10+ Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (điểm cao)
Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà
- Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (mẫu 1)
- Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (mẫu 2)
- Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (mẫu 3)
- Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (mẫu 4)
- Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (mẫu 5)
- Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (mẫu 6)
- Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (mẫu 7)
- Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (mẫu 8)
- Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (mẫu 9)
- Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (mẫu khác)
10+ Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà (điểm cao)
Dàn ý Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà
a) Mở bài:
- Giới thiệu bản thân là đồng đội của ông Sáu trong thời kháng chiến.
- Nêu khái quát về ông Sáu: người lính dũng cảm, giàu tình cảm, đặc biệt yêu thương con gái.
- Dẫn vào câu chuyện về chiếc lược ngà và tình cha con cảm động.
b) Thân bài:
* Kể về hoàn cảnh và tình cảm của ông Sáu
- Ông Sáu xa nhà nhiều năm, rất nhớ con.
- Thường kể về bé Thu với niềm thương yêu, mong mỏi được gặp con.
* Chuyến về thăm nhà
- Ông Sáu háo hức khi được nghỉ phép.
- Bé Thu không nhận cha. => Ông Sáu buồn, đau lòng nhưng vẫn kiên nhẫn.
* Khoảnh khắc nhận cha
- Trước lúc chia tay, bé Thu gọi “ba”.
- Cảnh ôm nhau xúc động, nghẹn ngào.
- Ông Sáu hạnh phúc nhưng phải rời đi.
* Ở chiến trường làm chiếc lược ngà
- Ông Sáu luôn nhớ con.
- Tỉ mỉ làm lược ngà: cưa, mài, khắc chữ.
- Dòng chữ: “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”.
- Chiếc lược chứa đựng tình yêu thương sâu sắc.
* Sự hi sinh của ông Sáu
- Trong trận chiến, ông Sáu bị thương nặng.
- Trao chiếc lược cho người đồng đội (người kể).
- Ánh mắt gửi gắm, nhờ trao lại cho con.
* Hoàn thành lời hứa
- Sau chiến tranh, người kể gặp bé Thu.
- Trao chiếc lược => bé Thu xúc động, bật khóc.
- Người kể nhớ về ông Sáu với lòng thương tiếc.
c) Kết bài:
- Khẳng định ý nghĩa chiếc lược ngà: biểu tượng của tình cha con sâu nặng.
- Bày tỏ cảm xúc: kính trọng, xúc động trước tình cảm của ông Sáu.
- Liên hệ: chiến tranh có thể chia cắt nhưng không thể xóa nhòa tình yêu thương.
Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà - mẫu 1
Tôi là người đồng đội đã sát cánh cùng anh Sáu trong những ngày gian khổ ở chiến trường miền Tây. Câu chuyện về anh Sáu và bé Thu là nỗi đau, cũng là tình cha con thiêng liêng nhất tôi từng chứng kiến, kết tinh trong kỷ vật cuối cùng: chiếc lược ngà, minh chứng cho tình yêu không bao giờ chết dù bom đạn chia cắt.
Tôi còn nhớ như in, ngày anh Sáu được về thăm nhà sau 8 năm kháng chiến. Anh mong chờ giây phút gặp lại con gái - bé Thu - đến cháy lòng, nhưng đứa trẻ lại sợ hãi, chối từ vì vết sẹo trên mặt anh. Sự lạnh lùng của bé Thu khiến anh đau đớn, nhưng trong lòng người lính ấy chưa bao giờ oán trách con, chỉ mong được bù đắp.
Ngày anh lên đường trở lại căn cứ, khi bé Thu nhận ra cha và cất tiếng gọi "Ba...", tiếng kêu xé lòng của đứa trẻ như xé nát tâm can cả hai cha con. Anh Sáu ôm con vào lòng, khóc, chiếc lược ngà - lời hứa làm lược cho con - đã trở thành nỗi ám ảnh và mục đích sống của anh trong những ngày sau đó. Anh cặm cụi tỉ mẩn từng chiếc răng lược, khắc lên đó dòng chữ "Yêu nhớ tặng Thu con của ba".
Nỗi đau tột cùng là khi anh Sáu hi sinh mà chưa kịp trao chiếc lược cho con. Trong hơi thở cuối cùng, anh dồn hết sức lực tàn, móc cây lược đưa cho tôi, ánh mắt gửi gắm trọn vẹn nỗi niềm thương nhớ, dặn tôi mang về cho bé Thu. Cây lược ấy, tình yêu ấy của anh Sáu, đã nâng đỡ bé Thu trưởng thành, là lời khẳng định bất tử của tình cha con trong chiến tranh tàn khốc.
Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà - mẫu 2
Câu chuyện “Chiếc lược ngà” đã kể lại thật cảm động về cuộc gặp gỡ và những tình cảm của cha con ông Sáu. Hình ảnh cha con ông Sáu đã để lại trong lòng tôi nỗi cảm thông, yêu mến và những ấn tượng sâu sắc. Tôi ao ước được gặp bé Thu. Thế rồi niềm ao ước ấy đã trở thành hiện thực. Tôi không thể quên được giây phút phút đó. Không gian mờ ảo đưa tôi đi.
