10+ Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ (điểm cao)

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ

a) Mở bài:

- Giới thiệu ngắn gọn về tác giả Hans Christian Andersen và tác phẩm “Cô bé bán diêm”: một truyện cổ tích nổi tiếng mang đậm giá trị nhân đạo, khắc họa số phận bi thảm của những kiếp người nghèo khổ trong xã hội tư bản thế kỷ XIX.

- Dẫn dắt vào vấn đề: Qua số phận cô bé bán diêm, Andersen đã khơi dậy lòng trắc ẩn và gửi gắm thông điệp sâu sắc: Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ.

- Nêu quan điểm cá nhân: Em hoàn toàn đồng tình với quan điểm này, vì chia sẻ không chỉ là trách nhiệm đạo đức mà còn là cách làm cho cuộc sống nhân văn, ấm áp hơn.

b) Thân bài:

1. Giải thích quan điểm “Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ”

Quảng cáo

- Chia sẻ ở đây bao gồm: sự đồng cảm, thương xót về tinh thần + hành động cụ thể (giúp đỡ vật chất, tinh thần, tạo cơ hội vươn lên).

- Những phận người còn nghèo khổ: những con người (đặc biệt trẻ em) sống trong cảnh đói rét, thiếu thốn, bị xã hội lãng quên, không có điều kiện tối thiểu để sống (như cô bé bán diêm).

- Quan điểm này xuất phát từ lòng nhân ái, tinh thần “lá lành đùm lá rách”, là giá trị nhân văn phổ quát.

2. Chứng minh – Phân tích qua truyện “Cô bé bán diêm”

- Hoàn cảnh sống cực kỳ bi thảm của cô bé (thể hiện sự cần thiết phải chia sẻ):

+ Mồ côi mẹ, bà – người thân yêu duy nhất cũng mất → sống với người cha nghiện rượu, tàn nhẫn, đánh đập.

+ Đêm giao thừa giá rét, tuyết rơi, em chân trần, đầu trần, run rẩy bán diêm để kiếm sống, sợ về nhà bị đánh vì không bán được hàng. → Tạo sự đối lập đau lòng: đêm giao thừa ấm áp, sum vầy của bao gia đình – cô đơn, đói rét, tuyệt vọng của một đứa trẻ.

Quảng cáo

- Những giấc mơ đẹp trong ánh sáng que diêm → khát khao mãnh liệt về hơi ấm, no đủ, tình thân (lò sưởi, bàn ăn thịnh soạn, cây thông Noel, bà nội). → Thể hiện: nghèo khổ về vật chất nhưng tâm hồn em vẫn khao khát điều tốt đẹp → càng khiến người đọc xót xa và nhận ra nếu có sự chia sẻ, em đã không phải chết trong cô đơn.

- Cái chết thương tâm và thái độ của xã hội:

+ Em chết cóng bên xó tường, giữa đống que diêm đã cháy hết, nhưng đôi má hồng, đôi môi mỉm cười (vì đã gặp lại bà và lên thiên đường).

+ Người qua đường thờ ơ, vô cảm: “Chà, cô bé đã chết cóng rồi!” → không ai cứu giúp, không ai quan tâm. → Andersen phê phán sâu sắc sự vô tâm, lạnh lùng của xã hội → lên án ngầm: nếu có sự chia sẻ, em đã không phải chết.

→ Qua nhân vật cô bé, Andersen kêu gọi: phải chia sẻ, phải yêu thương, phải hành động để những “cô bé bán diêm” không còn tồn tại trong xã hội.

3. Bàn luận – Mở rộng và liên hệ thực tế

- Trong xã hội hiện đại (năm 2026): vẫn còn nhiều mảnh đời bất hạnh (trẻ em lang thang, bán vé số, nhặt ve chai, trẻ em vùng sâu vùng xa, nạn nhân thiên tai, nghèo đói…).

Quảng cáo

- Việc chia sẻ thể hiện qua: quyên góp, thiện nguyện, các chương trình “Áo ấm mùa đông”, “Trăng rằm”, hỗ trợ học bổng, giúp đỡ trực tiếp…

- Ý nghĩa của việc chia sẻ:

+ Giúp người nghèo khổ vượt qua khó khăn, có cơ hội vươn lên.

+ Làm giàu có thêm tình người, xây dựng xã hội nhân ái, công bằng.

+ Bản thân người chia sẻ cũng nhận được niềm vui, sự bình an trong tâm hồn.

