10+ Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương (điểm cao)

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương

a) Mở bài:

- Giới thiệu về bản thân: Là hàng xóm của nhà họ Trương, người chứng kiến câu chuyện thương tâm của gia đình họ.

b) Thân bài:

- Giới thiệu sơ qua về Vũ Nương và Trương Sinh: gia cảnh, tính cách, cuộc sống hôn nhân của hai vợ chồng.

- Nhớ lại câu chuyện làm rung động cả một vùng quê thanh bình: Vũ Nương bị chồng nghi ngờ có quan hệ bất chính với người đàn ông khác khi anh ta đi lính. Người con gái ấy đã chọn cái chết, dìm mình xuống sông Hoàng Giang để bảo vệ danh tiết.

- Một thời gian sau, Trương Sinh biết mình đã hiểu lầm vợ nên lập đàn giải oan cho Vũ Nương ở sông Hoàng Giang.

- Thật ly kỳ khi Vũ Nương tự vẫn nhưng may thay được các nàng tiên dưới Thuỷ cung cứu mạng. Khi chồng lập đàn giải oan, nàng đã trở về để giãi bày nỗi oan ức, và cũng tha thứ cho người chồng của mình.

Quảng cáo

- Cuối cùng, Vũ Nương chọn ở lại thuỷ cung, rời xa nhân gian để sống một cuộc đời bình yên.

c) Kết bài:

- Nêu ra quan điểm cá nhân, đưa lời khuyên cho mọi người biết yêu thương, vun vén và bảo vệ hạnh phúc gia đình. Đặc biệt, cần có niềm tin vào người bạn đời, không nên ghen tuông mù quáng làm gia đình tan nát.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 1

Cùng làng với tôi có một chàng trai tên Trương Sinh. Chàng là con của một gia đình hào phú, cha mẹ khá giả, bản thân chàng cũng thuộc hàng quý tử. Cha chàng đã Trương Sinh qua đời từ sớm, chỉ còn có mẹ nhưng gia đình vẫn còn khá giả. Làng bên có một người con gái tên là Vũ Thị Thiết, người đẹp như hoa, tính nết hiền dịu. Bởi đem lòng yêu mến dung hạnh của Vũ Nương, Trương Sinh xin mẹ trăm lạng vàng cưới nàng về làm vợ. Nhưng Trương Sinh là người thất học, ít hiểu biết, tính tình hồ đồ, nông nổi, chí làm trai vùng vẫy bốn phương không có, lại thêm nhân đức cũng không nhiều. Kẻ có tiền mà trí học và lòng nhân không có ắt sẽ gây ra họa lớn.

Quảng cáo

Vũ Nương là người phụ nữ thùy mị, nết na, công dung ngôn hạnh. Thật đáng tiếc cho nàng vì cưới nhầm người chồng đa nghi, đối với vợ thì lại phòng ngừa hết sức. Biết tính chồng, nàng lúc nào cũng giữ đúng khuôn phép, hết lòng vì chồng, bởi thế vợ chồng sống nhau bấy lâu mà chưa lúc nào thất hoà, Chàng Trương tuy nhà hào phú, gia môn nhưng lại thất học và có nhiều thói xấu khi cưới Vũ nương về. Tôi nghĩ rằng Vũ nương đã làm tốt vai trò là người vợ, người con dâu hiền thảo của mình. Hết lòng yêu thương, cam tâm và nhẫn nhịn khi về nhà chồng. Mặc dù có người chồng đa nghi, vũ phu nhưng nàng vẫn một lòng chung thủy. Cuộc sống của Vũ nương và Trương Sinh nhìn bề ngoài thì thấy hạnh phúc, sum vầy. Nhưng thực sự bên trong đầy tính đa nghi và ghen tuông mù quáng.

Từ 1 cuộc sống ấm êm hạnh phúc bên gia đình, bên mẹ, bên vợ của mình, Trương Sinh đã phải thực hiện nghĩa vụ của một người dân đó là đi lính vì đang có chiến tranh. Trương Sinh là 1 người không có chí hướng, anh ta không có những khát vọng lớn lao, không thể hiện được phẩm chất của 1 đấng nam nhi đích thực. Trương Sinh còn trẻ và là con nhà giàu có nhưng lại không chịu lo học hành mà phải đi lính bỏ vợ và mẹ già ở nhà.

Quảng cáo

Chồng đi lính, Vũ Nương đã phải tự tay chăm sóc mẹ chồng mình khi bà già yếu, nhớ con. Nàng cũng đã sinh ra được một người con trai để nối dõi tông đường. Khi mẹ mất, chính Vũ Nương đã làm ma chay tế lễ hết sức chu đáo. Nàng cũng đã có công nuôi dưỡng, dạy dỗ đứa con của Trương Sinh.

Sau một năm từ cuộc chia ly, giặc đầu hàng, việc quân kết thúc,chàng trở về bên vợ con. Về đến nhà, biết tin mẹ đã mất chàng, u sầu bên con trai đi về phía mộ mẹ. Khi tới đồng, bé Đản òa khóc, chàng liền xưng là cha và bảo đứa bé nín khóc.Đản thấy lạ nên đã kể về người cha luôn xuất hiện vào ban đêm, mẹ đứng thì cũng đứng mẹ ngồi cũng ngồi.Trương Sinh nghe thế,chưa rõ sự tình liền sinh nghi và nỗi buồn đã chuyển thành sự giận dữ,ghen tuông. Về nhà, chàng la mắng, đánh đập Vũ Nương khiến nàng đầy oan ức và tủi nhục chạy đến bến sông Hoàng Giang.

Vũ Nương quá đau khổ và oan ức, lại không thể giải oan nên trong một đêm tối, nàng đã gieo mình xuống sông Hoàng Giang tự vẫn kết thúc cuộc đời. Khi biết chuyện, chúng tôi hết sức xót thương, cả làng lặn lội đi tìm xác nàng để mai táng nhưng không thấy. Trương Sinh sau đó cũng thấu được nỗi oan ức của nàng nhưng sự việc đã quá muộn.

Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi đi. Năm ấy, Phan Lang, một người chài đánh ca, đêm nằm mộng thấy có người xin thả con rùa xanh mà ông vừa bắt được. Sáng ra ông vội thả con rùa ấy rồi về kể cho chúng tôi nghe. Chúng tôi bán tín bán nghi, chẳng biết chuyện thần tiên ma quỷ gì, chỉ mong rằng cuộc sống được bình yên là đủ rồi. Năm ấy, trong một chuyến đi biển, đoàn thuyền của Phan Lang gặp bão lớn trên biển, cả đoàn không một ai trở về. Lại nhớ đến chuyện thả rùa xanh của Phan Lang, chúng tôi vô cùng kinh sợ. Lẽ nào, chúng tôi đã mạo phạm đến thần linh và bị trừng phạt chăng?

Thật bất ngờ, một thời gian sau, Phan Lang đột ngột trở về. Ông đến gặp Trương Sinh và nói rằng ông đã được thần Linh Phi cứu sống và đã gặp Vũ Nương ở dưới thủy cung. Vũ Nương nhờ ông về nói với Trương Sinh hãy lập đàn giải oan, nàng sẽ trở về. Người chết rồi lẽ nào sống lại được. Phan Lang lẽ nào lại lừa dối mọi người chăng? Trương Sinh không hề tin, cho rằng Phan Lang nói lời xằng bậy, cố tình nhắc lại chuyện xưa đau lòng nhằm lừa phỉnh mình. nhưng đến khi Phan Lang đưa ra chiếc trâm cài của Vũ Nương, Trương Sinh sửng sốt, nước mắt chảy ròng ròng.

Mấy hôm sau, vào ngày lành tháng tốt, Trương Sinh lập đàn giải oan 3 ngày 3 đêm trên bến sông đợi chờ Vũ nương trở về. Một buổi chiều sương, bến sông mịt mờ khói tỏa, Vũ Nương hiện về. Nàng đứng trên chiếc thuyền hoa mờ ảo, nói lời từ biệt rồi từ từ biến mất. Lời than thở bi ai, thê thiết khiến cho đất trời cũng phải cảm động xót xa. Chúng tôi ai cũng khóc thương và thầm mong cho nàng có thể tìm thấy cuộc sống yên bình nơi làn mây cung nước.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 2

Tôi làm thầy thuốc, nhà ở cạnh nhà mẹ chồng Vũ Nương. Ta được bà kể rằng tên thật của nàng là Vũ Thị Thiết, quê ở Nam Xương. Do ở cạnh nên ta đã chứng kiến và thấy thương cảm cho số phận hẩm hiu của cô gái này.

Nàng là một người con gái thùy mị, nết na. Trong làng bấy giờ có một chàng con trai nhà hào phú tên là Trương Sinh, mến vì dung hạnh, nên đã xin mẹ trăm lạng vàng để cưới Vũ Nương về làm vợ. Song Trương có tính đa nghi nên cũng rất mực phòng ngừa vợ mình. Vũ Nương thì giữ gìn khuôn phép, chưa bao giờ để vợ chồng phải bất hòa.

