10+ Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (điểm cao)
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi
- Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 1)
- Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 2)
- Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 3)
- Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 4)
- Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 5)
- Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 6)
- Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 7)
- Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 8)
- Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu 9)
- Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (mẫu khác)
10+ Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi (điểm cao)
Dàn ý Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi
a) Mở bài:
- Giới thiệu ngôi kể: Tôi là Nho cô em út trong tổ trinh sát mặt đường.
- Giới thiệu hoàn cảnh: Cùng chị Thao và chị Phương Định sống và làm việc trên tuyến đường Trường Sơn khốc liệt.
- Dẫn vào nội dung: Kể lại cuộc sống, công việc và những kỉ niệm sâu sắc nơi cao điểm nơi tình đồng đội và tinh thần lạc quan luôn tỏa sáng.
b) Thân bài:
* Nơi ở và môi trường sống:
- Sống trong một cái hang nhỏ dưới chân cao điểm.
- Không gian: Khốc liệt, bom đạn liên tục Đất đá, khói bụi, mùi khét.
=> Làm nổi bật sự gian khổ.
* Công việc của tổ trinh sát:
- Nhiệm vụ: Đo khối lượng đất Đếm bom chưa nổ Phá bom.
- Tính chất: Nguy hiểm, đối mặt với cái chết bất cứ lúc nào.
=> Nhấn mạnh tinh thần dũng cảm.
* Cuộc sống và tinh thần của ba cô gái:
- Ban đầu sợ hãi, dần dần đã quen.
- Chị Thao: Bình tĩnh, nhiều kinh nghiệm nhưng sợ máu.
- Phương Định: Dũng cảm, tâm hồn mộng mơ, yêu đời. Đại diện cho vẻ đẹp tâm hồn.
- Nhân vật tôi (Nho): Là em út, nhỏ nhắn, hồn nhiên, luôn tự nhủ phải cứng cỏi.
* Sự cố bị thương:
- Hoàn cảnh: Khi đang phá bom, bom nổ bất ngờ, hầm sập.
- Tôi bị thương nặng, rất đau đớn, nguy hiểm cận kề.
=> Tình huống rất căng thẳng, kịch tính.
* Tình đồng đội sâu sắc:
- Hành động của chị Thao và Phương Định: Lo lắng, chăm sóc tận tình và chu đáo.
- Cảm xúc của Nho: Cảm động, nhận ra tình chị em gắn bó như ruột thịt.
- Hình ảnh giàu cảm xúc: Ở trong hang nuốt nước mắt, hát cho nhau nghe, làm dịu nỗi đau, quên đi sự sợ hãi.
- Hình ảnh mưa đá: Cơn mưa đá xuất hiện bất ngờ sau cơn dông, cảnh tượng đẹp, hùng vĩ. Tôi cầm viên đá quên đi bom đạn, chiến tranh. => Tạo sự đối lập giữa chiến tranh và vẻ đẹp của thiên nhiên.
* Nỗi nhớ và ý chí của người lính trẻ:
- Nhớ gia đình, nhớ cuộc sống bình yên.
- Ý chí vững vàng, không gục ngã trước khó khăn, luôn coi đồng đội là gia đình.
c) Kết bài:
- Cuộc sống gian khổ nhưng giàu tình người của các cô gái trinh sát.
- Khâm phục sự dũng cảm, lạc quan, tinh thần đồng đội.
- Thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng, noi gương.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 1
Tôi là Nho, cô em út trong tổ trinh sát mặt đường ba người chúng tôi chị Thao, Phương Định và tôi cùng sống trong một cái hang dưới chân cao điểm tuyến đường Trường Sơn khốc liệt. Công việc của chúng tôi là đo khối lượng đất, đếm bom chưa nổ và phá bom. Dù bom đạn hiểm nguy, chúng tôi vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, yêu đời và sự gắn kết như chị em ruột thịt.
Cuộc sống ở cao điểm rất gian khổ. Bom nổ xé toạc không gian, nhưng chúng tôi đã quen với tiếng bom, quen với mùi khét của đất đá. Chị Thao dày dặn kinh nghiệm nhưng sợ máu, chị Phương Định dũng cảm, mơ mộng, còn tôi, tôi luôn tự nhủ mình phải cứng cỏi.
