá trình hội nhập quốc tế.
Tuy nhiên, thực tế hiện nay cho thấy văn hóa cảm ơn chưa thực sự được coi trọng đúng mức trong một bộ phận giới trẻ. Có những người sẵn sàng dành hàng giờ trên mạng xã hội để thể hiện cảm xúc với người xa lạ nhưng lại hiếm khi nói lời cảm ơn với cha mẹ. Có những người nhận được sự giúp đỡ từ bạn bè nhưng cho rằng đó là điều đương nhiên. Không ít bạn trẻ coi sự hi sinh của gia đình như một nghĩa vụ phải có mà quên mất rằng phía sau đó là biết bao tình yêu thương và vất vả. Đôi khi, sự vô tâm ấy không xuất phát từ ác ý mà từ việc con người đã quen với sự nhận mà quên đi việc tri ân.
Nguyên nhân của thực trạng này phần nào xuất phát từ nhịp sống hiện đại. Cuộc sống ngày càng nhanh khiến nhiều người không còn đủ thời gian để suy ngẫm về những điều mình đang có. Bên cạnh đó, ảnh hưởng của chủ nghĩa cá nhân cũng khiến một số người đề cao bản thân quá mức, xem thành công là kết quả duy nhất của nỗ lực cá nhân mà quên đi sự đồng hành của những người xung quanh. Mặt khác, việc giáo dục về lòng biết ơn trong gia đình và nhà trường đôi khi vẫn còn thiên về lý thuyết mà chưa được chuyển hóa thành những trải nghiệm thực tế.
Đáng lo ngại hơn, khi văn hóa cảm ơn bị xem nhẹ, con người rất dễ rơi vào trạng thái vô cảm. Một người không biết cảm ơn hôm nay có thể cũng sẽ không biết xin lỗi khi làm tổn thương người khác vào ngày mai. Bởi lòng biết ơn và trách nhiệm luôn có mối quan hệ mật thiết với nhau. Khi không biết trân trọng những gì mình nhận được, con người sẽ dần đánh mất khả năng thấu hiểu và đồng cảm. Đó chính là một trong những nguyên nhân làm cho các mối quan hệ trở nên lạnh nhạt và xã hội trở nên thiếu sự gắn kết.
Bởi vậy, việc xây dựng văn hóa cảm ơn cần bắt đầu từ những điều giản dị nhất. Người trẻ hãy học cách nói lời cảm ơn với cha mẹ sau mỗi bữa cơm, cảm ơn thầy cô sau những bài học, cảm ơn bạn bè khi nhận được sự giúp đỡ. Quan trọng hơn, cần biến lời cảm ơn thành hành động cụ thể bằng cách sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn với những người đã yêu thương mình. Gia đình cần tạo môi trường để con cái hiểu được giá trị của lòng biết ơn. Nhà trường cần giáo dục học sinh bằng những hoạt động trải nghiệm thay vì chỉ những bài học lý thuyết. Xã hội cũng cần lan tỏa những tấm gương sống đẹp để nuôi dưỡng những giá trị nhân văn trong thế hệ trẻ.
Nhà triết học Cicero từng khẳng định: “Lòng biết ơn không chỉ là đức hạnh lớn nhất mà còn là cội nguồn của mọi đức hạnh khác.” Thật vậy, từ lòng biết ơn sẽ nảy sinh sự yêu thương, trách nhiệm và lòng nhân ái. Văn hóa cảm ơn vì thế không phải là một phép xã giao đơn thuần mà là biểu hiện của chiều sâu tâm hồn và nhân cách con người. Trong hành trình trưởng thành của tuổi trẻ, có thể chúng ta chưa làm được những điều lớn lao cho xã hội, nhưng hoàn toàn có thể bắt đầu bằng một lời cảm ơn chân thành. Bởi đôi khi, chính những điều nhỏ bé ấy lại góp phần làm nên một xã hội văn minh, tử tế và giàu tình người hơn.
Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay - mẫu 8
Người Nhật Bản nổi tiếng với văn hóa cúi chào và cảm ơn trong từng hành động nhỏ nhất – từ việc mua một gói kẹo ở siêu thị đến khi nhận sự giúp đỡ từ người khác. Người Pháp có vô vàn cách nói lời cảm ơn tinh tế, tùy theo mức độ và hoàn cảnh. Người Việt Nam ta cũng có truyền thống “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” – coi trọng lòng biết ơn như một đạo lý làm người. Thế nhưng, trong guồng quay của xã hội hiện đại, văn hóa “cảm ơn” của người trẻ đang đứng trước nhiều nguy cơ bị biến dạng. Lời cảm ơn có lúc trở nên hời hợt, có lúc bị lãng quên, lại có lúc được thay thế bằng những hành vi sai lệch. Đây là một thực tế cần được nhìn nhận một cách thẳng thắn và tìm ra những giải pháp thiết thực.
Một trong những biểu hiện đáng lo ngại nhất của sự xuống cấp trong văn hóa cảm ơn chính là xu hướng “vật chất hóa” lòng biết ơn. Nhiều người trẻ ngày nay cho rằng nói lời cảm ơn không đủ, cần phải “cảm ơn bằng tiền” hoặc bằng quà cáp. Điều này nghe có vẻ hào phóng, nhưng thực chất lại làm mất đi giá trị tinh thần vốn có của lời cảm ơn. Một sinh viên được thầy hướng dẫn tận tình làm khóa luận, thay vì một lời cảm ơn chân thành, lại nghĩ đến chuyện biếu quà; một người trẻ được bạn bè giúp đỡ lúc khó khăn, thay vì nói “cảm ơn”, lại rủ đi nhậu nhẹt hoặc mua quà cảm ơn. Sự vật chất hóa ấy vô tình biến các mối quan hệ chân thành trở nên “thực dụng”, “mua bán”. Nó cũng tạo ra một áp lực vô hình: nếu không có tiền, không có quà, liệu ta có còn dám nhận sự giúp đỡ? Rõ ràng, đây là một lệch lạc cần được điều chỉnh. Lời cảm ơn bằng trái tim, bằng thái độ chân thành mới là giá trị đích thực, không gì có thể thay thế.
Bên cạnh đó, mạng xã hội – dù là công cụ giao tiếp hữu ích – cũng đang góp phần làm biến dạng văn hóa “cảm ơn”. Trên Facebook, Instagram hay TikTok, người ta dễ dàng gõ “cảm ơn” như một phản xạ, kèm theo những icon trái tim, những sticker dễ thương. Nhưng sự dễ dàng ấy lại khiến lời cảm ơn trở nên nhạt nhẽo, vô hồn. Có bạn trẻ cảm ơn bạn bè trên tường nhà một cách công khai, nhưng khi gặp trực tiếp lại chẳng nói nửa lời. Có bạn nhắn tin “cảm ơn” rất nhanh, nhưng trong lòng chẳng hề cảm kích. Sự “ảo hóa” lời cảm ơn ấy tạo ra một khoảng cách giữa lời nói và cảm xúc, khiến cho những tương tác trực tiếp trở nên gượng gạo, thiếu tự nhiên. Nghiêm trọng hơn, nhiều bạn trẻ còn dùng lời cảm ơn như một “vũ khí” ngoại giao, một chiêu trò để lấy lòng, để đánh bóng bản thân trên mạng xã hội. Những lời cảm ơn “thả thính”, “khoe mẽ” ấy không khác gì những màn kịch, chẳng có chút chân thành.
