Top 10 Kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn

Tổng hợp trên 10 bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn hay nhất giúp học sinh có thêm tài liệu tham khảo để viết văn hay hơn.

Top 10 Kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn

Quảng cáo

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 1

Trong cuộc sống, chắc hẳn ai cũng muốn mình sẽ trở thành một người hoàn hảo, nhưng nếu chưa may mắn được hoàn hảo thì ta hãy làm người tốt trước đã. Bạn biết thế nào là một người tốt không? Theo mình, một người tốt là một người có trái tim yêu thương, một người biết sống vì cộng đồng và giúp đỡ người khác. Những công việc tốt luôn giúp ta trở nên tốt hơn mỗi ngày. Bởi vậy mà mình đều cố gắng làm việc tốt mỗi ngày.

Tuần vừa rồi mình cùng các bạn trong xóm tập hợp lại tới thăm cụ Tâm, người già neo đơn của thôn, đi cùng có cán bộ thanh niên của Đoàn xã. Sau khi trao tặng phần quà của xã nhà cho cụ, mình và các bạn giúp đỡ các cụ dọn lại nhà cửa, quét lại vườn nhà . Chúng mình cũng tranh thủ ở lại nấu cơm để cùng cụ ăn trưa, vừa trò chuyện cho cụ vơi đi phần nào sự cô đơn khi nhà cửa vắng vẻ.

Cụ Tâm vốn có chồng và hai người con trai nhưng vì tham gia kháng chiến nên cả chồng và hai con đều hy sinh. Đó là mất mát và nỗi đau lớn trong cụ. Vì vậy, chúng mình đều hiểu và thương cụ rất nhiều. Đặc biệt, khi được trò chuyện với cụ Tâm, mình càng thêm thương và khâm phục cụ hơn khi biết rằng cụ vẫn dành những đồng lương ít ỏi của mình để giúp đỡ những bạn nhỏ khuyết tật.

Quảng cáo

Sau bữa ăn, chúng mình tạm biệt cụ ra về. Lòng vẫn mang nặng những nghĩ suy, mình thầm hứa sẽ chăm sang nhà cụ hơn để động viên, giúp đỡ cụ.

Dàn ý Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn

1. Mở bài:

- Giới thiệu hoàn cảnh tham gia hoạt động (theo lớp/đoàn/đội, dịp cuối tuần, phong trào địa phương…).

- Nêu khái quát ý nghĩa: hoạt động giúp đỡ người già neo đơn.

2. Thân bài:

a. Chuẩn bị

- Thời gian, địa điểm.

- Phân công nhiệm vụ (quét dọn, nấu ăn, trò chuyện…).

- Chuẩn bị quà: gạo, nhu yếu phẩm, tiền ủng hộ,…

b. Diễn biến hoạt động

- Đến thăm các cụ già neo đơn trong khu phố.

- Các việc đã làm:

+ Dọn dẹp nhà cửa, sân vườn.

+ Nấu ăn, giặt giũ.

+ Trò chuyện, hỏi han sức khỏe.

Quảng cáo

- Không khí: ấm áp, vui vẻ, xúc động.

- Hình ảnh/chi tiết tiêu biểu (nụ cười, lời cảm ơn của các cụ,…).

c. Kết quả

- Công việc hoàn thành.

- Các cụ vui mừng, xúc động.

- Mọi người trong đoàn cảm thấy ý nghĩa.

3. Kết bài:

- Nêu cảm nghĩ của bản thân: vui, tự hào, biết yêu thương hơn.

- Bài học rút ra: cần quan tâm, giúp đỡ người già, sống có trách nhiệm với cộng đồng.

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 2

Chiều thứ năm tuần trước, lớp chúng em tổ chức đến thă gia đình thương binh của chú Trí tại xóm nhỏ. Cuộc viếng thăm này làm em nhớ mãi.

Được sự phân công của Ban Giám hiệu nhân dịp kỷ niệm chào mừng ngày giải phóng miền Nam 30 – 4, lớp em đến thăm gia đình của chú Trí, một thương binh bị hỏng cá hai mắt, lại còn liệt nửa người.

Chiều hôm ấy chúng em tập hợp tại nhà Hương, lớp trưởng để cùng đến nhà chú Trí. Đây là một căn nhà lá nghèo nàn ở tận cùng xóm nhỏ. Ra đón chúng em là thím Trí, một người phụ nữ nhỏ nhắn, da sạm đen vì phải đi bán vé số nuôi gia đình. Bước vào nhà, chúng em được thím giới thiệu với chú Trí, một thương binh da tái xanh, đeo kính đen, đang ngồi trên xe lăn. Bạn Hương thay mặt lớp biếu cho gia đình chú một món quà mà lớp chúng em đã tự nguyện đóng góp với nhau trong suốt tháng qua. Món quà chỉ có đường, sữa, mì gói… nhưng chú thương binh rất cảm động.

Quảng cáo

Khi chúng em hỏi về cuộc chiến đấu ở chiến trường, chú không muốn nói nhiều. Chú cho biết chú đã bị thương nặng trong một đợt ném bom của máy bay B52 trên tuyến đường Trường Sơn. Khi chúng em tỏ ý biết ơn và thương cảm thì chu chỉ nói: “Nước có giặc thì mình phải đánh, chứ sao? Cá nhân mình không may thì cố chịu. Biết bao đồng đội còn hy sinh nơi chiến trường. Mong sao từ đây thanh bình”. Những ý nghĩ đó, chắc chú đã nghiền ngẫm hơn hai chục năm trời sống trong bóng tối. Nó thể hiện một ý thức tự giác, một nghị lực, kiên cường của anh bộ đội cụ Hồ.