Khi tôi mở mắt ra thì thấy mình ở trong một ngôi nhà nhỏ, giữa Đồng Tháp Mười mà chung quanh nước đã lên đầy -một trạm của đường dây giao thông. Cái trạm này - một ngôi nhà cất chen vào giữa một chòm cây giữa khu rừng tràm thưa, mỗi khi có một cơn gió, sóng nối nhau đập vào tàn cây, nhà lại rung lên và lắc lư như một con thuyền đang chơi vơi giữa biển. Sóng đập đều đều vào các chòm cây. Đàn cò đứng ngủ không yên, một vài con vỗ cánh bay chấp chới. trời sáng trăng suông. Trong nhà có rất nhiều người.Mọi người đang cười đùa trò chuyện trong lúc chờ giao liên đưa đi.Tôi giật mình. Tôi thấy cảnh này vừa lạ vừa quen.
Hình như tôi đã gặp đâu đó rồi thì phải nhưng tôi không nhớ được.Bỗng tôi nhìn ra bên ngoài phía bờ sông,tôi thấy một cô gái còn khá trẻ đang ngồi trầm tư một mình.Tôi mạnh dạn đi lại gần.Bây giờ tôi mới nhìn rõ đó là một cô gái người mảnh khảnh, đầu chít khăn, dáng điệu gọn gàng. Tôi đoán cô độ mười tám hai mươi là cùng.Cô gái đang cầm một chiếc lược ngà nước mắt giàn giụa.
- Chào chị ? Chị có sao không vậy ? Tôi hỏi.
- Chị không sao. Chỉ tại chị xúc động quá thôi.Cám ơn em đã quan tâm. Bây giờ tôi mới nhận ra mình đang gặp bé Thu. Thật đúng như nhà văn Nguyên Quang Sáng tả. Cô thật đẹp.Tôi vội hỏi :
- Chiếc lược đẹp quá ! Nó chắc là kỉ vật mà chị quý trọng lắm phải không ?
- Ừ ! Chiếc lược ngà là quà ba chị đã tẩn mẩn, kì công làm cho. - Ba chị thương chị quá ! Vây ba chi đâu .?..Tôi đang hỏi nhưng vội ngưng vì biết mình lỡ lời. Lén nhìn chị Thu mà lòng đầy ân hận. Nhưng hình như chị như bị chìm vào kí ức. Giọng chị nghẹn ngào - Ba chị mất rồi. Mất khi chưa kịp trao cho chị cây lược mà ba tự làm.Mỗi khi nhìn cây lược ngà ấy, nỗi nhớ về ba lại ùa về trong chị.Chị luôn tự trách mình ngày ấy, vì sao lại làm cho ba buồn, làm cho ba đau lòng. Cảm giác ân hận cứ day dứt mãi trong lòng.
- Tại sao vậy ? Chị có thể kể cho em nghe được không ? Tôi hỏi
- Đựơc thôi ! Chị kể với giọng nghẹn ngào . Nhìn chiếc lược ngà trong chị tràn ngập cảm xúc với bao kỉ niệm lần ba chị về thăm nhà đầu tiên sau tám năm xa cách. Đó cũng là lần đầu chị được gặp người cha mà mình hằng mong ước .Nhưng than ôi! cũng là lần gặp gỡ cuối cùng. Càng nhớ chị càng ân hận day dứt. Dù biết trước nguyên nhân nhưng tôi vẫn cảm thấy bùi ngùi và thương cho chị Thu.Tôi nhìn chị thấy chị đang cố kìm nén không cho tiếng nấc bật ra khỏi miệng.Chị nghẹn ngào kể tiếp : “Ngày về thăm nhà, ba chị chỉ được ở nhà có vẻn vẹn có ba ngày, thế mà chị lại từ chối sự săn sóc vỗ về của ba.Ba khao khát được nghe chị gọi tiếng " ba" nhưng chị nhất định không gọi vì chị nghĩ ông không phải là ba mình.
- Tại sao chị lại không nhận cha ? Tôi chen ngang.
- Tại ông không giống người cha trong tấm hình chụp chung với má chị,.Ba chị không có vết sẹo dài trên mặt như ông ấy.Ôi cái tuổi ngây thơ ngang bướng.Giờ nghĩ lại chị lại thấy buồn cười. Thậm chí,chị còn nói trống không khi mời ba vào ăn cơm; nhất quyết không gọi ba để nhờ chắt nước nồi cơm và hất cái trứng cá mà ba gắp bỏ chén cho chị, làm văng cơm tung tóe. Còn nhớ lúc ấy, ba chị tức giận đã đánh vào mông chị. Thế là chị tức lắm nhưng ngồi im, đầu cúi gầm xuống ngầm phản khán rồi lặng lẽ gắp cái trứng cá bỏ vào chén, đi xuống bến, mở xuồng bơi sang nhà ngoại.Chị khóc ,méc ngoại mọi chuyện. Đêm ấy chị được ngoại cho biết vết sẹo dài trên mặt ba là do Tây bắn bị thương.