Có một lần, khi đang phá bom, tôi bị thương nặng do bom nổ chậm bất ngờ, hầm sập xuống. Chính chị Thao và Phương Định đã lo lắng chăm sóc tôi hết lòng, không muốn đơn vị phải bận tâm. Nhìn hai chị lo âu, tôi thấy ấm lòng. Khoảnh khắc ấy, trong cái hang nhỏ, chúng tôi nuốt nước mắt vào trong, hát cho nhau nghe những giai điệu ngô nghê để quên đi nỗi sợ hãi.
Mưa đá bất ngờ ập xuống sau cơn dông, cảnh tượng thật đẹp và hùng vĩ. Tôi cầm viên đá nhỏ trên tay, cảm nhận sự tinh khôi, tạm quên đi tiếng bom đạn. Dù xa gia đình, nhớ bầu trời thành phố, nhưng chúng tôi những cô gái thanh niên xung phong vẫn luôn vững vàng, coi cao điểm là nhà và coi nhau là gia đình. Chiến tranh có thể khốc liệt, nhưng tâm hồn chúng tôi vẫn mãi sáng như những ngôi sao xa xôi.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 2
Tôi là Nho cô em út trong tổ trinh sát mặt đường gồm ba người: chị Thao, chị Phương Định và tôi. Chúng tôi sống trong một cái hang nhỏ dưới chân cao điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Cuộc sống ở đây không giống bất cứ nơi nào khác. Xung quanh chỉ là đất đá, những thân cây cháy xém, những hố bom loang lổ. Con đường trước hang bị bom cày nát, đỏ trắng lẫn lộn, không một chút màu xanh của sự sống.
Công việc của chúng tôi là đo khối lượng đất, đếm bom chưa nổ và phá bom. Nghe thì đơn giản, nhưng thực ra đó là công việc đối mặt trực tiếp với cái chết. Có ngày chúng tôi phải phá bom đến năm lần. Mỗi lần như vậy, tim tôi lại đập nhanh hơn, nhưng rồi cũng quen dần. Ở đây, nếu không quen thì không thể sống nổi.
Mỗi người trong tổ có một tính cách riêng. Chị Thao là tổ trưởng, rất cương quyết và táo bạo, nhưng lại sợ máu. Mỗi khi thấy máu là chị tái mặt đi, mắt nhắm lại. Còn chị Phương Định thì dũng cảm, nhưng lại hay mơ mộng. Chị thích hát, thích nghĩ về thành phố. Còn tôi – tôi nhỏ nhất, nhưng luôn tự nhủ mình phải cứng cỏi, không được yếu đuối.
Có một lần, trong khi đang phá bom, tôi bị thương. Quả bom nổ chậm bất ngờ khiến đất đá sập xuống. Tôi choáng váng, không biết chuyện gì xảy ra. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong hang, bên cạnh là chị Thao và chị Phương Định. Hai chị chăm sóc tôi rất tận tình. Nhìn ánh mắt lo lắng của hai chị, tôi thấy lòng mình ấm lại.
Trong những lúc như vậy, chúng tôi không khóc. Ở cao điểm này, nước mắt không được chấp nhận. Thay vào đó, chúng tôi hát cho nhau nghe. Những bài hát ngô nghê nhưng giúp chúng tôi quên đi nỗi sợ.
Một lần khác, sau cơn dông, mưa đá bất ngờ đổ xuống. Tôi thích thú chạy ra ngoài, nhặt từng viên đá nhỏ, trong suốt và mát lạnh. Khoảnh khắc ấy, tôi quên hết bom đạn, chỉ còn lại niềm vui trẻ con.
Dù cuộc sống gian khổ, nhưng chúng tôi luôn lạc quan. Chúng tôi coi cao điểm là nhà, coi nhau như chị em ruột thịt. Và tôi tin rằng, dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, tâm hồn chúng tôi vẫn sẽ sáng như những ngôi sao xa xôi.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 3
Tôi là Nho cô gái nhỏ nhất trong tổ trinh sát mặt đường. Công việc của chúng tôi là phá bom. Nghe thì có vẻ bình thường, nhưng mỗi lần phá bom là một lần đối mặt với cái chết.
Hôm ấy, máy bay địch đến rất bất ngờ. Tiếng động cơ rít lên, rồi bom nổ liên hồi. Đất dưới chân rung chuyển, khói bụi mù mịt. Sau khi bom ngớt, chúng tôi phải lập tức lên cao điểm làm nhiệm vụ. Tôi cùng chị Thao và chị Phương Định tiến đến khu vực có bom chưa nổ. Quả bom nằm lặng lẽ dưới đất, nhưng lại chứa đựng sự nguy hiểm khôn lường. Tôi dùng xẻng đào đất xung quanh. Mỗi lần lưỡi xẻng chạm vào vỏ bom, tôi lại rùng mình.
