Top 15 Phân tích Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu (hay nhất)

Tổng hợp các bài văn phân tích một tác phẩm văn học (thơ trào phúng): Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu hay nhất giúp học sinh có thêm tài liệu tham khảo để viết văn hay hơn.

Top 15 Phân tích Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu (hay nhất)

Quảng cáo

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 1

Trần Tế Xương cay nhất là chuyện thi cử. Tài giỏi như ông mà phải đến lần thi thứ tám mới đậu vét được cái tú tài. Mà Tú tài thời đó thì được tiếng là “ông Tú” nhưng chỉ được “làm quan tại gia”, “ăn lương vợ”. Nhưng không được thênh thênh trên đường hoạn lộ chưa hẳn đã là rủi, thì ông Tú Xương làm thơ, làm thi sĩ, thành thi hào! Bài thơ “Lễ xướng danh khoa thi Đinh Dậu” là một đòn trời giáng của Tú Xương vào chế độ thi cử mạt vận, hổ lốn, ô nhục của thời thực dân mới đặt chân cai trị đất nước ta.

Là sĩ tử, cũng là nạn nhân trong kì thi Hương năm Đinh Dậu (1897), tại Nam Định, Trần Tế Xương tận mắt chứng kiến sự suy đồi của Nho học, đau lòng trước nỗi ô nhục của tài tử văn nhân đất Bắc. Cho nên mở đầu bài thơ, tác giả đã phê phán sâu sắc nhà nước thực dân phong kiến thời bấy giờ:

“Nhà nước ba năm mở một khoa

Trường Nam thi lẫn với trường Hà”

Tác giả nói “nhà nước” một cách trang trọng như vậy nếu những việc làm của “nhà nước” mà tô't đẹp thì là ngợi ca, còn nếu nói đến những việc làm của “nhà nước” không ra gì thì là “hạ bệ”. Rõ ràng là Tú Xương đã “hạ bệ” cái “nhà nước” thực dân phong kiến đó bằng sự kiện “ba năm mở một khoa”. Dưới sự cai trị của “nhà nước” thực dân, đạo học (chữ Nho) đã mạt vận. “nhà nước” chỉ mở kì thi cầm chừng, hổ lốn, mất hết vẻ trang nghiêm của kỳ thi quốc gia: “Trường Nam thi lẫn với trường Hà”. Sợ mất an ninh ở Hà Nội, “nhà nước” thực dân đã lừa sĩ tử Hà Nội xuống Nam Định “thi lẫn” với sĩ tử trường Nam. Chỉ một từ “lẫn”, Tú Xương phơi bày cả sự đổ nát của kỳ thi quốc gia và phê phán “nhà nước” vô trách nhiệm.

Quảng cáo

Sang hai câu thực, sĩ tử và quan trường được nhà thơ Tú Xương biếm họa rất tài tình:

“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ

Ậm ọe quan trường miệng thét loa”

Tú Xương có biệt tài mà Nguyễn Công Hoan tôn như “thần thơ thánh chữ” là chỉ trong một chữ đã lột tả được thần thái của sự vật. Chỉ một từ “lôi thôi” được đảo ra phía trước, nhấn mạnh là hình ảnh của sĩ tử bị chìm trong sự nhếch nhác. Sĩ tử mà bút mực đâu không thấy, chỉ nổi bật lủng lẳng một cái lọ (vì đường xa, phải đeo theo lọ nước uống). Hàng ngàn “sĩ tử vai đeo lọ” thì lôi thôi thật, là bức tranh biếm họa để đời về anh học trò đi thi trong thời buổi thực dân nhố nhăng. Còn quan trường thì “ậm ọe” giọng như mửa. Sĩ tử thì đông vì dồn cả hai trường thi lại nên quan trường phải “thét loa” lại còn lên giọng đe nẹt sĩ tử nên thành ra “ậm ọe” tởm lợm thật đáng ghét. Thái độ trào lộng của nhà thơ thật rõ ràng. Đối với “sĩ tử”, Tú Xương thấy nhếch nhác đáng thương; đối với “quan trường”, Tú Xương khinh ghét ra mặt. Quan trường của một kì thi quốc gia bát nháo mà còn “ậm ọe” không biết nhục.
Tú Xương còn ghi lại một hiện tượng chưa từng thấy trong lịch sử thi cử của nước nhà là “khoa thi Đinh Dậu”, có cả Tây đầm nhốn nháo ở trường thi:

“Cờ cắm rợp trời quan sứ đến

Váy lê phết đất mụ đầm ra”

“Cờ cắm” hay “Lọng cắm”? Sách giáo khoa hiện hành chép là “Cờ cắm”, có chú thích là: có bản chép: “Lọng cắm”. Thơ Tú Xương gần với thơ ca dân gian, nhà thơ sáng tác không in ấn, không xuất bản, người đời nghe rồi ghi lại nên dễ “tam sao thất bản”. Trong những trường hợp có dị bản như thế này thì buộc người đọc, người nghiên cứu phải lựa chọn. Người soạn sách giáo khoa chọn “cờ cắm” để đối với “váy lê” ở câu dưới cho thật độc. “Cờ” mà đối với “váy” độc quá! Theo tôi, “lọng cắm” hay hơn:

Quảng cáo

“Lọng cắm rợp trời quan sứ đến”

Quan sứ (công sứ Nam Định Lơ Nooc Măng, đèn dự lễ xướng danh khoa thi Hương hẳn là phải có “lọng cắm rợp trời” mà “lọng cắm” thì mới “rợp trời”. Còn vế đối “Lọng cắm rợp trời” với “váy lê phết đất” cũng chỉnh quá, mà độc địa không kém. Lọng là cái che trên đầu “quan sứ” mà lại đôi với “váy” là cái che dưới mông “mụ đầm”! “Quan sứ” đến”, “mụ đầm ra”, chúng nó “đến”, nó “ra” như thế thì nhục quá, không chịu được, Tú Xương đã chơi một đòn trí mạng vào bọn Tây đầm thực dân nhốn nháo vào cái thời buổi nhố nhăng! Tú Xương ác khẩu trong cách đối chữ đôi câu, cái tôn nghiêm đem đọ với những cái không tiện hô đúng tên thật, ông lợm sự sông, ông cho lộn tùng phèo cả đi. Nghĩ về người quan văn người quan võ thời nhí nhố ấy, ông đem cái võng (võng điểu võng thắm) ra mà đối với cái khố dây (khố đỏ khố xanh). Tường thuật việc trường thi chữ nho có Tây đến ra bài, ông đem cái lọng quan sứ mà đối với cái váy mụ đầm, đem cái đít vịt bà đầm ra đối với cái đầu rồng một ông cử dốt đang lạy tạ mũ áo vua ban... (Nguyễn Tuân).
Kết thúc bài thơ, tác giả chuyển từ giọng điệu trào lộng sang giọng điệu trữ tình thâm trầm. Tú Xương đau lòng nhắn nhủ với “nhân tài đất Bắc”:

“Nhân tài đất Bắc nào ai đó

Ngoảnh cổ mà trông lại nước nhà”

Giọng trữ tình thấm thìa ấy như có sự cộng hưởng của giọng điệu trữ tình đầy nhiệt huyết của các nhà ái quốc đầu thế kỷ như Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng... Tất nhiên trong giọng điệu chung của những tấm lòng ái quốc ấy, ta vẫn nhận ra sắc thái riêng của Tú Xương. Khi thì xót xa thổn thức “Nhân tài đất Bắc nào ai đó”, khi thì kiêu bạc trịch thượng “Ngoảnh cổ mà trông lại nước nhà”. Không dễ gì mà hạ một chữ “ngoảnh cổ” như vậy đối với giới trí thức Bắc Hà. Phải có chân tài và quan trọng hơn nữa là phải có tấm lòng đối với đất nước, với dân tộc thì nhân tài đất Bắc mới tâm phục. Đúng là tâm sự yêu nước thổn thức của Tú Xương là vật bảo chứng cho những gì là lộng ngôn của nhà thơ:

Quảng cáo

“Trời không chớp bể chẳng mưa nguồn

Đêm nảo đêm nao tớ cũng buồn”

(Đêm hè)

Dưới mắt Tú Xương, sự suy đồi của đạo học (chữ nho) là một hiện tượng của sự mất nước, của sự nô lệ. Với Tú Xương, nỗi nhục trong “Lễ xướng danh khoa thi Đinh Dậu” là nỗi nhục mất nước! “Theo tôi nghĩ, thơ là ảnh, là nhân ảnh, thơ cũng ở loại cụ thể hữu hình. Nhưng nó khác với cái cụ thể của văn. Cũng mọc lên từ cái đông tài liệu thực tế, nhưng từ một cái hữu hình nó thức dậy được những vô hình bao la, từ một cái điểm nhất định mà nó mở được ra một cái diện không gian, thời gian trong đó nhịp mãi lên một tấm lòng sứ điệp” (Nguyễn Tuân).

“Lễ xướng danh khoa thi Đinh Dậu” của Trần Tế Xương là “sử thi” về đời sống nhà nho lúc Tây sang. Đạo học suy đồi, thi cử bát nháo hố’ lốn, sĩ tử mất hết nhuệ khí, quan trường mất hết nhân cách. Bọn thực dân nghênh ngang đến trường thi là một nỗi ô nhục của nhân tài đất Bắc. Nỗi đau của nhà thơ đã làm thức tỉnh tầng lớp trí thức đương thời.