Một biểu hiện khác cũng rất đáng suy ngẫm: sự “ngại ngùng” khi nói lời cảm ơn trong gia đình. Rất nhiều người trẻ dễ dàng nói “cảm ơn” với bạn bè, đồng nghiệp, thậm chí với người lạ, nhưng lại cực kỳ khó khăn khi muốn nói hai tiếng ấy với cha mẹ, ông bà, anh chị em ruột thịt. Họ cho rằng trong gia đình thì “cảm ơn” là khách sáo, là xa cách, là không cần thiết. Sự ngại ngùng này thực chất là một biểu hiện của sự thiếu tinh tế và chưa trưởng thành. Bởi lẽ, chính trong gia đình – nơi tình yêu thương là vô điều kiện – thì lời cảm ơn lại càng có ý nghĩa đặc biệt. Một lời “cảm ơn mẹ đã nấu cơm” không phải là khách sáo, mà là sự công nhận những hy sinh thầm lặng hằng ngày của mẹ. Một lời “cảm ơn bố đã dạy con” không phải là xa cách, mà là sự trân trọng những bài học quý giá bố dành cho con. Lời cảm ơn trong gia đình còn giúp xóa đi những khoảng cách thế hệ, hàn gắn những tổn thương, và nuôi dưỡng tình cảm để nó ngày càng bền chặt.
Trước những biểu hiện lệch lạc ấy, chúng ta cần làm gì để khôi phục và phát triển một nền văn hóa “cảm ơn” lành mạnh, chân thực trong giới trẻ? Trước hết, cần khẳng định rằng: lời cảm ơn đích thực phải xuất phát từ trái tim, phải đi kèm với thái độ và hành động phù hợp. Không cần quá hoa mỹ, không cần quá dài dòng, chỉ cần chân thành. Một cái nắm tay nhẹ, một cái nhìn thẳng vào mắt, một nụ cười ấm áp sẽ làm cho lời cảm ơn thêm phần trọng lượng. Người trẻ cần học cách nói lời cảm ơn đúng lúc, đúng chỗ, và quan trọng nhất là đúng với cảm xúc thật của mình.
Thứ hai, hãy bắt đầu từ gia đình. Cha mẹ hãy tập cho con thói quen nói lời cảm ơn từ khi còn nhỏ, không chỉ với người ngoài mà ngay trong gia đình. Hãy cảm ơn con khi con giúp việc nhà, cảm ơn con khi con ngoan ngoãn. Đồng thời, cha mẹ cũng đừng ngại nói lời cảm ơn với con cái, với ông bà, với nhau. Một gia đình tràn ngập lời cảm ơn sẽ là môi trường tốt nhất để trẻ hình thành nhân cách biết ơn.
Thứ ba, nhà trường cần tăng cường giáo dục kỹ năng sống, trong đó có kỹ năng bày tỏ lòng biết ơn. Các hoạt động như viết thư cảm ơn, làm bưu thiếp tri ân, tổ chức “Ngày cảm ơn” định kỳ sẽ giúp học sinh thực hành và trải nghiệm. Quan trọng hơn, thầy cô hãy là tấm gương về lòng biết ơn: cảm ơn học sinh khi các em phát biểu tốt, cảm ơn phụ huynh khi họ hợp tác, cảm ơn đồng nghiệp khi họ giúp đỡ. Sự lan tỏa từ những tấm gương cụ thể sẽ có sức mạnh hơn mọi bài giảng lý thuyết.
Cuối cùng, mỗi người trẻ hãy tự rèn luyện cho mình một trái tim biết ơn. Hãy tập dừng lại mỗi ngày và nghĩ về những điều khiến mình biết ơn: sức khỏe, gia đình, bạn bè, thầy cô, những cơ hội mà cuộc sống mang lại. Khi trong lòng đã có lòng biết ơn, lời cảm ơn sẽ tự nhiên tuôn chảy, chân thành và ấm áp. Đừng để những bộn bề của cuộc sống, những xô bồ của mạng xã hội làm chai lỳ trái tim mình. Hãy nhớ rằng, một xã hội văn minh bắt đầu từ những lời cảm ơn nhỏ bé hàng ngày.
