10+ Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (điểm cao)
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Viết truyện kể sáng tạo Tấm Cám
- Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (mẫu 1)
- Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (mẫu 2)
- Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (mẫu 3)
- Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (mẫu 4)
- Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (mẫu 5)
- Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (mẫu 6)
- Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (mẫu 7)
- Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (mẫu 8)
- Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (mẫu 9)
- Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (mẫu khác)
10+ Truyện kể sáng tạo Tấm Cám (điểm cao)
Dàn ý Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám
1. Mở đầu
- Giới thiệu bối cảnh xưa, nhân vật chính: Tấm – cô gái hiền lành, mồ côi, sống với dì ghẻ và Cám.
- Cuộc sống bất hạnh: bị bóc lột, đối xử tàn nhẫn.
2. Diễn biến truyện
- Sự việc 1: Tấm và Cám đi bắt cá → Cám lừa trút hết giỏ cá của Tấm.
→ Tấm được Bụt giúp đỡ (cá bống).
- Sự việc 2: Cá bống bị giết → Tấm buồn, được Bụt giúp (xương cá → quần áo đẹp).
→ Tấm đi hội, đánh rơi giày, vua nhặt được.
- Sự việc 3: Tấm trở thành hoàng hậu → bị mẹ con Cám hãm hại (chết).
→ Hóa thân: chim vàng anh → cây xoan đào → khung cửi → quả thị.
- Sự việc 4 (sáng tạo): Tấm trở lại, không trả thù tàn khốc mà chọn tha thứ/hoặc giúp Cám nhận ra lỗi lầm.
(Hoặc: Cám hối hận → kết thúc nhân văn hơn)
3. Kết thúc truyện
- Tấm sống hạnh phúc bên vua.
- Bài học: Ở hiền gặp lành; Lòng nhân hậu chiến thắng cái ác
- (Sáng tạo) Tha thứ giúp con người thay đổi
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám - mẫu 1
Ngày xưa, ở một vùng quê yên bình, có một cô gái tên là Tấm. Tấm mồ côi cha mẹ từ sớm, phải sống cùng dì ghẻ và người em cùng cha khác mẹ là Cám. Cuộc sống của Tấm không khác gì một người ở đợ trong chính ngôi nhà của mình. Từ sáng sớm đến tối muộn, Tấm phải làm hết việc này đến việc khác, từ quét nhà, nấu cơm, chăn trâu đến gánh nước. Trong khi đó, Cám được nuông chiều, chẳng phải làm gì, chỉ biết ăn chơi và sai khiến chị.
Dẫu cuộc sống vất vả và bị đối xử bất công, Tấm vẫn giữ được tấm lòng hiền lành, chịu thương chịu khó. Cô không oán trách, không than phiền, chỉ âm thầm làm việc và hy vọng một ngày nào đó cuộc đời mình sẽ đổi khác. Nhưng càng hiền lành bao nhiêu, Tấm lại càng bị mẹ con Cám chèn ép bấy nhiêu.
Một ngày nọ, dì ghẻ gọi hai chị em lại và giao việc:
“Ai bắt được nhiều cá hơn sẽ được thưởng.”
Tấm và Cám cùng nhau ra đồng bắt cá. Tấm chăm chỉ, chịu khó nên chỉ một lúc đã bắt được đầy giỏ cá. Ngược lại, Cám lười biếng, mải chơi nên chẳng bắt được con nào. Thấy vậy, Cám bèn nghĩ kế lừa chị:
“Chị Tấm ơi, đầu chị lấm bùn rồi, xuống ao rửa đi cho sạch, kẻo mẹ mắng.”
Tin lời em, Tấm xuống ao. Khi quay lên, giỏ cá đã trống không – Cám đã trút hết cá của chị rồi chạy về trước. Tấm ngồi xuống, bật khóc nức nở.
Đúng lúc đó, Bụt hiện lên, hiền từ hỏi han. Nghe Tấm kể lại sự tình, Bụt bảo cô đừng buồn, rồi dặn giữ lại con cá bống còn sót lại trong giỏ, đem về nuôi. Từ đó, cá bống trở thành người bạn thân thiết của Tấm. Mỗi ngày, Tấm đều lén mang cơm ra giếng cho bống ăn, tâm sự cùng nó như một người bạn tri kỷ.
Nhưng niềm vui nhỏ bé ấy cũng không kéo dài lâu. Dì ghẻ phát hiện ra, liền sai Cám rình xem. Biết được chuyện, mụ lừa Tấm đi chăn trâu xa rồi ở nhà bắt cá bống làm thịt. Khi Tấm trở về, gọi mãi không thấy bống đâu, chỉ còn lại mặt nước lặng im, cô lại òa khóc.
Bụt lại hiện lên, bảo Tấm nhặt xương cá bống đem chôn dưới chân giường. Tấm làm theo, lòng vẫn đau đớn nhưng cũng dần nguôi ngoai.
Không lâu sau, nhà vua mở hội lớn trong làng. Ai nấy đều háo hức chuẩn bị đi trẩy hội. Tấm cũng muốn đi, nhưng dì ghẻ lại trộn thóc với gạo, bắt Tấm nhặt xong mới được đi. Tấm ngồi nhặt, nước mắt rơi lã chã.
Bụt hiện lên lần nữa, sai đàn chim sẻ xuống nhặt giúp. Chỉ trong chốc lát, thóc và gạo đã được phân riêng. Bụt còn giúp Tấm có quần áo đẹp, giày thêu tinh xảo để đi hội.
Lần đầu tiên, Tấm bước ra ngoài với vẻ rạng rỡ. Nhưng trên đường đi, cô vô tình đánh rơi một chiếc giày xuống suối. Nhà vua đi qua, nhặt được chiếc giày nhỏ xinh, liền ra lệnh tìm người vừa chân để chọn làm hoàng hậu.
Bao nhiêu cô gái thử đều không vừa, đến lượt Tấm, chiếc giày vừa khít. Từ đó, Tấm trở thành hoàng hậu.
Những tưởng cuộc sống đã sang trang mới, nhưng bi kịch vẫn chưa buông tha cô. Một lần về giỗ cha, Tấm bị dì ghẻ lừa trèo lên cây cau, rồi chặt gốc khiến cô ngã xuống ao mà chết.
Nhưng kỳ lạ thay, Tấm không biến mất.
Cô hóa thành chim vàng anh, bay về cung vua. Vua yêu quý con chim, luôn mang theo bên mình. Nhưng mẹ con Cám lại giết chim, lấy lông làm chăn. Tấm lại hóa thành cây xoan đào, rồi bị chặt làm khung cửi. Khi khung cửi kêu lên những lời trách móc, mẹ con Cám sợ hãi, đem đốt. Từ đống tro, Tấm hóa thành một cây thị, chỉ ra một quả duy nhất.
Quả thị ấy được một bà lão nhặt về. Từ quả thị, Tấm bước ra, sống cùng bà lão, chăm sóc nhà cửa, dọn dẹp gọn gàng. Một ngày, nhà vua đi ngang qua, nhận ra hình bóng quen thuộc, liền tìm lại được Tấm.
Hai người đoàn tụ.
Đến đây, câu chuyện tưởng như sẽ kết thúc giống như những gì người ta vẫn kể – rằng Tấm sẽ trả thù mẹ con Cám. Nhưng không.
Khi Cám được gọi vào cung, đối diện với Tấm, không khí trở nên nặng nề. Cám run rẩy, không dám nhìn thẳng. Cô ta chờ đợi một sự trừng phạt.
Nhưng Tấm chỉ lặng lẽ nhìn em.
Trong khoảnh khắc ấy, bao ký ức ùa về – những ngày bị lừa, bị hại, bị cướp đi tất cả. Tấm có thể trả thù. Cô có quyền làm điều đó.
Nhưng rồi, Tấm chậm rãi nói:
“Em có biết vì sao chị vẫn còn sống đến hôm nay không?”
Cám im lặng.
“Vì chị chưa bao giờ mất đi chính mình.”
Câu nói ấy khiến Cám sững lại.
Tấm tiếp tục:
“Nếu chị trả thù, chị sẽ giống em trước đây. Nhưng chị không muốn trở thành như vậy.”
Cám cúi đầu, nước mắt rơi. Lần đầu tiên, cô nhận ra những gì mình đã làm không chỉ gây đau khổ cho người khác, mà còn khiến chính mình trở nên trống rỗng.
Tấm không trừng phạt.
Cô cho Cám một cơ hội – trở về sống cuộc sống bình thường, làm lại từ đầu, nhưng phải tự lao động, tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.
Dì ghẻ bị đuổi khỏi cung, không còn quyền hành hay địa vị.
Cám rời đi trong im lặng.
Câu chuyện khép lại không phải bằng sự trả thù, mà bằng một sự lựa chọn khác – khó hơn, nhưng sâu sắc hơn.
