10+ Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (điểm cao)
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi
- Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 1)
- Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 2)
- Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 3)
- Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 4)
- Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 5)
- Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 6)
- Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 7)
- Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 8)
- Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 9)
- Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu khác)
10+ Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (điểm cao)
Dàn ý Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi
a) Mở bài:
- Giới thiệu nhân vật tôi: Tôi là Thao tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường trên tuyến Trường Sơn.
- Hoàn cảnh: Sống và chiến đấu ở cao điểm đầy bom đạn, nơi sự sống cái chết rất mong manh.
b) Thân bài:
* Hoàn cảnh sống và công việc:
- Hoàn cảnh sống: Cao điểm Trường Sơn bom đạn ác liệt, khói bụi mù mịt. Điều kiện sống gian khổ, thiếu thốn.
- Công việc: Đo khối lượng đất, phá bom. Tính chất công việc nguy hiểm, luôn đối mặt với cái chết => Nhấn mạnh tinh thần dũng cảm.
* Giới thiệu các thành viên trong tổ:
- Nhân vật tôi: Tổ trưởng có trách nhiệm, bản lĩnh. Tính cách bình tĩnh, điềm đạm, cương quyết và táo bạo trong công việc.
- Phương Định: Là một cô gái Hà Nội lãng mạn, mơ mộng nhưng rất dũng cảm khi làm nhiệm vụ.
- Nho: Là em út trong tổ, hồn nhiên nhưng gan dạ, không sợ nguy hiểm.
* Diễn biến tâm trạng của Thao:
- Khi hai đồng đội đi phá bom, Thao lòng như lửa đốt, không thể hiện ra bên ngoài mà vẫn giữ bình tĩnh.
- Khi thấy đồng đội trở về, Thao thở phào nhẹ nhõm => Tình đồng đội chân thành.
- Khi Nho bị thương, Thao chăm sóc từng chút một, thương xót, lo âu nhưng không yếu đuối mà vẫn giữ vai trò chỉ huy.
c) Kết bài:
- Khẳng định vẻ đẹp của nhân vật Thao: Bản lĩnh, trách nhiệm.
- Ý nghĩa: Ca ngợi thế hệ thanh niên xung phong.
- Liên hệ: Bài học về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 1
Tôi là Thao, tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường trên tuyến đường Trường Sơn huyết mạch. Sống và chiến đấu giữa túi bom trọng điểm này, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã chọn nơi đây. Tổ của tôi có ba người: tôi, Phương Định cô gái Hà Nội lãng mạn và Nho cô bé nhỏ nhắn, hồn nhiên.
Cuộc sống của chúng tôi là những chuỗi ngày đếm bom, phá bom. Công việc vô cùng căng thẳng, nhưng tôi luôn rèn cho mình sự điềm tĩnh. Dù bên ngoài, tôi tỏ ra hay sợ máu, hay nhai bánh quy bình thản đến mức khiến Định "phát bực", nhưng khi đối mặt với giặc, tôi là một con người hoàn toàn khác: cương quyết và táo bạo.
Tôi vẫn nhớ như in lần đi phá bom ấy. Bom nổ, khói mù mịt, không gian vắng lặng đến kinh người. Sau khi Định và Nho hoàn thành nhiệm vụ, tôi quay lại hang, lòng lo âu như lửa đốt khi thấy khói bụi mù mịt và tiếng cao xạ nã nhau chan chát. Chỉ khi nhìn thấy hai đứa an toàn trở về, tôi mới thở phào. Khi Nho bị thương, tôi chăm sóc nó như người chị, lo lắng từng chút một, nhưng khi cần, tôi lại là người ra lệnh, chỉ huy công việc một cách quyết đoán.
Chúng tôi những cô gái thanh niên xung phong tuy mỗi người một tính cách, nhưng đều mang trong mình một trái tim yêu nước và sự quả cảm. Nhìn những đoàn xe nối đuôi nhau ra mặt trận, tôi biết, những hy sinh, hiểm nguy của mình và đồng đội là hoàn toàn xứng đáng. Khói lửa Trường Sơn có thể dữ dội, nhưng không thể thiêu rụi được tình yêu đời, tình đồng đội ấm áp của chúng tôi. Chúng tôi là những ngôi sao, dù xa xôi nhưng vẫn sáng rực rỡ trên bầu trời chiến tranh.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 2
Tôi là Thao tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường trên tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn. Nơi chúng tôi sống là một cái hang nhỏ dưới chân cao điểm, giữa một vùng đất bị bom cày xới đến trơ trụi. Ở đây, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã chọn con đường này.
