10+ Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (điểm cao)
Viết bài văn kể chuyện sáng tạo: Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện “Cây khế” hay nhất, chọn lọc từ những đoạn văn hay của học sinh lớp 5 trên cả nước giúp học sinh luyện viết đoạn văn lớp 5 hay hơn.
- Dàn ý Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế
- Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (mẫu 1)
- Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (mẫu 2)
- Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (mẫu 3)
- Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (mẫu 4)
- Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (mẫu 5)
- Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (mẫu 6)
- Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (mẫu 7)
- Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (mẫu 8)
- Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (mẫu 9)
- Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (mẫu khác)
10+ Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế (điểm cao)
Dàn ý Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế
I. Mở bài
- Giới thiệu tôi là chim thần sống trên đảo vàng.
- Tôi thường bay khắp nơi để thử lòng con người.
II. Thân bài
- Tôi gặp cây khế của người em và thường đến ăn quả.
- Thấy người em hiền lành, không xua đuổi mà chỉ nhẹ nhàng than thở, tôi quyết định giúp anh.
- Tôi dặn anh may túi ba gang rồi đưa anh đến đảo vàng.
- Người em chỉ lấy vừa đủ số vàng cần thiết nên tôi rất hài lòng và đưa anh về.
- Sau đó, tôi gặp người anh. Tôi vẫn cho anh cơ hội như người em.
- Người anh mang túi thật lớn, tham lam lấy rất nhiều vàng bạc, châu báu.
- Khi bay về, chiếc túi quá nặng khiến người anh rơi xuống biển.
III. Kết bài
- Tôi mong mọi người sống lương thiện, biết đủ và không tham lam.
- Đó là điều quý giá hơn mọi kho báu.
Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế - mẫu 1
Tôi là chim thần sống trên một hòn đảo xa giữa biển khơi, nơi cất giữ rất nhiều vàng bạc và châu báu. Nhiệm vụ của tôi là quan sát con người, giúp đỡ những người lương thiện và nhắc nhở những kẻ tham lam bằng chính những bài học mà họ phải tự nhận lấy. Trong suốt quãng thời gian ấy, câu chuyện về hai anh em có cây khế là điều khiến tôi nhớ mãi.
Một lần bay ngang qua một ngôi nhà nhỏ, tôi nhìn thấy cây khế sai trĩu quả nên ghé xuống ăn. Ngày nào tôi cũng đến nên số quả trên cây vơi đi nhanh chóng. Chủ nhân của cây khế là một người em hiền lành. Thấy tôi ăn khế, anh không hề lấy đá ném hay xua đuổi, chỉ buồn bã than rằng đó là tài sản quý giá nhất của gia đình. Nhìn dáng vẻ chất phác và hiền hậu của anh, tôi biết mình đã gặp đúng người xứng đáng được giúp đỡ.
Tôi liền cất tiếng nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người em tuy rất ngạc nhiên nhưng vẫn tin lời tôi. Anh cẩn thận may đúng một chiếc túi ba gang rồi chờ tôi đến đón.
Sáng hôm sau, tôi dang rộng đôi cánh, đưa anh bay qua biển cả mênh mông đến hòn đảo chứa đầy vàng bạc và châu báu. Khi đặt chân lên đảo, anh vô cùng ngỡ ngàng trước kho báu lấp lánh. Thế nhưng, anh chỉ lấy vừa đủ một túi ba gang như lời tôi dặn rồi nhanh chóng quay lại. Thấy anh không hề tham lam, tôi rất vui và đưa anh trở về nhà an toàn.
Từ đó, cuộc sống của người em trở nên khá giả hơn. Dù có của cải, anh vẫn chăm chỉ lao động, sống giản dị và luôn sẵn lòng giúp đỡ những người gặp khó khăn. Điều đó khiến tôi tin rằng mình đã không nhìn nhầm người.
Một thời gian sau, tôi lại bay đến cây khế ấy nhưng chủ nhân đã đổi thành người anh. Tôi vẫn nói với anh ta đúng câu nói trước kia:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người anh tỏ vẻ đồng ý, nhưng thực chất lại may một chiếc túi lớn hơn rất nhiều. Khi tôi đưa anh đến đảo vàng, anh không ngừng nhặt vàng bạc, châu báu cho đầy túi mà vẫn chưa chịu dừng lại. Tôi nhiều lần giục anh quay về nhưng anh vẫn mải mê gom của cải.
Cuối cùng, tôi cố gắng cõng anh bay trở về. Chiếc túi quá nặng khiến đôi cánh của tôi mỏi rã rời. Khi bay đến giữa biển, tôi không còn đủ sức mang theo cả người và túi vàng khổng lồ ấy nữa. Người anh cùng túi vàng rơi xuống biển. Tôi rất buồn, nhưng đó là kết quả do chính lòng tham của anh gây nên.
Sau câu chuyện ấy, tôi càng hiểu rằng người sống hiền lành, biết đủ và lương thiện luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp. Còn những ai chỉ biết chạy theo lòng tham sẽ sớm phải trả giá. Đó cũng chính là bài học mà tôi luôn mong con người ghi nhớ.
Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế - mẫu 2
Tôi là chim thần sống trên một hòn đảo xa giữa biển lớn. Nơi tôi sinh sống cất giữ rất nhiều vàng bạc và châu báu. Từ lâu, tôi luôn mang trong mình một nhiệm vụ đặc biệt là thử lòng con người. Với những ai hiền lành, lương thiện, tôi sẵn sàng giúp đỡ. Còn những người tham lam, ích kỉ sẽ phải tự gánh lấy hậu quả do chính mình gây ra.
Một ngày nọ, trong lúc bay đi tìm thức ăn, tôi nhìn thấy một cây khế sai trĩu quả bên cạnh một túp lều nhỏ. Tôi liền đáp xuống ăn những quả khế chín. Ngày nào tôi cũng ghé qua nên số quả trên cây dần ít đi. Chủ nhân của cây khế là một người em hiền lành. Anh không hề nổi giận hay tìm cách xua đuổi tôi, chỉ nhẹ nhàng than rằng cây khế là tài sản quý giá nhất của gia đình. Nghe những lời chân thành ấy, tôi biết anh là người tốt bụng và xứng đáng được đền đáp.
Tôi nhìn anh rồi nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người em không chút nghi ngờ, lặng lẽ trở về may một chiếc túi đúng ba gang như lời tôi dặn. Sự thật thà và biết nghe lời của anh khiến tôi càng thêm quý mến.
Đúng ngày hẹn, tôi đưa anh bay qua biển rộng đến hòn đảo chứa đầy vàng bạc, châu báu. Trước mắt anh là vô số của cải lấp lánh, nhưng anh chỉ lấy vừa đủ một túi nhỏ. Anh không hề có ý định lấy thêm dù chỉ một chút. Thấy vậy, tôi rất vui vì biết mình đã giúp đúng người. Tôi liền đưa anh trở về nhà an toàn.
Sau chuyến đi ấy, cuộc sống của người em trở nên sung túc. Tuy nhiên, anh vẫn giữ nguyên sự hiền hậu và chăm chỉ như trước. Anh không sống xa hoa mà còn giúp đỡ những người nghèo khó. Mỗi lần bay ngang qua ngôi nhà ấy, nhìn thấy gia đình anh sống hạnh phúc, tôi đều cảm thấy rất vui.
Không lâu sau, người anh biết được câu chuyện nên đổi toàn bộ gia sản lấy cây khế. Tôi hiểu anh muốn tìm mình nên vẫn bay đến như mọi lần. Tôi cũng nói với anh đúng câu nói năm xưa:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Thế nhưng, người anh lại lén may một chiếc túi lớn gấp nhiều lần. Khi tôi đưa anh đến đảo vàng, anh mải mê nhặt hết vàng bạc, châu báu vào túi mà không chịu dừng lại. Tôi đã chờ rất lâu nhưng anh vẫn không hề biết đủ.
Đến lúc trở về, chiếc túi quá nặng khiến tôi phải cố hết sức mới có thể cất cánh. Bay được một quãng giữa biển, đôi cánh của tôi không còn chịu nổi sức nặng ấy. Người anh cùng túi vàng rơi xuống biển. Tôi chỉ biết lặng lẽ bay đi, trong lòng vừa tiếc nuối vừa buồn bã. Nếu anh biết bằng lòng với những gì mình có thì kết cục ấy đã không xảy ra.
Đến bây giờ, tôi vẫn luôn ghi nhớ câu chuyện ấy như một bài học dành cho tất cả mọi người. Tôi tin rằng người sống lương thiện, thật thà và biết đủ sẽ luôn nhận được điều tốt đẹp. Ngược lại, lòng tham không có điểm dừng sẽ khiến con người đánh mất tất cả, kể cả hạnh phúc và cuộc sống của chính mình.
Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế - mẫu 3
Tôi là chim thần sống trên một hòn đảo xa giữa biển khơi, nơi cất giữ vô vàn vàng bạc và châu báu. Không phải ai cũng có cơ hội đặt chân đến hòn đảo ấy. Tôi chỉ đưa những người thật sự xứng đáng đến đó, bởi tôi luôn tin rằng lòng tốt và sự lương thiện cần được đền đáp, còn lòng tham thì phải nhận lấy bài học thích đáng.
Một ngày, trong lúc bay đi kiếm ăn, tôi nhìn thấy một cây khế sai trĩu quả bên cạnh một túp lều nhỏ. Tôi đáp xuống ăn khế nhiều ngày liền. Chủ nhân của cây khế là một người em hiền lành, chất phác. Thấy tôi ăn gần hết số khế, anh không hề nổi nóng hay tìm cách đuổi đánh, chỉ buồn bã nói rằng cây khế là tài sản duy nhất của gia đình. Chính sự chân thành ấy khiến tôi rất cảm động.
Tôi liền cất tiếng:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người em nhìn tôi đầy ngạc nhiên nhưng vẫn lễ phép gật đầu. Hôm sau, anh mang theo chiếc túi đúng ba gang như lời tôi dặn. Tôi cõng anh bay qua những dãy núi cao, vượt biển rộng mênh mông để đến hòn đảo vàng. Đứng trước kho báu lấp lánh, anh chỉ lặng lẽ nhặt vừa đủ đầy chiếc túi nhỏ rồi quay lại. Tôi rất hài lòng vì anh biết điểm dừng và không hề tham lam.
