10+ Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (điểm cao)
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng (O. Hen-ri) điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Viết truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (mẫu 1)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (mẫu 2)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (mẫu 3)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (mẫu 4)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (mẫu 5)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (mẫu 6)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (mẫu 7)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (mẫu 8)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (mẫu 9)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (mẫu khác)
10+ Truyện kể sáng tạo Chiếc lá cuối cùng (điểm cao)
Dàn ý Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng
1. Mở bài
- Giới thiệu bối cảnh chính: khu phố cổ, hai cô gái trẻ – Johnsy và Sue – sống trong cùng một căn nhà thuê.
- Giới thiệu nhân vật chính: Johnsy bị bệnh nặng, Sue lo lắng cho bạn.
- Đặt vấn đề: Johnsy tin rằng nếu chiếc lá cuối cùng trên cây ngoài cửa sổ rụng, cô sẽ chết.
2. Thân bài
a. Bối cảnh và cảm xúc
- Miêu tả căn phòng, mùa thu, cây thường xuân ngoài cửa sổ.
- Cảm xúc lo âu của Sue khi Johnsy ngày càng yếu đi và bi quan.
- Suy nghĩ và tâm trạng của Johnsy: tin vào “chiếc lá cuối cùng” và từ bỏ hi vọng.
b. Nhân vật sáng tạo (yếu tố 30%)
- Thêm một nhân vật mới: ví dụ một cậu bé hay một người hàng xóm quan sát và hỗ trợ lén lút.
- Hoặc biến Johnsy viết nhật ký, vẽ tranh, gửi thông điệp về hi vọng cho Sue.
- Nhấn mạnh các hành động nhỏ nhưng ý nghĩa, giúp tăng chiều sâu nhân vật và tạo yếu tố sáng tạo.
c. Cao trào
- Cơn bão đêm: mưa và gió mạnh, chiếc lá cuối cùng trên cây tưởng chừng sẽ rơi.
- Johnsy nhìn ra cửa sổ, tâm trạng rối bời, tưởng tượng về cái chết.
- Nhân vật sáng tạo (ví dụ họa sĩ Behrman hoặc nhân vật mới) âm thầm làm điều gì đó để cứu Johnsy.
- Miêu tả chi tiết hành động cứu hi vọng: vẽ chiếc lá, chuẩn bị “bất ngờ” cho Johnsy.
d. Giải quyết
- Johnsy thấy chiếc lá cuối cùng vẫn còn trên cây sau bão.
- Cảm giác hy vọng trở lại, cô lấy lại tinh thần.
- Nhân vật sáng tạo được tiết lộ hành động giúp Johnsy – tạo bất ngờ và chiều sâu mới.
- Ý nghĩa: sức mạnh của niềm tin, tình bạn, lòng hy sinh.
3. Kết bài
- Johnsy hồi phục dần, cảm ơn Sue và nhân vật sáng tạo.
- Rút ra bài học: hy vọng và tình người mạnh mẽ hơn cái chết và bi quan.
- Nhấn mạnh yếu tố sáng tạo: câu chuyện mới nhưng vẫn giữ tinh thần truyện gốc.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng - mẫu 1
Khu phố nhỏ nơi Johnsy và Sue thuê căn hộ tầng hai. Căn phòng chật hẹp, hai chiếc giường kê sát nhau, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào những vệt bụi trên sàn gỗ. Johnsy nằm đó, lặng lẽ nhìn ra cây thường xuân ngoài cửa sổ. Cây trụi lá chỉ còn lại một chiếc lá cuối cùng. Cô thở dài, khẽ thì thầm: “Chiếc lá cuối cùng… nó rơi, mình cũng sẽ đi theo.”
Sue ngồi bên, tay đặt lên tay bạn, giọng lo lắng: “Johnsy, đừng nghĩ thế. Cậu phải cố gắng ăn một chút, uống thuốc, rồi cậu sẽ ổn.” Nhưng Johnsy chỉ mỉm cười nhạt, mắt vẫn dõi ra ngoài cửa sổ. Tâm trạng cô nặng nề hơn khi gió lạnh thổi vào, những chiếc lá còn sót lại rung rinh trên cành.
Đêm ấy, Johnsy lấy ra cuốn nhật ký mà cô chưa từng viết lời nào, mở ra trang trắng đầu tiên. Cô cầm bút, run run: “Nếu mình viết ra nỗi buồn, liệu hy vọng có trở lại không nhỉ?” Câu chữ chậm rãi chảy ra, miêu tả cảm giác cô đơn, nỗi đau bệnh tật, và cả niềm tiếc nuối khi phải xa gia đình. Khi viết xong, cô đặt cuốn nhật ký xuống, lặng lẽ nhìn chiếc lá cuối cùng.
Ngày hôm sau, Sue nhận ra Johnsy không còn bi quan như trước. Cô hỏi: “Johnsy, cậu có viết gì trong nhật ký không?” Johnsy lắc đầu: “Một chút thôi… nhưng cảm giác nhẹ nhõm hơn.” Sue mỉm cười, thấy rằng việc ghi chép giúp Johnsy tập trung vào hi vọng thay vì bi quan.
Tối hôm đó, bão kéo đến. Gió mạnh, mưa lất phất làm cửa sổ rung lên. Johnsy ho nhẹ, mắt vẫn dõi ra chiếc lá cuối cùng. “Nó sẽ rơi… và mình cũng…” Cô không nói hết câu. Nhưng rồi, từ cuối hành lang, có tiếng chân bước khẽ. Đó là ông Behrman – người họa sĩ già sống cùng tòa nhà. Ông lặng lẽ cầm thùng sơn và cọ ra ngoài cửa sổ, vẽ lại chiếc lá cuối cùng trên cành cây.
Sáng hôm sau, Johnsy mở mắt, thấy chiếc lá vẫn treo trên cành, rỉ rích mưa đêm trôi đi. Cô nở nụ cười, lòng như được thắp sáng. “Chiếc lá… vẫn còn ở đó… mình phải sống,” cô thầm thì. Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập, và cô thấy niềm tin trở lại.