Tổ của tôi có ba người: tôi, Phương Định và Nho. Mỗi người một tính cách, nhưng chúng tôi gắn bó với nhau như chị em ruột thịt. Phương Định là cô gái Hà Nội, vừa dũng cảm lại vừa mơ mộng. Còn Nho thì nhỏ bé, hồn nhiên, nhưng rất gan dạ. Còn tôi tôi luôn cố gắng giữ cho mình sự bình tĩnh và cứng cỏi, vì tôi là tổ trưởng.
Cuộc sống của chúng tôi gắn liền với công việc nguy hiểm: đo khối lượng đất, đếm bom chưa nổ và phá bom. Mỗi lần bom rơi, đất rung chuyển, khói bụi mù mịt. Nhưng chúng tôi đã quen. Quen với tiếng máy bay gầm rú, quen với mùi khét của thuốc bom, quen cả với cảm giác cái chết luôn cận kề.
Một ngày nọ, máy bay trinh sát xuất hiện. Tôi biết ngay điều gì sắp xảy ra. Không khí trở nên căng thẳng. Rồi tiếng bom nổ vang lên, dồn dập. Đất đá rung chuyển, khói bụi tràn vào hang. Sau đợt bom, tôi phân công nhiệm vụ. Lần này, tôi để Phương Định ở lại hang, còn tôi và Nho lên cao điểm. Quyền quyết định là ở tôi, và tôi phải chịu trách nhiệm về điều đó.
Chúng tôi tiến lên cao điểm. Không gian vắng lặng đến đáng sợ. Chỉ có khói và mùi thuốc bom. Tôi nhìn thấy quả bom nằm im lìm dưới đất. Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến người ta sợ hãi hơn bao giờ hết. Nho bắt đầu đào đất. Tôi đứng quan sát, sẵn sàng hỗ trợ. Tôi luôn cố giữ bình tĩnh, dù trong lòng cũng có những lo lắng. Khi Nho chạm vào quả bom, tôi biết chỉ cần một sai sót nhỏ, tất cả có thể kết thúc.
Cuối cùng, Nho cũng đặt được mìn. Chúng tôi rút về vị trí an toàn. Tôi thổi còi. Rồi… tiếng nổ vang lên. Đất đá bay tung. Tôi thở phào. Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì tôi thấy Nho bị thương. Tôi chạy đến, tim như thắt lại. Máu chảy ra từ cánh tay nó. Tôi vốn rất sợ máu, nhưng lúc đó, tôi không nghĩ gì đến nỗi sợ nữa. Tôi chỉ biết rằng mình phải cứu em. Chúng tôi đưa Nho về hang. Phương Định nhanh chóng băng bó, tiêm thuốc cho nó. Còn tôi thì đứng bên, lo lắng đến mức không biết làm gì. Tôi đi đi lại lại, tay chân luống cuống. Tôi muốn giúp, nhưng lại sợ nhìn thấy máu.
Nhìn Nho nằm đó, mặt xanh đi, tôi thấy lòng mình đau nhói. Nhưng tôi không khóc. Ở cao điểm này, chúng tôi không cho phép mình yếu đuối. Tôi phải mạnh mẽ, vì tôi là tổ trưởng. Khi Nho dần tỉnh lại, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Tôi bảo Phương Định gọi điện về đơn vị, nhưng rồi lại nghĩ không nên làm mọi người lo lắng. Tôi cố giữ cho mọi thứ ổn định.
Chiều hôm đó, trời bỗng nổi dông. Rồi mưa đá rơi xuống. Những viên đá nhỏ rơi lộp bộp trên nóc hang. Phương Định chạy ra ngoài, nhặt đá như một đứa trẻ. Tôi cũng cúi xuống nhặt vài viên. Khoảnh khắc ấy, chúng tôi quên đi chiến tranh. Nho cũng tỉnh dậy, đòi thêm đá. Nhìn nó, tôi vừa thương vừa buồn cười.
Mưa đá đến nhanh và cũng đi nhanh. Nhưng nó để lại trong lòng chúng tôi một cảm giác thật lạ vừa vui, vừa nhớ. Sau cơn mưa, bầu trời lại sáng. Những đoàn xe nối đuôi nhau chạy qua. Nhìn những đoàn xe ấy, tôi biết rằng công việc của chúng tôi có ý nghĩa. Mỗi quả bom được phá là một con đường được thông, là một bước tiến gần hơn đến chiến thắng. Tôi nhìn hai đứa em của mình. Chúng nhỏ bé, nhưng lại rất dũng cảm. Tôi cảm thấy tự hào.