Từ biệt gia đình chú Trí ra về, chúng em cứ nghĩ đến sau chiến tranh, đất nước có biết bao nhiêu gia đình thương binh, liệt sĩ mà gia đình chú Trí chỉ là một trong số đó. Sự hi sinh của quân và dân ta thật to lớn biết bao! Cuộc viếng thăm của chúng em chỉ là một cử chỉ biết ơn rất nhỏ. Em nghĩ, mọi người trong đó có chúng em cần phải cố gắng nhiều hơn nữa để góp phần xoa dịu những vết thương chiến tranh.

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 3

Sáng chủ nhật tuần trước, lớp em tổ chức đi thăm một số gia đình thương binh, liệt sĩ ở địa phương. Tổ em được phân công thăm bà Phan, mẹ liệt sĩ và chú Hiển, thương binh nặng, cụt cả hai chân trong chiến dịch giải phóng Sài Gòn năm 1975.

Nhà bà Phan nằm sâu trong một con hẻm ở đường Bàn Cờ. Bà là mẹ của liệt sĩ Trương Tấn Quang, hi sinh anh dũng trong chiến dịch biên giới Tây Nam. Bản thân bà trước đây cũng là một cơ sở hoạt động cách mạng nội thành và đã từng bị địch bắt giam, tra tấn dã man.

Tuổi già sức yếu, bà Phan sống dựa vào tiền trợ cấp gia đình liệt sĩ và sự đùm bọc của nhân dân trong phường. Cách đây hơn một tháng, phòng Giáo dục quận 3 đã tặng bà ngôi nhà tình nghĩa, thay thế cho căn nhà dột nát chật chội.

Thấy chúng em tới, bà mừng lắm: Các cháu đến thăm bà đấy ư? Khuôn mặt nhăn nheo vụt tươi lên bởi nụ cười đôn hậu. Bạn Thu Hương thay mặt cho tổ hỏi thăm sức khỏe của bà. Bạn Tiến Thành cắm một bó hoa tươi vào bình rồi kính cẩn đặt lên bàn thờ. Mùi nhang trầm tỏa ấm cả gian nhà. Từ trong ảnh, đôi mắt trong sáng của chú Quang nhìn chúng em trìu mến. Chúng em biếu bà mấy ký đường, vài hộp sữa, chục trứng gà, chục cam và ít thuốc bổ… Bà xúc động cảm ơn chúng em. Em thầm nghĩ là không gì có thể đền đáp xứng đáng công lao của những người mẹ đã cống hiến, hi sinh đứa con ruột thịt của mình cho Tổ quốc.

Rồi chúng em quây quần bên cánh võng, nghe bà kể về những kỉ niệm trong đời hoạt động cách mạng của mình; kể về chú Quang, người con trai yêu quý. Cảnh tượng bà cháu sum vầy thật vui vẻ và ấm cúng.

Từ giã bà Phan, chúng em sang thăm chú Hiển. Chú ngồi trên xe lăn, tươi cười chào đón chúng em. Tuy là một thương binh nặng nhưng chú Hiển vẫn rất lạc quan. Chú là một tấm gương sáng về nghị lực và ý chí khắc phục khó khăn.

Theo lời Bác dạy: Thương binh tàn nhưng không phế, chú Hiển vẫn cần cù làm việc bằng đôi tay tài hoa của mình. Chú hướng dẫn cho vợ con đan lát những mặt hàng thủ công mĩ nghệ bằng mây, tre, lá. Bàn tay cầm súng năm xưa giờ đây đang thoăn thoắt luồn những sợi mây óng chuốt, tạo nên những chiếc khay, chiếc giỏ xinh xắn, làm đẹp cho mọi nhà.

Chúng em nhận giúp đỡ gia đình chú đã hơn nửa năm nay nên đến nhà chú thấy việc là làm. Nhóm nữ giúp cô Hồng dọn dẹp nhà cửa cho ngăn nắp. Bạn Thủy, bạn Dung hướng dẫn hai em con chú Hiển giải những bài toán khó. Chúng em quyên góp tiền mua tặng sách vở và một số đồ dùng học tập cho hai em. Chú Hiển nói lên ước nguyện của mình là cố gắng nuôi các con ăn học đến nơi đến chốn. Với tình hình sức khỏe và hoàn cảnh gia đình của chú, điều ấy quả thật chẳng dễ chút nào. Nhưng chúng em tin rằng với tinh thần phấn đấu và quyết tâm cao, ước vọng của chú sẽ thành hiện thực.

Buổi đi thăm các gia đình thương binh, liệt sĩ kết thúc tốt đẹp. Trên đường về, chúng em bàn bạc để tìm cách giúp đỡ các gia đình ấy sao cho có hiệu quả hơn. Đạo lí Uống nước nhớ nguồn của dân tộc nhắc nhở chúng em sống sao cho có nghĩa có tình đối với những người có công với đất nước. Em càng hiểu sâu sắc hơn về lòng biết ơn – nền tảng đạo đức, đạo lí truyền thống của dân tộc ta.