Johnsy bắt đầu viết nhật ký mỗi ngày, ghi lại từng khoảnh khắc bình dị: tiếng chim hót, mưa rơi, ánh nắng xuyên qua cửa sổ. Sue chăm sóc bạn, còn Johnsy kể lại những câu chuyện nhỏ trong ký ức. Ông Behrman lặng lẽ quan sát, đôi khi mỉm cười, nhưng không ai biết ông đã hy sinh sức khỏe để vẽ chiếc lá.
Một buổi sáng, Johnsy thấy ông Behrman nằm trên giường bệnh, ốm nặng sau đêm bão. Cô hốt hoảng: “Ông Behrman… ông… sao thế?” Ông mỉm cười yếu ớt: “Chiếc lá… hy vọng… cho cậu…” Johnsy nắm tay ông, cảm nhận tình người, sự hy sinh thầm lặng làm cô hiểu rằng hy vọng và lòng dũng cảm thường đến từ những việc nhỏ nhưng ý nghĩa.
Thời gian trôi qua, Johnsy hồi phục dần, trở nên mạnh mẽ hơn, biết trân trọng từng khoảnh khắc, từng mối quan hệ xung quanh. Cô tiếp tục viết nhật ký, ghi lại niềm tin, tình bạn và những câu chuyện đời thường, nhờ đó cảm nhận sâu sắc rằng niềm hy vọng có thể được thắp sáng từ những chi tiết giản dị nhất – một chiếc lá, một nụ cười, một hành động âm thầm.
Chiếc lá cuối cùng trở thành biểu tượng của sự sống, hy vọng và lòng can đảm. Johnsy và Sue vẫn sống trong căn phòng nhỏ, nhưng giờ đây ánh sáng, niềm tin và tình người tràn ngập từng góc. Cô biết rằng, giữa cô đơn và bi quan, những hành động thầm lặng, sự quan tâm và niềm tin là sức mạnh giúp con người đi qua mọi thử thách.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng - mẫu 2
Khu phố nhỏ vẫn chìm trong sương mù buổi sáng, từng hạt mưa đêm qua còn vương trên mái nhà và kẽ lá. Johnsy nằm trên giường, đôi mắt xanh thẳm dõi ra cây thường xuân ngoài cửa sổ. Cô vẫn tin rằng nếu chiếc lá cuối cùng rơi, cô sẽ không còn sống nữa. Sue ngồi bên cạnh, tay nắm chặt tay bạn, lòng đau như cắt.
“Johnsy, hôm nay cố ăn một chút đi, cơm súp này nóng lắm,” Sue nói, đặt một bát nhỏ lên bàn. Nhưng Johnsy chỉ khẽ mỉm cười, không rút mắt khỏi chiếc lá cuối cùng: “Chị Sue… nó sẽ rơi… mình cũng… vậy thôi…” Câu nói ngắt quãng, yếu ớt, nhưng lại khiến Sue nhói lòng.
Thấy hai cô gái vật lộn với nỗi lo sợ và bệnh tật, một cậu bé hàng xóm, khoảng mười hai tuổi, âm thầm quan sát từ bên ngoài cửa sổ. Cậu tên Minh, con của người bán hoa trong phố, đã nhiều lần nhìn thấy Johnsy gầy yếu, đôi mắt buồn bã mỗi khi ngước lên chiếc lá cuối cùng. Minh tự nhủ: “Phải làm gì đó để cô ấy không tuyệt vọng.”
Ngày hôm sau, Minh lén lút đặt một bát cháo nóng trên bậu cửa sổ, kèm theo mẩu giấy nhỏ: “Chiếc lá vẫn còn đó, hãy tin vào hy vọng nhé.” Khi Johnsy thấy, cô ngạc nhiên, bàn tay run run cầm lấy bát cháo, mùi ấm áp khiến cô cảm giác nhẹ nhõm. Sue nhìn theo, nụ cười nhạt hiện lên trên môi, hiểu rằng hành động nhỏ nhưng chứa đầy tình người đã thắp sáng một tia hy vọng.
Những ngày tiếp theo, mỗi sáng Minh lại để đồ ăn, một mẩu giấy với lời nhắn ngắn gọn. “Hãy sống, Johnsy. Chiếc lá cuối cùng chưa rơi.” Johnsy bắt đầu chờ đợi từng sáng, đọc lời nhắn, ăn bát cháo nóng, và thấy tinh thần mình dần mạnh mẽ hơn. Cô cảm nhận được rằng sự quan tâm thầm lặng của người khác cũng có thể cứu lấy mạng sống và hy vọng của con người.
Đêm đến, cơn bão bất ngờ tràn về, mưa táp mạnh khiến cây thường xuân rung rinh dữ dội. Johnsy ho nhẹ, mắt dõi ra chiếc lá cuối cùng, lòng nặng trĩu lo sợ. “Nó sẽ rơi… và mình…” Cô không kịp nói hết câu. Nhưng rồi, sáng hôm sau, chiếc lá vẫn còn nguyên, bóng mờ qua sương mù khiến cô cảm nhận sự bền bỉ và kiên cường của thiên nhiên, đồng thời hiểu rằng hy vọng có thể tồn tại nhờ tình người thầm lặng.
Johnsy dần hồi phục, ăn uống đầy đủ, và nhìn Minh đứng lặng lẽ bên ngoài cửa sổ, vẫy tay chào. Cô cười và nói với Sue: “Chị Sue… cậu bé đó… đã giúp em sống.” Sue gật đầu, nước mắt rưng rưng: “Đúng vậy, hy vọng đôi khi đến từ những hành động âm thầm, giản dị nhưng chân thành.”
Thời gian trôi qua, Johnsy nhận ra rằng không chỉ chiếc lá cuối cùng, mà cả những lời nhắn, bát cháo ấm, ánh mắt quan tâm đều là những chiếc lá tinh thần, giữ cô đứng vững giữa tuyệt vọng và sợ hãi. Cô học cách trân trọng từng điều nhỏ bé, từng con người xung quanh, và hiểu rằng hy vọng và lòng dũng cảm không chỉ từ bản thân, mà còn từ tình người chia sẻ thầm lặng.