Cuộc sum vầy chưa được bao lâu thì xảy ra việc triều đình bắt lính đi đánh giặc Chiêu. Tuy là con nhà hào phú nhưng Trương Sinh bị thất học do chẳng chịu học hành gì cả. Vì vậy tên chàng phải ghi trong sổ đi lính loại đầu. Trước khi đi mẹ chàng có dặn chàng quan cao tước lớn nhường để người ta. Có như thế, mẹ ở nhà mới khỏi lo lắng vì chàng được. Trương Sinh vốn là người con hiếu thảo, liền quỳ xuống đất vâng lời dạy.

Vũ Nương vợ chàng cũng rót rượu đầy chén rồi cất tiếng tiễn đưa, mong chàng cẩn trọng, mau chóng trở về. Bấy giờ, nàng đương có mang một bé trai với Trương Sinh. Đứa bé sinh ra thì nàng đặt tên cho nó là Đản.

Mẹ Trương Sinh thì bởi nhớ con nơi xa nên đã lâm bệnh nặng. Ta là người kê thuốc cho bà nhưng trách sao được, ta chỉ là một thầy thuốc tầm thường chỉ hay chữa những vết thương và vài bệnh cảm mạo nhẹ. Còn bà cụ vừa già lại vừa phải mang theo u buồn bên mình, ta chẳng còn cách nào để cứu bà. Trước lúc lâm chung, bà còn nói lời cảm tạ thiết tha ân nghĩa của con dâu, mong con được sống hạnh phúc, mong trời đất sẽ phù trợ cho đứa con dâu hiếu thảo ấy. Sau khi bà mất, Vũ Nương hết sức thương xót, lo liệu ma chay tế lễ cho mẹ chồng hư ba mẹ ruột của mình.

Qua năm sau, giặc ngoan cố đã chịu thôi, việc quân kết thúc. Trương Sinh trở về, biết tin mẹ mất, con vừa học nói. Chàng ta hỏi mộ mẹ, ẵm con nhỏ đi thăm. Khi về nhà gặp Vũ Nương, chàng ta đột nhiên la um lên. Ta chỉ nghe dân làng bảo rằng chàng nghe gì đó từ đứa bé Đản rồi hiểu lầm vợ mình có gian tình.

Tính Trương Sinh vốn đa nghi, nay nghe vậy còn nổi cơn ghen hơn. Mặc cho ta và mọi người trong làng can ngăn, giải thích, chàng vẫn đánh đập và sỉ nhục vợ mình thậm tệ. Biết chuyện, làng xóm hết lời can ngăn nhưng trương Sinh chẳng nghe. Tôi đứng ra cam đoan với chàng nhưng chàng vẫn nhất quyết giữ lấy suy nghĩ của mình. Vì quá tuyệt vọng và ô nhục, Vũ Nương đã tìm đến cái chết trên bến sông Hoàng Giang để chứng minh mình trong sạch. Đêm nàng trầm mình xuống sông lạnh, chúng tôi thương xót, đốt đuốc tìm xác nàng suốt mấy ngày đêm nhưng chẳng thấy. nàng chết oan khuất, thây ma mãi mãi chìm sâu trong nước, oan hồn không biết về đâu, thật đáng thương thay!

Cái chết của Vũ Nương có làm cho trương Sinh chút động lòng, song vì tin rằng nàng đã đánh mất phẩm hạnh nên cũng chẳng đau buồn gì. Mấy hôm sau, một đêm, vì vắng mẹ, bé Đản khóc lóc, Trương Sinh dỗ mãi không nín. Khi Trương Sinh vừa bế vừa dỗ, bỗng nhiên, bé Đản chỉ vào chiếc bóng của trương Sinh trên vách, cất lời bảo cha Đản lại tới. Lúc này, trương Sinh chợt hiểu ra mọi chuyện, chàng vô cùng hối hận và khóc lóc thảm thiết.

Thuốc có thể chữa lành vết thương nhưng không thể chữa lành nỗi đau khổ. Vũ Nương mãi mãi phải gánh chịu tiếng nhuốc nhơ dẫu sau này Trương Sinh dã lập đàn giải oan cho nàng nhưng không thể nào trả lại cho nàng danh phận, nhân phẩm và sự sống. Quyền làm người của nàng đã bị tước đoạt. Dù được Linh Phi cứu giúp và cho ở nơi cung nước, nhưng cuộc đời nàng mãi mãi chìm đắm trong nỗi nhớ nhung và khát vọng về một gia đình hạnh phúc không thể nào thực hiện được.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 3

Tôi tên Dương Lâm, người ở Nam Xương, vừa đánh giặc Chiêm trở về. Cùng đợt tôi bị bắt lính, có anh chàng đa nghi, ít học tên Trương Sinh. Mới trở về, anh ta đã ghen tuông đánh đuổi và ép vợ vào chỗ chết. Tôi không hiểu đầu đuôi cầu chuyện như thế nào nhưng vợ tôi thì thương cảm cho Vũ Nương - vợ của Trương Sinh lắm.

Chuyện từ sau khi bị bắt lính thì tôi không rõ chứ những chuyện trước khi Trương Sinh đi lính thì tôi biết. Bởi vốn người cùng làng mà hai nhà cũng chẳng xa xôi gì. Vũ Nương vốn tên Vũ Thị Thiết, là một người con gái xinh đẹp, thùy mị, nết na, tư dung tốt đẹp. Cũng vì thế mà những nhà cùng đinh như chúng tôi chẳng bao giờ dám mơ có một cô vợ như thế. Chỉ có Trương Sinh, vốn con nhà hào phú mới có được sính lễ xứng đáng với một cô gái đẹp người, đẹp nết như vậy.

Mặc dù ít học và đa nghi nhưng gia đình Trương Sinh sống rất thuận hòa, hạnh phúc. Bởi Vũ Nương luôn hiếu kính với mẹ chồng, lại sống mực thước, gìn giữ khuôn phép, không lúc nào để vợ chồng xảy đến bất hòa. Đến buổi ra đi, Vũ Nương lại rót chén rượu đầy, tiễn chồng mà rằng: “Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi”. Trương Sinh rất lấy làm cảm động vì lời dặn dò ân tình ấy, anh ta vẫn thường nhắc đến lời đưa tiễn này của Vũ Nương khi chúng tôi ở nơi sa trường. Thực ra, bước vào chiến tranh, không ai rõ mình có ngày trở vể hay không nên ai cũng hạnh phúc khi được người thân quan tâm hết lòng như vậy.

Giáo dục

Cứ thế, thấm thoát ba năm trôi qua, chúng tôi trở về, làng quê và gia cảnh cũng nhiều đổi khác. Hai đứa lớn nhà tôi bây giờ đã biết theo mẹ học cấy mạ, se sợi, chăn nuôi rất khéo. Mà con nhà Trương Sinh, từ khi đi còn chưa chào đời nay cũng gần ba tuổi. Vì cùng vào sinh ra tử nên dù trước đây ít qua lại nhưng bây giờ tôi và Trương Sinh vẫn thường ghé qua nhà nhau thăm hỏi thường tình. Nhất là từ sau khi Vũ Nương tự vẫn.

Đối với chuyện này, tôi cũng chẳng suy nghĩ nhiều. Một phẩn vì hôm đó tôi có việc lên mạn ngược nên không chứng kiến cảnh Trương Sinh đuổi Vũ Nương đi, phần vì vốn là chuyện nhà người ta, sức đâu mình quản được. Mà vợ tôi thì ngược lại, có lẽ cùng cảnh phụ nữ, hơn nữa, ở cạnh nhà ba năm, vợ tôi cũng coi như hiểu rõ con người Vũ Nương.

Nghe vợ tôi kể thì hôm Trương Sinh cất lời trách móc Vũ Nương, vợ tôi cùng mấy người hàng xóm khác cũng sang phân trần giúp. Bởi trong ba năm, trên có mẹ già, dưới có con nhỏ, Vũ Nương vẫn một mình lo toan gia đình chu đáo. Khi mẹ chồng ốm thì lấy lời ngọt ngào, khôn khéo khuyên lơn; khi bà mất lại lo ma chay chu đáo như với cha mẹ đẻ. Đối với bé Đản thì lại càng yêu thương, vừa là cha, vừa là mẹ mà chăm sóc, dạy dỗ.

Chưa bao giờ thấy Vũ Nương làm gì sai trái, phạm vào luân thường đạo lí. Vậy mà không hiểu sao, Trương Sinh một mực nói nàng mất nết hư thân, đem lời bóng gió mắng nhiếc, đuổi nàng đi.

