10+ Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích (điểm cao)

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích

a) Mở bài:

- Giới thiệu truyện tranh em yêu thích (có thể giới thiệu ngắn về nhân vật chính hoặc bối cảnh).

- Nêu lý do vì sao em muốn chuyển thể truyện tranh này thành truyện ngắn.

b) Thân bài:

- Giới thiệu nhân vật chính và bối cảnh:

+ Nhân vật chính là ai? (Tính cách, ước mơ, hoàn cảnh sống).

+ Bối cảnh câu chuyện diễn ra ở đâu? (Thành phố, thế giới phép thuật, trường học, v.v.)

- Sự kiện chính:

+ Miêu tả sự kiện làm thay đổi cuộc đời của nhân vật (nhận được sức mạnh, gặp người thầy đặc biệt, một cuộc phiêu lưu bất ngờ, v.v.)

+ Những khó khăn và thách thức mà nhân vật gặp phải sau sự kiện đó.

- Phát triển câu chuyện:

+ Nhân vật chính sử dụng sức mạnh hoặc kinh nghiệm mới để vượt qua khó khăn.

Quảng cáo

+ Tương tác với các nhân vật phụ (bạn bè, kẻ thù, người thân) để phát triển câu chuyện.

+ Tâm lý nhân vật thay đổi, trưởng thành qua từng tình huống.

- Cao trào:

+ Cuộc đối đầu lớn nhất hoặc thử thách quan trọng nhất mà nhân vật phải đối mặt.

+ Nhân vật chính đối diện với những quyết định quan trọng về đạo đức, tình cảm, hoặc sự hy sinh.

c) Kết bài:

- Kết quả của cuộc phiêu lưu: Nhân vật chính thành công hay thất bại?

- Bài học mà nhân vật và người đọc có thể rút ra.

- Gợi mở về tương lai của nhân vật (có thể kết thúc mở nếu phù hợp với câu chuyện).

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích - mẫu 1

Trong một thế giới nơi con người chung sống với những sinh vật kỳ bí, có một ngôi làng nhỏ nằm giữa rừng sâu. Ở đó, cậu bé Kaito lớn lên cùng với ước mơ trở thành một chiến binh vĩ đại như cha mình.

Quảng cáo

Một ngày nọ, ngôi làng bị một con quái thú khổng lồ tấn công. Ngọn lửa từ hơi thở của nó thiêu rụi nhiều ngôi nhà, và người dân chỉ biết bỏ chạy trong hoảng loạn. Kaito, dù còn nhỏ, nhưng không thể khoanh tay đứng nhìn. Cậu nhớ lại những câu chuyện cha từng kể về cách chiến đấu với quái thú và quyết định đối mặt với nó.

Kaito lao vào rừng sâu, nơi cậu từng nghe kể có một thanh kiếm thần ẩn giấu. Trên đường đi, cậu gặp một cô gái bí ẩn tên là Mira, người sở hữu sức mạnh điều khiển gió. Mira nhìn thấy quyết tâm của Kaito và quyết định giúp cậu. Họ cùng nhau vượt qua những thử thách đầy nguy hiểm để tìm kiếm thanh kiếm.

Khi đến nơi, họ phát hiện thanh kiếm bị phong ấn bởi một phép thuật cổ xưa. Chỉ những ai có trái tim kiên định và lòng dũng cảm thực sự mới có thể rút nó ra. Kaito nhắm mắt, hít một hơi sâu, và đặt tay lên chuôi kiếm. Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, và thanh kiếm đáp lại cậu.

Với thanh kiếm trong tay và Mira bên cạnh, Kaito quay trở về làng. Cuộc chiến với con quái thú diễn ra khốc liệt, nhưng nhờ sự phối hợp giữa sức mạnh gió của Mira và thanh kiếm thần, Kaito đã tung ra đòn kết liễu, đánh bại quái thú.

Quảng cáo

Dân làng vui mừng khôn xiết. Kaito từ một cậu bé mơ mộng nay đã trở thành một người hùng thực thụ. Nhưng hơn hết, cậu hiểu rằng sức mạnh không chỉ đến từ thanh kiếm hay phép thuật, mà còn từ lòng dũng cảm và sự đoàn kết.

Từ đó, Kaito và Mira tiếp tục cuộc hành trình khám phá thế giới, tìm kiếm những bí ẩn mới và bảo vệ những người yếu thế. Câu chuyện về họ trở thành huyền thoại, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích - mẫu 2

Trên vùng biển rộng lớn, nơi những con sóng vỗ vào mạn thuyền và gió biển mang theo hương vị mặn mòi, có một nhóm hải tặc đang trên đường đến một hòn đảo bí ẩn. Họ là băng hải tặc Mũ Rơm. Dẫn đầu bởi thuyền trưởng Monkey D. Luffy, một chàng trai trẻ với ước mơ trở thành Vua Hải Tặc.

Hôm đó, bầu trời trong xanh và con tàu Thousand Sunny lướt nhẹ trên mặt nước. Luffy ngồi trên mũi tàu, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm. Đột nhiên, Nami - hoa tiêu của băng hét lên: “Luffy! Có một cơn bão đang đến gần!”

Nhưng Luffy chỉ cười lớn: “Không sao đâu! Chúng ta sẽ vượt qua nó!”

Với sự tự tin đó, cả băng bắt đầu chuẩn bị đối phó với cơn bão.

 Zoro - kiếm sĩ mạnh nhất, đứng sẵn sàng với ba thanh kiếm trong tay. Sanji - đầu bếp tài ba - nhanh chóng cất đồ ăn vào trong kho. Usopp - người bắn tỉa - kiểm tra lại những vũ khí của mình. Còn Chopper - bác sĩ nhỏ bé - chuẩn bị sẵn sàng để cứu chữa bất kỳ ai bị thương.

Cơn bão ập đến dữ dội, sóng lớn đánh vào tàu, gió gào thét như muốn xé toạc mọi thứ. Nhưng với sự đoàn kết và kỹ năng của cả băng, họ dần dần vượt qua được cơn bão. Khi bầu trời trở lại trong xanh, một hòn đảo xinh đẹp hiện ra trước mắt họ.