Chúng tôi không nói nhiều, nhưng chúng tôi hiểu nhau. Chúng tôi biết rằng, dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, chúng tôi vẫn sẽ đứng vững. Chúng tôi những cô gái nhỏ bé trên cao điểm cũng giống như những ngôi sao xa xôi. Dù ở rất xa, nhưng vẫn tỏa sáng.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 3
Có những nơi mà chỉ cần nhắm mắt lại, người ta cũng có thể nghe thấy tiếng bom rền vang trong ký ức. Có những tháng ngày mà mỗi nhịp thở đều gắn liền với sự sống và cái chết. Nhưng cũng chính ở những nơi như thế, con người lại tỏa sáng rực rỡ nhất như những vì sao không bao giờ tắt.
Tôi là Thao tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường trên tuyến Trường Sơn. Nơi chúng tôi sống là một cái hang nhỏ dưới chân cao điểm, giữa vùng đất bị bom cày xới đến trơ trụi. Con đường trước hang lúc nào cũng đỏ lừ, loang lổ những hố bom. Không có cây xanh, không có sự sống, chỉ có đất đá, khói bụi và mùi thuốc bom.
Tổ của tôi có ba người: tôi, Phương Định và Nho. Mỗi người một tính cách, nhưng chúng tôi gắn bó với nhau như chị em. Phương Định là cô gái Hà Nội, thích hát và hay mơ mộng. Nho thì nhỏ nhắn, hồn nhiên, nhưng rất gan dạ. Còn tôi – tôi luôn cố giữ sự bình tĩnh, bởi tôi là tổ trưởng.
Công việc của chúng tôi là đo đất, đếm bom chưa nổ và phá bom. Mỗi lần làm nhiệm vụ là một lần đối diện với cái chết. Nhưng chúng tôi đã quen. Quen với tiếng máy bay, quen với những đợt bom dội xuống, quen với cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở. Một ngày, máy bay trinh sát xuất hiện. Tôi biết ngay điều đó có nghĩa gì. Không gian trở nên nặng nề. Rồi bom nổ. Đất rung chuyển, khói bụi tràn vào hang.
Sau đợt bom, tôi quyết định cùng Nho lên cao điểm, để Phương Định ở lại hang. Tôi phải chọn phương án an toàn nhất, dù trong lòng không khỏi lo lắng. Chúng tôi tiến lên. Cao điểm vắng lặng đến đáng sợ. Tôi nhìn thấy quả bom nằm im lìm dưới đất. Chính sự im lặng ấy khiến người ta sợ hơn cả tiếng nổ.
Nho bắt đầu đào đất. Tôi đứng bên, quan sát. Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm. Khi Nho chạm vào quả bom, tim tôi như thắt lại. Cuối cùng, nó cũng đặt được mìn. Chúng tôi rút về. Tôi thổi còi. Rồi… tiếng nổ vang lên. Nhưng ngay sau đó, tôi thấy Nho bị thương. Tôi chạy đến. Máu chảy ra từ cánh tay nó. Tôi vốn sợ máu, nhưng lúc đó, tôi không còn nghĩ đến điều đó nữa. Tôi chỉ biết rằng mình phải cứu em. Chúng tôi đưa Nho về hang. Phương Định nhanh chóng băng bó. Tôi đứng bên, lo lắng đến mức không biết làm gì. Tôi đi đi lại lại, tay chân luống cuống.
Nhìn Nho nằm đó, tôi thấy lòng mình thắt lại. Nhưng tôi không khóc. Ở đây, chúng tôi không cho phép mình yếu đuối. Chiều hôm đó, trời bỗng nổi dông. Rồi mưa đá rơi xuống. Những viên đá nhỏ, trong suốt. Phương Định chạy ra nhặt, như một đứa trẻ. Tôi cũng cúi xuống nhặt vài viên. Khoảnh khắc ấy, chúng tôi quên đi chiến tranh. Sau cơn mưa, những đoàn xe lại nối đuôi nhau đi qua. Nhìn những đoàn xe ấy, tôi hiểu rằng công việc của chúng tôi có ý nghĩa.
