6+ Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây (điểm cao)

Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

6+ Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây

I. Mở bài:

- Giới thiệu bối cảnh: Một khu rừng rậm, có con hổ hung dữ.

- Sự xuất hiện: Hổ gặp bác nông dân đang cày ruộng cùng con trâu. Hổ thắc mắc tại sao trâu khỏe lại chịu khổ. 

II. Thân bài:

1. Cuộc đối thoại giữa hổ và trâu:

- Trâu giải thích: Con người có "trí khôn".

- Hổ tò mò, muốn biết trí khôn là gì.

2. Bác nông dân dùng mưu:

- Bác nông dân bảo trí khôn để ở nhà, phải về lấy cho hổ xem.

- Bác đề nghị trói vào gốc cây để hổ không ăn mất trâu. Hổ đồng ý.

3. Sự trừng phạt của trí khôn:

- Bác nông dân trói chặt hổ vào gốc cây, chất rơm xung quanh.

- Bác dọa: "Trí khôn ta đây” và châm lửa đốt.

4. Kết cục của hổ:

Quảng cáo

- Hổ hoảng sợ, vùng vẫy thoát ra, chạy thục mạng vào rừng.

- Những vệt lửa cháy xém tạo thành vằn hổ như ngày nay. 

III. Kết bài:

- Bài học: Trí tuệ và sự thông minh quan trọng hơn sức mạnh thể chất.

- Ý nghĩa: Biết dùng trí óc giải quyết vấn đề, không nên quá tin vào vẻ ngoài, cần cẩn trọng. 

Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây - mẫu 1

Ngày xưa Cọp có bộ lông màu vàng rất đẹp. Tuy nhiên, tính cọp nóng nảy, lại hay bắt các loài thú khác ăn thịt, nên loài vật nào cũng sợ. Ngay cả con người cũng luôn phải đề phòng mỗi khi thấy bóng dáng của Cọp.

Một hôm, Cọp ra bìa rừng, nhìn thấy anh nông dân đang cày ruộng. Thấy con Trâu to béo  thỉnh thoảng bị anh nông dân vừa quát vừa quất cho mấy cái vào mông đau điếng mà không dám làm gì, vẫn hì hục kéo cày một cách ngoan ngoãn thì lạ lắm.

Quảng cáo

Cọp đợi đến buổi mở cày, Trâu được ra nghỉ ngơi gặm cỏ, còn anh nông dân lên bờ ăn cơm mới mon men lại gần hỏi:

– Này, tôi trông cậu to khỏe thế, sao lại chịu để cho Người đánh đập và bắt làm nô lệ như thế?

Trâu dừng nhai cỏ, ngước lên nhìn Hổ, nói nhỏ:

– Ấy, anh không biết à! Người nhìn tuy nhỏ bé yếu đuối thế thôi, nhưng họ có trí khôn đấy!

– Trí khôn ư? Trí khôn là cái gì thế? Tôi chưa nghe tới bao giờ?

Trâu không biết giải thích thế nào để Cọp hiểu, đành trả lời một cách qua quýt cho xong câu chuyện:

– Trí khôn là trí khôn chứ còn là cái gì nữa! Anh muốn biết rõ hơn thì hỏi Người ấy! Người đang ăn cơm và nghỉ ngơi ở trên bờ kia kìa.

Cọp ngoái sang nhìn anh nông dân theo hướng Trâu chỉ, mới nghĩ:

– Ừ, hay sang đấy hỏi Người, tiện thể xin một ít trí khôn ăn xem sao.

Thế rồi Cọp thong thả tiến lại chỗ anh nông dân.

Lúc này anh nông dân đã ăn xong bữa cơm trưa, đang ngả lưng dưới gốc cây nghỉ ngơi cho mát. Nhìn thấy Cọp đến, anh giật mình hoảng sợ, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

Cọp hỏi:

– Tôi thấy Trâu bảo anh có trí khôn nên tò mò muốn biết. Vậy trí khôn của anh đâu, cho tôi nhìn thử một chút được không?

Quảng cáo

Anh nông dân ngớ người trước câu hỏi của Cọp, suy nghĩ giây lát rồi nói.

– Trí khôn tôi cất ở nhà. Để tôi về lấy cho Cọp xem nhé! Nếu Cọp thích, tôi sẽ tặng cho một ít mà dùng.

Cọp chưa kịp hỏi xin mà Người đã cho nên mừng lắm. Anh nông dân giả bộ đi về nhà. Nhưng được mấy bước, anh quay lại bảo Cọp:

– Tôi thấy không an tâm lắm! Nhỡ trong lúc tôi về lấy trí khôn, Cọp ở đây ăn thịt mất Trâu của tôi thì sao

Cọp nói:

– Anh đừng lo, tôi sẽ ngồi đây đợi.