Tôi đưa anh trở về nhà an toàn. Từ đó, cuộc sống của gia đình anh trở nên no đủ. Mỗi lần bay ngang qua, tôi đều thấy anh vẫn chăm chỉ làm việc, đối xử tử tế với mọi người và sẵn lòng giúp đỡ những người gặp khó khăn. Điều đó khiến tôi càng tin rằng phần thưởng mình dành cho anh là hoàn toàn xứng đáng.
Một thời gian sau, người anh biết chuyện nên đổi hết gia sản lấy cây khế. Tôi hiểu mục đích của anh nhưng vẫn quyết định cho anh một cơ hội. Tôi lại nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Bề ngoài anh ta gật đầu đồng ý, nhưng thực chất lại may một chiếc túi rất lớn. Khi đến đảo vàng, anh ta mải mê gom hết vàng bạc, châu báu vào túi. Tôi nhiều lần giục trở về nhưng anh vẫn cố lấy thêm vì sợ bỏ lỡ của cải.
Cuối cùng, tôi đành cõng anh bay về. Chiếc túi quá nặng khiến đôi cánh của tôi mỏi rã rời. Bay đến giữa biển, tôi không thể chịu nổi sức nặng ấy nữa. Người anh cùng túi vàng rơi xuống biển. Nhìn cảnh đó, tôi không hề vui mừng mà chỉ thấy tiếc. Nếu anh biết dừng lại đúng lúc thì mọi chuyện đã khác.
Sau câu chuyện ấy, tôi càng hiểu rằng con người có thể nghèo về của cải nhưng không được nghèo về lòng nhân hậu. Người biết sống lương thiện, chăm chỉ và biết đủ sẽ luôn gặp điều tốt đẹp. Còn những ai để lòng tham điều khiển bản thân thì sớm muộn cũng phải trả giá. Đó là bài học mà tôi luôn mong mọi người ghi nhớ.
Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế - mẫu 4
Tôi là chim thần sống trên một hòn đảo xa giữa biển cả, nơi cất giữ biết bao vàng bạc và châu báu. Bao năm qua, tôi vẫn âm thầm bay khắp nơi để quan sát con người. Tôi luôn tin rằng người lương thiện xứng đáng được giúp đỡ, còn những kẻ tham lam cần tự nhận lấy bài học cho chính mình. Câu chuyện về hai anh em có cây khế là điều mà tôi không bao giờ quên.
Trong một lần bay ngang qua một ngôi làng nhỏ, tôi nhìn thấy một cây khế trĩu quả mọc bên cạnh căn lều đơn sơ. Tôi liền đáp xuống ăn vài quả khế chín. Những ngày sau đó, tôi vẫn thường quay lại. Chủ nhân của cây khế là một người em hiền lành. Dù thấy tôi ăn gần hết số khế, anh không hề quát mắng hay ném đá xua đuổi. Anh chỉ lặng lẽ thở dài vì cây khế là tài sản đáng giá nhất của gia đình. Chính sự chân thật và hiền hậu ấy khiến tôi rất cảm động.
Tôi liền nói với anh:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người em không hề tham lam hay đòi hỏi thêm điều gì. Anh vui vẻ làm đúng lời tôi dặn. Sáng hôm sau, tôi cõng anh bay qua biển lớn đến hòn đảo chứa đầy vàng bạc và châu báu. Trước kho báu lấp lánh, anh chỉ lấy vừa đủ đầy chiếc túi ba gang rồi mỉm cười cảm ơn tôi. Chưa bao giờ tôi thấy một người đứng trước nhiều của cải như vậy mà vẫn giữ được sự bình thản và biết điểm dừng. Tôi vui vẻ đưa anh trở về nhà.
Từ trên cao, nhiều lần tôi nhìn xuống và thấy gia đình người em sống ngày càng sung túc. Thế nhưng, anh vẫn chăm chỉ lao động, đối xử tử tế với mọi người và thường giúp đỡ những người nghèo khó. Điều đó khiến tôi càng tin rằng lòng tốt luôn mang lại những điều tốt đẹp.
Một thời gian sau, tôi lại bay đến cây khế nhưng người đứng dưới gốc cây không còn là người em nữa mà là người anh. Tôi hiểu anh ta đã đổi gia sản để lấy cây khế với mong muốn được giàu có. Dẫu vậy, tôi vẫn quyết định cho anh một cơ hội và nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Đến ngày hẹn, tôi đưa người anh ra đảo vàng. Nhưng vừa đặt chân xuống đảo, anh đã vội vàng nhặt hết vàng bạc, châu báu cho vào chiếc túi khổng lồ đã chuẩn bị từ trước. Tôi nhiều lần nhắc anh quay về nhưng anh vẫn mải mê chất thêm của cải. Khi chiếc túi nặng đến mức không thể kéo nổi, anh mới chịu leo lên lưng tôi.
Tôi cố gắng hết sức vỗ cánh bay qua biển. Thế nhưng, sức nặng của túi vàng khiến đôi cánh tôi mỏi rã rời. Đến giữa biển, tôi không còn đủ sức giữ anh trên lưng nữa. Người anh cùng chiếc túi vàng rơi xuống biển. Nhìn cảnh ấy, tôi chỉ biết lặng lẽ thở dài. Tôi không muốn ai gặp kết cục đau lòng, nhưng chính lòng tham đã đẩy anh đến điều đó.
