10+ Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà (điểm cao)

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà

a) Mở bài:

- Giới thiệu tác phẩm Chiếc lược ngà: Tác phẩm ca ngợi tình cha con thiêng liêng trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt.

- Nêu vấn đề: Sáu không hi sinh mà trở về đoàn tụ với con.

b) Thân bài:

* Hoàn cảnh sau chiến tranh:

- Ông Sau hi sinh: Bị thương nặng nhưng được đồng đội cứu sống, không thể liên lạc với gia đình. => Bị coi là đã hi sinh.

- Cuộc sống sau những năm xa cách: Sống trong nỗi nhớ con da diết, luôn mang theo chiếc lược ngà bên mình như báu vật.

* Ý nghĩa của chiếc lược ngà sau thời gian xa cách:

- Là kỉ vật thiêng liêng, là lời hứa với con, đồng thời là sợi dây nối tình cha con.

- Hành động: Thường xuyên lấy chiếc lược ngà ra ngắm, vuốt từng chiếc răng lược.

=> Thể hiện nỗi nhớ và tình yêu con sâu sắc.

Quảng cáo

* Ông Sáu trở về quê hương sau thời gian xa cách:

- Khung cảnh quê hương: Con đường làng, bến sống vẫn quen thuộc.

- Tâm trạng: Hồi hộp, xúc động, sợ con không nhận ra mình, sợ tình cha con bị xa cách. => Diễn tả tâm lí chân thực, sâu sắc của người cha.

- Hình ảnh Thu khi trưởng thành: Là cô gái xinh đẹp, mạnh mẽ, ánh mắt sâu sắc và là một giao liên dũng cảm. => Cho thấy sự trưởng thành qua chiến tranh.

- Khoảnh khắc ông Sáu chạm mặt con:

+ Thu ngạc nhiên, dò xét người lạ.

+ Ông Sáu nghẹn ngào, xúc động.

=> Hai người nhìn nhau nhưng chưa nhận ra ngay.

* Hình ảnh chiếc lược ngà:

- Ông Sáu giọng run run đưa chiếc lược ngà cho con.

- Ý nghĩa: Là kí ức và lời hứa ông Sau quay trở về. Dòng chữ “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”. => Chi tiết then chốt làm bùng nổ cảm xúc.

Quảng cáo

- Phản ứng của Thu: Thu sững người, nhận ra cha, kí ức ùa về. Thu chạy đến ôm ba, hai ba con ôm chặt nhau, không nói nên lời, nước mắt rơi.

c) Kết bài:

- Ý nghĩa: Chiếc lược ngà là biểu tượng bất tử của tình phụ tử.

- Nhắc nhở mỗi người biết trân trọng tình cảm gia đình.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà - mẫu 1

Sau trận càn ác liệt năm ấy, ai cũng nghĩ ông Sáu đã hi sinh. Nhưng thực ra, ông chỉ bị thương nặng và được đồng đội đưa đi cứu chữa. Vì chiến tranh chia cắt, tin tức bặt vô âm tín, ông không thể liên lạc với gia đình suốt nhiều năm trời. Trong khoảng thời gian ấy, chiếc lược ngà luôn được ông giữ bên mình như một báu vật. Mỗi khi nhớ con, ông lại lấy lược ra ngắm, bàn tay chai sần nhẹ nhàng vuốt từng chiếc răng lược, như đang chải mái tóc mềm của bé Thu ngày nào.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, ông Sáu trở về quê. Con đường làng vẫn đó, bến sông vẫn đó, nhưng mọi thứ dường như đã đổi thay. Ông đứng lặng trước căn nhà cũ, tim đập dồn dập, vừa mừng vừa lo. Ông sợ… sợ con gái mình không còn nhận ra cha nữa.

Quảng cáo

Lúc ấy, từ ngoài ngõ, một cô gái trẻ bước vào. Dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt sáng và sâu. Đó chính là Thu – giờ đã trưởng thành, là một cô giao liên dũng cảm. Thu thoáng thấy người đàn ông lạ đứng trước sân, cô khựng lại, ánh mắt dò xét. Ông Sáu cũng nhìn con, đôi mắt ông dâng lên bao cảm xúc nghẹn ngào.

Hai người đứng im lặng một lúc lâu. Không ai nói một lời. Không gian như lắng lại.

