10+ Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (điểm cao)
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà (Nguyễn Quang Sáng) điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Viết truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (mẫu 1)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (mẫu 2)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (mẫu 3)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (mẫu 4)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (mẫu 5)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (mẫu 6)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (mẫu 7)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (mẫu 8)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (mẫu 9)
- Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (mẫu khác)
10+ Truyện kể sáng tạo Chiếc lược ngà (điểm cao)
Dàn ý Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà
I. Mở bài
- Giới thiệu truyện Chiếc lược ngà
- Dẫn vào hướng kể sáng tạo (bé Thu lớn lên / ông Ba kể lại…)
II. Thân bài
1. Cốt truyện chính (70%)
- Ông Sáu xa nhà đi kháng chiến
- Bé Thu không nhận cha vì vết thẹo
- Ông Sáu buồn nhưng vẫn yêu con
- Trước lúc chia tay → bé Thu nhận cha, gọi “ba”
2. Chi tiết quan trọng
- Ông Sáu làm chiếc lược ngà tặng con
- Dồn hết tình cảm vào chiếc lược
- Hi sinh trước khi kịp trao
3. Sáng tạo (30%)
- Bé Thu lớn lên nhận được lược
- Hiểu tình cha, luôn trân trọng và nhớ về cha
III. Kết bài
- Khẳng định: tình cha con sâu nặng
- Liên hệ: biết yêu thương, trân trọng gia đình.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà - mẫu 1
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày tôi nhận được chiếc lược ngà từ tay một người đồng đội của cha. Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng có những kỉ niệm vẫn ở lại rất rõ trong tâm trí tôi. Mỗi lần nhìn chiếc lược ấy, tôi lại nhớ đến cha – người mà tôi đã từng không chịu gọi một tiếng “ba”, nhưng cũng là người mà tôi yêu thương nhất. Tôi – bé Thu ngày nào – giờ đã lớn, nhưng câu chuyện về cha tôi, về chiếc lược ngà, vẫn luôn sống mãi trong lòng.
Tôi sinh ra trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Cha tôi – ông Sáu – phải đi kháng chiến từ khi tôi còn rất nhỏ. Trong trí nhớ của tôi lúc ấy, cha chỉ là một người trong tấm ảnh cũ mà mẹ thường cho xem. Tôi quen với hình ảnh ấy đến mức khi gặp lại cha ngoài đời, tôi không thể nhận ra.
Ngày cha trở về, tôi đã không nhận ra cha mình. Vết thẹo dài trên mặt đã làm gương mặt cha khác đi rất nhiều so với bức ảnh. Tôi sợ hãi, né tránh và nhất quyết không gọi cha là “ba”. Đối với một đứa trẻ như tôi khi đó, điều tôi tin là hình ảnh trong trí nhớ, chứ không phải người đàn ông đang đứng trước mặt.
Cha tôi đã rất buồn. Tôi biết điều đó, dù khi ấy tôi không hiểu hết. Cha cố gắng gần gũi tôi, gọi tôi, chăm sóc tôi, nhưng tôi lại lạnh lùng, xa cách. Tôi nhớ rõ ánh mắt của cha mỗi lần nhìn tôi – vừa yêu thương, vừa đau lòng. Nhưng tôi vẫn không thay đổi, vẫn giữ khoảng cách với cha.
Những ngày cha ở nhà trôi qua rất nhanh. Tôi vẫn giữ thái độ cứng đầu của mình. Ngay cả khi cha muốn ôm tôi, tôi cũng tìm cách tránh né. Tôi không hiểu rằng mỗi khoảnh khắc ấy đều rất quý giá đối với cha, bởi cha biết rằng mình sẽ sớm phải rời đi.
Chỉ đến khi chia tay, mọi thứ mới thay đổi. Khi cha chuẩn bị lên đường, tôi đứng nhìn từ xa. Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng. Khi nhìn kĩ gương mặt cha, tôi chợt nhận ra điều gì đó quen thuộc. Vết thẹo không còn khiến tôi sợ nữa, mà khiến tôi hiểu ra rằng đó chính là cha mình.
Khoảnh khắc tôi gọi tiếng “ba” đầu tiên cũng là lúc cha chuẩn bị rời đi. Tiếng gọi ấy bật ra như một sự dồn nén lâu ngày. Tôi chạy đến ôm chặt lấy cha, không muốn rời. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Cha vẫn phải đi, còn tôi chỉ biết đứng đó, nhìn theo.
Sau khi trở lại chiến khu, cha tôi luôn nhớ đến tôi. Điều đó tôi chỉ biết sau này, qua lời kể của bác Ba – người đồng đội của cha. Cha đã dồn tất cả tình cảm của mình vào việc làm một chiếc lược ngà để tặng tôi.
Chiếc lược ấy không chỉ là một món quà, mà là tình yêu của cha dành cho tôi. Cha đã tỉ mỉ khắc từng chiếc răng lược, nâng niu nó như một vật quý giá. Trên chiếc lược, cha còn khắc dòng chữ dành cho tôi. Mỗi chi tiết nhỏ đều chứa đựng tình cảm sâu nặng.
Nhưng chiến tranh không cho cha cơ hội thực hiện mong muốn của mình. Trong một trận càn, cha đã hi sinh. Trước lúc mất, cha đã gửi lại chiếc lược cho bác Ba, nhờ mang về cho tôi. Đó là điều cuối cùng cha nghĩ đến.
Ngày tôi nhận được chiếc lược, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không còn là đứa trẻ ngây thơ ngày nào, mà đã hiểu được tình cảm của cha. Chiếc lược trong tay tôi không chỉ là kỉ vật, mà còn là minh chứng cho tình cha con thiêng liêng.
Nguyễn Quang Sáng đã kể lại câu chuyện ấy, nhưng đối với tôi, đó không chỉ là một câu chuyện, mà là cuộc đời, là kí ức. Mỗi lần nhớ lại, tôi lại thấy vừa đau, vừa ấm.
Sau này, khi trưởng thành, tôi đã chọn đi theo con đường của cha. Không phải vì tôi muốn trở thành anh hùng, mà vì tôi muốn tiếp nối điều mà cha đã làm. Tôi mang theo chiếc lược bên mình như một lời nhắc nhở.
Có những lúc, trong những ngày khó khăn, tôi lấy chiếc lược ra nhìn. Những vết khắc trên đó như vẫn còn nguyên hơi ấm của cha. Tôi cảm thấy như cha vẫn đang ở bên, dõi theo mình.
Tôi cũng hiểu rằng, nếu ngày ấy tôi nhận ra cha sớm hơn, có lẽ tôi đã có nhiều thời gian hơn để ở bên cha. Nhưng cuộc sống không có “nếu”. Điều tôi có thể làm là trân trọng những gì còn lại.
Chiếc lược ngà giờ đây không còn chỉ là của riêng tôi. Nó là một phần của câu chuyện, của một thời kì lịch sử. Nhưng đối với tôi, nó vẫn là kỉ vật thiêng liêng nhất.
Tôi đã từng nghĩ rằng chiến tranh chỉ mang đến mất mát. Nhưng qua câu chuyện của mình, tôi hiểu rằng trong những mất mát ấy vẫn có những tình cảm rất đẹp. Tình cha con của tôi và cha là một trong số đó.
Nguyễn Quang Sáng đã viết nên câu chuyện ấy, nhưng chính cuộc sống đã làm cho nó trở nên chân thật và cảm động. Và tôi – người trong cuộc – sẽ luôn mang theo nó như một phần không thể thiếu.
Giờ đây, mỗi khi nhìn chiếc lược, tôi không còn chỉ nhớ đến nỗi đau mất cha, mà còn nhớ đến tình yêu mà cha đã dành cho mình. Một tình yêu lặng lẽ, nhưng sâu sắc và bền bỉ.
Và tôi tin rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu, chiếc lược ngà ấy vẫn sẽ tiếp tục kể lại câu chuyện về cha tôi – một người cha đã yêu con bằng tất cả những gì mình có.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà - mẫu 2
Tôi đã đi qua những năm tháng chiến tranh với nhiều kỉ niệm không thể nào quên, nhưng có một câu chuyện mà mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn không khỏi xúc động. Đó là câu chuyện về người đồng đội của tôi – anh Sáu – và chiếc lược ngà mà anh đã gửi gắm cả tình yêu thương dành cho con gái mình. Tôi là người đã chứng kiến tất cả, từ những ngày anh còn sống đến khoảnh khắc cuối cùng, và cũng là người mang chiếc lược ấy về cho con anh, thực hiện lời hứa mà anh đã trao lại.