Cuối cùng, Johnsy mạnh mẽ, nở nụ cười tươi trở lại. Sue và cô bé Minh trở thành những người đồng hành không thể thiếu. Và trong lòng Johnsy, chiếc lá cuối cùng không chỉ là biểu tượng của sự sống, mà còn là minh chứng cho lòng tốt, tình người và sức mạnh của những hành động nhỏ nhưng ý nghĩa.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng - mẫu 3
Căn phòng nhỏ vẫn tràn ngập ánh sáng yếu từ cửa sổ, nhưng Johnsy lại thấy nó mờ nhạt hơn bao giờ hết. Cô vẫn nằm trên giường, nhìn ra cây thường xuân ngoài cửa sổ, nơi chỉ còn một chiếc lá cuối cùng bám chặt trên cành. Cô biết rằng nếu chiếc lá rơi, cô sẽ không còn sống. Trái tim cô như nặng trĩu, hơi thở yếu ớt hòa cùng nhịp mưa rơi ngoài trời.
Sue ngồi bên, tay đặt lên tay bạn, giọng trầm ấm: “Johnsy, cố gắng ăn chút cháo, cơm súp này sẽ giúp cậu ấm hơn.” Nhưng Johnsy lắc đầu, đôi mắt xanh thẳm vẫn dõi theo chiếc lá cuối cùng, không nhìn vào bát cháo. Cô cảm thấy bất lực trước sức mạnh tâm trí mình, nỗi bi quan dường như chiếm trọn.
Để giữ lấy hy vọng, Johnsy nảy ra một ý tưởng. Cô lấy bút và giấy, bắt đầu vẽ những chiếc lá nhỏ trên trang giấy. Mỗi chiếc lá cô vẽ là một lời nhắn gửi tới bản thân: “Hãy sống, hãy tin vào hy vọng.” Dần dần, cả căn phòng đầy những chiếc lá được Johnsy cẩn thận sắp đặt trên tường, trên bàn, trên giường. Mỗi chiếc lá tưởng như thắp sáng thêm sức sống trong cô.
Sue nhìn cô, ngạc nhiên: “Johnsy… cậu đang làm gì vậy?” Johnsy cười nhẹ, ánh mắt sáng lên: “Em vẽ chúng để nhắc em rằng mình phải sống. Nếu chiếc lá cuối cùng ngoài cửa sổ rơi, thì những chiếc lá trong phòng sẽ giữ em lại.” Sue mỉm cười, cảm nhận sự quyết tâm của bạn, và tự nhủ rằng hành động nhỏ nhưng sáng tạo này sẽ giúp Johnsy tìm lại niềm tin.
Đêm hôm đó, gió thổi mạnh, mưa rơi táp vào cửa sổ. Johnsy run lên, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô cúi xuống vẽ thêm từng chiếc lá nữa, ngắm nhìn những chiếc lá nhỏ lung linh dưới ánh đèn dầu. Trái tim cô dần bình tĩnh hơn, như thể mỗi nét vẽ thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong lòng.
Sáng hôm sau, chiếc lá cuối cùng ngoài cửa sổ vẫn treo bền bỉ, sũng nước sau cơn mưa đêm. Johnsy nở nụ cười thật sự, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập. Cô nói với Sue: “Chị Sue… em sẽ sống. Những chiếc lá trong phòng này, và chiếc lá ngoài kia… chúng nhắc em phải mạnh mẽ.” Sue nắm tay cô, ánh mắt rưng rưng: “Đúng rồi, hy vọng là sức mạnh lớn nhất.”
Những ngày sau, Johnsy hồi phục dần. Cô tiếp tục vẽ những chiếc lá trên giấy, trên bức tường, và chia sẻ ý tưởng với Sue: mỗi người đều có một chiếc lá riêng để giữ niềm tin trong lòng. Cả hai cùng cười, trò chuyện, và cảm nhận rằng sự sáng tạo và hành động nhỏ bé cũng có thể cứu lấy tinh thần và mạng sống.
Một ngày, ông Behrman – họa sĩ già, người luôn âm thầm quan sát – đến thăm. Ông mỉm cười: “Chiếc lá ngoài cửa sổ bền bỉ là hy vọng thật sự, nhưng những chiếc lá trong phòng cậu vẽ cũng quý giá không kém. Chúng nhắc chúng ta rằng mỗi người có thể tạo ra sức mạnh riêng để vượt qua tuyệt vọng.” Johnsy nhìn ông, hiểu rằng cả thiên nhiên, tình người và sáng tạo đều hợp lại để giữ lấy sự sống.
Cuối cùng, Johnsy khỏe lại hoàn toàn, nhìn những chiếc lá cô vẽ treo khắp phòng. Mỗi chiếc lá là một lời nhắc rằng hy vọng không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ sự chủ động, sáng tạo và niềm tin vào bản thân. Cô nắm tay Sue, mỉm cười: “Chúng ta không bao giờ bị bỏ rơi, miễn là có niềm tin và tình người bên cạnh.”
Chiếc lá cuối cùng trên cây ngoài cửa sổ trở thành biểu tượng, nhưng những chiếc lá nhỏ trong phòng mới thực sự nhắc Johnsy rằng sức mạnh của hy vọng nằm trong cả trái tim, hành động và sự sáng tạo của con người. Cô biết rằng từ nay, dù có bão, dù có thử thách, cô vẫn sẽ bước tiếp với lòng dũng cảm, niềm tin và tinh thần sống mạnh mẽ.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng - mẫu 4
Căn phòng nhỏ vẫn ngập ánh sáng yếu từ cửa sổ, nhưng hôm nay Johnsy không còn nằm trầm ngâm nhìn chiếc lá cuối cùng như những ngày trước. Cô ngồi trên giường, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ mà Sue vừa tìm được trong phòng. Sue mỉm cười: “Chúng ta sẽ làm một thứ gì đó để giữ hy vọng. Đây là ‘hộp hy vọng’.” Johnsy nghiêng đầu, đôi mắt xanh nhạt ánh lên niềm tò mò: “Hộp hy vọng?”