Tấm trở về cuộc sống hoàng hậu, nhưng cô không còn là cô gái cam chịu ngày xưa. Cô mạnh mẽ, hiểu rõ giá trị của bản thân và biết mình muốn trở thành ai.
Và điều quan trọng nhất, cô đã chứng minh rằng:
Không phải lúc nào chiến thắng cái ác cũng cần đến sự trả thù.
Đôi khi, chiến thắng lớn nhất… là không để bản thân trở thành điều mà mình từng đau khổ vì nó.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám - mẫu 2
Tôi là bà cụ hàng xóm sống cạnh nhà Tấm. Tôi đã chứng kiến bao nhiêu chuyện đau lòng của cô bé tội nghiệp ấy. Tấm, trái ngược với mẹ con Cám độc ác, hiền lành, chăm chỉ, lại mang vẻ đẹp dịu dàng như ánh trăng. Sau khi cha qua đời, Tấm phải sống cùng dì ghẻ và Cám, chịu bao nhiêu hành hạ.
Tôi còn nhớ rõ ngày hôm đó, mẹ con Cám lừa Tấm đi bắt tép để lấy yếm đỏ. Tấm khóc nức nở bên bến nước, Bụt hiện lên, thương xót cho cô bé hiền lành mà ban cho con cá bống làm bạn. Cám ranh mãnh rình rập, rồi lừa Tấm đi xa để dì ghẻ bắt cá bống làm thịt, chôn xương xuống bếp.
Nhưng thiện hữu thiện báo, Tấm được Bụt giúp đỡ, vượt qua bao lần mẹ con dì ghẻ hãm hại. Khi vua mở hội, dì ghẻ trộn thóc lẫn gạo bắt Tấm nhặt mới cho đi. Đàn chim sẻ theo lệnh Bụt nhặt giúp Tấm, và bộ váy áo từ xương cá bống đã biến Tấm thành hoàng hậu xinh đẹp.
Dù trở thành Hoàng hậu, Tấm vẫn hiền hậu, chăm lo giỗ cha. Mẹ con Cám ghen tức, dùng dao chặt cây cau, giết chết Tấm. Cám vào cung thay chị, còn Tấm lần lượt hóa thành chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi, và cuối cùng là quả thị thơm phức.
Tôi nhìn thấy bà cụ hàng nước xinh đẹp, hàng ngày đón lấy quả thị. Tấm từ quả thị bước ra, giúp bà việc nhà, têm trầu cánh phượng. Vua đi tuần, thấy trầu têm giống vợ, gặp lại Tấm, đưa nàng về cung. Mẹ con Cám, sau bao nhiêu tội lỗi, cuối cùng phải nhận hậu quả thích đáng.
Nhìn Tấm sống hạnh phúc, tôi thở phào nhẹ nhõm. Câu chuyện Tấm Cám không chỉ là chuyện cổ tích, mà còn là bài học về lòng tốt, sự lương thiện luôn thắng kẻ độc ác, "gieo gió gặt bão".
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám - mẫu 3
Người ta thường kể câu chuyện về chị tôi – Tấm – như một người con gái hiền lành, chịu thương chịu khó và cuối cùng được hưởng hạnh phúc. Còn tôi, trong câu chuyện ấy, chỉ là kẻ xấu xa, độc ác, đáng bị trừng phạt. Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng nếu được nói một lần, tôi muốn kể lại câu chuyện ấy theo cách của mình – không phải để biện minh, mà để hiểu rõ hơn chính bản thân tôi.
Tôi sinh ra trong một gia đình mà tình thương không được chia đều. Mẹ tôi luôn dạy rằng tôi phải hơn người khác, phải có được những gì mình muốn. Nhưng bà không dạy tôi cách để trở thành một người tốt. Khi cha mất, chị Tấm ở lại trong nhà, còn tôi thì lớn lên trong sự thiên vị. Tôi quen với việc được nuông chiều, quen với việc chị phải làm thay mọi thứ.
Tôi nhìn chị Tấm làm việc từ sáng đến tối, nhưng chưa từng nghĩ đó là điều bất công. Trong mắt tôi khi ấy, đó là điều hiển nhiên. Chị hiền lành, ít nói, luôn nhường nhịn. Chính sự im lặng ấy khiến tôi càng trở nên ích kỷ mà không hề nhận ra.
Một ngày, mẹ sai hai chị em đi bắt cá. Tôi nhớ rất rõ hôm đó. Chị Tấm chăm chỉ bắt cá, còn tôi thì mải chơi. Khi thấy giỏ cá của chị đầy ắp, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khó chịu. Tôi không muốn thua chị, dù biết mình không hề cố gắng.
Tôi đã lừa chị.
“Chị xuống rửa mặt đi, bùn dính đầy kìa.”
Chị tin tôi. Khi chị quay lưng, tôi trút hết cá của chị vào giỏ mình và chạy về trước. Khi ấy, tôi không nghĩ đó là một việc xấu. Tôi chỉ thấy mình đã “khôn hơn”.
Nhưng khi nhìn thấy chị ngồi khóc, tôi đã tránh ánh mắt ấy.
Sau đó, tôi thấy chị có một con cá bống. Tôi tò mò, nhưng không hỏi. Khi mẹ phát hiện và giết con cá ấy, tôi cũng không phản đối. Đối với tôi lúc đó, mọi thứ của chị đều có thể bị lấy đi.
Nhưng tôi không biết rằng, mỗi lần như vậy, tôi đang lấy đi một phần trong chính con người mình.
Đến ngày hội, tôi lại chứng kiến một điều mà tôi không bao giờ quên. Chị Tấm xuất hiện với bộ quần áo đẹp, khác hẳn ngày thường. Lần đầu tiên, tôi thấy chị tỏa sáng. Trong lòng tôi không phải là vui, mà là ghen tị.
Khi chiếc giày của chị được nhà vua nhặt được, tôi đã linh cảm rằng mọi thứ sẽ thay đổi.
Và đúng vậy.
Chị trở thành hoàng hậu.
Tôi không thể chấp nhận điều đó. Trong suy nghĩ của tôi lúc ấy, chị không xứng đáng có được những gì mà tôi cũng mong muốn. Tôi không nhìn thấy sự cố gắng và lòng tốt của chị, tôi chỉ thấy mình bị thua kém.
Khi mẹ bảo tôi cùng bà lập kế hại chị, tôi đã không phản đối.
Tôi vẫn nhớ rõ ngày hôm đó. Chị về giỗ cha, vẫn dịu dàng như xưa. Nhưng chỉ một khoảnh khắc, tất cả đã thay đổi. Khi cây cau đổ xuống, tôi đứng đó, tim đập mạnh, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác trống rỗng.
Chị biến mất.
Tôi tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc.
Nhưng không.
Những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Con chim vàng anh xuất hiện bên vua. Tôi cảm thấy bất an, như thể chị vẫn đang ở đâu đó. Khi mẹ giết con chim, tôi không nói gì, nhưng trong lòng có một nỗi sợ không rõ ràng.
Rồi đến cây xoan đào, khung cửi, và cuối cùng là quả thị.
Mỗi lần như vậy, tôi đều cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình, nhắc nhở tôi về những gì đã làm.
Cho đến ngày chị trở lại.
Khi tôi được gọi vào cung, tôi biết mình không thể trốn tránh nữa. Tôi đứng trước chị – người mà tôi đã từng hại chết. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ nhất không phải là sự giận dữ, mà là ánh mắt bình tĩnh của chị.
Chị không hét lên. Không trách móc.
Chị chỉ hỏi tôi một câu:
“Em có hạnh phúc không?”
Tôi không trả lời được.
Bởi vì lần đầu tiên, tôi nhận ra rằng, dù đã có được những gì mình muốn, tôi chưa từng cảm thấy vui.
Chị nhìn tôi rất lâu, rồi nói:
“Em đã lấy đi của chị rất nhiều. Nhưng điều em mất đi còn nhiều hơn.”
Câu nói ấy như một nhát dao cứa vào lòng tôi.
Tôi chợt hiểu ra rằng, trong suốt thời gian qua, tôi đã sống trong sự ghen tị và ích kỷ. Tôi không biết yêu thương, không biết trân trọng. Tôi đã đánh mất chính mình từ lúc nào không hay.
Tôi quỳ xuống.
Không phải vì sợ bị trừng phạt, mà vì lần đầu tiên tôi cảm thấy hối hận thật sự.
Nhưng điều khiến tôi không ngờ nhất là chị không trừng phạt tôi.
Chị không bắt tôi phải trả giá bằng những gì tôi đã gây ra.
Chị chỉ nói:
“Nếu em còn muốn sống khác đi, thì hãy bắt đầu lại.”
Tôi rời khỏi cung điện.
Lần đầu tiên trong đời, tôi không còn được dựa vào mẹ, không còn được nuông chiều. Tôi phải tự làm việc, tự lo cho cuộc sống của mình. Những ngày đầu rất khó khăn. Tôi không quen với việc lao động, không quen với sự thiếu thốn.