Nghệ thuật trào lộng và trữ tình của Tú Xương đều sâu sắc, thấm thía. Đối với sĩ tử, nhà thơ thương mà cười, đối với quan trường, nhà thơ căm ghét mà châm biếm, đối với bọn thực dân, nhà thơ căm thù mà đả kích, hạ nhục. Từ ngữ, hình ảnh, âm điệu, bút pháp của bài thơ bộc lộ tài hoa của một hồn thơ lỗi lạc. Đúng như lời ngợi ca của Yên Đổ:

“Kia ai chín suối xương không nát

Có lẽ nghìn thu tiếng vẫn còn”

Dàn ý Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu

a) Mở bài:

- Giới thiệu tác giả Trần Tế Xương (Tú Xương).

- Giới thiệu tác phẩm Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu.

b) Thân bài:

- Khái quát chung

- Phân tích nội dung

+ Phân tích hai câu đầu (2 cầu đề): Giới thiệu khung cảnh khoa thi, mở ra một không khí bất thường, báo hiệu sự suy thoái.

+ Phân tích hai câu sau (2 câu thực): Hình ảnh sĩ tử và quan trường, cả người đi thi và người coi thi đều mất vẻ nghiêm, cảnh tượng hỗn tạp, phản ánh sự xuống cấp của nền khoa cử.

+ Phân tích hai câu sau (2 câu luận): Sự xuất hiện của thực dân Pháp, khoa thi phong kiến bị chi phối bởi thực dân, sự lệ thuộc, mất chủ quyền hiện rõ.

+ Phân tích hai câu cuối (2 câu kết): Thái độ của tác giả, tiếng cười chuyển thành nỗi buồn, tâm trạng chua chát trước cảnh nước mất, nền học vấn suy tàn

- Phân tích nghệ thuật đặc sắc

c) Kết bài:

- Khẳng định giá trị

- Đánh giá

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 2

Bài thơ “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” của nhà thơ Trần Tế Xương, hay còn được biết đến với bút danh Tú Xương, thực sự là một tác phẩm văn học nổi tiếng và tiêu biểu của thời kỳ thức dân nửa phong kiến, khi nước ta đang phải đối mặt với sự thống trị của thực dân Pháp và chế độ thi cử phong kiến đang trải qua sự sụp đổ. Dưới đây là sự phân tích chi tiết hơn về bài thơ này:

Bài thơ “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” được viết vào năm 1897, nằm trong bối cảnh xã hội Việt Nam đang chịu áp lực từ thực dân Pháp và chế độ thi cử phong kiến đang trải qua sự sụp đổ. Tú Xương, tên thật là Trần Tế Xương, là một nhà thơ nổi tiếng thời đó, người đã để lại nhiều tác phẩm có giá trị về cả mặt văn học và xã hội. Bài thơ bắt đầu với hai câu đề mở: “Nhà nước ba năm mở một khoa/ Trường Nam thi lẫn với trường Hà.” Đây là bức tranh khái quát về thực trạng thi cử phong kiến ở nước ta cuối thế kỷ XIX, khi việc tổ chức thi cử là một thứ quyền lợi của nhà nước, và việc thi đỗ được thực hiện không thường xuyên. Tú Xương sử dụng ngôn ngữ hài hước và châm biếm để tạo ra một bức tranh thực trạng và khắc nghiệt về cuộc thi này. Ông miêu tả hình ảnh các sĩ tử “lôi thôi” và “Ậm ọe,” họ không còn mang vẻ nho nhã của những người thuộc tầng lớp trí thức mà trở nên hỗn loạn và đánh bại.

Bài thơ thể hiện sự phê phán sâu sắc đối với thực dân Pháp và chính quyền bộ máy quản lí nhà tù, qua việc miêu tả những quan lại như ban trưởng, cảnh trưởng, huyện trưởng trong tình trạng thối nát, tham nhũng, và tận dụng tình hình để đánh bạc hoặc tiêu biểu cho các vấn đề trong xã hội phong kiến đói khát và hỗn loạn.

Bài thơ “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” của nhà thơ Trần Tế Xương, hay Tú Xương, đã sử dụng hai bức tranh biếm hoạ để thể hiện sự châm biếm và phê phán đối với cuộc thi cử và thực trạng xã hội tại thời điểm đó. Dòng đầu tiên của bức tranh miêu tả việc “lọng cắm rợp trời” cho quan sứ đến, tạo ra một hình ảnh ấn tượng về sự tráng lệ và long trọng của cuộc thi cử. Từ “lọng” chỉ ra sự xa hoa và rộng lớn, “rợp trời” biểu thị sự quyền uy và tôn nghiêm. Tuy nhiên, điều thú vị là ngay sau đó, tác giả sử dụng biện pháp nghệ thuật để đảo ngữ và chuyển sự long trọng thành sự hài hước khi miêu tả “váy lê quét đất” và “mụ đầm ra.” Hình ảnh của người phụ nữ mặc váy dạo chơi trong trường thi khiến cuộc thi trở nên lố bịch và đảo lộn. Điều này tạo ra tiếng cười chua chát và châm biếm về sự thay đổi và mất điểm trọng đại trong cuộc thi cử.

Câu hỏi “Nhân tài đất Bắc nào ai đó?” phản ánh sự thất vọng và niềm đau của tác giả đối với cuộc thi cử và tình hình đất nước. Tác giả đặt câu hỏi này để nhấn mạnh rằng trong bối cảnh thống trị của thực dân Pháp và chế độ thi cử phong kiến, việc tìm kiếm nhân tài và phục dựng đất nước đã trở nên quá khó khăn. Sự kỳ vọng vào những tài năng của đất Bắc đã biến mất, và cuộc thi cử đã trở thành một trò cười với tất cả những điều không tương xứng và thất thường trong nó.

Bài thơ “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” của Tú Xương đã tạo ra một bức tranh hài hước và châm biếm về cuộc thi cử và tình hình xã hội thời kỳ thực dân nửa phong kiến. Sự đảo ngữ trong miêu tả và câu hỏi đầy ý nghĩa đã làm nổi bật tiếng cười chua chát và xót xa của tác giả đối với cảnh ngộ của đất nước. Bài thơ này không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật xuất sắc mà còn là một bức tranh sống động về thời đại đầy biến động và xúc cảm.

Bài thơ “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” của Tú Xương không chỉ là một tác phẩm văn học có giá trị nghệ thuật, mà còn là một phản ánh sâu sắc về xã hội thực dân nửa phong kiến và thực trạng của cuộc thi cử. Nó giúp độc giả hiểu rõ hơn về tình hình xã hội và cách nhà thơ sử dụng văn học để thể hiện quan điểm và phản đối sự thống trị của thực dân Pháp và phong kiến. Bài thơ này đã tạo ra một tiếng cười chua chát, mở ra một cái nhìn sâu sắc vào xã hội thời đó và tiếng lời phê phán thậm chí còn rõ ràng hơn nếu ta cùng nhìn vào những hệ quả xã hội khó khăn mà bài thơ đã nêu lên.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 3

Tú Xương sinh năm 1870, đến năm 15 tuổi đã bắt đầu đi thi. Khoa Ất Dậu 1885, không đỗ. Khoa Mậu Tí 1888, khoa Tân Mão 1891 đều hỏng. Khoa Giáp Ngọ 1894, chỉ đỗ tú tài, năm đó 24 tuổi và từ đó đã chính thức thành tên là Tú Xương. “Thi không ăn ớt thế mà cay”. Tú Xương còn vác lều chõng thi tiếp 4 khoa nữa: Khoa Đinh Dậu 1897, khoa Canh Tí 1900, Khoa Quý Mão (1903) và khoa Bính Ngọ 1906. Nguyễn Tuân nói: “Thế rồi Tú Xương mất vào đầu năm sau (1907). Tức là Tú Xương thi chết thôi, thi cho đến chết mới thôi”.

Một việc văn chương thôi cũng nhàm,

Trăm năm thân thế có ra gì?

(Buồn thi hỏng)

Khoa thi Đinh Dậu đôi với Tú Xương có một ý nghĩa đặc biệt: nhiều hăm hở và hi vọng. Khoa thi trước (khoa Giáp Ngọ, 1894) ông đã đỗ tú tài nên khoa thi này ông hi vọng sẽ đỗ cử nhân bước lên đài danh vọng: “Võng anh đi trước, võng nàng theo sau”.

Nhan đề bài thơ còn có một cái tên khác: “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu”. Bài thơ miêu tả lễ xướng danh khoa thi Hương tại trường Nam năm 1897, qua đó nói lên nỗi nhục mất nước và niềm chua xót của kẻ sĩ đương thời.
Hai câu đề giới thiệu một nét mới của khoa thi Đinh Dậu:

Nhà nước ba năm mở một khoa,

Trường Nam thi lẫn với trường Hà.

Việc thi cử ngày xưa là của vua, của triều đình nhằm mục đích kén chọn kẻ sĩ tài giỏi, chọn nhân tài ra làm quan giúp vua, giúp nước. Bây giờ nước ta đã bị thực dân Pháp thống trị, việc thi cử vẫn còn thi chữ Hán theo lộ cũ “ba năm mở một khoa” nhưng đã cuối mùa. Và kẻ chủ xướng ra các khoa thi ấy là nhà nước là chính phủ bảo hộ. Câu thơ thứ hai nêu lên tính chất hỗn tạp của kì thi này: “Trường Nam thi lẫn với trường Hà”. Đời Nguyễn, ở Bắc Kì có hai trường thi Hương là trường thi Hà Nội và trường thi Nam Định. Tây thực dân chiếm trường thi Hà Nội, nên mới có chuyện sĩ tử Hà Nội phải thi lẫn với trường Hà như thế. Theo Nguyễn Tuân cho biết khoa thi 1894, trường thi Nam Định có mười một ngàn sĩ tử, đỗ 60 cử nhân và 200 tú tài. Tú Xương đỗ tú tài khoa thi đó. Chắc chắn khoa thi Hương năm Đinh Dậu số người dự thi còn đông hơn nhiều!