- Sao nữa chị ? Chị kể tiếp đi em hồi hộp quá. Chị Thu nhìn tôi với cặp mắt còn ngân ngần nước.
- Từ từ chứ .chờ chị uống miếng nước đã. Nói xong chị lấy biđông nước bên người uống một ngụm.Uống xong chị kể tiếp :Đêm ấy chị không ngủ được, nằm im, lăn lộn và thỉnh thoảng thở dài trông mau đến sáng để ngoại đưa về nhà. . Sáng hôm sau chị theo ngoại về nhà.Chị thấy trong nhà, ngoài sân mọi người đến tiễn ba chị rất đông. Chị đứng trong góc nhà buồn bã nghĩ ngợi. Và khi ba nhìn chị,chị cảm nhận đôi mắt ấy trìu mến lẫn buồn rầu làm sao. Chỉ khi nghe ba nói :”Thôi, ba đi nghe con!” thì tình yêu thương của chị giành cho ba trổi dậy, chị thét lên: “Ba......... “Vừa thét chị chạy thó lên, dang hai tay ôm chặt cổ ba.Chị hôn tóc, hôn cổ, hôn vai, hôn lên cả vết thẹo dài trên má của ba. Chị không muốn cho ba đi .Mặc ba dỗ dành, chị vẫn cứ siết chặt ba. Đến lúc mọi người, mẹ và bà dỗ chị hãy để ba đi, ba sẽ về mua cho chị chiếc lược, chị mới ôm chầm lấy ba lần nữa, mếu máo dặn ba rồi từ từ tuột xuống. Chị không bao giờ quên hình ảnh ba trong lần gặp gỡ đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ấy. Tôi lặng đi trong xúc động.Thật thương cho chị Thu.Chiến tranh đã làm chị mất đi người cha mà chị yêu quý.Không hiểu sao nước mắt đã nhòe trên mặt tôi .Chị Thu lấy khăn lau nước mắt cho tôi cười nói : Coi em kìa ! Mau nước mắt quá ! Nghe chị nói tôi chỉ biết cười ngượng.Vội hỏi cho đỡ ngượng : - Vậy chị được ba tặng chiếc lược ngà khi nào ? Nghe tôi hỏi chị ngẩn người ra .Tôi biết mình đã lỡ lời.Nhưng một thoáng im lặng trôi qua, chị nói với giọng nghẹn ngào : - Chiếc lược này chị nhận được từ một người bạn của ba.Ba chị đã mất trong một trận càn.Trước khi mất ba chị đã nhờ người bạn đưa cho chị. Nói xong chị đưa tay quyệt nước mắt.Tôi cảm thấy mình đáng trách quá khi đụng đến nỗi đau của chị.Và tôi rơi vào trầm ngâm với suy nghĩ của mình. Chiếc lược ngà với dòng chữ sẽ mãi là kỉ vật, là nhân chứng về nỗi đau, bi kịch của chiến tranh. Người còn, người mất nhưng kỉ vật, gạch nối giữa cái mất mát và sự tồn tại của chiếc lược ngà vẫn còn đây. Đây là minh chứng tội ác, là những đau thương, mất mát của chiến tranh xâm lược mà các thế hệ bạo tàn gây ra cho chúng ta.
Tôi đồng cảm thấm thía nỗi đau, sự mất mát mà chiến tranh mang đến cho chị Thu. Tình cảm cha con sâu sắc của cha con ông Sáu đã vượt qua bom đạn của chiến tranh để ngày càng thiêng liêng, ngời sáng và gắn bó chặt chẽ với tình yêu quê hương, đất nước. Đang mơ màng tôi nghe tiếng gọi - Cô Hai ơi lên đường được chưa ? Nghe tiếng gọi chị Thu bỏ chiếc lược vào túi áo nhanh chóng chạy vào trong nhà không kịp chào tôi .
Nhìn chị chống sào đưa người qua sông mà tôi trào dâng niềm yêu thương. Reng ! Reng ! Tiếng chuông báo thức vang lên. Giờ tôi mới nhận ra minh đã có một giấc mơ thật đẹp. Và tôi học được một bài học vô cùng lớn.Tôi hiểu những mất mát đau thương mà chiến tranh đã gây ra cho bao nhiêu gia đình. Bởi vậy mà tôi càng yêu quý gia đình mình và thêm trân trọng cuộc sống hoà bình hôm nay .
Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà - mẫu 3
Hôm nay, em đang đi dạo trong công viên thì gặp một ông lão. Ông lão có dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt ánh lên vẻ cương nghị. Em chợt nhận ra, đó chính là ông Sáu trong tác phẩm "Chiếc lược ngà" mà em đã từng đọc.
Em tiến lại gần ông lão và cất tiếng:
- Ông ơi, có phải ông là ông Sáu trong truyện "Chiếc lược ngà" không ạ? Ông lão gật đầu:
- Ừ, đúng rồi. Cháu là ai vậy?