- Phê phán nhẹ nhàng: một bộ phận người vô cảm, sống ích kỷ, thờ ơ trước nỗi đau của người khác → cần thay đổi.

4. Bài học rút ra

- Mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm với những phận người nghèo khổ xung quanh.

- Hãy sống chậm lại để nhìn thấy, để cảm nhận và để hành động.

- “Hãy chia sẻ” không cần phải giàu có mới làm được, chỉ cần một tấm lòng.

c) Kết bài:

- Khẳng định lại quan điểm: “Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ” là thông điệp nhân văn sâu sắc mà Andersen gửi gắm qua “Cô bé bán diêm”.

- Liên hệ bản thân: Em sẽ cố gắng rèn luyện lòng nhân ái, sẵn sàng sẻ chia trong khả năng của mình.

- Kết thúc bằng lời kêu gọi hoặc câu cảm thán ấn tượng: Mong rằng, trong một thế giới đầy đủ hơi ấm tình người, sẽ không còn những cô bé bán diêm phải chết cóng trong đêm giao thừa nữa.

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ - mẫu 1

          Trong kho tàng truyện cổ tích thế giới, Hans Christian Andersen là “ông già kể chuyện” với những áng văn thấm đẫm nước mắt và tình người. Truyện ngắn “Cô bé bán diêm” chính là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất, khắc họa số phận bi thảm của một đứa trẻ nghèo khổ trong đêm giao thừa giá rét. Qua hình ảnh cô bé chết cóng bên xó tường với nụ cười thanh thản trên môi, Andersen đã gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc: Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ. Em hoàn toàn đồng tình với quan điểm này, bởi chia sẻ chính là ngọn lửa sưởi ấm lòng người giữa cuộc đời lạnh giá.

Trước hết, “chia sẻ” ở đây không chỉ là giúp đỡ vật chất mà còn là sự đồng cảm, rung động trước nỗi đau của người khác. Những phận người nghèo khổ là những con người bị xã hội lãng quên, sống lay lắt trong thiếu thốn, đặc biệt là trẻ em – những mầm non đáng lẽ phải được yêu thương và che chở. Andersen đã vẽ nên bức tranh tương phản đau đớn: đêm giao thừa, nhà nhà sum vầy bên lò sưởi ấm áp, mùi ngỗng quay thơm lừng bay ra từ những khung cửa kính sáng đèn; còn cô bé bán diêm thì chân trần, đầu trần, co ro trong tuyết, run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Em không dám về nhà vì sợ bị cha đánh đập khi không bán được hàng. Cái nghèo khổ của em không chỉ là thiếu ăn, thiếu mặc mà còn là thiếu tình thương, thiếu hơi ấm gia đình.

Những que diêm em thắp lên chính là những giấc mơ ngắn ngủi nhưng đẹp đẽ đến xé lòng: lò sưởi rực lửa, bàn ăn thịnh soạn với ngỗng quay vàng óng, cây thông Noel lấp lánh, và đặc biệt là hình ảnh bà nội – người thân duy nhất từng yêu thương em – mỉm cười hiền từ, dang tay ôm em bay lên thiên đường. Những hình ảnh ấy cho thấy dù nghèo khổ đến đâu, tâm hồn em vẫn khao khát điều tốt đẹp, vẫn tin vào tình yêu thương. Thế nhưng, thực tế phũ phàng đã dập tắt tất cả: que diêm cháy hết, giấc mơ tan biến, em chết cóng trong giá rét. Người qua đường chỉ lạnh lùng thốt lên: “Chà, cô bé đã chết cóng rồi!” – một câu nói vô cảm, thờ ơ đến lạnh người.

Qua số phận cô bé, Andersen không chỉ kể chuyện mà còn tố cáo sâu sắc xã hội tư bản thế kỷ XIX, nơi con người bị đồng tiền chi phối, lòng nhân ái bị băng giá che lấp. Nếu có sự chia sẻ – dù chỉ một cái áo ấm, một bát cháo nóng, hay một ánh mắt thương cảm – có lẽ em đã không phải ra đi trong cô đơn. Thông điệp “hãy chia sẻ” vì thế trở thành lời kêu gọi tha thiết, thức tỉnh lương tri con người.

