10+ Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương (điểm cao)

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương

a) Mở bài:

- Giới thiệu người kể chuyện: ôi là Đản, con trai của mẹ Vũ Nương. Câu chuyện tôi kể là kí ức đau lòng về mẹ và gia đình mình.

b) Thân bài:

* Hoàn cảnh gia đình: Cha (Trương Sinh) đi lính khi tôi còn nhỏ. Tôi sống cùng mẹ và bà nội. Mẹ hiền lành, dịu dàng, hết lòng chăm sóc tôi. Mẹ hiếu thảo với bà nội: chăm sóc khi ốm, lo tang lễ chu đáo.

* Tuổi thơ bên mẹ:

- Cha (Trương Sinh) đi lính khi tôi còn nhỏ. Tôi sống cùng mẹ và bà nội. Mẹ hiền lành, dịu dàng, hết lòng chăm sóc tôi.

- Mẹ hiếu thảo với bà nội: chăm sóc khi ốm, lo tang lễ chu đáo.

* Bi kịch xảy ra: Cha trở về sau chiến tranh. Tôi ngây thơ kể về “người cha” xuất hiện mỗi đêm. Cha hiểu lầm, nghi ngờ mẹ thất tiết. Mẹ bị mắng nhiếc, oan ức, cố giải thích nhưng không được tin.

Quảng cáo

* Cái chết của mẹ:

- Mẹ tuyệt vọng, gieo mình xuống sông Hoàng Giang để minh oan.

- Trước khi chết: bày tỏ nỗi oan và lòng thủy chung.

* Sự thật sáng tỏ: Một lần tôi lại chỉ bóng trên vách gọi là cha.

=> Cha nhận ra sự thật, hiểu ra nỗi oan của mẹ. Cha ân hận nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

* Tâm trạng của người kể:

- Đau đớn, thương mẹ vô cùng.

- Ân hận vì lời nói ngây thơ của mình.

- Nhận ra bài học về sự tin tưởng và lời nói.

c) Kết bài:

- Khẳng định lại nỗi oan khuất và phẩm chất tốt đẹp của mẹ: hiền hậu, thủy chung, hi sinh.

- Bày tỏ nỗi nhớ thương, ân hận của bản thân.

Quảng cáo

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 1

Tôi là Đản, con trai của mẹ Vũ Nương. Khi kể lại câu chuyện này, lòng tôi vẫn còn day dứt và ân hận vô cùng, bởi chính lời nói ngây thơ của tôi năm ấy đã vô tình đẩy mẹ vào bi kịch đau đớn.

Tôi sinh ra khi cha đi lính, từ nhỏ đã lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ. Mẹ tôi là người phụ nữ hiền hậu, luôn chăm sóc tôi từng chút một. Những đêm dài vắng cha, mẹ thường bế tôi ngồi bên ngọn đèn, rồi chỉ vào chiếc bóng trên vách mà bảo rằng đó là cha tôi. Khi ấy tôi còn quá nhỏ, ngây thơ tin rằng người đàn ông im lặng kia chính là cha mình.

Mẹ tôi không chỉ chăm lo cho tôi mà còn hết lòng phụng dưỡng bà nội. Khi bà ốm nặng, mẹ thức trắng đêm lo thuốc thang, chăm sóc chu đáo. Đến khi bà qua đời, mẹ đau xót như chính mẹ ruột của mình mất đi. Những tháng ngày ấy, tôi tuy nhỏ nhưng vẫn cảm nhận được sự tần tảo và hi sinh của mẹ.

Rồi một ngày, cha tôi trở về. Tôi vui mừng nhưng cũng thấy lạ lẫm. Khi cha bế tôi đi thăm mộ bà, tôi đã vô tư nói rằng cha không giống người cha thường đến với mẹ vào ban đêm. Tôi đâu biết rằng chính câu nói ấy đã gieo vào lòng cha sự nghi ngờ.