Sue gật đầu, giọng ấm áp: “Đúng vậy. Chúng ta sẽ ghi những lời động viên, ước mơ, hoặc những điều khiến mình muốn sống, bỏ vào đây. Mỗi ngày nhìn vào hộp, mình sẽ thấy rằng còn lý do để tiếp tục.” Johnsy mỉm cười, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong tim. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô thấy mình có quyền lựa chọn để sống.
Hai cô gái bắt đầu viết ra những điều giản dị nhưng tràn đầy ý nghĩa. Johnsy ghi: “Em muốn thấy mùa xuân ở Sa Pa, thấy những ngọn núi và bầu trời trong xanh. Em muốn sống để vẽ lại những bức tranh chưa kịp hoàn thành.” Sue ghi: “Mình muốn bạn khỏe mạnh, để chúng ta cùng đi dạo phố, uống trà, và nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà.” Mỗi mẩu giấy được gấp cẩn thận bỏ vào hộp, như một lời nhắc nhở rằng hy vọng vẫn hiện diện, ngay cả khi tuyệt vọng bao trùm.
Những ngày sau, Johnsy nhìn ra cửa sổ, thấy chiếc lá cuối cùng vẫn bám trụ trên cành. Nhưng lần này, cô không còn sợ hãi. Chiếc hộp hy vọng bên cạnh khiến cô cảm giác rằng mình không đơn độc, và có lý do để chiến đấu. Cô cầm bút, viết thêm: “Dù cơn bão có đến, dù chiếc lá cuối cùng có rơi, em vẫn có thể tìm thấy hy vọng trong chính tay mình.”
Đêm đó, cơn mưa và gió thổi mạnh, căn phòng rung lên theo từng nhịp gió. Johnsy ôm hộp hy vọng, lòng hồi hộp. Cô thì thầm với Sue: “Nếu chiếc lá rơi… em vẫn còn hộp này, đúng không?” Sue nắm tay cô, ánh mắt rưng rưng: “Đúng rồi, hy vọng không chỉ trên cành cây, mà còn trong trái tim mình. Chúng ta sẽ vượt qua.”
Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua mây, chiếc lá cuối cùng vẫn treo bền bỉ. Johnsy bật cười, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa: “Chiếc lá… vẫn còn. Và hộp hy vọng… cũng vậy.” Sue mỉm cười, đặt tay lên vai Johnsy: “Chúng ta đã cùng nhau giữ lấy niềm tin. Nhìn thấy điều đó, mình biết chúng ta có thể vượt qua bất cứ gì.”
Những ngày tiếp theo, Johnsy khỏe dần, mỗi sáng cô mở hộp hy vọng, đọc những lời nhắn, những ước mơ, và cảm nhận rằng mỗi mẩu giấy là một chiếc lá tinh thần, giữ cô đứng vững giữa tuyệt vọng và nỗi sợ hãi. Cô kể với Sue: “Chị Sue… em thấy rằng niềm hy vọng không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ những gì mình tạo ra. Mỗi hành động nhỏ, mỗi lời nhắn nhủ… đều giúp mình sống.”
Ông Behrman, người họa sĩ già, lặng lẽ nhìn hai cô gái từ cửa sổ, mỉm cười. Ông không nói nhiều, nhưng hành động của ông – chiếc lá cuối cùng vẽ trên cành – cùng với hộp hy vọng của Johnsy và Sue, tạo nên một thông điệp mạnh mẽ: hy vọng, lòng dũng cảm và tình người luôn tồn tại, kể cả trong những khoảnh khắc tưởng chừng vô vọng nhất.
Cuối cùng, Johnsy hồi phục hoàn toàn. Cô mở cửa sổ, hít một hơi dài, nhìn những chiếc lá ngoài trời và hộp hy vọng trong phòng, nhận ra rằng cuộc sống luôn đáng trân trọng, và hy vọng có thể được tạo ra từ chính những hành động nhỏ nhưng đầy tình yêu thương. Cô biết rằng từ nay, dù bão tố hay thử thách, cô sẽ không bao giờ tuyệt vọng, vì niềm tin và tình người luôn tồn tại xung quanh.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng - mẫu 5
Căn phòng nhỏ im lặng hơn thường lệ, chỉ nghe tiếng mưa rơi lách tách ngoài cửa sổ. Johnsy nằm trên giường, đôi mắt xanh nhạt nhìn ra cây thường xuân ngoài cửa sổ. Chiếc lá cuối cùng bám trên cành như biểu tượng duy nhất của hy vọng còn sót lại. Sue ngồi bên cạnh, lo lắng, nhìn bạn mình ngày càng yếu đi. “Johnsy, cố ăn chút cháo nhé. Nó sẽ giúp cậu ấm hơn,” Sue nói, nhưng Johnsy chỉ nhắm mắt, dường như mệt mỏi đến nỗi không còn sức để trả lời.
Giữa im lặng, một tiếng kêu nhẹ vang lên từ góc phòng. Một chú mèo con xù lông, đen mượt, từ đâu xuất hiện, nhảy lên giường, áp sát vào Johnsy. Johnsy mở mắt, nhếch mép cười yếu ớt: “Chị Sue… nó… dễ thương quá.” Sue cười, xoa đầu chú mèo: “Có lẽ chú mèo cũng biết chúng ta cần niềm vui. Nó sẽ ở bên cậu, nhắc cậu phải sống.” Chú mèo nhảy quanh phòng, liếm tay Johnsy, nhảy lên bàn đùa nghịch với những cuốn sách và tờ giấy.
Johnsy bắt đầu cười, lần đầu tiên sau nhiều ngày. Cô cầm tay Sue: “Em… em thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Có nó ở đây, em… muốn sống hơn một chút.” Sue mỉm cười, cảm nhận rằng sự xuất hiện giản dị của sinh vật nhỏ cũng có thể làm dịu lòng người, mang đến niềm hy vọng.