Tóm lại, văn hóa “cảm ơn” không phải là một khái niệm trừu tượng hay xa vời. Nó hiện hữu trong từng lời nói, từng cử chỉ, từng hành động của mỗi người trẻ mỗi ngày. Nó có thể bị biến dạng bởi vật chất hóa, bởi sự ảo hóa, bởi sự ngại ngùng vụng về; nhưng nó hoàn toàn có thể được khôi phục và phát triển nếu mỗi chúng ta ý thức được giá trị đích thực của nó. Hãy để lời cảm ơn không chỉ là một câu nói chiếu lệ, mà là một hành động văn hóa, một biểu hiện của tình người. Hãy để mỗi ngày trôi qua, chúng ta đều nói được những lời cảm ơn chân thành: cảm ơn cuộc sống, cảm ơn những người thân yêu, cảm ơn cả những khó khăn thử thách vì đã cho chúng ta cơ hội trưởng thành. Và trên hết, hãy để lòng biết ơn trở thành ngọn lửa sưởi ấm trái tim tuổi trẻ, để các bạn bước vào đời với một tâm thế giàu có nhất – giàu có về tình cảm và nhân cách. Như một câu nói nổi tiếng đã từng vang lên: “Lòng biết ơn là trí nhớ của trái tim”. Hãy để trí nhớ ấy mãi tươi mới, để trái tim tuổi trẻ không bao giờ quên cách rung động trước những điều tử tế.
Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay - mẫu 9
Trong tác phẩm Những người khốn khổ, nhà văn Victor Hugo từng viết rằng: “Trên đời này, không có gì mạnh hơn một trái tim biết yêu thương.” Có lẽ cũng bởi thế mà những giá trị làm nên vẻ đẹp của con người không phải lúc nào cũng là những điều lớn lao. Đôi khi, một lời cảm ơn chân thành lại có thể khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Lời cảm ơn là biểu hiện giản dị của lòng biết ơn, nhưng phía sau hai tiếng ngắn ngủi ấy là cả một nền văn hóa ứng xử, một trình độ nhận thức và một chiều sâu nhân cách. Trong bối cảnh xã hội hiện đại, khi tuổi trẻ đang đứng trước những cơ hội lớn lao của thời đại hội nhập nhưng cũng đối mặt với không ít thách thức về lối sống và giá trị tinh thần, việc xây dựng văn hóa cảm ơn trở thành một vấn đề đáng được suy ngẫm.
Nếu văn hóa ứng xử là tấm gương phản chiếu nhân cách con người thì văn hóa cảm ơn chính là một trong những biểu hiện đẹp nhất của tấm gương ấy. Cảm ơn là sự ghi nhận những điều tốt đẹp mà người khác đã dành cho mình; là thái độ trân trọng đối với sự giúp đỡ, yêu thương và sẻ chia trong cuộc sống. Văn hóa cảm ơn không chỉ nằm ở lời nói mà còn được thể hiện qua ánh mắt, cử chỉ, hành động và cả cách sống của mỗi người. Đó là khi một người con biết cúi đầu trước những hi sinh của cha mẹ; khi một học trò biết trân trọng công lao dạy dỗ của thầy cô; khi một công dân biết ghi nhớ những đóng góp thầm lặng của những người lao động trong xã hội.
Từ góc độ nhân văn, lời cảm ơn là minh chứng cho khả năng đồng cảm của con người. Chỉ khi nhận ra giá trị của những gì mình nhận được, con người mới biết trân trọng và bày tỏ lòng biết ơn. Điều đó chứng tỏ rằng họ không sống ích kỉ trong thế giới của riêng mình mà luôn ý thức được sự hiện diện của người khác. Một lời cảm ơn vì thế không chỉ làm người nghe cảm thấy được tôn trọng mà còn giúp người nói trở nên cao đẹp hơn. Nói cách khác, cảm ơn không chỉ là cho đi sự ghi nhận mà còn là cách nuôi dưỡng nhân cách của chính mình.