Nhưng chính những điều đó lại khiến tôi hiểu được những gì chị đã từng trải qua.
Tôi bắt đầu thay đổi.
Không phải vì ai ép buộc, mà vì tôi muốn như vậy.
Giờ đây, khi kể lại câu chuyện này, tôi không mong được tha thứ. Những gì tôi đã làm không thể xóa bỏ. Nhưng tôi muốn nói rằng, con người có thể thay đổi – nếu họ thực sự nhận ra lỗi lầm của mình.
Chị Tấm trong câu chuyện của mọi người là người chiến thắng.
Còn tôi… có lẽ chỉ là người học được bài học quá muộn.
Nhưng dù muộn, tôi vẫn biết ơn.
Bởi nếu không có những sai lầm ấy, tôi sẽ không bao giờ hiểu được giá trị của lòng tốt, và cũng sẽ không bao giờ biết rằng, điều khó nhất không phải là chiến thắng người khác… mà là chiến thắng chính bản thân mình.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám - mẫu 4
Giờ đây, khi mọi chuyện đã lùi xa vào dĩ vãng, khi tôi không còn là cô gái lam lũ năm xưa cũng không còn là người bị cuốn vào những biến cố liên tiếp của cuộc đời, tôi mới có đủ bình tĩnh để nhìn lại tất cả những gì mình đã trải qua. Người đời vẫn thường kể về tôi như một cô Tấm hiền lành, chịu thương chịu khó và cuối cùng được hưởng hạnh phúc xứng đáng, nhưng họ đâu biết rằng phía sau cái kết tưởng như êm đềm ấy lại là cả một hành trình dài đầy nước mắt, mất mát và những lần tưởng chừng như không thể gượng dậy. Nếu phải nói rằng cuộc đời tôi là một câu chuyện cổ tích, thì đó cũng là một câu chuyện cổ tích không hề nhẹ nhàng, mà chứa đựng rất nhiều thử thách để một con người có thể trưởng thành.
Tôi sinh ra trong một gia đình không giàu có nhưng đủ đầy tình thương, thế nhưng niềm hạnh phúc ấy lại quá ngắn ngủi. Khi cha mẹ lần lượt qua đời, tôi phải sống cùng dì ghẻ và người em cùng cha khác mẹ là Cám. Từ đó, cuộc sống của tôi hoàn toàn thay đổi. Những ngày tháng êm đềm biến mất, thay vào đó là chuỗi ngày lao động vất vả không ngừng nghỉ. Tôi phải làm tất cả mọi việc trong nhà, từ những việc nhỏ nhặt như quét sân, nấu cơm, đến những công việc nặng nhọc như chăn trâu, gánh nước, làm đồng. Trong khi đó, Cám được nuông chiều, không phải động tay vào bất cứ việc gì. Ban đầu, tôi cũng từng cảm thấy tủi thân, từng thắc mắc tại sao mọi thứ lại bất công như vậy, nhưng rồi dần dần tôi học cách im lặng và chấp nhận. Có lẽ chính sự cam chịu ấy đã khiến tôi quen với việc chịu đựng mà không phản kháng.
Một trong những kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi chính là ngày hai chị em đi bắt cá ngoài đồng. Hôm đó, tôi làm việc rất chăm chỉ, cố gắng bắt được thật nhiều cá với hy vọng sẽ được dì khen ngợi, hoặc ít nhất là không bị mắng. Khi giỏ cá dần đầy lên, tôi cảm thấy một niềm vui rất nhỏ bé nhưng cũng đủ khiến lòng mình ấm lại. Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Cám nhìn thấy thành quả của tôi, liền nảy sinh ý định chiếm đoạt. Nó lừa tôi xuống ao rửa mặt, và khi tôi quay lưng đi, nó đã trút hết cá của tôi vào giỏ mình rồi chạy về trước. Khi tôi quay lại, chỉ còn chiếc giỏ trống rỗng, lòng tôi như thắt lại. Tôi ngồi xuống, bật khóc, không chỉ vì mất đi số cá mà còn vì cảm giác bị phản bội. Đó không phải là lần đầu tiên tôi bị đối xử như vậy, nhưng nỗi đau vẫn cứ nguyên vẹn như lần đầu.
Sau hôm đó, tôi có một niềm an ủi nhỏ bé là con cá bống mà tôi giữ lại được. Tôi nuôi nó trong giếng, ngày ngày mang cơm ra cho nó ăn và trò chuyện cùng nó như một người bạn. Trong những tháng ngày cô đơn, cá bống như là nơi để tôi gửi gắm tâm sự, là thứ duy nhất khiến tôi cảm thấy mình không hoàn toàn lẻ loi. Thế nhưng niềm vui nhỏ nhoi ấy cũng không tồn tại được lâu. Khi dì ghẻ phát hiện ra, bà đã lừa tôi đi chỗ khác rồi giết mất cá bống. Khi tôi trở về, gọi mãi mà không thấy nó đâu, tôi chỉ biết đứng lặng bên giếng, nước mắt rơi mà không thể làm gì. Có lẽ từ lúc đó, tôi đã hiểu rằng trong cuộc sống của mình, những điều tốt đẹp thường rất mong manh.
Đến ngày hội, khi cả làng náo nức chuẩn bị đi chơi, tôi cũng mong mình có thể được một lần hòa vào niềm vui ấy như bao người khác. Nhưng dì ghẻ lại trộn thóc với gạo, bắt tôi nhặt riêng ra mới được đi. Nhìn đống thóc gạo lẫn lộn, tôi biết mình không thể hoàn thành kịp, và điều đó đồng nghĩa với việc tôi sẽ phải ở nhà. Tôi đã ngồi xuống, vừa làm vừa khóc, không chỉ vì tiếc cơ hội đi hội mà còn vì cảm thấy bản thân luôn bị tước đoạt những niềm vui nhỏ nhất. Nhưng rồi, nhờ sự giúp đỡ, tôi đã có thể hoàn thành công việc và được đi hội với bộ quần áo đẹp chưa từng có. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình cũng có thể tự tin bước ra ngoài, cũng có thể vui vẻ như bao người khác, dù niềm vui ấy chỉ thoáng qua.
Khi trở thành hoàng hậu, tôi từng nghĩ rằng cuộc đời mình cuối cùng cũng đã sang trang, rằng những ngày tháng khổ cực đã thực sự kết thúc. Nhưng tôi đã quá tin vào sự thay đổi ấy. Ngày tôi trở về giỗ cha, tôi vẫn mang theo sự tin tưởng như ngày xưa, vẫn nghĩ rằng dù có chuyện gì thì họ cũng là người thân của mình. Tôi không hề ngờ rằng, chính niềm tin ấy lại trở thành nguyên nhân khiến tôi phải trả giá. Khi đứng trên cây cau, tôi không nghĩ rằng đó là lần cuối cùng mình nhìn thấy thế giới theo cách bình thường. Khi thân cây bị chặt, mọi thứ xảy ra quá nhanh, tôi không kịp phản ứng, không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ trong một khoảnh khắc, tôi rơi vào khoảng không vô tận.
Nhưng cái chết không phải là dấu chấm hết đối với tôi. Tôi trở lại dưới những hình dạng khác nhau, như thể số phận vẫn chưa cho phép tôi biến mất. Tôi hóa thành chim vàng anh, bay bên cạnh nhà vua, nhưng không thể nói ra sự thật. Tôi bị giết một lần nữa, rồi hóa thành cây xoan đào, lặng lẽ đứng nhìn mọi thứ diễn ra mà không thể can thiệp. Khi trở thành khung cửi, tôi cố gắng cất lên tiếng nói, nhưng cuối cùng vẫn bị đốt cháy. Mỗi lần như vậy, tôi lại mất đi một phần của mình, không chỉ là hình hài mà còn là cảm giác về sự tồn tại. Những lần hóa thân ấy không chỉ là phép màu, mà còn là hành trình thử thách để tôi hiểu rõ hơn về chính mình và về cuộc đời.
Khi tôi trở lại làm người, tôi không còn là cô gái cam chịu ngày xưa nữa. Những gì tôi đã trải qua khiến tôi thay đổi, khiến tôi hiểu rằng cuộc sống không chỉ là chịu đựng mà còn là lựa chọn. Khi Cám đứng trước mặt tôi, run rẩy và sợ hãi, tôi có thể dễ dàng trừng phạt nó, có thể khiến nó phải chịu những gì mà tôi đã từng chịu. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn nhìn thấy một kẻ thù, mà chỉ thấy một con người đã đi sai đường. Tôi nhận ra rằng nếu mình tiếp tục nuôi dưỡng hận thù, thì mọi đau khổ sẽ không bao giờ kết thúc. Vì vậy, tôi đã chọn một con đường khác – không phải vì tôi quên, mà vì tôi không muốn trở thành một con người khác đi chỉ vì quá khứ.