“Đảo rồi!” Luffy reo lên, mắt sáng rực. Cả băng cùng nhau đổ bộ lên đảo, nơi họ khám phá ra một kho báu cổ xưa. Nhưng kho báu này không phải là vàng bạc hay châu báu, mà là một cuốn nhật ký của một thuyền trưởng hải tặc đã từng đi qua đây. Cuốn nhật ký kể về những cuộc phiêu lưu và bài học về tình bạn, lòng dũng cảm và sự hy sinh 

Luffy cầm cuốn nhật ký lên, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt:

- Đây mới chính là kho báu thực sự!

 Cả băng cùng nhau đọc cuốn nhật ký và họ hiểu ra rằng hành trình của họ không chỉ là tìm kiếm kho báu mà còn là những trải nghiệm và kỷ niệm mà họ tạo ra cùng nhau. Và thế là băng hải tặc Mũ Rơm lại tiếp tục hành trình của mình, tiến về phía chân trời, nơi những cuộc phiêu lưu mới đang chờ đón.

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích - mẫu 3

Một ngày, Nobita lại đang ngồi trong phòng học, mặt mày buồn bã vì không hoàn thành bài tập về nhà. Cậu lén nhìn ra cửa sổ, hy vọng có một phép màu xảy ra để giúp mình. Chỉ một lúc sau, Doraemon xuất hiện bên cạnh, với chiếc túi thần kỳ quen thuộc.

"Chà, Nobita! Mình biết cậu đang gặp khó khăn với bài tập phải không?" – Doraemon mỉm cười, lấy ra một chiếc bút thần.

"Đây là chiếc bút thần. Nó có thể viết ra bất cứ điều gì cậu muốn, miễn là cậu có ý tưởng rõ ràng."

Nobita nhìn chiếc bút một cách hoài nghi. "Chắc chắn rồi! Nếu nó viết được mọi thứ, sao mình không dùng nó để làm bài tập và lấy điểm cao?"

Doraemon cảnh báo: "Nhớ nhé, chiếc bút này chỉ giúp cậu viết ra những gì cậu nghĩ, nhưng đừng lạm dụng nó."

Nobita phấn khích cầm chiếc bút, nghĩ về câu trả lời cho bài tập và bắt đầu viết. Chỉ sau vài phút, cậu đã hoàn thành xong bài tập và nộp cho giáo viên với vẻ tự hào. Nhưng điều không ngờ đã xảy ra.

Ngày hôm sau, khi Nobita mở sách vở, những câu trả lời mà chiếc bút thần đã viết không phải là những gì cậu muốn. Những câu trả lời về toán học, văn học, tất cả đều biến thành những bài văn kể về những cuộc phiêu lưu tưởng tượng mà Nobita đã nghĩ ra. Cả lớp ồn ào cười vì bài tập kỳ lạ của cậu.

Doraemon nhìn Nobita với vẻ buồn bã: "Cậu đã quên mất rằng, chiếc bút thần chỉ giúp cậu viết những gì cậu nghĩ thật sự trong lòng. Nếu cậu không nghiêm túc, kết quả sẽ chẳng như mong muốn đâu."

Nobita bối rối và xin lỗi Doraemon. Cậu nhận ra rằng, thay vì tìm kiếm sự trợ giúp từ công cụ, điều quan trọng là phải tự mình cố gắng, học hỏi và chịu trách nhiệm với những gì mình làm.

Câu chuyện kết thúc với việc Nobita hứa sẽ chăm chỉ học hành hơn, không phụ thuộc vào những thứ thần kỳ nữa. Và Doraemon cũng đã rút ra bài học rằng đôi khi sự giúp đỡ đúng lúc, nhưng vẫn phải để bạn bè tự lực vươn lên.

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích - mẫu 4

Một đêm mưa giông, Conan – cậu bé thám tử tài ba – nhận được lời mời đến tham dự buổi tiệc sang trọng tại một ngôi biệt thự cổ nằm ven ngoại ô thành phố. Ngôi nhà tráng lệ nhưng tràn ngập không khí u ám, như chứa đựng một bí ẩn lớn chờ được hé lộ.

Khi các vị khách bắt đầu tụ họp, tiếng cười nói rộn rã xen lẫn âm thanh của mưa rơi ngoài trời. Bất chợt, một tiếng la hét vang lên từ hành lang phía sau, khiến không khí trở nên căng thẳng. Ngay sau đó, quý bà già – chủ nhân của ngôi biệt thự – được phát hiện trong tình trạng bất tỉnh, trên cơ thể xuất hiện những vết chích nhỏ kỳ lạ. Cả tiệc bỗng chững lại, và sự hoảng loạn dần lan rộng. Không mất chút thời gian, Conan cùng Ran và thám tử Kogoro được triệu tập về hiện trường. Với đôi mắt tinh tường và trí tuệ sắc bén, Conan bắt đầu quan sát tỉ mỉ từng chi tiết: từ vết nước mắt khô trên chiếc khăn tay, đến vị trí những vật dụng bị xáo trộn không tự nhiên. Cảm nhận được sự bất thường, cậu bé thám tử nhanh chóng nhận ra rằng vụ án không đơn thuần chỉ là một tai nạn.

Trong quá trình điều tra, Conan phát hiện ra rằng quý bà già vốn có mối quan hệ căng thẳng với một số thành viên trong gia đình do tranh chấp tài sản. Đáng chú ý, một vị khách mời tên là Mr. Minh liên tục xuất hiện và biến mất một cách bí ẩn trong đêm tiệc. Hành động lén lút và khuôn mặt lo âu của hắn đã khiến Conan nghi ngờ Akira có liên quan đến vụ án. Từng manh mối được Conan kết nối khéo léo như mảnh ghép của một bức tranh phức tạp. Những lời nói thiếu sót của Akira, sự rối rắm trong cách hắn giải thích sự có mặt của mình tại các thời điểm quan trọng đã tạo nên dấu hiệu bất ổn. Cuối cùng, dưới áp lực của câu hỏi sắc bén và bằng chứng không thể chối cãi, Akira đã thú nhận rằng hắn âm mưu tấn công quý bà già nhằm chiếm đoạt khối tài sản khổng lồ của gia đình.

Vụ án được giải quyết, mang lại cảm giác bồi hồi cho những người có mặt tại buổi tiệc. Họ không chỉ chứng kiến sự xuất sắc của một cậu bé thám tử, mà còn nhận ra bài học sâu sắc về lòng tham và những mưu đồ tàn nhẫn của con người. Nhờ trí thông minh và khả năng quan sát tuyệt vời, Conan một lần nữa khẳng định vị thế “thám tử lừng danh”, người luôn đứng về phía công lý và sự thật, cho dù trong bóng tối của những âm mưu rình rập.