Quảng cáo

Từ đó, cha thường xuyên mắng nhiếc mẹ. Tôi thấy mẹ khóc rất nhiều, nhưng không hiểu vì sao. Mẹ cố gắng giải thích, nhưng cha vẫn không tin. Cuối cùng, mẹ tuyệt vọng và chọn cách gieo mình xuống sông Hoàng Giang. Sau khi mẹ mất, một đêm nọ, tôi lại chỉ vào bóng cha trên vách và gọi là cha. Lúc ấy cha mới hiểu ra tất cả. Tôi nhìn thấy sự đau đớn và ân hận trong mắt cha, nhưng mọi thứ đã quá muộn.

Lớn lên, mỗi khi nhớ lại chuyện cũ, tôi không thể nào nguôi ngoai nỗi hối hận. Tôi chỉ mong rằng, nếu ngày ấy tôi hiểu chuyện hơn, có lẽ mẹ đã không phải chịu oan khuất như vậy.

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 2

Tôi là Đản, đứa con của mẹ Vũ Nương. Cuộc đời tôi gắn liền với một câu chuyện buồn mà mỗi khi nhớ lại, tôi đều cảm thấy xót xa.

Từ nhỏ, tôi chỉ có mẹ bên cạnh. Mẹ luôn dịu dàng, yêu thương tôi hết mực. Những đêm vắng, mẹ thường chỉ vào bóng mình trên tường và nói đó là cha tôi. Tôi tin điều đó và luôn mong một ngày được gặp cha thật.

Khi cha trở về, tôi rất vui, nhưng lại thấy khác với người cha mà tôi vẫn tưởng tượng. Chính vì thế, tôi đã nói ra suy nghĩ của mình mà không hề biết hậu quả. Cha bắt đầu nghi ngờ mẹ. Tôi thấy mẹ buồn bã, khóc lặng lẽ. Mẹ cố giải thích nhưng cha không nghe. Những ngày ấy, ngôi nhà của tôi không còn ấm áp như trước.

Một ngày, mẹ rời khỏi nhà. Tôi không biết mẹ đi đâu, chỉ thấy cha trở nên im lặng và buồn bã hơn. Đến khi cha hiểu ra sự thật, mẹ đã không còn nữa. Sau này, tôi mới biết mẹ đã bị oan. Mẹ là người phụ nữ tốt, luôn giữ trọn tình nghĩa, vậy mà lại phải chịu kết cục đau lòng.

Câu chuyện của mẹ khiến tôi hiểu rằng lời nói có thể gây ra những hậu quả lớn. Tôi luôn tự nhủ phải sống cẩn trọng và trân trọng những người thân yêu bên cạnh mình.

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 3

Có những câu chuyện khi đã qua đi vẫn để lại trong lòng con người những vết thương không thể lành. Có những lời nói tưởng chừng vô tình lại trở thành nguyên nhân của một bi kịch lớn. Tôi đã từng sống trong chính câu chuyện như thế, một câu chuyện khiến tôi day dứt suốt cả cuộc đời. Tôi là Đản, đứa con trai nhỏ của mẹ Vũ Nương, và hôm nay tôi muốn kể lại tất cả những gì đã xảy ra trong gia đình mình.

Mẹ tôi là người hiền lành, luôn yêu thương gia đình. Khi cha đi lính, mẹ một mình nuôi tôi và chăm sóc bà nội. Những ngày tháng ấy tuy vất vả nhưng mẹ luôn dịu dàng và kiên nhẫn. Tôi nhớ những đêm mẹ chỉ bóng trên vách và nói đó là cha. Hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí tôi. Khi cha trở về, mọi chuyện bắt đầu thay đổi. Chỉ vì một câu nói ngây thơ của tôi, cha đã nghi ngờ mẹ. Tôi không hiểu tại sao cha lại tức giận, chỉ thấy mẹ ngày càng buồn.

Mẹ đã chọn cách kết thúc cuộc đời mình để chứng minh sự trong sạch. Khi cha nhận ra sự thật, tôi thấy ông vô cùng đau khổ. Giờ đây, khi đã lớn, tôi hiểu rằng mẹ đã phải chịu một nỗi oan quá lớn. Tôi luôn nhớ đến mẹ với tất cả tình yêu và sự kính trọng.