Đối với tuổi trẻ, văn hóa cảm ơn có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Thanh niên là lực lượng năng động nhất của xã hội, là những người sẽ gánh vác trách nhiệm xây dựng đất nước trong tương lai. Tuy nhiên, trước khi trở thành những công dân có ích, họ cần học cách trở thành những con người tử tế. Một người trẻ biết cảm ơn sẽ biết khiêm nhường trước thành công, biết trân trọng sự giúp đỡ và biết sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng. Họ hiểu rằng không ai trưởng thành bằng sức lực của riêng mình. Đằng sau một tấm bằng tốt nghiệp là biết bao giọt mồ hôi của cha mẹ; đằng sau những thành tích học tập là sự tận tụy của thầy cô; đằng sau những cơ hội trong cuộc sống là công sức của rất nhiều người đã âm thầm đóng góp. Nhận thức được điều đó chính là nền tảng để hình thành lòng biết ơn.
Không phải ngẫu nhiên mà lòng biết ơn luôn được xem là một trong những giá trị cốt lõi của văn hóa Việt Nam. Từ ngàn đời nay, dân tộc ta đã xây dựng một hệ thống đạo lí dựa trên sự tri ân và ghi nhớ công lao của người đi trước. Những ngày lễ như Giỗ Tổ Hùng Vương, Ngày Thương binh – Liệt sĩ hay truyền thống thờ cúng tổ tiên đều phản ánh sâu sắc tinh thần “uống nước nhớ nguồn”. Văn hóa cảm ơn của người trẻ hôm nay thực chất là sự tiếp nối những giá trị đạo đức truyền thống ấy trong đời sống hiện đại. Khi biết cảm ơn cha mẹ, thầy cô và xã hội, người trẻ không chỉ thể hiện phép lịch sự mà còn đang góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc.
Thế nhưng, trong nhịp sống gấp gáp của thời đại công nghệ, văn hóa cảm ơn đang đứng trước nhiều nguy cơ bị lãng quên. Một bộ phận người trẻ dường như đã quen với việc nhận mà quên mất việc tri ân. Họ coi sự chăm sóc của cha mẹ là điều hiển nhiên, xem sự tận tụy của thầy cô là trách nhiệm bắt buộc, thậm chí thờ ơ với những người lao động đang phục vụ cuộc sống của mình mỗi ngày. Trên mạng xã hội, người ta dễ dàng bày tỏ cảm xúc trước những xu hướng nhất thời nhưng lại ngại ngùng khi nói một lời cảm ơn chân thành với người thân bên cạnh. Đó không chỉ là sự thiếu sót trong cách ứng xử mà còn là dấu hiệu của sự nghèo nàn về đời sống tinh thần.
Đáng suy ngẫm hơn, sự thiếu vắng văn hóa cảm ơn còn phản ánh một căn bệnh của xã hội hiện đại: căn bệnh vô cảm. Khi con người quen coi mọi điều mình nhận được là đương nhiên, họ sẽ dần đánh mất khả năng rung động trước những hi sinh và yêu thương của người khác. Một người không biết cảm ơn cha mẹ sẽ khó thấu hiểu nỗi vất vả của đấng sinh thành. Một người không biết cảm ơn cuộc đời sẽ luôn cảm thấy mình thiếu thốn và bất mãn. Và một xã hội thiếu lòng biết ơn sẽ khó có thể duy trì những giá trị nhân văn bền vững.