Đi được hai, ba bước, anh nông dân lại ngập ngừng dừng lại:

 

– Nói thật tôi vẫn thấy không an tâm được. Hay Cọp chịu khó để tôi trói tạm vào gốc cây này, rồi đi về lấy trí khôn. Nhỡ Cọp không giữ lời, ăn thịt mất Trâu của tôi thì tôi lấy gì mà cày ruộng tiếp.

Cọp nóng lòng muốn xem “trí khôn” nên bằng lòng để Người trói lại.Anh nông dân bèn lấy dây thừng trói chặt Cọp lại. Xong xuôi, anh chất rơm rạ đầy xung quanh. Cọp lấy làm lạ, cất tiếng hỏi:

– Anh đang làm gì thế?

Anh nông dân cất tiếng cười ha hả. Vừa cười anh vừa châm lửa đốt đống rơm rạ, rồi quát lớn:

– Đây! Trí khôn của ta đây!

Lửa bén rất nhanh, Cọp hoảng sợ gào thét vang cả bìa rừng, cháy sém hết cả lông vàng óng đẹp.

Trâu đang gặm cỏ, nhìn thấy cảnh tượng ấy không nhịn nổi, bò lăn ra cười. Chẳng trượt chân, va vào tảng đá to gần đấy, gãy hết toàn bộ hàm trên.

Cọp bị lửa đốt nóng quá, cố giãy giụa không sao thoát được. Chỉ đến khi dây thừng bị cháy đứt, Cọp mới ba chân bốn cẳng chạy một mạch vào rừng, không cả dám quay đầu lại nhìn.

Từ đó về sau, trên người Cọp con nào sinh ra cũng có những vằn đen dài xen lẫn với màu lông vàng, vết tích của trận cháy do bị người đốt. Còn Trâu thì do bị va vào đá, nên không con nào có hàm răng bên trên cả.

Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây - mẫu 2

Ngày xưa, có một con hổ rất to và mạnh mẽ sống trong rừng. Một hôm, hổ thấy một người nông dân đang cày ruộng với con trâu. Hổ thắc mắc tại sao con người nhỏ bé lại có thể điều khiển được con trâu to lớn như vậy. Hổ hỏi trâu, và trâu trả lời rằng con người có "trí khôn".

Hổ rất tò mò muốn biết trí khôn là gì, nên quyết định hỏi người nông dân. Người nông dân bảo rằng trí khôn đang để ở nhà và đề nghị hổ chờ để đi lấy. Nhưng trước khi đi, người nông dân yêu cầu hổ phải bị trói lại để đảm bảo an toàn cho mình. Hổ đồng ý với ý kiến của người nông dân.

Sau đó, người nông dân nhanh chóng trói hổ thật chặt vào gốc cây rồi đốt lửa quanh hổ và nói rằng đó chính là trí khôn của ta. Hổ hoảng sợ và vùng vẫy, nhưng không thể thoát ra được. Những vết cháy trên lưng hổ tạo thành những vằn đen mà chúng ta thấy trên lưng hổ ngày nay.

Câu truyện Trí khôn của ta đây dạy cho chúng ta một bài học quý giá về sự thông minh và mưu trí. Nhờ có trí khôn, con người có thể vượt qua những khó khăn và nguy hiểm, dù họ có nhỏ bé hơn và yếu đuối hơn so với nhiều loài vật khác.

Từ câu truyện này, em học được rằng trong cuộc sống, chúng ta cần phải biết suy nghĩ và sử dụng trí tuệ để giải quyết vấn đề, thay vì chỉ dựa vào sức mạnh. Trí khôn không chỉ giúp chúng ta vượt qua khó khăn mà còn giúp chúng ta sống tốt hơn, biết cách đối nhân xử thế và giúp đỡ người khác.

Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây - mẫu 3

Ngày xưa, ở một vùng rừng núi bạt ngàn, nơi cây cối xanh um che kín lối đi và muông thú sinh sống đông đúc, có một con hổ vốn được coi là chúa tể sơn lâm. Nó có thân hình vạm vỡ, bộ lông vằn oai phong và sức mạnh khiến mọi loài đều khiếp sợ. Hổ vẫn tự cho mình là kẻ đứng đầu thiên hạ, không ai dám chống lại. Thế nhưng, trong lòng hổ lại luôn canh cánh một điều: giữa con người và muông thú, ai mới là kẻ thông minh nhất?