Anh Sáu là một người lính kiên cường, nhưng trong sâu thẳm, anh luôn là một người cha giàu tình cảm. Những ngày ở chiến khu, thỉnh thoảng anh lại nhắc đến con gái mình – bé Thu – với một ánh mắt đầy thương nhớ. Anh kể rằng ngày anh trở về thăm nhà sau nhiều năm xa cách, con bé đã không nhận ra anh, vì vết thẹo trên mặt khiến anh khác đi so với trước.
Khi kể đến đó, anh thường im lặng một lúc lâu. Tôi hiểu rằng đó là nỗi đau mà anh luôn giữ trong lòng. Một người cha, sau bao năm xa con, chỉ mong được nghe con gọi một tiếng “ba”, nhưng lại không được đáp lại. Nỗi đau ấy không phải ai cũng có thể thấu hiểu.
Anh kể rằng trong những ngày ở nhà, anh đã cố gắng gần gũi con, nhưng con bé lại luôn tìm cách tránh né. Anh không trách con, chỉ buồn. Có lần, anh nói với tôi rằng anh chỉ mong có thêm thời gian, để con có thể hiểu mình hơn. Nhưng chiến tranh không cho anh điều đó.
Khoảnh khắc khiến anh nhớ nhất, và cũng khiến tôi xúc động nhất khi nghe kể, là lúc chia tay. Khi anh chuẩn bị lên đường, bé Thu bất ngờ gọi tiếng “ba”. Tiếng gọi ấy đến muộn, nhưng lại chứa đựng tất cả tình cảm mà con bé đã kìm nén. Anh kể rằng lúc ấy, anh chỉ muốn ôm con thật chặt, nhưng thời gian không cho phép.
Sau khi trở lại chiến khu, anh Sáu thay đổi rất nhiều. Anh không còn nhắc đến nỗi buồn nữa, mà dành toàn bộ tâm trí vào việc làm một chiếc lược ngà để tặng con. Khi anh tìm được một khúc ngà voi, tôi thấy ánh mắt anh sáng lên như một đứa trẻ.
Anh bắt đầu làm lược trong những lúc rảnh rỗi hiếm hoi. Công việc không hề đơn giản, nhưng anh làm rất tỉ mỉ. Từng chiếc răng lược được anh gọt giũa cẩn thận, như thể anh đang gửi gắm từng chút tình cảm của mình vào đó. Tôi đã nhiều lần ngồi bên cạnh, nhìn anh làm việc, và cảm nhận được sự kiên nhẫn cùng tình yêu thương trong từng động tác.
Có lần, anh đưa chiếc lược cho tôi xem. Trên đó, anh đã khắc dòng chữ dành cho con gái. Những nét chữ không thật đều, nhưng lại rất chân thành. Tôi hiểu rằng đối với anh, chiếc lược ấy không chỉ là một món quà, mà là tất cả những gì anh muốn dành cho con.
Những ngày sau đó, anh vẫn giữ chiếc lược bên mình, nâng niu như một vật quý giá. Mỗi khi nhớ con, anh lại lấy ra nhìn. Tôi biết rằng trong lòng anh, chiếc lược ấy là sợi dây nối giữa anh và con gái, dù họ đang ở cách xa nhau.
Nhưng chiến tranh không cho con người ta nhiều cơ hội. Trong một trận càn lớn của địch, đơn vị chúng tôi bị tấn công bất ngờ. Trận chiến diễn ra ác liệt, và anh Sáu đã bị thương nặng. Khi tôi chạy đến bên anh, anh đã rất yếu.
Trong giây phút cuối cùng, anh không nói nhiều. Anh chỉ lấy chiếc lược từ trong túi ra, đưa cho tôi, ánh mắt như muốn nhờ cậy. Tôi hiểu ngay điều anh muốn. Tôi nắm chặt tay anh, gật đầu. Đó là lời hứa mà tôi không bao giờ quên.
Sau khi anh hi sinh, tôi giữ chiếc lược bên mình. Những ngày sau đó, mỗi lần nhìn chiếc lược, tôi lại nhớ đến anh. Tôi tự nhủ rằng dù có khó khăn đến đâu, tôi cũng phải mang nó về cho bé Thu, để hoàn thành lời hứa với người đã khuất.
Nhiều năm trôi qua, chiến tranh vẫn tiếp diễn. Mãi đến khi có cơ hội, tôi mới tìm được về nơi bé Thu sinh sống. Khi gặp lại con bé, tôi nhận ra nó đã lớn hơn nhiều. Ánh mắt của nó khiến tôi nhớ đến anh Sáu.
Tôi trao chiếc lược cho Thu. Khi nhận lấy, con bé run run. Nó nhìn chiếc lược rất lâu, như đang cố cảm nhận điều gì đó. Rồi nước mắt nó rơi. Tôi không nói gì, chỉ đứng lặng, để cho hai cha con – dù cách xa – có thể gặp lại nhau theo cách riêng của họ.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra rằng lời hứa của mình cuối cùng cũng đã được thực hiện. Nhưng hơn thế, tôi hiểu rằng tình cảm mà anh Sáu dành cho con không hề mất đi. Nó vẫn còn đó, trong chiếc lược, trong kí ức, và trong trái tim của người ở lại.
Nguyễn Quang Sáng đã kể lại câu chuyện này bằng tất cả sự chân thực và xúc động. Nhưng đối với tôi, đó không chỉ là một câu chuyện, mà là một phần cuộc đời, một kỉ niệm không thể nào quên.
Giờ đây, khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh anh Sáu ngồi tỉ mỉ làm chiếc lược, thấy ánh mắt anh khi nhắc đến con, và thấy cả khoảnh khắc cuối cùng khi anh trao lại niềm tin cho tôi. Tất cả như vẫn còn nguyên vẹn.
Chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng làm sáng lên những tình cảm thiêng liêng. Tình cha con của anh Sáu và bé Thu là một trong những điều như thế. Và tôi, người chứng kiến, sẽ luôn mang theo câu chuyện ấy như một lời nhắc nhở về những gì con người có thể dành cho nhau, ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà - mẫu 3
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ ngày mình nhận được chiếc lược ngà từ tay một người đồng đội của cha. Khoảnh khắc ấy, dường như tất cả những kí ức đã bị chôn sâu trong tôi bỗng sống dậy. Tôi đứng lặng, cầm chiếc lược trên tay, mà không nói được lời nào. Người ta bảo rằng thời gian có thể làm con người quên đi nhiều thứ, nhưng đối với tôi, những gì liên quan đến cha – đến Nguyễn Quang Sáng đã kể lại – lại càng ngày càng rõ ràng hơn.
Ngày ấy, tôi còn là một đứa trẻ bướng bỉnh và ngây thơ. Tôi lớn lên chỉ với mẹ, còn cha thì đi kháng chiến từ rất sớm. Hình ảnh duy nhất tôi biết về cha là tấm ảnh cũ mà mẹ vẫn giữ. Trong tâm trí tôi, cha là người trong bức ảnh ấy, với gương mặt không hề có vết thẹo.
Vì thế, khi cha trở về sau nhiều năm xa cách, tôi đã không nhận ra. Người đàn ông đứng trước mặt tôi có gương mặt khác hẳn với hình ảnh trong trí nhớ. Vết thẹo dài khiến tôi sợ hãi. Tôi không tin đó là cha mình, và nhất quyết không chịu gọi một tiếng “ba”.
Tôi còn nhớ rõ những ngày cha ở nhà. Cha luôn tìm cách gần gũi tôi, gọi tôi, quan tâm đến tôi. Nhưng tôi lại lạnh lùng, xa cách, thậm chí còn tỏ ra khó chịu. Lúc ấy, tôi không hiểu được ánh mắt của cha – ánh mắt vừa buồn bã, vừa đầy yêu thương.
Có lần, cha gắp thức ăn cho tôi, tôi đã hất ra. Hành động ấy bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy ân hận. Nhưng khi đó, tôi chỉ là một đứa trẻ, sống theo cảm nhận của mình, không hiểu được nỗi lòng của người lớn.
Những ngày ấy trôi qua nhanh chóng. Cha không trách tôi, không la mắng, chỉ lặng lẽ chịu đựng. Có lẽ cha hiểu rằng cần có thời gian để tôi chấp nhận. Nhưng chiến tranh lại không cho cha thời gian đó.
Khoảnh khắc khiến tôi nhớ nhất là lúc chia tay. Khi cha chuẩn bị lên đường, tôi đứng nhìn từ xa. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác lạ. Khi nhìn kĩ gương mặt cha, tôi chợt nhận ra rằng dù có vết thẹo, đó vẫn là cha tôi.
Tiếng “ba” tôi gọi khi ấy như vỡ ra từ trong lòng. Tôi chạy đến ôm chặt lấy cha, không muốn rời. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Cha vẫn phải đi. Tôi chỉ biết khóc và níu giữ, nhưng không thể thay đổi được điều gì.