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 4

Uống nước nhớ nguồn là đạo lí truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Những hoạt động đền ơn đáp nghĩa, giúp đỡ các gia đình thương binh liệt sĩ, những người có công với Cách mạng là biểu hiện của đạo lí tốt đẹp đó. Nhân ngày 27 tháng 7 năm nay, cô giáo chủ nhiệm lớp đã đưa chúng tôi tới thăm gia đình liệt sĩ neo đơn ở một làng nhỏ yên tĩnh, ven thành phố. Đó là gia đình liệt sĩ Nguyễn Thanh Sơn.

Ngay từ sớm, chúng tôi đã tụ họp đông đủ trước sân trường. Cô giáo chủ nhiệm làm trưởng đoàn. Cả lớp đi xe đạp. Đông là thế nhưng tất cả đều trật tự và nghiêm túc. Dường như ai cũng hiểu được ý nghĩa thiêng liêng của hoạt động này.

Ngôi nhà nhỏ bé của liệt sĩ khuất sau lũy tre xanh mát. Chúng tôi đẩy nhẹ chiếc cổng tre khép hờ, bước vào chiếc sân nhỏ lát gạch Bát Tràng. Đây đó xuất hiện một vào đám rêu xanh ở góc sân. Khu vườn thoảng hương hoa dại. Ở góc vườn, cây vối khẳng khiu đối diện với cây khế quả sai trĩu cành. Những chiếc lá vàng rụng rải rác trên sân. Vài con chim sâu kêu lích tích. Cảm giác quạnh hiu buồn vắng xâm chiếm lòng tôi. Một bà cụ nhỏ bé, mái tóc trắng như cước, chống chiếc gậy trúc bước ra sân. Chúng tôi cất tiếng chào, bà cụ cười hiền hậu mời cô giáo và chúng tôi vào nhà. Đồ đạc trong nhà có phần xuềnh xoàng, đơn giản. Ở gian giữa ngôi nhà kê một chiếc bàn thờ, mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm ngát. Trên bàn thờ có hai bức chân dung: hai người lính trẻ có gương mặt giống nhau như tạc. Họ tươi cười nhìn chúng tôi qua làn khói hương nghi ngút. Chiếc bàn gỗ mộc đơn sơ, bộ ấm chén sạch sẽ. Bà cụ mời cô giáo và chúng tôi uống nước. Bà bảo: Nước vối đấy các cháu ạ! Uống nước vối rất tốt cho sức khỏe! Tôi đỡ lấy chén nước bà đưa cho, uống một ngụm và chợt nhận ra mình chưa bao giờ được thưởng thức thứ nước uống nào thơm và ngon đến thế!

Chúng tôi lắng nghe câu chuyện của bà. Bà kể người trong hai bức ảnh là chồng và con trai của bà, liệt sĩ Nguyễn Thanh Sơn. Chồng bà hi sinh ở chiến trường Điện Biên Phủ lịch sử. Bà một mình nuôi anh Sơn khôn lớn. Năm 1970, anh xung phong đi bộ đội, mặc dù đủ tiêu chuẩn để đi học nước ngoài. Trước ngày lên đường, anh đã trồng cây vối và cây khế ngọt ở góc vườn. Anh bảo uống nước vối tốt cho sức khỏe của mẹ. Còn cây khế anh trồng là để dành cho lũ trẻ con. Nhà neo người, có trẻ đến chơi cho vui cửa, vui nhà. Anh hi sinh ở cửa ngõ Sài Gòn năm 1975. Bà nghẹn ngào: Cây thì còn, nhưng người thì mất. Những lúc nhìn cây, bà lại nhớ đến anh. Ngày ngày đám trẻ con lân cận vẫn sang chơi, hái nụ vối để bà pha nước uống và ăn khế ngọt trong vườn. Bác hàng xóm đã làm cho chúng một dụng cụ hái khế rất tiện lợi, không phải trèo cây mà vẫn hái được quả. Bọn chúng thích lắm, còn bà thì yên tâm, không sợ lũ trẻ bị ngã vì leo trèo. Chúng tôi theo bà ra vườn. Nhìn cây khế đong đưa quả nặng, nâng niu đón nhận những trái khế bà cho, tôi bỗng cảm nhận thấm thía tấm lòng hiếu thảo của người con trai dành cho mẹ. Cô giáo tôi bảo: Vị nước vối thơm và những trái khế ngọt của người con trai đã giúp bà vượt qua nỗi buồn đau, sự cô đơn để sống và hoài niệm. Mấy bạn gái chăm chỉ đã mau mắn quét tước thu dọn sân vườn giúp bà. Lũ con trai lộc ngộc như bọn tôi, khỏe hơn, thì múc đầy bể nước, xén tỉa hàng rào râm bụt ở lối ngõ cho gọn ghẽ. Đúng lúc đó, một đám trẻ con hơn mười đứa cũng kéo sang. Chúng mang biếu bà một cá khoai luộc để bà tiếp khách. Mấy đứa tranh nhau kể cho bà nghe mọi chuyện trong xóm, ngoài làng và những trò tinh nghịch của chúng ở trường. Bà lắng nghe câu chuyện của đám trẻ, cười móm mém, hiền hậu. Bà bảo: Đám trẻ con hàng xóm ấy chính là con cháu của bà!