Những ngày tiếp theo, chú mèo trở thành người bạn đồng hành trong căn phòng nhỏ. Mỗi sáng, nó nhảy lên giường, rúc vào tay Johnsy, vẫy đuôi khi nhìn ra chiếc lá cuối cùng ngoài cửa sổ. Johnsy bắt đầu ăn uống đầy đủ hơn, chơi với chú mèo, và dần hồi phục tinh thần. Cô gọi chú mèo là “Lá Cuối”, như một biểu tượng nhắc cô phải sống và hy vọng.
Một đêm, gió thổi mạnh, mưa đập vào cửa sổ. Johnsy run lên, nhìn chiếc lá cuối cùng lay động, tim cô lo lắng. Chú mèo nhảy lên giường, rúc vào lòng cô, kêu meo như muốn trấn an. Johnsy khẽ mỉm cười, ôm chú mèo: “Cảm ơn cậu, Lá Cuối… nhờ có cậu, em không sợ nữa.” Sue đứng bên, nhìn cảnh tượng, đôi mắt rưng rưng: “Những niềm vui nhỏ bé, những sinh vật giản dị… đôi khi lại là cứu tinh lớn nhất.”
Sáng hôm sau, Johnsy mở mắt, ánh sáng dịu dàng chiếu qua cửa sổ, chiếc lá cuối cùng vẫn bền bỉ bám trên cành. Johnsy nắm tay Sue, mỉm cười: “Chiếc lá vẫn còn, và… chúng ta cũng còn. Nhờ có Lá Cuối, em thấy hy vọng trở lại.” Chú mèo chạy quanh phòng, vui đùa, khiến không gian tràn đầy sức sống.
Thời gian trôi qua, Johnsy hoàn toàn hồi phục. Cô kể với Sue và chú mèo về những ước mơ còn dang dở: muốn vẽ tranh, muốn đi dạo trên phố mùa thu, muốn tận hưởng từng khoảnh khắc bình dị. Sue cười: “Cậu thấy không, hy vọng đến từ nhiều nguồn, không chỉ từ chiếc lá ngoài cửa sổ. Một chú mèo, một cử chỉ quan tâm, hay một niềm vui nhỏ cũng đủ sức giữ ta sống.”
Ông Behrman, họa sĩ già, lặng lẽ nhìn Johnsy cười đùa với chú mèo từ hành lang. Ông không nói gì, nhưng ánh mắt hiền từ của ông chứng tỏ rằng chiếc lá ngoài cửa sổ, chú mèo trong phòng, và tình người xung quanh đều hợp lực để nuôi hy vọng và giữ mạng sống.
Cuối cùng, Johnsy mạnh mẽ, vui vẻ, chú mèo nhảy lên bàn, chạy quanh căn phòng. Mỗi chiếc lá ngoài cửa sổ, mỗi cử chỉ nhỏ, mỗi sinh vật xung quanh cô đều trở thành biểu tượng cho sự sống, hy vọng và niềm tin. Cô biết rằng từ nay, dù có bão tố hay thử thách, cô sẽ bước tiếp với trái tim dũng cảm, niềm tin vững chắc, và sự cảm nhận sâu sắc về những điều giản dị nhưng đầy ý nghĩa.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng - mẫu 6
Căn phòng nhỏ tràn ánh sáng nhạt từ cửa sổ, nhưng Johnsy vẫn nằm lặng lẽ trên giường, mắt dõi ra cây thường xuân bên ngoài. Chiếc lá cuối cùng vẫn bám chắc trên cành, nhưng lòng cô vẫn chùng xuống. “Nếu chiếc lá rơi… mình sẽ…” cô thì thầm, giọng yếu ớt. Sue ngồi bên, tay đặt lên tay bạn: “Đừng nghĩ vậy, Johnsy. Cậu phải ăn, phải sống. Mình cần cậu.”
Nhằm vực dậy tinh thần của bạn, Sue đề nghị Johnsy thử vẽ tranh: “Cậu hãy vẽ những gì mình thích, hoặc những gì muốn nhìn thấy khi hồi phục. Tranh sẽ giúp tâm trí cậu sáng lên.” Johnsy nhắm mắt một giây, rồi gật đầu. Cô lấy giấy và bút, bắt đầu vẽ những bức tranh nhỏ: cây cối, con phố mùa thu, những chiếc lá xanh, và cả chiếc lá cuối cùng ngoài cửa sổ.
Ngày qua ngày, căn phòng trở nên sống động với những bức tranh treo khắp nơi. Mỗi bức tranh là một lời nhắc rằng hy vọng luôn tồn tại, ngay cả trong những ngày tuyệt vọng nhất. Johnsy bắt đầu cười, trò chuyện nhiều hơn với Sue. Hai cô gái cùng nhau kể chuyện, bàn về màu sắc, ánh sáng, và những điều giản dị mà họ yêu thích.
Một đêm, cơn bão kéo đến, gió thổi mạnh, mưa táp ập vào cửa sổ. Johnsy run lên, nhưng nhìn quanh phòng thấy những bức tranh cô vẽ, lòng cô nhẹ nhõm hơn. Mỗi chiếc lá trong tranh như đang nhắc cô: “Hãy sống.” Khi bình minh ló dạng, chiếc lá cuối cùng vẫn treo bền trên cành. Johnsy mỉm cười, thấy sức sống dường như lan tỏa từ cả căn phòng và những bức tranh.
Ông Behrman, họa sĩ già, âm thầm nhìn những bức tranh và Johnsy từ hành lang. Ông biết rằng chiếc lá vẽ trên cành ngoài cửa sổ chỉ là một phần; chính lòng dũng cảm, niềm tin và sáng tạo của Johnsy mới là sức mạnh thật sự giữ cô sống. Johnsy hồi phục dần, vui vẻ, và học được rằng hy vọng có thể được nuôi dưỡng bằng cả niềm đam mê, sự sáng tạo và tình bạn.