Hai câu thực miêu tả cảnh nhập trường và xướng danh bằng hai nét vẽ rất đặc sắc. Vì là người trong cuộc nên Tú Xương mới làm nổi bật cái thần của quang cảnh trường thi như vậy. Dáng hình sĩ tử thì “vai đeo lọ” trông thật nhếch nhác, “lôi thôi”. Sĩ tử là người đi thi, là những trí thức trong xã hội phong kiến từng theo nghiệp bút nghiên. Trong đám sĩ tử “lôi thôi” sẽ xuất hiện những ông cử, ông tiến sĩ, ông tú nay mai. Câu thơ “Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ” là một cảnh hài hước, chua chát. Đảo ngữ hai chữ “lôi thôi” lên đầu câu thơ gây ấn tượng nhếch nhác đáng buồn “vai đeo lọ”. Lọ mực hay lọ đựng nước uống trong ngày thi? Đạo học (chữ Hán) đã cuối mùa, “Sĩ khí rụt rè gà phải cáo - Văn chương liều lĩnh đấm ăn xôi” nên trường thi mới có hình ảnh mỉa mai “Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ” ấy.

Nét vẽ thứ hai cũng thật tài tình: “Ậm oẹ quan trường miệng thét loa.”

Ậm oẹ nghĩa là ra bộ nạt nộ, hăm doạ. Cấu trúc câu thơ đảo ngữ đưa hai tiếng tượng thanh “ậm oẹ” lên đầu câu thơ để làm nổi bật hình ảnh các quan trường “miệng thét loa”. Trường thi không còn là chốn tôn nghiêm nền nếp nữa, quá lộn xộn, quá ồn ào, khác nào cảnh họp chợ, nên quan trường mới “ậm oẹ” và “thét loa” như thế. Tú Xương đối rất chỉnh làm hiện lên hai hình ảnh trung tâm của trường thi. Sĩ tử thì lôi thôi nhếch nhác, mất đi cái vẻ nho nhã thư sinh. Quan trường, giám thị, giám khảo cũng chẳng còn cái phong thái nghiêm trang, trịnh trọng vốn có. Bức tranh nhị bình biếm hoạ độc đáo này gợi lại cảnh hoàng hôn của chế độ phong kiến ở nước ta:

Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,

Ậm oẹ quan trường miệng thét loa.

Hai câu luận tô đậm bức tranh “Lễ xướnq danh khoa Đinh Dậu” bằng hai bức biếm hoạ về ông Tây và mụ đầm. Tài liệu cũ cho biết, năm đó toàn quyền Paul Doumer và vợ chồng tên công sứ Nam Định Le Normand đã đến dự. Các ông cử lẫn khoa, các ông tú mền, tu kép... phải cúi rạp mình xuống mà lạy ông Tây, lay mụ đầm “váy lê quét đất”, “ghế trên, ngoi đít vịt”. Cái nhục của hàng vạn sĩ tử Bắc Hà không thể nào kể hết:

Lọng cắm rợp trời, quan sứ đến,

Váy lê quét đất, mụ đầm ra.

Tây thực dân đang đè đầu cưỡi cổ dân ta. Hình ảnh “Lọng cắm rợp trời” gợi tả cảnh đón tiếp dành cho “quan sứ”, lũ ăn cướp đất nước ta, một nghi lễ cực kì long trọng. Đó là nỗi đau mất nước. Từ xưa tới năm ấy (1897) chốn trường thi là nơi tôn nghiêm, lễ giáo phong kiến vốn trọng nam khinh nữ, đàn bà đâu được bén mảng đến nơi kén chọn nhân tài. Thế mà bây giờ, không chỉ “mụ đầm ra” mụ đầm đến với “váy lẽ quét đất” mà còn bày ra giữa thanh thiên bạch nhật một nghịch cảnh vô cùng nhục nhã:

Trên ghế, bà đầm ngoi đít vịt

Dưới sân, ông cử ngỏng đầu rồng.

Nguyễn Tuân đã nói về nỗi nhục đó như sau: “Không đỗ cũng cực, mà đỗ để phải phủ phục xuống mà lạy Tây, lạy cả đầm, thì quả là nhục”.

Vịnh khoa thi Hương năm Đinh Dậu nếu thiếu đi hai hình ảnh ông Tây mụ đầm, bức tranh biếm hoạ coi như chẳng còn gì. Nghệ thuật đối của Tú Xương đã làm tăng sức hấp dẫn cho phong cách hiện thực của Tú Xương. Và nhờ có “lọng” đối với “váy”, “quan” đối với “mụ” mà giọng cười, lối cười, hương cười, sắc cười (chữ của Nguyễn Tuân) của câu thơ Tú Xương kế thừa cái cười dân tộc trong ca dao, trong tuồng, chèo cổ. Có hiểu được rằng lọng là một thứ nghi trượng (cờ, biển, tán, tàn, võng, lọng...) cao sang được dùng trong nghi lễ đón rước cúng tế lại được đem đối với váy (đồ dơ), mới thấy nghệ thuật trào phúng độc đáo trong phép đối của Tú Xương. Nỗi đau, nỗi nhục mất nước được cực tả một cách cay đắng, lạnh lùng qua cặp câu luận này.
Nguồn mạch trữ tình như được chiết xuất ra từ những điều mắt thấy tai nghe, từ những nhố nhăng, lôi thôi, lộn xộn trong ngoài, trên dưới nơi trường Nam năm Đinh Dậu:

Nhân tài đất Bắc nào ai đó,

Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.

Câu thơ như một lời than; trong lời kêu gọi hàm chứa bao nỗi xót xa, tủi nhục và cay đắng. Nhân tài đất Bắc là những ông nghè, ông cống, những con người có lòng tự tôn dân tộc... ở vùng Sơn Nam, ở Kinh kì Thăng Long ngàn năm văn hiến, nơi hội tụ nhân tài, tinh hoa của đất nước. Ba tiếng “nào ai đó” phiếm chỉ càng làm cho tiếng than, lời kêu gọi trở nên thấm thía, lay gọi thức tỉnh. Chữ “ngoảnh cổ” gợi lả một thái độ, một tâm thế không thể cam tâm sống nhục mãi trong cảnh đời nô lệ. Phải biết “ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà”. “Cảnh nước nhà” là cái cảnh nhục nhã:

Vua là tượng gỗ, dân là thân trâu...

(...) Kẻ chức bồi người tước cu li

Thông ngôn, kí lục chi chi

Mãn đời, lính tập, trọn vị quan sang

(Á tế Á ca)

Tú Xương là một trong hàng vạn sĩ tử dự khoa thi Hương năm Đinh Dậu. Ông là người tham dự, là người chứng kiến... Từ nỗi đau của người hỏng thi mà ông ngẫm về cái nhục của sĩ tử, của trí thức, của nhân tài đất Bắc. Nỗi đau nhục về mất nước như ngưng đọng uất kết lại thành tiếng thở dài, lời than, có cả những dòng lệ...

Bài thơ “Vịnh khoa thi Hương” vừa tả cảnh “nhập trường”, vừa tả cảnh “lễ xướng danh”, qua đó nói lên tâm trạng đau đớn, chua xót của nhà thơ. Một hiện thực đau buồn, nhốn nháo, nhố nhăng. Và trữ tình thấm thía bao cay đắng tủi nhục. Chất thơ, hồn thơ, phong cách thơ Tú Xương là như thế!
Bình về bài thơ này, Nguyễn Tuân viết: “... thơ nói về trường thi của Tú Xương giống như những lời thanh nghị của một lớp sĩ phu thời đó. Không đánh được ai bằng khí giới, thì ít nhất cũng phải lấy bút ra mà vẩy cái lực sĩ khí vào những nghè, những cử bịt mũi xu thời! vẩy vào, và than một đôi lời”.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 4

Tú Xương, tên thật là Trần Tế Xương là một nhà thơ khá nổi tiếng. Các tác phẩm của Tú Xương xoay quanh hai mảng trữ tình và trào phúng. Nổi bật trong mảng thơ trào phúng có thể kể đến bài thơ Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu.

Từ khoa thi Bính Tuất (1886), do thực dân Pháp đánh chiếm Hà Nội, trường thi Hương Hà Nội bị bãi bỏ. Thực dân Pháp lo sợ sự bất bình của dân chúng nên đã tổ chức thi chung trường thi Hương Hà Nội với trường Nam Định (Nam Định), gọi chung là là trường Hà - Nam. Bài thơ được sáng tác trong thời gian Tú Xương tham dự kì thi Hương tại trường thi Hà – Nam. Vợ chồng viên toàn quyền Đông Dương Pôn Đu-me (Paul Doumer) và vợ chồng viên công sứ Nam Định Lơ Noóc-măng (Le Normand) có tới dự lễ xướng danh (ngày 27/12/1897).

Hai câu thơ mở đầu, tác giả Tú Xương đã giới thiệu khái quát về khoa thi Đinh Dậu:

“Nhà nước ba năm mở một khoa,
Trường Nam thi lẫn với trường Hà.”

“Trường Nam” là trường thi ở Nam Định, “trường Hà” là trường thi ở Hà Nội. Đó là hai trường thi Hương ở Bắc kì thời xưa. Nhưng khi thực dân Pháp đánh chiếm Hà Nội thì trường thi ở đây bị bãi bỏ, các sĩ tử ở Hà Nội phải xuống thi chung ở trường Nam Định. Từ “lẫn” cho thấy quang cảnh bát nháo, lẫn lộn của trường thi. Điều đó làm mất đi vẻ trang nghiêm của kì thi Hương.