Sau lần chia tay ấy, tôi sống trong nỗi nhớ và sự hối hận. Tôi tự trách mình vì đã không nhận ra cha sớm hơn, vì đã không dành cho cha những tình cảm mà cha xứng đáng nhận được. Nhưng lúc đó, tôi vẫn chưa hiểu hết tình yêu của cha.
Chỉ đến khi tôi nhận được chiếc lược ngà, tôi mới thực sự hiểu. Người đồng đội của cha đã mang chiếc lược đến cho tôi, cùng với câu chuyện về những ngày cha ở chiến khu. Khi nghe kể, tôi không thể kìm được nước mắt.
Cha đã làm chiếc lược ấy dành cho tôi. Từng chiếc răng lược được gọt giũa tỉ mỉ, từng nét khắc đều chứa đựng tình yêu thương. Cha đã dồn tất cả nỗi nhớ, tất cả tình cảm vào chiếc lược ấy. Tôi cầm nó trên tay, cảm nhận được như cha đang ở rất gần.
Nhưng cha đã không còn nữa. Cha đã hi sinh trước khi kịp trao chiếc lược cho tôi. Điều đó khiến tôi đau đớn hơn bất cứ điều gì. Tôi đã có cơ hội gọi cha, nhưng lại không có cơ hội được sống bên cha lâu hơn.
Từ ngày đó, chiếc lược ngà trở thành vật quý giá nhất đối với tôi. Tôi luôn giữ nó bên mình, như một cách để giữ lại hình ảnh của cha. Mỗi lần nhìn chiếc lược, tôi lại nhớ đến cha, nhớ đến những gì mình đã bỏ lỡ.
Nguyễn Quang Sáng đã kể lại câu chuyện ấy, nhưng đối với tôi, đó không chỉ là một câu chuyện. Đó là cuộc đời, là kí ức, là một phần không thể thiếu trong con người tôi.
Khi lớn lên, tôi dần hiểu hơn về chiến tranh, về những hi sinh mà cha và nhiều người khác đã trải qua. Tôi hiểu rằng cha không chỉ là cha của riêng tôi, mà còn là một người lính, một người đã cống hiến cho đất nước.
Nhưng dù là ai, cha vẫn luôn là người cha yêu thương con hết mực. Tình cảm ấy không thể bị chiến tranh làm mất đi. Nó vẫn tồn tại, trong chiếc lược, trong kí ức, và trong trái tim tôi.
Có những lúc, tôi ngồi một mình, cầm chiếc lược và nghĩ về cha. Tôi tưởng tượng ra cảnh cha ngồi tỉ mỉ làm lược, ánh mắt đầy yêu thương. Tôi cảm thấy như mình có thể nhìn thấy cha, dù chỉ trong tâm trí.
Tôi cũng tự hỏi rằng nếu cha còn sống, cuộc sống của tôi sẽ như thế nào. Nhưng tôi biết rằng không nên sống trong những giả định. Điều quan trọng là tôi phải trân trọng những gì cha đã để lại.
Chiếc lược ngà không chỉ là kỉ vật, mà còn là lời nhắc nhở. Nhắc tôi nhớ về tình cha, về những hi sinh, và về cách sống. Nó giúp tôi hiểu rằng có những điều giản dị nhưng lại vô cùng thiêng liêng.
Giờ đây, khi đã trưởng thành, tôi không còn là cô bé bướng bỉnh ngày nào. Tôi hiểu được giá trị của tình cảm gia đình, hiểu được sự hi sinh của cha. Và tôi luôn tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng.
Nguyễn Quang Sáng đã viết nên câu chuyện ấy để mọi người hiểu hơn về tình cha con trong chiến tranh. Còn tôi, tôi sống với câu chuyện ấy mỗi ngày, như một phần của cuộc đời mình.
Và có lẽ, điều khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn là biết rằng, dù cha không còn, nhưng tình yêu của cha vẫn ở lại. Nó không mất đi, mà chỉ chuyển sang một cách tồn tại khác – lặng lẽ, nhưng bền vững.
Chiếc lược ngà trong tay tôi giờ đây không chỉ là một vật kỉ niệm. Nó là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa cha và con, giữa những gì đã mất và những gì còn lại.
Và tôi tin rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu, tôi vẫn sẽ luôn nhớ về cha, nhớ về tiếng “ba” ngày ấy, và nhớ về tình yêu mà cha đã dành cho tôi – một tình yêu lặng lẽ nhưng không bao giờ phai nhạt.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà - mẫu 4
Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng có những kỉ niệm vẫn còn ở lại trong tôi, rõ ràng như mới hôm qua. Tôi đã từng là người lính, đã đi qua những ngày tháng gian khổ cùng đồng đội. Trong số những người tôi từng gặp, từng gắn bó, có một người mà tôi không bao giờ quên – anh Sáu. Và cùng với anh, là câu chuyện về chiếc lược ngà, một câu chuyện mà Nguyễn Quang Sáng đã kể lại, nhưng đối với tôi, đó không chỉ là văn chương, mà là một phần đời thật.
Ngày ấy, khi còn ở chiến khu, anh Sáu thường kể cho tôi nghe về con gái mình. Giọng anh không bao giờ lớn, nhưng luôn có một điều gì đó rất sâu trong từng lời nói. Anh nói về bé Thu – đứa con mà anh xa cách từ khi còn nhỏ, và chỉ có cơ hội gặp lại trong một thời gian ngắn ngủi.
Tôi nhớ lần đầu anh kể về cuộc gặp lại con. Anh nói rằng con bé không nhận ra anh, vì vết thẹo trên mặt khiến anh khác đi so với trước. Khi kể đến đó, anh cười, nhưng tôi biết trong lòng anh không hề nhẹ nhàng. Một người cha bị chính con mình từ chối, đó là nỗi đau không dễ gì nói thành lời.
Anh kể về những ngày ở nhà, khi anh cố gắng gần gũi con, nhưng con bé lại luôn tránh né. Anh không trách con, chỉ buồn. Có lần, anh nói với tôi rằng anh chỉ mong con hiểu mình, nhưng thời gian lại không đủ. Chiến tranh đã lấy đi của anh cơ hội được làm tròn vai trò của một người cha.
Điều khiến anh day dứt nhất chính là khoảnh khắc chia tay. Khi anh chuẩn bị lên đường, bé Thu bất ngờ gọi tiếng “ba”. Tiếng gọi ấy đến muộn, nhưng lại khiến anh xúc động đến mức không nói nên lời. Anh kể rằng đó là giây phút hạnh phúc nhất, nhưng cũng là đau lòng nhất.
Sau khi trở lại chiến khu, tôi thấy anh thay đổi. Anh không còn nhắc nhiều đến nỗi buồn, mà tập trung vào việc làm một chiếc lược ngà. Khi anh tìm được một khúc ngà voi, ánh mắt anh sáng lên. Tôi hiểu rằng đối với anh, đó không chỉ là vật liệu, mà là cơ hội để gửi gắm tình cảm.
Anh làm chiếc lược rất tỉ mỉ. Từng chiếc răng lược được gọt giũa cẩn thận, từng đường nét đều được anh chăm chút. Tôi đã nhiều lần ngồi bên cạnh, nhìn anh làm việc trong im lặng. Không cần nói gì, tôi cũng hiểu được tình cảm anh dành cho con.
Có lần, anh đưa chiếc lược cho tôi xem. Trên đó, anh khắc những dòng chữ dành cho bé Thu. Những nét chữ không thật đẹp, nhưng lại rất chân thành. Tôi cầm chiếc lược trên tay, cảm thấy như đang cầm một phần trái tim của anh.
Những ngày sau đó, chiếc lược luôn được anh mang theo bên mình. Mỗi khi rảnh, anh lại lấy ra nhìn, lau chùi cẩn thận. Tôi biết rằng đó là cách anh giữ liên lạc với con, dù họ đang ở cách xa nhau.
Nhưng chiến tranh không cho con người ta nhiều thời gian. Trong một trận càn lớn, đơn vị chúng tôi bị tấn công. Trận chiến diễn ra ác liệt, và anh Sáu đã bị thương nặng. Khi tôi đến bên anh, anh đã rất yếu, nhưng vẫn cố giữ tỉnh táo.
Trong giây phút cuối cùng, anh không nói nhiều. Anh chỉ lấy chiếc lược ra, đưa cho tôi, ánh mắt đầy tin tưởng. Tôi hiểu ngay điều anh muốn. Tôi nắm chặt tay anh, gật đầu. Đó là lời hứa mà tôi mang theo suốt những năm tháng sau này.
Sau khi anh hi sinh, tôi giữ chiếc lược bên mình. Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ đến anh. Không chỉ là người đồng đội, mà là một người cha đã yêu con bằng tất cả những gì mình có.