Một ngày nọ, trong lúc lang thang tìm mồi, hổ bắt gặp một người nông dân đang cày ruộng bên bìa rừng. Người nông dân dáng người gầy gò, da sạm nắng, tay nắm chặt chiếc cày, phía trước là con trâu to khỏe đang cần mẫn kéo cày từng đường thẳng tắp. Hổ lấy làm lạ: con trâu to lớn, lực lưỡng như vậy, chỉ cần húc nhẹ là người kia có thể ngã nhào, thế mà nó lại ngoan ngoãn nghe theo sự sai khiến của con người nhỏ bé ấy.

Hổ liền bước ra, gầm lên một tiếng khiến đất trời rung chuyển rồi cất giọng hỏi:

 -Này người kia, vì sao trâu khỏe thế mà lại chịu để ngươi sai bảo?

Người nông dân tuy có phần sợ hãi trước vẻ dữ tợn của hổ nhưng vẫn bình tĩnh đáp: 

-Vì tôi có trí khôn.

Nghe đến hai chữ “trí khôn”, hổ ngạc nhiên vô cùng. Nó vốn tự hào về sức mạnh của mình, nhưng lại chưa bao giờ hiểu rõ trí khôn là gì. Hổ tò mò hỏi tiếp:

 -Trí khôn của ngươi ở đâu? Cho ta xem thử!

Người nông dân suy nghĩ rất nhanh. Anh hiểu rằng, nếu không khéo léo, mình có thể trở thành miếng mồi ngon của hổ. Anh liền giả vờ thở dài rồi nói: 

-Trí khôn của tôi để ở nhà. Nếu ngài muốn xem, xin cho tôi về lấy. Nhưng tôi lo ngài sẽ ăn mất con trâu của tôi.

Hổ nghe vậy liền gật đầu: 

-Ta sẽ không ăn trâu của ngươi. Nhưng để ta yên tâm, ngươi phải trói ta lại.

Hổ nghĩ rằng, với sức mạnh của mình, dù có bị trói thì cũng dễ dàng thoát ra, nên không chút nghi ngờ. Người nông dân liền lấy dây mây, trói chặt hổ vào gốc cây lớn. Khi đã trói xong, anh không quay lại như đã hứa mà ung dung nhóm lửa, đốt rơm rạ rồi hun khói, đốt cháy bộ lông vằn của hổ.

Hổ đau đớn gầm thét, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Lúc ấy, người nông dân mới đứng từ xa gọi vọng lại:

 -Trí khôn của ta đây!

Đến khi dây mây cháy đứt, hổ thoát ra được thì người nông dân đã đi xa. Từ đó, hổ mang trên mình những vệt cháy sém, để lại những vằn đen trên bộ lông vàng – dấu tích của một bài học nhớ đời. Hổ hiểu ra rằng sức mạnh không phải là tất cả, và trí khôn của con người tuy vô hình nhưng có thể chế ngự cả kẻ mạnh nhất.

Câu chuyện khép lại bằng một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, trí tuệ, sự bình tĩnh và mưu trí có thể giúp con người vượt qua những thử thách tưởng chừng không thể. Chính trí khôn đã làm nên sức mạnh thật sự của con người.

Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây - mẫu 4

Thuở ấy, khi rừng xanh còn dày đặc và dấu chân con người vẫn thưa thớt nơi sơn lâm, loài hổ được tôn làm chúa tể muôn loài. Với bộ nanh sắc lạnh và sức mạnh có thể hạ gục bất cứ con mồi nào chỉ trong chớp mắt, hổ tin rằng trên đời này không gì có thể khuất phục được mình. Thế nhưng, giữa chốn rừng sâu tưởng như chỉ tồn tại luật mạnh được yếu thua ấy, hổ lại bắt gặp một điều khiến nó không khỏi băn khoăn.

Hôm đó, bên rìa khu rừng, dưới ánh nắng vàng nhạt của buổi sớm, một người nông dân đang lầm lũi cày ruộng. Trước chiếc cày nặng nề là con trâu lực lưỡng, da đen bóng, sừng cong, từng bước chậm rãi kéo cày theo sự điều khiển của người chủ nhỏ bé. Cảnh tượng ấy khiến hổ dừng chân. Nó ngạc nhiên: một con vật khỏe mạnh như trâu lại cam chịu cúi đầu trước con người yếu ớt kia ư?

Không giấu nổi tò mò, hổ bước ra, giọng gầm vang vọng: 

-Vì sao trâu to lớn như vậy lại nghe lời ngươi?

Người nông dân ngẩng lên, đối diện với ánh mắt sắc lạnh của chúa sơn lâm. Trong khoảnh khắc hiểm nguy ấy, anh không hốt hoảng mà điềm tĩnh trả lời: 

-Vì tôi có trí khôn.