Cuối cùng, Johnsy khỏe mạnh hoàn toàn. Căn phòng đầy tranh, ánh sáng và tình yêu thương. Cô biết rằng chiếc lá cuối cùng ngoài cửa sổ là biểu tượng, nhưng sức mạnh thực sự nằm trong trái tim con người – trong niềm tin, hy vọng và những gì họ tạo ra để sống.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng - mẫu 7
Johnsy vẫn nằm trên giường, mắt dõi ra chiếc lá cuối cùng trên cây thường xuân. Cô cảm giác tim mình như nặng trĩu, đôi mắt xanh nhạt nhìn chiếc lá mà lòng hoảng loạn. Sue ngồi bên cạnh, tay nắm chặt tay bạn, giọng run run: “Johnsy… đừng nghĩ vậy. Cậu phải sống.”
Lần này, yếu tố sáng tạo xuất hiện: Johnsy và Sue quyết định viết những bức thư bí mật, gửi cho nhau. Johnsy ghi: “Em muốn được nhìn thấy mùa xuân, được đi dạo trên phố, được nghe tiếng chim hót. Hãy giúp em giữ hy vọng.” Sue đáp lại: “Mình sẽ luôn ở bên cậu. Những bức thư này sẽ nhắc cậu rằng mình không đơn độc.”
Ngày qua ngày, mỗi bức thư được trao đổi âm thầm, Johnsy đọc rồi cười nhẹ, cảm giác bình yên lan tỏa. Cô bắt đầu ăn uống đầy đủ hơn, chơi với Sue, và nhìn chiếc lá cuối cùng ngoài cửa sổ không còn sợ hãi nữa. Những bức thư nhỏ bé, giản dị, trở thành chiếc cầu nối tinh thần, giúp cô đứng vững giữa tuyệt vọng và bi quan.
Đêm bão đến, mưa gõ mạnh vào cửa sổ, gió lùa vào phòng, chiếc lá cuối cùng rung rinh theo từng nhịp gió. Johnsy run lên, nhưng Sue đặt tay lên vai cô: “Những bức thư, những lời nhắn nhủ, và cả tình bạn sẽ giữ chúng ta.” Khi bình minh ló dạng, chiếc lá vẫn treo bền bỉ, như muốn nhắc rằng hy vọng và niềm tin có thể tồn tại nhờ sự sẻ chia và gắn kết giữa con người.
Những ngày sau, Johnsy hoàn toàn hồi phục. Cô cười, đọc lại những bức thư, hiểu rằng chính tình bạn, sự quan tâm và những lời nhắn nhủ giản dị mới giữ cô sống. Ông Behrman mỉm cười, âm thầm quan sát, biết rằng chiếc lá vẽ trên cành ngoài cửa sổ là biểu tượng, nhưng sức mạnh thật sự là từ lòng người, từ niềm tin và sự quan tâm chân thành.
Cuối cùng, Johnsy đứng trước cửa sổ, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt, nhìn chiếc lá cuối cùng và những bức thư bên cạnh. Cô biết rằng hy vọng luôn tồn tại, và đôi khi chỉ cần một lời nhắn, một hành động nhỏ, là đủ để giữ con người đứng vững trước thử thách của cuộc sống.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng - mẫu 8
Căn phòng nhỏ vẫn chìm trong ánh sáng nhạt buổi sáng, những giọt mưa đêm qua còn vương trên cửa sổ. Johnsy nằm trên giường, mắt dõi ra cây thường xuân bên ngoài, nơi chiếc lá cuối cùng vẫn bám trụ. Cô thở dài, giọng yếu ớt: “Nếu chiếc lá này rơi… mình sẽ…” Sue nắm tay cô, ánh mắt lo lắng: “Không, Johnsy… cậu phải sống. Mình cần cậu.”
Để vực dậy tinh thần của bạn, Sue đề nghị cùng Johnsy lập một cuốn nhật ký chung: “Chúng ta sẽ ghi lại từng khoảnh khắc hạnh phúc, từng câu chuyện vui, và cả những điều khiến mình muốn sống. Cuốn nhật ký sẽ nhắc cậu rằng hy vọng vẫn hiện diện.” Johnsy khẽ gật đầu, đôi mắt ánh lên tia sáng đầu tiên sau nhiều ngày tuyệt vọng.
Họ bắt đầu viết, từng dòng chữ đều đầy tình cảm: Johnsy ghi về những bức tranh cô từng muốn vẽ, những con phố mùa thu, tiếng chim hót, và cả ước mơ nhìn thấy mùa xuân tươi sáng. Sue viết về những câu chuyện nhỏ trong ngày, những điều khiến cô cười, và những lời động viên dành cho Johnsy. Mỗi dòng chữ như một nhịp thở, nhắc nhở rằng hy vọng tồn tại ngay cả trong những ngày tối tăm nhất.
Những ngày tiếp theo, Johnsy bắt đầu cười nhiều hơn, ăn uống đầy đủ hơn, và tinh thần phục hồi dần. Mỗi sáng, cô mở cuốn nhật ký, đọc lại những dòng chữ, và cảm nhận rằng chính sự sẻ chia, tình bạn và niềm tin là sức mạnh giúp cô đứng vững. “Cuốn nhật ký này… giúp em cảm thấy mình vẫn còn lý do để sống,” Johnsy nói, mắt rực sáng. Sue mỉm cười, thấy bạn mình trở nên mạnh mẽ hơn từng ngày.
Đêm bão đến, gió thổi mạnh, mưa rơi lách tách vào cửa sổ. Johnsy run lên, nhìn chiếc lá cuối cùng lay động theo từng nhịp gió. Nhưng khi cô nhìn sang cuốn nhật ký, những dòng chữ đầy ấm áp như truyền sức mạnh: “Hãy sống. Hãy tin vào niềm hy vọng.” Cô nắm chặt tay Sue, cùng nhau đọc từng lời nhắn, từng ký ức, và cảm nhận rằng hy vọng không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ trái tim và sự sẻ chia.
Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu qua cửa sổ, chiếc lá cuối cùng vẫn treo bền trên cành. Johnsy bật cười, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập. Cô nói với Sue: “Chiếc lá vẫn còn, và cuốn nhật ký… cũng vậy. Nhờ có nó, em thấy hy vọng trở lại.” Sue mỉm cười, đặt tay lên vai bạn: “Đúng vậy, những kỷ niệm, những câu chuyện, và tình bạn… là sức mạnh lớn nhất.”
Thời gian trôi qua, Johnsy hoàn toàn hồi phục. Cô đọc lại cuốn nhật ký, cảm nhận từng khoảnh khắc hạnh phúc, từng lời nhắn và từng ước mơ. Mỗi trang giấy là một chiếc lá tinh thần, nhắc cô rằng niềm hy vọng có thể được nuôi dưỡng từ những điều giản dị nhưng chân thật.
Ông Behrman, họa sĩ già, lặng lẽ nhìn từ hành lang, mỉm cười. Ông biết rằng chiếc lá ngoài cửa sổ là biểu tượng của sự sống, nhưng chính cuốn nhật ký, tình bạn, và sự sẻ chia mới là sức mạnh thật sự giúp Johnsy đứng vững trước tuyệt vọng. Cuối cùng, Johnsy mạnh mẽ, vui vẻ, và hiểu rằng từ nay dù bão tố hay thử thách, niềm tin, tình người, và những hành động giản dị nhưng đầy tình yêu thương sẽ luôn giữ cô tiếp tục sống.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng - mẫu 9
Căn phòng nhỏ chìm trong ánh sáng mờ của buổi sáng, những giọt mưa đêm qua vẫn còn đọng trên cửa sổ. Johnsy nằm trên giường, đôi mắt xanh thẳm nhìn chiếc lá cuối cùng trên cây thường xuân bên ngoài. Trái tim cô đập chậm, nặng trĩu bởi nỗi tuyệt vọng: “Nếu chiếc lá rơi… mình sẽ…” Câu nói dừng lại, nghẹn ngào trong cổ họng. Sue ngồi bên, bàn tay nắm chặt tay bạn, giọng run run: “Johnsy… cậu phải sống. Chúng ta cần cậu. Hãy cố gắng.”
Ngày hôm đó, một điều bất ngờ đến. Qua ô cửa nhỏ mở hé, Johnsy nhìn thấy một người hàng xóm xa lạ – một bà cụ sống bên cạnh – đặt vào khung cửa sổ một tấm giấy nhỏ kèm một bát cháo nóng. Trên giấy viết: “Chiếc lá vẫn treo bền bỉ. Hãy tin vào ngày mai, hãy sống vì chính bản thân mình.” Johnsy ngạc nhiên, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Sue nhìn theo, mỉm cười: “Thấy chưa, Johnsy? Hy vọng có thể đến từ những nơi bất ngờ nhất.”
Ngày qua ngày, người hàng xóm tiếp tục gửi những lời nhắn, đồ ăn nhỏ, và cả một bông hoa bé xinh để trên bậu cửa. Johnsy dần dần hồi phục tinh thần. Cô bắt đầu ăn uống đầy đủ, đôi mắt xanh dần ánh sáng trở lại. Mỗi sáng nhìn ra cửa sổ, cô thấy chiếc lá cuối cùng bền bỉ và những lời nhắn động viên như nhắc nhở cô phải sống, phải hy vọng.
Một đêm, cơn bão bất ngờ tràn về, mưa rơi táp vào cửa sổ, gió thổi rít khắp phố. Johnsy run lên, nhìn chiếc lá cuối cùng rung rinh theo từng nhịp gió. Nhưng khi cô nhìn tấm giấy động viên cuối cùng đặt ở bậu cửa, lòng cô ấm áp: “Chiếc lá… và những lời nhắn… em sẽ sống.” Sue nắm chặt tay bạn, đôi mắt rưng rưng: “Đúng rồi, Johnsy… những hành động nhỏ nhưng chân thành có thể cứu cả một tâm hồn.”
Sáng hôm sau, trời quang, chiếc lá cuối cùng vẫn bền bỉ trên cành, như muốn nhắc nhở rằng hy vọng luôn tồn tại, dù thử thách có lớn đến đâu. Johnsy mỉm cười thật sự, nhìn Sue và nói: “Em thấy rằng mình không đơn độc, và… những người xung quanh, kể cả xa lạ, cũng có thể mang hy vọng đến.” Sue cười, đặt tay lên vai cô: “Đúng vậy, hy vọng và lòng tốt luôn hiện diện, kể cả từ những hành động nhỏ và thầm lặng.”
Những ngày tiếp theo, Johnsy hồi phục hoàn toàn. Cô bắt đầu viết những lời cảm ơn vào một cuốn sổ nhỏ, nhờ Sue gửi đến người hàng xóm. Mỗi lời nhắn, mỗi bát cháo, mỗi bông hoa – tất cả đều trở thành chiếc lá tinh thần, giữ cô đứng vững giữa tuyệt vọng và sợ hãi. Cô học được rằng tình người, ngay cả từ xa lạ, có thể tạo ra sức mạnh lớn lao, đủ để giúp con người vượt qua mọi khó khăn.
Ông Behrman, họa sĩ già, lặng lẽ quan sát Johnsy và Sue từ hành lang. Ông mỉm cười, biết rằng chiếc lá cuối cùng trên cây chỉ là một phần biểu tượng; phần quan trọng là tình người, niềm tin, và sự quan tâm chân thành từ cả những người xung quanh. Cuối cùng, Johnsy đứng bên cửa sổ, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt, nhìn chiếc lá cuối cùng và những tấm giấy nhắn. Cô hiểu rằng hy vọng có thể đến từ bất cứ đâu, từ thiên nhiên, từ bạn bè, từ những người xa lạ – miễn là con tim còn biết mở ra và đón nhận.
Cô nắm chặt tay Sue, mỉm cười: “Chiếc lá cuối cùng ngoài cửa sổ là biểu tượng, nhưng những hành động nhỏ của mọi người… mới là sức mạnh thật sự giữ em sống.” Sue mỉm cười, gật đầu: “Đúng rồi, Johnsy… và từ nay, em sẽ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội trao đi hy vọng cho người khác..