Vì vậy, xây dựng văn hóa cảm ơn trong giới trẻ cần trở thành một nhiệm vụ quan trọng của gia đình, nhà trường và xã hội. Gia đình phải là nơi gieo những hạt giống đầu tiên của lòng biết ơn. Nhà trường không chỉ dạy kiến thức mà còn cần bồi dưỡng nhân cách và kỹ năng ứng xử. Bản thân người trẻ cũng phải học cách nhìn lại cuộc sống bằng ánh mắt của sự trân trọng. Hãy biết cảm ơn cha mẹ vì những hi sinh lặng thầm, cảm ơn thầy cô vì những bài học quý giá, cảm ơn bạn bè vì sự đồng hành và cảm ơn cả những khó khăn vì chúng giúp ta trưởng thành. Khi biết tri ân cuộc sống, con người sẽ sống nhân hậu hơn, trách nhiệm hơn và hạnh phúc hơn.
Có người từng nói rằng: “Lời cảm ơn là bông hoa đẹp nhất nở trong khu vườn của tâm hồn.” Quả thật, một xã hội văn minh không chỉ được tạo nên bởi những tòa nhà cao tầng hay những tiến bộ khoa học mà còn được xây dựng từ những giá trị nhân văn giản dị trong cách con người đối xử với nhau. Văn hóa cảm ơn chính là một trong những giá trị như thế. Đối với người trẻ hôm nay, biết nói lời cảm ơn không chỉ là học một phép lịch sự mà còn là học cách làm người. Và khi mỗi người trẻ biết sống với lòng biết ơn chân thành, xã hội sẽ trở nên ấm áp hơn, nhân ái hơn và giàu tình người hơn.
Nghị luận bàn về văn hoá và cảm ơn trong cách ứng xử của người trẻ hiện nay - mẫu 10
Có một câu chuyện thực tế: Một người bạn trẻ của tôi – tạm gọi là H. – vừa nhận được học bổng du học. Anh đã viết một bức thư dài cảm ơn cha mẹ, thầy cô và bạn bè, đăng lên trang cá nhân. Bức thư nhận được hàng nghìn lượt yêu thích và chia sẻ. Nhưng điều thú vị là, ngay trong những lời bình luận, có người khen H. “sống tình cảm”, có người lại cho rằng “làm màu”, “khoe mẽ”. Câu chuyện nhỏ ấy phản ánh một thực tế: trong xã hội hiện đại, việc bày tỏ lòng biết ơn – dù là chân thành – đôi khi cũng bị đánh giá theo nhiều chiều, thậm chí bị chế giễu, hoài nghi. Vậy văn hóa “cảm ơn” của người trẻ đang thực sự ở đâu, và đâu là ranh giới giữa sự chân thành và sự “diễn”?
Trước hết, phải thừa nhận rằng, so với thế hệ cha anh, người trẻ ngày nay có nhiều cơ hội và phương tiện hơn để bày tỏ lòng biết ơn. Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh, họ có thể gửi lời cảm ơn đến người thân ở xa qua tin nhắn, cuộc gọi video. Họ có thể viết status, làm video tri ân thầy cô nhân ngày 20/11, hay tham gia các chiến dịch “Cảm ơn người lao động”, “Cảm ơn y bác sĩ” trong đại dịch. Sự đa dạng về hình thức thể hiện là một điểm tích cực, cho thấy giới trẻ không hề vô cảm hay vô ơn như nhiều người vẫn nghĩ. Trái lại, có rất nhiều bạn trẻ sống rất tình cảm, biết trân trọng những gì mình đang có và sẵn sàng bày tỏ lòng biết ơn một cách sáng tạo, phù hợp với thời đại.
Tuy nhiên, cũng chính sự đa dạng về hình thức ấy lại tiềm ẩn nguy cơ biến lời cảm ơn thành một “vở kịch” trên mạng xã hội. Không ít bạn trẻ “cảm ơn” một cách phô trương, khoe mẽ, nhằm thu hút sự chú ý, câu like, câu view. Họ viết những dòng status dài cảm động về cha mẹ, nhưng ở nhà thì chẳng bao giờ phụ giúp việc nhà hay nói một lời cảm ơn trực tiếp. Họ làm video tri ân thầy cô rất công phu, nhưng trên lớp thì nói chuyện riêng, không chú ý nghe giảng. Họ tham gia các phong trào cảm ơn cộng đồng để chụp ảnh “check-in”, nhưng khi trở về thì chẳng có hành động thiết thực nào. Những lời cảm ơn “ảo” ấy, dù được trình bày đẹp đẽ đến đâu, cũng chỉ là những màn kịch nhất thời, không có giá trị thực sự. Nó thậm chí còn nguy hiểm hơn sự im lặng, bởi nó tạo ra ảo giác về một xã hội đầy lòng biết ơn, che đậy sự thật rằng nhiều người trẻ đang dần mất khả năng cảm xúc chân thật.