Bỗng ông Sáu run run đưa tay vào túi, lấy ra chiếc lược ngà đã ngả màu thời gian. Ông khẽ nói, giọng nghẹn lại:

- Ba… đã giữ nó cho con.

Chiếc lược hiện ra dưới ánh nắng, dòng chữ “Yêu nhớ tặng Thu con của ba” vẫn còn rõ nét. Thu sững người. Đôi mắt cô chợt mở to, rồi nhòe đi. Những ký ức xa xưa như ùa về – tiếng gọi “ba” vỡ òa ngày chia tay, cái ôm siết chặt, lời hứa về một cây lược…

Bất chợt, cô bật lên một tiếng gọi nghẹn ngào:

- Ba…!

Tiếng gọi ấy không còn non nớt như ngày xưa, mà trầm ấm, sâu lắng, như chứa đựng tất cả nỗi nhớ dồn nén suốt bao năm. Thu chạy đến, ôm chầm lấy ông Sáu. Hai cha con siết chặt lấy nhau, không nói nên lời. Nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi.

Ông Sáu run run đưa tay vuốt tóc con. Lần này, ông không còn phải chờ đợi nữa. Ông nhẹ nhàng lấy chiếc lược, chải từng lọn tóc dài của Thu. Những chiếc răng lược lướt qua mái tóc đen óng, như gỡ rối cả những năm tháng xa cách và đau thương.

Thu vừa khóc vừa cười:

- Ba về rồi… ba thật sự đã về rồi.

Ông Sáu khẽ gật đầu, giọng trầm ấm:

- Ba về để bù đắp cho con.

Chiều hôm ấy, bên dòng sông quê, hai cha con ngồi cạnh nhau. Không còn chiến tranh, không còn chia ly. Chỉ còn lại tình cha con ấm áp, bền chặt – như chính chiếc lược ngà đã vượt qua bao năm tháng để đưa họ trở về bên nhau.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà - mẫu 2

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về những năm tháng bom đạn vẫn còn in sâu trong tâm trí mỗi con người. Câu chuyện về tình cha con trong “Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sáng khiến người đọc không khỏi xúc động. Nếu được tưởng tượng một kết thúc khác, tôi mong rằng đó sẽ là một cái kết đoàn tụ, nơi tình cha con không còn dang dở.

Sau trận càn ác liệt năm ấy, ai cũng tin rằng ông Sáu đã hi sinh. Nhưng thực ra, ông chỉ bị thương rất nặng. Đồng đội đã kịp thời đưa ông vào rừng sâu cứu chữa. Những ngày tháng nằm trên võng, giữa tiếng côn trùng rả rích, ông luôn gọi tên con trong giấc mơ. Trong túi áo, chiếc lược ngà vẫn được ông giữ gìn cẩn thận như một báu vật. Mỗi khi nhớ con, ông lại lấy lược ra, đưa lên ánh sáng, ngắm từng chiếc răng lược trắng ngà như ngắm chính hình bóng bé Thu ngày nào.

Nhiều năm trôi qua, đất nước hòa bình. Ông Sáu trở về quê trong một buổi chiều nắng nhạt. Con đường làng vẫn quanh co như xưa, nhưng lòng ông thì rộn ràng như có lửa. Ông bước chậm rãi, mỗi bước chân đều chất chứa niềm hy vọng xen lẫn lo âu. Liệu con gái ông còn nhớ ông không? Liệu nó có nhận ra ông không?

Trước sân nhà, một cô gái trẻ đang đứng tưới cây. Mái tóc dài buông nhẹ sau lưng, dáng người nhanh nhẹn. Ông Sáu đứng lặng. Trái tim ông đập dồn dập. Ông biết, đó chính là con mình – bé Thu năm nào.

Thu quay lại, thấy một người đàn ông lạ đứng trước cổng, cô hơi khựng lại. Ánh mắt cô dò xét, nhưng không có vẻ gì là nhận ra. Ông Sáu bước thêm một bước, môi run run:

- Thu… con…

Cô gái vẫn im lặng. Không gian trở nên nặng nề. Ông Sáu hiểu rằng, ông cần một điều gì đó để chứng minh. Ông run rẩy lấy từ túi áo ra chiếc lược ngà. Dưới ánh nắng, chiếc lược ánh lên màu trắng đục, dòng chữ khắc “Yêu nhớ tặng Thu con của ba” vẫn còn rõ nét.