Tiếp đến là khung cảnh nhập trường và xướng danh hiện lên cũng vô cùng khôi hài:

“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,
Ậm ọe quan trường miệng thét loa.”

“Sĩ tử” là tư dùng để chỉ tầng lớp trí thức trong xã hội phong kiến, đi theo nghiệp bút nghiên. Họ thường có phong thái nho nhã, điềm tĩnh. Nhưng hình ảnh “sĩ tử” trong bài thơ lại được miêu hiện lên với vẻ lôi thôi, nhếch nhác. Khung cảnh trường thi vốn là nơi trang nghiêm mà giờ chẳng khác nào cảnh họp chợ, viên quan coi trường thi thì “ậm oẹ” và “thét loa” - nhốn nháo không khác gì nơi chợ búa. Một chi tiết nhỏ nhưng cũng phản ánh được hiện thực đất nước lúc bấy giờ.

Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, tính trào phúng còn được đẩy lên khi tác giả miêu tả hình ảnh của “quan sứ” và “mụ đầm”. Một kì thi mang tính trọng đại của đất nước nhưng hình ảnh xuất hiện lại thật khôi hài, nhố nhăng - “cờ kéo rợp trời” gợi tả cảnh đón tiếp dành cho “quan sứ” - lũ cướp nước đầy long trọng. Không chỉ vậy, từ xưa, chốn trường thi là nơi tôn nghiêm, lễ giáo phong kiến vốn trọng nam khinh nữ, phụ nữ không được đến. Vậy mà bây giờ lại có hình ảnh “mụ đầm ra” với “váy lê quét đất” càng làm tăng thêm sự nực cười. Qua chi tiết này, chúng ta thấy được sự suy thoái của đất nước lúc bấy giờ. Tiếng cười trước cảnh tượng lố lăng nơi trường thi nhưng cũng là tiếc khóc cho cảnh ngộ mất nước lúc bấy giờ.

Hai câu cuối bộc lộ nỗi xót xa trước cảnh ngộ mất nước của tác giả Tú Xương:

“Nhân tài đất Bắc nào ai đó?
Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.”

Ở đây, nhà thơ đã sử dụng câu hỏi “nhân tài đất Bắc nào ai đó” như một lời thức tỉnh các sĩ tử về nỗi nhục mất nước. Kẻ thù xâm lược vẫn còn đó, thì đường công danh này có ý nghĩa gì. Đó là nỗi nhục nhã, đau đớn vô cùng của một con người yêu nước.

Bài thơ Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu mang đậm dấu ấn phong cách sáng tác của Tú Xương, khắc họa được cảnh ngộ đất nước lúc bấy giờ cũng như bộc lộ nỗi niềm đau đớn, xót xa của tác giả trước cảnh ngộ đó.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 5

Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu là một trong những bài thơ trào phúng tiêu biểu của nhà thơ Tú Xương.

Bài thơ còn có tên gọi khác là “Vịnh khoa thi Hương”. Mở đầu, tác giả đã giới thiệu đôi nét về khoa thi Đinh Dậu:

“Nhà nước ba năm mở một khoa,
Trường Nam thi lẫn với trường Hà.”

Trong xã hội phong kiến, việc thi cử được tổ chức nhằm tuyển chọn nhân tài ra giúp vua. Nhưng trong hoàn cảnh thực dân Pháp xâm lược, nắm giữ chính quyền thì việc thi cử đã có nhiều thay đổi. Dù vẫn còn thi chữ Hán theo lộ cũ “ba năm mở một khoa” nhưng kì thi lại hết sức hỗn tạp: “Trường Nam thi lẫn với trường Hà”. Ở Bắc Kì vốn có hai trường thi Hương là “trường Nam” trường thi Nam Định và “trường Hà” - trường thi ở Hà Nội. Nhưng từ lúc thực dân Pháp nắm quyền, trường thi ở Hà Nội đã bị bỏ. Các sĩ tử Hà Nội phải xuống thi chung ở trường Nam Định.

Hai câu thực đã miêu tả cảnh nhập trường và xướng danh hiện lên vô cùng khôi hài:

“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,
Ậm ọe quan trường miệng thét loa.”

“Sĩ tử” là tư dùng để chỉ tầng lớp trí thức trong xã hội phong kiến, đi theo nghiệp bút nghiên. Họ thường có phong thái nho nhã, điềm tĩnh. Nhưng hình ảnh “sĩ tử” trong bài thơ lại được miêu hiện lên với vẻ lôi thôi, nhếch nhác. Khung cảnh trường thi vốn là nơi trang nghiêm mà giờ chẳng khác nào cảnh họp chợ, viên quan coi trường thi thì “ậm oẹ” và “thét loa”.

Hai câu luận tiếp tục tô đậm sự nhố nhăng của trường thi bằng việc khắc họa hình ảnh quan sứ và mụ đầm:

“Cờ kéo rợp trời, quan sứ đến,
Váy lê quét đất, mụ đầm ra.”

Việc tiếp đón những kẻ cướp nước chẳng biết lúc nào lại trở nên trang trọng nhưng khôi hài như vậy. Đặc biệt hơn cả là việc tác giả miêu tả hình ảnh mụ đầm. Theo quan điểm lễ giáo phong kiến thì trọng nam khinh nữ. Phụ nữ không được những nơi trang nghiêm như trường thi. Vậy mà bây giờ lại có hình ảnh “mụ đầm ra” với “váy lê quét đất” khiến ta thêm nức cười đó mà cũng thật xót xa. Xã hội phong kiến đã suy tàn, thoái hóa đến mức nào.

Hai câu thơ cuối là lời bộc tâm trạng của tác giả về cảnh ngộ đất nước lúc bấy giờ:

“Nhân tài đất Bắc nào ai đó?
Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.”

Tú Xương đã sử dụng câu hỏi tu từ “nhân tài đất Bắc nào ai đó” nhưng không nhằm mục đích biết câu trả lời. Đó là một lời thức tỉnh các sĩ tử về nỗi nhục mất nước. Kẻ thù xâm lược vẫn còn đó, thì đường công danh này có ý nghĩa gì.

Bài thơ Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu đã khắc khắc họa khung cảnh trường thi nhốn nháo, để làm bật lên tiếng cười chua chát về cảnh ngộ mất nước trong buổi đầu của xã hội thực dân nửa phong kiến.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 6

Tú Xương là một nhà thơ với nhiều tác phẩm nổi tiếng. Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu là một trong những bài thơ trào phúng tiêu biểu của tác giả.

Mở đầu, tác giả đã giới thiệu đôi nét về khoa thi Đinh Dậu - có thật trong lịch sử:

“Nhà nước ba năm mở một khoa,
Trường Nam thi lẫn với trường Hà.”

Việc thi cử được tổ chức nhằm tuyển chọn nhân tài ra giúp vua. Nhưng trong hoàn cảnh thực dân Pháp xâm lược, nắm giữ chính quyền thì việc thi cử đã có nhiều thay đổi. Dù vẫn còn thi chữ Hán theo lộ cũ “ba năm mở một khoa” nhưng kì thi lại hết sức hỗn tạp: “Trường Nam thi lẫn với trường Hà”. Ở Bắc Kì vốn có hai trường thi Hương là “trường Nam” trường thi Nam Định và “trường Hà” - trường thi ở Hà Nội. Nhưng thực dân Pháp đã đánh chiếm Hà Nội, cho bỏ trường thi ở Hà Nội. Các sĩ tử Hà Nội phải xuống thi chung ở trường Nam Định.

Tiếp đến, hai câu thực đã miêu tả cảnh nhập trường và xướng danh hiện lên vô cùng khôi hài:

“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,
Ậm ọe quan trường miệng thét loa.”

“Sĩ tử” vốn là những người thuộc tầng lớp trí thức trong xã hội phong kiến, theo nghiệp bút nghiên nên mang phong thái nho nhã. Nhưng hình ảnh “sĩ tử” ở đây lại hiện lên thật lôi thôi, nhếch nhác. Cách sử dụng biện pháp tu từ đảo ngữ, đưa từ láy “lôi thôi” lên đầu câu thơ đã gây ấn tượng mạnh cho người đọc. Không chỉ vậy, khung cảnh trường thi lúc này không còn là chốn tôn nghiêm mà trở nên ồn ào, chẳng khác nào cảnh họp chợ nên quan trường mới “ậm oẹ” và “thét loa” - những người coi thi cũng chẳng còn cái phong thái nghiêm trang, trịnh trọng vốn có. Qua chi tiết này, người đọc cười đấy mà cũng buồn đấy trước tình cảnh đất nước lúc bấy giờ.

“Cờ kéo rợp trời, quan sứ đến;
Váy lê quét đất, mụ đầm ra.”

Một kì thi mang tính trọng đại của đất nước. Nhưng hình ảnh xuất hiện ở đây - “cờ kéo rợp trời” gợi tả cảnh đón tiếp dành cho “quan sứ” - lũ cướp nước đầy long trọng. Không chỉ vậy, từ xưa, chốn trường thi là nơi tôn nghiêm, lễ giáo phong kiến vốn trọng nam khinh nữ, phụ nữ không được đến. Vậy mà bây giờ lại có hình ảnh “mụ đầm ra” với “váy lê quét đất” càng làm tăng thêm sự nực cười. Qua chi tiết này, chúng ta thấy được sự suy thoái của đất nước lúc bấy giờ.

Cuối cùng, tác giả đã bộc lộ tâm trạng trước tình cảnh của đất nước lúc bấy giờ:

“Nhân tài đất Bắc nào ai đó?
Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.”

Câu hỏi tu từ “nhân tài đất Bắc nào ai đó” nhưng không nhằm mục đích biết câu trả lời. Đó là một lời thức tỉnh các sĩ tử về nỗi nhục mất nước. Kẻ thù xâm lược vẫn còn đó, thì đường công danh này có ý nghĩa gì.

Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu đã khắc khắc họa khung cảnh trường thi nhốn nháo, để làm bật lên tiếng cười chua chát về cảnh ngộ mất nước trong buổi đầu của xã hội thực dân nửa phong kiến.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 7

Nhà thơ Tú Xương có nhiều bài thơ trào phúng hay. Trong đó, Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu là một tác phẩm khá tiêu biểu. Với bài thơ, tác giả đã khắc khắc họa khung cảnh trường thi nhốn nháo, để làm bật lên tiếng cười chua chát về cảnh ngộ mất nước trong buổi đầu của xã hội thực dân nửa phong kiến.

Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu miêu tả lễ xướng danh khoa thi Hương năm 1897 tại Nam Định. Hai câu đề nói về nét mới của khoa thi:

“Nhà nước ba năm mở một khoa,
Trường Nam thi lẫn với trường Hà.”

Trước đây, việc thi cử do triều đình tổ chức nhằm mục đích kén chọn nhân tài ra làm quan để giúp vua, giúp nước. Trong hoàn cảnh bấy giờ, nước ta đã bị thực dân Pháp thống trị, việc thi cử vẫn còn thi chữ Hán theo lộ cũ “ba năm mở một khoa”. Câu thơ thứ hai nêu lên tính chất hỗn tạp của kì thi này: “Trường Nam thi lẫn với trường Hà”. Trước đây, ở Bắc Kì vốn có hai trường thi Hương là “trường Nam” trường thi Nam Định và “trường Hà” - trường thi ở Hà Nội. Nhưng khi thực dân Pháp đánh chiếm Hà Nội, trường thi ở đây đã bị bãi bỏ. Nên các sĩ tử Hà Nội phải xuống thi chung ở trường Nam Định.

Tiếp đến, hai câu thực miêu tả cảnh nhập trường và xướng danh đặc sắc mà cũng đầy khôi hài:

“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,
Ậm ọe quan trường miệng thét loa.”

“Sĩ tử” vốn là những người thuộc tầng lớp trí thức trong xã hội phong kiến, theo nghiệp bút nghiên nên mang phong thái nho nhã. Nhưng hình ảnh “sĩ tử” ở đây lại hiện lên thật lôi thôi, nhếch nhác. Cách sử dụng biện pháp tu từ đảo ngữ, đưa từ láy “lôi thôi” lên đầu câu thơ đã gây ấn tượng mạnh cho người đọc. Không chỉ vậy, khung cảnh trường thi lúc này không còn là chốn tôn nghiêm mà trở nên ồn ào, chẳng khác nào cảnh họp chợ nên quan trường mới “ậm oẹ” và “thét loa” - những người coi thi cũng chẳng còn cái phong thái nghiêm trang, trịnh trọng vốn có.

Ở hai câu luận tô đậm bức tranh “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” bằng hai bức biếm hoạ về ông Tây và mụ đầm:

“Lọng cắm rợp trời, quan sứ đến,
Váy lê quét đất, mụ đầm ra.”

Hình ảnh “lọng cắm rợp trời” gợi tả cảnh đón tiếp dành cho “quan sứ” - lũ cướp nước đầy long trọng. Không chỉ vậy, từ xưa, chốn trường thi là nơi tôn nghiêm, lễ giáo phong kiến vốn trọng nam khinh nữ, phụ nữ không được đến. Vậy mà bây giờ lại có hình ảnh “mụ đầm ra” với “váy lê quét đất” càng làm tăng thêm sự nực cười.

Cuối cùng, hai câu thơ cuối bộc lộ một niềm cay đắng, xót xa cho cảnh ngộ đất nước:

“Nhân tài đất Bắc nào ai đó?
Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.”

Câu hỏi tu từ “nhân tài đất Bắc nào ai đó” như một lời thức tỉnh các sĩ tử về nỗi nhục mất nước. Kẻ thù xâm lược vẫn còn đó, thì đường công danh này có ý nghĩa gì. Qua đó, tác giả bộc lộ sự tủi nhục, xót xa trước thực tại đau đớn của nước nhà.

Như vậy, bài thơ Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu đã khắc họa khung cảnh trường thi nhốn nháo, để làm bật lên tiếng cười chua chát về cảnh ngộ mất nước.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 8

Trần Tế Xương, được biết đến với bút danh Tú Xương, là một nhà thơ danh tiếng với sự nổi bật trong hai lĩnh vực trữ tình và trào phúng. Một trong những tác phẩm đáng chú ý của ông trong lĩnh vực trào phúng là bài thơ "Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu". Năm 1886, do việc Pháp chiếm đóng Hà Nội, trường thi Hương Hà Nội đã bị hủy. Lo ngại về phản ứng của dân chúng, Pháp đã quyết định tổ chức thi kết hợp giữa trường thi Hương Hà Nội và trường Nam Định, được biết đến với tên gọi là trường Hà - Nam. Bài thơ trên được Tú Xương sáng tác trong thời gian ông tham gia kỳ thi này. Dự lễ xướng danh vào ngày 27/12/1897 có sự hiện diện của vợ chồng Paul Doumer - Thống đốc Đông Dương và vợ chồng Lơ Noóc-măng - đại diện cho Nam Định.

Để mở đầu, Tú Xương đã trình bày một số nét chính về khoa thi Đinh Dậu thông qua hai câu thơ đầu tiên:

“Nhà nước ba năm mở một khoa,
Trường Nam thi lẫn với trường Hà.”

"Trường Nam" ở Nam Định và "trường Hà" ở Hà Nội là hai trong số những trường thi Hương nổi tiếng ở Bắc kì trong quá khứ. Tuy nhiên, sau khi Pháp chiếm lĩnh Hà Nội, trường thi ở đây đã bị loại bỏ, khiến cho các thí sinh tại Hà Nội buộc phải dự thi tại trường Nam Định. Từ "lẫn" đã phản ánh một không gian hỗn độn, mất mát trang trọng của kì thi Hương. Sau đó, việc nhập trường và lễ xướng danh diễn ra trong một bầu không khí đầy khôi hài:

“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,
Ậm ọe quan trường miệng thét loa.”

Thuật ngữ "sĩ tử" thường được sử dụng để mô tả những người thuộc tầng lớp trí thức trong xã hội phong kiến, theo đuổi nghệ thuật và văn chương. Thường thì họ được mô tả như những người có phong thái lịch lãm và điềm tĩnh. Tuy nhiên, trong bài thơ này, hình ảnh "sĩ tử" lại được mô tả với vẻ lôi thôi và nhếch nhác. Trường thi, nơi thường trang nghiêm, giờ đây lại trở thành một cảnh như hội chợ, với viên quan "ậm oẹ" và "thét loa", tạo nên một bối cảnh nhố nhăng không khác gì chợ địa phương. Chi tiết này, tuy nhỏ, nhưng lại phản ánh chân thực về tình hình xã hội vào thời điểm đó.

Tính trào phúng tiếp tục được thể hiện khi tác giả mô tả "quan sứ" và "mụ đầm". Dù đây là một kì thi quan trọng của đất nước, nhưng hình ảnh được mô tả lại là hài hước và nhố nhăng, đặc biệt là cảnh đón tiếp "quan sứ" với "cờ kéo rợp trời", như lễ đón tiếp lũ cướp nước với sự long trọng. Thêm vào đó, chốn trường thi, thường được xem là nơi tôn nghiêm và lễ giáo, lại xuất hiện hình ảnh "mụ đầm ra" với "váy lê quét đất", tăng thêm sự hài hước và góp phần làm nổi bật sự suy thoái của đất nước vào thời điểm đó.

Hai câu cuối của bài thơ là nơi tác giả bộc lộ nỗi đau xót trước tình trạng mất nước của đất nước, tạo nên sự hài hước và tiếc nuối đan xen:

“Nhân tài đất Bắc nào ai đó?
Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.”

Tại đây, nhà thơ đã sử dụng câu hỏi "nhân tài đất Bắc nào ai đó" như một cách để đánh thức nhận thức của các sĩ tử về sự nhục nhã và đau đớn của việc mất nước. Trong bối cảnh kẻ thù xâm lược vẫn tồn tại, ý nghĩa của việc theo đuổi công danh trở nên mơ hồ và không còn ý nghĩa.

Bài thơ "Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu" không chỉ là một tác phẩm phản ánh chân thực về tình hình đất nước vào thời điểm đó, mà còn là biểu hiện của phong cách sáng tác độc đáo của Tú Xương. Tác phẩm này không chỉ mô tả khắc nghiệt về tình trạng xã hội mà còn truyền đạt được cảm xúc đau đớn và xót xa của tác giả trước tình hình của đất nước.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 9

Nhà thơ Tú Xương đã sáng tác nhiều bài thơ trào phúng độc đáo, trong đó, "Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu" là một ví dụ nổi bật. Bài thơ này phác họa một cách sâu sắc không khí rộn rã và sự hài hước đắng cay về tình hình mất mát của dân tộc trong thời kỳ thực dân hóa và nửa cuối thời phong kiến. Bài thơ miêu tả sự kiện xướng danh khoa thi Hương năm 1897 tại Nam Định.

Hai dòng đầu tiên của bài thơ đề cập đến đặc điểm đặc trưng của khoa thi đó:

“Nhà nước ba năm mở một khoa,
Trường Nam thi lẫn với trường Hà.”