Sau câu chuyện ấy, tôi vẫn tiếp tục những chuyến bay của mình, mang niềm vui đến cho người lương thiện và để lại bài học cho những kẻ tham lam. Tôi luôn mong mọi người hiểu rằng của cải chỉ thật sự có ý nghĩa khi con người biết sống chân thành, chăm chỉ và biết đủ. Chỉ khi ấy, hạnh phúc mới bền lâu và cuộc sống mới luôn tràn ngập niềm vui.
Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế - mẫu 5
Tôi là chim thần sống trên một hòn đảo xa giữa biển khơi. Hòn đảo ấy chứa đầy vàng bạc, châu báu nhưng không phải ai cũng có thể đặt chân đến. Tôi chỉ trao phần thưởng ấy cho những người sống lương thiện, biết đủ và có tấm lòng nhân hậu. Còn những ai chỉ nghĩ đến lòng tham thì sớm muộn cũng phải nhận lấy hậu quả.
Một ngày nọ, trong lúc bay đi tìm thức ăn, tôi nhìn thấy một cây khế sai trĩu quả bên cạnh một túp lều nhỏ. Tôi đáp xuống ăn những quả khế chín ngọt. Suốt nhiều ngày liền, tôi đều quay lại nên số quả trên cây vơi đi đáng kể. Chủ nhân của cây khế là một người em hiền lành. Thấy tôi ăn khế, anh không hề nổi giận hay tìm cách đuổi bắt. Anh chỉ nhẹ nhàng than rằng cây khế là tài sản quý giá nhất mà vợ chồng anh có được. Nhìn ánh mắt chân thật và giọng nói đầy lo lắng của anh, tôi biết mình đã gặp đúng người xứng đáng được giúp đỡ.
Tôi mỉm cười rồi nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Hôm sau, người em mang theo đúng chiếc túi ba gang như tôi đã dặn. Tôi dang rộng đôi cánh đưa anh vượt qua biển xanh, bay đến hòn đảo chứa đầy vàng bạc và châu báu. Ánh nắng chiếu xuống làm cả hòn đảo lấp lánh như được dát vàng. Trước khung cảnh ấy, người em chỉ bình tĩnh lấy vừa đủ một túi nhỏ rồi quay lại. Anh còn cúi đầu cảm ơn tôi trước khi lên đường trở về. Chính sự thật thà và biết đủ ấy khiến tôi vô cùng hài lòng.
Sau lần đó, tôi vẫn thường bay ngang qua ngôi nhà của người em. Tôi thấy cuộc sống của anh đã khá giả hơn nhưng anh không hề kiêu ngạo. Anh vẫn chăm chỉ lao động, đối xử tử tế với bà con và sẵn sàng giúp đỡ những người gặp khó khăn. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của gia đình anh, tôi đều cảm thấy việc mình làm thật ý nghĩa.
Ít lâu sau, người anh biết được câu chuyện nên tìm mọi cách đổi lấy cây khế. Tôi hiểu ý định của anh nhưng vẫn muốn cho anh một cơ hội. Khi tôi đến ăn khế, anh cũng than thở như em mình. Tôi liền nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Tuy ngoài miệng đồng ý nhưng anh ta lại bí mật may một chiếc túi lớn hơn rất nhiều. Khi tôi đưa đến đảo vàng, anh ta lao vào nhặt vàng bạc, châu báu không ngừng nghỉ. Tôi đã nhiều lần nhắc rằng chỉ nên lấy vừa đủ, nhưng anh vẫn mặc kệ, cố nhồi thêm thật nhiều của cải vào túi.
Đến lúc trở về, chiếc túi nặng đến mức tôi phải cố hết sức mới có thể cất cánh. Đôi cánh tôi ngày càng mỏi, từng nhịp bay trở nên nặng nề. Khi ra đến giữa biển, tôi không còn đủ sức giữ anh ta trên lưng nữa. Người anh cùng chiếc túi vàng rơi xuống biển. Tôi nhìn theo mà chỉ biết lặng lẽ thở dài. Điều khiến anh mất đi tất cả không phải là tôi, mà chính là lòng tham không có điểm dừng của anh.
Từ đó đến nay, tôi vẫn tiếp tục những chuyến bay của mình. Mỗi khi gặp người hiền lành, tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ. Còn khi gặp người tham lam, tôi chỉ mong họ kịp nhận ra sai lầm trước khi quá muộn. Qua câu chuyện ấy, tôi muốn nhắn nhủ rằng của cải quý giá đến đâu cũng không thể sánh bằng lòng lương thiện và đức tính biết đủ. Chỉ những người sống chân thành, chăm chỉ và không tham lam mới có thể tìm thấy hạnh phúc bền lâu.
Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế - mẫu 6
Tôi là chim thần canh giữ một hòn đảo bí mật giữa đại dương, nơi cất giữ vô số vàng bạc và châu báu. Từ rất lâu rồi, tôi mang một sứ mệnh đặc biệt: tìm những người lương thiện để ban thưởng và giúp những người tham lam nhận ra sai lầm của mình. Trong biết bao câu chuyện tôi từng chứng kiến, câu chuyện về hai anh em và cây khế luôn để lại trong tôi nhiều suy nghĩ nhất.