Tôi cố gắng làm thật nhanh, nhưng cũng phải thật cẩn thận. Mồ hôi chảy xuống mặt, cát dính vào môi, mặn chát. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: phải làm cho xong. Khi đặt mìn và châm ngòi, tôi chạy về chỗ nấp. Tim tôi đập mạnh. Tôi nhìn đồng hồ, từng giây trôi qua thật chậm. Rồi… một tiếng nổ vang lên. Đất đá bay tung tóe. Tôi thở phào. Lại thêm một quả bom được phá.
Công việc của chúng tôi là vậy. Nguy hiểm, nhưng cũng đầy tự hào. Vì chúng tôi biết, mỗi quả bom được phá là con đường lại được thông, những đoàn xe lại có thể đi qua.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 4
Tôi là Nho cô em út trong tổ trinh sát mặt đường gồm ba người: chị Thao, chị Phương Định và tôi. Giữa cao điểm Trường Sơn đầy bom đạn, chúng tôi không chỉ là đồng đội mà còn là những người thân ruột thịt của nhau. Chính tình cảm ấy đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả những khắc nghiệt của chiến tranh.
Cuộc sống ở cao điểm không hề dễ dàng. Xung quanh chúng tôi là đất đá bị cày xới, những thân cây cháy khô, những hố bom loang lổ. Mỗi ngày, chúng tôi phải đối mặt với bom rơi, đạn nổ, với cái chết luôn rình rập. Nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội giữa chúng tôi càng trở nên gắn bó hơn bao giờ hết.
Chị Thao là tổ trưởng. Chị nghiêm khắc, quyết đoán và rất có trách nhiệm. Trong công việc, ai cũng nể chị. Nhưng ngoài đời, chị lại rất “con gái”. Chị hay tỉa lông mày, thích chép bài hát vào sổ. Và đặc biệt, chị rất sợ máu. Mỗi khi thấy máu, chị lại tái mặt đi, nhưng chị vẫn luôn cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ.
Còn chị Phương Định thì khác. Chị dũng cảm, nhưng cũng rất mơ mộng. Chị hay hát, hay nghĩ về thành phố, về những con đường, những hàng cây. Ở chị, tôi luôn thấy một tâm hồn trong trẻo và lạc quan. Còn tôi, tôi là em út, nhỏ bé nhất. Nhưng tôi không muốn mình trở thành gánh nặng cho hai chị. Tôi luôn tự nhủ phải mạnh mẽ, phải cứng cỏi. Và tôi đã học được điều đó từ chính hai chị.
Có một lần, khi đang làm nhiệm vụ, tôi bị thương. Quả bom nổ bất ngờ khiến tôi choáng váng, đất đá đổ xuống. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong hang. Bên cạnh là chị Phương Định đang băng bó vết thương cho tôi, còn chị Thao thì đi đi lại lại, lo lắng đến mức luống cuống. Tôi nhìn hai chị. Trong ánh mắt họ, tôi thấy rõ sự lo lắng, thương yêu. Tôi không nói gì, nhưng trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Giữa chiến tranh, tình cảm ấy thật quý giá.
Chị Phương Định nhẹ nhàng rửa vết thương cho tôi, tiêm thuốc. Tay chị run run nhưng rất cẩn thận. Chị Thao thì đứng ngoài, không dám nhìn máu, nhưng vẫn không rời mắt khỏi tôi. Chúng tôi không khóc. Ở cao điểm này, nước mắt không được phép tồn tại. Nhưng chính sự im lặng ấy lại chứa đựng biết bao tình cảm. Đêm hôm đó, khi tôi đã đỡ hơn, chúng tôi ngồi bên nhau trong hang. Không ai nói gì nhiều, nhưng chỉ cần nhìn nhau, chúng tôi cũng hiểu. Hiểu rằng, chúng tôi phải mạnh mẽ để bảo vệ nhau. Tình đồng đội của chúng tôi không phải là những lời nói hoa mỹ, mà là những hành động giản dị nhưng đầy yêu thương. Chính tình cảm ấy đã giúp chúng tôi trở nên mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn.