Giờ đây, khi nhìn lại tất cả, tôi không còn oán trách những gì đã xảy ra nữa. Những đau khổ, mất mát, những lần tưởng chừng như không thể vượt qua, tất cả đã góp phần tạo nên con người tôi của ngày hôm nay. Tôi hiểu rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng, nhưng cách chúng ta đối diện với nó mới là điều quan trọng. Có người vì đau khổ mà trở nên cay nghiệt, có người vì bất công mà đánh mất chính mình, nhưng cũng có người, dù trải qua bao nhiêu khó khăn, vẫn giữ được lòng nhân hậu. Và tôi đã chọn trở thành người như vậy. Sau tất cả những gì đã xảy ra, điều quý giá nhất mà tôi giữ được không phải là danh phận hay quyền lực, mà là chính bản thân mình – một con người đã từng yếu đuối, nhưng cuối cùng vẫn có thể đứng vững giữa cuộc đời.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám - mẫu 5
Ngày xưa, ở một làng quê yên bình, có một cô gái tên là Tấm. Từ nhỏ, Tấm đã chịu nhiều thiệt thòi khi cha mẹ qua đời sớm, phải sống cùng dì ghẻ và người em cùng cha khác mẹ là Cám. Trong ngôi nhà ấy, Tấm luôn là người làm lụng vất vả nhất, từ việc quét dọn, nấu nướng đến những công việc nặng nhọc ngoài đồng. Trong khi đó, Cám được mẹ nuông chiều, sống an nhàn và chẳng phải động tay vào bất cứ việc gì.
Dẫu vậy, Tấm vẫn luôn giữ tấm lòng hiền hậu. Cô không than phiền, không oán trách, chỉ lặng lẽ làm việc và chấp nhận số phận. Nhưng chính sự hiền lành ấy lại khiến mẹ con Cám ngày càng lấn tới. Họ xem việc bắt nạt, sai khiến Tấm như một điều hiển nhiên, thậm chí còn cảm thấy vui vẻ khi thấy cô khổ cực.
Một ngày nọ, dì ghẻ gọi hai chị em ra và giao việc đi bắt cá ngoài đồng. Bà ta nói rằng ai bắt được nhiều cá hơn sẽ được thưởng. Nghe vậy, Tấm chăm chỉ làm việc, lội xuống ruộng từ sớm, kiên nhẫn bắt từng con cá nhỏ. Đến trưa, giỏ cá của Tấm đã đầy. Còn Cám thì mải chơi, chẳng được bao nhiêu.
Thấy vậy, Cám nảy sinh ý định xấu. Nó giả vờ quan tâm, bảo Tấm xuống ao rửa mặt cho sạch bùn. Tin lời em, Tấm vừa quay lưng thì Cám nhanh chóng trút hết cá của chị vào giỏ mình rồi chạy về trước. Khi Tấm quay lại, chỉ còn chiếc giỏ trống rỗng. Cô ngồi xuống, bật khóc nức nở vì tủi thân.
Đúng lúc đó, Bụt hiện lên, an ủi Tấm và bảo cô giữ lại con cá bống đem về nuôi. Từ đó, cá bống trở thành người bạn duy nhất của Tấm. Mỗi ngày, cô đều lén mang cơm ra cho bống ăn, trò chuyện với nó như một người thân. Nhưng niềm vui nhỏ bé ấy không kéo dài lâu. Dì ghẻ phát hiện ra và sai Cám rình theo, rồi lừa Tấm đi xa để giết thịt cá bống.
Khi Tấm trở về, gọi mãi không thấy cá bống, cô lại khóc. Bụt hiện lên lần nữa, dặn cô nhặt xương cá chôn dưới chân giường. Tấm làm theo, lòng vẫn buồn nhưng cũng dần nguôi ngoai.
Đến ngày hội làng, ai nấy đều nô nức chuẩn bị quần áo đẹp để đi chơi. Tấm cũng mong được đi, nhưng dì ghẻ lại trộn thóc với gạo, bắt cô nhặt riêng từng hạt. Biết mình không thể làm kịp, Tấm ngồi nhặt mà nước mắt rơi lã chã. Một lần nữa, Bụt xuất hiện, sai đàn chim sẻ xuống giúp Tấm. Nhờ đó, cô hoàn thành công việc và được đi hội với bộ quần áo đẹp lấy từ những thứ chôn dưới giường.
Trong lúc đi hội, Tấm vô tình làm rơi một chiếc giày xuống suối. Nhà vua đi ngang qua, nhặt được chiếc giày nhỏ xinh, liền ra lệnh tìm người vừa chân để chọn làm hoàng hậu. Sau nhiều lần thử, cuối cùng Tấm là người duy nhất mang vừa chiếc giày. Từ đó, cô trở thành hoàng hậu, sống trong cung điện.
Những tưởng cuộc đời Tấm đã sang trang, nhưng lòng đố kỵ của mẹ con Cám vẫn không thay đổi. Một lần, nhân ngày giỗ cha, Tấm xin phép về nhà. Dì ghẻ giả vờ niềm nở, sai cô trèo lên cây cau hái quả. Khi Tấm đang ở trên cao, mụ lén chặt gốc cây khiến cô rơi xuống ao mà chết.
Nhưng số phận không để Tấm biến mất. Cô hóa thành chim vàng anh bay về cung vua. Nhà vua rất yêu quý con chim ấy, luôn mang theo bên mình. Điều đó khiến Cám càng thêm ghen ghét. Một ngày, lợi dụng lúc vua vắng mặt, mẹ con Cám giết chim, lấy lông làm chăn.
Sau đó, Tấm lại hóa thành cây xoan đào, rồi thành khung cửi. Khi khung cửi phát ra những lời trách móc, mẹ con Cám sợ hãi, đem đốt. Từ đống tro tàn, mọc lên một cây thị, chỉ có một quả duy nhất.
Quả thị ấy được một bà lão nhặt về. Từ đó, mỗi ngày bà đều thấy nhà cửa được dọn dẹp gọn gàng. Một lần, bà lão rình xem thì phát hiện Tấm bước ra từ quả thị. Bà giữ Tấm lại và coi như con gái. Sau này, nhà vua tình cờ gặp lại và nhận ra Tấm, hai người đoàn tụ.
Khi Tấm trở về cung, Cám bị gọi đến. Đứng trước Tấm, Cám run rẩy, sợ hãi chờ đợi sự trừng phạt. Nhưng điều khiến nó bất ngờ là Tấm không hề nổi giận. Ánh mắt của Tấm không còn oán hận, mà chỉ là sự bình thản.
Tấm hỏi:
“Em có từng nghĩ đến những gì mình đã làm không?”
Cám im lặng. Lần đầu tiên, nó không thể nói gì để biện minh.
Tấm không trừng phạt ngay. Cô nói rằng Cám phải rời khỏi cung, tự sống bằng sức lao động của mình. Không có sự giúp đỡ của mẹ, không có sự nuông chiều như trước, Cám buộc phải tự lo cho bản thân.
Những ngày đầu, Cám gặp vô vàn khó khăn. Nó không quen làm việc, không quen với cuộc sống thiếu thốn. Nhưng chính những điều đó khiến nó dần hiểu được những gì Tấm đã từng trải qua.
Có những đêm, Cám ngồi một mình, nhớ lại quá khứ và bật khóc. Không còn ai để đổ lỗi, nó chỉ có thể đối diện với chính mình. Dần dần, Cám thay đổi. Nó học cách làm việc, học cách sống chân thành hơn với mọi người.
Nhiều năm sau, khi mọi chuyện đã lắng xuống, Cám quay lại tìm Tấm. Lần này, nó không còn là cô gái ích kỷ ngày xưa nữa. Nó cúi đầu xin lỗi, không mong được tha thứ, chỉ mong có thể nói ra những điều đã giấu kín trong lòng.
Tấm nhìn em, không nói gì một lúc lâu. Rồi cô khẽ gật đầu.
Không phải mọi lỗi lầm đều có thể xóa bỏ, nhưng con người có thể thay đổi.
Câu chuyện kết thúc không phải bằng sự trừng phạt, mà bằng sự nhận ra. Và có lẽ, đó mới là cái kết khiến người ta suy nghĩ nhiều nhất.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám - mẫu 6
Ngày xưa, ở một vùng quê nghèo nhưng yên bình, có một cô gái tên là Tấm. Từ nhỏ, Tấm đã phải chịu nhiều thiệt thòi khi cha mẹ lần lượt qua đời, để lại cô sống cùng dì ghẻ và người em cùng cha khác mẹ là Cám. Từ đó, cuộc sống của Tấm không còn những ngày tháng êm đềm như trước, mà thay vào đó là chuỗi ngày lao động vất vả, cực nhọc không ngừng nghỉ.