Một hôm, trong chuyến bay tìm thức ăn, tôi bắt gặp một cây khế trĩu quả mọc bên cạnh căn lều nhỏ đơn sơ. Tôi đáp xuống thưởng thức những quả khế chín ngọt. Những ngày sau, tôi vẫn thường ghé lại nên số quả trên cây vơi đi đáng kể. Chủ nhân của cây khế là một người em nghèo khó nhưng rất hiền hậu. Anh chỉ đứng nhìn tôi rồi nhẹ nhàng than thở rằng cây khế là nguồn sống của cả gia đình. Điều khiến tôi cảm động là anh không hề nổi nóng hay tìm cách xua đuổi tôi.
Tôi bèn nói với anh:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người em mỉm cười gật đầu rồi cẩn thận may đúng một chiếc túi ba gang. Đến ngày hẹn, tôi cõng anh bay qua biển rộng. Khi hòn đảo vàng hiện ra trước mắt, anh ngỡ ngàng nhưng vẫn rất bình tĩnh. Dù xung quanh có vô vàn vàng bạc, ngọc ngà lấp lánh, anh chỉ lấy vừa đầy chiếc túi nhỏ rồi quay lại ngay. Tôi vô cùng hài lòng vì anh biết quý trọng điều mình có và không để lòng tham lấn át.
Sau chuyến đi ấy, tôi vẫn nhiều lần bay ngang qua ngôi nhà của người em. Tôi thấy gia đình anh sống yên vui, sung túc hơn trước nhưng vẫn cần cù lao động. Anh còn giúp đỡ bà con nghèo trong làng. Nhìn nụ cười hạnh phúc của mọi người, tôi biết món quà mình dành cho anh đã được sử dụng đúng ý nghĩa.
Ít lâu sau, người anh tìm đến cây khế. Chỉ nhìn ánh mắt của anh, tôi đã hiểu anh muốn điều gì. Dẫu vậy, tôi vẫn quyết định cho anh một cơ hội như đã từng làm với người em. Tôi nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Thế nhưng, anh ta lại âm thầm chuẩn bị một chiếc túi lớn gấp nhiều lần. Khi tôi đưa đến đảo vàng, anh lao vào gom vàng bạc, châu báu không biết mệt. Tôi nhiều lần thúc giục nhưng anh vẫn không chịu dừng lại. Đến khi chiếc túi nặng trĩu, tôi phải cố gắng hết sức mới đưa được anh rời khỏi đảo.
Chuyến bay trở về vô cùng khó khăn. Đôi cánh của tôi như nặng thêm sau mỗi nhịp đập. Ra đến giữa biển, tôi không còn đủ sức giữ người anh và chiếc túi vàng khổng lồ. Anh ta rơi xuống biển cùng tất cả số vàng mình cố mang theo. Tôi nhìn xuống mặt biển rồi lặng lẽ bay tiếp. Tôi không hề vui khi chứng kiến điều ấy, bởi nếu anh biết điểm dừng thì kết cục đã không đau lòng đến vậy.
Đến hôm nay, tôi vẫn tiếp tục những chuyến bay khắp mọi nơi. Mỗi lần nhớ về hai anh em, tôi lại càng tin rằng lòng tốt và sự biết đủ luôn mang đến hạnh phúc bền vững. Còn lòng tham giống như chiếc túi quá nặng, cuối cùng sẽ kéo con người chìm xuống bằng chính những gì họ cố nắm giữ.
Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế - mẫu 7
Tôi là chim thần sống giữa biển khơi, nơi có một hòn đảo ngập tràn vàng bạc và châu báu. Không phải ai cũng biết đến hòn đảo ấy, càng không phải ai cũng có thể đặt chân lên đó. Tôi chỉ đưa những người thật sự xứng đáng đến lấy của cải, bởi tôi luôn muốn phần thưởng thuộc về những người hiền lành, còn lòng tham sẽ tự mang đến hậu quả.
Một ngày nọ, khi bay ngang qua một ngôi làng nhỏ, tôi nhìn thấy một cây khế sai trĩu quả. Những quả khế chín vàng thơm ngọt khiến tôi dừng lại thưởng thức. Sau nhiều ngày liên tiếp ghé ăn, tôi nhận ra chủ nhân của cây khế chỉ là một người nông dân nghèo sống trong căn lều nhỏ. Dẫu mất đi nhiều quả khế, anh vẫn không hề nổi giận hay tìm cách xua đuổi tôi. Anh chỉ khẽ thở dài vì cây khế là tài sản quý giá nhất của gia đình.
Nhìn sự hiền hậu và thật thà ấy, tôi quyết định giúp anh. Tôi nhẹ nhàng nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người em chăm chú lắng nghe rồi làm đúng như lời tôi dặn. Đến sáng hôm sau, tôi cõng anh vượt qua sóng biển, đưa đến hòn đảo bí mật. Ánh nắng chiếu xuống khiến vàng bạc và châu báu sáng lấp lánh khắp nơi. Tôi lặng lẽ quan sát. Trước kho báu lớn như thế, người em vẫn chỉ lấy vừa đủ một túi ba gang. Anh còn mỉm cười cảm ơn tôi trước khi lên đường trở về. Chính sự biết đủ ấy khiến tôi vô cùng vui mừng.