Nghe vợ kể lại, tôi cũng lấy làm lạ. Lắm lúc, lân la sang nhà chơi, tôi muốn hỏi mà chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nhưng, có một lần, Trương Sinh tự kể cho tôi nghe. Thì ra khi đi thăm mộ bà cụ thân sinh cùng bé Đản, Trương Sinh nghe được bé nói có một người là cha bé Đản, đêm nào cũng đến, mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi. Nghe thế, tôi nghĩ vợ tôi đúng là lẩm cẩm, đi bênh vực người phụ nữ trơ trẽn như vậy.

Song, khi suy xét lại, tôi thấy không ổn lắm. Nếu quả thực có việc ấy, sao Vũ Nương dám để bé Đản thấy, còn ngang nhiên nói với bé Đản đó là cha Đản nữa. Mà nếu có một người đàn ông đến thật, cũng không cần nhất cử nhất động theo Vũ Nương như hình với bóng, đứng cùng đứng, ngồi cùng ngồi. Nghĩ là thế nhưng tôi cũng không biết góp ý thế nào. Cho đến một hôm, khi đến cửa ngõ, thấy bé Đản chỉ lên bóng Trương Sinh trên vách tường mà nói cha Đản lại đến kia, tôi mới biết suy đoán của mình cũng có phần đúng. Nghe thấy lời nói của Đản, tôi quay người trở về ngay. Có lẽ không nên sang chơi lúc này, Trương Sinh cũng cần thời gian tĩnh tâm trở lại sau khi nhận ra lỗi lầm của mình.

Trở về nhà thấy vợ đang nhóm củi nấu cơm, tôi bỗng thấy thương cảm và xót xa cho vợ tôi quá. Ba năm tẩn tảo, một mình nuôi con quạnh hiu chốn quê nhà. Đến khi trở về, tôi cũng chẳng làm gì giúp vợ con. Nhiều lúc còn khinh thường phận đàn bà học ít lại nói nhiều. Cũng may, tôi không như Trương Sinh, nghi oan và đánh đuổi vợ mình. Vẫn vẻ tần tảo, lam lũ ấy, hôm nay tôi thấy vợ đẹp lạ kì.

Gần một tháng sau, Trương Sinh nói với tôi muốn lập đàn giải oan cho Vũ Nương, tôi hỏi ý kiến vợ xem có đi thắp cho nàng nén hương không.

Đó là lần đẩu tiên tôi bàn bạc với vợ, và cũng là lần đầu tiên vợ tôi được nói ra chủ ý của mình. Hai vợ chổng sắm sửa chút vàng hương và đi đến bến sông Hoàng Giang. Quả thấy Vũ Nương ngồi trên một chiếc kiệu hoa đứng ở giữa dòng, theo sau có đến năm mươi chiếc xe cờ tán, vàng lõng, rực rỡ đẩy sông, lúc ẩn, lúc hiện. Vợ tôi nhìn theo bóng Vũ Nương dẩn dần biến mất mà khóc sụt sùi. Còn tôi nhìn cái bóng ảo ảnh ấy trong nỗi niềm tiếc nuối. Tiếc cho một người phụ nữ đức hạnh mà đời lắm gian nan, lại từ đó ngẫm đến bản thân mình mà đối xử tốt hơn với vợ và hai cô con gái. Không gì hạnh phúc bằng được sống yên ấm, hòa thuận bên nhau. Vũ Nương trở về tuy đẹp đẽ, tráng lệ nhưng Trương Sinh chẳng thể nào bên vợ được nữa, bé Đản cũng không còn mẹ chăm sóc mỗi ngày. Bởi thế, trân trọng những người thân yêu bên cạnh mới là điểu cần thiết và ý nghĩa nhất.

Chúng tôi tuy sinh ra và trưởng thành từ làng quê, quen nếp sống và suy nghĩ của xã hội trọng nam khinh nữ, gia trưởng, độc đoán nhưng chuyện nhà Trương Sinh đã khiến tôi nghĩ lại. Những người phụ nữ, trong đó có cả vợ tôi mà bấy lâu nay tôi chỉ thấy họ phiền phức, yếu đuối, dựa dẫm thì nay mới thấy chính họ đang từng ngày, từng giờ chăm lo, vun vén cho hạnh phúc gia đình; chính họ đang nhóm lên ngọn lửa yêu thương trong căn nhà ấm áp.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 4

Cùng làng với tôi có một chàng trai trẻ tuổi, con nhà hào phú tên là Trương Sinh. Cha chàng không may mất sớm, từ nhỏ chàng sống cùng mẹ với cơ ngơi khá giả nên không phải bươn chải, làm lụng vất vả.

Ở làng bên có một người con gái xinh đẹp, nết na tên là Vũ Thị Thiết, hay còn gọi là Vũ Nương. Vì yêu mến dung mạo, tính tình của nàng nên Trương Sinh đã xin mẹ mang sính lễ sang hỏi nàng làm vợ.

Trương Sinh mặc dù là con nhà giàu có nhưng lại ít học, tính tình hồ đồ, nông nổi, không có chí nam nhi vùng vẫy bốn phương. Đặc biệt, hắn ta nổi tiếng với tính đa nghi, luôn ngờ vực tất cả mọi người kể cả vợ mình. May thay, Vũ Nương lại là người biết suy tính trước sau, sống biết trên biết dưới. Vì hiểu tính cách của chồng mình nên nàng luôn giữ đúng khuôn phép, hết lòng vì chồng.

Trong những năm làm dâu nhà “hào môn”, Vũ Nương đã làm tốt vai trò của một người vợ hiền, dâu thảo. Mặc dù Trương Sinh có rất nhiều thói xấu nhưng nàng vẫn chấp nhận, không hề ca thán. Thay vào đấy còn luôn cố gắng vun vén cho hạnh phúc gia đình. Nhìn ngoài, ai cũng nghĩ nàng có cuộc sống ấm êm, vui vẻ nhưng sâu bên trong là những chịu đựng, uất ức khi phải sống với người chồng đa nghi, toan tính, vũ phu.

Năm đó, quân Chiêm xâm chiếm nước ta, trai tráng trong làng đều phải ra chiến trường đánh giặc, và Trương Sinh cũng không ngoại lệ. Anh chàng tạm biệt mẹ già, người vợ trẻ đang mang bầu để thực hiện nghĩa vụ với tổ quốc. Vũ Nương ở nhà hết mực chăm lo cho mẹ già. Chồng đi chưa được bao lâu thì nàng cũng hạ sinh một cậu con trai kháu khỉnh để nối dõi tông đường.

Sau hơn một năm đi lính trở về, Trương Sinh buồn bã khi nghe tin mẹ mình đã mất. May thay, có vợ và cậu con trai tên Đản ở bên bầu bạn để vơi nỗi buồn. Sau khi về đến nhà, Trương Sinh cùng cậu con trai ra thăm mộ mẹ, khi bé Đản oà khóc chàng liền xưng cha và dỗ đứa trẻ nín khóc. Cậu con trai bỗng ngạc nhiên và kể về người cha thường xuất hiện vào mỗi đêm khuya.

Đản mô tả người này không nói, không cười, mẹ đứng cũng đứng, mẹ ngồi cũng ngồi, chưa bao giờ bế con một lần. Trương Sinh nghe đến đây thì liền nổi trận lôi đình, nghi ngờ vợ có mối quan hệ bất chính với người đàn ông khác khi mình đi lính. Về đến nhà, hắn ta la mắng, đánh đập, chì chiết Vũ Nương không thương tiếc rồi đuổi ra khỏi nhà.

Mặc cho vợ có van xin, giải thích thế nào thì Trương Sinh cũng không chịu nghe, còn đánh đập nàng tàn bạo hơn. Vì quá đau khổ, oan ức, không thể nào giải oan được nên Vũ Nương đã quyết định tự vẫn, dìm mình xuống sông Hoàng Giang để bảo vệ danh tiết.

Nghe tin, cả làng tôi vô cùng đau xót, tiếc thương cho người con gái có số phận hẩm hỉu, đúng là hồng nhan bạc phận. Mặc dù cả làng đã cùng nhau lặn lội, tìm kiếm nhưng không thể tìm được thi hài của nàng để mai táng.

Một đêm nọ, khi thấy chiếc bóng trên tường, bé Đản liền gọi cha và nói đây chính là người thường xuất hiện trong nhà lúc đêm khuya. Lúc này, Trương Sinh với vỡ lẽ, biết được mình đã nghi oan cho vợ nhưng mọi chuyện đã quá muộn màng. Sau khi mọi chuyện được sáng tỏ, tôi và người dân trong làng lại càng thương xót hơn cho người con gái ấy.

Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi đi, câu chuyện về gia đình Trương Sinh cũng dần đi vào quên lãng. Năm ấy, Phan Lang người cùng làng tôi mơ thấy có người con gái mặc áo xanh cầu xin chàng tha mạng. Sáng hôm sau có người biếu chàng một con rùa mai xanh rất đẹp. Phan Lang nghĩ ngay đến giấc mộng đêm hôm trước nên bèn thả con rùa ra sông. Câu chuyện của anh chàng này làm chúng tôi bán tín, bán nghi, không biết sắp tới có chuyện gì xảy ra với ngôi làng bình yên này không.