Giữa khói lửa chiến tranh, chúng tôi vẫn sống, vẫn cười, vẫn tin tưởng. Và có lẽ, chính những con người nhỏ bé như chúng tôi đã góp phần làm nên những điều lớn lao. Bởi vì, trong bóng tối dày đặc của chiến tranh, luôn có những ánh sáng lặng lẽ nhưng bền bỉ như những ngôi sao xa xôi.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 4
Có những ranh giới mà con người chỉ có thể nhận ra khi đã bước qua – ranh giới giữa bình yên và hiểm nguy, giữa sống và chết. Ở nơi chúng tôi sống, ranh giới ấy mong manh đến mức chỉ cần một sai sót nhỏ cũng đủ để tất cả biến mất. Tôi là Thao – tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường.
Cuộc sống của chúng tôi gắn liền với những cao điểm đầy bom đạn trên tuyến Trường Sơn. Chúng tôi ở trong một cái hang nhỏ. Trước hang là con đường bị bom đánh nát. Hai bên chỉ còn những thân cây cháy khô. Không gian lúc nào cũng nồng nặc mùi thuốc bom. Tổ của tôi có ba người.
Phương Định – cô gái hay mơ mộng. Nho nhỏ bé nhưng rất gan dạ. Còn tôi phải luôn bình tĩnh. Công việc của chúng tôi là phá bom. Mỗi lần như vậy, tôi đều hiểu rằng, chúng tôi đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Một lần, sau đợt bom, tôi và Nho lên cao điểm. Không gian im lặng đến đáng sợ. Tôi nhìn thấy quả bom. Nó nằm đó, lặng lẽ, nhưng đầy nguy hiểm. Nho bắt đầu đào đất. Tôi đứng bên, quan sát.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng. Khi nó chạm vào quả bom, tim tôi như ngừng đập. Rồi… mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Nho đặt mìn. Chúng tôi rút về. Tiếng nổ vang lên. Nhưng ngay sau đó, tôi thấy Nho bị thương. Tôi chạy đến. Máu chảy ra. Tôi sợ máu, nhưng lúc đó, tôi không còn sợ nữa. Chúng tôi đưa Nho về hang. Phương Định chăm sóc nó. Tôi đứng bên, lo lắng. Tôi nhận ra rằng, điều đáng sợ nhất không phải là bom đạn, mà là cảm giác mất đi người thân. Chiều hôm đó, mưa đá rơi xuống. Những viên đá nhỏ, lạnh và trong suốt. Chúng tôi nhặt đá, cười với nhau. Giữa chiến tranh, những khoảnh khắc như thế thật quý giá. Nó khiến tôi hiểu rằng, dù đứng giữa ranh giới mong manh, chúng tôi vẫn có thể sống trọn vẹn.
Và có lẽ, chính những con người dám sống như thế mới là những người thực sự tỏa sáng.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 5
Có những điều dù thời gian có trôi qua bao lâu cũng không thể phai nhạt. Có những ký ức, càng xa lại càng rõ. Với tôi, đó là những ngày tháng ở cao điểm Trường Sơn nơi tôi đã sống, đã chiến đấu và đã trưởng thành.
Tôi là Thao tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường. Cuộc sống của chúng tôi gắn liền với bom đạn. Mỗi ngày, chúng tôi phải phá bom, đo đất, đếm bom chưa nổ. Công việc ấy nguy hiểm, nhưng chúng tôi không sợ. Bởi vì chúng tôi có nhau. Phương Định cô gái hay hát. Nho nhỏ bé nhưng dũng cảm. Còn tôi luôn cố gắng giữ bình tĩnh. Một lần, khi đang làm nhiệm vụ, Nho bị thương.
Tôi chạy đến. Nhìn thấy nó, tôi thấy lòng mình đau nhói. Tôi vốn sợ máu, nhưng lúc đó, tôi không nghĩ đến điều đó nữa. Chúng tôi đưa nó về hang. Phương Định chăm sóc nó. Tôi đứng bên, lo lắng. Tôi nhận ra rằng, tình đồng đội là điều quý giá nhất. Chiều hôm đó, mưa đá rơi. Chúng tôi nhặt đá, cười với nhau. Khoảnh khắc ấy, tôi sẽ không bao giờ quên.
Sau này, dù chiến tranh có qua đi, dù chúng tôi có trở về, tôi tin rằng những ký ức ấy vẫn sẽ ở lại. Những ký ức về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng đầy ý nghĩa. Và tôi hiểu rằng, chính những ngày tháng ấy đã làm nên chúng tôi những con người nhỏ bé nhưng không bao giờ tắt sáng.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 6
Có những ngôi sao không nằm trên bầu trời. Chúng ẩn mình trong lòng đất, trong khói bụi, trong những nơi mà ánh sáng tưởng chừng không thể chạm tới. Nhưng chính ở những nơi như thế, ánh sáng ấy lại bền bỉ và rực rỡ hơn bao giờ hết.