Em vui mừng trả lời:
- Cháu là học sinh lớp 9, cháu rất yêu thích tác phẩm của ông. Cháu đã đọc tác phẩm ấy rất nhiều lần và luôn cảm thấy rất xúc động.
Chúng em trò chuyện với nhau rất vui vẻ. Ông lão kể cho em nghe về tình yêu thương của ông dành cho con gái. Em lắng nghe ông kể chuyện, mắt rưng rưng.
Em cảm thấy rất biết ơn ông lão. Ông đã mang đến cho em một bài học về tình cha con sâu sắc. Trước khi chia tay, ông lão tặng em chiếc lược ngà. Em nhận lấy chiếc lược, nâng niu nó trong tay. Chiếc lược ngà là một món quà vô cùng ý nghĩa đối với em. Em sẽ mãi giữ gìn chiếc lược ngà và kể cho con cháu nghe về câu chuyện của ông Sáu.
Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà - mẫu 4
Tôi và anh Sáu quen nhau trong những năm tháng kháng chiến chống Mĩ đầy gian khổ. Chúng tôi cùng chiến đấu trong một đơn vị, cùng chia sẻ từng hạt cơm, từng ngụm nước giữa rừng sâu bom đạn. Trong mắt tôi, anh Sáu là một người lính dũng cảm, kiên cường, nhưng ẩn sâu trong đó lại là một trái tim vô cùng ấm áp, đặc biệt là tình cảm dành cho con gái – bé Thu.
Tôi vẫn nhớ như in ngày anh nhận được phép về thăm nhà sau tám năm xa cách. Anh háo hức lắm, cứ ngồi kể về con gái mình suốt dọc đường đi. Anh bảo ngày đi, con bé còn chưa biết gọi cha, vậy mà giờ chắc đã lớn lắm rồi. Ánh mắt anh sáng lên mỗi khi nhắc đến con. Nhưng khi trở về, điều anh mong chờ nhất lại không diễn ra như anh tưởng.
Những ngày ở nhà, anh Sáu cố gắng gần gũi với con, nhưng bé Thu lại không nhận anh là cha. Nó cứ gọi anh là “người ta”, ánh mắt lạnh lùng và xa cách. Tôi đứng bên ngoài nhìn mà thấy xót xa. Anh Sáu đau lắm, nhưng vẫn kiên nhẫn, vẫn tìm mọi cách để con hiểu mình.
Có lần, anh gắp cho con miếng trứng cá, mong được nghe một tiếng “ba”. Nhưng con bé lại hất tung ra, khiến anh không kìm được mà đánh nó. Ngay lúc đó, tôi thấy anh hối hận vô cùng. Ánh mắt anh trĩu nặng, như tự trách bản thân đã làm tổn thương con.
Ngày anh lên đường trở lại đơn vị, điều kỳ diệu đã xảy ra. Bé Thu bỗng chạy đến ôm chặt lấy anh, gọi một tiếng “ba” mà khiến tất cả chúng tôi lặng đi. Tiếng gọi ấy như xé tan cả không gian, vừa đau đớn, vừa hạnh phúc. Anh Sáu ôm con mà nước mắt rơi, còn tôi đứng bên mà cũng không cầm được lòng.
Trở lại chiến trường, anh Sáu mang theo niềm hạnh phúc nhỏ bé ấy. Nhưng cũng từ đó, anh mang trong lòng một nỗi day dứt: chưa kịp làm gì cho con. Chính vì thế, anh bắt đầu làm một chiếc lược ngà – món quà dành tặng bé Thu.
Tôi còn nhớ rất rõ những ngày anh tỉ mỉ cưa từng chiếc răng lược. Một khúc ngà voi được anh nâng niu như báu vật. Anh cẩn thận từng chút một, mài giũa từng chiếc răng cho đều, cho đẹp. Có những đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, anh vẫn ngồi lặng lẽ làm lược, ánh mắt đầy yêu thương.
Khi chiếc lược gần hoàn thành, anh khắc lên đó dòng chữ: “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”. Lúc ấy, tôi nhìn thấy trong ánh mắt anh không chỉ là niềm vui mà còn là nỗi nhớ da diết. Anh mong ngày được trở về, tự tay trao món quà ấy cho con.
Nhưng chiến tranh không cho anh cơ hội đó.
Trong một trận càn ác liệt, anh Sáu bị thương nặng. Tôi là người ở bên cạnh anh những giây phút cuối cùng. Anh không nói được nhiều, chỉ đưa tay vào túi, lấy chiếc lược ngà và trao cho tôi. Ánh mắt anh nhìn tôi tha thiết, như muốn gửi gắm điều gì đó.
Tôi hiểu. Tôi nắm chặt tay anh, hứa sẽ mang chiếc lược về cho bé Thu.