Năm ấy, đoàn thuyền đánh cá của Phan Lang gặp nạn trên biển, đắm tàu khiến tất cả thành viên trên thuyền đều mất tích, không tìm thấy xác. Chúng tôi liền nhớ đến giấc mộng của Phan Lang, ai cũng lo sợ, không biết có mạo phạm gì đến thần linh hay không mà bị trừng phạt như vậy.

Một thời gian sau, Phan Lang bất ngờ trở về khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên xen lẫn chút sợ hãi. Anh ta đến gặp Trương Sinh, kể về câu chuyện được cứu sống một cách thần kỳ và đã gặp Vũ Nương dưới thuỷ cung. Thì ra, con rùa năm xưa Phan Lang cứu mạng chính là vợ của vua Hải Nam. Nên khi rơi xuống biển, chàng đã được người của thuỷ cung cứu mạng.

Phan Lang cho biết, khi dưới thuỷ cung, chàng gặp lại Vũ Nương, nàng đã tỏ bày mọi chuyện, kể về những uất ức mà mình phải chịu. Nàng nhờ Phan Lang nhắn nhủ với chồng, nếu còn tình xưa nghĩa cũ thì phải lập đàn giải oan trên sông Hoàng Giang để nàng trở về.

Ban đầu, mọi người và Trương Sinh đều không tin mọi chuyện nhưng khi Phan Lang đưa ra cây trâm cài tóc của Vũ Nương thì ai cũng khiếp sợ. Đúng là trên đời này đều có nhân quả, người tốt ắt sẽ được bảo vệ, che chở bởi những đấng thần linh. Trương Sinh làm theo lời vợ, lập đàn giải oan trên sông Hoàng Giang ba ngày ba đêm.

Đúng ngày thứ ba, Vũ Nương hiện về, ngồi trên kiệu hoa, thoát ẩn thoát hiện. Nàng nói lời từ biệt với chồng mình rồi dần dần biến mất trong làn sương trắng. Lời than thở bi ai, thê thiết khiến trời đất cũng xót thương. Tôi và người dân trong làng chứng kiến cảnh này ai cũng đều rơi nước mắt. Hy vọng quãng đời còn lại nàng sẽ được sống trong bình yên, không còn ai oán, vướng bận nhân gian.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 5

Tôi hành nghề thầy thuốc, nhà ở cạnh gia đình của vợ chồng Trương Sinh – Vũ Nương. Chứng kiến câu chuyện đau thương của gia đình họ, tôi và nhiều dân trong làng không khỏi xót thương cho số phận người phụ nữ hẩm hiu, hồng nhan bạc phận. Câu chuyện tôi muốn kể dưới đây cũng là bài học cho nhiều người, hãy luôn yêu thương, tin tưởng người bạn đời của mình. Không nên hồ đồ, ghen tuông mù quáng khiến gia đình tan nát, vợ chồng chia lìa, con cái mô côi.

Ai cũng cảm thấy vui mừng cho nhà họ Trương vì lấy được Vũ Nương, người con gái xinh đẹp, nết na, dịu hiền. Từ ngày về làm dâu, nàng luôn biết cách cư xử phải phép, chăm sóc mẹ chồng chu đáo, thuỷ chung một lòng son sắc với chồng. Còn Trương Sinh, hắn ta mặc dù sinh ra trong gia đình giàu có nhưng ít học. Từ nhỏ đã biết đến là người học ngắn, suy nghĩ hồ đồ, đặc biệt có tính đa nghi.

Nhờ sự khôn khéo của Vũ Nương nên gia đình họ Trương có cuộc sống khá êm đềm, còn chuẩn bị đón đứa con đầu lòng. Tuy nhiên, năm đó trai tráng trong làng bị triều đình triệu tập ra chiến trường đánh giặc. Và đương nhiên, Trương Sinh cũng nằm trong danh sách đó. Gia đình nhỏ của họ và nhiều gia đình khác trong làng chịu cảnh chia ly từ biệt.

Trương Sinh đi lính chưa được bao lâu thì vợ ở nhà hạ sinh một cậu con trai kháu khỉnh đặt tên là Đản. Người mẹ già vì tuổi cao sức yếu nên lâm bệnh nặng qua đời, một mình Vũ Nương ở nhà chăm lo nhà cửa, nuôi nấng câu con trai khôn lớn. Sau gần hai năm đi lính, Trương Sinh trở về đoàn tụ bên vợ con.

Khi về nhà, hai cha con họ Trương cùng nhau ra viếng mộ bà nội. Không hiểu vì lý do gì, sau khi từ mộ mẹ trở về Trương Sinh nổi trận lôi đình, đánh mắng người vợ của mình không thương tiếc. Tôi và một số bà con hàng xóm có sang can ngăn, hỏi chuyện thì được biết cậu con trai nói với hắn ta có người đàn ông thường xuất hiện bên mẹ lúc đêm khuya.

Biết Vũ Nương không thể nào là người như vậy, chúng tôi đã hết sức giải thích, cho rằng nàng trong sạch, không thể phản bội chồng mình được. Tuy nhiên, Trương Sinh bỏ ngoài tai mọi lời khuyên nhủ, vẫn đánh đập, chì chiết vợ mình rồi đuổi ra khỏi nhà. Vì quá oan ức, không thể nào lấy lại được sự trong sạch nên Vũ Nương đã chạy ra sông Hoàng Giang tự vẫn.

Tôi và người dân trong làng vô cùng thương xót, đã cất công tìm kiếm mấy ngày trời nhưng vẫn không thể tìm thấy xác nàng. Có lẽ, vì quá uất ức nên thân xác Vũ Nương đã chìm sâu dưới đáy sông, không biết oan hồn đi đâu về đâu, thật quá là đau xót.

Đứa con trai của Vũ Nương từ khi mẹ mất đêm nào cũng quấy khóc, ai nghe tiếng khóc cũng thấy nao lòng. Trương Sinh cho dù có dỗ dành như nào cậu bé cũng không nguôi nỗi nhớ mẹ. Một đêm nọ, khi nhìn thấy chiếc bóng trên tường, bé Đản vội kêu lên cha, cha. Lúc này Trương Sinh mới vỡ lẽ, thì ra người đàn ông mà con trai kể chính là chiếc bóng mỗi đêm của vợ mình. Hắn ta vô cùng ăn năn, hối lỗi nhưng mọi chuyện đã quá muộn màng.

Sau khi biết vợ mình bị oan, Trương Sinh đã lập đàn giải oan ba ngày ba đêm trên sông Hoàng Giang. Thật lạ kỳ thay, đúng ngày thứ ba thì Vũ Nương trở về, ngồi trên kiệu hoa, tướng mạo vẫn xinh đẹp nhưng khuôn mặt lại hiện lên nỗi u buồn, uất ức. Nàng giãi bày những oan ức mà mình phải chịu đựng, cũng đồng ý tha thứ cho chồng rồi sau đó từ từ biến mất trong làn sương trắng.

Trương Sinh vô cùng hối hận, chỉ biết bất lực đứng nhìn người vợ của mình dần dần đi xa. Tôi và mọi người trong lành khi chứng kiến cảnh này ai cũng đều rơi nước mắt xót thương cho người con gái ấy. Chỉ vì sự hồ đồ, ghen tuông mù quáng mà giờ đây Trương Sinh phải sống trong ân hận, cô đơn suốt cả cuộc đời.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 6

Tôi tên là Dương Lâm, người làng Nam Xương, vừa được đoàn tụ với vợ con sau gần hai năm đánh giặc Chiêm trở về. Đi cùng đợt với tôi là anh chàng hàng xóm tên Trương Sinh. Anh này sinh ra trong gia đình giàu có nhất nhì làng tôi nhưng lại ít học, nổi tiếng với tính đa nghi hồ đồ. Mới về nhà chưa được bao lâu thì gia đình họ Trương xảy ra sóng gió, vì ghen tuông mà Trương Sinh đã đánh đập, đuổi vợ ra khỏi nhà khiến nàng ấy phải tìm đến cái chết.

Tôi lớn lên từ nhỏ với Trương Sinh nên rất hiểu tính tình của hắn. Sinh ra trong gia đình giàu có nhưng lại ham chơi, ít học, không có chí tiến thủ. Cha mất sớm, Trương Sinh lớn lên trong sự chăm sóc, che chở của mẹ. Đến tuổi lấy vợ, anh chàng phải lòng một người con gái làng bên tên là Vũ Thị Thiết. Nàng được biết đến là người có tướng mạo xinh đẹp, tính tình nết na, hiền dịu. Sau khi được hỏi cưới, Vũ Nương đồng ý về làm dâu nhà “hào môn”.