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 4

Trong cuộc đời mỗi con người, có những kí ức dù muốn quên cũng không thể xóa nhòa. Đó có thể là những ngày tháng hạnh phúc, nhưng cũng có thể là những nỗi đau khiến ta ân hận mãi về sau. Với tôi, kí ức ấy gắn liền với hình bóng người mẹ hiền và một câu chuyện buồn đầy nước mắt. Tôi là Đản, và câu chuyện của gia đình tôi là điều mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Từ khi sinh ra, tôi chưa từng được gặp cha. Mẹ một mình nuôi tôi khôn lớn, hết mực yêu thương và chăm sóc. Mỗi tối, khi ngọn đèn leo lét trong căn nhà nhỏ, mẹ thường ôm tôi vào lòng, chỉ vào chiếc bóng in trên vách mà dịu dàng bảo rằng đó là cha. Khi ấy tôi còn nhỏ, ngây thơ tin tưởng tuyệt đối, luôn nghĩ rằng cha vẫn ở bên cạnh mình theo một cách nào đó.

Không chỉ yêu thương tôi, mẹ còn là người con dâu hiếu thảo. Khi bà nội đau ốm, mẹ ngày đêm thuốc thang, chăm sóc không quản vất vả. Đến khi bà qua đời, mẹ lo liệu tang lễ chu toàn, đau xót như mất đi chính người thân ruột thịt của mình. Tôi lớn lên trong tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng ấy.

Ngày cha trở về, tôi vô cùng vui mừng. Nhưng rồi chính sự ngây thơ của tôi đã khiến mọi chuyện thay đổi. Khi cha hỏi, tôi đã vô tư kể về “người cha” thường đến vào ban đêm. Tôi không biết rằng lời nói ấy đã khiến cha nghi ngờ mẹ.

Từ đó, cha thường xuyên quát mắng, trách móc mẹ. Tôi thấy mẹ khóc rất nhiều, nhưng không hiểu vì sao. Mẹ cố gắng giải thích, nhưng cha không tin. Ngôi nhà vốn yên ấm bỗng trở nên lạnh lẽo và nặng nề.

Rồi một ngày, mẹ rời đi. Tôi không còn được nghe giọng nói dịu dàng của mẹ nữa. Sau này, khi tôi lại chỉ bóng cha trên vách và gọi là cha, cha mới bàng hoàng nhận ra sự thật. Nhưng lúc ấy, tất cả đã quá muộn.

Giờ đây, khi đã lớn, tôi mới hiểu hết nỗi oan khuất của mẹ. Tôi luôn ân hận vì lời nói ngây thơ năm ấy. Mẹ tôi là người phụ nữ hiền hậu, thủy chung, vậy mà lại phải chịu một kết cục đau lòng. Kí ức về mẹ sẽ mãi ở trong tim tôi, như một nỗi đau không thể xóa nhòa.

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 5

Người ta thường nói rằng gia đình là nơi bình yên nhất, nơi mỗi con người tìm thấy yêu thương và chở che. Nhưng đôi khi, chỉ một hiểu lầm nhỏ cũng có thể khiến hạnh phúc ấy tan vỡ. Tôi đã từng sống trong một gia đình như thế, nơi tình yêu thương bị đánh mất chỉ vì sự nghi ngờ và những lời nói vô tình. Tôi là Đản, và đây là câu chuyện về mẹ tôi, một người phụ nữ phải chịu nỗi oan khuất đau đớn.

Tuổi thơ của tôi gắn liền với hình bóng của mẹ. Cha đi lính từ khi tôi chưa chào đời, vì thế mẹ là tất cả đối với tôi. Mẹ luôn dịu dàng, kiên nhẫn và hết lòng chăm sóc tôi. Những đêm vắng, mẹ thường bế tôi bên ngọn đèn, chỉ vào chiếc bóng trên vách và nói đó là cha. Hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí tôi, trở thành một phần kí ức tuổi thơ không thể quên.