Bên cạnh đó, một hiện tượng đáng nói khác là sự “cực đoan” trong cách bày tỏ lòng biết ơn. Có bạn trẻ nói cảm ơn quá nhiều, quá dài dòng, đến mức gây khó chịu cho người nghe. Có bạn lại cho rằng chỉ cần cảm ơn trong lòng là đủ, không cần nói ra, vì “người ta sẽ hiểu”. Cả hai thái độ này đều không phải là văn hóa “cảm ơn” đúng đắn. Nói cảm ơn quá nhiều một cách máy móc sẽ làm mất đi giá trị của nó; im lặng không nói gì thì người khác không thể đọc được suy nghĩ của bạn. Lời cảm ơn cần vừa đủ, đúng lúc, đúng mức, và quan trọng nhất là xuất phát từ sự chân thành. Nó cần được nói ra, nhưng không cần phải quá cầu kỳ, phô trương.
Vậy, thế nào là một văn hóa “cảm ơn” đúng đắn và lành mạnh trong giới trẻ? Theo tôi, trước hết, lời cảm ơn phải xuất phát từ sự nhận thức sâu sắc về công ơn của người khác. Không phải ai cũng có nghĩa vụ phải giúp đỡ mình. Khi được giúp đỡ, dù nhỏ hay lớn, đều đáng để trân trọng. Một người trẻ có văn hóa là người biết trân trọng những điều nhỏ bé ấy, từ bát cơm mẹ nấu, lời giảng của thầy, cho đến cái nhường đường của người lạ. Thứ hai, lời cảm ơn cần được thể hiện bằng cả lời nói và hành động. Không chỉ nói “cảm ơn” bằng miệng, mà còn thể hiện qua việc làm: chăm chỉ học tập để không phụ lòng thầy cô, hiếu thảo với cha mẹ bằng những việc làm cụ thể, giúp đỡ lại người khác khi có cơ hội. Hành động cụ thể bao giờ cũng có giá trị hơn những lời nói suông. Thứ ba, lời cảm ơn cần được thể hiện một cách chân thành, giản dị, đúng với hoàn cảnh và mối quan hệ. Với cha mẹ, đôi khi chỉ cần một cái ôm, một bữa cơm sum họp, một lời hỏi thăm sức khỏe cũng đã là lời cảm ơn sâu sắc. Với thầy cô, một sự chú ý lắng nghe trong giờ học, một lời chào lễ phép cũng đủ thể hiện lòng biết ơn. Không cần phải quá cầu kỳ, hoa mỹ, nhưng phải thật lòng.
Đặc biệt, trong thời đại mạng xã hội, người trẻ cần học cách “cân bằng” giữa thế giới ảo và thực. Hãy dùng mạng xã hội như một công cụ để lan tỏa những giá trị tích cực, nhưng đừng để nó thay thế hoàn toàn cho những lời cảm ơn trực tiếp, chân thành. Một tin nhắn cảm ơn trên Facebook không thể bằng một cuộc gọi điện thoại hỏi thăm, và một cuộc gọi điện thoại cũng không thể bằng một lần về thăm nhà, ngồi ăn cơm cùng cha mẹ. Công nghệ chỉ là phương tiện, còn tình cảm chân thành mới là đích đến.