Anh ra đi trong sự bình thản, nhưng tôi biết trong lòng anh vẫn còn dang dở một điều: chưa kịp gặp lại con. Sau này, khi chiến tranh qua đi, tôi tìm về nhà anh. Gặp bé Thu – giờ đã lớn – tôi trao lại chiếc lược ngà. Khi cầm món quà trên tay, cô bé òa khóc. Còn tôi, đứng đó, nhớ về người đồng đội năm xưa, lòng nghẹn lại.
Chiếc lược ngà không chỉ là một món quà, mà là cả một tình cha sâu nặng. Và với tôi, đó còn là kỷ niệm thiêng liêng về một người đồng đội – anh Sáu – người đã sống và yêu thương bằng tất cả trái tim mình.
Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà - mẫu 5
Tôi là đồng đội thân thiết của anh Sáu – người mà tôi luôn kính trọng và yêu quý. Những năm tháng chiến tranh đã gắn kết chúng tôi như anh em ruột thịt. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất về anh không phải là những trận đánh ác liệt, mà là câu chuyện về tình cha con của anh với bé Thu.
Anh Sáu là người ít nói, nhưng mỗi khi nhắc đến con gái, giọng anh lại trở nên ấm áp lạ thường. Anh kể về con với niềm tự hào và thương nhớ vô hạn. Vì vậy, khi được nghỉ phép về thăm nhà, anh vui đến mức gần như không ngủ được. Nhưng niềm vui ấy nhanh chóng biến thành nỗi buồn.
Bé Thu không nhận anh. Con bé nhất quyết không gọi anh là cha, dù anh đã cố gắng hết sức. Tôi chứng kiến tất cả mà không khỏi xót xa. Một người cha yêu con như vậy, mà lại không được con thừa nhận. Những ngày đó, anh Sáu sống trong dằn vặt. Anh vừa buồn, vừa đau, nhưng vẫn kiên nhẫn. Cho đến khi không kìm được, anh đã đánh con. Sau cái tát ấy, tôi biết anh ân hận đến nhường nào.
Ngày chia tay, tiếng “ba” của bé Thu vang lên khiến tất cả chúng tôi lặng đi. Anh Sáu ôm con, khóc như một đứa trẻ. Đó là khoảnh khắc mà tôi sẽ không bao giờ quên. Trở lại đơn vị, anh Sáu bắt đầu làm chiếc lược ngà. Tôi thấy anh dành hết tâm huyết cho nó. Anh làm lược không chỉ bằng đôi tay, mà bằng cả trái tim của một người cha. Nhưng rồi chiến tranh đã cướp đi anh.
Trước khi mất, anh trao chiếc lược cho tôi. Tôi hiểu đó là di nguyện cuối cùng. Tôi đã giữ lời hứa. Và khi trao lại chiếc lược cho bé Thu, tôi biết mình đã hoàn thành trách nhiệm với người đồng đội đã khuất. Anh Sáu đã ra đi, nhưng tình yêu của anh vẫn còn mãi.
Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà - mẫu 6
Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, tôi đã gặp rất nhiều người lính, nhưng anh Sáu là người để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Anh không chỉ là một chiến sĩ dũng cảm mà còn là một người cha hết lòng yêu thương con.
Tôi còn nhớ những đêm hành quân, anh thường ngồi lặng lẽ, nhìn xa xăm. Khi hỏi, anh chỉ cười và nói: “Nhớ con quá”. Câu nói giản dị ấy chứa đựng cả một nỗi lòng. Khi về thăm nhà, anh háo hức biết bao. Nhưng sự lạnh lùng của bé Thu khiến anh đau đớn. Tôi thấy anh cố gắng từng chút một để gần con, nhưng không thành. Khoảnh khắc bé Thu gọi “ba” là khoảnh khắc thiêng liêng nhất. Nó khiến tất cả chúng tôi xúc động.
Sau đó, anh làm chiếc lược ngà. Tôi chứng kiến từng công đoạn, từng nét khắc. Đó không chỉ là một chiếc lược, mà là tình yêu, là nỗi nhớ, là hy vọng. Nhưng anh đã không kịp trao nó.
Trước lúc hi sinh, anh trao chiếc lược cho tôi. Ánh mắt anh khiến tôi không thể nào quên. Tôi đã mang chiếc lược về cho bé Thu. Và tôi biết, dù anh không còn, tình cha con của anh vẫn sống mãi.
Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà - mẫu 7
Tôi và anh Sáu gặp nhau trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất. Chúng tôi cùng chiến đấu, cùng trải qua những trận càn quét ác liệt của địch, cùng chia nhau từng giọt nước, từng nắm cơm. Trong mắt tôi, anh Sáu không chỉ là một người đồng đội mà còn như một người anh lớn – điềm đạm, giàu tình cảm và đặc biệt là luôn đau đáu nỗi nhớ con.
Những đêm hành quân qua rừng, khi mọi người đã ngủ, tôi thường thấy anh Sáu ngồi một mình, tay cầm tấm ảnh nhỏ của con gái. Ánh mắt anh xa xăm, như đang cố nhìn xuyên qua khoảng cách chiến tranh để trở về mái nhà thân yêu. Anh kể cho tôi nghe về bé Thu – đứa con gái mà anh chưa kịp bế ẵm, chưa kịp nghe tiếng gọi “ba”.