Mẹ không chỉ yêu thương tôi mà còn hết lòng với gia đình. Khi bà nội bệnh nặng, mẹ ngày đêm chăm sóc, lo thuốc thang, cầu khấn thần linh. Đến khi bà qua đời, mẹ đau buồn khôn xiết nhưng vẫn gắng gượng lo tang lễ chu đáo. Tôi tuy còn nhỏ nhưng vẫn cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của mẹ.

Ngày cha trở về, tôi háo hức vô cùng. Nhưng rồi chính sự ngây thơ của tôi đã gây nên tai họa. Tôi đã kể với cha về người đàn ông mà tôi vẫn nghĩ là cha. Từ đó, cha nghi ngờ mẹ. Những lời mắng nhiếc, những ánh mắt lạnh lùng khiến mẹ ngày càng đau khổ.

Mẹ đã cố giải thích, nhưng cha không tin. Cuối cùng, trong tuyệt vọng, mẹ đã chọn cách gieo mình xuống sông để chứng minh sự trong sạch. Khi cha nhận ra sự thật qua chiếc bóng trên vách, mẹ đã không còn nữa. Sau này, tôi mới hiểu rằng mẹ đã phải chịu một nỗi oan quá lớn. Tôi luôn tự trách mình vì đã vô tình gây ra bi kịch ấy. Nếu ngày đó tôi hiểu chuyện hơn, có lẽ mẹ đã không phải ra đi.

Câu chuyện của mẹ trở thành bài học sâu sắc trong cuộc đời tôi. Tôi hiểu rằng tình yêu thương cần đi cùng sự tin tưởng. Và hơn hết, tôi sẽ mãi ghi nhớ hình ảnh người mẹ hiền, người đã hi sinh tất cả nhưng lại không được sống một cuộc đời trọn vẹn.

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 6

Có những kí ức theo con người suốt cả cuộc đời, dù muốn quên cũng không thể. Với tôi, kí ức ấy là hình bóng của mẹ và câu chuyện đau lòng của gia đình mình. Tôi là Đản, con trai của mẹ Vũ Nương.

Tôi sinh ra khi cha đi lính. Từ nhỏ, tôi chỉ biết đến mẹ. Mẹ luôn dịu dàng, chăm sóc tôi từng bữa ăn, giấc ngủ. Những đêm vắng, mẹ thường bế tôi ngồi bên ngọn đèn, chỉ vào bóng trên vách mà nói đó là cha. Tôi tin điều đó, luôn nghĩ rằng cha vẫn ở bên mình.

Mẹ không chỉ yêu thương tôi mà còn hết lòng với bà nội. Khi bà bệnh, mẹ lo thuốc thang, chăm sóc tận tình. Đến khi bà mất, mẹ đau buồn khôn xiết. Tôi còn nhỏ nhưng vẫn cảm nhận được sự hi sinh của mẹ. Ngày cha trở về, tôi rất vui. Nhưng chính tôi lại là người khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ. Tôi đã nói với cha về “người cha” xuất hiện mỗi đêm. Tôi không biết rằng điều đó khiến cha nghi ngờ mẹ.

Cha mắng mẹ, không cho mẹ giải thích. Tôi thấy mẹ khóc, nhưng không hiểu chuyện gì. Rồi một ngày, mẹ rời đi mãi mãi. Sau này, khi tôi lại chỉ bóng trên vách, cha mới nhận ra sự thật. Nhưng lúc đó, mẹ đã không còn.

Tôi lớn lên trong nỗi ân hận. Giá như tôi hiểu chuyện hơn, giá như tôi không nói ra điều đó, có lẽ mẹ đã không phải chịu oan khuất.

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 7

Trong cuộc đời, có những sai lầm dù nhỏ bé nhưng lại gây ra hậu quả vô cùng lớn. Tôi đã từng mắc phải một sai lầm như thế. Tôi là Đản, con trai của mẹ Vũ Nương.