Mỗi ngày, khi trời còn chưa sáng, Tấm đã phải thức dậy làm việc. Từ việc quét dọn nhà cửa, nấu cơm, giặt giũ, đến những công việc nặng nhọc ngoài đồng như chăn trâu, gánh nước, tất cả đều do một tay cô đảm nhận. Trong khi đó, Cám lại được mẹ nuông chiều, sống sung sướng, không phải làm bất cứ việc gì. Dì ghẻ không những không thương xót Tấm mà còn luôn tìm cách hành hạ, bắt ép cô làm việc nhiều hơn.
Dẫu vậy, Tấm vẫn luôn giữ tấm lòng hiền hậu. Cô không oán trách, không than phiền, chỉ âm thầm chịu đựng và làm tròn bổn phận của mình. Nhưng chính sự hiền lành ấy lại khiến mẹ con Cám ngày càng lấn tới, coi việc đối xử tệ bạc với Tấm như một điều hiển nhiên.
Một ngày nọ, dì ghẻ gọi hai chị em ra và bảo đi bắt cá ngoài đồng, ai bắt được nhiều hơn sẽ được thưởng. Nghe vậy, Tấm chăm chỉ làm việc, lội xuống ruộng từ sáng sớm, kiên nhẫn bắt từng con cá. Đến trưa, giỏ cá của cô đã đầy. Còn Cám thì mải chơi, chẳng được bao nhiêu.
Thấy vậy, Cám nảy sinh lòng đố kỵ. Nó giả vờ quan tâm, bảo Tấm xuống ao rửa mặt cho sạch bùn. Tin lời em, Tấm vừa quay lưng thì Cám nhanh chóng trút hết cá của chị vào giỏ mình rồi chạy về trước. Khi Tấm quay lại, chỉ còn chiếc giỏ trống rỗng. Cô ngồi xuống, bật khóc nức nở vì tủi thân.
Đúng lúc đó, Bụt hiện lên, an ủi và giúp đỡ cô. Bụt bảo cô giữ lại con cá bống đem về nuôi. Từ đó, cá bống trở thành người bạn thân thiết duy nhất của Tấm. Mỗi ngày, cô đều lén mang cơm ra cho bống ăn, trò chuyện với nó để vơi bớt nỗi cô đơn.
Nhưng niềm vui nhỏ bé ấy cũng không kéo dài lâu. Dì ghẻ phát hiện ra và sai Cám rình theo, rồi lừa Tấm đi xa để bắt cá bống làm thịt. Khi Tấm trở về, gọi mãi không thấy bống đâu, cô lại òa khóc. Bụt lại hiện lên, bảo cô nhặt xương cá bống chôn dưới chân giường.
Đến ngày hội làng, ai nấy đều háo hức chuẩn bị quần áo đẹp để đi chơi. Tấm cũng mong được đi, nhưng dì ghẻ lại trộn thóc với gạo, bắt cô nhặt riêng từng hạt. Biết mình không thể làm kịp, Tấm vừa nhặt vừa khóc. Một lần nữa, Bụt xuất hiện, sai chim sẻ giúp cô hoàn thành công việc. Từ những thứ chôn dưới giường, Tấm có được quần áo đẹp để đi hội.
Trong lúc đi hội, Tấm vô tình đánh rơi một chiếc giày xuống suối. Nhà vua đi qua, nhặt được chiếc giày nhỏ xinh, liền ra lệnh tìm người vừa chân để chọn làm hoàng hậu. Sau nhiều lần thử, chỉ có Tấm là người vừa chiếc giày. Từ đó, cô trở thành hoàng hậu, sống trong cung điện.
Những tưởng cuộc đời đã đổi khác, nhưng lòng đố kỵ của mẹ con Cám vẫn không thay đổi. Nhân ngày giỗ cha, Tấm xin về thăm nhà. Dì ghẻ giả vờ niềm nở, sai cô trèo lên cây cau hái quả. Khi Tấm đang ở trên cao, mụ lén chặt gốc cây khiến cô rơi xuống ao mà chết.
Nhưng số phận không để Tấm biến mất. Cô lần lượt hóa thân thành chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi rồi cuối cùng là quả thị. Qua bao lần bị hãm hại, cuối cùng Tấm cũng trở lại làm người, sống cùng bà lão bán nước và sau đó được nhà vua đón về cung.
Khi Tấm trở lại, Cám bị gọi vào cung. Đứng trước Tấm, Cám run rẩy, sợ hãi chờ đợi sự trừng phạt. Nhưng điều khiến nó bất ngờ là Tấm không hề nổi giận. Ánh mắt của Tấm bình tĩnh, không còn oán hận như Cám từng tưởng tượng.
Tấm chậm rãi nói:
“Những gì em đã làm, em có còn nhớ không?”
Cám cúi đầu, không dám trả lời.
Tấm tiếp tục:
“Chị có thể trừng phạt em, nhưng như vậy thì mọi chuyện sẽ không bao giờ kết thúc.”
Câu nói ấy khiến Cám sững lại.
Tấm không xử tội ngay. Cô quyết định cho Cám một cơ hội. Cám phải rời khỏi cuộc sống nhung lụa trước đây, tự mình lao động và sống bằng chính sức lực của mình. Không còn mẹ bên cạnh, không còn ai che chở, Cám buộc phải đối diện với cuộc sống thật sự.
Những ngày đầu, Cám gặp rất nhiều khó khăn. Nó không quen làm việc, không quen với cuộc sống thiếu thốn. Có những lúc nó muốn bỏ cuộc, muốn quay lại như trước, nhưng không còn con đường nào khác.
Tấm không can thiệp. Cô chỉ âm thầm dõi theo.
Dần dần, Cám thay đổi. Từ một người lười biếng, nó bắt đầu học cách làm việc. Từ một người ích kỷ, nó dần biết quan tâm đến người khác. Những ngày lao động vất vả khiến Cám hiểu được giá trị của công sức và nỗi khổ mà Tấm đã từng trải qua.
Có những đêm, Cám ngồi một mình, nhớ lại những việc đã làm và bật khóc. Không còn ai để đổ lỗi, nó chỉ có thể đối diện với chính mình. Chính những giọt nước mắt ấy đã khiến nó thay đổi thật sự.
Một thời gian sau, Tấm cho gọi Cám vào cung.
Lần này, Cám không còn run rẩy vì sợ hãi, mà cúi đầu vì hối hận. Nó không cầu xin tha thứ, chỉ nói một câu:
“Em sai rồi.”
Tấm nhìn em rất lâu, rồi khẽ gật đầu.
Không phải mọi lỗi lầm đều có thể xóa bỏ, nhưng con người có thể thay đổi.
Tấm không đưa Cám trở lại cuộc sống cũ, nhưng cũng không đẩy nó vào tuyệt vọng. Cám được phép sống một cuộc đời mới – bình thường, giản dị nhưng chân thật.
Câu chuyện kết thúc không phải bằng sự trả thù, mà bằng sự thay đổi.
Và có lẽ, đó mới là điều khó nhất.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám - mẫu 7
Ngày xưa, ở một làng quê nghèo nhưng thanh bình, có một cô gái tên là Tấm. Từ khi còn nhỏ, Tấm đã phải chịu nhiều bất hạnh khi cha mẹ lần lượt qua đời, để lại cô sống cùng dì ghẻ và người em cùng cha khác mẹ là Cám. Cuộc sống của Tấm từ đó trở nên vất vả hơn bao giờ hết, khi cô phải làm tất cả mọi việc trong nhà, từ sáng sớm đến tối muộn mà không một lời than thở.
Mỗi ngày, khi trời còn chưa sáng, Tấm đã phải dậy quét nhà, nhóm bếp, nấu cơm, rồi lại ra đồng làm việc. Những công việc nặng nhọc dường như chưa bao giờ kết thúc. Trong khi đó, Cám lại được mẹ nuông chiều, sống trong sự sung sướng, chẳng phải làm gì. Dì ghẻ không hề thương xót Tấm mà còn luôn tìm cách hành hạ cô, xem đó như một thú vui.
Dẫu vậy, Tấm vẫn luôn giữ tấm lòng hiền hậu. Cô không oán trách số phận, chỉ âm thầm chịu đựng và hy vọng một ngày nào đó cuộc sống sẽ thay đổi. Nhưng càng nhẫn nhịn, cô lại càng bị chèn ép nhiều hơn.
Một ngày nọ, dì ghẻ sai hai chị em ra đồng bắt cá và hứa rằng ai bắt được nhiều hơn sẽ được thưởng. Tấm chăm chỉ làm việc, kiên nhẫn bắt từng con cá, đến trưa giỏ đã đầy. Còn Cám thì mải chơi, chẳng được bao nhiêu. Thấy vậy, Cám nảy sinh lòng đố kỵ, liền lừa Tấm xuống ao rửa mặt rồi trút hết cá của chị vào giỏ mình.
Khi Tấm quay lại, thấy giỏ cá trống rỗng, cô chỉ biết ngồi khóc. Đúng lúc đó, Bụt hiện lên, an ủi và giúp cô giữ lại con cá bống đem về nuôi. Từ đó, cá bống trở thành niềm an ủi duy nhất của Tấm. Nhưng niềm vui ấy cũng không kéo dài, khi dì ghẻ phát hiện và sai Cám giết mất cá bống.