Thu nhìn chiếc lược. Đôi mắt cô chợt mở to. Những ký ức tưởng như đã ngủ yên bỗng ùa về. Tiếng gọi “Ba!” năm xưa, cái ôm siết chặt, lời dặn mua lược… tất cả hiện lên rõ ràng.

- Ba…!

Tiếng gọi bật ra, run rẩy nhưng đầy xúc động. Thu chạy đến, ôm chầm lấy ông Sáu. Ông Sáu cũng ôm con thật chặt, nước mắt lăn dài trên gương mặt sạm nắng.

Hai cha con đứng ôm nhau thật lâu, như muốn bù đắp cho những năm tháng xa cách. Ông Sáu nhẹ nhàng lấy chiếc lược, chải lên mái tóc con. Những chiếc răng lược lướt qua từng sợi tóc, như xoa dịu những nỗi đau đã qua.

Từ hôm đó, căn nhà nhỏ lại vang lên tiếng cười. Tình cha con không còn dang dở nữa, mà trở nên trọn vẹn, ấm áp hơn bao giờ hết.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà - mẫu 3

Trong “Chiếc lược ngà”, tình cha con giữa ông Sáu và bé Thu khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào. Nếu được thay đổi kết thúc, tôi muốn tưởng tượng một cuộc gặp lại muộn màng nhưng đầy xúc động.

Ông Sáu không hi sinh, nhưng sau trận càn, ông bị lạc đơn vị. Những năm tháng sau đó, ông sống trong vùng giải phóng xa xôi, không có cách nào liên lạc với gia đình. Chiếc lược ngà vẫn luôn ở bên ông như một lời hứa chưa trọn. Thời gian trôi qua, Thu lớn lên, trở thành một cô giao liên dũng cảm. Trong lòng cô luôn mang theo nỗi nhớ về người cha đã hi sinh, và chiếc lược ngà mà cô chưa từng được nhận.

Một lần, trong chuyến công tác, Thu gặp một người đàn ông già. Ông bị thương, đang nằm nghỉ bên đường. Thu giúp ông băng bó. Khi vô tình nhìn thấy chiếc lược ngà trong tay ông, cô chợt sững lại. Chiếc lược ấy… giống hệt như lời hứa năm xưa. Cô run run hỏi: “Bác… chiếc lược này…”.

Ông già nhìn cô, đôi mắt bỗng ánh lên điều gì đó. Ông lặng lẽ nói: “Ba làm cho con đấy.”. Ông Sáu sững người. Rồi ông run rẩy ôm lấy con. Hai cha con nhận ra nhau trong hoàn cảnh không ngờ tới. Không còn tiếng súng, chỉ còn lại nước mắt và tình yêu thương.

Cuộc gặp gỡ ấy tuy muộn màng, nhưng đã giúp họ tìm lại nhau, giúp lời hứa năm xưa được trọn vẹn.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà - mẫu 4

Câu chuyện “Chiếc lược ngà” vốn đã rất xúc động, nhưng nếu tưởng tượng một kết thúc khác, tôi muốn đó là một sự hi sinh cao đẹp hơn.

Trong một trận chiến lớn, ông Sáu bị thương nặng. Biết mình không thể sống, ông vẫn cố gắng giữ chiếc lược ngà trong tay. Nhưng lần này, thay vì gửi cho bác Ba, ông quyết định tự mình mang lược về cho con. Ông vượt qua nhiều ngày đường gian khổ. Máu thấm đẫm áo, nhưng ông vẫn bước tiếp. Trong đầu ông chỉ có một ý nghĩ: phải gặp con.

Cuối cùng, ông cũng về đến quê. Trước mắt ông là căn nhà nhỏ, nơi con ông đang sống. Thu lúc này đã lớn. Khi thấy người đàn ông lạ ngã xuống trước cửa, cô chạy ra. Ông Sáu mở mắt, nhìn con. Ông đưa chiếc lược ra, thì thầm: “A! Ba đã về rồi.”.  Thu nhận lấy chiếc lược. Khi nhìn thấy dòng chữ, cô bật khóc. Nhưng lúc ấy, ông Sáu đã nhắm mắt.