Chúng tôi tặng quà cho bà rồi xin phép ra về. Trên đường về, cả lớp tôi đều đạp xe lặng lẽ. Ai nấy đều theo đuổi một ý nghĩ riêng từ chuyến viếng thăm này. Còn tôi? Lòng nao nao với bao cảm xúc khó tả, tôi mơ hồ nhận ra ý nghĩa lớn lao, vĩ đại của sự hi sinh thầm lặng ở những người vợ, người mẹ Việt Nam. Một chút ngậm ngùi thương cảm đan xen niềm cảm phục vô bờ. Cảm phục, biết ơn người chiến sĩ đã hi sinh máu xương của

mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Cảm thương cho những người vợ, người mẹ liệt sĩ sống trong cô đơn, buồn nhớ suốt phần đời còn lại. Được hưởng hòa bình từ bao mất mát hi sinh từ các thế hệ cha anh, mỗi chúng ta hôm nay phải có những hành động thiết thực, hiệu quả trong việc đền ơn đáp nghĩa gia đình liệt sĩ để các anh an lòng từ thế giới bên kia.

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 5

Chiều thứ năm tuần trước, sau giờ học buổi sáng, chúng em đến thăm gia đình thương binh hỏng mắt Lê Văn Trí tại nhà riêng. Cuộc viếng thăm làm em nhớ mãi.

Để thiết thực chào mừng ngày 30-4 giải phóng miền Nam, hưởng ứng chủ trương của Ban giám hiệu, lớp em phân công nhau đi thăm một số gia đình thương binh, liệt sĩ. Theo sự phân công của lớp, chúng em sẽ đến thăm gia đình chú Trí, một thương binh bị hỏng cả hai mắt, lại còn liệt nửa người. Chú có hai người con thì một đứa bị di chứng chất độc màu da cam, trở nên ngớ ngẩn, đứa con thứ hai học lớp 5. Chúng em bàn nhau nhịn quà sáng, góp tiền mua một món quà nhỏ mang đến biếu gia đình. Bọn em có 15 bạn, mọi việc do bạn Hương lo liệu.

Chiều hôm ấy chúng em tập hợp tại nhà Hương rồi cùng đến nhà chú Trí. Như đã hẹn trước, thím Trí đón chúng em vào, giới thiệu với chú Trí, một thương binh cao lớn, da xanh, đeo kính đen, ngồi trên chiếc xe đẩy. Khi chúng em chào, chú Trí khẽ nói: "Chào các cháu”. Trong khi thím Trí lấy nước uống mời khách, chúng em nhìn quanh, thấy chú thím ở trong ngôi nhà cũ đã xuống cấp. Chính quyền địa phương đang có kế hoạch giúp đỡ chú. Thím cho biết em thứ hai đang đi học, em đầu ngớ ngẩn, ai hỏi chỉ cười. Bạn Hương thay mặt nhóm biếu gia đình món quà nhỏ, gồm chiếc áo cho thím, đường, sữa cho chú và ít giấy cho đứa em đang đi học. Thím cảm ơn chúng em và cho biết địa phương cũng quan tâm nhiều nhưng bệnh tình chú và đứa em nặng quá, thím không thể làm thêm gì để cải thiện.

Khi chúng em hỏi về cuộc chiến đấu của chú ở chiến trường, chú không muốn nói nhiều. Chú cho biết chú phục vụ ở một binh trạm trên Trường Sơn, bị máy bay B.52 ném bom và bị thương nặng. Chú điều trị mãi đến những năm 80 mới được thế này. Chú cho biết phần lớn đồng đội chú đã hi sinh trong khi làm nhiệm vụ. Khi chúng em tỏ ý biết ơn và thương cảm, thì chú nói: "Nước có giặc thì mình phải đánh, chứ biết sao? Cá nhân mình không may thì ráng chịu. Mong sao từ đây thanh bình. Những ý nghĩ đó, chắc chú đã nghiền ngẫm trong hơn hai chục năm trời sống trong bóng tối, nó biểu thị một ý thức tự giác và nghị lực kiên cường của anh bộ đội Cụ Hồ.

Chúng em tỏ ỷ muốn làm một việc gì, dù rất nhỏ để đỡ đần cho chú, thím. Thím từ chối không được cuối cùng hướng dẫn chúng em làm vệ sinh sân, vườn và ngõ. Chúng em lấy cuốc, chổi xẻng cùng nhau dọn dẹp. Trong vòng nửa giờ, trong sân ngõ sạch sẽ, mảnh vườn nhỏ tinh tươm.

Từ biệt gia đình chú Trí ra về, chúng em nghĩ, sau chiến tranh, nước mình có biết bao thương binh và gia đình liệt sĩ. Đây chỉ là một gia đình trong số đó. Sự hi sinh của nhân dân và quân đội thật lớn lao biết bao! Cuộc viếng thăm của chúng em chỉ là một cử chỉ biết ơn rất nhỏ. Em nghĩ, mọi người trong đó có chúng em, còn phải cố gắng nhiều để góp phần xoa dịu những vết thương chiến tranh của đất nước không thể chữa lành.

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 6

Hàng năm cứ vào dịp kỉ niệm ngày thương binh liệt sĩ, trường em lại tổ chức đi thăm các mẹ Việt Nam anh hùng, các gia đình thương binh liệt sĩ. Chúng em phân công nhau mỗi lớp đi một nhà, lớp em được cử đi thăm gia đình mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Lan.