Tuổi thơ tôi chỉ có mẹ. Mẹ vừa là cha, vừa là người bạn của tôi. Những đêm dài, mẹ thường kể chuyện và chỉ bóng mình trên vách bảo là cha. Tôi tin tưởng tuyệt đối. Khi cha trở về, tôi thấy lạ lẫm. Tôi vô tư kể về người cha trong bóng tối. Không ngờ điều đó lại khiến cha nghi ngờ mẹ. Từ đó, cha thay đổi. Những lời nói nặng nề khiến mẹ đau khổ. Tôi không hiểu vì sao, chỉ thấy mẹ ngày càng buồn. Mẹ đã chọn cái chết để chứng minh sự trong sạch. Khi cha hiểu ra, mọi thứ đã quá muộn.

Tôi lớn lên với nỗi day dứt. Tôi hiểu rằng lời nói có sức mạnh rất lớn. Và đôi khi, sự ngây thơ cũng có thể gây ra bi kịch.

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 8

Có những câu chuyện không chỉ là kí ức mà còn trở thành nỗi đau theo con người suốt cả cuộc đời. Với tôi, câu chuyện về mẹ chính là vết thương không bao giờ lành. Tôi là Đản, con trai của mẹ Vũ Nương, người phụ nữ đã phải chịu nỗi oan khuất đau đớn.

Từ khi còn nhỏ, tôi đã lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ. Cha đi lính khi tôi còn chưa chào đời, vì thế mẹ vừa là cha, vừa là người bạn thân thiết nhất của tôi. Mẹ luôn dịu dàng, kiên nhẫn dạy dỗ tôi từng điều nhỏ nhặt. Những đêm tối, khi ngọn đèn leo lét, mẹ thường ôm tôi vào lòng rồi chỉ vào chiếc bóng trên vách mà bảo đó là cha. Khi ấy tôi còn quá ngây thơ, tin rằng cha luôn ở bên cạnh mình theo cách đặc biệt ấy.

Không chỉ chăm sóc tôi, mẹ còn hết lòng phụng dưỡng bà nội. Khi bà bệnh nặng, mẹ ngày đêm lo thuốc thang, cầu khấn thần linh, mong bà sớm khỏi. Đến khi bà qua đời, mẹ đau xót vô cùng nhưng vẫn cố gắng lo liệu tang lễ chu đáo. Hình ảnh mẹ tần tảo, hi sinh đã in sâu trong tâm trí tôi. Ngày cha trở về, tôi vô cùng vui mừng. Nhưng rồi chính sự ngây thơ của tôi đã khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ. Khi cha hỏi chuyện, tôi đã kể về “người cha” thường đến vào ban đêm. Tôi không hề biết rằng lời nói ấy đã khiến cha nghi ngờ mẹ.

Từ đó, cha thường xuyên mắng nhiếc, trách móc mẹ. Tôi thấy mẹ khóc rất nhiều, ánh mắt lúc nào cũng buồn bã. Mẹ cố giải thích, nhưng cha không tin. Ngôi nhà vốn ấm áp bỗng trở nên lạnh lẽo. Cuối cùng, trong tuyệt vọng, mẹ đã gieo mình xuống sông Hoàng Giang để chứng minh sự trong sạch. Khi cha nhận ra sự thật qua chiếc bóng trên vách, tất cả đã quá muộn.

Giờ đây, khi đã lớn, tôi mới hiểu hết nỗi oan khuất của mẹ. Tôi luôn tự trách bản thân vì lời nói vô tình năm ấy. Mẹ tôi là người phụ nữ hiền hậu, thủy chung, vậy mà lại phải chịu một kết cục bi thương. Kí ức về mẹ sẽ mãi là nỗi đau không thể xóa nhòa trong lòng tôi.

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 9

Trong cuộc đời mỗi con người, có những sai lầm dù nhỏ bé nhưng lại để lại hậu quả vô cùng lớn. Tôi đã từng mắc phải một sai lầm như vậy, và nó trở thành nỗi ân hận theo tôi suốt cuộc đời. Tôi là Đản, con trai của mẹ Vũ Nương.

Tuổi thơ của tôi gắn liền với mẹ. Cha đi lính xa nhà, mẹ một mình nuôi tôi khôn lớn. Mẹ luôn yêu thương, chăm sóc tôi chu đáo. Những đêm vắng, mẹ thường chỉ vào bóng mình trên vách và nói đó là cha để tôi đỡ nhớ. Tôi tin tưởng tuyệt đối và luôn mong chờ ngày cha trở về.