Đến ngày hội, dì ghẻ lại tìm cách ngăn cản Tấm bằng việc trộn thóc với gạo bắt cô nhặt. Nhưng nhờ sự giúp đỡ, Tấm vẫn có thể đi hội với bộ quần áo đẹp. Trong lúc đi hội, cô đánh rơi chiếc giày, và chính chiếc giày ấy đã giúp cô trở thành hoàng hậu.
Cuộc sống tưởng như đã sang trang mới, nhưng lòng ghen ghét của mẹ con Cám vẫn không thay đổi. Nhân ngày giỗ cha, Tấm trở về nhà và bị dì ghẻ lừa trèo lên cây cau rồi chặt gốc, khiến cô rơi xuống ao mà chết.
Nhưng số phận không dừng lại ở đó. Tấm lần lượt hóa thân thành chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi rồi cuối cùng là quả thị. Sau bao lần bị hãm hại, cô trở lại làm người và được nhà vua đón về cung.
Khi Tấm trở lại, Cám bị gọi vào cung. Đứng trước Tấm, Cám run rẩy, tỏ ra vô cùng sợ hãi. Nó quỳ xuống, nước mắt rơi, liên tục xin tha thứ. Nhìn vẻ ngoài ấy, ai cũng nghĩ rằng Cám đã thật sự hối hận.
Tấm không vội vàng trừng phạt. Cô quyết định cho Cám một cơ hội, giống như một cách để chấm dứt mọi oán hận trong quá khứ. Cám được phép ở lại, nhưng phải tự làm việc, tự sống bằng sức lực của mình.
Những ngày đầu, Cám tỏ ra rất chăm chỉ. Nó làm việc không ngừng nghỉ, không còn lười biếng như trước. Nó nói chuyện nhẹ nhàng, cư xử khiêm tốn, khiến ai cũng nghĩ rằng nó đã thay đổi thật sự.
Nhưng Tấm không vội tin.
Sau tất cả những gì đã trải qua, cô hiểu rằng con người không thể thay đổi chỉ trong một sớm một chiều. Vì vậy, cô chỉ âm thầm quan sát, không nói gì, không can thiệp.
Thời gian trôi qua, Cám vẫn giữ vẻ ngoài ngoan ngoãn. Nhưng dần dần, Tấm nhận ra một điều gì đó không ổn. Trong ánh mắt của Cám, đôi khi vẫn xuất hiện những tia nhìn ganh ghét. Trong cách cư xử, vẫn có những lúc giả tạo.
Một lần, khi nghĩ rằng không ai để ý, Cám đã tỏ thái độ khó chịu với những người hầu khác. Một lần khác, khi nhắc đến Tấm, ánh mắt nó lại thoáng qua sự không cam lòng.
Tấm hiểu ra.
Sự thay đổi ấy chỉ là vỏ bọc.
Một ngày, Tấm cho gọi Cám đến.
Lần này, Cám vẫn quỳ xuống, vẫn xin lỗi, vẫn tỏ ra hối hận. Nhưng Tấm không còn nhìn thấy sự chân thành trong đó.
Tấm bình tĩnh nói:
“Em có thể lừa người khác, nhưng không thể lừa được chính mình.”
Cám sững lại.
Tấm tiếp tục:
“Em không thay đổi. Em chỉ đang cố gắng trở thành một người khác trong mắt người khác.”
Không khí trở nên nặng nề.
Cám im lặng. Lần này, nó không khóc, cũng không biện minh. Có lẽ, chính nó cũng hiểu rằng mình đã bị nhìn thấu.
Tấm không nổi giận. Cô chỉ nhẹ nhàng nói:
“Chị đã cho em một cơ hội. Nhưng em không chọn thay đổi.”
Sau đó, Tấm quyết định để Cám rời khỏi cung. Không phải để trừng phạt, mà để Cám tự đối diện với chính mình. Không còn ai theo dõi, không còn ai đánh giá, Cám sẽ phải tự quyết định mình sẽ trở thành người như thế nào.
Cám rời đi trong im lặng.
Không ai biết sau đó nó sống ra sao. Có thể nó sẽ tiếp tục như cũ, cũng có thể một ngày nào đó nó sẽ thật sự thay đổi.
Còn Tấm, cô không còn bận tâm nữa.
Sau tất cả, cô hiểu rằng không phải ai cũng có thể thay đổi chỉ vì được cho cơ hội. Và đôi khi, điều quan trọng không phải là thay đổi người khác, mà là biết dừng lại đúng lúc.
Câu chuyện kết thúc không phải bằng một cái kết trọn vẹn, mà bằng một sự thật: không phải mọi sai lầm đều có thể sửa chữa, và không phải mọi con người đều sẵn sàng thay đổi.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám - mẫu 8
Tôi là Cám. Nếu có ai hỏi về câu chuyện của tôi, có lẽ họ chỉ nhớ đến tôi như một kẻ xấu xa, ích kỷ, luôn tìm cách hãm hại chị mình là Tấm. Họ nói về tôi bằng những lời khinh miệt, coi tôi như nguyên nhân của mọi bất hạnh trong câu chuyện ấy. Nhưng không ai từng hỏi tôi đã nghĩ gì, đã cảm thấy ra sao trong suốt những năm tháng ấy.
Tôi sinh ra trong một gia đình không trọn vẹn. Khi còn nhỏ, tôi đã thấy mẹ mình luôn phải chịu thiệt thòi, luôn sống trong sự so sánh với người vợ trước của cha. Có lẽ chính điều đó đã khiến mẹ trở nên cay nghiệt hơn. Và tôi, từ nhỏ đã lớn lên trong những lời dạy rằng phải giành lấy, phải hơn người khác nếu không muốn bị bỏ lại phía sau.
Khi sống cùng Tấm, tôi chưa bao giờ thực sự coi chị ấy là chị. Trong mắt tôi, Tấm luôn là người “được thương hơn” – dù thực tế không phải vậy. Tôi chỉ nhìn thấy rằng ai cũng khen Tấm hiền lành, chăm chỉ, còn tôi thì bị so sánh, bị nhắc nhở. Dần dần, trong lòng tôi hình thành một cảm giác khó chịu mà chính tôi cũng không hiểu rõ – vừa ganh tị, vừa muốn chứng tỏ mình không thua kém.
Ngày hai chị em đi bắt cá, tôi đã không nghĩ nhiều như mọi người tưởng. Tôi chỉ thấy giỏ cá của Tấm đầy hơn, và trong một khoảnh khắc, tôi quyết định lấy nó. Khi tôi lừa chị xuống ao và trút cá vào giỏ mình, tôi không hề thấy áy náy ngay lúc đó. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng: “Nếu không làm vậy, mình sẽ thua.”
Nhưng khi nhìn thấy Tấm ngồi khóc một mình, tôi đã thoáng chần chừ. Chỉ là, tôi không đủ dũng cảm để quay lại.
Sau đó, mọi chuyện tiếp diễn như một thói quen. Tôi cùng mẹ làm những điều mà giờ nghĩ lại, chính tôi cũng không hiểu vì sao mình có thể làm được. Khi cá bống bị giết, khi Tấm bị bắt làm việc, khi chị bị đối xử bất công – tôi đều đứng đó, không ngăn cản, thậm chí còn tham gia.
Có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là làm điều xấu, mà là quen với việc đó.
Khi Tấm trở thành hoàng hậu, tôi đã rất bất ngờ. Trong lòng tôi không chỉ có sự ghen tị, mà còn có một cảm giác gì đó rất khó gọi tên. Tôi không hiểu vì sao một người như Tấm lại có thể có được cuộc sống ấy, trong khi tôi thì vẫn ở lại như cũ.
Sự ghen ghét ấy lớn dần theo thời gian.
Ngày Tấm về giỗ cha, tôi đã không ngăn mẹ. Tôi biết mẹ đang định làm gì, nhưng tôi không nói gì. Khi cây cau đổ xuống, khi Tấm biến mất, tôi đứng đó, cảm thấy một khoảng trống lạ lùng. Không phải là vui mừng, cũng không hoàn toàn là sợ hãi – chỉ là một cảm giác trống rỗng.
Nhưng tôi đã không dừng lại.
Khi Tấm hóa thành chim vàng anh, tôi vẫn tiếp tục hãm hại. Khi chị trở thành cây xoan đào, rồi khung cửi, tôi vẫn không buông tha. Tôi nghĩ rằng nếu không còn dấu vết nào của Tấm, mọi thứ sẽ trở lại như trước.
Nhưng không có gì trở lại như trước cả.
Dù Tấm không còn, tôi vẫn không cảm thấy hạnh phúc. Tôi trở thành hoàng hậu, sống trong cung điện, nhưng trong lòng lại luôn có một nỗi bất an. Mỗi khi nhìn thấy điều gì đó quen thuộc, tôi lại nghĩ đến chị.