Mẹ quê ở xã Tịnh Long, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Mẹ sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo giàu lòng yêu nước. Thế rồi, truyền thống yêu nước ấy được nhân lên. Mẹ lập gia đình và một lòng đi theo cách mạng. Chồng và con của mẹ tham gia hoạt động cách mạng, luôn nêu cao tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", họ đã làm rạng rỡ truyền thống kiên cường, bất khuất của nhân dân Quảng Ngãi. Với tinh thần đó, chồng và hai con của mẹ đã hi sinh trong một cuộc tiến công và nổi dậy ở Tây Nguyên, để lại trong lòng mẹ một nỗi đau thương, mất mát khôn cùng. Năm 1994, Chủ tịch nước đã kí quyết định tặng cho mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng.

Năm nay mẹ đã ngoài 80 tuổi, mẹ sống cô đơn một mình trong căn nhà tình nghĩa mà xã xây dựng lên. Tuy tuổi cao, mái tóc đã bạc trắng nhưng mẹ vẫn minh mẫn và khỏe mạnh lắm. Có lẽ linh hồn của chồng và hai con đã tiếp thêm sức mạnh cho mẹ để mẹ tiếp tục sống trên cõi đời này.

Chúng em mới tới đầu ngõ, mẹ đã đon đả chạy ra chào hỏi. Chúng em lễ phép chào mẹ. Khuôn mặt mẹ đang hằn sâu những nếp nhăn bỗng vụt tươi lên nụ cười đôn hậu. Bạn Uyên - Chi đội trưởng thay mặt liên đội kính cẩn đặt lên bàn thờ chồng và con mẹ một bó hoa huệ thơm ngát, chúng em lần lượt đến bàn thờ và thắp hương với tấm lòng thành kính, biết ơn sâu sắc. Rồi chúng em tặng quà cho mẹ, ngồi quây quần bên mẹ, nghe mẹ kể cuộc đời hoạt động cách mạng của gia đình mẹ, của chồng và con mẹ. Kể đến đấy, mẹ rưng rưng nước mắt, mẹ nghẹn ngào xúc động khi lòng mẹ khơi dậy hình ảnh của người thân đã vĩnh viễn ra đi. Chúng em cũng không cầm được nước mắt. Em thầm nghĩ không gì có thể đền đáp xứng đáng công lao của những người mẹ đã cống hiến những đứa con ruột thịt của mình cho Tổ quốc. Rồi mẹ nói tiếp: Ngày nay mẹ không còn chồng con nhưng bù lại tình thương bao la của các cháu, của cán bộ và nhân dân nên mẹ cũng an lòng. Mẹ mong chúng em học giỏi, thành tài, kế tục sự nghiệp của cha ông. Mẹ gửi lời cảm ơn đến ngành giáo dục thành phố Quảng Ngãi, các cơ quan đoàn thể đã phụng dưỡng mẹ, quan tâm chăm sóc mẹ thật chu đáo về vật chất lẫn tinh thần.

Trò chuyện với mẹ rất lâu, chúng em được nghe rất nhiều chuyện mẹ kể. Tất cả lớp đều im lặng nghe từng lời từng câu mẹ nói ra, ai nấy đều rưng rưng xúc động. Rồi cũng đến giờ phải trở về, chúng em xin phép mẹ ra về, mẹ tiễn chúng em ra ngõ và không quên nhắn nhủ một câu: Các cháu chăm học và học thật tốt nhé!

Cái ngày về thăm gia đình mẹ đã luôn khắc ghi trong tâm trí chúng tôi, càng hiểu được những mất mát của cha anh để có ngày hôm nay, tôi càng phải cố gắng học tập thật tốt để trở thành người tài giỏi sau này về xây dựng quê hương đất nước, đền đáp công ơn của những người đã hi sinh cho chúng ta có cuộc sống này.

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 7

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn vào những lo toan riêng mà đôi khi quên mất rằng, ở đâu đó quanh mình vẫn còn những mảnh đời lặng lẽ, cô đơn cần được sẻ chia. Chính vì thế, những hoạt động xã hội mang ý nghĩa nhân văn đã trở thành nhịp cầu nối kết trái tim với trái tim. Em vẫn nhớ như in lần cùng các bạn trong khu phố tham gia hoạt động giúp đỡ những người già neo đơn – một trải nghiệm giản dị nhưng đầy xúc động.

Hôm ấy là một buổi sáng cuối tuần, tổ dân phố phát động phong trào thăm hỏi, giúp đỡ các cụ già sống một mình. Em cùng các bạn nhanh chóng đăng kí tham gia. Chúng em được phân công chuẩn bị một số phần quà nhỏ như gạo, mì tôm, dầu ăn và bánh kẹo. Ai cũng háo hức, mong chờ được góp một phần công sức bé nhỏ của mình.

Điểm đến đầu tiên là nhà cụ Tư – một cụ bà đã ngoài tám mươi tuổi, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ. Khi chúng em bước vào, hình ảnh căn nhà đơn sơ, bụi bặm khiến ai cũng chạnh lòng. Không ai bảo ai, mỗi người tự bắt tay vào một việc: người quét nhà, người lau bàn ghế, người ra sân nhổ cỏ. Em được phân công trò chuyện với cụ. Ban đầu, cụ còn e dè, nhưng rồi khi nghe chúng em hỏi han, cụ dần cởi mở hơn. Cụ kể về cuộc đời mình với giọng chậm rãi, đôi mắt xa xăm. Những câu chuyện ấy khiến em vừa thương, vừa cảm phục.