Trước kia, các cuộc thi cử được tổ chức bởi triều đình nhằm lựa chọn những tài năng để phục vụ vua chúa và đất nước. Trong thời gian đó, khi Việt Nam bị thực dân Pháp chiếm đóng, hệ thống thi cử vẫn duy trì theo cách học chữ Hán và tuân theo chu kỳ cổ truyền "ba năm mở một khoa". Dòng thơ thứ hai trong đoạn văn đề cập đến sự đa dạng của kỳ thi này: “Trường Nam thi lẫn với trường Hà”. Trước kia, ở khu vực Bắc Kì có hai trường thi nổi tiếng: "trường Nam" tại Nam Định và "trường Hà" tại Hà Nội. Tuy nhiên, sau khi thực dân Pháp chiếm đóng Hà Nội, trường thi tại đây đã bị đóng cửa. Kết quả, các thí sinh Hà Nội buộc phải đến Nam Định để tham gia kỳ thi.

Phần tiếp theo của đoạn văn mô tả quá trình nhập học và lễ xướng danh trong bầu không khí đầy khôi hài:

“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,
Ậm ọe quan trường miệng thét loa.”

“Sĩ tử” thường thuộc tầng lớp tri thức trong xã hội cổ đại và thường mang phong cách lịch thiệp. Tuy nhiên, trong bức tranh này, họ lại xuất hiện với vẻ ngoại lệ, không hề trang trọng. Việc sử dụng ngôn ngữ đặt từ "lôi thôi" ở đầu câu thơ đã tạo nên ấn tượng sâu sắc cho người xem. Không chỉ thế, không gian thi cử tại thời điểm này không còn bầu không khí trang trọng, mà giống như một buổi họp chợ, khiến cho người tham gia thi cũng trở nên vô cùng náo nhiệt, xa lạ so với vẻ nghiêm túc trước đây.

Trong hai đoạn đối thoại mạnh mẽ, bức họa “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” đã được miêu tả qua hình ảnh hai nhân vật biếm họa: ông Tây và mụ đầm:

“Lọng cắm rợp trời, quan sứ đến,
Váy lê quét đất, mụ đầm ra.”

Hình ảnh “lọng cắm rợp trời” mô tả sự tôn vinh và phục vụ cho "quan sứ", những kẻ cướp nước một cách trang trọng. Dù vậy, từ thời xa xưa, khu vực thi cử luôn được coi là nơi linh thiêng và chỉ dành riêng cho nam giới. Thế nhưng, việc hình dung một phụ nữ với “mụ đầm” và “váy lê quét đất” không chỉ làm phô trương sự trái ngược mà còn khiến cho mọi người cảm thấy ngớ ngẩn và hài hước.

Cuối cùng, hai dòng thơ cuối cùng đã lột trần nỗi đau và tiếc nuối sâu sắc về tình hình của quốc gia:

“Nhân tài đất Bắc nào ai đó?
Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.”

Câu hỏi "Nhân tài đất Bắc nào ai đó" đã đánh thức tâm hồn của các sĩ tử về sự nhục nhã mất nước. Trong khi kẻ thù xâm lược vẫn là mối đe dọa hiện hữu, ý nghĩa của sự đấu tranh cho công danh và danh vọng trở nên phai nhạt. Bằng cách này, tác giả đã trải lòng tủi nhục và cảm xúc đau đớn trước tình trạng của đất nước.

Bài thơ Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu đã mô tả một không gian thi cử nhốn nháo, nhằm làm nổi bật sự đau lòng và tiếng cười châm biếm trước cảnh hậu quả của việc mất nước.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 10

Tú Xương là một nhà thơ có rất nhiều tác phẩm được yêu thích. Bài thơ "Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu" là một ví dụ điển hình về sự trào phúng của ông. Trong bài thơ này, ông đã bắt đầu bằng cách mô tả về khoa thi Đinh Dậu, một sự kiện có thực trong quá khứ lịch sử:

“Nhà nước ba năm mở một khoa,
Trường Nam thi lẫn với trường Hà.”

Trong bối cảnh thực dân Pháp chiếm đóng và kiểm soát chính quyền, việc tổ chức thi cử đã trở nên phức tạp hơn. Mặc dù vẫn tuân theo lộ trình truyền thống "ba năm mở một khoa" cho thi chữ Hán, nhưng quy trình đã trở nên lộn xộn hơn khi "Trường Nam thi lẫn với trường Hà". Trong khu vực Bắc Kì, trước đây có hai trường thi: trường Nam Định và trường Hà Nội. Nhưng do sự can thiệp của Pháp, trường thi ở Hà Nội đã bị loại bỏ. Điều này dẫn đến việc các sĩ tử từ Hà Nội phải thi cùng với các sĩ tử ở trường Nam Định. Đến phần tiếp theo của đoạn văn, mô tả về cảnh mở cửa trường và lễ xướng danh đã mang đến những tình huống khôi hài:

“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,
Ậm ọe quan trường miệng thét loa.”

"Sĩ tử" thường là những người ở tầng lớp trí thức của xã hội phong kiến và thường có phong cách lịch sự khi viết văn. Tuy nhiên, trong đoạn văn này, hình ảnh của họ lại trở nên thô lỗ và thiếu tôn trọng. Việc sử dụng biện pháp ngôn ngữ đặc biệt, như việc đặt từ "lôi thôi" ở đầu câu thơ, đã tạo ra một ấn tượng đáng nhớ. Thêm vào đó, không gian trường thi không còn mang đậm bầu không khí tôn nghiêm mà lại như một bản giao hưởng ồn ào, như một chợ sầm uất, khiến người theo dõi cảm thấy vừa mỉa mai vừa đau lòng trước tình hình của đất nước thời đó.

“Cờ kéo rợp trời, quan sứ đến;
Váy lê quét đất, mụ đầm ra.”

Một kỳ thi quan trọng của đất nước, nhưng hình ảnh mà đoạn văn mô tả - "cờ kéo rợp trời" - cho thấy sự long trọng trong việc đón tiếp "quan sứ," những người được coi là lũ cướp nước. Không chỉ thế, trường thi từ lâu đã là biểu tượng của sự trang trọng và nghiêm túc, với phong tục phụ nam tránh nữ. Tuy nhiên, giờ đây, hình ảnh "mụ đầm ra" với "váy lê quét đất" xuất hiện, làm tăng thêm sự hài hước. Qua chi tiết này, chúng ta có thể nhìn thấy sự suy thoái và hạn chế của đất nước trong thời điểm đó. Cuối cùng, tác giả đã tỏ ra rõ ràng về tâm trạng của mình trước tình cảnh đó:

“Nhân tài đất Bắc nào ai đó?
Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.”

Câu hỏi từ "nhân tài đất Bắc nào ai đó" không phải để tìm kiếm câu trả lời. Đó là một lời nhắc nhở cho các sĩ tử về nỗi đau mất nước. Khi kẻ thù vẫn còn tồn tại, thì việc theo đuổi danh vọng trong kỳ thi này còn ý nghĩa gì nữa?

Bài thơ "Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu" đã mô tả một bức tranh trường thi rối bời, từ đó đẩy mạnh sự châm biếm về tình hình đất nước bị xâm lược trong bối cảnh thời đại hỗn tạp giữa phong kiến và thực dân.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 11

Trần Tế Xương (1870–1907), thường gọi là Tú Xương, là một trong những nhà thơ trào phúng tiêu biểu của văn học Việt Nam cuối thế kỉ XIX. Thơ ông phản ánh chân thực xã hội thực dân nửa phong kiến đầy rối ren, lố bịch và suy thoái. Bài thơ “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” là một tác phẩm đặc sắc, ghi lại quang cảnh khoa thi năm 1897. Qua đó, nhà thơ không chỉ châm biếm sự sa sút của nền khoa cử mà còn bộc lộ nỗi chua xót trước vận mệnh đất nước.

Mở đầu bài thơ, Tú Xương giới thiệu về khoa thi:

Nhà nước ba năm mở một khoa,

Trường Nam thi lẫn với trường Hà.

Theo truyền thống phong kiến, ba năm triều đình mở một khoa thi để tuyển chọn nhân tài. Câu thơ đầu nhắc đến lệ cũ ấy như một sự khẳng định tính chính thống của khoa cử. Tuy nhiên, câu thơ sau lại hé lộ sự bất thường: “thi lẫn”. Từ “lẫn” gợi cảm giác lộn xộn, thiếu quy củ. Hai trường thi vốn riêng biệt nay bị gộp chung, cho thấy sự cẩu thả, qua loa. Ngay từ hai câu đề, tác giả đã ngầm báo hiệu sự suy thoái của nền khoa cử.

Đến hai câu thực, bức tranh trường thi hiện lên rõ nét hơn:

Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,

Ậm ọe quan trường miệng thét loa.

Hình ảnh “lôi thôi sĩ tử” gợi lên dáng vẻ nhếch nhác, luộm thuộm của những người đi thi. Sĩ tử vốn tượng trưng cho tầng lớp trí thức, cho sự trang nghiêm của học vấn, nhưng ở đây lại hiện lên đầy tầm thường. Còn “ậm ọe quan trường” là âm thanh ồn ào, thiếu oai nghiêm. Quan coi thi không giữ được vẻ trang trọng mà trở nên thô ráp, hỗn tạp. Nghệ thuật đối giữa “lôi thôi” và “ậm ọe”, giữa “sĩ tử” và “quan trường” làm nổi bật sự xuống cấp toàn diện. Cả người đi thi lẫn người coi thi đều mất đi phẩm chất vốn có, khiến khoa thi trở thành một cảnh tượng lố bịch.

Hai câu luận tiếp theo mở rộng bức tranh ấy:

Lọng cắm rợp trời quan sứ đến,

Váy lê quét đất mụ đầm ra.