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích - mẫu 5

Trời mưa tầm tã, ánh chớp lóe sáng trên bầu trời đêm. Conan, Ran và nhóm bạn tình cờ tìm thấy một căn biệt thự cũ kỹ khi đang trên đường trở về sau chuyến dã ngoại. Vì mưa quá lớn, họ buộc phải ghé vào đó trú tạm.

Căn biệt thự mang vẻ u ám, bụi bặm phủ đầy những bức chân dung cũ. Khi cả nhóm bước vào, một tiếng động lạ vang lên từ phía hành lang. “Chắc là gió thôi!” Sonoko rùng mình nói, nhưng Conan thì không nghĩ vậy. Cậu bé quan sát xung quanh và phát hiện ra dấu chân ướt trên sàn nhà – một dấu hiệu rõ ràng rằng có ai đó vừa ở đây.

Bất ngờ, họ phát hiện một cánh cửa dẫn xuống tầng hầm. Khi mở ra, cả nhóm hoảng hốt khi thấy một người đàn ông nằm bất động trên sàn, xung quanh là những mảnh giấy vụn rơi vãi. Conan nhanh chóng kiểm tra và nhận ra người này đã bị đánh ngất.

Lúc này, một tiếng bước chân vang lên từ cầu thang. Cửa tầng hầm đóng sầm lại! Cả nhóm bị nhốt bên trong.

Conan bình tĩnh quan sát căn phòng và tìm ra một lối thông gió. Với sự giúp đỡ của Mitsuhiko và Genta, họ mở được cửa thông gió và lần lượt chui ra ngoài. Khi thoát khỏi tầng hầm, Conan lập tức tìm kiếm dấu vết của kẻ lạ mặt.

Sau một hồi suy luận, Conan nhận ra những mảnh giấy vụn thực chất là một tờ bản đồ kho báu cũ. Căn biệt thự này từng thuộc về một nhà quý tộc giàu có, nhưng ông ta đã mất tích bí ẩn. Kẻ nhốt họ lại chắc chắn đang tìm kiếm kho báu.

Với tài suy luận sắc bén, Conan lần theo dấu vết và phát hiện một người đàn ông khả nghi đang cố gắng mở một bức tranh treo trên tường. Cậu nhanh chóng chạy đến, dùng chiếc nơ thay đổi giọng nói giả làm giọng của Mori Kogoro: “Cảnh sát đã bao vây nơi này! Mau đầu hàng đi!”  Tên trộm hoảng sợ, vội vàng bỏ chạy nhưng đã bị Ran dùng một cú đá hạ gục.

Khi cảnh sát đến nơi, họ phát hiện người đàn ông bị ngất trong tầng hầm chính là một nhà khảo cổ học, người đã tìm ra manh mối về kho báu nhưng bị kẻ trộm tấn công. Nhờ Conan, bí ẩn trong căn biệt thự hoang đã được làm sáng tỏ.

Trời đã tạnh mưa, nhóm bạn rời khỏi căn biệt thự, để lại sau lưng một vụ án kỳ bí vừa được phá giải.

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích - mẫu 6

Mùa hè oi ả, ánh nắng rực rỡ chiếu xuyên qua những tán cây trên con phố yên bình. Một buổi sáng đẹp trời tại thành phố Beika, người dân đều bận rộn với công việc thường ngày. Nhưng không ai biết rằng, trong một ngôi nhà nhỏ giữa phố, một thám tử lừng danh đang bắt tay vào một vụ án hóc búa. Đó là Cô-nan – thám tử nhí mà ai cũng phải nể phục, dù chỉ mới 16 tuổi.

Cô-nan, tên thật là Kudo Shinichi, vốn là một thám tử tài ba với khả năng quan sát sắc bén và phân tích tinh tế. Tuy nhiên, vì một tai nạn bất ngờ, cậu bị trúng thuốc độc và bị thu nhỏ lại thành một cậu bé 7 tuổi. Mặc dù vậy, tài năng thám tử của cậu vẫn không hề thay đổi. Cùng với người bạn đồng hành là Ran, một cô gái thông minh và dũng cảm, Cô-nan luôn sẵn sàng giải quyết mọi vụ án mà mình gặp phải.

Hôm nay, Cô-nan nhận được một lời mời từ một vị giám đốc của một công ty lớn trong thành phố. Ông ta lo ngại về một vụ trộm cắp kỳ lạ liên tiếp xảy ra tại công ty mình. Những món đồ quý giá, từ giấy tờ quan trọng đến các tác phẩm nghệ thuật đắt tiền, đã bị mất mà không có bất kỳ dấu vết nào. Điều kỳ lạ hơn là, trong những lần mất đồ, không có bất kỳ nhân viên nào thấy gì bất thường, dù họ luôn có mặt trong tòa nhà.

Cô-nan, dù trong hình hài một cậu bé, nhưng không thể để vụ án chưa giải quyết. Cậu quan sát kỹ lưỡng mọi thứ xung quanh, từ cách nhân viên di chuyển đến từng chi tiết nhỏ nhất trong các phòng làm việc. Sau vài giờ điều tra, Cô-nan phát hiện ra một điều rất bất ngờ – có một hệ thống đường hầm bí mật trong tòa nhà mà chỉ một số ít người biết. Qua các lần mất đồ, người trộm có thể dễ dàng sử dụng các đường hầm này để di chuyển mà không bị phát hiện.

Tuy nhiên, việc lộ diện kẻ trộm không đơn giản. Cô-nan cần phải tìm ra người duy nhất có thể biết về các đường hầm này – một người trong ban lãnh đạo công ty. Sau một cuộc trò chuyện khéo léo với các nhân viên và phân tích các dấu vết để lại, Cô-nan nhận thấy một trong các giám đốc, ông Kato, có thái độ rất đáng nghi. Ông ta thường xuyên xuất hiện trong các khu vực mà không ai mời và dường như biết rõ các lối đi bí mật.

Cuối cùng, với sự giúp đỡ của Ran, Cô-nan đã vạch trần sự thật. Ông Kato chính là kẻ đứng sau vụ trộm cắp. Ông ta đã lợi dụng chức vụ của mình để vào các khu vực cấm, tìm cách lấy trộm các món đồ có giá trị và đưa qua các đường hầm bí mật ra ngoài mà không bị phát hiện.