Sau khi dọn dẹp xong, chúng em cùng nhau nấu một bữa cơm đơn giản. Mùi cơm chín thơm lan tỏa khắp căn nhà nhỏ. Khi bưng mâm cơm lên, cụ Tư xúc động nói lời cảm ơn, giọng run run. Nụ cười hiền hậu của cụ lúc ấy khiến em cảm thấy mọi vất vả đều trở nên ý nghĩa.

Chúng em tiếp tục đến thăm thêm vài cụ khác trong khu phố. Ở mỗi nơi, chúng em đều nhận được những ánh mắt ấm áp và những lời cảm ơn chân thành. Không khí của buổi hoạt động tràn ngập tiếng cười, sự sẻ chia và tình người. Dù chỉ là những việc làm nhỏ bé, nhưng chúng em hiểu rằng mình đã mang lại niềm vui cho những người cần được quan tâm.

Kết thúc buổi hoạt động, ai nấy đều thấm mệt nhưng trong lòng lại vô cùng vui vẻ. Trên đường về, em nghĩ mãi về nụ cười của các cụ và cảm thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Em nhận ra rằng, giúp đỡ người khác không chỉ là trao đi, mà còn là nhận lại – nhận lại niềm vui, sự đồng cảm và ý nghĩa của cuộc sống.

Hoạt động ấy đã để lại trong em một bài học sâu sắc: hãy biết yêu thương, quan tâm đến những người xung quanh, đặc biệt là những người già neo đơn. Bởi đôi khi, chỉ một hành động nhỏ cũng đủ làm ấm lên cả một trái tim cô đơn.

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 8

Người ta thường nói rằng, giá trị của một con người không chỉ nằm ở những gì họ đạt được, mà còn ở cách họ đối xử với những người xung quanh. Trong cuộc sống, có những khoảnh khắc tưởng chừng rất đỗi bình thường nhưng lại để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng ta. Với em, đó chính là lần tham gia hoạt động giúp đỡ người già neo đơn trong khu phố – một kỉ niệm khó quên.

Hoạt động được tổ chức vào dịp hè, khi đoàn thanh niên khu phố phát động chương trình “Chung tay vì người già neo đơn”. Ngay khi nghe thông báo, em đã háo hức đăng kí tham gia. Trước hôm đi, chúng em được phân công cụ thể: nhóm chuẩn bị quà, nhóm dọn dẹp, nhóm nấu ăn. Không khí chuẩn bị rộn ràng, ai cũng mong muốn làm được điều gì đó ý nghĩa.

Buổi sáng hôm đó, chúng em tập trung tại nhà văn hóa rồi cùng nhau đến từng gia đình. Điểm đến khiến em ấn tượng nhất là nhà cụ Ba – một cụ ông sống một mình đã nhiều năm. Ngôi nhà nhỏ cũ kĩ, mái ngói đã bạc màu theo thời gian. Khi thấy chúng em, cụ ngạc nhiên nhưng cũng rất vui. Chúng em nhanh chóng bắt tay vào công việc: người lau nhà, người sửa lại những đồ dùng hỏng hóc, người quét sân.

Em cùng một bạn khác ngồi trò chuyện với cụ. Cụ kể về thời trẻ, về những năm tháng chiến tranh gian khổ. Giọng kể của cụ trầm ấm nhưng ẩn chứa nhiều nỗi niềm. Nghe cụ nói, em càng thêm trân trọng những hi sinh của thế hệ đi trước và cảm thấy mình cần sống tốt hơn.

Sau đó, chúng em cùng nhau nấu một bữa cơm trưa. Dù chỉ là những món ăn giản dị, nhưng ai cũng làm bằng tất cả tấm lòng. Khi ăn cơm cùng cụ, không khí trở nên ấm cúng lạ thường. Cụ liên tục gắp thức ăn cho chúng em, như một người ông dành tình cảm cho cháu. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm nhận rõ ràng sự gắn kết giữa con người với con người.

Khi ra về, cụ nắm tay từng người, ánh mắt đầy lưu luyến. Lời dặn dò giản dị của cụ khiến em xúc động mãi không quên. Không chỉ riêng cụ Ba, ở những gia đình khác, chúng em cũng nhận được sự đón nhận chân thành như vậy. Dường như, điều họ cần nhất không phải là vật chất, mà chính là sự quan tâm, sẻ chia.

Kết thúc hoạt động, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng và ấm áp hơn. Em hiểu rằng, sống không chỉ là nhận mà còn là cho đi. Những việc làm tuy nhỏ nhưng lại góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Kỉ niệm ấy sẽ luôn ở lại trong em như một lời nhắc nhở: hãy biết yêu thương, trân trọng và giúp đỡ những người xung quanh, đặc biệt là những người già neo đơn – những người rất cần một bàn tay ấm áp giữa cuộc đời.

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 9

Có những niềm vui không đến từ những điều lớn lao, mà lại bắt đầu từ những hành động rất đỗi giản dị trong cuộc sống thường ngày. Đó có thể là một lời hỏi thăm, một cái nắm tay hay chỉ đơn giản là sự hiện diện bên cạnh một ai đó đang cô đơn. Chính từ những điều nhỏ bé ấy, em đã có một trải nghiệm đáng nhớ khi tham gia hoạt động giúp đỡ người già neo đơn trong khu phố.