Hình ảnh “quan sứ” và “mụ đầm” cho thấy sự xuất hiện của thực dân Pháp trong một khoa thi vốn thuộc truyền thống phong kiến. “Lọng cắm rợp trời” gợi vẻ phô trương hình thức, còn “váy lê quét đất” tạo nên một hình ảnh đối lập với không khí thi cử cổ truyền. Sự có mặt của quan sứ cho thấy khoa thi không còn độc lập mà đã nằm dưới sự giám sát của chính quyền thực dân. Điều đó thể hiện rõ tình trạng mất chủ quyền, sự suy yếu của triều đình phong kiến. Tiếng cười trào phúng ở đây mang ý nghĩa sâu xa: khoa cử – vốn là biểu tượng của văn hóa dân tộc – nay bị chi phối bởi ngoại bang.

Hai câu kết là điểm lắng sâu của bài thơ:

Nhân tài đất Bắc nào ai đó?

Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.

Câu hỏi tu từ “Nhân tài đất Bắc nào ai đó?” thể hiện sự băn khoăn, lo lắng. Giữa cảnh thi cử lố lăng như vậy, liệu còn có thể tìm thấy nhân tài thực sự cho đất nước? Hình ảnh “ngoảnh cổ mà trông” gợi một cái nhìn đầy suy tư và đau xót. Tiếng cười châm biếm dường như lắng xuống, nhường chỗ cho nỗi buồn trước thực trạng nước nhà. Qua đó, ta thấy rõ tấm lòng của Tú Xương: đằng sau tiếng cười là nỗi lo cho vận mệnh dân tộc.

Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật với kết cấu chặt chẽ. Nghệ thuật đối được sử dụng tài tình, ngôn ngữ giàu hình ảnh và âm thanh, giọng điệu mỉa mai sâu cay. Đặc biệt, sự kết hợp giữa tiếng cười và nỗi đau đã làm nên chiều sâu cho tác phẩm.

Tóm lại, “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” là một bài thơ trào phúng đặc sắc của Tú Xương. Tác phẩm đã phơi bày cảnh tượng nhốn nháo, lố bịch của khoa cử cuối thế kỉ XIX, đồng thời thể hiện nỗi chua xót trước sự suy tàn của xã hội và vận mệnh đất nước. Qua đó, ta càng thêm trân trọng tài năng và tấm lòng của nhà thơ Tú Xương.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 12

Trần Tế Xương (Tú Xương) là nhà thơ trào phúng xuất sắc của văn học Việt Nam cuối thế kỉ XIX. Sống trong giai đoạn đất nước rơi vào ách đô hộ của thực dân Pháp, ông chứng kiến sự suy tàn của nhiều giá trị truyền thống. Bài thơ “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” không chỉ phản ánh một khoa thi cụ thể mà còn dựng lên cả một “sân khấu” xã hội đầy bi hài, nơi những giá trị vốn được coi trọng trở nên méo mó và trống rỗng.

Ngay từ đầu bài thơ, tác giả đã nhắc đến lệ cũ:

Nhà nước ba năm mở một khoa...

Câu thơ gợi sự trang trọng và quy củ của chế độ khoa cử xưa. Thi cử từng là con đường tuyển chọn nhân tài cho đất nước. Nhưng ngay sau đó, thực tế phũ phàng được phơi bày:

Trường Nam thi lẫn với trường Hà.

Chỉ một chữ “lẫn” đã làm sụp đổ vẻ nghiêm trang ấy. “Lẫn” gợi sự chắp vá, tạm bợ, thiếu trật tự. Sân khấu khoa thi bắt đầu lộ rõ sự lộn xộn, báo hiệu một vở bi hài kịch sắp diễn ra.

Nếu trước kia, sĩ tử bước vào trường thi với dáng vẻ nho nhã, thì nay:

Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ.

Hai chữ “lôi thôi” vẽ nên hình ảnh nhếch nhác, luộm thuộm. Người đi tìm danh vọng và học vấn lại hiện lên đầy tầm thường. Đối diện với họ là:

Ậm ọe quan trường miệng thét loa.

Âm thanh “ậm ọe” khiến không khí trở nên ồn ào, thô ráp. Quan trường không còn vẻ uy nghiêm mà giống như một người quản lí chợ búa. Trên sân khấu ấy, cả “diễn viên chính” lẫn “người điều hành” đều đánh mất phẩm chất. Tiếng cười bật ra không phải vì vui, mà vì sự chua chát trước sự đảo lộn giá trị.

Đỉnh điểm của sự lố lăng là sự xuất hiện của thực dân:

Lọng cắm rợp trời quan sứ đến,

Váy lê quét đất mụ đầm ra.

Hình ảnh “lọng cắm rợp trời” tạo cảm giác phô trương, hình thức. Còn “váy lê quét đất” lại càng làm không gian thi cử trở nên lạc lõng. Một khoa thi truyền thống của dân tộc nay có sự góp mặt của quan sứ và mụ đầm – biểu tượng của chính quyền thực dân. Điều đó cho thấy nền khoa cử không còn độc lập, mà đã trở thành một phần của bộ máy cai trị. Vở kịch ấy càng trở nên trớ trêu khi những người đại diện cho ngoại bang lại xuất hiện trong nghi lễ vốn nhằm tôn vinh “nhân tài” của đất nước.

Sau tất cả những hình ảnh lố lăng ấy, giọng thơ bỗng trầm xuống:

Nhân tài đất Bắc nào ai đó?

Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.

Câu hỏi vang lên như một lời tự vấn. Giữa một khoa thi đầy hình thức, liệu còn có nhân tài thực sự? Hành động “ngoảnh cổ mà trông” gợi một cái nhìn đau đáu, đầy suy tư. Tiếng cười ban đầu giờ chuyển thành nỗi buồn sâu sắc. Đó là nỗi đau của một nhà nho yêu nước khi chứng kiến sự suy sụp của nền học vấn và vận mệnh dân tộc.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thất ngôn bát cú Đường luật với kết cấu chặt chẽ. Nghệ thuật đối được vận dụng linh hoạt, tạo nên sự cân xứng mà vẫn giàu sức gợi. Ngôn ngữ giản dị nhưng sắc sảo, giàu hình ảnh. Đặc biệt, Tú Xương đã khéo léo kết hợp tiếng cười trào phúng với cảm xúc bi thương, khiến tác phẩm vừa gây ấn tượng mạnh, vừa để lại dư vị sâu lắng.

Tóm lại, “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” không chỉ là bức tranh về một khoa thi cụ thể mà còn là hình ảnh thu nhỏ của xã hội cuối thế kỉ XIX – nơi những giá trị truyền thống bị đảo lộn, hình thức che lấp thực chất. Qua tiếng cười châm biếm sắc bén, Tú Xương đã thể hiện nỗi đau thời thế và tấm lòng trăn trở trước vận mệnh đất nước. Chính sự kết hợp giữa tiếng cười và nước mắt ấy đã làm nên giá trị đặc sắc của bài thơ.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 13

Cuối thế kỉ XIX, khi đất nước rơi vào ách đô hộ của thực dân Pháp, nhiều giá trị truyền thống dần bị lung lay, trong đó có nền khoa cử phong kiến. Trần Tế Xương (Tú Xương) là nhà thơ đã chứng kiến và ghi lại sự suy tàn ấy bằng tiếng cười trào phúng sắc bén. Bài thơ “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” không chỉ tả một khoa thi cụ thể mà còn bóc trần bản chất hình thức, giả tạo của xã hội đương thời.

Khoa thi vốn là nơi tôn vinh nhân tài, là con đường lập thân của kẻ sĩ. Nhưng ngay từ những câu thơ đầu, Tú Xương đã khiến người đọc nhận ra sự thay đổi bất thường. Khoa thi vẫn được tổ chức theo lệ “ba năm một lần”, song thực chất bên trong đã khác xưa. Không còn sự trang nghiêm và quy củ, mà thay vào đó là sự lộn xộn, chắp vá. Chỉ một chi tiết “thi lẫn” cũng đủ cho thấy nền khoa cử đang dần mất đi vẻ trang trọng vốn có.

Hình ảnh sĩ tử và quan trường tiếp tục làm rõ sự giả tạo ấy. Sĩ tử – những người đi tìm danh vọng bằng con đường học vấn – lại xuất hiện với dáng vẻ “lôi thôi”. Họ không còn mang phong thái nho nhã mà trở nên nhếch nhác, tầm thường. Trong khi đó, quan trường – người đại diện cho kỉ cương phép nước – lại “ậm ọe”, “thét loa”, tạo nên âm thanh ồn ào, thiếu nghiêm túc. Khoa thi – nơi lẽ ra phải là biểu tượng của trí tuệ – lại giống như một phiên chợ náo loạn. Tiếng cười bật lên từ sự đối lập giữa danh nghĩa cao đẹp và thực tế tầm thường.

Sự giả tạo ấy còn được đẩy lên cao hơn khi thực dân Pháp xuất hiện trong lễ xướng danh. Hình ảnh “quan sứ” và “mụ đầm” giữa không gian khoa cử truyền thống đã làm lộ rõ bản chất lệ thuộc. Lễ xướng danh vốn là nghi thức tôn vinh nhân tài của dân tộc, nay lại trở thành một buổi trình diễn có sự hiện diện của ngoại bang. Điều đó cho thấy nền khoa cử không còn giữ được vị thế độc lập mà đã bị đặt dưới sự chi phối của chính quyền thực dân. Danh hiệu “nhân tài” vì thế cũng trở nên đáng nghi ngờ.