Và tôi tin rằng, dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, tình đồng đội ấy vẫn sẽ luôn sáng lên như những ngôi sao xa xôi trên bầu trời đêm.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 5
Tôi là Nho cô gái nhỏ nhất trong tổ trinh sát mặt đường. Cuộc sống của chúng tôi gắn liền với bom đạn, với những nhiệm vụ nguy hiểm. Nhưng giữa tất cả những khắc nghiệt ấy, vẫn có những khoảnh khắc đẹp đẽ khiến tôi không thể nào quên. Một trong số đó là cơn mưa đá.
Hôm ấy, sau một trận bom, bầu trời bỗng trở nên khác lạ. Những đám mây kéo đến, gió nổi lên mạnh mẽ. Không khí trở nên nặng nề, như báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra. Rồi đột nhiên, những tiếng lộp bộp vang lên trên nóc hang. Tôi giật mình. Ban đầu, tôi không hiểu đó là gì. Nhưng rồi, tôi nhận ra mưa đá!
Tôi reo lên, không kìm được sự thích thú: “Mưa đá! Cha mẹ ơi!”. Tôi chạy vội ra ngoài. Những viên đá nhỏ rơi xuống, lạnh và trong suốt. Tôi đưa tay hứng lấy. Cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp bàn tay. Lâu lắm rồi, tôi mới lại có cảm giác này. Tôi nhặt những viên đá, chạy vào hang, đặt vào tay chị Phương Định. Chị cười. Nụ cười của chị lúc ấy thật đẹp, như xua tan đi tất cả những mệt mỏi.
Chị Thao cũng ra ngoài nhặt đá. Chị cẩn thận gom lại từng viên, như thể đó là những thứ quý giá. Khoảnh khắc ấy, chúng tôi không còn là những cô gái phá bom nữa. Chúng tôi trở lại là những cô gái bình thường, hồn nhiên và vui vẻ. Nhưng cơn mưa đá đến nhanh và cũng đi rất nhanh. Chỉ một lúc sau, tất cả đã tan biến. Tôi đứng lặng, cảm thấy tiếc nuối. Không phải tiếc những viên đá, mà là tiếc cái cảm giác trong trẻo, vô tư vừa thoáng qua. Tôi bỗng nhớ về thành phố. Nhớ những con đường, những hàng cây, những buổi tối mát mẻ. Nhớ những ngôi sao sáng trên bầu trời. Tất cả những điều đó dường như rất xa xôi, nhưng cũng rất gần.
Giữa cao điểm đầy bom đạn, cơn mưa đá như một món quà. Nó nhắc tôi rằng, dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, cuộc sống vẫn còn những điều đẹp đẽ. Và chính những khoảnh khắc ấy đã giúp tôi giữ được niềm tin, giữ được sự lạc quan.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 6
Tôi là Nho cô gái nhỏ nhất trong tổ trinh sát mặt đường. Cuộc sống của tôi gắn liền với cao điểm Trường Sơn, với bom đạn và những nhiệm vụ nguy hiểm. Nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn luôn mang theo những nỗi nhớ và niềm tin.
Những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, tôi thường nghĩ về quê hương. Tôi nhớ thành phố, nhớ những con đường quen thuộc, nhớ những buổi chiều yên bình. Những ký ức ấy hiện lên rõ ràng, như vừa mới hôm qua. Có những lúc, tôi nhớ đến những điều rất nhỏ bé: một tiếng rao buổi sáng, một con đường sau cơn mưa, ánh đèn lung linh về đêm… Tất cả đều khiến lòng tôi xao xuyến.
Nhưng tôi không để nỗi nhớ làm mình yếu đuối. Tôi hiểu rằng, mình đang ở đây vì một nhiệm vụ lớn lao. Mỗi quả bom được phá là một con đường được thông, là một bước tiến gần hơn đến hòa bình. Tôi nhìn lên bầu trời. Những ngôi sao lấp lánh. Chúng ở rất xa, nhưng vẫn tỏa sáng. Tôi nghĩ, chúng tôi cũng giống như những ngôi sao ấy. Dù ở nơi khắc nghiệt, chúng tôi vẫn giữ được ánh sáng của mình.