Thu ôm chiếc lược, khóc nức nở. Dù cha con chưa kịp đoàn tụ trọn vẹn, nhưng lần này, ông đã thực hiện được lời hứa – tự tay trao chiếc lược cho con.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà - mẫu 5

Nếu được tưởng tượng một kết thúc khác cho “Chiếc lược ngà”, tôi mong đó là một cái kết nhẹ nhàng, giản dị nhưng trọn vẹn.

Sau chiến tranh, bác Ba tìm gặp Thu để trao chiếc lược. Nhưng lần này, không chỉ có bác Ba. Đi cùng ông còn có một người đàn ông – chính là ông Sáu. Thu ngạc nhiên khi thấy hai người. Khi chiếc lược được đưa ra, cô xúc động. Nhưng khi nghe giọng nói quen thuộc phía sau: “Thu… con…”. Cô quay lại. Ông Sáu đứng đó, gầy hơn, già hơn, nhưng ánh mắt vẫn như ngày nào. Thu không nói gì, chỉ chạy đến ôm lấy ông. Không còn sự bướng bỉnh của ngày xưa, chỉ còn lại tình yêu thương. Buổi chiều hôm ấy, cả gia đình quây quần bên nhau. Ông Sáu chải tóc cho con, còn Thu thì mỉm cười hạnh phúc.

Chiếc lược ngà không chỉ là kỷ vật, mà còn là biểu tượng của tình cha con vĩnh cửu.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà - mẫu 6

Chiến tranh qua đi, nhưng những vết thương lòng vẫn còn đó. Trong câu chuyện của Nguyễn Quang Sáng, hình ảnh chiếc lược ngà như một biểu tượng thiêng liêng của tình cha con. Nếu được viết tiếp, tôi muốn tưởng tượng một cuộc gặp đầy bất ngờ trong đêm mưa.

Một đêm mưa tầm tã, Thu lúc này đã là một cô giao liên đang trú chân trong một căn chòi nhỏ giữa rừng. Bất chợt, cô nghe thấy tiếng rên khe khẽ. Cô vội chạy ra, phát hiện một người đàn ông bị thương nặng. Không suy nghĩ nhiều, cô nhanh chóng đưa ông vào trong, băng bó vết thương. Trong lúc lau người cho ông, Thu chợt nhìn thấy một vật quen thuộc trong túi áo: một chiếc lược ngà. Tim cô như thắt lại. Cô run run cầm lên. Dòng chữ khắc trên lược khiến mắt cô nhòe đi: “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”. Cô nhìn người đàn ông. Dưới ánh đèn leo lét, gương mặt ông hiện lên với vết thẹo quen thuộc. Thu nghẹn ngào: “Ba! Có phải là ba không?”. Người đàn ông khẽ mở mắt. Ông nhìn cô, ánh mắt như sáng lên. Một nụ cười yếu ớt hiện trên môi: “Thu… con…”.

Thu òa khóc, ôm lấy ông. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, nhưng trong căn chòi nhỏ, tình cha con đã tìm lại nhau sau bao năm xa cách.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà - mẫu 7

Chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng con người mà còn chia cắt biết bao gia đình, để lại những nỗi đau âm thầm mà dai dẳng. Trong truyện “Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sáng, tình cha con giữa ông Sáu và bé Thu khiến người đọc không khỏi xúc động. Nếu được tưởng tượng một cái kết khác, tôi muốn đó là một cuộc gặp gỡ kỳ diệu giữa chiến trường, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Sau lần chia tay đầy nước mắt, ông Sáu trở lại chiến khu. Nỗi nhớ con cứ âm ỉ cháy trong lòng ông, nhất là mỗi khi đêm xuống. Những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, ông lại lấy chiếc lược ngà ra, nâng niu như nâng một phần máu thịt của mình. Mỗi chiếc răng lược được ông mài giũa tỉ mỉ, như gửi gắm vào đó tất cả tình yêu thương dành cho con gái.

Một ngày nọ, đơn vị của ông bị địch phục kích. Tiếng súng nổ dồn dập, khói lửa mù mịt. Trong lúc chiến đấu, ông Sáu bị thương nặng, ngã xuống giữa chiến trường. Máu thấm đỏ cả vạt áo, nhưng bàn tay ông vẫn nắm chặt chiếc lược ngà.