Từ đó, tôi vẫn thỉnh thoảng bay ngang qua ngôi nhà của anh. Cuộc sống của gia đình anh đã đầy đủ hơn trước rất nhiều, nhưng anh không hề thay đổi. Anh vẫn cần cù làm việc, đối xử tử tế với mọi người và sẵn sàng giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Mỗi lần nhìn thấy điều đó, tôi đều cảm thấy việc mình làm thật ý nghĩa.
Ít lâu sau, người anh biết chuyện nên tìm cách đổi toàn bộ gia sản lấy cây khế. Tôi hiểu rõ mục đích của anh nhưng vẫn muốn cho anh một cơ hội. Tôi lại nói với anh câu nói quen thuộc:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Thế nhưng, người anh đã chuẩn bị sẵn một chiếc túi khổng lồ. Khi tôi đưa anh đến đảo vàng, anh chẳng ngừng tay một phút nào. Hết thỏi vàng này đến viên ngọc khác đều được nhét đầy vào túi. Tôi nhiều lần nhắc đã đến lúc quay về, nhưng anh vẫn lắc đầu, tiếp tục gom thật nhiều của cải.
Cuối cùng, tôi đành cất cánh. Chiếc túi nặng đến mức mỗi nhịp vỗ cánh của tôi đều trở nên khó nhọc. Bay được nửa đường, tôi không còn đủ sức giữ cả người và túi vàng. Người anh rơi xuống biển cùng số vàng mà mình cố ôm lấy. Tôi chỉ biết nhìn theo với sự tiếc nuối. Điều khiến anh mất tất cả không phải là hòn đảo vàng, mà chính là lòng tham vô đáy của mình.
Sau câu chuyện ấy, tôi vẫn tiếp tục những chuyến bay khắp nơi. Tôi luôn mong con người hiểu rằng phần thưởng lớn nhất không nằm ở số vàng bạc có được, mà nằm ở tấm lòng lương thiện, sự chăm chỉ và đức tính biết đủ. Chỉ những người sống bằng trái tim nhân hậu mới có thể giữ được hạnh phúc lâu dài.
Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế - mẫu 8
Tôi là chim thần sống trên một hòn đảo xa giữa biển lớn. Hòn đảo ấy chất đầy vàng bạc và châu báu, nhưng tôi chưa bao giờ xem đó là điều quý giá nhất. Theo tôi, thứ đáng trân trọng hơn cả chính là tấm lòng lương thiện và sự biết đủ của con người. Vì thế, tôi thường bay khắp nơi để tìm những người xứng đáng nhận được phần thưởng từ hòn đảo ấy.
Một lần, trong chuyến bay ngang qua một vùng quê yên bình, tôi bắt gặp một cây khế trĩu quả mọc cạnh căn nhà nhỏ đơn sơ. Những quả khế chín vàng thơm lừng khiến tôi dừng lại thưởng thức. Tôi ghé đến nhiều ngày liền nên quả trên cây ngày càng ít. Chủ nhân của cây khế là một người em nghèo nhưng rất hiền hậu. Anh chỉ đứng nhìn rồi nhẹ nhàng nói rằng cây khế là nguồn sống của cả gia đình. Dù tiếc công chăm sóc, anh vẫn không hề nặng lời hay tìm cách xua đuổi tôi. Chính sự bao dung ấy đã khiến tôi quyết định giúp anh.
Tôi nói với anh:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Đến sáng hôm sau, anh mang theo chiếc túi nhỏ đúng như lời tôi dặn. Tôi đưa anh vượt qua biển khơi, băng qua những tầng mây trắng để đến hòn đảo bí mật. Khi nhìn thấy vàng bạc và châu báu sáng lấp lánh khắp nơi, anh vô cùng ngạc nhiên. Thế nhưng, anh chỉ lấy vừa đủ một túi ba gang rồi vui vẻ quay lại. Trong lòng tôi vô cùng hài lòng, bởi không phải ai đứng trước kho báu cũng giữ được sự bình tĩnh như vậy.
Từ đó, mỗi lần bay ngang qua ngôi nhà của người em, tôi đều thấy tiếng cười rộn rã vang lên. Gia đình anh có cuộc sống đầy đủ hơn nhưng vẫn giữ nếp sống giản dị. Anh chăm chỉ làm việc, đối xử chân thành với mọi người và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khó khăn hơn mình. Tôi thầm nghĩ món quà mình trao đã đến đúng người.
Ít lâu sau, người anh tìm đến cây khế. Chỉ nhìn cách anh chăm chăm chờ đợi, tôi đã hiểu anh muốn điều gì. Dẫu vậy, tôi vẫn đối xử công bằng như với người em. Tôi cất tiếng:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người anh ngoài mặt đồng ý nhưng lại chuẩn bị một chiếc túi lớn gấp nhiều lần. Khi tới hòn đảo, anh hối hả gom vàng, nhặt ngọc, chất đầy chiếc túi mà vẫn chưa thấy thỏa mãn. Tôi nhiều lần giục lên đường nhưng anh vẫn cố lấy thêm.
Cuối cùng, tôi miễn cưỡng đưa anh trở về. Chiếc túi nặng đến mức đôi cánh tôi gần như không thể nâng nổi. Bay giữa biển được một quãng, tôi kiệt sức. Người anh cùng chiếc túi vàng rơi xuống biển sâu. Tôi lặng lẽ nhìn theo, trong lòng chỉ còn sự tiếc nuối. Nếu anh biết dừng lại đúng lúc thì đã không phải nhận kết cục đau lòng ấy.