Hôm đó, theo kế hoạch của tổ dân phố, chúng em cùng nhau tổ chức một buổi thăm hỏi và hỗ trợ các cụ già sống một mình. Từ sớm, mọi người đã tập trung đông đủ tại nhà văn hóa. Các cô chú phân công nhiệm vụ rõ ràng: người chuẩn bị quà, người mang dụng cụ dọn dẹp, người phụ trách nấu ăn. Em cùng nhóm bạn được giao nhiệm vụ dọn dẹp và trò chuyện với các cụ.

Ngôi nhà đầu tiên chúng em đến là của cụ Năm – một cụ bà sống đơn độc trong căn nhà nhỏ đã xuống cấp. Cánh cửa gỗ cũ kĩ mở ra, để lộ không gian bên trong khá bừa bộn. Không chần chừ, chúng em bắt tay ngay vào việc. Người quét nhà, người lau bàn, người dọn lại những vật dụng cũ. Chỉ sau một lúc, căn nhà đã trở nên sạch sẽ, gọn gàng hơn hẳn.

Trong lúc đó, em ngồi bên cụ, nhẹ nhàng hỏi thăm. Ban đầu, cụ nói chuyện còn ngập ngừng, nhưng dần dần, cụ mở lòng hơn. Cụ kể về những ngày tháng tuổi trẻ, về gia đình, về những kỉ niệm đã xa. Đôi khi, giọng cụ chùng xuống, ánh mắt như chất chứa bao nỗi buồn. Nghe cụ nói, em cảm thấy thương cụ vô cùng.

Sau khi hoàn thành việc dọn dẹp, chúng em cùng nhau nấu bữa trưa. Mọi người phối hợp rất nhịp nhàng. Những món ăn tuy đơn giản nhưng lại chứa đựng rất nhiều tình cảm. Khi mâm cơm được bày ra, cụ Năm không giấu được niềm vui. Cụ ăn rất ngon miệng, thỉnh thoảng lại nhìn chúng em mỉm cười.

Không chỉ dừng lại ở đó, chúng em còn đến thăm thêm nhiều cụ khác trong khu phố. Ở đâu, chúng em cũng nhận được sự đón nhận nồng nhiệt. Những nụ cười, những cái nắm tay, những lời cảm ơn giản dị… tất cả đã tạo nên một buổi hoạt động đầy ý nghĩa.

Khi kết thúc, dù ai cũng thấm mệt, nhưng không ai cảm thấy tiếc nuối. Ngược lại, trong lòng mỗi người đều tràn đầy niềm vui. Riêng em, em nhận ra rằng, đôi khi hạnh phúc không nằm ở việc mình nhận được bao nhiêu, mà là ở việc mình đã cho đi được những gì.

Trải nghiệm ấy đã giúp em hiểu hơn về giá trị của sự sẻ chia. Em tự nhủ sẽ tham gia nhiều hơn nữa những hoạt động như vậy để góp phần làm cho cuộc sống xung quanh trở nên ấm áp và nhân văn hơn.

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 10

Cuộc sống giống như một bản nhạc với nhiều cung bậc khác nhau, có vui, có buồn, có ấm áp nhưng cũng không thiếu những khoảng lặng cô đơn. Và chính trong những khoảng lặng ấy, con người lại càng cần đến sự quan tâm, sẻ chia từ người khác. Em đã từng được góp một nốt nhạc nhỏ bé vào bản hòa âm ấy khi tham gia hoạt động giúp đỡ người già neo đơn trong khu phố.

Đó là một buổi chiều cuối tuần, khi khu phố tổ chức chương trình thăm hỏi các cụ già sống một mình. Em cùng các bạn trong đội thanh niên tình nguyện nhanh chóng có mặt để tham gia. Chúng em chuẩn bị một số phần quà nhỏ và mang theo dụng cụ để dọn dẹp nhà cửa cho các cụ.

Điểm dừng chân khiến em ấn tượng nhất là nhà cụ Bảy. Ngôi nhà tuy nhỏ nhưng lại khá lộn xộn vì cụ không còn đủ sức để dọn dẹp thường xuyên. Khi chúng em đến, cụ rất bất ngờ nhưng cũng vô cùng vui mừng. Nhìn nụ cười hiền hậu của cụ, em cảm thấy lòng mình ấm lại.

Chúng em nhanh chóng chia nhau công việc. Một số bạn quét dọn, lau chùi, số khác sắp xếp lại đồ đạc. Em được giao nhiệm vụ trò chuyện với cụ. Cụ kể rằng mình đã sống một mình nhiều năm, con cháu đi làm xa, ít có thời gian về thăm. Những lời tâm sự của cụ khiến em chợt nhận ra rằng, nỗi cô đơn đôi khi còn đáng sợ hơn cả sự thiếu thốn vật chất.

Sau đó, chúng em cùng nhau chuẩn bị bữa ăn. Dù không phải là những món ăn cầu kì, nhưng ai cũng làm rất cẩn thận. Khi cùng ngồi ăn với cụ, không khí trở nên ấm áp như một gia đình thực sự. Cụ liên tục mỉm cười, ánh mắt ánh lên niềm vui.

Trước khi rời đi, chúng em gửi tặng cụ những phần quà đã chuẩn bị. Cụ nắm tay chúng em, nói lời cảm ơn với giọng xúc động. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng, điều quý giá nhất mà chúng em mang lại không phải là những món quà vật chất, mà là sự quan tâm chân thành.