Tình đồng đội, lòng dũng cảm, niềm tin tất cả đã giúp chúng tôi đứng vững. Có những lúc nguy hiểm, tôi cũng sợ. Nhưng nỗi sợ ấy không làm tôi lùi bước. Vì bên cạnh tôi còn có chị Thao, chị Phương Định. Chúng tôi luôn ở bên nhau. Tôi tin rằng, một ngày nào đó, chiến tranh sẽ kết thúc. Chúng tôi sẽ trở về. Và khi ấy, tôi sẽ kể lại tất cả – về những ngày tháng ở cao điểm, về tình đồng đội, về những ngôi sao xa xôi.
Và tôi biết, dù thời gian có trôi qua, những ký ức ấy sẽ mãi mãi không bao giờ phai nhạt.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 7
Trên những cao điểm Trường Sơn, nơi đất đá bị bom đạn cày xới đến trơ trụi, nơi bầu trời lúc nào cũng rền vang tiếng máy bay, có ba cô gái nhỏ bé vẫn ngày đêm sống và chiến đấu. Tôi là một trong ba người ấy – Nho, cô em út trong tổ trinh sát mặt đường.
Chúng tôi sống trong một cái hang nhỏ dưới chân cao điểm. Cuộc sống ở đây không giống bất cứ nơi nào khác. Không có màu xanh của cây lá, chỉ có đất đỏ, đá trắng, những thân cây cháy khô nằm lăn lóc. Con đường trước hang bị bom đánh lở loét, nhưng vẫn phải được thông suốt.
Công việc của chúng tôi là đo đất, đếm bom chưa nổ và phá bom. Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng thực chất là công việc đối diện trực tiếp với cái chết. Có ngày chúng tôi phá bom đến năm lần. Mỗi lần như vậy, tim tôi lại đập nhanh, nhưng rồi cũng quen.
Trong tổ, chị Thao là người nhiều kinh nghiệm nhất. Chị luôn bình tĩnh, quyết đoán, nhưng lại sợ máu. Chị Phương Định thì dũng cảm và hay mơ mộng. Còn tôi tôi nhỏ nhất, nhưng luôn cố gắng không để mình trở thành gánh nặng. Có một lần, tôi bị thương khi đang phá bom. Quả bom nổ chậm bất ngờ khiến tôi choáng váng. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong hang. Hai chị đang chăm sóc tôi. Nhìn ánh mắt lo lắng của họ, tôi thấy lòng mình ấm lại.
Ở đây, chúng tôi không khóc. Nhưng chúng tôi hát. Những bài hát giúp chúng tôi quên đi nỗi sợ. Một lần, sau cơn dông, mưa đá rơi xuống. Tôi chạy ra ngoài, nhặt từng viên đá nhỏ. Chúng lạnh và trong suốt. Khoảnh khắc ấy, tôi quên hết bom đạn.
Giữa chiến tranh, chúng tôi vẫn sống, vẫn cười, vẫn mơ ước. Và tôi tin rằng, chúng tôi những cô gái nhỏ bé cũng như những ngôi sao xa xôi, luôn tỏa sáng trong bóng tối.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 8
Có những lúc, giữa tiếng bom nổ và khói bụi mịt mù, tôi tự hỏi: vì sao mình vẫn có thể mỉm cười? Có lẽ bởi bên cạnh tôi luôn có những người chị, những người đồng đội những người đã trở thành gia đình của tôi nơi cao điểm Trường Sơn. Tôi là Nho cô em út trong tổ trinh sát mặt đường.
Cuộc sống của chúng tôi gắn liền với nguy hiểm. Mỗi ngày, chúng tôi phải lên cao điểm, đo đất, đếm bom và phá bom. Công việc ấy đòi hỏi sự dũng cảm và bình tĩnh.
Chị Thao tổ trưởng của chúng tôi rất cứng rắn. Nhưng chị lại sợ máu. Mỗi khi thấy máu, chị lại tái mặt, nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Chị Phương Định thì khác. Chị hay hát, hay mơ mộng, nhưng khi làm việc lại rất dũng cảm. Còn tôi, tôi nhỏ nhất, nhưng không muốn thua kém hai chị. Tôi luôn cố gắng mạnh mẽ. Có lần, tôi bị thương khi phá bom. Hai chị đã chăm sóc tôi rất tận tình. Nhìn họ lo lắng, tôi cảm thấy mình không hề cô đơn.