Đúng lúc đó, một đơn vị giao liên đi ngang qua. Người đi đầu là một cô gái trẻ, nhanh nhẹn, ánh mắt cương nghị chính là Thu. Cô lao vào giữa làn đạn, cùng đồng đội đưa người bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm. Khi đỡ ông Sáu dậy, Thu chợt cảm nhận được một ánh nhìn lạ thường. Người đàn ông ấy nhìn cô rất lâu, ánh mắt chan chứa yêu thương mà cô không thể hiểu nổi. Bất giác, cô chú ý đến bàn tay ông – trong đó là một chiếc lược ngà.

Thu sững người. Không hiểu vì sao, trái tim cô đập mạnh. Cô run run cầm lấy chiếc lược. Dưới ánh sáng chập chờn, dòng chữ hiện lên rõ ràng: “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”. Cô như chết lặng. Những ký ức xa xưa bỗng ùa về: tiếng gọi “ba” vỡ òa ngày chia tay, cái ôm siết chặt, lời hứa mua lược…

Thu nhìn kỹ gương mặt người lính. Vết thẹo dài bên má… ánh mắt trìu mến… tất cả bỗng trở nên quen thuộc đến đau lòng: “Ba…!. Tiếng gọi bật ra như xé lòng. Ông Sáu khẽ mỉm cười. Đôi mắt ông ánh lên niềm hạnh phúc. Ông run run đưa tay lên, chạm vào mái tóc con: “Ba đây con.”. Giữa chiến trường khốc liệt, hai cha con ôm chầm lấy nhau. Tiếng súng dường như lùi xa. Chỉ còn lại tình yêu thương thiêng liêng không gì có thể phá vỡ.

Thu khóc nức nở. Cô hiểu rằng, dù chiến tranh có tàn khốc đến đâu, tình cha con vẫn luôn tồn tại, mạnh mẽ và bất diệt.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà - mẫu 8

Có những nơi không chỉ là một không gian quen thuộc, mà còn là nơi lưu giữ ký ức và tình cảm sâu sắc của con người. Với Thu, bến sông quê chính là nơi như thế – nơi chứng kiến cuộc chia ly năm xưa và cũng là nơi, trong tưởng tượng của tôi, hai cha con được đoàn tụ.

Sau ngày đất nước hòa bình, Thu trở về quê. Cô đứng bên bến sông, nhìn dòng nước lững lờ trôi mà lòng đầy xúc động. Bến sông vẫn vậy, hàng dừa vẫn soi bóng, nhưng người cha mà cô hằng mong nhớ thì không còn nữa – đó là điều cô vẫn tin suốt bao năm qua.

Thu ngồi xuống, lấy từ túi ra chiếc lược ngà – kỷ vật mà bác Ba đã trao lại. Cô nhẹ nhàng vuốt lên từng chiếc răng lược, như chạm vào tình yêu của cha. Mỗi lần như vậy, lòng cô lại dâng lên một nỗi nhớ khôn nguôi. Bỗng từ phía xa, một chiếc xuồng nhỏ tiến lại gần. Một người đàn ông gầy gò, nước da sạm nắng, đang chèo xuồng vào bến. Khi xuồng cập bờ, ông bước lên, ánh mắt nhìn quanh như tìm kiếm điều gì đó. Thu khẽ nhìn lên. Ánh mắt hai người chạm nhau.

Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa. Không ai nói gì, nhưng dường như cả hai đều nhận ra một điều gì đó rất quen thuộc. Người đàn ông chậm rãi tiến lại gần. Ông nhìn chiếc lược trong tay Thu, đôi mắt bỗng run lên. Ông khẽ hỏi: “Con… giữ nó à?”. Thu sững người. Giọng nói ấy… ánh mắt ấy… Cô đứng bật dậy, tim đập dồn dập: “Bác… là ai?”.

Người đàn ông không trả lời. Ông lặng lẽ lấy từ túi áo ra một vật quen thuộc một mảnh ngà nhỏ còn sót lại. Lúc này, Thu không thể kìm được nữa: “Ba…!” Người đàn ông gật đầu, nước mắt lăn dài: “Ba đây con…”. Thu chạy đến ôm chầm lấy ông. Hai cha con siết chặt lấy nhau giữa bến sông, nơi từng chứng kiến cuộc chia ly năm xưa.