Cứ tưởng được sống trong giàu sang, nhung lụa, nhưng Vũ Nương lại luôn phải sống khép nép, giữ mình vì có người chồng đa nghi. Nàng hết mực chăm lo cho gia đình, chăm sóc mẹ chồng, một lòng chung thuỷ với Trương Sinh. Cuộc sống của gia đình họ cứ thế trôi qua một cách bình yên, êm ấm. Vui hơn khi cặp vợ chồng trẻ cũng chuẩn bị đón đứa con đầu lòng.

Năm ấy, giặc Chiêm xâm chiếm nước ta, tôi và Trương Sinh cùng trai tráng trong làng phải ra quân dẹp loạn, bảo vệ đất nước. Nghe vợ tôi kể lại, Vũ Nương ở nhà được bà con hàng xóm yêu thương vì biết trên biết dưới. Đặc biệt, nàng luôn hết lòng chăm sóc mẹ già lúc đau ốm. Khi bà mất, vợ Trương Sinh cũng lo ma chay rất chu đáo.

Sau mấy năm chống giặc, tôi và Trương Sinh cũng được trở về làng quê để đoàn tụ cùng gia đình. Mọi thứ đã có nhiều thay đổi, hai đứa con của tôi cũng đã lớn, biết giúp mẹ làm việc nhà. Còn Trương Sinh, biết tin mẹ già đã mất anh ta rất đau buồn. May thay có cậu con trai tên Đản đang bập bẹ tập nói bầu bạn nên cũng vơi đi nỗi nhớ mẹ.

Một hôm tôi có việc lên mạn ngược mấy ngày, khi trở về thì bàng hoàng nghe tin Vũ Nương nhảy sông tự vẫn. Tôi không tin vào tai mình nữa vì chỉ cách đấy ít hôm, gia đình họ vẫn đang vui vẻ, hạnh phúc, tại sao lại xảy ra chuyện đau lòng như vậy được. Từ hôm xảy ra chuyện, tôi có sang nhà Trương Sinh để động viên, an ủi nhưng hắn có vẻ không thấy đau xót gì cho người vợ của mình.

Nghe vợ tôi kể, Trương Sinh cùng bé Đản ra mộ viếng mẹ, khi trở về nhà thì liền lôi Vũ Nương ra đánh đập, mắng nhiếc. Hắn bảo nàng ấy có mối quan hệ bất chính với người đàn ông khác, còn bảo bé Đản gọi người đó là bố. Mặc cho vợ mình có giải thích, minh oan cỡ nào thì Trương Sinh cũng không chịu lắng nghe, cho rằng vợ là người phản bội.

Nghe thấy vợ chồng cãi nhau, vợ tôi cùng một vài người hàng xóm có sang can ngăn, khuyên nhủ. Ai cũng tin Vũ Nương không thể nào phản bội chồng mình vì biết nàng ấy là người chính chuyên, ngay thẳng. Trong thời gian chồng đi lính, Vũ Nương hết lòng vì nhà chồng, một lòng son sắc thuỷ chung chờ đợi người thương nơi chinh chiến. Không hiểu sao Trương Sinh lại có thể nghi ngờ, cho rằng vợ mình có mối quan hệ bất chính với người khác.

Cái chết của Vũ Nương khiến ai cũng xót xa, thương cho người mẹ, thương cả cho người con trai còn quá nhỏ đã mô côi. Tôi thi thoảng cũng có sang trò chuyện tâm sự với Trương Sinh nhưng anh ta có vẻ chẳng mảy may gì đến cái chết của vợ. Hắn ta cho rằng kết cục như vậy là rất xứng đáng với người đàn bà không chung thuỷ.

Một hôm, Trương Sinh tâm sự với tôi rằng, khi hai cha con họ ra mộ thăm viếng mẹ già, bé Đàn nói có một người là cha bé, thường xuất hiện vào lúc đêm khuya. Người đàn ông này không nói, không rằng, mẹ Vũ Nương đi đâu thì đi theo đó, mẹ đứng cũng đứng, mẹ ngồi cũng ngồi và chưa bao giờ bế Đản. Nghe Trương Sinh kể, tôi cảm thấy vô cùng thất vọng, tại sao một người như Vũ Nương lại làm ra chuyện tày đình như vậy.

Về đến nhà, tôi kể lại mọi chuyện cho vợ nghe, vợ tôi một mức không tin có chuyện đó xảy ra. Vợ tôi còn nói, tại sao Vũ Nương ngoại tình mà còn công khai người này với con trai, còn bảo Đản gọi người đó là cha. Không lẽ cô ấy không sợ mọi chuyện bị phanh phui hay sao? Tôi thì nửa tín nửa nghi nhưng chuyện nhà người ta, mà cũng xảy ra rồi nên cũng không quan tâm nhiều nữa.

Bỗng một hôm, tôi sang chơi thì thấy Trương Sinh ngồi ủ rũ, khóc lóc, tỏ vẻ vô cùng hối hận. Hắn ra nói, thì ra người đàn ông mà đứa con trai kể chính là chiếc bóng của Vũ Nương. Vì sinh ra thì cha không có nhà, sợ con trai thiếu thốn tình cảm nên vợ Trương Sinh đã nói chiếc bóng của mình chính là cha Đản, còn nói chuyện mỗi đêm. Nghe đến đây, tôi rụng rời chân tay, không ngờ Vũ Nương lại phải chịu những oan ức, khổ hạnh như vậy.

Về đến nhà, tôi cứ nhớ mãi hình bóng người phụ nữ với nụ cười hiền dịu, tảo tần sớm hôm chăm lo cho con cái, gia đình. Nhưng đến cuối cùng lại nhận một kết cục thật bi thương. Tôi nhìn sang người vợ của mình, bỗng dưng thấy thêm yêu người phụ nữ của mình hơn rất nhiều. Tôi chợt nhận ra, những người phụ nữ đã phải đánh đổi cả thanh xuân, sắc đẹp, sức khỏe của mình cho chồng, cho con nhưng nhiều lúc họ lại không được tôn trọng.

Gần một tháng sau, Trương Sinh nói muốn lập đàn giải oan trên sông Hoàng Giang mong người vợ của mình được siêu thoát. Hôm đấy, người dân làng tôi cũng ra bờ sông thắp hương cho nàng rất đông, mong nàng kiếp sau đầu thai trở thành người hạnh phúc, vui vẻ cả một đời.

Ngày thứ ba sau khi Trương Sinh lập đàn giải oan, trời đất bỗng tối sầm, sương phủ kín cả bầu trường, trên mặt sông xuất hiện chiếc kiệu hoa chở người con gái. Thì ra, đó chính là Vũ Nương, nàng trút hết mọi ai oán, nói lời từ biệt người chồng của mình rồi dần dần biến mất. Trương Sinh chỉ biết đứng nhìn trong tuyệt vọng, phần đời còn lại hắn ta sẽ phải sống trong sự day dứt, cô đơn.

Câu chuyện về vợ chồng Trương Sinh – Vũ Nương khiến người dân làng tôi nhớ mãi không bao giờ quên. Kể từ đó, quan điểm trọng nam khinh nữ cũng dần được xóa bỏ, chúng tôi biết trân trọng, yêu thương người phụ nữ trong gia đình hơn.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 7

Tôi tên là Lâm Nhi, hàng xóm bên cạnh nhà vợ chồng Trương Sinh – Vũ Nương. Cách đây nhiều năm về trước, làng quê yên bình nơi tôi ở bỗng rúng động trước những biến cố xảy ra với gia đình nhà họ trương. Lần đầu tiên trong làng, có một người phụ nữ phải dìm mình xuống sông Hoàng Giang tự vẫn để bảo vệ sự trong sạch, danh tiết của mình.

Vũ Nương tên thật là Vũ Thị Thiết, trước đây là một người con gái xinh đẹp, nết na, đoan trang, được rất nhiều thanh niên trai tráng trong làng để ý. Trương Sinh lấy bấy giờ cũng đem lòng thầm thương trộm nhớ người con gái ấy. Anh chàng này sinh ra trong gia đình giàu có, khá giả nên đã mang tiền vàng đến làm sinh lễ để hỏi Vũ Nương làm vợ.

Nhà họ Trương có con dâu, ai cũng vui mừng, chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ. Tôi là hàng xóm sát vách nên biết Vũ Nương là người phụ nữ rất đảm đang, siêng năng, cần mẫn. Từ lúc về làm dâu, chưa bao giờ thấy thấy cô ấy lời ra tiếng vào với mẹ chồng, sống hoà thuận, biết trên biết dưới. Nhìn bên ngoài ai cũng nghĩ Vũ Nương lấy được nhà giàu, sống trong vinh hoa phú quý, an nhàn cả một đời.

Tuy nhiên, tôi chứng kiến Trương Sinh lớn lên từ nhỏ nên cũng rất hiểu tính tình của anh chàng này. Bố mất sớm, cậu ta ở cùng với mẹ nên được hết mực yêu thương, cưng chiều. Từ nhỏ,  anh chàng họ Trương đã lười học, suốt ngày ăn chơi lêu lổng, không chịu tu chí làm ăn. Đặc biệt, Trương Sinh nổi tiếng trong làng có tính đa nghi, ghen tuông mù quáng, không bao giờ cho vợ mình đi đâu.