Tôi là Thao tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường trên tuyến Trường Sơn. Nơi chúng tôi sống không có bầu trời trong xanh, không có những đêm yên tĩnh. Chỉ có đất đỏ bị cày xới, đá trắng trơ trụi, những thân cây cháy đen như những cánh tay khô gầy vươn lên trong tuyệt vọng. Con đường trước hang chúng tôi giống như một vết thương dài, lúc nào cũng rỉ máu bởi bom đạn.
Nhưng chính nơi ấy, chúng tôi đã sống và đã sáng lên. Tổ của tôi có ba người: tôi, Phương Định và Nho. Ba con người, ba cá tính, nhưng chung một nhịp đập. Phương Định là cô gái Hà Nội, mang theo cả một bầu trời mơ mộng giữa chiến trường khốc liệt. Nho nhỏ bé, dịu dàng như một cành non, nhưng lại có sức sống mãnh liệt đến không ngờ. Còn tôi chọn cho mình sự bình tĩnh như một lớp áo giáp, để che đi những run rẩy rất con người bên trong.
Công việc của chúng tôi là phá bom. Những quả bom nằm đó, im lặng như đang ngủ, nhưng thực chất là những cái chết được gói kín. Mỗi lần tiến lại gần, tôi luôn có cảm giác như mình đang bước vào vùng ranh giới mong manh giữa tồn tại và biến mất. Tôi nhớ lần ấy một lần phá bom mà đến giờ, mỗi khi nghĩ lại, tim tôi vẫn như bị bóp nghẹt.
Bom vừa dứt. Không gian bỗng im lặng đến đáng sợ. Sự im lặng ấy không phải là bình yên, mà là khoảng lặng trước một cơn bão khác. Tôi cùng Nho tiến lên cao điểm. Khói bụi còn lơ lửng, mùi thuốc bom khét lẹt như len vào tận phổi. Quả bom nằm đó, lạnh lùng, một đầu vùi xuống đất. Tôi nhìn nó. Nó không động đậy, nhưng lại khiến người ta cảm thấy bị theo dõi.
Nho bắt đầu đào đất. Những nhát xẻng chạm vào vỏ bom phát ra âm thanh khô khốc, sắc lạnh như cứa vào da thịt. Tôi đứng bên, quan sát, nhưng thực ra là đang cố giữ cho mình không nghĩ quá nhiều. Thời gian lúc ấy như kéo dài ra vô tận.
Khi Nho đặt mìn, tôi thổi còi. Chúng tôi rút về. Tim tôi không đập dồn dập, mà lại đập chậm, nặng nề như thể đang gánh trên mình một điều gì đó quá lớn.
Không phải là âm thanh, mà là một cơn chấn động. Đất đá tung lên, không khí bị xé toạc. Tôi lao tới. Và tôi thấy Nho. Nó nằm đó, nhỏ bé giữa đống đất đá. Máu chảy ra từ cánh tay, đỏ tươi, nóng hổi. Tôi vốn sợ máu. Nhưng lúc ấy, tôi không còn thấy sợ nữa. Nỗi sợ lớn hơn đã lấn át tất cả nỗi sợ mất đi một phần của chính mình.
Chúng tôi đưa Nho về hang. Phương Định chăm sóc nó. Tôi đứng bên, tay chân luống cuống như một người xa lạ với chính mình. Tôi không khóc. Không phải vì tôi không đau. Mà vì ở nơi này, nước mắt là thứ xa xỉ. Chiều hôm ấy, trời đổ dông. Rồi mưa đá.
Những viên đá nhỏ rơi xuống, trong suốt, lạnh buốt. Phương Định chạy ra ngoài, hứng lấy chúng như một đứa trẻ. Tôi cũng cúi xuống nhặt vài viên. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy lòng mình dịu lại. Như thể giữa chiến tranh khốc liệt, vẫn còn sót lại một phần rất trong trẻo của cuộc đời. Có lẽ, chính những điều nhỏ bé ấy đã giữ cho chúng tôi không bị hóa đá.