Kết thúc buổi hoạt động, em cảm thấy mình học được rất nhiều điều. Em hiểu rằng, mỗi người đều có thể góp phần làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn bằng những hành động nhỏ bé. Quan trọng là chúng ta có sẵn sàng mở lòng và sẻ chia hay không.

Hoạt động ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Nó không chỉ là một kỉ niệm đẹp, mà còn là bài học về lòng nhân ái – một giá trị mà em sẽ luôn trân trọng và gìn giữ trong suốt cuộc đời.

Bài văn kể lại hoạt động xã hội của em: giúp đỡ người già neo đơn - mẫu 11

Có những buổi chiều trôi qua lặng lẽ như chưa từng tồn tại, nhưng cũng có những buổi chiều đọng lại rất lâu trong kí ức, như một vệt nắng ấm không bao giờ tắt. Với em, buổi chiều tham gia hoạt động giúp đỡ người già neo đơn trong khu phố chính là một khoảng thời gian như thế – nhẹ nhàng mà sâu sắc, giản dị mà lay động đến tận đáy lòng.

Hôm ấy, bầu trời trong xanh, nắng không quá gắt. Chúng em – những học sinh trong đội tình nguyện của khu phố – tập trung từ sớm tại nhà văn hóa. Không có những khẩu hiệu rầm rộ hay hình thức cầu kì, chỉ có vài túi quà nhỏ và những tấm lòng háo hức muốn được sẻ chia. Mỗi người một việc: người mang chổi, người xách nước, người chuẩn bị thực phẩm. Ai cũng nhanh nhẹn, như thể sợ rằng nếu chậm một chút thôi, cơ hội làm điều tốt đẹp sẽ vuột mất.

Ngôi nhà mà em nhớ nhất hôm đó là của cụ Sáu – một cụ bà đã ngoài tám mươi tuổi, sống một mình trong căn nhà nhỏ nằm nép mình cuối con ngõ hẹp. Khi chúng em bước vào, không gian bên trong có phần lạnh lẽo, bụi bám trên từng món đồ, như dấu vết của thời gian và sự cô quạnh. Thế nhưng, khi thấy chúng em, gương mặt cụ bỗng sáng lên, nụ cười hiền hậu như xua tan đi tất cả.

Không cần ai nhắc nhở, chúng em nhanh chóng bắt tay vào công việc. Tiếng chổi quét sân xào xạc, tiếng nước chảy róc rách, tiếng cười nói rộn ràng – tất cả hòa vào nhau, làm sống dậy một không gian vốn đã quá lâu vắng tiếng người. Em cùng một bạn khác ngồi bên cụ, nhẹ nhàng trò chuyện. Cụ kể về những ngày xưa cũ, khi gia đình còn đông đủ, tiếng cười còn vang khắp ngôi nhà. Giọng cụ chậm rãi, đôi lúc ngắt quãng, nhưng từng lời nói như chạm vào lòng người nghe.

Có một khoảnh khắc khiến em không thể quên: khi em vô tình nắm lấy bàn tay gầy guộc của cụ, cụ siết nhẹ lại, như sợ buông ra thì hơi ấm ấy cũng biến mất. Bàn tay ấy run run, nhưng lại truyền cho em một cảm giác ấm áp lạ thường. Em chợt nhận ra rằng, điều mà cụ cần không chỉ là một căn nhà sạch sẽ hay một bữa cơm đầy đủ, mà còn là sự hiện diện của con người – một sự quan tâm rất đỗi giản đơn.

Sau khi dọn dẹp xong, chúng em cùng nhau nấu bữa cơm chiều. Khói bếp bay lên, mang theo mùi thơm của những món ăn quen thuộc. Khi mâm cơm được dọn ra, cụ Sáu nhìn chúng em, ánh mắt ánh lên niềm vui khó giấu. Cụ ăn chậm rãi, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho chúng em, như một người bà thực sự. Khoảnh khắc ấy, em cảm thấy khoảng cách giữa những con người xa lạ dường như đã biến mất.

Khi rời đi, cụ đứng ở cửa, dõi theo chúng em cho đến khi khuất bóng. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, cái nắm tay lúc chia tay ấy – tất cả như còn ở lại trong em, không thể phai mờ. Trên đường về, không ai nói nhiều, nhưng em biết, trong lòng mỗi người đều đang lặng lẽ suy nghĩ.

Buổi chiều hôm đó đã dạy em một điều mà có lẽ sách vở không thể nào truyền tải hết: lòng nhân ái không nằm ở những điều lớn lao, mà bắt đầu từ sự quan tâm chân thành. Đôi khi, chỉ cần ta dừng lại một chút, lắng nghe một chút, và đưa tay ra một chút – cũng đủ để sưởi ấm một cuộc đời đang cô đơn.

Và có lẽ, chính trong những lần “cho đi” như thế, con người ta lại nhận về nhiều hơn – nhận về sự trưởng thành, sự thấu hiểu, và một trái tim biết yêu thương đúng nghĩa.

Xem thêm các bài viết Tập làm văn lớp 8 hay khác:

Xem thêm các tài liệu học tốt lớp 8 hay khác:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Soạn văn 8 hay nhất, ngắn gọn của chúng tôi được biên soạn bám sát nội dung sgk Ngữ văn 8 Tập 1 và Tập 2 Cánh diều (NXB ĐH Sư phạm).

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 Cánh diều khác