Hai chữ “trí khôn” vang lên nhẹ nhàng nhưng đủ làm hổ sững lại. Nó chưa từng nhìn thấy thứ ấy, càng chưa từng hiểu sức mạnh vô hình đó lớn đến mức nào. Hổ bèn hỏi dồn: 

-Trí khôn của ngươi ở đâu?

Người nông dân mỉm cười:

 -Tôi để ở nhà. Nếu ngài muốn xem, tôi sẽ về lấy, nhưng xin ngài đừng ăn mất con trâu của tôi.

Hổ vốn tự tin vào sức mạnh của mình, liền đồng ý ngay. Thậm chí, để người nông dân yên tâm, nó còn chấp nhận để bị trói lại vào gốc cây. Nó không hề biết rằng, chính sự chủ quan ấy đã mở đường cho thất bại.

Người nông dân dùng dây mây trói chặt hổ, từng vòng dây siết dần quanh thân hình to lớn. Khi đã xong, anh không quay về như lời hứa. Trái lại, anh nhóm lửa, hun rơm, để khói nóng và lửa đỏ liếm dần lên bộ lông của chúa sơn lâm. Hổ gầm thét, vùng vẫy trong đau đớn, nhưng mọi sức mạnh lúc này đều trở nên vô nghĩa.

Giữa tiếng gầm tuyệt vọng ấy, người nông dân từ xa cất tiếng: 

-Trí khôn của ta đây!

Khi thoát được khỏi dây trói, hổ chỉ còn biết nhìn theo bóng người đã khuất. Trên thân mình nó là những vệt cháy sém hằn sâu, trở thành những vằn đen không bao giờ phai. Từ đó, hổ hiểu ra một lẽ: sức mạnh có thể làm người khác sợ hãi, nhưng chỉ có trí khôn mới thực sự khiến kẻ mạnh phải khuất phục.

Câu chuyện khẽ khép lại, để lại một dư âm sâu lắng: trong cuộc đời, con người không thắng bằng cơ bắp, mà bằng trí tuệ, sự tỉnh táo và mưu lược. Đó chính là “trí khôn” – thứ vũ khí thầm lặng nhưng bền bỉ nhất.

Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây - mẫu 5

Khi núi rừng còn thì thầm những câu chuyện cổ xưa và dấu vết con người vẫn mỏng manh giữa đại ngàn, hổ nghiễm nhiên giữ vị trí tối thượng của sức mạnh. Chỉ một cái quẫy đuôi cũng đủ khiến muông thú khiếp đảm, chỉ một tiếng gầm đã làm rung chuyển cả cánh rừng. Hổ tin rằng quyền lực nằm ở cơ bắp, rằng kẻ mạnh sinh ra để thống trị. Nhưng niềm tin ấy đã bị lung lay trong một buổi sáng tưởng chừng rất đỗi bình thường.

Bên bờ rừng, người nông dân cặm cụi sau chiếc cày gỗ cũ kỹ. Con trâu đen đồ sộ kéo cày từng nhịp nặng nề, mồ hôi nhỏ xuống đất hòa vào bùn non. Giữa trâu và người tồn tại một mối quan hệ lạ lùng: không roi vọt, không gầm gừ, chỉ có sự điều khiển âm thầm bằng tiếng nói và ánh mắt. Hổ đứng nhìn mà không hiểu nổi: vì sao kẻ yếu lại có thể khiến kẻ mạnh cúi đầu?

Hổ bước ra khỏi bóng cây, nỗi kiêu hãnh ánh lên trong từng vệt lông vằn:

 — Nói cho ta biết, vì sao trâu lại nghe lời ngươi?

Người nông dân lau mồ hôi, bình thản đáp: 

— Vì tôi có trí khôn.

Hai tiếng ấy vang lên, không dữ dội như tiếng gầm của hổ, nhưng lại khiến nó chấn động. Trí khôn – thứ không nhìn thấy, không sờ được – rốt cuộc là gì mà có thể khiến trâu phục tùng con người? Hổ khát khao được tận mắt chứng kiến sức mạnh vô hình ấy.

Người nông dân bảo trí khôn để ở nhà. Nhưng để có thể yên tâm rời đi, anh đề nghị trói hổ lại. Hổ cười thầm. Với nó, sợi dây mây mỏng manh kia chẳng khác nào sợi chỉ. Sự tự phụ đã che mờ cảnh giác, và hổ ngoan ngoãn để mặc người nông dân trói mình vào gốc cây cổ thụ.