Sau sự việc đó, tôi càng tin rằng của cải chỉ mang lại hạnh phúc khi con người biết sử dụng bằng một trái tim lương thiện. Tôi vẫn tiếp tục những chuyến bay của mình, mong rằng ai cũng hiểu được một điều: biết đủ là giàu có, còn lòng tham vô đáy cuối cùng sẽ khiến con người đánh mất tất cả.
Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế - mẫu 9
Tôi là chim thần sống giữa biển khơi bao la. Nơi tôi ở là một hòn đảo bí mật chứa đầy vàng bạc, ngọc ngà và châu báu. Nhiều người chỉ nghe kể về hòn đảo ấy chứ chưa từng được đặt chân đến. Tôi không trao kho báu cho tất cả mọi người, mà chỉ muốn dùng nó để thử lòng con người. Ai sống hiền lành, biết đủ sẽ được đền đáp, còn người tham lam sẽ phải tự gánh lấy hậu quả.
Một ngày kia, trên đường bay đi kiếm ăn, tôi nhìn thấy một cây khế trĩu quả bên cạnh một căn lều nhỏ. Tôi đáp xuống ăn những quả khế chín mọng. Suốt nhiều ngày sau, tôi vẫn quay lại như thế. Chủ nhân của cây khế là một người em nghèo khó nhưng rất hiền hậu. Anh nhìn tôi ăn khế mà chỉ khẽ thở dài, nói rằng đó là tài sản quý giá nhất của gia đình. Điều khiến tôi cảm phục là anh không hề nổi giận, cũng không tìm cách làm hại tôi.
Tôi quyết định lên tiếng:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người em vui mừng nhưng không hề tỏ ra tham lam. Hôm sau, anh mang đúng chiếc túi ba gang đến gặp tôi. Tôi cõng anh bay qua biển rộng, vượt những đám mây trắng để đến hòn đảo vàng. Trước mắt anh là vô vàn vàng bạc và đá quý lấp lánh. Tôi lặng lẽ quan sát thì thấy anh chỉ nhặt vừa đủ đầy chiếc túi rồi dừng lại ngay. Sự chân thật và biết điểm dừng ấy khiến tôi rất vui. Tôi lập tức đưa anh trở về.
Sau chuyến đi, cuộc sống của gia đình người em đổi khác. Anh có ngôi nhà khang trang hơn, có ruộng vườn để làm ăn và không còn cảnh thiếu thốn. Thế nhưng, anh vẫn sống khiêm nhường, chăm chỉ và luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Mỗi lần bay ngang qua, tôi đều cảm thấy quyết định của mình ngày hôm đó là hoàn toàn đúng đắn.
Một thời gian sau, người anh tìm đến cây khế. Tôi biết anh muốn điều gì nhưng vẫn đối xử công bằng. Tôi lại nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Tuy nhiên, người anh chỉ giả vờ nghe theo. Anh bí mật chuẩn bị một chiếc túi rất lớn. Khi đến đảo vàng, anh liên tục gom vàng bạc, châu báu, chất đầy chiếc túi mà vẫn chưa chịu dừng. Tôi đã nhiều lần nhắc nhở nhưng anh vẫn mải mê nhặt của cải.
Lúc quay về, chiếc túi quá nặng khiến tôi phải dùng hết sức mới bay lên được. Đôi cánh ngày càng mỏi, hơi thở cũng trở nên nặng nề. Khi ra đến giữa biển, tôi không thể tiếp tục mang nổi sức nặng ấy nữa. Người anh cùng chiếc túi vàng rơi xuống biển sâu. Tôi chỉ biết cúi nhìn mặt nước rồi lặng lẽ bay đi. Tôi không hề mong điều đó xảy ra, nhưng lòng tham của anh đã tự dẫn anh đến kết cục ấy.
Đến bây giờ, tôi vẫn tiếp tục những chuyến bay khắp mọi miền. Tôi luôn hy vọng mỗi người sẽ hiểu rằng sự giàu có không nằm ở việc có bao nhiêu vàng bạc, mà nằm ở tấm lòng lương thiện và biết bằng lòng với những gì mình có. Đó mới là kho báu quý giá nhất mà con người nên gìn giữ.
Nhập vai chim thần kể lại câu chuyện Cây khế - mẫu 10
Tôi là chim thần sống trên một hòn đảo nằm giữa biển khơi bao la. Hòn đảo ấy cất giữ vô số vàng bạc, châu báu, nhưng tôi chưa bao giờ xem đó là thứ quý giá nhất. Điều tôi trân trọng hơn cả là lòng lương thiện và sự chân thành của con người. Vì vậy, tôi thường bay khắp nơi để quan sát và trao cơ hội cho những người xứng đáng.
Trong một chuyến bay, tôi bắt gặp một cây khế sai trĩu quả bên cạnh căn lều nhỏ đơn sơ. Những quả khế chín vàng thơm ngọt khiến tôi dừng lại thưởng thức. Tôi ghé đến nhiều ngày liền nên số quả trên cây giảm đi đáng kể. Chủ nhân của cây khế là một người em nghèo khó nhưng hiền lành. Thấy tôi ăn khế, anh chỉ buồn bã nói rằng cây khế là tài sản quý giá nhất của gia đình. Điều khiến tôi cảm động là anh không hề trách mắng hay tìm cách xua đuổi tôi.