Đêm xuống. Những đoàn xe lại nối đuôi nhau đi qua. Không đèn. Không tiếng động lớn. Nhưng trong bóng tối, tôi cảm nhận được sức sống đang chảy. Tôi nhìn lên bầu trời. Không thấy sao. Nhưng tôi biết, đâu đó, những ngôi sao vẫn đang sáng. Và có lẽ, chúng tôi cũng vậy.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 7
Có những nơi mà sự sống không được đo bằng năm tháng, mà được đo bằng lòng dũng cảm. Ở đó, mỗi ngày trôi qua đều mang ý nghĩa của một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù, mà còn với chính nỗi sợ trong lòng mình. Tôi là Thao tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường. Cuộc sống của chúng tôi gắn liền với những cao điểm đầy bom đạn. Ở đây, đất không còn là đất, mà là những lớp bụi đỏ bị xới tung. Cây không còn là cây, mà là những thân gỗ cháy đen, đứng trơ trọi như những chứng nhân câm lặng.
Chúng tôi sống trong một cái hang nhỏ. Một không gian chật hẹp, nhưng lại chứa đựng cả một thế giới: nỗi sợ, niềm tin, tình đồng đội. Tổ của tôi có ba người. Phương Định mang theo cả một thành phố trong trái tim. Nho nhỏ bé, nhưng gan góc. Còn tôi học cách làm chủ nỗi sợ.
Công việc của chúng tôi là phá bom. Mỗi lần làm nhiệm vụ là một lần bước vào khoảng không mà ranh giới giữa sống và chết trở nên mờ nhạt. Tôi nhớ lần Nho bị thương. Không gian lúc đó không có âm thanh. Không có tiếng chim, không có tiếng người. Chỉ có một sự im lặng dày đặc, như thể cả thế giới đang nín thở. Rồi tiếng nổ. Tôi chạy đến.
Nho nằm đó. Nhỏ bé. Im lặng. Tôi gọi nó. Không trả lời. Tôi chạm vào nó. Máu. Một màu đỏ làm tôi choáng váng. Tôi sợ máu. Nhưng lúc đó, tôi không thể lùi lại. Tôi nhận ra rằng, có những lúc, con người không còn quyền được sợ. Chúng tôi đưa nó về. Phương Định chăm sóc nó. Tôi đứng bên, lặng im. Tôi không biết mình đang nghĩ gì. Chỉ biết rằng, nếu mất Nho, tôi sẽ mất đi một phần ánh sáng trong cuộc đời này. Chiều hôm ấy, mưa đá rơi.
Những viên đá nhỏ rơi xuống như những mảnh ký ức vỡ ra từ một thế giới khác thế giới của bình yên. Chúng tôi nhặt đá. Cười. Một nụ cười mong manh, nhưng đủ để giữ cho chúng tôi không gục ngã. Đêm xuống. Những đoàn xe đi qua. Tôi hiểu rằng, chúng tôi không đứng ở đây vô nghĩa. Chúng tôi đang giữ cho con đường sống. Và có lẽ, chính trong những khoảnh khắc đối diện với cái chết, con người mới hiểu được giá trị của sự sống.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 8
Có những giọt nước mắt không rơi ra ngoài, mà lặng lẽ chảy vào bên trong, thấm vào từng nhịp tim. Ở nơi chúng tôi sống, người ta không khóc không phải vì không đau, mà vì nỗi đau đã trở thành một phần của sự sống. Tôi là Thao.
Tôi không nhớ mình đã bao nhiêu lần đứng trước những quả bom. Không nhớ đã bao nhiêu lần nghe tiếng nổ xé toạc không gian. Nhưng tôi nhớ rất rõ cảm giác mỗi lần chờ đợi. Đó là một khoảng thời gian không có hình dạng. Không có âm thanh. Chỉ có một sự căng thẳng kéo dài như sợi dây sắp đứt.
Tổ của tôi có ba người. Ba con người. Ba trái tim. Nhưng cùng chung một nhịp đập. Nho em út của chúng tôi. Nhỏ bé. Nhưng dũng cảm. Hôm ấy, khi nó bị thương, tôi đã không khóc. Tôi đứng đó. Nhìn. Không nói. Không khóc. Nhưng bên trong, có cái gì đó vỡ ra. Tôi nhận ra rằng, có những nỗi đau không thể gọi tên. Chúng tôi chăm sóc nó. Im lặng. Hiểu nhau. Không cần lời.