Ngày anh được phép về thăm nhà, tôi chưa bao giờ thấy anh vui đến thế. Anh chuẩn bị rất kỹ, cứ hỏi đi hỏi lại tôi rằng: “Không biết con bé có nhận ra mình không?”. Tôi chỉ cười, nghĩ rằng làm sao một đứa trẻ lại không nhận ra cha mình. Nhưng rồi, thực tế lại khác xa tưởng tượng.
Khi trở về, bé Thu không nhận anh. Nó nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ, thậm chí còn tỏ ra khó chịu. Anh Sáu buồn lắm, nhưng vẫn cố gắng gần gũi con. Anh gọi con, gắp thức ăn cho con, tìm mọi cách để được nghe một tiếng “ba”. Nhưng càng cố gắng, anh càng bị từ chối. Tôi đứng bên cạnh, chứng kiến tất cả mà lòng nặng trĩu. Một người cha khao khát tình cảm con đến vậy, mà lại bị chính đứa con của mình xa lánh. Rồi cái tát xảy ra. Đó không phải là sự giận dữ, mà là sự bất lực của một người cha. Ngay sau đó, tôi thấy anh lặng đi, ánh mắt đầy hối hận. Có lẽ chính anh cũng không ngờ mình lại làm tổn thương con như vậy.
Nhưng ông trời dường như không quá nghiệt ngã. Trước lúc chia tay, bé Thu đã nhận ra anh. Tiếng gọi “ba” vang lên như xé lòng tất cả chúng tôi. Anh Sáu ôm con thật chặt, như sợ rằng chỉ cần buông ra là sẽ mất con mãi mãi. Trở lại chiến trường, anh Sáu sống với niềm hạnh phúc nhỏ bé ấy. Nhưng anh cũng mang theo một nỗi day dứt: chưa kịp làm gì cho con. Và rồi, anh bắt đầu làm chiếc lược ngà.
Tôi nhớ từng buổi tối, anh ngồi tỉ mỉ gọt giũa từng chiếc răng lược. Mỗi đường cưa, mỗi nét mài đều chứa đựng tình yêu thương. Khi khắc dòng chữ “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”, tay anh run run. Tôi hiểu, đó là tất cả nỗi nhớ mà anh gửi gắm vào món quà.
Nhưng chiến tranh đã không cho anh cơ hội trao tận tay con. Trong trận chiến cuối cùng, anh bị thương nặng. Tôi là người ở bên anh. Anh không nói được nhiều, chỉ cố gắng đưa chiếc lược cho tôi. Ánh mắt anh như van nài, như gửi gắm. Tôi gật đầu. Và đó là lời hứa mà tôi đã giữ suốt đời.
Khi trao chiếc lược cho bé Thu, giờ đã lớn, tôi thấy trong mắt cô bé không chỉ có nước mắt mà còn có niềm tự hào. Và tôi biết, anh Sáu vẫn sống mãi trong trái tim con gái mình.
Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà - mẫu 8
Tôi từng nghĩ chiến tranh chỉ có bom đạn, mất mát và hi sinh. Nhưng khi gặp anh Sáu, tôi mới hiểu: giữa chiến tranh khốc liệt, tình người vẫn luôn cháy sáng – đặc biệt là tình cha con.
Anh Sáu là người sống rất tình cảm. Dù là lính chiến, anh vẫn giữ trong lòng một góc rất mềm yếu dành cho con gái. Những lúc rảnh, anh thường kể về con với niềm thương nhớ khôn nguôi. Ngày anh được về phép, tôi tiễn anh mà lòng cũng háo hức thay. Nhưng vài ngày sau, khi anh trở lại đơn vị, tôi nhận ra anh không còn vui như trước.
Anh kể cho tôi nghe về những ngày ở nhà. Bé Thu không nhận anh. Nó không gọi anh là cha, thậm chí còn xa lánh. Tôi thấy anh nghẹn ngào khi kể lại. Một người lính từng đối mặt với cái chết mà không sợ, lại đau đớn trước sự lạnh lùng của con. Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất là khoảnh khắc cuối cùng. Khi bé Thu gọi “ba”, anh Sáu như vỡ òa. Anh ôm con, khóc nức nở. Đó là giọt nước mắt của hạnh phúc, nhưng cũng là giọt nước mắt của chia ly.
Sau đó, anh làm chiếc lược ngà. Tôi chứng kiến anh làm nó với tất cả sự nâng niu. Chiếc lược không chỉ là món quà, mà là tình yêu, là lời xin lỗi, là lời hứa. Nhưng rồi anh đã hi sinh. Trước lúc ra đi, anh trao chiếc lược cho tôi. Tôi hiểu rằng mình phải thay anh hoàn thành điều dang dở.
Khi trao chiếc lược cho bé Thu, tôi thấy mình như đang nối lại một tình cảm thiêng liêng.
Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà - mẫu 9
Tôi là đồng đội thân thiết của anh Sáu trong những năm tháng kháng chiến chống Mĩ. Chúng tôi cùng sống, cùng chiến đấu giữa rừng sâu, nơi cái chết luôn cận kề. Nhưng điều khiến tôi nhớ mãi về anh không chỉ là lòng dũng cảm, mà chính là tình yêu thương con gái sâu nặng mà anh luôn mang theo trong tim.
Anh Sáu là người ít nói, nhưng mỗi khi nhắc đến con gái – bé Thu – thì gương mặt anh lại sáng lên. Tôi còn nhớ có lần, giữa đêm rừng yên tĩnh, anh lấy trong túi ra một tấm ảnh nhỏ đã cũ. Anh nhìn thật lâu, rồi khẽ nói: “Con bé giờ chắc lớn lắm rồi…”. Giọng anh trầm xuống, đầy thương nhớ. Tôi hiểu, với anh, chiến tranh không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là sự chia xa đầy đau đớn.
Ngày anh được phép về thăm nhà sau tám năm xa cách, tôi chưa từng thấy anh vui như vậy. Anh chuẩn bị rất kỹ, cứ hỏi đi hỏi lại tôi rằng: “Liệu con bé có nhận ra mình không?”. Tôi cười, động viên anh, nhưng sâu trong lòng lại có chút lo lắng.
Quả đúng như vậy, khi anh trở về, bé Thu đã không nhận anh là cha. Con bé nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ, thậm chí còn tránh né. Những ngày ở nhà, anh Sáu tìm mọi cách để gần gũi con: gọi con, gắp thức ăn cho con, nhẹ nhàng dỗ dành. Nhưng tất cả đều không có kết quả.
Tôi đã chứng kiến nỗi đau ấy. Một người lính từng đối mặt với bom đạn mà không hề run sợ, vậy mà lại bất lực trước chính đứa con của mình. Ánh mắt anh buồn đến nao lòng. Có lần, anh lặng lẽ ngồi một mình, không nói gì, chỉ nhìn xa xăm.
Đỉnh điểm là khi bé Thu hất tung miếng trứng cá mà anh gắp cho. Trong phút giây không kìm được, anh đã đánh con. Nhưng ngay sau đó, tôi thấy anh như chết lặng. Anh không giận, mà chỉ đầy ân hận. Tôi hiểu, cái tát ấy không phải là sự tức giận, mà là nỗi đau dồn nén.
Nhưng rồi, điều kỳ diệu đã đến vào phút cuối. Trước lúc anh lên đường trở lại đơn vị, bé Thu bất ngờ chạy đến ôm chặt lấy anh và gọi một tiếng “ba”. Tiếng gọi ấy vang lên đầy xúc động, khiến tất cả chúng tôi lặng đi. Anh Sáu ôm con mà nước mắt trào ra. Đó là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh – nhưng cũng là giây phút chia ly.
Trở lại chiến trường, anh Sáu sống với ký ức về tiếng gọi “ba” ấy. Nhưng anh cũng mang trong lòng một nỗi day dứt: chưa kịp làm gì cho con. Và rồi, anh bắt đầu làm chiếc lược ngà. Tôi còn nhớ rõ từng chi tiết. Anh tìm được một khúc ngà voi nhỏ, nâng niu như báu vật. Anh tỉ mỉ cưa từng chiếc răng lược, mài từng chút một cho thật nhẵn. Có những đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, anh vẫn ngồi làm lược, khuôn mặt tập trung, ánh mắt đầy yêu thương.
Khi chiếc lược gần hoàn thành, anh khắc lên đó dòng chữ: “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”. Tôi thấy tay anh run nhẹ. Đó không chỉ là một món quà, mà là tất cả tình cảm anh dành cho con. Nhưng chiến tranh không cho anh cơ hội trở về. Trong một trận càn ác liệt, anh Sáu bị thương nặng. Tôi là người ở bên anh trong những giây phút cuối cùng. Anh không nói được nhiều, chỉ cố gắng đưa tay vào túi, lấy chiếc lược ngà và trao cho tôi. Ánh mắt anh nhìn tôi tha thiết.
Tôi hiểu ngay ý anh. Tôi nắm chặt tay anh, gật đầu. Đó là lời hứa mà tôi không bao giờ quên. Anh ra đi lặng lẽ, nhưng tôi biết, trong lòng anh vẫn còn dang dở một điều – chưa kịp trao món quà cho con. Sau chiến tranh, tôi tìm về nhà anh. Gặp bé Thu – giờ đã lớn – tôi trao lại chiếc lược ngà. Khi cầm nó trên tay, cô bé bật khóc. Còn tôi, đứng lặng, nhớ về người đồng đội năm xưa.
Chiếc lược ngà ấy không chỉ là một vật kỷ niệm. Nó là minh chứng cho tình cha con sâu nặng. Và với tôi, đó còn là hình ảnh không bao giờ phai về anh Sáu – một người lính, một người cha, đã yêu thương con bằng tất cả trái tim mình.
Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà - mẫu 10
Trong cuộc đời người lính, tôi đã gặp nhiều đồng đội, nhưng anh Sáu là người mà tôi nhớ nhất. Không phải vì anh là người giỏi nhất, mà vì anh là người sống tình cảm nhất – đặc biệt là tình yêu thương con gái khiến tôi không thể nào quên.
Chúng tôi quen nhau trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Giữa bom đạn, anh Sáu luôn giữ được sự bình tĩnh và dũng cảm. Nhưng có một điều mà chỉ những người thân thiết như tôi mới thấy: anh luôn mang trong lòng nỗi nhớ con da diết.
Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, anh thường kể về bé Thu. Anh kể bằng giọng nhẹ nhàng, đôi khi còn mỉm cười. Nhưng sau nụ cười ấy là nỗi buồn sâu kín. Anh bảo, ngày đi, con bé còn chưa biết gọi “ba”, vậy mà giờ đã lớn rồi.
Ngày anh được về thăm nhà là ngày anh hạnh phúc nhất. Anh chuẩn bị rất nhiều điều, chỉ mong được gặp con. Nhưng thực tế lại khiến anh đau đớn. Bé Thu không nhận anh. Nó nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ, thậm chí còn phản ứng quyết liệt. Tôi thấy anh cố gắng từng chút một, nhưng càng cố, con bé càng tránh xa.
Tôi chưa từng thấy anh buồn như vậy. Anh không than vãn, không trách móc, nhưng sự im lặng của anh còn đau hơn cả lời nói. Có những lúc, anh chỉ ngồi lặng, ánh mắt trĩu nặng. Khi anh lỡ tay đánh con, tôi biết anh đau lắm. Ánh mắt anh đầy hối hận. Anh không nói gì, nhưng tôi hiểu anh đang tự trách mình.
Rồi đến giây phút chia tay. Khi bé Thu gọi “ba”, tất cả như vỡ òa. Tiếng gọi ấy không chỉ là sự nhận ra, mà còn là sự bù đắp cho những ngày xa cách. Anh Sáu ôm con thật chặt, nước mắt rơi không ngừng. Trở lại đơn vị, anh không còn buồn như trước. Anh mang theo niềm hạnh phúc ấy. Nhưng anh vẫn day dứt: chưa kịp làm gì cho con. Và thế là anh làm chiếc lược ngà.
Tôi đã chứng kiến từng công đoạn. Anh làm lược bằng tất cả sự kiên nhẫn và tình yêu. Mỗi chiếc răng lược đều được anh chăm chút. Khi khắc dòng chữ lên đó, anh dừng lại rất lâu, như gửi gắm tất cả nỗi lòng. Chiếc lược trở thành niềm hy vọng của anh – hy vọng ngày được trở về, tự tay trao cho con. Nhưng chiến tranh tàn khốc đã cướp đi anh.
Trong trận đánh cuối cùng, anh bị thương nặng. Tôi chạy đến bên anh. Anh không nói được, chỉ đưa chiếc lược cho tôi. Ánh mắt anh nhìn tôi, như gửi gắm tất cả. Tôi nắm tay anh, gật đầu. Đó là lời hứa thiêng liêng. Anh ra đi, mang theo bao điều chưa kịp thực hiện. Nhưng tôi biết, tình yêu của anh vẫn còn ở lại.
Sau này, khi trao chiếc lược cho bé Thu, tôi thấy mình như đang nối lại một sợi dây tình cảm. Cô bé cầm chiếc lược, nước mắt rơi. Còn tôi, đứng đó, nhớ về anh Sáu – người đồng đội đã hi sinh.
Chiến tranh có thể lấy đi sinh mạng con người, nhưng không thể xóa nhòa tình yêu. Chiếc lược ngà vẫn còn đó, như một minh chứng cho tình cha con bất diệt.
Và với tôi, mỗi khi nhớ về anh Sáu, tôi không chỉ nhớ về một người lính, mà còn nhớ về một người cha vĩ đại – người đã yêu thương con bằng tất cả những gì mình có.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai cụ Bơ-men kể lại Chiếc lá cuối cùng
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai bé Thu kể lại chuyện Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai ông Sáu kể lại truyện Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi
Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:
- Mục lục Văn thuyết minh
- Mục lục Văn tự sự
- Mục lục Văn nghị luận xã hội
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 1
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 2
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9 và Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 9 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Friends plus
- Lớp 9 Kết nối tri thức
- Soạn văn 9 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 9 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 9 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 9 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - KNTT
- Giải sgk Tin học 9 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 9 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 9 - KNTT
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - KNTT
- Lớp 9 Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 9 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 9 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 9 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 9 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - CTST
- Giải sgk Tin học 9 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 9 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 9 - CTST
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - CTST
- Lớp 9 Cánh diều
- Soạn văn 9 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn văn 9 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 9 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 9 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 9 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 9 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 9 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 9 - Cánh diều
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