Ngày nay, dù xã hội đã phát triển, vẫn còn rất nhiều “cô bé bán diêm” hiện đại: trẻ em bán vé số dầm mưa, nhặt ve chai lang thang phố phường, trẻ em vùng sâu vùng xa thiếu ăn, thiếu học… Các phong trào thiện nguyện như “Áo ấm mùa đông”, “Trăng rằm”, quỹ học bổng… chính là những hành động chia sẻ thiết thực. Mỗi chúng ta, dù chỉ góp một chút, cũng có thể thắp lên ngọn lửa sưởi ấm cho ai đó. Chia sẻ không làm ta nghèo đi, mà làm tâm hồn ta giàu có hơn, cuộc sống nhân văn hơn.

Qua “Cô bé bán diêm”, em nhận ra rằng: lòng nhân ái không phải là điều xa xỉ. Hãy sống chậm lại, nhìn thấy những mảnh đời bất hạnh xung quanh và hành động bằng trái tim. Mong rằng, trong một thế giới đầy tình người, sẽ không còn những que diêm cháy vội trong đêm lạnh, và không còn những nụ cười thanh thản trên đôi môi đã tắt hơi thở.

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ - mẫu 2

Qua truyện “Cô bé bán diêm”, nhà văn An-đéc-xen đã thể hiện sâu sắc tấm lòng nhân ái của mình với những số phận, cảnh đời nghèo khó, bất hạnh, đặc biệt là với trẻ em. Đồng thời nhà văn còn muốn gửi đến một thông điệp tới người đọc mọi thế hệ sau này, một bài học giàu ý nghĩa về tình yêu thương giữa con người với con người trong cuộc sống.

Bằng việc xây dựng những hình ảnh qua những lần quẹt diêm, nhà văn đã tạo cơ hội cho cô bé được mơ ước thêm một lần. Bươn chải quá sớm, em đã mất đi những non nớt ngây thơ của trẻ con, em không còn dám thể hiện ước mong của mình, những ước mong giản dị của một con người bình thường. Đặc biệt, tác giả đã xây dựng một cái kết rất buồn, khi để em chết, nhưng đối với cô bé, đây lại là một sự giải thoát cho cuộc sống khốn cùng và không có tình thương này.

Qua những chi tiết trên, tác giả đã dành tình yêu của mình cho những phận đời như thế, dù chỉ là mơ thôi, nhưng chính những giấc mơ đó đã cứu rỗi linh hồn của em bé, để em bớt đau thương hơn, bớt bất hạnh hơn và ít ra trước khi lìa bỏ cõi đời này em còn lưu lại được “đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười”. Ít nhất, trong khi không một ai thương lấy họ, nhà văn cũng đã thay họ đem lại một cuộc sống hạnh phúc ở một thế giới khác, không có đói rét, không có lạnh giá, nơi ấy là thiên đường có người thân yêu của họ đang đợi. Và thế là em không cần phải chịu cái hiện thực trống rỗng này nữa.

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ - mẫu 3

          Hans Christian Andersen, nhà văn Đan Mạch thế kỷ XIX, nổi tiếng với những truyện cổ tích giàu giá trị nhân đạo. “Cô bé bán diêm” là tác phẩm điển hình, khắc họa bi kịch của một đứa trẻ nghèo khổ và lên án sự vô cảm của xã hội. Qua đó, Andersen gửi gắm quan điểm sâu sắc: Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ. Quan điểm này hoàn toàn đúng đắn và cần thiết, bởi chia sẻ là biểu hiện cao đẹp của lòng nhân ái, là cầu nối xóa nhòa khoảng cách giàu nghèo.

Trước hết, cần hiểu rõ “chia sẻ” bao hàm cả sự đồng cảm tinh thần và hành động cụ thể. “Những phận người còn nghèo khổ” là những con người bị đẩy ra lề xã hội, thiếu thốn vật chất lẫn tình cảm. Andersen đã dùng nghệ thuật tương phản để làm nổi bật bi kịch ấy: đêm giao thừa rực rỡ ánh đèn, ấm áp tình thân – đối lập với cô bé bán diêm co ro trong tuyết, chân trần, đầu trần, run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Em mồ côi mẹ, bà nội – người thân yêu nhất – cũng đã mất; cha nghiện rượu, tàn nhẫn, đánh đập em. Cái nghèo của em là nghèo cả về vật chất lẫn tình thương.