Tóm lại, văn hóa “cảm ơn” của người trẻ hiện nay đang ở một giai đoạn chuyển mình đầy phức tạp. Bên cạnh những biểu hiện tích cực như sự đa dạng hóa hình thức thể hiện, vẫn còn những lệch lạc đáng lo ngại: sự phô trương, hình thức, ảo tưởng trên mạng xã hội, hay sự cực đoan trong cách bày tỏ. Điều quan trọng là mỗi bạn trẻ cần tự ý thức, tự điều chỉnh để lời cảm ơn của mình luôn là những lời nói từ trái tim, chứ không phải là những màn kịch hay những phản xạ vô hồn. Hãy nhớ rằng, lòng biết ơn đích thực không nằm ở số lượng like hay view, mà nằm ở sự thay đổi tích cực trong hành động và thái độ sống của mỗi người. Một xã hội văn minh không chỉ cần những lời cảm ơn đẹp, mà cần những trái tim biết ơn chân thành, và những hành động tử tế xuất phát từ lòng biết ơn ấy. Và thế hệ trẻ hôm nay, với sự nhạy bén và sáng tạo, hoàn toàn có thể làm được điều đó – nếu các bạn biết sống thật với chính mình và với những người xung quanh. Hãy để lời “cảm ơn” không chỉ là âm thanh thoát ra từ cổ họng, mà là ánh sáng của tình người, sưởi ấm thế giới này từ những điều nhỏ bé nhất.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề liên quan đến tuổi trẻ (Cách ứng xử trong các mối quan hệ gia đình, xã hội) Sự thiếu kiềm chế cảm xúc trong ứng xử của một bộ phận thanh niên hiện nay
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề liên quan đến tuổi trẻ (Cách ứng xử trong các mối quan hệ gia đình, xã hội) Tinh thần trách nhiệm của người trẻ trong các mối quan hệ cộng đồng
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề liên quan đến tuổi trẻ (Cách ứng xử trong các mối quan hệ gia đình, xã hội): Bàn lối sống ích kỉ của một bộ phận giới trẻ và hậu quả của nó
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề liên quan đến tuổi trẻ (Cách ứng xử trong các mối quan hệ gia đình, xã hội): Vai trò của sự tôn trọng trong các mối quan hệ xã hội của người trẻ
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề liên quan đến tuổi trẻ (Cách ứng xử trong các mối quan hệ gia đình, xã hội): Cách ứng xử của giới trẻ trên không gian mạng
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề liên quan đến tuổi trẻ (Cách ứng xử trong các mối quan hệ gia đình, xã hội): Cách ứng xử của người trẻ khi đối mặt với áp lực dư luận
TÀI LIỆU CLC DÀNH CHO GIÁO VIÊN VÀ PHỤ HUYNH LỚP 12
Bộ giáo án, bài giảng powerpoint, đề thi file word có đáp án 2026 tại https://tailieugiaovien.com.vn/
Hỗ trợ zalo: VietJack Official
Tổng đài hỗ trợ đăng ký: 084 283 45 85
Công cụ giáo viên (2048.VN)
Tạo- trộn đề thi miễn phí từ file PDF, Word, Giao bài nhanh chóng, Hoàn toàn Free
- Soạn văn 12 (hay nhất)
- Soạn văn 12 (ngắn nhất)
- Soạn văn 12 (siêu ngắn)
- Giải sgk Toán 12
- Giải Tiếng Anh 12 Global Success
- Giải sgk Vật Lí 12
- Giải sgk Hóa học 12
- Giải sgk Sinh học 12
- Giải sgk Lịch Sử 12
- Giải sgk Địa Lí 12
- Giải sgk Giáo dục KTPL 12
- Giải sgk Tin học 12
- Giải sgk Công nghệ 12
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 12
- Giải sgk Giáo dục quốc phòng 12
- Giải sgk Âm nhạc 12
- Giải sgk Mĩ thuật 12