Nhiều năm trôi qua, chiến tranh kết thúc. Tôi trở về cuộc sống bình thường, nhưng lời hứa với anh Sáu vẫn luôn ở trong tôi. Tôi biết rằng mình phải tìm gặp bé Thu, phải trao lại chiếc lược cho con bé.
Ngày tôi gặp lại Thu, con bé đã lớn. Tôi nhận ra trong ánh mắt nó có điều gì đó giống anh Sáu. Khi tôi đưa chiếc lược cho nó, nó cầm lấy rất chặt, như sợ mất đi. Nước mắt nó rơi, nhưng nó không khóc thành tiếng.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như lời hứa của mình đã được hoàn thành. Nhưng hơn thế, tôi hiểu rằng tình cảm của anh Sáu không hề mất đi. Nó vẫn còn đó, trong chiếc lược, trong trái tim của con gái anh.
Nguyễn Quang Sáng đã viết lại câu chuyện này để nhiều người biết đến. Nhưng đối với tôi, điều quan trọng không phải là câu chuyện được kể lại như thế nào, mà là những gì nó mang lại.
Giờ đây, khi đã già, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh anh Sáu ngồi làm lược, thấy ánh mắt anh khi nhắc đến con, và thấy cả khoảnh khắc cuối cùng khi anh trao lại niềm tin cho tôi. Những hình ảnh ấy không bao giờ phai nhạt.
Chiến tranh đã qua đi, nhưng những gì nó để lại vẫn còn. Không chỉ là những mất mát, mà còn là những tình cảm thiêng liêng. Tình cha con của anh Sáu và bé Thu là một trong những điều như thế.
Có những câu chuyện không cần phải ồn ào, không cần phải lớn lao, nhưng vẫn đủ sức làm người ta nhớ mãi. Câu chuyện về chiếc lược ngà là một câu chuyện như vậy. Nó lặng lẽ, nhưng sâu sắc.
Và tôi, người đã chứng kiến tất cả, sẽ luôn mang theo câu chuyện ấy như một phần của cuộc đời mình. Không phải để nhớ về nỗi đau, mà để nhớ về tình người – thứ vẫn tồn tại, ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà - mẫu 5
Tôi không phải là người đã trực tiếp chứng kiến những năm tháng chiến tranh, cũng chưa từng gặp ông Sáu hay bé Thu ngoài đời. Nhưng câu chuyện về chiếc lược ngà mà Nguyễn Quang Sáng kể lại đã đến với tôi qua lời của những người đi trước. Ban đầu, tôi chỉ nghe như một câu chuyện bình thường, nhưng càng nghe, tôi càng cảm nhận được chiều sâu của tình cảm trong đó.
Người kể cho tôi nghe câu chuyện ấy là một bác cựu chiến binh trong làng. Bác không kể một cách vội vàng, mà chậm rãi, như đang sống lại từng kỉ niệm. Qua lời bác, hình ảnh ông Sáu hiện lên rất rõ – một người lính, nhưng đồng thời cũng là một người cha đầy tình yêu thương.
Bác kể rằng ông Sáu đã xa nhà từ khi con gái còn nhỏ. Trong những năm tháng chiến tranh, ông không có cơ hội gặp lại con, chỉ có thể nhớ về con qua những kỉ niệm ít ỏi. Khi nghe đến đó, tôi đã cảm thấy thương, nhưng chưa thực sự hiểu hết.
Câu chuyện trở nên xúc động hơn khi bác kể về lần ông Sáu trở về thăm nhà. Đó là một cuộc gặp gỡ mà lẽ ra phải rất hạnh phúc, nhưng lại không trọn vẹn. Bé Thu – con gái ông – đã không nhận ra cha mình, vì vết thẹo trên mặt khiến ông khác đi so với trước.
Tôi tưởng tượng ra cảnh ấy, và cảm thấy trong lòng có chút nghẹn lại. Một người cha đứng trước con mình, mong được nhận lại tình cảm, nhưng lại bị từ chối. Điều đó hẳn phải đau đớn lắm. Nhưng bác nói rằng ông Sáu không trách con, chỉ buồn.
Những ngày ở nhà của ông Sáu không dài. Ông cố gắng gần gũi con, nhưng bé Thu vẫn giữ khoảng cách. Bác kể rằng có những lúc ông chỉ biết đứng nhìn con từ xa, ánh mắt đầy yêu thương nhưng cũng rất bất lực. Khi nghe đến đó, tôi bắt đầu hiểu hơn về nỗi đau của một người cha.
Khoảnh khắc khiến tôi nhớ nhất là lúc chia tay. Khi ông Sáu chuẩn bị lên đường, bé Thu bất ngờ gọi tiếng “ba”. Tiếng gọi ấy đến muộn, nhưng lại khiến mọi thứ thay đổi. Tôi có thể hình dung ra cảm xúc của ông Sáu lúc ấy – vừa hạnh phúc, vừa tiếc nuối.
Sau khi trở lại chiến khu, ông Sáu đã làm một chiếc lược ngà để tặng con. Đây là chi tiết mà bác kể rất kĩ, như thể bác muốn tôi hiểu rõ hơn về tình cảm của ông. Ông đã tỉ mỉ làm từng chiếc răng lược, nâng niu nó như một vật quý giá.
Bác nói rằng chiếc lược ấy không chỉ là một món quà, mà là tất cả tình yêu mà ông Sáu muốn dành cho con. Khi nghe đến đó, tôi chợt nhận ra rằng có những tình cảm không thể nói thành lời, mà chỉ có thể thể hiện qua hành động.
Nhưng chiến tranh không cho ông Sáu cơ hội hoàn thành mong muốn của mình. Trong một trận chiến, ông đã hi sinh. Trước khi mất, ông gửi lại chiếc lược cho người đồng đội, nhờ mang về cho con. Chi tiết ấy khiến tôi lặng đi một lúc lâu.
Tôi hỏi bác rằng sau đó chiếc lược có được trao lại cho bé Thu không. Bác gật đầu, nói rằng người đồng đội đã giữ lời hứa. Khi bé Thu nhận được chiếc lược, con bé đã khóc. Nghe đến đó, tôi cảm thấy câu chuyện như được khép lại, nhưng dư âm thì vẫn còn.
Từ hôm đó, tôi cứ nghĩ mãi về câu chuyện ấy. Tôi nhận ra rằng, dù không trực tiếp trải qua, nhưng mình vẫn có thể cảm nhận được nỗi đau và tình cảm của những con người trong đó. Có lẽ vì câu chuyện quá chân thật.
Nguyễn Quang Sáng đã viết lại câu chuyện ấy, nhưng chính những người như bác cựu chiến binh đã làm cho nó sống động hơn. Qua cách kể của bác, tôi không chỉ hiểu câu chuyện, mà còn cảm nhận được nó.
Tôi cũng bắt đầu suy nghĩ về chiến tranh. Trước đây, tôi chỉ nghĩ đến những trận đánh, những hi sinh lớn lao. Nhưng qua câu chuyện này, tôi hiểu rằng chiến tranh còn mang đến những mất mát rất riêng, rất lặng lẽ, nhưng cũng rất sâu sắc.
Tình cha con của ông Sáu và bé Thu là một trong những điều như thế. Không ồn ào, không phô trương, nhưng lại khiến người ta phải nhớ mãi. Nó khiến tôi nhận ra rằng có những giá trị không bao giờ thay đổi, dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu.
Từ đó, tôi bắt đầu nhìn nhận lại những điều xung quanh mình. Tôi thấy rằng mình may mắn khi được sống trong hòa bình, được ở bên gia đình. Và tôi hiểu rằng mình cần trân trọng điều đó hơn.
Câu chuyện về chiếc lược ngà không chỉ là một câu chuyện trong sách, mà đã trở thành một phần trong suy nghĩ của tôi. Mỗi khi nhớ lại, tôi lại thấy lòng mình lắng xuống, như vừa học được một điều gì đó rất quan trọng.
Có lẽ, điều khiến câu chuyện này đặc biệt không phải là những chi tiết kịch tính, mà là những cảm xúc chân thật. Những cảm xúc mà ai cũng có thể hiểu, có thể đồng cảm.
Và tôi tin rằng, không chỉ riêng tôi, mà bất cứ ai khi nghe câu chuyện này cũng sẽ cảm nhận được điều đó. Bởi tình cảm gia đình là điều mà ai cũng trân trọng.