Năm ấy, giặc Chiêm xâm chiếm đất nước, triều định lệnh cho trai tráng trong nhà phải đi đánh giặc. Chồng tôi và chồng Vũ Nương đều phải đi lính, thực hiện nghĩa vụ cao cả của tổ quốc. Đa số ở làng chỉ toàn là phụ nữ, trẻ em và người già. Vì là hàng xóm nên tôi cũng thường xuyên sang nhà bà Trương trò chuyện, giúp đỡ lẫn nhau lúc tắt lửa tối đen.

Vũ Nương ở nhà làm theo lời chồng, một mình chăm sóc mẹ già chu đáo. Cô ấy còn sinh cho Trương Sinh một cậu con trai kháu khỉnh, đặt tên là Đản. Ba mẹ con bà cháu dựa vào nhau sống hòa thuận, êm ấm. Tuy nhiên, do tuổi cao lại mắc bệnh nặng nên một thời gian sau bà Trương cũng đi gặp ông bà tổ tiên. Vũ Nương là con dâu nhưng rất chu đáo, lo hậu sự cho mẹ chồng chu toàn rồi một mình chăm sóc đứa con trai bé bỏng.

Sau hơn hai năm chống giặc, chồng tôi và Trương Sinh cũng trở về đoàn tụ với gia đình. Ngày anh Trương về, bà con hàng xóm cũng sang động viên, chia buồn để anh phần nào nguôi ngoai nỗi đau mất người thân. Bé Đản từ khi sinh ra chưa gặp bố bao giờ nên tôi thấy bé vẫn còn khá lạ lẫm, chưa dám gần gũi với cha mình. Nhìn ánh mắt Vũ Nương tôi biết cô ấy đang rất hạnh phúc sau những tháng ngày xa chồng.

Tuy nhiên, cuộc đoàn tụ chưa được bao lâu, chỉ vài ngày sau tôi bỗng nghe thấy tiếng quát tháo bên nhà Vũ Nương. Chạy sang tôi thấy Trương Sinh đang đánh đập vợ, chửi mắng cô ấy là phụ nữ lăng loàng, không chung thuỷ. Không hiểu chuyện gì đã xảy ra, tôi và một số người dân đã đứng ra can ngăn, khuyên bảo, mong Trương Sinh bình tĩnh để giải quyết mọi chuyện.

Trương Sinh nói với chúng tôi rằng Vũ Nương có mối quan hệ bất chính với người đàn ông khác. Chính cô ấy còn bắt bé Đản gọi người đấy là cha. Vũ Nương một mực minh oan, giải thích nhưng vì sự ghen tuông mù quáng mà Trương Sinh nhất định không nghe, liền đuổi người vợ của mình ra khỏi nhà.

Nghe chuyện Vũ Nương có người khác tôi thực sự không tin, vì trước nay cô ấy rất chung thuỷ, một lòng vì chồng, vì con. Chưa bao giờ tôi thấy Vũ Nương đi đâu với người lạ hay có mối quan hệ mập mờ với ai. Vậy người đàn ông mà cô ấy bảo bé Đản gọi là cha thực chất là ai? Hình ảnh người phụ nữ bị chồng đánh thâm tím mặt mày, lê lết từng bước chân đi ra khỏi nhà khiến cả đêm tôi không ngủ.

Tôi có bảo Vũ Nương sang nhà mình ở tạm một vài hôm, đợi Trương Sinh nguôi ngoai rồi về nhà tỏ rõ sự việc. Tuy nhiên, cô ấy đã chối từ rồi một mình chạy ra sông Hoàng Giang ngồi khóc. Sáng hôm sau, cả làng tôi bàng hoàng khi nghe tin Vũ Nương đã nhảy sông tự vẫn. Tôi và mọi người đều cảm thấy xót thương cho người phụ nữ hồng nhan bạc phận ấy.

Cả làng tôi đã lặn lội, tìm kiếm trong nhiều ngày nhưng không thấy xác của Vũ Nương. Ai cũng xót xa, thương cho cô ấy, rồi không biết thân xác trôi dạt về đâu, liệu có ai vớt được để mai táng cho linh hồn của Vũ Nương được siêu thoát.

Cậu con trai từ khi mất mẹ đêm nào cũng quấy khóc tìm mẹ, Trương Sinh có dỗ kiểu nào cậu bé cũng không nín. Bỗng một hôm, khi nhìn thấy chiếc bóng trên tường, bé Đản liền gọi lớn hai tiếng cha, cha. Lúc này, lão Trương mới vỡ lẽ, thì ra người đàn ông xuất hiện mỗi đêm khuya chính là bóng của vợ mình. Hắn ta vô cùng ân hận, ngày ngày ra sông Hoàng Giang mong nhận được tin về người vợ đã mất của mình.

Năm ấy, trong làng tôi có người tên là Phan Lang, chuyên chài lưới trên sông Hoàng Giang gặp nạn rồi mất tích, không tìm thấy thi thể. Mấy năm sau, Phan Lang bất ngờ trở về khiến mọi người vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi vì không biết là người hay ma. Anh ấy đã kể lại cho chúng tôi nghe về câu chuyện ly kỳ ở dưới thuỷ cung.

Trước đây, Phan Lang từng nằm mơ thấy người con gái áo xanh cầu xin anh tha mạng. Sau đó, anh được biếu một con rùa mai xanh, người này liền nghĩ ngay đến giấc mộng hôm trước nên đã thả con rùa đi. Và thật không thể tin nổi, con rùa ấy chính là Linh Phi – vợ của vua biển Hải Nam. Khi gặp nạn, Phan Lang đã được người của thuỷ cung cứu giúp, còn mở yến tiệc tiếp đãi rất chu đáo.

Không những thế, khi xuống thuỷ cung, Phan Lang còn gặp lại vợ của Trương Sinh, cô ấy vẫn còn sống. Vũ Nương đã giãi bày mọi chuyện với Phan Lang, nói rất nhớ nhà, nhớ người thân nhưng vì danh dự bị sỉ nhục, nỗi oan không ai thấu nên không thể trở về. Chúng tôi nghe câu chuyện nửa tín, nửa nghi, không tin trên đời lại có chuyện hoang đường như vậy.

Sau khi giải thích một hồi, Phan Lang bèn đưa ra một chiếc trâm hoa vàng. Khi nhìn thấy chiếc trâm, Trương Sinh liền vội bật khóc, hắn ta xác nhận đây chính là trâm cài tóc của vợ mình. Phan Lang cho biết, Vũ Nương muốn chồng mình lập đàn giải oan trên sông Hoàng Giang ba ngày ba đêm để nàng trở về.

Ngay hôm sau, Trương Sinh liền chuẩn bị đồ lễ, lập đàn giải oan. Tôi và người dân trong làng cũng ra thắp hương cầu nguyện cho Vũ Nương sớm trở về. Đến ngày thứ ba, bỗng dưng trời đất tối sầm, sương giăng phủ kín mặt sông, mọi người nhìn thấy một người con gái ngồi trên chiếc kiệu hoa, thoát ẩn thoát hiện. Thì ra, Vũ Nương đã trở về, cô ấy trút bày mọi ai oán, cũng đồng ý tha thứ cho những lỗi lần của người chồng tệ bạc.

Nói xong, Vũ Nương liền chào tạm biệt, dần dần biến mất trong làn sương trắng. Trương Sinh đứng trên bờ bất lực nhìn theo bóng dáng của vợ cứ khuất dần, khuôn mặt vô cùng ăn năn, hối lỗi. Tuy nhiên, mọi chuyện đã quá muộn màng, giờ đây lão Trương phải sống cả quãng đời còn lại trong sự dày vò, cô đơn cùng cực.

Câu chuyện về vợ chồng Trương Sinh – Vũ Nương có lẽ sẽ in sâu trong tâm trí của người dân làng Nam Xương. Cậu bé Đản ngày nào giờ đã lớn, trở thành chàng trai khôi ngô, lanh lợi. Có lẽ, Vũ Nương dù đi xa nhưng vẫn dõi theo từng bước, soi đường chỉ lối cho cậu con trai của mình.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 8

Tôi tên Dương Lâm, người ở Nam Xương, vừa đánh giặc Chiêm trở về. Cùng đợt tôi bị bắt lính, có anh chàng đa nghi, ít học tên Trương Sinh. Mới trở về, anh ta đã ghen tuông đánh đuổi vợ và ép vợ vào chỗ chết. Tôi không hiểu đầu đuôi câu chuyện như thế nào nhưng vợ tôi thì thương cảm cho Vũ Nương - vợ của Trương Sinh lắm.