Vụ án được giải quyết, tên trộm bị bắt, và công ty đã lấy lại được tài sản quý giá. Cô-nan dù chỉ là một cậu bé 7 tuổi nhưng đã một lần nữa chứng minh tài năng thám tử vượt trội của mình. Cậu nhìn Ran mỉm cười, biết rằng dù có bị thu nhỏ, nhưng lòng quyết tâm và trí tuệ của mình vẫn không thể bị che khuất.

Khi vụ án kết thúc, Cô-nan quay lại với cuộc sống bình thường của một cậu bé. Nhưng sâu trong lòng, cậu biết rằng, chỉ cần có thể, cậu sẽ luôn tiếp tục giải quyết những vụ án, bảo vệ công lý và tìm ra sự thật, dù là trong hình hài của một đứa trẻ hay một thám tử lừng danh.

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích - mẫu 7

Buổi chiều hôm ấy, một buổi chiều mùa thu với cái gió hơi se se lạnh, không khí dễ chịu và trong lành biết bao. Tôi được cậu chủ đưa ra đồng ăn cỏ và thư giãn để chuẩn bị tốt cho buổi biểu diễn tối nay. Cánh đồng cỏ xanh mướt, non mỡn, ngon lành biết bao. Tôi thung thăng gặm cỏ cùng tiếng sáo vi vu giữa buổi chiều lộng gió. Chắng mấy tí cái bụng tôi đã tròn căng. Và đó cũng là lúc mà cậu chủ cũng thu lại cánh diều, tạm biệt bạn bè để đưa tôi về nhà. Trên đường về, cậu lại dắt tôi ra chợ để mua đồ. Đang đi, trên đường có năm ông thầy bói già cứ đùn đẩy nhau điều gì không rõ. Bác bán rau nói với cậu chủ của tôi:

- Này cháu! Năm ông thầv bói muốn cháu dừng con voi lại để họ xem nó thế nào có được không?

Cậu chủ nhìn tôi như muốn hỏi ý kiến, thấy tôi huơ vòi cậu bèn vui vẻ nhận lời. Thú thực, tôi thấy xúc động vì tấm lòng của người dân nơi đây dành cho mình. Bởi vậy, ai nỡ từ chối đề nghị như thế của những người già, họ lại bị mù nữa cơ chứ. Thật tội nghiệp quá!

Tôi dừng lại, năm ông thầy bói theo lời hướng dẫn của cậu chủ, để gậy lại và đến gần tôi. Năm người bọn họ, người ôm chân tôi, người xoa vòi tôi, người sờ tai tôi, người lại vuốt ngà tôi, người thứ năm thì cứ vỗ tay bồm bộp vào bụng tôi! Tôi thấy nhột lắm nhưng gắng nín nhịn chiều họ. Đột nhiên, ông sờ vòi nói to:

- Ôi chao! Tôi tưởng con voi nó thế nào! Hoá ra nó sun sun như con đỉa.

Ông sờ ngà tiếp lời:

- Ông nhầm rồi! Nó chần chẫn như cái đòn càn.

Ông thầy sờ tai tôi không chịu nhường:

- Ai bảo thế! Nó bè bè như cái quạt thóc.

- Nhầm! Nhầm hết. Nó như sừng sững cái cột đình - Thầy sờ chân tôi quát to!

Thầy sờ đuôi tôi giơ gậy lên như sẵn sàng đánh nhau với ai:

- Bốn ông sao ngốc nghếch thế! Nó tun tủn như cái chổi sể cùn!

"Như con đỉa!", "Như cột đình!", "Như đòn càn",... năm ông ỏm tỏi với nhau, mặt ai cũng đỏ gay gắt. Cậu chủ hốt hoảng đẩy mấy ông thầy kì lạ kia ra. Còn tôi lúng túng tìm cách thoát ra khỏi đám đông đang xúm xít lại xem.

Tối hôm ấy, dân làng đến xem xiếc rất đông. Nhìn thấy tôi, tất cả ồ lên vỗ tay. Họ còn bàn tán ríu ran về chuyện mấy ông thầy bói. Thì ra, khi tôi đi khỏi rồi, năm ông còn đánh nhau đến toác đầu chảy máu!

Tôi vừa buồn cười, vừa tức giận. Sai lầm của các thầy bói là ở chỗ mỗi thầy chỉ sờ một bộ phận của tôi và bảo rằng đó là cả con người của tôi. Vòi, chân, tai, ngà, đuôi đúng là của con voi tôi thật, nhưng mới chỉ là những bộ phận riêng lẻ, chưa phải là cả thân thể tôi. Giá các thầy ấy chịu khó lắng nghe ý kiến của nhau, hỏi cậu chủ của tôi thì đã biết tôi là như thế nào rồi và đâu đến nỗi phải đánh nhau toác đầu, chảy máu như thế!

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích - mẫu 8

Đã tự bao đời, con muỗi tồn tại trong cuộc sống và đem bao phiền toái, khó chịu cho con người, thậm chí còn hút máu người, gieo rắc bệnh tật khiến con người giận giữ, cảm phẩm và tìm mọi cách để huỷ diệt nó. Và trong tiềm thức mỗi người, không ai còn nhớ chính xác câu chuyện về sự tích con muỗi xuất hiện trong khoảng thời gian nào, chỉ nghe kể lại, đó là sự hóa thân của một người vợ bội bạc, sống vô tình vô nghĩa với người chồng đã hết mực yêu thương, tìm mọi cách để cứu nàng. Nàng ta tên là Nhan Diệp.

Xưa có anh Ngọc Tâm là một người nông dân hiền lành, chất phác, siêng năng, tháo vát, làm việc gì cũng giỏi nên ai ai cũng quý mến. Không những thế, Ngọc Tâm còn có sức hấp dẫn đối với các cô gái độ tuổi trăng rằm bởi thân hình cao to, khuôn mặt chữ điền, đôi lông mày rậm, đôi mắt to tròn lúc nào cũng ánh lên sức sống của tuổi trẻ. Rất nhiều cô gái trong làng thầm thương, trộm nhớ anh và cuối cùng Ngọc Tâm đã quyết định lấy Nhan Diệp – một cô gái xinh đẹp, duyên dáng. Những đáng tiếc thay, Nhan Diệp lại là cô vợ lười biếng xa hoa, suốt ngày chỉ lo ăn chơi, hưởng thụ sung sướng.