Mẹ không chỉ là người mẹ hiền mà còn là người con dâu hiếu thảo. Khi bà nội ốm, mẹ chăm sóc tận tình. Khi bà mất, mẹ đau buồn khôn xiết nhưng vẫn lo liệu tang lễ chu toàn. Tôi tuy còn nhỏ nhưng vẫn cảm nhận được tình yêu thương và sự hi sinh của mẹ. Ngày cha trở về, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì bi kịch đã xảy ra. Tôi đã vô tư kể với cha về người đàn ông mà tôi vẫn nghĩ là cha. Không ngờ điều đó lại khiến cha nghi ngờ mẹ.

Từ đó, cha trở nên lạnh lùng và thường xuyên mắng nhiếc mẹ. Mẹ khóc rất nhiều, cố gắng giải thích nhưng không được tin. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy gia đình không còn êm ấm như trước.

Trong nỗi tuyệt vọng, mẹ đã chọn cái chết để minh oan. Khi cha nhận ra sự thật qua chiếc bóng trên vách, mẹ đã không còn nữa. Cha vô cùng ân hận, còn tôi mang nỗi day dứt suốt đời. Tôi hiểu rằng chỉ một lời nói ngây thơ cũng có thể gây ra hậu quả khôn lường.

Mẹ mãi mãi là hình ảnh đẹp nhất trong lòng tôi, một người phụ nữ hiền hậu nhưng bạc mệnh.

Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai đứa con kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 10

Gia đình là nơi con người tìm thấy tình yêu thương và sự bình yên. Nhưng gia đình tôi đã tan vỡ chỉ vì một hiểu lầm nhỏ. Mỗi khi nhớ lại, tôi không khỏi đau lòng và ân hận. Tôi là Đản, con trai của mẹ Vũ Nương.

Từ nhỏ, tôi đã sống trong sự yêu thương của mẹ. Cha đi lính từ sớm, vì thế mẹ là người duy nhất bên cạnh tôi. Mẹ luôn dịu dàng, chăm sóc tôi từng chút một. Những đêm tối, mẹ thường chỉ vào chiếc bóng trên vách và nói đó là cha để tôi không cảm thấy cô đơn. Hình ảnh ấy đã trở thành kí ức quen thuộc trong tuổi thơ của tôi.

Mẹ còn là người con dâu hiếu thảo. Khi bà nội bệnh, mẹ hết lòng chăm sóc. Khi bà qua đời, mẹ đau buồn nhưng vẫn lo tang lễ chu đáo. Tôi luôn cảm nhận được sự hi sinh của mẹ dành cho gia đình. Ngày cha trở về, tôi rất vui mừng. Nhưng rồi chính tôi lại là người gây ra bi kịch. Tôi đã kể với cha về “người cha” mà tôi vẫn thấy mỗi đêm. Điều đó khiến cha nghi ngờ mẹ.

Cha không tin lời giải thích của mẹ, liên tục mắng nhiếc và đuổi mẹ đi. Tôi thấy mẹ đau khổ nhưng không hiểu vì sao. Cuối cùng, mẹ đã gieo mình xuống sông để chứng minh sự trong sạch. Khi cha hiểu ra sự thật, tất cả đã không thể cứu vãn. Giờ đây, tôi đã lớn. Tôi hiểu rằng mẹ đã phải chịu một nỗi oan quá lớn. Tôi luôn tự trách bản thân vì đã vô tình gây ra bi kịch ấy.

Câu chuyện của mẹ là bài học sâu sắc đối với tôi. Tôi hiểu rằng trong cuộc sống, cần phải biết tin tưởng và trân trọng những người thân yêu. Và hơn hết, tôi sẽ mãi ghi nhớ hình ảnh người mẹ hiền, người đã hi sinh tất cả nhưng không được hưởng hạnh phúc trọn vẹn.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 9 sách mới các môn học