Chuyện từ sau khi bị bắt lính thì tôi không rõ chứ những chuyện trước khi Trương Sinh đi lính thì tôi biết. Bởi vốn người cùng làng mà hai nhà cũng chẳng xa xôi gì. Vũ Nương vốn tên Vũ Thị Thiết, là một người con gái xinh đẹp, thùy mị, nết na, tư dung tốt đẹp. Cũng vì thế mà những nhà cùng đinh như chúng tôi chẳng bao giờ dám mơ có một cô vợ như thế. Chỉ có Trương Sinh, vốn con nhà hào phú mới có được sính lễ xứng đáng với một cô gái đẹp người, đẹp nết như vậy.

Mặc dù ít học và đa nghi nhưng gia đình Trương Sinh sống rất thuận hòa, hạnh phúc. Bởi Vũ Nương luôn hiếu kính với mẹ chồng, lại sống mực thước, gìn giữ khuôn phép, không lúc nào để vợ chồng xảy đến bất hòa. Đến buổi ra đi, Vũ Nương lại rót chén rượu đầy, tiễn chồng mà rằng: “Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi”. Trương Sinh rất lấy làm cảm động vì lời dặn dò ân tình ấy, anh ta vẫn thường nhắc đến lời đưa tiễn này của Vũ Nương khi chúng tôi ở nơi sa trường. Thực ra, bước vào chiến tranh, không ai rõ mình có ngày trở về hay không nên ai cũng hạnh phúc khi được người thân quan tâm hết lòng như vậy.

Cứ thế, thấm thoát ba năm trôi qua, chúng tôi trở về, làng quê và gia cảnh cũng nhiều đổi khác. Hai đứa lớn nhà tôi bây giờ đã biết theo mẹ học cấy mạ, se sợi, chăn nuôi rất khéo. Mà con nhà Trương Sinh, từ khi đi còn chưa chào đời nay cũng gần ba tuổi. Vì cùng vào sinh ra tử nên dù trước đây ít qua lại nhưng bây giờ tôi và Trương Sinh vẫn thường ghé qua nhà nhau thăm hỏi thường tình. Nhất là từ sau khi Vũ Nương tự vẫn.

Đối với chuyện này, tôi cũng chẳng suy nghĩ nhiều. Một phần vì hôm đó tôi có việc lên mạn ngược nên không chứng kiến cảnh Trương Sinh đuổi Vũ Nương đi, phần vì vốn là chuyện nhà người ta, sức đâu mình quản được. Mà vợ tôi thì ngược lại, có lẽ cùng cảnh phụ nữ, hơn nữa, ở cạnh nhà ba năm, vợ tôi cũng coi như hiểu rõ con người Vũ Nương.

Nghe vợ tôi kể thì hôm Trương Sinh cất lời trách móc Vũ Nương, vợ tôi cùng mấy người hàng xóm khác cũng sang phân trần giúp. Bởi trong ba năm, trên có mẹ già, dưới có con nhỏ, Vũ Nương vẫn một mình lo toan gia đình chu đáo. Khi mẹ chồng ốm thì lấy lời ngọt ngào, khôn khéo khuyên lơn; khi bà mất lại lo ma chay chu đáo như với cha mẹ đẻ. Đối với bé Đản thì lại càng yêu thương, vừa là cha, vừa là mẹ mà chăm sóc, dạy dỗ.

Chưa bao giờ thấy Vũ Nương làm gì sai trái, phạm vào luân thường đạo lí. Vậy mà không hiểu sao, Trương Sinh một mực nổi nóng mất hết lí trí, đem lời bóng gió mắng nhiếc, đuổi nàng đi.

Nghe vợ kể lại, tôi cũng lấy làm lạ. Lắm lúc, lân la sang nhà chơi, tôi muốn hỏi mà chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nhưng, có một lần, Trương Sinh tự kể cho tôi nghe. Thì ra khi đi thăm mộ bà cụ thân sinh cùng bé Đản, Trương Sinh nghe được bé nói có một người là cha bé Đản, đêm nào cũng đến, mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi. Nghe thế, tôi nghĩ vợ tôi đúng là lắm câm, đi bênh vực người phụ nữ trơ trẽn như vậy.

Song, khi suy xét lại, tôi thấy không ổn lắm. Nếu quả thực có việc ấy, sao Vũ Nương dám để bé Đản thấy, còn ngang nhiên nói với bé Đản đó là cha Đản nữa. Mà nếu có một người đàn ông đến thật, cũng không cần nhất cử nhất động theo Vũ Nương như hình với bóng, đứng cùng đứng, ngồi cùng ngồi. Nghĩ là thế nhưng tôi cũng không biết góp ý thế nào. Cho đến một hôm, khi đến cửa ngõ, thấy bé Đản chỉ lên bóng Trương Sinh trên vách tường mà nói cha Đản lại đến kìa, tôi mới biết suy đoán của mình cũng có phần đúng. Nghe thấy lời nói của Đản, tôi quay người trở về ngay. Có lẽ không nên sang chơi lúc này, Trương Sinh cũng cần thời gian tĩnh tâm trở lại sau khi nhận ra lỗi lầm của mình.

Trở về nhà thấy vợ đang nhóm củi nấu cơm, tôi bỗng thấy thương cảm và xót xa cho vợ tôi quá. Ba năm tần tảo, một mình nuôi con quạnh hiu chốn quê nhà. Đến khi trở về, tôi cũng chẳng làm gì giúp vợ con. Nhiều lúc còn khinh thường phận đàn bà học ít lại nói nhiều. Cũng may, tôi không như Trương Sinh, nghi oan và đánh đuổi vợ mình. Vẫn vẻ tần tảo, lam lũ ấy, hôm nay tôi thấy vợ đẹp lạ kì.

Gần một tháng sau, Trương Sinh nói với tôi muốn lập đàn giải oan cho Vũ Nương, tôi hỏi ý kiến vợ xem có đi thắp cho nàng nén hương không.

Đó là lần đầu tiên tôi bàn bạc với vợ, và cũng là lần đầu tiên vợ tôi được nói ra chủ ý của mình. Hai vợ chồng sắm sửa chút vàng hương và đi đến bến sông Hoàng Giang. Quả thấy Vũ Nương ngồi trên một chiếc kiệu hoa đứng ở giữa dòng, theo sau có đến năm mươi chiếc xe cờ tán, vàng lóng, rực rỡ đầy sông, lúc ẩn, lúc hiện. Vợ tôi nhìn theo bóng Vũ Nương dần dần biến mất mà khóc sụt sùi. Còn tôi nhìn cái bóng áo ánh ấy trong nỗi niềm tiếc nuối. Tiếc cho một người phụ nữ đức hạnh mà đời lắm gian nan, lại từ đó ngẫm đến bản thân mình mà đối xử tốt hơn với vợ và hai cô con gái. Không gì hạnh phúc bằng được sống yên ấm, hòa thuận bên nhau. Vũ Nương trở về tuy đẹp đẽ, tráng lệ nhưng Trương Sinh chẳng thể nào bên vợ được nữa, bé Đản cũng không còn mẹ chăm sóc mỗi ngày. Bởi thế, trân trọng những người thân yêu bên cạnh mới là điều cần thiết và ý nghĩa nhất.

Chúng tôi tuy sinh ra và trưởng thành từ làng quê, quen nếp sống và suy nghĩ của xã hội trọng nam khinh nữ, gia trưởng, độc đoán nhưng chuyện nhà Trương Sinh đã khiến tôi nghĩ lại. Những người phụ nữ, trong đó có cả vợ tôi mà bấy lâu nay tôi chỉ thấy họ phiền phức, yếu đuối, dựa dẫm thì nay mới thấy chính họ đang từng ngày, từng giờ chăm lo, vun vén cho hạnh phúc gia đình; chính họ đang nhóm lên ngọn lửa yêu thương trong căn nhà ấm áp.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 9

Trong làng, có một chàng trai tên là Trương Sinh. Anh là con của một gia đình giàu có, cha mẹ anh khá giả, và anh cũng là một người con trai quý tử. Cha của anh đã qua đời từ lâu, chỉ còn lại mẹ anh, nhưng gia đình vẫn còn khá giả. Ở làng bên cạnh có một cô gái tên là Vũ Thị Thiết, cô là một người đẹp như hoa, tính tình hiền lành. Trong lòng yêu thương Vũ Nương, Trương Sinh đã mạnh dạn xin mẹ mình trăm lạng vàng để cưới cô về làm vợ. Nhưng Trương Sinh là một người học vấn kém, thiếu hiểu biết, tính cách hồ đồ và nông nổi, không có nhiều đức tính tốt. Người giàu có mà thiếu trí tuệ và lòng nhân ái thì những nguy hại sẽ không mong đợi.