Chiều hôm ấy, mưa đá. Những viên đá nhỏ rơi xuống, trong suốt. Tôi cầm một viên. Lạnh. Như một phần của ký ức. Tôi nhìn hai đứa em của mình. Chúng cười. Tôi cũng cười. Một nụ cười không cần lý do. Có lẽ, chính những nụ cười ấy đã cứu chúng tôi.
Giữa chiến tranh, giữa cái chết, chúng tôi vẫn sống. Và chúng tôi không khóc. Bởi vì, chúng tôi đã học cách biến nỗi đau thành sức mạnh.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 9
Có những âm thanh không phát ra thành tiếng, nhưng lại vang dội đến tận sâu thẳm tâm hồn con người. Đó là âm thanh của sự im lặng thứ im lặng đặc quánh giữa khói lửa chiến tranh, nơi mà mỗi hơi thở đều mang theo bóng dáng của cái chết. Và cũng chính trong thứ im lặng ấy, con người nhận ra rõ nhất mình là ai. Tôi là Thao tổ trưởng tổ trinh sát mặt đường trên tuyến Trường Sơn.
Nơi chúng tôi sống không có những buổi chiều bình yên, không có tiếng chim hót hay tiếng lá xào xạc. Ở đây, thiên nhiên dường như cũng đã bị chiến tranh tước đoạt linh hồn. Đất đỏ bị xé toạc, đá trắng lộ ra như những vết thương chưa kịp lành. Những thân cây cháy đen đứng lặng như những bóng người hóa đá.
Nhưng chính trong cái không gian tưởng như chết lặng ấy, chúng tôi vẫn sống một cách mãnh liệt. Tổ của tôi có ba người: tôi, Phương Định và Nho. Ba con người, ba thế giới nội tâm, nhưng lại gắn bó với nhau bằng một sợi dây vô hình – sợi dây của sự sống giữa cái chết. Phương Định mang theo trong mình một bầu trời khác – bầu trời của ký ức, của thành phố, của những điều trong trẻo. Nho thì như một mầm cây non mọc lên từ đất đá mong manh nhưng kiên cường.
Còn tôi chọn cho mình sự im lặng. Không phải vì tôi không sợ. Mà vì tôi hiểu, nếu nỗi sợ có hình dạng, nó sẽ nuốt chửng tất cả chúng tôi. Công việc của chúng tôi là phá bom. Những quả bom nằm đó, im lặng, nhưng lại là thứ ồn ào nhất mà con người từng biết đến. Chúng không phát ra tiếng động, nhưng lại khiến tim người ta đập dồn dập, khiến thời gian như đông cứng lại.
Tôi nhớ lần ấy khi Nho bị thương. Không gian lúc đó không có âm thanh. Không có tiếng người, không có tiếng gió. Chỉ có một khoảng lặng kéo dài như vô tận. Rồi tiếng nổ. Không phải là một tiếng nổ bình thường. Mà là một sự đứt gãy. Tôi chạy đến. Nho nằm đó. Nhỏ bé. Im lặng. Tôi gọi. Không trả lời. Tôi chạm vào. Máu. Một màu đỏ chói chang giữa màu xám của đất đá. Tôi sợ máu. Nhưng lúc đó, tôi không còn quyền được sợ. Tôi nhận ra rằng, có những khoảnh khắc, con người buộc phải bước qua chính mình.
Chúng tôi đưa Nho về hang. Phương Định chăm sóc nó. Tôi đứng bên. Im lặng. Nhưng chính trong sự im lặng ấy, tôi nghe thấy tất cả. Nghe thấy nỗi lo. Nghe thấy tình thương. Nghe thấy cả sự mong manh của sự sống. Chiều hôm đó, mưa đá rơi. Những viên đá nhỏ, trong suốt, lạnh buốt. Chúng rơi xuống như những giọt ký ức của một thế giới khác thế giới không có chiến tranh. Phương Định chạy ra nhặt đá. Tôi cũng cúi xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhận ra: con người không chỉ sống bằng lý trí, mà còn sống bằng những điều rất nhỏ bé một viên đá, một nụ cười, một cái chạm tay. Đêm xuống. Những đoàn xe đi qua. Không đèn. Không tiếng động lớn. Nhưng tôi biết, đó là sự sống đang chuyển động. Tôi nhìn lên bầu trời. Không thấy sao. Nhưng tôi không cần phải nhìn thấy.