Khi Tấm trở lại, tôi thực sự sợ hãi.
Không phải chỉ vì sợ bị trừng phạt, mà còn vì tôi biết mình không thể trốn tránh quá khứ nữa. Khi đứng trước mặt Tấm, tôi quỳ xuống, xin lỗi, khóc lóc – nhưng chính tôi cũng không biết trong đó có bao nhiêu phần là thật.
Tấm không trừng phạt tôi ngay. Điều đó khiến tôi bất ngờ hơn bất cứ điều gì.
Chị không mắng, không trách, chỉ nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ấy khiến tôi không dám ngẩng đầu lên. Tôi không biết chị đang nghĩ gì, nhưng tôi biết chị đã nhìn thấu tất cả.
Chị cho tôi một cơ hội.
Tôi phải rời khỏi cuộc sống cũ, tự mình làm việc, tự mình sống. Không còn mẹ bên cạnh, không còn ai che chở, tôi lần đầu tiên phải đối diện với cuộc sống thật sự.
Những ngày đầu thật sự rất khó khăn. Tôi không quen làm việc, không quen bị sai bảo, không quen với việc không có ai phục vụ mình. Có những lúc tôi cảm thấy tức giận, cảm thấy bất công.
Nhưng rồi, dần dần, tôi hiểu ra.
Những gì tôi đang trải qua, chính là những gì Tấm đã từng chịu đựng – thậm chí còn hơn thế nữa.
Có những đêm, tôi không ngủ được. Tôi nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra, từng việc một. Những lần tôi lừa dối, những lần tôi im lặng khi biết điều sai trái đang xảy ra. Tôi nhận ra rằng mình không chỉ làm sai một lần, mà đã sai quá nhiều lần.
Nhưng nhận ra không có nghĩa là có thể sửa chữa.
Khi tôi gặp lại Tấm, tôi không còn biết phải nói gì. Tôi không chắc mình đã thay đổi hay chưa. Tôi chỉ biết rằng tôi không muốn trở thành con người như trước nữa.
Tấm không trả lời ngay.
Chị nhìn tôi, ánh mắt không còn giận dữ, nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng. Có lẽ, chính chị cũng không chắc chắn.
Sau cuộc gặp đó, tôi rời đi.
Tôi không quay lại cung nữa. Tôi chọn một cuộc sống khác – đơn giản hơn, yên lặng hơn. Không ai biết tôi là ai, không ai nhắc đến quá khứ của tôi. Nhưng chính tôi thì không thể quên.
Đôi khi, tôi tự hỏi liệu mình có thật sự thay đổi hay không.
Không ai trả lời.
Có lẽ, câu trả lời không nằm ở lời nói, mà nằm ở cách tôi sống mỗi ngày sau đó.
Còn câu chuyện của tôi, nếu có ai kể lại, có lẽ vẫn sẽ như cũ. Tôi vẫn là kẻ xấu trong mắt mọi người. Nhưng với tôi, đó không còn là điều quan trọng nhất.
Điều quan trọng là tôi đã nhìn thấy chính mình – dù là quá muộn.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám - mẫu 9
Ngày xưa, ở một làng quê yên bình, có một cô gái tên là Tấm. Câu chuyện về cô từ lâu đã được truyền miệng như một hình ảnh tiêu biểu cho người con gái hiền lành, chịu thương chịu khó, cuối cùng được hưởng hạnh phúc. Nhưng nếu chỉ nhìn từ một phía, có lẽ người ta đã bỏ qua rất nhiều điều ẩn sâu phía sau những gì tưởng như đơn giản ấy.
Tấm lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn. Khi cha mẹ mất sớm, cô phải sống cùng dì ghẻ và người em cùng cha khác mẹ là Cám. Cuộc sống của Tấm từ đó trở nên khó khăn, khi cô phải làm tất cả mọi việc trong nhà, từ những việc nhỏ nhặt đến những công việc nặng nhọc ngoài đồng. Trong khi đó, Cám được mẹ nuông chiều, không phải làm gì.
Nhìn vào, ai cũng nghĩ Tấm là người đáng thương, còn mẹ con Cám là những kẻ tàn nhẫn. Điều đó không sai. Nhưng câu chuyện không chỉ có một màu như vậy.
Tấm hiền lành, nhưng sự hiền lành ấy cũng là một cách để cô tồn tại. Cô chọn im lặng, chọn chịu đựng, không phải vì cô không biết phản kháng, mà vì cô hiểu rằng trong hoàn cảnh ấy, phản kháng chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn. Sự nhẫn nhịn của Tấm không chỉ là tính cách, mà còn là một sự lựa chọn.
Ngày hai chị em đi bắt cá, Tấm làm việc chăm chỉ và bắt được nhiều cá. Khi bị Cám lừa mất hết, cô chỉ biết ngồi khóc. Nhưng có lẽ, trong sâu thẳm, cô cũng hiểu rằng đó không phải là lần cuối cùng mình bị đối xử như vậy. Cô không ngạc nhiên, chỉ là buồn.
Những lần sau đó, khi cá bống bị giết, khi bị bắt làm việc, khi bị đối xử bất công, Tấm đều im lặng. Người ta gọi đó là hiền lành. Nhưng cũng có thể đó là một sự chấp nhận – một cách để giữ cho bản thân không bị cuốn vào những xung đột mà cô biết mình không thể thắng.
Khi Tấm trở thành hoàng hậu, mọi thứ dường như thay đổi. Nhưng sự thay đổi ấy không chỉ đến từ hoàn cảnh, mà còn từ chính con người cô. Những gì cô đã trải qua không thể không để lại dấu vết.
Ngày trở về giỗ cha, Tấm vẫn tin tưởng. Nhưng niềm tin ấy đã khiến cô phải trả giá bằng mạng sống. Sau cái chết, những lần hóa thân liên tiếp không chỉ là phép màu, mà còn như một hành trình khiến cô nhìn lại tất cả.
Mỗi lần trở lại, cô không còn là Tấm của ngày xưa.
Khi hóa thành chim vàng anh, cô ở gần nhà vua nhưng không thể nói ra sự thật. Khi trở thành cây xoan đào, cô chỉ có thể lặng lẽ nhìn. Khi là khung cửi, cô bắt đầu lên tiếng – không còn im lặng như trước. Những lời nói ấy không chỉ là trách móc, mà còn là dấu hiệu của một sự thay đổi.
Tấm không còn chỉ là người chịu đựng.
Khi trở lại làm người, cô mang theo tất cả những ký ức ấy. Những đau khổ, những lần bị hãm hại, tất cả vẫn còn nguyên vẹn. Và điều đó khiến cô không thể trở lại là cô gái hiền lành như trước nữa.
Khi gặp lại Cám, Tấm không lập tức trừng phạt. Nhưng cũng không hoàn toàn tha thứ. Ánh mắt của cô lúc ấy không còn trong sáng như xưa, mà mang theo sự bình tĩnh đến lạnh lùng.
Tấm hiểu rõ mọi chuyện. Cô biết Cám đã làm gì, biết vì sao mọi chuyện lại xảy ra. Nhưng cô cũng hiểu rằng nếu chỉ trả thù, thì mọi thứ sẽ không dừng lại.
Vì vậy, cô chọn một cách khác.
Tấm cho Cám cơ hội.
Nhưng đó không phải là sự tha thứ đơn thuần. Đó là một sự lựa chọn có tính toán. Cô muốn nhìn thấy Cám sẽ làm gì khi không còn bị ép buộc, khi phải tự đối diện với chính mình.
Cám bắt đầu một cuộc sống mới. Nó làm việc, học cách sống như những người bình thường. Bề ngoài, mọi thứ dường như thay đổi.
Nhưng Tấm không vội tin.
Cô quan sát, không phải với sự nhẹ nhàng, mà với sự tỉnh táo. Cô nhận ra rằng con người không dễ thay đổi, và những gì đã ăn sâu vào bản chất không thể biến mất chỉ trong thời gian ngắn.
Có những lúc, Tấm thấy Cám thật sự cố gắng. Nhưng cũng có những lúc, cô nhận ra sự giả tạo trong ánh mắt của em mình.
Điều đó không khiến cô bất ngờ.
Bởi chính cô cũng đã thay đổi.
Trước đây, Tấm sẽ tin. Nhưng bây giờ, cô không còn dễ dàng như vậy nữa. Những gì cô đã trải qua khiến cô hiểu rằng lòng tốt nếu đặt sai chỗ, sẽ trở thành điểm yếu.
Một ngày, Tấm gọi Cám đến.
Không có sự giận dữ, không có lời trách móc. Chỉ là một cuộc đối thoại ngắn.
“Em có nghĩ mình đã thay đổi chưa?” – Tấm hỏi.
Cám không trả lời ngay. Lần đầu tiên, nó không khóc, không biện minh.