Vũ Nương là một người phụ nữ dịu dàng, hiền lành, có phẩm hạnh. Thật đáng tiếc cho cô khi phải lấy một người chồng đa nghi, và cũng cẩn thận với cô vợ của mình. Biết tính cách của chồng, cô luôn giữ vững những quy tắc phép lịch, hết lòng vì chồng, và vì vậy, cuộc sống hôn nhân của họ luôn hòa thuận. Dù gia đình anh ta giàu có và có tướng mạo nhưng lại thiếu kiến thức và có nhiều thói xấu sau khi kết hôn với Vũ Nương. Tôi nghĩ rằng Vũ Nương đã thực hiện tốt vai trò của một người vợ, một người con dâu hiền lành. Cô yêu thương, cam tâm và nhẫn nhịn khi làm vợ. Mặc dù có một người chồng đa nghi, nhưng cô vẫn trung thành với tình yêu của mình. Cuộc sống của Vũ Nương và Trương Sinh trông có vẻ hạnh phúc bên ngoài, nhưng bên trong đầy ghen tuông mù quáng.

Từ một cuộc sống hạnh phúc bên gia đình, bên mẹ và vợ, Trương Sinh phải thực hiện nghĩa vụ của một người dân là phải nhập ngũ do có chiến tranh xảy ra. Trương Sinh là một người không có ý chí, anh ta không có những ước mơ lớn lao, không thể hiện được phẩm chất của một người đàn ông. Anh ta vẫn trẻ và giàu có nhưng không chịu học hành, và phải rời bỏ vợ và mẹ già ở nhà để nhập ngũ.

Khi chồng phải nhập ngũ, Vũ Nương phải tự mình chăm sóc mẹ chồng khi bà già yếu đuối và nhớ con. Cô cũng đã sinh ra một cậu con trai để tiếp tục dòng họ. Khi mẹ mất, Vũ Nương đã tổ chức lễ tang mẹ chồng một cách chu đáo. Cô cũng đã làm việc chăm sóc, dạy dỗ con của Trương Sinh.

Sau một năm nhập ngũ, sau khi chiến tranh kết thúc và chồng trở về, anh trở về bên vợ con. Khi về nhà và biết tin mẹ đã qua đời, anh đau lòng và đưa con trai đến thăm mộ mẹ. Khi tới nông trang, đứa bé Đản bắt đầu khóc, anh liền tự nhận mình là cha và an ủi đứa bé. Đản kể rằng có người cha thường xuất hiện vào ban đêm, và mẹ đứng thì cũng đứng, mẹ ngồi thì cũng ngồi. Nghe những lời này, Trương Sinh không hiểu rõ tình hình và nỗi buồn của anh chuyển thành sự giận dữ và ghen tuông. Khi về nhà, anh la mắng và đánh đập Vũ Nương, khiến cô phải trốn đến bến sông Hoàng Giang trong tâm trạng oan ức và đau khổ.

Vũ Nương quá đau khổ và oan ức, không thể giải tỏa nỗi đau nên trong một đêm tối, cô đã tự vẫn bằng cách nhảy xuống sông Hoàng Giang để kết thúc cuộc đời. Khi nghe tin này, chúng tôi cảm thấy rất đau xót, toàn làng lặn lội đi tìm xác cô nhưng không tìm thấy. Sau đó, Trương Sinh cũng nhận ra nỗi oan ức của cô nhưng đã quá muộn để làm gì.

Cuộc sống tiếp tục trôi qua lặng lẽ. Vào một năm kia, Phan Lang, một ngư dân, một đêm mơ thấy có người yêu cầu ông thả con rùa xanh mà ông vừa bắt được. Sáng hôm sau, ông đã thả con rùa đó và sau đó kể lại cho chúng tôi nghe. Chúng tôi không tin hoàn toàn vào điều này, nhưng chỉ mong cuộc sống được yên bình. Trong một chuyến đi biển, đoàn thuyền của Phan Lang gặp phải cơn bão lớn và mất tích. Lúc đó, chúng tôi nhớ đến câu chuyện của ông và cảm thấy rất sợ hãi. Liệu chúng tôi có vi phạm điều gì và bị trừng phạt không?

Thật bất ngờ, sau một thời gian, Phan Lang trở về. Ông gặp Trương Sinh và kể rằng mình đã được Thần Linh Phi cứu sống và gặp Vũ Nương dưới thủy cung. Vũ Nương nhờ ông nói với Trương Sinh hãy lập đàn giải oan, cô sẽ trở về. Ban đầu, Trương Sinh không tin, cho rằng Phan Lang đang nói dối để lừa gạt. Nhưng khi Phan Lang đưa ra chiếc trâm cài của Vũ Nương, Trương Sinh sửng sốt và rơi nước mắt.

Mấy ngày sau, trong những ngày tốt lành, Trương Sinh tổ chức lễ giải oan trong 3 ngày 3 đêm trên bờ sông, chờ đợi sự trở về của Vũ Nương. Một chiều sương mịt mờ, Vũ Nương xuất hiện. Cô đứng trên một chiếc thuyền hoa mơ ảo, nói lời từ biệt rồi biến mất. Lời than thở bi ai của cô làm cho mọi người cảm động và xót xa. Chúng tôi ai cũng khóc lóc và hy vọng rằng cô sẽ tìm thấy hạnh phúc ở nơi nào đó trên thiên đường.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là nhân vật hàng xóm kể lại Chuyện người con gái Nam Xương - mẫu 10

Là một bác sĩ, tôi sống gần nhà mẹ chồng của Vũ Nương. Tôi nghe bà kể rằng tên thật của cô ấy là Vũ Thị Thiết, quê ở Nam Xương. Do sống gần nên tôi đã chứng kiến và cảm thấy thương cho số phận bi đát của cô gái này.

Cô ấy là một người phụ nữ hiền lành, dịu dàng. Trong làng, có một chàng trai giàu có tên là Trương Sinh, yêu thích vẻ đẹp của Vũ Nương, nên đã xin mẹ trăm lạng vàng để cưới cô. Tuy nhiên, Trương Sinh cũng rất đa nghi và cẩn trọng với vợ mình. Vũ Nương luôn giữ phong thái lịch sự và không bao giờ gây mâu thuẫn cho vợ chồng.

Cuộc sống hạnh phúc chưa kéo dài được lâu thì Trương Sinh được triệu tập nhập ngũ để tham gia chiến đấu. Mặc dù là con nhà giàu nhưng Trương Sinh không ham học hành, dẫn đến việc bị loại khỏi danh sách đầu tiên. Trước khi đi, mẹ anh đã dặn anh phải làm việc tốt để vinh danh gia đình. Trương Sinh, một người con hiếu thảo, đã ngoan ngoãn tuân theo lời dạy của mẹ.

Vũ Nương đã đổ rượu vào chén và chúc mừng chồng, hy vọng anh sẽ an toàn và quay về sớm. Lúc đó, cô đang mang thai với Trương Sinh và đứa bé được đặt tên là Đản. Mẹ của Trương Sinh đã bị ốm nặng vì nhớ con xa. Tôi là bác sĩ nhưng không thể giúp gì được, tôi chỉ biết chữa trị những vết thương nhỏ và một số bệnh nhẹ. Bà cụ quá già và mang nỗi buồn của mình, tôi không thể làm gì để cứu bà. Trước khi qua đời, bà đã cảm ơn Vũ Nương và mong rằng cô ấy sẽ được sống hạnh phúc, và hy vọng trời đất sẽ che chở cho cô con dâu hiền lành. Sau khi bà mất, Vũ Nương tỏ ra rất thương xót và tổ chức lễ tang cho bà mẹ chồng của mình.

Năm sau, kỳ địch buông xuống vũ thế, quân đội dừng lại. Trương Sinh trở về, biết tin mẹ mất, con mới biết nói. Anh ta đưa con đi thăm mộ mẹ. Khi gặp Vũ Nương ở nhà, anh ta bỗng nhiên nổi giận. Nghe dân làng nói anh nghe thấy gì đó từ Đản rồi hiểu lầm vợ. Trương Sinh luôn đa nghi, nghe vậy lại càng ghen tuông. Mặc cho mọi người giải thích, anh vẫn đánh đập và xúc phạm vợ. Dù làng làng cố gắng can ngăn nhưng anh ta không nghe. Tôi đã cam đoan với anh nhưng anh vẫn giữ ý kiến của mình. Vũ Nương quyết tự vẫn để chứng minh sự trong sạch. Chúng tôi tìm kiếm cô suốt mấy ngày đêm nhưng không thấy. Cái chết của Vũ Nương khiến Trương Sinh nhẹ nhõm nhưng cũng không quá đau buồn. Một đêm, khi Đản khóc vì nhớ mẹ, Trương Sinh hiểu ra mọi chuyện và hối hận sâu sắc.

Thuốc có thể chữa lành thân thể nhưng không thể làm dịu nỗi đau tinh thần. Dù Trương Sinh đã lập đàn giải oan cho Vũ Nương nhưng không thể trả lại danh dự và sự sống cho cô. Cuộc sống của cô mãi mãi chìm trong nỗi đau và hoài bão về một gia đình hạnh phúc.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 9 sách mới các môn học