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng - mẫu 10
Căn phòng nhỏ tràn ánh sáng buổi sáng, mưa đêm qua để lại những giọt còn lấp lánh trên cửa sổ. Johnsy nằm trên giường, mắt dõi ra cây thường xuân bên ngoài, nơi chiếc lá cuối cùng vẫn bám trụ. Trái tim cô đập chậm, cảm giác sợ hãi vẫn còn len lỏi. Sue ngồi bên, bàn tay đặt lên tay Johnsy: “Johnsy… cậu phải sống. Hãy tin vào mình.” Johnsy khẽ gật đầu, nhưng nỗi tuyệt vọng vẫn còn vương trên khuôn mặt xanh xao của cô.
Nhằm vực dậy tinh thần, Johnsy nảy ra một ý tưởng: cô muốn tạo một “vườn hy vọng” ngay trong phòng. Cô nhờ Sue mang về những chậu cây nhỏ, đất, và những chiếc lá giả. Mỗi cây, mỗi chiếc lá đều là biểu tượng cho niềm tin và hy vọng. “Nếu chiếc lá cuối cùng rơi, ít nhất em vẫn còn những chiếc lá trong phòng, nhắc em sống,” Johnsy nói, ánh mắt ánh lên niềm quyết tâm.
Ngày qua ngày, Johnsy chăm sóc từng cây nhỏ, đặt những chiếc lá giả trên bàn, kệ sách, và cả trên giường. Cô trò chuyện với chúng, cười đùa, và cùng Sue ghi những lời nhắn khích lệ trên từng chiếc lá: “Hãy sống vì bản thân mình. Hãy nhìn thấy ngày mai.” Căn phòng nhỏ dần trở nên sống động, tràn đầy ánh sáng, màu xanh của cây và niềm vui tràn trong không gian.
Một đêm bão đến, mưa và gió đánh mạnh vào cửa sổ. Johnsy run lên, nhìn chiếc lá cuối cùng ngoài cửa sổ rung rinh. Nhưng khi mắt cô lia vào những cây nhỏ và chiếc lá giả trong phòng, lòng cô nhẹ nhõm. Cô nắm chặt tay Sue: “Nhờ có vườn hy vọng này… em sẽ không sợ nữa.” Sue mỉm cười, đôi mắt rưng rưng: “Đúng rồi, Johnsy. Niềm hy vọng có thể được nuôi dưỡng ngay từ những điều mình tạo ra.”
Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếc lá cuối cùng vẫn treo bền bỉ trên cành. Johnsy bật cười thật sự, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Cô nói với Sue: “Chiếc lá vẫn còn, và… những cây trong phòng này cũng vậy. Nhờ chúng, em thấy hy vọng trở lại.” Sue gật đầu, cảm nhận niềm hạnh phúc lan tỏa khắp căn phòng: những hành động nhỏ, sự sáng tạo và tình yêu thương có thể cứu lấy một tâm hồn đang tuyệt vọng.
Những ngày tiếp theo, Johnsy hồi phục hoàn toàn. Cô chăm sóc vườn hy vọng, mỗi sáng mở cửa sổ, nhìn chiếc lá cuối cùng và những chậu cây trong phòng. Cô nhận ra rằng hy vọng không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ những hành động chủ động, từ sáng tạo và tình yêu thương. Johnsy trò chuyện với Sue về những kế hoạch tương lai, về những chuyến đi, những bức tranh và những kỷ niệm đẹp.
Ông Behrman, họa sĩ già, âm thầm quan sát Johnsy từ hành lang. Ông mỉm cười, biết rằng chiếc lá ngoài cửa sổ chỉ là biểu tượng, nhưng chính vườn hy vọng, sự chăm sóc và tình bạn mới là sức mạnh thật sự giữ cô sống. Johnsy hiểu rằng từ nay, dù có bão tố hay thử thách, cô vẫn sẽ bước tiếp, mang theo niềm tin, hy vọng và sức mạnh từ những hành động giản dị nhưng đầy tình yêu thương.
Cuối cùng, Johnsy đứng trước cửa sổ, nhìn chiếc lá cuối cùng ngoài trời và những chậu cây trong phòng. Cô nắm tay Sue, mỉm cười: “Chiếc lá cuối cùng là biểu tượng, nhưng niềm hy vọng mà chúng ta tạo ra… mới là thứ giữ em sống. Từ nay, em sẽ không bao giờ để bất kỳ ai hoặc bản thân mình tuyệt vọng nữa.” Sue gật đầu, mắt rưng rưng: “Đúng vậy, Johnsy… và hy vọng này sẽ tiếp tục lan tỏa.”
Căn phòng nhỏ tràn ngập ánh sáng, màu xanh của cây, và tiếng cười của Johnsy. Những chiếc lá ngoài cửa sổ, những chậu cây trong phòng, cùng với tình bạn, tình yêu thương và sáng tạo, trở thành biểu tượng vĩnh cửu của hy vọng, lòng dũng cảm, và sức sống bất diệt trong con người.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cố hương (Lỗ Tấn)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm (An-đéc-xen)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Lọ Lem
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Bến quê (Nguyễn Minh Châu)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Sơn Tinh - Thủy Tinh
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Lục Vân Tiên (Nguyễn Đình Chiểu)
Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:
- Mục lục Văn thuyết minh
- Mục lục Văn tự sự
- Mục lục Văn nghị luận xã hội
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 1
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 2
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9 và Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 9 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Friends plus
- Lớp 9 Kết nối tri thức
- Soạn văn 9 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 9 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 9 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 9 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - KNTT
- Giải sgk Tin học 9 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 9 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 9 - KNTT
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - KNTT
- Lớp 9 Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 9 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 9 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 9 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 9 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - CTST
- Giải sgk Tin học 9 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 9 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 9 - CTST
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - CTST
- Lớp 9 Cánh diều
- Soạn văn 9 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn văn 9 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 9 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 9 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 9 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 9 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 9 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 9 - Cánh diều
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