Chúng tôi không nói nhiều về tình cảm, nhưng chỉ cần nhìn nhau là hiểu. Hiểu rằng phải mạnh mẽ để bảo vệ nhau. Một lần, mưa đá rơi xuống. Tôi vui như một đứa trẻ. Tôi chạy ra nhặt đá, mang vào cho hai chị. Chúng tôi cười với nhau.
Giữa chiến tranh, những khoảnh khắc ấy thật quý giá. Nó giúp chúng tôi quên đi nỗi sợ, giúp chúng tôi tiếp tục sống và chiến đấu.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 9
Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng ở cao điểm Trường Sơn nơi mà mỗi ngày đều gắn liền với bom đạn, nhưng cũng là nơi chứa đựng những kỉ niệm đẹp nhất của tuổi trẻ tôi. Tôi là Nho cô gái nhỏ nhất trong tổ trinh sát mặt đường.
Chúng tôi sống trong một cái hang nhỏ. Xung quanh là đất đá, là những thân cây cháy khô. Con đường trước hang bị bom cày nát, nhưng vẫn phải được thông suốt. Công việc của chúng tôi là phá bom. Mỗi lần như vậy, tôi đều cảm thấy hồi hộp. Nhưng rồi cũng quen. Ở đây, nếu không quen thì không thể sống nổi.
Tôi nhớ nhất là lần mình bị thương. Quả bom nổ khiến tôi choáng váng. Khi tỉnh lại, tôi thấy hai chị đang chăm sóc mình. Nhìn họ lo lắng, tôi thấy lòng mình ấm áp. Chúng tôi không khóc, nhưng chúng tôi luôn ở bên nhau. Một lần khác, mưa đá rơi xuống. Tôi chạy ra ngoài, nhặt đá. Tôi thấy vui như trở về tuổi thơ. Khoảnh khắc ấy, tôi quên hết chiến tranh.
Dù cuộc sống gian khổ, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận. Vì tôi biết, mình đang sống những ngày tháng ý nghĩa nhất.
Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Nho kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi - mẫu 10
Nếu có ai hỏi tôi rằng điều gì đáng nhớ nhất trong những năm tháng chiến tranh, tôi sẽ không nói về bom đạn hay nguy hiểm. Điều tôi nhớ nhất chính là tình đồng đội thứ tình cảm đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả. Tôi là Nho – một cô gái trong tổ trinh sát mặt đường.
Cuộc sống ở cao điểm rất khắc nghiệt. Nhưng chúng tôi vẫn sống, vẫn làm việc. Mỗi ngày, chúng tôi phá bom, đo đất, đếm bom chưa nổ. Công việc ấy nguy hiểm, nhưng chúng tôi không sợ. Bởi vì chúng tôi có nhau. Chị Thao mạnh mẽ, chị Phương Định dịu dàng, còn tôi thì luôn cố gắng cứng cỏi.
Khi tôi bị thương, hai chị đã chăm sóc tôi. Tôi nhận ra rằng, tình đồng đội chính là sức mạnh lớn nhất. Một lần, mưa đá rơi xuống. Chúng tôi vui như những đứa trẻ. Khoảnh khắc ấy thật đẹp. Giữa chiến tranh, chúng tôi vẫn giữ được niềm tin, sự lạc quan. Và tôi tin rằng, chính điều đó đã giúp chúng tôi trở thành những “ngôi sao xa xôi” nhỏ bé nhưng luôn tỏa sáng.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai cụ Bơ-men kể lại Chiếc lá cuối cùng
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai bé Thu kể lại chuyện Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai ông Sáu kể lại truyện Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng mình là một người đồng đội thân thiết của ông Sáu, kể lại Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà
- Viết truyện kể sáng tạo: Đóng vai Thao kể lại chuyện Những ngôi sao xa xôi
Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:
- Mục lục Văn thuyết minh
- Mục lục Văn tự sự
- Mục lục Văn nghị luận xã hội
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 1
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 2
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9 và Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 9 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Friends plus
- Lớp 9 Kết nối tri thức
- Soạn văn 9 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 9 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 9 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 9 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - KNTT
- Giải sgk Tin học 9 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 9 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 9 - KNTT
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - KNTT
- Lớp 9 Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 9 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 9 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 9 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 9 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - CTST
- Giải sgk Tin học 9 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 9 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 9 - CTST
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - CTST
- Lớp 9 Cánh diều
- Soạn văn 9 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn văn 9 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 9 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 9 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 9 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 9 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 9 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 9 - Cánh diều
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