Chiều hôm ấy, ánh nắng hoàng hôn nhuộm vàng cả dòng sông. Nhưng trong lòng Thu, ánh sáng rực rỡ hơn cả chính là niềm hạnh phúc khi được gặp lại cha.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà - mẫu 9

Trong cuộc đời, có những lời hứa giản dị nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Lời hứa của ông Sáu với bé Thu trong “Chiếc lược ngà” chính là một lời hứa như thế. Nếu được tưởng tượng một cái kết khác, tôi muốn đó là câu chuyện về một lời hứa được giữ trọn vẹn sau bao năm tháng.

Sau khi bị thương trong chiến tranh, ông Sáu may mắn sống sót. Tuy nhiên, ông phải ở lại điều trị trong một thời gian dài. Những năm tháng xa cách ấy, ông luôn mang theo chiếc lược ngà bên mình. Mỗi khi nhớ con, ông lại lấy lược ra, ngắm nghía, như thể con đang ở ngay trước mặt.

Khi chiến tranh kết thúc, điều đầu tiên ông nghĩ đến là trở về gặp con. Hành trình trở về quê không hề dễ dàng, nhưng ông không nản lòng. Trong tim ông chỉ có một điều duy nhất: phải thực hiện lời hứa với con. Ngày ông về đến nhà, Thu đã lớn. Cô không còn là đứa bé bướng bỉnh ngày nào nữa, mà đã trở thành một cô gái trưởng thành, mạnh mẽ. Khi thấy người đàn ông lạ đứng trước sân, cô chỉ lặng lẽ nhìn.

Ông Sáu không nói nhiều. Ông chỉ lặng lẽ đưa chiếc lược ra.

Thu nhìn chiếc lược. Khi đọc dòng chữ quen thuộc, nước mắt cô rơi xuống. Tất cả ký ức ùa về: “Ba…!”.  Tiếng gọi ấy không còn non nớt, mà đầy xúc động và yêu thương. Ông Sáu ôm con, giọng nghẹn lại: “Ba xin lỗi… vì đã để con chờ lâu…”. Thu lắc đầu: “Không… con chỉ cần ba trở về.”.

Chiếc lược ngà lúc này không chỉ là món quà, mà là minh chứng cho tình yêu và sự giữ lời của người cha.

Viết truyện kể sáng tạo: Tưởng tượng một cái kết khác cho Chiếc lược ngà - mẫu 10

Tình cha con là một thứ tình cảm thiêng liêng, không gì có thể thay thế. Trong “Chiếc lược ngà”, dù chiến tranh đã chia cắt, nhưng tình cảm ấy vẫn luôn tồn tại. Nếu được tưởng tượng một cái kết khác, tôi muốn đó là một cuộc gặp gỡ sau chiến tranh – nơi tình cha con được hồi sinh.

Sau ngày đất nước thống nhất, Thu trở về quê. Trong hành trang của cô, ngoài những kỷ niệm, còn có chiếc lược ngà – kỷ vật thiêng liêng của cha. Một buổi chiều, Thu ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ chải tóc bằng chiếc lược. Mỗi lần chiếc lược lướt qua mái tóc, cô lại nhớ đến cha. Bỗng có tiếng bước chân. Một người đàn ông già đứng trước cổng. Ông nhìn Thu rất lâu, ánh mắt chứa đựng điều gì đó sâu xa.

Khi nhìn thấy chiếc lược, ông khẽ hỏi: “Con… còn giữ nó à?”.  Thu giật mình. Cô nhìn người đàn ông. Một cảm giác quen thuộc dâng lên: “Bác… là ai?”.  Người đàn ông tiến lại gần, giọng run run: “Ba đây… con…”.  Thu sững sờ. Rồi cô bật khóc: “Ba…!”.  Hai cha con ôm nhau. Không cần thêm lời nào, tình cảm đã nói thay tất cả.

Chiếc lược ngà lúc này đã hoàn thành sứ mệnh của nó – nối lại tình cha con tưởng chừng đã mất.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 9 sách mới các môn học