Giờ đây, mỗi khi nhắc đến chiếc lược ngà, tôi không chỉ nghĩ đến một kỉ vật, mà nghĩ đến cả một câu chuyện, một cuộc đời. Một câu chuyện về tình cha con, về sự hi sinh, và về những điều còn lại sau chiến tranh.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà - mẫu 6
Tối hôm ấy, khi con gái tôi hỏi về ông ngoại – người mà nó chưa từng được gặp – tôi đã lặng đi một lúc lâu. Không phải vì tôi không biết kể gì, mà vì câu chuyện về cha tôi luôn khiến tôi xúc động mỗi khi nhớ lại. Tôi nhìn con, rồi lấy chiếc lược ngà đã cũ ra từ chiếc hộp nhỏ, đặt vào tay nó. Đó là kỉ vật duy nhất mà cha tôi để lại, và cũng là thứ đã theo tôi suốt cả cuộc đời. Tôi bắt đầu kể, như cách mà câu chuyện ấy đã từng được kể lại, nhưng lần này, đó là câu chuyện của chính tôi – đứa con gái ngày nào của ông Sáu, người mà Nguyễn Quang Sáng đã khắc họa bằng tất cả sự chân thật.
Mẹ kể con nghe rằng, ngày xưa mẹ cũng như con bây giờ, chỉ khác là thời của mẹ là những năm tháng chiến tranh. Ông ngoại của con – cha của mẹ – đã đi kháng chiến từ khi mẹ còn rất nhỏ. Trong kí ức của mẹ lúc ấy, cha chỉ là một người trong bức ảnh cũ mà bà ngoại vẫn giữ. Mẹ quen với hình ảnh ấy đến mức tin rằng đó là cha duy nhất của mình, và không thể chấp nhận một hình ảnh nào khác.
Rồi một ngày, cha trở về. Đó lẽ ra phải là một ngày rất vui, nhưng đối với mẹ, lại là một ngày đầy bối rối. Người đàn ông đứng trước mặt mẹ không giống với người trong bức ảnh. Vết thẹo dài trên mặt khiến mẹ sợ hãi. Mẹ không tin đó là cha mình, và đã không chịu gọi một tiếng “ba”, dù mọi người đều khẳng định điều đó.
Những ngày cha ở nhà, mẹ đã cư xử rất lạnh lùng. Cha tìm cách gần gũi, hỏi han, quan tâm, nhưng mẹ lại luôn tránh né. Có những lúc cha gọi, mẹ giả vờ không nghe. Có những lúc cha muốn ôm, mẹ tìm cách lùi lại. Khi ấy, mẹ không hiểu được ánh mắt của cha – ánh mắt vừa buồn, vừa đầy yêu thương.
Có lần, trong bữa ăn, cha gắp thức ăn cho mẹ, nhưng mẹ đã hất ra. Hành động ấy, đến bây giờ mẹ vẫn không quên. Mẹ kể cho con nghe điều đó không phải để biện minh, mà để con hiểu rằng có những sai lầm, dù vô tình, cũng có thể khiến ta ân hận cả đời.
Những ngày ở nhà của cha không dài. Mẹ vẫn giữ sự bướng bỉnh của mình, còn cha thì không trách, chỉ lặng lẽ chịu đựng. Có lẽ cha hiểu rằng mẹ cần thời gian, nhưng chiến tranh lại không cho cha thời gian ấy. Và rồi, ngày chia tay cũng đến.
Khoảnh khắc ấy, mẹ vẫn nhớ rất rõ. Khi cha chuẩn bị lên đường, mẹ đứng nhìn từ xa. Không hiểu vì sao, trong lòng mẹ bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ. Khi nhìn kĩ lại gương mặt cha, mẹ chợt nhận ra rằng dù có vết thẹo, đó vẫn là người trong bức ảnh – vẫn là cha của mình.
Tiếng “ba” mẹ gọi lúc ấy như bật ra từ sâu trong lòng. Mẹ chạy đến ôm chặt lấy cha, không muốn buông ra. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Cha vẫn phải đi. Mẹ chỉ biết khóc, níu kéo, nhưng không thể giữ cha ở lại. Đó là lần đầu tiên mẹ gọi cha, và cũng là lần cuối cùng mẹ được ở bên cha.
Sau khi trở lại chiến khu, cha luôn nhớ đến mẹ. Điều đó mẹ biết được sau này, khi nghe người đồng đội của cha kể lại. Cha đã dồn tất cả tình cảm của mình vào việc làm một chiếc lược ngà để tặng mẹ. Chiếc lược mà con đang cầm trên tay chính là món quà ấy.
Cha đã làm chiếc lược rất tỉ mỉ. Từng chiếc răng lược được gọt giũa cẩn thận, từng đường nét đều chứa đựng tình yêu thương. Cha còn khắc lên đó những dòng chữ dành cho mẹ. Mỗi lần mẹ nhìn chiếc lược, mẹ lại tưởng tượng ra cảnh cha ngồi lặng lẽ làm việc, nghĩ về con gái mình.
Nhưng chiến tranh không cho cha cơ hội trao món quà ấy. Trong một trận chiến, cha đã hi sinh. Trước lúc mất, cha đã gửi chiếc lược cho người đồng đội, nhờ mang về cho mẹ. Đó là điều cuối cùng cha nghĩ đến, và cũng là điều khiến mẹ không bao giờ quên.
Ngày mẹ nhận được chiếc lược, mẹ đã khóc rất nhiều. Khi ấy, mẹ không còn là đứa trẻ ngây thơ nữa, mà đã hiểu được tình cảm của cha. Chiếc lược trong tay mẹ không chỉ là một kỉ vật, mà là tất cả tình yêu mà cha đã dành cho mẹ.
Mẹ kể cho con nghe câu chuyện này không phải để con buồn, mà để con hiểu rằng có những tình cảm rất sâu sắc, dù không được nói ra. Cha của mẹ không có nhiều thời gian ở bên con, nhưng tình yêu của cha thì không hề ít đi.
Con nhìn chiếc lược này, có thể chỉ thấy một vật bình thường. Nhưng đối với mẹ, nó là cả một kí ức. Nó nhắc mẹ nhớ về cha, về những gì mẹ đã từng không hiểu, và về những điều mẹ đã học được sau này.
Khi mẹ lớn lên, mẹ đã suy nghĩ rất nhiều về câu chuyện của mình. Mẹ hiểu rằng nếu ngày ấy mẹ nhận ra cha sớm hơn, có lẽ mọi thứ đã khác. Nhưng cuộc sống không có “nếu”. Điều quan trọng là mẹ phải sống sao cho xứng đáng với tình yêu của cha.
Mẹ đã mang theo chiếc lược này suốt nhiều năm, như một lời nhắc nhở. Mỗi khi gặp khó khăn, mẹ lại nhớ đến cha, nhớ đến cách cha đã sống và yêu thương. Điều đó giúp mẹ mạnh mẽ hơn.
Con có thể chưa hiểu hết câu chuyện này ngay bây giờ, nhưng mẹ tin rằng một ngày nào đó, con sẽ hiểu. Khi đó, con sẽ biết trân trọng những gì mình đang có, đặc biệt là tình cảm gia đình.
Nguyễn Quang Sáng đã viết nên câu chuyện này để nhiều người biết đến. Nhưng đối với mẹ, đó không chỉ là một câu chuyện, mà là cuộc đời, là kí ức, là điều đã làm nên con người mẹ hôm nay.
Mẹ mong rằng con sẽ không phải trải qua những mất mát như mẹ đã từng. Nhưng nếu có lúc nào đó con cảm thấy buồn hay cô đơn, hãy nhớ rằng tình yêu của gia đình luôn ở bên con, giống như cách mà tình yêu của cha mẹ luôn ở bên nhau, dù không còn hiện diện.
Chiếc lược ngà này, một ngày nào đó, mẹ sẽ trao lại cho con. Không phải để con giữ như một vật quý, mà để con nhớ rằng trong cuộc sống, có những điều giản dị nhưng lại vô cùng thiêng liêng.
Và mẹ tin rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu, câu chuyện về cha mẹ – về ông ngoại của con – vẫn sẽ được kể lại, như một cách để giữ gìn những điều đẹp đẽ nhất trong cuộc sống.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà - mẫu 7
Từ nhỏ, tôi đã quen với việc thấy mẹ cẩn thận giữ một chiếc lược ngà trong một chiếc hộp nhỏ. Mỗi lần mở ra, mẹ đều nhìn rất lâu, như đang nhớ về một điều gì đó rất xa xôi. Tôi từng hỏi mẹ nhiều lần về chiếc lược ấy, nhưng mẹ chỉ nói rằng đó là kỉ vật của ông ngoại – người mà tôi chưa từng được gặp. Phải đến khi lớn hơn một chút, tôi mới được nghe mẹ kể lại toàn bộ câu chuyện. Và từ đó, câu chuyện về ông ngoại – ông Sáu – cùng chiếc lược ngà mà Nguyễn Quang Sáng đã khắc họa, trở thành một phần trong kí ức của tôi, dù tôi chưa từng sống trong thời gian ấy.