Đến hai câu cuối, tiếng cười như chùng xuống. Câu hỏi về “nhân tài đất Bắc” không chỉ là lời mỉa mai mà còn chứa đựng nỗi băn khoăn thật sự. Trong một xã hội đầy hình thức và giả dối, liệu có còn chỗ cho tài năng chân chính? Hành động “ngoảnh cổ mà trông” gợi lên cái nhìn đau đáu về cảnh nước nhà. Đằng sau tiếng cười châm biếm là nỗi lo âu và chua xót của một người yêu nước.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thất ngôn bát cú Đường luật với kết cấu chặt chẽ. Nghệ thuật đối được vận dụng linh hoạt, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi. Đặc biệt, giọng điệu mỉa mai được duy trì xuyên suốt, song không hề hời hợt mà ẩn chứa chiều sâu cảm xúc.

Tóm lại, “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” là một tác phẩm trào phúng tiêu biểu của Tú Xương. Qua việc bóc trần sự giả dối và hình thức rỗng tuếch của nền khoa cử, nhà thơ đã thể hiện thái độ phê phán xã hội và nỗi đau trước vận mệnh đất nước. Tiếng cười trong bài thơ vì thế không chỉ để châm biếm mà còn để cảnh tỉnh và suy ngẫm.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 14

Trần Tế Xương (Tú Xương) là nhà thơ trào phúng tiêu biểu của văn học Việt Nam cuối thế kỉ XIX. Sống trong hoàn cảnh đất nước rơi vào ách đô hộ của thực dân Pháp, ông chứng kiến sự suy tàn của nhiều giá trị truyền thống, đặc biệt là nền khoa cử. Bài thơ “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” không chỉ là bức tranh về một khoa thi mà còn thể hiện sự chuyển biến tinh tế trong cảm xúc của tác giả: từ cái nhìn quan sát đến tiếng cười mỉa mai, rồi lắng lại thành nỗi đau và trăn trở.

Mở đầu bài thơ là giọng điệu tương đối bình thản:

Nhà nước ba năm mở một khoa,

Trường Nam thi lẫn với trường Hà.

Câu thơ đầu nhắc đến lệ thi cử quen thuộc của triều đình phong kiến. Giọng điệu có vẻ khách quan, như một lời thông báo. Tuy nhiên, sang câu thứ hai, từ “thi lẫn” đã hé lộ sự bất thường. Không còn sự phân định rõ ràng, nghiêm cẩn như xưa, khoa thi giờ đây mang dáng vẻ chắp vá. Cảm xúc của tác giả bắt đầu chuyển nhẹ từ trung tính sang ngờ vực.

Đến hai câu tiếp theo, tiếng cười mỉa mai hiện rõ:

Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,

Ậm ọe quan trường miệng thét loa.

Hình ảnh sĩ tử “lôi thôi” làm mất đi vẻ nho nhã vốn có của người học trò. Quan trường “ậm ọe” lại càng làm không khí trở nên hỗn tạp. Cảm xúc lúc này không còn là quan sát mà đã trở thành châm biếm. Tiếng cười bật ra từ sự đối lập giữa danh nghĩa cao đẹp của khoa cử và thực tế nhếch nhác, ồn ào. Nhưng đó không phải tiếng cười vui vẻ mà là tiếng cười pha lẫn sự thất vọng.

Sự mỉa mai ấy tiếp tục được đẩy lên cao khi xuất hiện hình ảnh quan sứ và mụ đầm:

Lọng cắm rợp trời quan sứ đến,

Váy lê quét đất mụ đầm ra.

Hình ảnh phô trương của “lọng cắm rợp trời” và sự lạc lõng của “váy lê quét đất” cho thấy khoa thi không còn thuần túy là nghi lễ truyền thống. Sự hiện diện của thực dân khiến không khí trở nên chênh lệch và mất cân đối. Ở đây, tiếng cười đã chuyển sang sắc thái chua chát hơn. Nó không chỉ châm biếm sự lố lăng mà còn ngầm phản ánh tình trạng lệ thuộc của đất nước.

Đến hai câu cuối, giọng thơ thay đổi rõ rệt:

Nhân tài đất Bắc nào ai đó?

Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.

Câu hỏi tu từ vang lên đầy trăn trở. Giữa một khoa thi đầy hình thức và ồn ào, liệu có còn nhân tài thực sự? Hành động “ngoảnh cổ mà trông” thể hiện cái nhìn suy tư, đau đáu. Tiếng cười gần như lắng xuống, nhường chỗ cho nỗi buồn và sự lo lắng. Cảm xúc của tác giả đi từ quan sát đến châm biếm và cuối cùng là nỗi đau trước vận mệnh đất nước.

Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật, kết cấu chặt chẽ, đối ý rõ ràng. Ngôn ngữ giàu hình ảnh và âm thanh, tạo nên những nét vẽ sống động. Đặc biệt, sự chuyển biến tinh tế trong giọng điệu đã làm cho bài thơ không chỉ đơn thuần là châm biếm mà còn chứa đựng chiều sâu cảm xúc.

Tóm lại, “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” là một tác phẩm trào phúng đặc sắc của Tú Xương. Qua sự chuyển biến từ tiếng cười mỉa mai đến nỗi trăn trở, bài thơ thể hiện rõ tâm trạng của một nhà nho yêu nước trước sự suy tàn của nền khoa cử và vận mệnh dân tộc. Chính sự hòa quyện giữa tiếng cười và nỗi đau ấy đã làm nên giá trị lâu bền của tác phẩm.

Phân tích tác phẩm Lễ xứng danh khoa Đinh Dậu - mẫu 15

Trần Tế Xương (Tú Xương) là nhà thơ trào phúng tiêu biểu cuối thế kỉ XIX. Ông sống trong thời kì xã hội phong kiến suy tàn và thực dân Pháp từng bước áp đặt quyền lực lên đất nước ta. Trong hoàn cảnh ấy, nhiều giá trị truyền thống bị đảo lộn, đặc biệt là nền khoa cử. Bài thơ “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” là tác phẩm thể hiện rõ tài năng trào phúng của ông, nổi bật qua nghệ thuật đối lập và phóng đại nhằm làm lộ rõ sự suy sụp của giá trị “nhân tài”.

Trước hết, sự đối lập xuất hiện ngay trong chính hình ảnh khoa thi. Khoa thi vốn là nơi trang trọng, biểu tượng cho trí tuệ và đạo học. Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Hình ảnh “lôi thôi sĩ tử” đã phá vỡ ấn tượng đẹp về người học trò xưa. Hai chữ “lôi thôi” khiến nhân vật trở nên tầm thường, thậm chí buồn cười. Trong khi đó, “ậm ọe quan trường” lại tạo nên âm thanh méo mó, thiếu oai nghiêm. Sự đối lập giữa danh nghĩa cao quý và hình ảnh thực tế tầm thường đã tạo nên tiếng cười chua chát.

Không chỉ đối lập về hình ảnh, bài thơ còn sử dụng thủ pháp phóng đại để tăng sức châm biếm. “Lọng cắm rợp trời” là một hình ảnh mang tính cường điệu. Cái “rợp trời” ấy không nhằm tôn vinh mà lại khiến người đọc cảm nhận rõ sự phô trương, hình thức. Bên cạnh đó là hình ảnh “váy lê quét đất”, vừa cụ thể vừa mang tính gây ấn tượng mạnh. Hai chi tiết này đặt cạnh nhau tạo nên một sự tương phản rõ rệt giữa nghi lễ truyền thống và sự xuất hiện lạc lõng của ngoại bang. Qua đó, tác giả làm nổi bật tình trạng lệ thuộc và sự mất chủ quyền của nền khoa cử.

Đỉnh điểm của sự đối lập nằm ở hai câu cuối. Sau hàng loạt hình ảnh nhốn nháo, lố lăng, câu hỏi “Nhân tài đất Bắc nào ai đó?” vang lên như một lời chất vấn. “Nhân tài” vốn là mục đích cao nhất của khoa thi, nhưng trong bối cảnh ấy, hai chữ ấy lại trở nên mơ hồ. Đối lập giữa mục tiêu cao đẹp và thực tế đáng buồn khiến câu hỏi mang sắc thái mỉa mai sâu sắc. Hành động “ngoảnh cổ mà trông” không chỉ là cái nhìn về hiện tại mà còn là sự nhìn lại cả một chặng đường suy thoái của đất nước.

Như vậy, thông qua nghệ thuật đối lập giữa hình thức và bản chất, giữa danh nghĩa và thực tế, cùng với những chi tiết phóng đại giàu sức gợi, Tú Xương đã dựng lên bức tranh khoa cử đầy nghịch lí. Tiếng cười trong bài thơ không ồn ào mà thấm thía, không chỉ để chê bai mà còn để cảnh tỉnh.

Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật với kết cấu chặt chẽ, đối ý rõ ràng. Ngôn ngữ giản dị nhưng sắc bén, giàu hình ảnh và âm thanh. Chính sự kết hợp hài hòa giữa đối lập và phóng đại đã tạo nên sức mạnh châm biếm đặc biệt cho tác phẩm.

Tóm lại, “Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu” là một bài thơ trào phúng đặc sắc của Trần Tế Xương. Bằng nghệ thuật đối lập và phóng đại tài tình, nhà thơ đã phơi bày sự suy sụp của nền khoa cử cuối thế kỉ XIX và bộc lộ nỗi trăn trở trước vận mệnh đất nước. Tiếng cười trong bài thơ vì thế không chỉ sắc bén mà còn đầy ý nghĩa sâu xa.

Xem thêm các bài văn mẫu 8 Kết nối tri thức hay khác:

Xem thêm các tài liệu học tốt lớp 8 hay khác:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Soạn văn 8 hay nhất, ngắn gọn của chúng tôi được biên soạn bám sát nội dung sgk Ngữ văn 8 Tập 1 và Tập 2 Kết nối tri thức (NXB Giáo dục).

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 Kết nối tri thức khác