Mặc dù biết vợ chẳng được đảm đang, bản tỉnh lại ham chơi nhưng vốn là người chịu thương, chịu khó và nhân hậu nên Ngọc Tâm rất yêu thương, chiều chuộng vợ. Trong cuộc sống hàng ngày, người chồng làm lụng vất vả để cho cô vợ được ăn sung mặc sướng, anh chẳng để Nhan Diệp đụng tay vào bất cứ việc gì. Hai vợ chồng tưởng chung sống với nhau đến răng long đầu bạc, thì một ngày kia, Nhan Diệp đột ngột qua đời. Ngọc Tâm đau đớn quá, không muốn rời xa xác vợ, bên bán hết tài sản, mua một chiếc thuyền chở quan tài vợ thả bằng bình trên mặt nước.

Ngọc Tâm muốn ở bên vợ mãi mãi nên cùng lên thuyền chở quan tài của Nhan Diệp lênh đênh nhiều ngày trên mặt nước. Lũ cá, tôm, cua dưới sông cũng động lòng thương cần cho tình cảnh của Ngọc Tâm, chúng nổi đuôi nhau di chuyển hàng dần theo chiếc thuyền chủ quan tài Nhan Diệp. Những bông hoa lục bình, hoa súng nhỏ trên mặt nước cũng cảm phục trước tấm lòng thuỷ chung của Ngọc Tâm đối với vợ nên tim biết cả dòng sông. Thuyền cứ trôi đi, hết ngày này sang ngày khác; thế rồi, một buổi sớm mai thuyền đi đến dưới chân một ngọn núi có cây um tùm, Ngọc Tâm lên bờ thấy đủ các kỳ hoa dị thảo, cây cối nặng trĩu trái thì lấy làm lạ bèn lần lên cao. Lưng chừng núi, Ngọc Tâm gặp một ông lão tướng mạo phương phi, râu tóc bạc phơ, tay chống gây trúc đang lần bước. Thấy người có vẻ tiên phong đạo cốt, đoán chủng là thần tiên ở núi Thiên Thai xuất hiện, Ngọc Tâm bèn sụp lạy, rồi thiết tha xin cải tử hoàn sinh cho người vợ thương yêu. Vị thần xúc động trước tấm chân tình của Ngọc Tâm đối với vợ, thương hại nhìn Ngọc Tâm hồi lâu rồi nói:

- Người còn nặng lòng vương vẫn trần ai, chưa thoát được vòng tục lụy... Ta có thể giúp cho người đạt ước vọng song về sau người đứng có lấy làm ăn hàn

Được vị thần thương tình, Ngọc Tâm vô cùng biết ơn, chàng theo lời vị thần, mở nắp quan tài vợ ra, chích đầu ngón tay mình nhỏ ba giọt máu vào thi thể Nhan Diệp, thì người đàn bà từ từ mở mắt ra, rồi ngồi lên như sau một giấc ngủ dài. Thấy vợ sống lại, Ngọc Tâm mừng rỡ khôn xiết, chẳng cảm ơn vị thần rối rít và nhìn vợ với ánh mắt vô cùng hạnh phúc.

Trước khi từ giã, vị thần bảo người đàn bà vừa sống lại.

– Đừng quên bổn phận của người vợ... Hãy luôn luôn nghĩ đến lòng thương yêu chung thuỷ của chồng... Chúc cho hai vợ chồng được sung sướng,

Ngọc Tâm cúi lạy vị thần và hai vợ chồng lên thuyền về quê. Trên đường về quê, người chồng hối hả giục thuyền đi mau. Một tôi thuyền ghé bến, vẫn theo thói quen cử chiều chuộng vợ, Ngọc Tầm lên bờ mua sắm thức ăn. Trong lúc đó, có một chiếc thuyền buôn làm đầu sát bên cạnh, chủ nhân là tay lái buôn giàu có, người đeo đầy vàng bạc. Vừa nhìn thấy Nhan Diện, tay lái buồn đã say đắm trước nhan sắc lộng lầy của nàng. Hắn gợi chuyện, liếc mắt đưa tình, mời Nhan Diệp qua thuyền mình dùng trà. Nhan Diệp vốn là người ham sống hưởng lạc, thấy kẻ giàu có thì theo ngay. Khi được tay lái buôn mời mọc, nàng sẵn sàng qua thuyền hắn chơi, dự tiệc, nhân lúc ấy, tay lái buôn ra lệnh cho bạn thuyền dong hết buồm chạy.

Ngọc Tâm quay về thấy mất vợ, bỏ cả ăn ngủ, ngày đêm đi tìm kiếm, một tháng sau mới gặp. Nhưng thật trớ trêu thay, người vợ bội tình đã quen với lối sống xa hoa bên cạnh tay lái buôn giàu có, quên cả tình cũ nghĩa xưa, chẳng đoái hoài gì đến người chồng đã đầu gối tay ấp, yêu thương nàng hết mực. Thấy rõ bộ mặt thật của vợ, Ngọc Tâm như tỉnh cơn mê, bảo Nhan Diệp:

– Mình được tự do bỏ tôi song tôi không muốn mình còn lưu giữ kỷ niệm gì của tôi nữa, vậy hãy trả lại ba giọt máu của tôi đã nhỏ ra để cứu mình sống lại.

Nhan Diệp là người cạn nghĩa, thấy được ra đi dứt khoát dễ dàng như thế, vội vàng lấy dao chích đầu ngón tay, nhưng máu vừa bắt đầu nhỏ giọt thì nàng đã ôm bụng quân quại đau đớn, kêu la, chỉ trong phút chốc Nhan Diệp đã ngã lăn ra đất chết. Ngọc Tâm dù còn nặng tình xưa nhưng vì Nhan Diệp sống bạc tỉnh, phụ nghĩa nên chàng chỉ nhìn người vợ rồi lặng lặng đi về.

Dù đã chết nhưng người đàn bà nông nổi, phụ bạc chết vẫn còn luyến tiếc cõi đời nên hóa kiếp thành một vật nhỏ, ngày đêm đuổi theo Ngọc Tâm, tìm cách ăn cắp ba giọt máu để trở lại làm người. Nó lúc nào con vật này cũng kêu o o o bên tai chồng cũ, như van lơn, như oán hận, như tiếc thương. Lạ kì thay, cái giống này sinh sôi nảy nở rất nhiều, người ta đặt tên nó là con muỗi. Vì ghét kẻ phụ bạc, nên mỗi lần muỗi lại gần, người ta không tiếc tay đập cho nó chết - đó là kết cục cho những kẻ phụ tình, sống bạc nghĩa, không thuỷ chung.