Mẹ tôi – bé Thu ngày nào – kể rằng ông ngoại đã đi kháng chiến từ khi mẹ còn rất nhỏ. Trong kí ức của mẹ, ông chỉ tồn tại qua một bức ảnh cũ mà bà ngoại giữ lại. Hình ảnh ấy đã ăn sâu vào tâm trí mẹ, khiến mẹ tin rằng đó là cha mình, và không thể chấp nhận một hình ảnh khác.
Khi ông ngoại trở về sau nhiều năm xa cách, mẹ đã không nhận ra. Vết thẹo trên mặt khiến ông khác đi so với trong ảnh. Đối với một đứa trẻ như mẹ khi ấy, điều đó là quá xa lạ. Mẹ đã từ chối gọi ông là “ba”, dù ông luôn cố gắng gần gũi, yêu thương.
Mẹ kể lại rằng những ngày ấy, ông ngoại rất buồn. Nhưng ông không trách mẹ. Ông chỉ lặng lẽ quan tâm, chờ đợi. Tôi có thể tưởng tượng ra ánh mắt của ông – vừa đau, vừa thương. Một người cha đứng trước con mình mà không được nhận, đó là điều không dễ gì chấp nhận.
Những ngày ở nhà của ông ngoại không dài. Mẹ vẫn giữ sự bướng bỉnh, còn ông thì vẫn kiên nhẫn. Có lẽ ông tin rằng rồi mẹ sẽ hiểu, nhưng thời gian lại không đứng về phía ông. Và rồi, ngày chia tay cũng đến.
Mẹ kể rằng khoảnh khắc ấy là điều mà mẹ không bao giờ quên. Khi ông ngoại chuẩn bị lên đường, mẹ đứng nhìn từ xa. Một cảm giác lạ dâng lên, khiến mẹ nhìn lại gương mặt ông một lần nữa. Và rồi, mẹ nhận ra – đó chính là cha mình.
Tiếng “ba” mà mẹ gọi khi ấy không chỉ là một tiếng gọi, mà là tất cả những gì mẹ đã kìm nén. Mẹ chạy đến ôm ông, không muốn buông ra. Nhưng chiến tranh không cho phép họ ở lại bên nhau. Ông vẫn phải đi, còn mẹ chỉ biết đứng nhìn theo.
Sau khi trở lại chiến khu, ông ngoại đã làm một chiếc lược ngà để tặng mẹ. Mẹ kể rằng ông đã rất tỉ mỉ, nâng niu từng chi tiết. Chiếc lược không chỉ là món quà, mà là tình yêu của ông dành cho con gái mình.
Nhưng ông đã không có cơ hội trao nó. Trong một trận chiến, ông hi sinh. Trước khi mất, ông gửi chiếc lược cho đồng đội, nhờ mang về cho mẹ. Khi nghe đến đó, tôi đã im lặng rất lâu. Dù không trực tiếp trải qua, tôi vẫn cảm nhận được nỗi mất mát.
Mẹ nói rằng ngày nhận chiếc lược là ngày mẹ hiểu rõ nhất tình yêu của cha. Chiếc lược không còn là một vật bình thường, mà trở thành kỉ vật thiêng liêng. Từ đó, mẹ luôn giữ nó bên mình, như giữ lại một phần của ông ngoại.
Khi nghe mẹ kể, tôi bắt đầu nhìn chiếc lược bằng một cách khác. Trước đây, tôi chỉ thấy đó là một món đồ cũ. Nhưng giờ đây, tôi hiểu rằng nó chứa đựng cả một câu chuyện, một cuộc đời, và một tình cảm không thể đo đếm.
Tôi cũng bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về chiến tranh. Trước đây, tôi chỉ biết đến nó qua sách vở, qua những con số và sự kiện. Nhưng qua câu chuyện của gia đình mình, tôi hiểu rằng chiến tranh còn là những mất mát rất riêng, rất đau.
Ông ngoại của tôi không phải là người duy nhất như vậy. Có rất nhiều người cha, người mẹ, đã phải xa con cái, đã hi sinh mà không kịp nói lời cuối. Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất là dù trong hoàn cảnh nào, tình cảm của họ vẫn không thay đổi.
Nguyễn Quang Sáng đã viết nên câu chuyện ấy để nhiều người hiểu hơn về tình cha con trong chiến tranh. Nhưng đối với tôi, đó không chỉ là một câu chuyện chung, mà là câu chuyện của chính gia đình mình.
Khi lớn lên, tôi bắt đầu hiểu hơn những gì mẹ đã trải qua. Tôi hiểu vì sao mẹ luôn trân trọng chiếc lược, vì sao mỗi lần nhắc đến ông ngoại, mẹ lại xúc động. Và tôi cũng hiểu rằng mình cần phải giữ gìn những điều ấy.
Có những lúc, tôi tưởng tượng ra ông ngoại. Tôi nghĩ về một người đàn ông vừa mạnh mẽ, vừa giàu tình cảm. Một người có thể chịu đựng nỗi đau mà không than vãn, và luôn nghĩ đến con mình trong những giây phút cuối cùng.
Tôi biết rằng mình sẽ không bao giờ gặp được ông. Nhưng điều đó không làm cho ông trở nên xa lạ. Ngược lại, qua câu chuyện và chiếc lược, tôi cảm thấy ông rất gần. Như thể ông vẫn đang ở đâu đó, dõi theo gia đình.
Giờ đây, chiếc lược ngà không chỉ là của mẹ tôi nữa, mà đã trở thành một phần của gia đình. Nó được truyền lại, không chỉ như một kỉ vật, mà như một câu chuyện. Một câu chuyện về tình yêu, về sự hi sinh, và về những điều còn lại sau chiến tranh.
Và tôi biết rằng, một ngày nào đó, tôi cũng sẽ kể lại câu chuyện này cho thế hệ sau. Không phải để nhớ về nỗi buồn, mà để nhớ về những giá trị đẹp đẽ. Để những gì ông ngoại đã để lại không bị lãng quên.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà - mẫu 8
Chiến tranh đã qua đi từ lâu, nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng ấy, tôi vẫn không thể quên được một người đồng đội của mình – anh Sáu. Trong rất nhiều trận đánh mà tôi từng trải qua, có một trận mà hình ảnh của anh đã in sâu vào tâm trí tôi, không thể nào phai nhạt. Đó không chỉ là một trận chiến, mà còn là nơi tôi chứng kiến tình cảm của một người cha được gửi gắm trong những giây phút cuối cùng. Và câu chuyện ấy, về chiếc lược ngà mà Nguyễn Quang Sáng đã kể lại, đối với tôi không phải là văn học, mà là kí ức sống động.
Tôi gặp anh Sáu khi cả hai cùng ở trong một đơn vị. Anh là người ít nói, nhưng luôn chăm chỉ và có trách nhiệm. Trong những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, anh thường ngồi một mình, lặng lẽ suy nghĩ. Sau này tôi mới biết, trong những lúc ấy, anh đang nhớ đến con gái mình – bé Thu.
Anh không kể nhiều về gia đình, nhưng mỗi khi nhắc đến con, ánh mắt anh lại khác hẳn. Có một lần, trong một buổi tối yên tĩnh, anh kể cho tôi nghe về lần anh trở về thăm nhà sau nhiều năm xa cách. Đó là câu chuyện mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Anh kể rằng con bé đã không nhận ra anh, vì vết thẹo trên mặt. Khi nghe đến đó, tôi nhìn anh, cố hình dung ra cảm giác của một người cha bị chính con mình từ chối. Anh không nói nhiều, nhưng sự im lặng của anh đã nói lên tất cả.
Những ngày ở nhà của anh không dài. Anh cố gắng gần gũi con, nhưng con bé vẫn giữ khoảng cách. Anh không trách, chỉ buồn. Có lần anh nói với tôi rằng điều anh mong nhất không phải là điều gì lớn lao, mà chỉ là được nghe con gọi một tiếng “ba”.
Khi anh kể đến khoảnh khắc chia tay, giọng anh chùng xuống. Anh nói rằng khi anh chuẩn bị lên đường, con bé đã gọi “ba”. Tiếng gọi ấy khiến anh xúc động đến mức không thể quên. Đó là niềm vui, nhưng cũng là nỗi tiếc nuối lớn nhất của anh.
Sau lần ấy, anh thay đổi. Anh không còn nhắc đến nỗi buồn, mà tập trung vào việc làm một chiếc lược ngà. Khi anh tìm được một khúc ngà voi, anh nâng niu nó như một vật quý. Tôi đã chứng kiến anh bắt đầu công việc ấy trong những lúc rảnh hiếm hoi.
Anh làm chiếc lược rất cẩn thận. Từng chiếc răng lược được anh gọt giũa tỉ mỉ, từng đường nét đều được chăm chút. Có những lúc tôi ngồi bên cạnh, không nói gì, chỉ nhìn anh làm việc. Tôi hiểu rằng đối với anh, đó không chỉ là một món quà, mà là tất cả tình cảm dành cho con.