Bởi vì tôi biết, có những ánh sáng không nằm trên trời. Chúng ở đây. Trong lòng đất. Trong những con người như chúng tôi. Và có lẽ, chính những ánh sáng thầm lặng ấy đã làm nên ý nghĩa của sự sống một sự sống không ồn ào, nhưng không bao giờ tắt.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 10
Có những nỗi sợ không thể gọi tên. Không phải vì chúng quá lớn, mà vì chúng quá quen thuộc. Khi nỗi sợ trở thành một phần của cuộc sống, con người không còn học cách tránh né, mà học cách sống chung với nó như một cái bóng không bao giờ rời. Tôi là Thao.
Tôi không nhớ mình đã sợ từ khi nào. Hay đúng hơn, tôi không nhớ lần cuối cùng mình thực sự cho phép bản thân sợ hãi. Cuộc sống của chúng tôi ở cao điểm Trường Sơn không cho phép điều đó. Ở đây, nỗi sợ không phải là một cảm xúc, mà là một điều kiện tồn tại. Nếu bạn sợ quá, bạn sẽ chết. Nếu bạn không sợ, bạn cũng có thể chết. Vì vậy, chúng tôi học cách đứng giữa hai điều đó. Tổ của tôi có ba người. Phương Định người mang theo ký ức.
Nho là người mang theo sự sống. Còn tôi mang theo trách nhiệm. Trách nhiệm buộc tôi phải đứng vững. Phải bình tĩnh. Phải ra quyết định. Ngay cả khi trong lòng có những cơn sóng không tên. Tôi nhớ lần Nho bị thương. Không phải vì đó là lần nguy hiểm nhất. Mà vì đó là lần tôi nhận ra rõ nhất giới hạn của mình. Khi nhìn thấy nó nằm đó, máu chảy ra, tôi đã không còn là một tổ trưởng. Tôi chỉ là một con người. Một con người đứng trước nỗi sợ mất đi người thân. Tôi muốn chạy đến. Nhưng chân tôi như bị giữ lại.
Tôi sợ máu. Một nỗi sợ rất “con người”. Nhưng rồi tôi bước tới. Không phải vì tôi không sợ nữa. Mà vì tôi hiểu, có những lúc, nỗi sợ không còn quan trọng. Quan trọng là điều bạn chọn làm sau đó. Chúng tôi đưa Nho về hang. Phương Định chăm sóc nó. Tôi đứng bên. Nhìn. Không nói. Không khóc. Nhưng bên trong, có một điều gì đó đang thay đổi. Tôi nhận ra rằng, lòng dũng cảm không phải là không sợ. Mà là dám hành động khi đang sợ. Chiều hôm đó, mưa đá rơi. Những viên đá nhỏ rơi xuống, trong suốt. Tôi cầm một viên. Lạnh.
Nhưng không đau. Tôi chợt nghĩ: có lẽ con người cũng như vậy. Có thể lạnh lùng với nỗi sợ. Nhưng không vì thế mà mất đi cảm xúc. Đêm xuống. Những đoàn xe đi qua. Tôi nhìn chúng. Và tôi hiểu rằng, chúng tôi không ở đây vô nghĩa. Chúng tôi không chỉ phá bom. Chúng tôi đang giữ cho con đường sống.
Và có lẽ, chính trong những nơi như thế này, con người mới học được cách trở nên mạnh mẽ. Không phải bằng cách loại bỏ nỗi sợ. Mà bằng cách đi xuyên qua nó. Như đi xuyên qua bóng tối để tìm ánh sáng. Và khi đã bước qua, bạn sẽ không còn là chính mình của ngày hôm qua nữa. Bạn sẽ là một phiên bản khác. Yên lặng hơn. Sâu sắc hơn. Nhưng cũng sáng hơn. Như một ngôi sao. Xa xôi. Nhưng không bao giờ tắt.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai cụ Bơ-men kể lại Chiếc lá cuối cùng
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai bé Thu kể lại chuyện Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai ông Sáu kể lại truyện Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi
Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:
- Mục lục Văn thuyết minh
- Mục lục Văn tự sự
- Mục lục Văn nghị luận xã hội
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 1
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 2
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9 và Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 9 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Friends plus
- Lớp 9 Kết nối tri thức
- Soạn văn 9 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 9 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 9 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 9 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - KNTT
- Giải sgk Tin học 9 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 9 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 9 - KNTT
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - KNTT
- Lớp 9 Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 9 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 9 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 9 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 9 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - CTST
- Giải sgk Tin học 9 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 9 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 9 - CTST
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - CTST
- Lớp 9 Cánh diều
- Soạn văn 9 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn văn 9 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 9 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 9 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 9 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 9 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 9 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 9 - Cánh diều
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