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích - mẫu 9

Tôi là bông hoa cúc trắng. Hôm nay là một ngày thu đặc biệt, ngày tôi đến dự hội thi sắc màu các loài hoa ở công viên Hoa Xanh. Mấy hôm nay, lòng cứ nao nức, bồi hồi đến lạ. Tôi nghĩ về chủ nhân của tôi - một cô chủ xinh đẹp, ngoan ngoãn, hiếu thảo. Tôi tự nhủ, sẽ cố gắng hết mình để tỏa sáng, đạt vương miện cao trong cuộc thi này cho cô chủ tự hào, hãnh diện với bạn bè. Bởi vì, đối với tôi, có chủ là người rất quan trọng, chính cô đã vượt qua bao chông gai thử thách, với sức mạnh của tình mẫu tử, cô đã đem tôi từ trên núi cao xa xôi ngàn dặm về sống giữa chốn bình yên, vui vẻ cùng mọi người nơi đây.

Tôi nghe mọi người hàng xóm kể rằng, trước đây, gia cảnh nhà cô chủ tôi rất đáng thương. Cha cô mất sớm, hai mẹ cô sống trong một túp lều nơi xóm vắng; người mẹ làm lụng vất vả lắm mới đủ ăn. Hằng ngày, gà chưa gáy sáng, bà mẹ đã phải dậy làm việc cho đến mai tận đêm khuya. Vì làm lụng vất vả nên người mẹ kiệt sức lăn ra ôm. Cô bé thức giấc gọi mẹ nhưng thấy mẹ nằm li bì, cô đưa tay sờ lên trán mẹ thì thấy nóng hổi, khuôn mặt mẹ đỏ bừng, người co ro kêu rét. Biết mẹ bị ốm, sốt cao, cô chủ tôi thương mẹ nhiều lắm, cô òa khóc nức nở. Nhưng lúc ấy cô còn nhỏ quá, giữa nơi hoang vắng và cảnh nghèo túng này cô chẳng biết làm sao để cứu mẹ. Cô chủ tôi chỉ còn biết đắp chiếc áo ấm độc nhất của mình cho mẹ, rồi ngồi đấy chăm sóc mẹ. Mẹ cô thỉnh thoảng hé đôi mắt khô héo lên nhìn con lòng đầy lo lắng. Nghe mọi người kể đến đấy, thương cô chủ quá tôi sụt sùi khóc, một phần vì thương gia cảnh cô chủ, một phần nghĩ đến thân phận mình xưa kia chỉ một thân một mình không có ai bầu bạn tâm sự, lúc tôi ốm chẳng có ai chăm sóc, yêu thương!

Tôi vội gạt nước mắt và nghe người già trong làng kể tiếp về hành trình đi tìm thuốc cứu mẹ của cô chủ tôi. Cụ già ấy bảo rằng: Một buổi chiều, khi ánh nắng chiếu qua khe liếp, bà mẹ chợt tỉnh lại. Bà cất tiếng thều thào với cô chủ tôi:

- Con ơi! Con đi mời thầy thuốc về đây. Mẹ thấy trong người khó chịu lắm. Cô chủ tôi là người con hiếu thảo, rất thương mẹ và mong muốn cứu mẹ nên vội vã ra đi. Vừa đi cô vừa lo cho mẹ. Được một đoạn đường dài, cô đã gặp một cụ già tóc bạc phơ. Thấy cô chủ tôi đi một mình, cụ liền hỏi:

- Cháu đi đâu mà vội thế?

Mặc dù đang vội vã đi tìm thuốc cứu mẹ cho kịp thì giờ nhưng cô chủ tôi vẫn dừng lại ngoan ngoãn đáp:

- Thưa cụ, cháu đi tìm thầy thuốc. Mẹ cháu ốm đã lâu, mà bệnh tình mỗi ngày một thêm nặng.

Thế rồi, tự nhận là thầy thuốc, cụ bảo cô chủ tôi dẫn về nhà để xem bệnh giúp. Về đến nhà, xem mạch cho người ốm xong, cụ quay lại hỏi cô chủ tôi:

- Chỉ có hai mẹ con cháu ở đây thôi ư?

Cô chủ tôi lễ phép thưa:

- Thưa, vâng ạ!

Ông cụ ôn tồn hỏi:

– Từ hôm mẹ ốm, cháu chăm sóc mẹ như thế nào?

Cô chủ tôi rơm rớm nước mắt trả lời:

- Thưa cụ, cháu chỉ biết quanh quẩn bên giường làm vui lòng mẹ cháu. Ông cụ nhìn cô chủ tôi với ánh mắt thương cảm, ông nói:

- Mẹ cháu bị bệnh nặng lắm. Ta sẽ cố chữa cho mẹ cháu khỏi. Bây giờ cháu cần đi đến gốc đa đầu rừng, hái cho ta một bông hoa trắng thật đẹp, mang về đây để ta làm thuốc.

Nghe ông cụ tóc bạc phơ nói vậy, cô chủ tôi gật đầu cảm ơn cụ và vội vã lên đường đi tìm thuốc cứu mẹ. Hôm đó, bên ngoài trời rất lạnh. Cô chủ của tôi chỉ có mỗi một chiếc áo mỏng trên mình. Cô lăng lặng bước đều trong gió rét. Vừa đi cô vừa lo cho mẹ. Cô đi mỏi chân mới đến gốc đa đầu rừng. Và Ngọc Hoàng trên trời xanh kia dường như cũng động lòng thương cô nên đã để cho tôi xuất hiện. Khi cô chủ thấy trên bụi cây trước mặt có một bông hoa trắng rất đẹp. Nhân duyên của tôi và cô chủ tôi đã đến. Cô đã nhẹ nhàng, cẩn trọng ngắt bông hoa và nói lời xin lỗi: “Hoa trắng yêu quý! Ta biết làm việc này có lỗi với em nhiều lắm nhưng xin em hãy giúp ta lần này, mẹ ta ốm nặng chắc khó qua khỏi, nghe nói nếu có được bông hoa trắng này làm thuốc cho mẹ uống thì mẹ sẽ qua khỏi. Em hiểu cho lòng cho ta nhé. Nói rồi cô chủ tôi tay nâng niu tôi với tất cả tấm lòng tha thiết, cầu mong cho mẹ tai qua nạn khỏi. Cô đang sống trong cảm giác lâng lâng, sung sướng vì đã tìm thấy bông trắng muốt làm thuốc cho mẹ, cứu mẹ qua tử thần thì bỗng cô nghe như văng vẳng bên tai tiếng cụ già tóc bạc ban nãy lại khuyên nhủ cô:

- Cháu hãy yên tâm, mỗi cánh hoa trên bông hoa sẽ là một ngày mẹ cháu được sống thêm.