Có lần, anh đưa chiếc lược cho tôi xem. Trên đó, anh đã khắc những dòng chữ dành cho bé Thu. Những nét chữ không đều, nhưng lại chứa đựng rất nhiều cảm xúc. Tôi cầm chiếc lược trên tay mà thấy nặng, không phải vì trọng lượng, mà vì ý nghĩa của nó.
Những ngày sau đó, anh luôn mang chiếc lược bên mình. Mỗi khi rảnh, anh lại lấy ra nhìn, lau chùi cẩn thận. Tôi biết rằng đó là cách anh giữ liên lạc với con, dù khoảng cách giữa họ là rất lớn.
Rồi trận đánh ấy xảy ra. Đó là một trận càn lớn, bất ngờ và rất ác liệt. Đơn vị chúng tôi bị tấn công dữ dội. Tiếng súng, tiếng bom, tiếng hô vang khắp nơi. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi người đều phải chiến đấu hết mình.
Anh Sáu cũng vậy. Anh chiến đấu như một người lính thực thụ, không hề chùn bước. Nhưng trong một khoảnh khắc, anh bị trúng đạn. Tôi nhìn thấy anh ngã xuống, tim như thắt lại. Tôi lao đến bên anh, mặc cho xung quanh vẫn còn nguy hiểm.
Khi tôi đến nơi, anh đã rất yếu. Hơi thở đứt quãng, nhưng ánh mắt vẫn còn tỉnh táo. Anh nhìn tôi, như muốn nói điều gì đó. Tôi cúi xuống gần hơn, nắm lấy tay anh.
Trong giây phút cuối cùng, anh không nói nhiều. Anh chỉ lấy chiếc lược từ trong túi ra, đưa cho tôi. Ánh mắt anh khi ấy khiến tôi không thể nào quên – vừa tin tưởng, vừa gửi gắm. Tôi hiểu ngay điều anh muốn.
Tôi nắm chặt chiếc lược, gật đầu với anh. Đó là lời hứa mà tôi không cần phải nói ra thành lời. Anh nhìn tôi thêm một lần nữa, rồi nhắm mắt. Khoảnh khắc ấy, giữa tiếng súng vẫn còn vang, tôi cảm thấy một sự im lặng rất sâu.
Sau trận đánh, chúng tôi mất đi nhiều người, nhưng sự ra đi của anh Sáu để lại trong tôi một cảm giác rất đặc biệt. Không chỉ là mất mát, mà còn là một trách nhiệm. Tôi biết rằng mình phải giữ lời hứa, phải mang chiếc lược về cho con gái anh.
Những ngày sau đó, tôi luôn giữ chiếc lược bên mình. Mỗi lần nhìn nó, tôi lại nhớ đến anh – không chỉ là một người lính, mà là một người cha. Một người cha đã mang theo tình yêu dành cho con đến tận những giây phút cuối cùng.
Sau này, khi có cơ hội, tôi đã tìm gặp bé Thu. Khi trao chiếc lược cho con bé, tôi thấy tay nó run lên. Nó nhìn chiếc lược rất lâu, rồi nước mắt rơi. Tôi không nói gì, chỉ đứng lặng, để cho hai cha con – dù cách xa – có thể gặp lại nhau.
Nguyễn Quang Sáng đã kể lại câu chuyện ấy, nhưng đối với tôi, điều quan trọng không phải là cách kể, mà là những gì tôi đã chứng kiến. Những gì tôi thấy, tôi cảm, và tôi mang theo suốt cuộc đời.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi vẫn nhớ đến anh Sáu như một phần không thể quên. Không phải vì anh là người đặc biệt nhất, mà vì câu chuyện của anh đã khiến tôi hiểu rõ hơn về tình người.
Có những con người sống và ra đi trong lặng lẽ, nhưng những gì họ để lại lại rất lớn. Anh Sáu là một người như vậy. Và chiếc lược ngà mà anh để lại không chỉ là kỉ vật, mà là minh chứng cho một tình cảm không bao giờ mất đi.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà - mẫu 9
Nhiều năm sau chiến tranh, tôi có dịp trở lại mảnh đất nơi mình đã lớn lên – nơi gắn liền với những kí ức vừa đau đớn vừa thiêng liêng về cha tôi. Con đường làng ngày xưa giờ đã thay đổi nhiều, nhưng khi bước chân vào khoảng sân cũ, nơi tôi từng sống cùng mẹ, mọi thứ như chậm lại. Những hình ảnh tưởng chừng đã phai mờ bỗng trở nên rõ ràng đến lạ. Tôi – bé Thu ngày nào – giờ đã trưởng thành, nhưng câu chuyện về cha tôi, về chiếc lược ngà mà Nguyễn Quang Sáng đã kể lại, vẫn chưa bao giờ rời khỏi tâm trí.
Tôi đứng trước ngôi nhà cũ, nơi đã từng chứng kiến cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa tôi và cha. Ngày ấy, tôi còn quá nhỏ để hiểu hết mọi chuyện. Trong kí ức của tôi, cha chỉ là một người trong bức ảnh mà mẹ thường cho xem. Hình ảnh ấy quen thuộc đến mức khi gặp lại cha ngoài đời, tôi không thể chấp nhận sự khác biệt.
Tôi nhớ rõ ngày cha trở về. Mọi người đều vui mừng, nhưng tôi lại thấy sợ. Vết thẹo trên mặt cha khiến tôi hoảng hốt. Tôi không tin đó là cha mình, và nhất quyết không chịu gọi một tiếng “ba”. Lúc ấy, tôi chỉ tin vào điều mình đã quen, mà không hiểu được sự thật đang ở ngay trước mắt.
Những ngày cha ở nhà, tôi đã cư xử rất lạnh lùng. Cha cố gắng gần gũi, nhưng tôi lại tìm cách tránh né. Có những lúc cha gọi, tôi giả vờ không nghe. Có những lúc cha muốn ôm, tôi lùi lại. Khi nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy nhói lòng, bởi tôi biết mình đã làm cha tổn thương như thế nào.
Nhưng cha không trách tôi. Ông chỉ lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt đầy yêu thương. Lúc ấy, tôi không hiểu, nhưng bây giờ, khi đã trải qua nhiều điều, tôi mới nhận ra rằng tình yêu của cha là thứ không cần điều kiện.
Ngày chia tay là ngày mà tôi không bao giờ quên. Khi cha chuẩn bị lên đường, tôi đứng nhìn từ xa. Một cảm giác lạ khiến tôi nhìn lại cha lần nữa. Và rồi, tôi nhận ra – đó chính là người trong bức ảnh, là cha của tôi.
Tiếng “ba” tôi gọi lúc ấy như vỡ òa. Tôi chạy đến ôm cha, không muốn rời. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Cha vẫn phải đi. Khoảnh khắc ấy trở thành kí ức sâu sắc nhất trong cuộc đời tôi – vừa hạnh phúc, vừa đau đớn.
Sau khi cha rời đi, tôi sống trong nỗi nhớ và sự ân hận. Tôi tự trách mình vì đã không nhận ra cha sớm hơn. Nhưng khi đó, tôi vẫn chưa hiểu hết tình yêu của cha dành cho mình.
Chỉ đến khi tôi nhận được chiếc lược ngà, tôi mới thực sự hiểu. Người đồng đội của cha đã mang chiếc lược đến cho tôi, cùng với câu chuyện về những ngày cha ở chiến khu. Khi nghe kể, tôi không thể kìm được nước mắt.
Cha đã làm chiếc lược ấy dành cho tôi. Từng chiếc răng lược được gọt giũa cẩn thận, từng nét khắc đều chứa đựng tình yêu thương. Tôi cầm chiếc lược trên tay, cảm nhận như cha đang ở rất gần.
Nhưng cha đã không còn nữa. Ông đã hi sinh trước khi kịp trao chiếc lược. Điều đó khiến tôi đau đớn, nhưng cũng khiến tôi hiểu rằng tình yêu của cha không hề mất đi. Nó vẫn còn, trong chiếc lược và trong trái tim tôi.
Tôi mang theo chiếc lược suốt những năm tháng trưởng thành. Mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại nhớ đến cha, nhớ đến cách cha đã sống và yêu thương. Điều đó giúp tôi mạnh mẽ hơn.
Giờ đây, khi trở lại nơi này, tôi không còn là đứa trẻ ngày nào. Tôi nhìn mọi thứ bằng một ánh mắt khác. Tôi hiểu rằng những gì đã xảy ra không thể thay đổi, nhưng tôi có thể chọn cách sống tiếp.
Nguyễn Quang Sáng đã viết nên câu chuyện ấy để nhiều người hiểu hơn về tình cha con trong chiến tranh. Còn tôi, tôi sống với câu chuyện ấy như một phần của cuộc đời mình.