Nghệ thuật đặc sắc nhất của truyện là những giấc mơ trong ánh sáng que diêm. Mỗi que diêm thắp lên là một giấc mơ: lò sưởi sưởi ấm đôi bàn chân tím tái, bàn ăn với ngỗng quay thơm lừng, cây thông Noel lung linh, và cuối cùng là bà nội hiền từ. Những giấc mơ ấy ngắn ngủi nhưng mãnh liệt, thể hiện khát khao chính đáng của một đứa trẻ: hơi ấm, no đủ, tình thân. Tuy nhiên, que diêm tắt, giấc mơ tan biến, em chết cóng với nụ cười trên môi – nụ cười của sự giải thoát khỏi đau khổ trần gian. Thái độ thờ ơ của người qua đường (“Chà, cô bé đã chết cóng rồi!”) chính là lời tố cáo mạnh mẽ nhất về sự vô cảm của xã hội.

Từ bi kịch cá nhân, Andersen khái quát lên bi kịch xã hội: nếu có sự chia sẻ, em đã không phải chết. Quan điểm “hãy chia sẻ” vì thế không chỉ là lời kêu gọi đạo đức mà còn là giải pháp nhân văn để xây dựng xã hội tốt đẹp hơn.

Trong thực tế hiện đại, vấn đề nghèo khổ vẫn tồn tại dưới nhiều hình thức. Việc chia sẻ qua các chương trình từ thiện, hỗ trợ trẻ em khó khăn không chỉ giúp họ vượt khó mà còn lan tỏa giá trị nhân ái. Ngược lại, sự ích kỷ, vô cảm sẽ làm xã hội ngày càng lạnh lẽo. Mỗi người cần nhận thức rằng: chia sẻ là trách nhiệm, không phải ân huệ.

Tóm lại, qua “Cô bé bán diêm”, Andersen đã dùng ngòi bút nhân đạo để khẳng định: hãy chia sẻ để không còn những cái chết cô đơn trong đêm lạnh. Em sẽ cố gắng sống và hành động theo thông điệp ấy, góp phần nhỏ bé làm cho cuộc đời bớt khắc nghiệt.

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ - mẫu 4

Những câu chuyện của An-dec-xen đã trải qua nhiều thời thơ ấu của con người. Nó gợi lên một trí tưởng tượng phong phú cho người đọc, đồng thời gửi nhiều thông điệp từ tác giả. Không ai có thể quên ngọn lửa nhỏ bùng lên trong đêm giao thừa lạnh lẽo gắn liền với một thế giới tưởng tượng tuyệt đẹp của cô gái nghèo trong "Cô bé bán diêm" với một kết thúc buồn nhưng nhẹ nhàng, mang tính nhân văn.

Vào mùa đông lạnh giá đó, có một cô gái mồ côi với đôi môi tím, bụng đói, đi chân trần trên đường phố. Cô không dám về nhà bởi vì nếu cô không thể bán các bao diêm, cô sẽ bị cha cô đánh đập. Vào đêm giao thừa, cô "ngồi nép mình trong một góc tường", "kéo chân vào cơ thể cô". Cô không thể về nhà vì cô biết "cha cô chắc chắn sẽ đánh đập cô". Một cô gái nghèo thiếu sự ấm áp của ngọn lửa và sự ấm áp của tình yêu con người.

Cô bí mật hy vọng sẽ có một bao diêm để dễ chịu với sự ấm áp. Ước gì đó cô không dám thực hiện đơn giản chỉ vì cô sợ cô sẽ làm hỏng hộp diêm. Nhưng sau đó cô cũng "mạo hiểm một cây". Nhờ đó, cô dường như nhìn thấy phép màu của ngọn lửa quá nhỏ: "Lúc đầu, nó có màu xanh, dần biến mất, chuyển sang màu trắng, phát sáng xung quanh thanh gỗ, nó sáng đến mức nó rất vui vẻ". Cô nhận thấy có "một lò sưởi bằng sắt với hình dạng đồng sáng bóng".

Có lẽ giữa sự khắc nghiệt của những tình huống thực tế, nó khiến cô có một giấc mơ đơn giản nhưng xa vời. Que diêm kết thúc là khi giấc mơ của cô kết thúc và cô trở lại hiện tại. Cô đã hình dung ra lời nguyền khủng khiếp của cha cô cho chính mình. Nỗi sợ hãi tràn ngập tâm hồn cô.