Khi đó, cô chủ tôi cúi xuống nhìn hoa, cô đếm: “Một, hai, ba, bốn,… rồi hai mươi. Trời ơi! Còn có hai mươi ngày nữa thôi ư?...”. Suy nghĩ một lát, cô đã rón rén chạy ra phía sau cây đa. Cô nhẹ tay xé mỗi cánh hoa trắng muốt của tôi thành nhiều sợi. Biết tôi vô cùng đau đớn nên vừa xé cánh hoa thành nhiều cánh nhỏ, cô lại thổi thổi, xoa xoa nói lời thì thầm: “Thành thật xin lỗi em! Xin lỗi em nhiều lắm!”. Dù đau đớn vô cùng nhưng cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của cô nên tôi đành chịu. Nhưng thật kì diệu thay, sau khi được cô chủ xé từng cánh hoa của tôi ra nhiều cánh nhỏ, tôi trở nên dày dặn hơn, to tròn hơn, từng cánh nhỏ dài và mượt, trắng bong của tôi như tấm lòng ngây thơ trong trắng của cô chủ vậy. Những cánh hoa trắng muốt của tôi mọc thêm ra nhiều không sao đếm được! Đến tôi cũng không ngờ điều bất ngờ, kì diệu đó đến với mình, còn cô chủ tôi lúc đấy nâng niu trên tay bông hoa lạ đó. Trời ơi! Sung sướng quá!

Lúc ấy, trong lòng cô chủ tôi sung sướng, cô vùng chạy về. Đến nhà, cụ già tóc bạc bước ra cửa tươi cười đón cô và nói:

- Mẹ cháu đã khỏi bệnh! Đây chính là phần thưởng cho tấm lòng hiếu thảo của cháu đấy!

Thế rồi, cô chủ tôi đã được cụ già hướng dẫn cho cách chăm sóc, nhân giống tôi ra vườn. Tôi khẽ chạm vào má của cô chủ và nói:

- Chào chị! Rất vui vì em được theo chị về dưới xuôi, được sống trong vòng tay yêu thương của một người con hiếu thảo, ngoan ngoãn như chị. Chị cho em làm em của chị nhé! Từ nay, chị sẽ là cô chủ của em.

Cô chủ tôi tròn xoe mắt, cô kêu lên: “Trời ơi! Em là loài hoa biết nói tiếng người à? Kì diệu quá!”. Và kể từ đó, tôi được cô chủ chăm sóc, yêu thương như một người thân trong gia đình. Tôi sống vui vẻ cùng mẹ con nhà cô chủ tôi và chơi cùng những người bạn hoa khác trong khu vườn của cô chủ.

Thật tuyệt vời hơn, khi được về dưới xuôi, được nuôi dưỡng trong lòng đất màu mỡ và được bàn tay cô chủ chăm sóc, tôi sinh sôi phát triển rất nhanh. Loài hoa cúc trắng mướt của tôi được mọi người yêu thích, nhân giống. Bởi vậy, tôi có mặt khắp nơi. Đặc biệt, cứ vào mùa thu là tôi tràn đầy năng lượng và nở hoa nhiều nhất. Lúc nào, ra vườn chăm sóc tôi, cô chủ tôi lại ngâm nga câu hát: “Mùa thu ơi mùa thu...”, tối nhìn cô chủ trong lòng vô cùng hạnh phúc. Tôi yêu và cảm phục tấm lòng hiếu thảo của cô chủ! Tôi – bỗng hoa cúc trắng diệu kỳ - hôm nay sẽ tỏa sáng nhất trong cuộc thi, bởi tôi luôn tự tin vì sánh bước bên cô chủ hiếu thuận nhất trần gian!

Viết truyện kể sáng tạo dựa trên một truyện tranh em thích - mẫu 10

Ngày xưa, trong dân gian đã lưu truyền một câu chuyện cảm động kể về một người phụ nữ nhan sắc, đức hạnh nhưng lại phải chịu một nỗi oan ức lớn đến mức phải gieo mình tự vẫn nơi bến sông chỉ vì người chồng mang tính đa nghi, nhỏ nhen của mình. Câu chuyện mà người ta vẫn thường kể nhau nghe ấy mang tên “Vợ chàng Trương”, nhưng kết cục của câu chuyện dân gian này lại vô cùng bi thảm.

Vì tiếc thương cho nàng người phụ nữ nết na nhưng lại bạc mệnh, Nguyễn Dữ đã mượn cốt truyện trên để viết nên “Chuyện người con gái Nam Xương”. Những chi tiết trong truyện hầu như vẫn được giữ nguyên về cơ bản, nhưng ông đã thể hiện tinh thần nhân đạo của mình bằng cách tạo nên một cái kết đẹp hơn cho người phụ nữ cao đẹp ấy.

Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ xoay quanh cuộc đời và số phận của một người con gái đức hạnh nhưng cảnh đời lại đẩy vào nơi tối tăm của bi kịch - Vũ Thị Thiết. Vũ Thị Thiết quê ở Nam Xương, là con của một gia đình làm nông nghèo. Mẹ nàng mất từ sớm, trong nhà chỉ có hai cha con cùng nương tựa lẫn nhau và trải qua những tháng ngày bình lặng, hạnh phúc.

Khi nàng đến tuổi lập gia đình, đã được một chàng Trương vì thấy nàng đẹp người lại đẹp nết nên đã qua hỏi cưới. Nàng không yên tâm để cha già sống cảnh một mình, nhưng vẫn phải đồng ý lấy Trương Sinh trước những lời khuyên của cha. Trước khi nàng được gả đi, cha đã dặn dò nàng sang nhà chồng phải biết hiếu kính với nhà chồng, phải đảm đang việc nhà, làm tròn đạo dâu, đạo vợ. Nếu không, nàng sẽ chịu những điều tiếng không hay.