“Em không biết.” – nó nói.
Câu trả lời ấy khiến Tấm im lặng.
Bởi có lẽ, đó là câu trả lời thật nhất.
Tấm không đưa ra kết luận. Cô không nói rằng Cám đã thay đổi, cũng không nói rằng nó vẫn như cũ. Cô chỉ quyết định để mọi chuyện tiếp tục như vậy.
Không phải vì cô không quan tâm, mà vì cô hiểu rằng có những điều không thể ép buộc.
Từ đó, Cám vẫn sống trong cung, vẫn làm việc, vẫn tồn tại như một phần của cuộc sống. Không ai nhắc lại quá khứ, nhưng cũng không ai quên.
Còn Tấm, cô vẫn là hoàng hậu – nhưng không còn là cô gái ngày xưa nữa.
Cô vẫn nhân hậu, nhưng không còn ngây thơ. Cô vẫn bao dung, nhưng không còn dễ tin. Những gì đã xảy ra khiến cô trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng khiến cô giữ khoảng cách với mọi thứ xung quanh.
Câu chuyện về Tấm và Cám vẫn được kể lại như một câu chuyện cổ tích. Nhưng có lẽ, không ai biết rằng phía sau cái kết ấy không phải là một sự trọn vẹn hoàn toàn, mà là một trạng thái cân bằng – mong manh nhưng cần thiết.
Không ai hoàn toàn tốt, cũng không ai hoàn toàn xấu.
Và có lẽ, điều khó nhất không phải là phân biệt đúng sai, mà là chấp nhận rằng con người luôn phức tạp hơn những gì người ta nghĩ.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Tấm Cám - mẫu 10
Ngày xưa, ở một làng quê nghèo nhưng yên bình, có một cô gái tên là Tấm. Từ khi còn nhỏ, Tấm đã phải chịu nhiều thiệt thòi khi cha mẹ lần lượt qua đời, để lại cô sống cùng dì ghẻ và người em cùng cha khác mẹ là Cám. Cuộc sống của Tấm từ đó trở nên vất vả hơn bao giờ hết, khi cô phải làm tất cả mọi việc trong nhà, từ sáng sớm đến tối muộn mà không một lời than phiền.
Mỗi ngày, khi trời còn chưa sáng, Tấm đã dậy quét nhà, nấu cơm, giặt giũ rồi ra đồng làm việc. Những công việc nặng nhọc dường như không bao giờ kết thúc. Trong khi đó, Cám được mẹ nuông chiều, sống sung sướng, không phải làm gì. Dì ghẻ không những không thương Tấm mà còn thường xuyên mắng mỏ, hành hạ cô. Nhưng Tấm vẫn im lặng, không oán trách, chỉ lặng lẽ làm việc và chấp nhận số phận.
Một ngày nọ, dì ghẻ sai hai chị em đi bắt cá và hứa sẽ thưởng cho người bắt được nhiều hơn. Tấm chăm chỉ làm việc, bắt được đầy giỏ cá. Còn Cám thì mải chơi. Thấy vậy, Cám lừa Tấm xuống ao rửa mặt rồi trút hết cá của chị vào giỏ mình. Khi Tấm quay lại, thấy giỏ cá trống rỗng, cô chỉ biết ngồi khóc.
Bụt hiện lên an ủi và giúp cô giữ lại con cá bống đem về nuôi. Từ đó, cá bống trở thành niềm an ủi duy nhất của Tấm. Nhưng niềm vui ấy cũng không kéo dài, khi dì ghẻ phát hiện và sai Cám giết mất cá bống. Tấm lại khóc, và Bụt lại giúp cô, bảo cô nhặt xương cá chôn dưới chân giường.
Đến ngày hội làng, dì ghẻ trộn thóc với gạo bắt Tấm nhặt. Nhờ sự giúp đỡ, Tấm vẫn có thể đi hội với bộ quần áo đẹp. Trong lúc đi hội, cô đánh rơi chiếc giày, và chính chiếc giày ấy đã giúp cô trở thành hoàng hậu.
Tưởng rằng cuộc đời đã sang trang mới, nhưng lòng ghen ghét của mẹ con Cám vẫn không thay đổi. Nhân ngày giỗ cha, Tấm trở về nhà và bị dì ghẻ lừa trèo lên cây cau rồi chặt gốc, khiến cô rơi xuống ao mà chết.
Nhưng số phận không dừng lại ở đó. Tấm lần lượt hóa thân thành chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi rồi cuối cùng là quả thị. Sau bao biến cố, cô trở lại làm người và được nhà vua đón về cung.
Khi Tấm trở lại, Cám bị gọi vào cung. Đứng trước Tấm, Cám run rẩy, sợ hãi, chờ đợi sự trừng phạt. Nhưng lần này, Tấm không còn là cô gái ngày xưa nữa.
Cô đã trải qua quá nhiều đau khổ.
Cô hiểu rằng những gì đã xảy ra không thể xóa bỏ, nhưng cũng không thể tiếp tục kéo dài mãi. Nếu cứ giữ mãi oán hận, cô sẽ không bao giờ thực sự được bình yên.
Tấm nhìn Cám, ánh mắt bình tĩnh.
“Em có biết mình đã làm gì không?” – cô hỏi.
Cám cúi đầu, không dám trả lời.
Một khoảng lặng kéo dài.
Tấm không nổi giận, cũng không trách móc. Cô chỉ cảm thấy mệt mỏi – không phải vì những gì Cám đã làm, mà vì tất cả những điều đã xảy ra.
Cuối cùng, Tấm nói:
“Chị không muốn sống mãi trong quá khứ nữa.”
Câu nói ấy khiến tất cả những người có mặt đều bất ngờ.
Tấm không trừng phạt Cám. Cô cũng không nói rằng mình đã tha thứ. Cô chỉ quyết định buông bỏ.
Cám được rời khỏi cung, không bị truy cứu, không bị trừng trị. Nhưng đồng thời, nó cũng không còn liên quan đến cuộc sống của Tấm nữa.
Đó không phải là sự tha thứ hoàn toàn, mà là một sự lựa chọn – lựa chọn không để quá khứ tiếp tục ảnh hưởng đến hiện tại.
Sau đó, cuộc sống trong cung dần trở lại bình thường.
Nhưng đối với Tấm, mọi thứ đã thay đổi.
Cô không còn là cô gái cam chịu ngày xưa, cũng không phải là người mang trong mình nỗi oán hận. Những gì cô đã trải qua khiến cô hiểu rằng điều quan trọng nhất không phải là đúng sai, mà là cách con người đối diện với nó.
Có những buổi chiều, Tấm đứng một mình trong cung, nhìn ra xa. Gió thổi nhẹ, mang theo những ký ức cũ. Cô không quên, nhưng cũng không còn đau như trước.
Cô nhớ về những ngày tháng khó khăn, nhớ về những lần bị hãm hại, nhưng tất cả giờ đây chỉ như những câu chuyện đã qua.
Có lẽ, điều khiến cô thay đổi nhiều nhất không phải là việc trở thành hoàng hậu, mà là những lần mất đi rồi lại trở về. Mỗi lần như vậy, cô lại hiểu thêm một điều về cuộc sống.
Rằng không phải mọi thứ đều cần một cái kết rõ ràng.
Rằng không phải ai cũng xứng đáng với sự tha thứ, nhưng cũng không cần thiết phải giữ mãi hận thù.
Và rằng, đôi khi, buông bỏ là cách duy nhất để bản thân được thanh thản.
Câu chuyện về Tấm vẫn được kể lại như một câu chuyện cổ tích có hậu. Nhưng có lẽ, cái kết thật sự không nằm ở việc cô trở thành hoàng hậu, mà ở việc cô tìm được sự bình yên trong chính mình.
Sau tất cả những gì đã xảy ra, điều còn lại không phải là chiến thắng hay thất bại, không phải là đúng hay sai.
Mà là một tâm hồn đã đi qua giông bão, và cuối cùng chọn cách lặng yên.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Thánh Gióng
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Thạch Sanh
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Làng (Kim Lân)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Lặng lẽ Sa Pa (Nguyễn Thành Long)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà (Nguyễn Quang Sáng)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Những ngôi sao xa xôi (Lê Minh Khuê)
Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:
- Mục lục Văn thuyết minh
- Mục lục Văn tự sự
- Mục lục Văn nghị luận xã hội
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 1
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 2
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9 và Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 9 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Friends plus
- Lớp 9 Kết nối tri thức
- Soạn văn 9 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 9 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 9 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 9 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - KNTT
- Giải sgk Tin học 9 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 9 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 9 - KNTT
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - KNTT
- Lớp 9 Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 9 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 9 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 9 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 9 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - CTST
- Giải sgk Tin học 9 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 9 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 9 - CTST
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - CTST
- Lớp 9 Cánh diều
- Soạn văn 9 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn văn 9 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 9 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 9 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 9 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 9 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 9 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 9 - Cánh diều
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