Khi những vòng dây đã siết chặt, người nông dân không quay về lấy trí khôn như lời hứa. Anh nhóm lửa, hun rơm, để ngọn lửa đỏ rực bò lên thân hình hổ. Đau đớn, hổ gầm lên, vùng vẫy, nhưng sức mạnh lúc này chỉ càng làm vết thương thêm sâu.

Giữa khói lửa mịt mù, giọng người nông dân vang lên, điềm nhiên mà sắc lạnh:

 — Trí khôn của ta đây!

Lửa tắt, dây cháy, hổ thoát thân nhưng bài học thì không bao giờ phai. Những vết cháy hằn thành vằn đen trên bộ lông vàng, như dấu ấn của thất bại và tỉnh ngộ. Hổ hiểu rằng có những sức mạnh không cần đến móng vuốt, nhưng vẫn đủ khiến kẻ hung hãn nhất phải cúi đầu.

Và từ đó, câu chuyện được truyền lại giữa con người và muông thú như một lời nhắc nhở: trí tuệ không ồn ào, không phô trương, nhưng chính nó mới là quyền lực bền lâu nhất của con người.

Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây - mẫu 6

Rừng già buổi ấy không chỉ có tiếng gió và tiếng lá, mà còn có sự kiêu hãnh của sức mạnh đang ngự trị. Hổ – kẻ mang trên mình bộ lông vàng rực như nắng cháy – tin rằng thiên hạ này được phân chia bằng móng vuốt. Trong thế giới của nó, kẻ nào mạnh hơn thì kẻ đó có quyền sống trên đầu kẻ khác. Nhưng niềm tin ấy đã bắt đầu rạn nứt từ một hình ảnh tưởng chừng rất đỗi bình thường nơi rìa rừng.

Một người nông dân gầy gò đứng sau chiếc cày gỗ thô sơ. Phía trước, con trâu to lớn, vai u thịt bắp, từng bước chậm rãi rẽ đất. Không roi da, không tiếng gầm, chỉ có sự lặng lẽ phục tùng. Hổ dừng lại rất lâu. Lần đầu tiên, nó thấy sức mạnh cúi đầu trước sự nhỏ bé.

— Vì sao? — hổ hỏi, giọng không còn là mệnh lệnh mà là thắc mắc.

Người nông dân đáp ngắn gọn:

 — Vì tôi có trí khôn.

Hai chữ ấy nhẹ như gió nhưng lại nặng như đá. Hổ không hiểu. Nó biết thế nào là đau, là sợ, là đói, nhưng trí khôn thì chưa từng được gọi tên trong thế giới của nanh và vuốt. Sự tò mò – thứ hiếm hoi có thể làm lung lay bản năng – khiến hổ muốn tận mắt nhìn thấy thứ sức mạnh vô hình kia.

Người nông dân nói trí khôn để ở nhà. Nhưng trước khi đi, anh xin trói hổ lại để giữ trâu. Hổ đồng ý. Sự kiêu ngạo khiến nó tin rằng không sợi dây nào có thể giam cầm được chúa sơn lâm.

Dây mây quấn quanh thân hổ. Từng vòng, từng vòng, không chỉ siết chặt cơ thể mà còn khóa lại sự cảnh giác. Khi mọi thứ đã xong, người nông dân không quay lưng bỏ chạy, cũng không vội vã. Anh nhóm lửa, hun rơm, để ngọn lửa đỏ bừng bò lên thân hình vốn quen thống trị. Hổ gầm lên, tiếng gầm vang dội núi rừng, nhưng lần này không khiến ai khiếp sợ.

Giữa khói lửa mù mịt, giọng người nông dân vang lên, điềm nhiên đến lạnh lùng:

 — Trí khôn của ta đây.

Khi hổ thoát được, người đã đi xa. Chỉ còn lại những vệt cháy hằn sâu trên bộ lông, như những câu chữ không thể xóa của một bài học cay đắng. Từ đó, hổ mang trên mình dấu tích của thất bại – những vằn đen nhắc nhở rằng sức mạnh không đi cùng trí tuệ chỉ là thứ sức mạnh mù quáng.

Câu chuyện khép lại không bằng tiếng gầm, mà bằng sự lặng im suy ngẫm. Con người không thắng muông thú bằng cơ bắp, mà bằng trí óc biết quan sát, biết chờ đợi và biết ra đòn đúng lúc. Trí khôn không hiện hình, nhưng chính nó mới là quyền lực khiến kẻ mạnh nhất cũng phải cúi đầu.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Những bài văn hay lớp 6 | văn mẫu lớp 6 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 6Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 6.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 6 sách mới các môn học