Một tuần sau, Vũ Thị Thiết đã chính thức trở thành vợ của Trương Sinh. Từ khi bước vào nhà họ Trương, nàng đã coi Trương Sinh là người chồng mà suốt đời mình sẽ yêu thương, gắn bó. Mẹ của chàng cũng chính là mẹ của nàng, nên nàng sẽ chăm sóc và phụng dưỡng như chính người thân máu mủ của mình.

Cuộc sống thời gian đầu hôn nhân cũng được coi là êm ấm. Nhưng rồi, biến cố đã xảy ra và chia cắt nàng với chồng. Cũng chính đây là nguồn cơn dẫn đến nỗi oan sâu nặng của nàng sau này.

Năm ấy, giặc Chiêm xâm lược nước ta, triều đình phải kêu gọi binh lính đi chiến đấu, mà Trương Sinh vì không học nên đã bị bắt đi lính. Buổi chia ly giữa Vũ Thị Thiết với Trương Sinh diễn ra một cách đầy nước mắt bởi sự lưu luyến, không muốn rời xa. Trương Sinh đã dặn dò nàng ở nhà phải chăm sóc, phụng dưỡng mẹ chồng chu đáo, đảm đương việc nhà chu toàn đợi chàng trở về.

Khi ấy, cả hai sẽ lại được đoàn tụ và cùng xây dựng một mái ấm hạnh phúc cho riêng mình. Dẫu rất buồn rầu, hơn ai hết nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của chuyến đi này, và sự ác liệt của chiến tranh nào có buông tha ai bao giờ.

Nàng bày tỏ nguyện vọng của mình trong nước mắt, nàng chẳng cầu chồng mang áo gấm phong hầu trở về, chỉ mong rằng chồng nàng có thể bình an, mạnh khỏe mà quay về đoàn tụ với gia đình: “Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày trở về mang theo được hai chữ bình yên là đủ rồi…”

Thế rồi, Trương Sinh lên đường ra trận. Trong nhà, Vũ Thị Thiết vừa chăm lo cho mẹ già, lại nuôi nấng cho đứa con nhỏ vừa mới sinh sau khi chồng đi. Nhưng nàng chẳng hề than thở hay trách cứ, nàng chỉ yên lặng chăm lo ruộng vườn, chăm lo người thân. Chuyện gì nàng cũng hoàn thành một cách chu toàn, không cầu được công nhận, chỉ mong ngày chồng trở về.

Mẹ chồng nàng bị ốm nặng, nàng cũng không kêu than mà rời mẹ nửa bước. Nàng cố gắng chăm lo mẹ, động viên mẹ vượt qua bạo bệnh, đợi này chồng trở về. Biết mình không thể qua khỏi cơn bệnh này, mẹ chồng nàng đã nói nàng không cần lãng phí tiền bạc nữa, nhưng nàng vẫn một mực chăm sóc đủ đầy, đến mức mẹ chồng nàng phải hết lời khen ngợi nàng là một người tốt và sau này nàng sẽ được hạnh phúc vì những đức tính tốt đẹp của mình.

Một thời gian sau, mẹ chồng Vũ Thị Thiết mất. Nàng đã lo cho việc hậu sự một cách chu đáo thay cho chồng. Ngôi nhà nhỏ giờ chỉ còn có hai mẹ con. Vì thấm thía nỗi đau không có được sự che chở trọn vẹn của cha và mẹ, nên nàng luôn mong muốn con được hạnh phúc, lại càng không muốn con phải ghen tị với bạn vì có cả cha lẫn mẹ.

Vì thế, nàng đã nghĩ ra một cách, đó là chỉ vào bóng của mình trên tường và dối con rằng đó là ba của Đản. Nhưng nàng cũng chẳng thể ngờ được, lời nói dối để con vơi đi nỗi nhớ cha, cũng giúp mình nguôi ngoai nỗi nhớ chồng lại đẩy nàng vào bi kịch với oan khuất nhất đời.

Trương Sinh trở về, nhưng bé Đản lại không nhận ông là cha. Chàng ta liền nói với Đản rằng mình là cha của bé, nhưng Đản lại kể với Trương Sinh về một người cha tối nào cũng đến thăm mẹ con bé. Vốn tính đa nghi, cộng thêm lời trẻ thơ dại, Trương Sinh liền nổi giận đùng đùng nghi ngờ vợ hư hỏng. Trong cơn giận dữ, Trương Sinh đã lớn tiếng chửi mắng, kết tội và đánh đuổi Vũ Nương ra khỏi nhà mặc cho nàng cố gắng giải thích và sự bao che của bà con làng xóm.

Vì quá đau khổ, nàng lại chẳng có cơ hội nào để giải thích, nên nàng đã đi ra sông Hoàng Giang trẫm mình tự vẫn để giải oan cho chính mình. Khi đó, nàng đã gặp được Linh Phi là vợ của đức Long Quân cứu giúp. Cuộc sống nàng lại bắt đầu với những ngày tháng sống cùng Linh Phi. Tưởng như nỗi đau năm nào đã nguôi ngoai, nào ngờ chỉ cần chạm nhẹ lại vào vết sẹo năm xưa, mọi ký ức lại hiện về

Nàng tình cờ gặp được một người bà con của mình ở đây. Nhớ lại nỗi oan chưa được giải của mình, nàng liền nhờ người đó chuyển lời đến Trương Sinh. Về phần Trương Sinh, sau khi biết được nỗi oan của vợ, Trương Sinh liền lập đàn trên sông Hoàng Giang để giải oan cho sợ. Vũ Thị Thiết hiện về giữa sông. Cảm thấy nỗi oan đã được giải trừ, nàng cũng chẳng hề oán trách chồng mình, nhưng cũng chẳng thiết tha trở về với cuộc sống cũ nữa. Vì thế, nàng đã nói lời cuối với Trương Sinh rồi biến mất trong lòng sông.

Cái kết của câu chuyện này có lẽ không quá có hậu, nhưng nó lại là cách hợp lý nhất giúp cho câu chuyện thêm phần đáng tin và không mất đi kết quả hiện thực. Nhưng dẫu sao, Vũ Nương trong chuyện cũng đã được giải oan. Đó chính là niềm an ủi lớn nhất, mang tính nhân văn sâu sắc nhất. Đồng thời, câu chuyện cũng chính là lời cáo buộc tội ác của xã hội phong kiến bất công, trọng nam khinh nữ đã cướp đi quyền được hạnh phúc của những người phụ nữ đẹp người đẹp nết.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 9 sách mới các môn học