Nhận ra tấm lòng lương thiện ấy, tôi liền nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người em tin lời tôi. Anh may đúng một chiếc túi ba gang rồi đến gặp tôi như đã hẹn. Tôi đưa anh bay qua biển rộng, vượt qua những đám mây trắng để đến hòn đảo vàng. Trước kho báu sáng lấp lánh, anh chỉ lấy vừa đủ một túi nhỏ rồi dừng lại ngay. Anh còn mỉm cười cảm ơn tôi vì đã giúp gia đình mình vượt qua khó khăn. Tôi rất vui vì anh là người biết đủ và không để lòng tham chi phối.
Sau chuyến đi ấy, tôi nhiều lần bay ngang qua ngôi nhà của người em. Tôi thấy anh xây được căn nhà mới, cuộc sống đầy đủ hơn nhưng vẫn chăm chỉ lao động như trước. Anh luôn đối xử chân thành với mọi người, sẵn sàng chia sẻ khi ai đó gặp khó khăn. Mỗi lần chứng kiến điều ấy, tôi đều cảm thấy phần thưởng của mình thật sự có ý nghĩa.
Không lâu sau, người anh biết được câu chuyện nên đổi hết gia sản để lấy cây khế. Tôi vẫn quyết định cho anh một cơ hội giống như người em. Khi gặp anh, tôi cũng nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng.
Nhưng người anh không làm theo lời dặn. Anh bí mật chuẩn bị một chiếc túi rất lớn. Đến hòn đảo vàng, anh vội vàng gom hết vàng bạc, châu báu vào túi, hết lần này đến lần khác mà vẫn chưa thấy đủ. Tôi nhiều lần nhắc đã đến lúc trở về, nhưng anh chỉ mải mê nhặt thêm của cải.
Cuối cùng, tôi cố gắng cõng anh bay về. Chiếc túi quá nặng khiến đôi cánh của tôi gần như không thể nâng lên nổi. Bay được đến giữa biển, tôi kiệt sức. Người anh cùng chiếc túi vàng rơi xuống làn nước sâu thẳm. Tôi chỉ biết lặng lẽ nhìn theo với niềm tiếc nuối. Tôi tiếc vì anh đã đánh mất mạng sống chỉ vì không thắng được lòng tham của chính mình.
Đến tận hôm nay, tôi vẫn tiếp tục những chuyến bay khắp mọi miền. Tôi luôn mong con người hiểu rằng vàng bạc rồi cũng có thể mất đi, nhưng lòng nhân hậu, sự chăm chỉ và đức tính biết đủ mới là những kho báu quý giá nhất. Chỉ những ai sống lương thiện và không tham lam mới có thể giữ được hạnh phúc bền lâu.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước lớp 5 hay khác:
- Viết bài văn kể chuyện sáng tạo: Nhập vai sứ giả kể lại câu chuyện “Thánh Gióng”
- Viết bài văn kể chuyện sáng tạo: Nhập vai Thánh Gióng kể lại câu chuyện đánh giặc Ân
- Viết bài văn kể chuyện sáng tạo: Nhập vai cá vàng kể lại câu chuyện giúp đỡ ông lão
- Viết bài văn kể chuyện sáng tạo: Nhập vai Sơn Tinh kể lại câu chuyện “Sơn Tinh – Thủy Tinh”
- Viết bài văn kể chuyện sáng tạo: Nhập vai Thủy Tinh kể lại câu chuyện “Sơn Tinh – Thủy Tinh”
- Viết bài văn kể chuyện sáng tạo: Nhập vai Tấm kể lại câu chuyện “Tấm Cám”
Xem thêm các bài Để học tốt môn Tiếng Việt 5 hay khác:
- Soạn Tiếng Việt lớp 5
- Soạn Tiếng Việt lớp 5 VNEN
- Giải Vở bài tập Tiếng Việt lớp 5
- Giải Cùng em học Tiếng Việt lớp 5
- Đề thi Tiếng Việt lớp 5 có đáp án
TÀI LIỆU CLC DÀNH CHO GIÁO VIÊN VÀ PHỤ HUYNH LỚP 5
Bộ giáo án, bài giảng powerpoint, đề thi file word có đáp án 2026 tại https://tailieugiaovien.com.vn/
Hỗ trợ zalo: VietJack Official
Tổng đài hỗ trợ đăng ký: 084 283 45 85
Công cụ giáo viên (2048.VN)
Tạo- trộn đề thi miễn phí từ file PDF, Word, Giao bài nhanh chóng, Hoàn toàn Free
Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 5 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 5 và Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 5.
- Giải sgk Tiếng Việt lớp 5
- Giải Vở bài tập Tiếng Việt lớp 5
- Giải sgk Toán lớp 5
- Giải Vở bài tập Toán lớp 5
- Giải Tiếng Anh lớp 5 Global Success
- Giải sgk Đạo đức lớp 5
- Giải sgk Khoa học lớp 5
- Giải sgk Lịch Sử và Địa Lí lớp 5
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm lớp 5
- Giải sgk Tin học lớp 5
- Giải sgk Công nghệ lớp 5
- Giải sgk Âm nhạc lớp 5
- Giải sgk Mĩ thuật lớp 5