Tôi bước ra sân, nơi ngày xưa tôi đã đứng nhìn cha rời đi. Mọi thứ dường như vẫn còn đó, chỉ là con người đã thay đổi. Tôi nhắm mắt lại, như muốn giữ lại khoảnh khắc ấy một lần nữa.
Tôi nhận ra rằng, có những điều trong cuộc sống không thể quay lại, nhưng vẫn có thể được giữ gìn. Kí ức về cha, về chiếc lược ngà, là một trong những điều như thế.
Chiếc lược giờ đây không chỉ là kỉ vật, mà còn là lời nhắc nhở. Nhắc tôi nhớ về tình yêu, về sự hi sinh, và về những gì thực sự quan trọng. Nó giúp tôi sống chậm lại, suy nghĩ nhiều hơn, và trân trọng những gì mình đang có.
Tôi rời khỏi ngôi nhà cũ, nhưng không mang theo nỗi buồn như trước. Thay vào đó là một cảm giác bình yên. Tôi biết rằng cha vẫn ở đâu đó, không phải trong hình hài, mà trong kí ức và trong những điều tôi đang sống.
Và tôi hiểu rằng, trở về không phải để tiếc nuối, mà để hiểu rõ hơn về chính mình, về quá khứ, và về những giá trị không bao giờ thay đổi.
Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lược ngà - mẫu 10
Nhiều năm sau những biến cố của chiến tranh, khi những cánh rừng và con đường làng đã bình yên trở lại, tôi – bé Thu ngày xưa – vẫn giữ bên mình chiếc lược ngà mà cha tôi để lại. Không phải vì nó là một món đồ quý, mà vì nó chứa đựng cả một câu chuyện, cả một đời người và cả tình yêu thương không lời. Mỗi lần nhìn chiếc lược, tôi lại nhớ về cha, nhớ về những giây phút ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa mà tôi đã từng trải qua, và nhớ về tất cả những mất mát mà chiến tranh đã để lại.
Chiếc lược ngà, với những đường khắc cẩn thận và từng chiếc răng lược tinh xảo, không chỉ là vật kỉ niệm đơn thuần. Nó là minh chứng cho tình cảm cha con – một tình cảm mà dù cách xa, dù chưa kịp nói ra, vẫn luôn hiện hữu. Khi cha làm chiếc lược ấy, tôi còn quá nhỏ để hiểu hết, nhưng bây giờ, khi trưởng thành, tôi mới nhận ra sự bao la và tinh tế trong tình yêu đó. Tình yêu ấy không chỉ thể hiện qua lời nói, mà còn qua hành động, qua sự kiên nhẫn và cả sự hy sinh thầm lặng.
Tôi nhớ những ngày cha trở về sau chiến tranh. Lúc đó, tôi còn là một đứa trẻ bướng bỉnh, sợ hãi trước những vết thẹo trên gương mặt cha. Tôi không nhận ra ông, không gọi ông là “ba”. Cha chỉ lặng lẽ, không trách, mà vẫn tìm cách gần gũi, chăm sóc. Ánh mắt cha – vừa thương vừa buồn – đã in sâu vào tâm trí tôi, và tôi đã phải học cách hiểu nó sau này. Qua thời gian, tôi mới nhận ra rằng tình cha con không phải lúc nào cũng được bày tỏ một cách trực tiếp, mà đôi khi nằm trong sự kiên nhẫn và những cử chỉ âm thầm.
Ngày cha trở lại chiến khu, để lại chiếc lược trong tay người đồng đội nhờ mang về cho tôi, tôi chưa nhận ra giá trị thực sự của món quà ấy. Nhưng khi tôi cầm chiếc lược trên tay lần đầu tiên, nhìn kỹ từng nét khắc, từng đường răng lược, tôi cảm nhận được tình yêu của cha – mạnh mẽ, kiên định, nhưng cũng đầy dịu dàng. Chiếc lược là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa những mất mát và niềm hy vọng.
Trải qua bao năm tháng trưởng thành, tôi đã nhận ra rằng ký ức về cha và chiến tranh không chỉ là nỗi đau hay tiếc nuối. Nó là bài học về sự trân trọng, về lòng kiên nhẫn, và về những giá trị không thể đo đếm. Tình cảm gia đình, sự hy sinh thầm lặng, và lòng dũng cảm trước thử thách – tất cả đều được gói gọn trong chiếc lược ngà bé nhỏ nhưng vô giá này.
Khi trở về nơi xưa, nơi cha tôi từng ở lại và chiến đấu, tôi cảm nhận được một cảm giác vừa gần gũi, vừa thiêng liêng. Những con đường, ngôi nhà, và cả những cánh đồng xanh mướt – tất cả đều như nhắc nhở tôi về thời gian, về ký ức, và về những điều thực sự quý giá trong cuộc đời. Mỗi bước đi là một sự kết nối với quá khứ, và mỗi khoảnh khắc là một lời nhắc nhở về tình yêu, lòng biết ơn, và trách nhiệm.
Tôi ngẫm nghĩ về chiếc lược – món quà mà cha đã làm ra từ tình yêu thương và sự hy sinh. Nó dạy tôi rằng, tình cảm gia đình là điều không thể thay thế, và những giá trị thật sự luôn tồn tại, dù thời gian có trôi qua. Trong cuộc sống, đôi khi ta dễ quên mất những điều giản dị nhưng quan trọng nhất. Chiếc lược ngà chính là minh chứng cho những giá trị ấy: tình yêu thương, sự kiên nhẫn, lòng dũng cảm, và cả niềm hy vọng.
Bây giờ, khi tôi kể lại câu chuyện này cho con mình, tôi nhận ra rằng lịch sử không chỉ là những con số và sự kiện. Nó là những câu chuyện sống động về con người, về tình cảm và những gì họ để lại. Tôi muốn con hiểu rằng trong cuộc đời, có những mất mát không thể tránh khỏi, nhưng vẫn có những giá trị tồn tại mãi mãi – như tình yêu, sự hy sinh, và ký ức của cha mẹ.
Chiếc lược ngà không chỉ là vật kỉ niệm cá nhân. Nó là biểu tượng của thời gian, của tình cảm, và của sự kết nối giữa các thế hệ. Khi trao nó cho con, tôi muốn con thấy rằng mọi người trong gia đình, dù xa cách, vẫn luôn ở bên nhau theo cách riêng của mình. Những gì cha để lại, qua chiếc lược, vẫn còn sống, vẫn truyền cảm hứng và dạy chúng tôi về cách yêu thương, trân trọng và sống đúng với những giá trị quan trọng nhất.
Nhìn lại hành trình của chính mình, từ một cô bé bướng bỉnh không nhận ra cha, đến một người trưởng thành hiểu rõ tình yêu cha con và những giá trị vô hình mà chiến tranh không thể lấy đi, tôi cảm thấy biết ơn. Biết ơn cha, biết ơn mẹ, và biết ơn những trải nghiệm đã giúp tôi trở thành con người hôm nay. Chiếc lược ngà là minh chứng sống cho tất cả những điều ấy – một câu chuyện không bao giờ kết thúc, luôn được kể lại, và luôn dạy chúng tôi về cuộc đời.
Và tôi biết rằng, dù thời gian có trôi qua, dù mọi thứ có thay đổi, những giá trị ấy – tình yêu thương, sự hy sinh, lòng dũng cảm và ký ức – sẽ vẫn tồn tại. Chiếc lược ngà sẽ tiếp tục được truyền lại, không chỉ như một vật kỉ niệm, mà là biểu tượng của cuộc sống, của những gì đáng trân trọng, và của niềm tin vào con người và gia đình.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Những ngôi sao xa xôi (Lê Minh Khuê)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Chiếc lá cuối cùng (O. Hen-ri)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cố hương (Lỗ Tấn)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Cô bé bán diêm (An-đéc-xen)
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Lọ Lem
- Viết một truyện kể sáng tạo trên một truyện đã đọc: Bến quê (Nguyễn Minh Châu)
Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần:
- Mục lục Văn thuyết minh
- Mục lục Văn tự sự
- Mục lục Văn nghị luận xã hội
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 1
- Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 2
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9 và Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 9 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 9 Friends plus
- Lớp 9 Kết nối tri thức
- Soạn văn 9 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 9 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 9 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 9 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - KNTT
- Giải sgk Tin học 9 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 9 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 9 - KNTT
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - KNTT
- Lớp 9 Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 9 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 9 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 9 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 9 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 9 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - CTST
- Giải sgk Tin học 9 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 9 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 9 - CTST
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - CTST
- Lớp 9 Cánh diều
- Soạn văn 9 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn văn 9 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 9 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 9 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 9 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 9 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 9 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 9 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 9 - Cánh diều
- Giải sgk Mĩ thuật 9 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