Không chỉ phải đối phó với cái lạnh của mùa đông, cô còn phải chịu đựng cơn đói khi cô không có một mảnh trong dạ dày cả ngày. Ánh sáng của ngọn lửa của que diêm thứ hai được thắp sáng cùng lúc bức tường màu xám biến thành một "bức màn vải màu". Cô tràn ngập hạnh phúc khi thấy: "Bàn ăn được đặt, khăn trải bàn màu trắng, bàn đầy những món đồ sứ quý giá, và có một con ngỗng nướng".

Nhưng tất cả chỉ xảy ra một thời gian. Không chỉ vậy, cô còn chứng kiến sự thờ ơ lạnh lùng của người qua đường. Yêu cô bé bao nhiêu, chúng ta càng cảm thấy phẫn nộ vì sự chăm sóc xã hội vô tư mà bạn được sinh ra và lớn lên.

Và một lần nữa, que diêm thắp sáng, cho cô "một cây thông Noel", như thể trả lại tuổi thơ của cô: "Hàng ngàn ngọn nến tươi sáng, lấp lánh trên cành cây xanh và rất nhiều hình ảnh. hình ảnh với màu sắc rực rỡ như trong tủ quần áo ".

Niềm vui của cô chỉ nảy sinh và sau đó chết như một que diêm. Tất cả những gì cô thấy chỉ là một ảo ảnh. Cô không thể chạm vào nó bằng tay, nhưng chỉ có thể cảm nhận nó trong một khoảnh khắc thông qua trí tưởng tượng của chính cô. Trước đêm mùa đông lạnh lẽo, cô dần kiệt sức và suy sụp.

Thường thì những phút cuối cùng của cuộc đời thường là mong muốn được ở với những người thân yêu. Có lẽ đó là lý do tại sao khi cô thắp sáng que diêm tiếp theo, cô thấy bà ngoại tốt bụng mà cô tôn trọng rất nhiều. cô cảm thấy như mình sẽ trở lại thời gian ấm áp trong quá khứ. Cô khao cầu, khao muốn được ở bên cạnh cô ấy: "Cô cầu xin cô ấy, cô ấy cầu xin Thượng Đế ban phước cho cô với cô ấy. Bạn không được từ chối." 

Trong lời thú nhận đó, chúng cô hiểu những khó khăn và khó khăn cực đoan mà bạn đang trải qua. Điều cần thiết cho cô bây giờ là không được ấm áp, để ăn uống tốt. cô muốn sống trong tình yêu thương của gia đình cô. Đó là giấc mơ bí mật của cô trong một thời gian dài.

Do đó, mặc dù sợ bị cha mắng, tuyết lạnh rơi xuống, cô vội vã thắp sáng tất cả các que diêm còn lại để ở lại với cô ấy lâu hơn. Sau đó, cô được phép quay trở lại với bà cô, đến một nơi mà "không còn đói hay cảm lạnh, bất kỳ nỗi đau nào đe dọa". Cô đã qua đời một cách hòa bình trong niềm hạnh phúc tràn ngập.

Kết thúc câu chuyện là hình ảnh "ngày đầu tiên của năm xuất hiện trên cơ thể của một em bé ngồi giữa hộp đấu". Không ai biết chuyện gì đã thực sự xảy ra vào đêm mùa đông đó. Một kết thúc buồn trong lòng người đọc, nhưng niềm hạnh phúc nhỏ bé của đứa bé bán vé số không hạnh phúc.

Thông qua câu chuyện, nhà văn đã gửi một thông điệp nhỏ đến toàn nhân loại: thông điệp về tình yêu con người. Có rất nhiều trẻ em đường phố bị bỏ rơi ngoài kia, những người cần chúng tôi mở rộng vòng tay của họ để giúp đỡ. Họ thực sự cần được chăm sóc, yêu thương và bảo vệ.

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ - mẫu 5

“Cô bé bán diêm” của Hans Christian Andersen là truyện cổ tích giàu giá trị nhân văn, kể về số phận bi thảm của một cô bé nghèo khổ chết cóng trong đêm giao thừa. Qua tác phẩm, Andersen gửi gắm thông điệp: Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ. Em hoàn toàn đồng tình, vì chia sẻ là cách duy nhất để xóa nhòa nỗi đau và mang lại hơi ấm cho cuộc đời.

Truyện mở đầu bằng hình ảnh cô bé chân trần, đầu trần, co ro bán diêm giữa trời tuyết rơi dày đặc. Em sợ về nhà vì sợ bị cha đánh. Đêm giao thừa sum vầy, ấm áp xung quanh càng làm nổi bật sự cô đơn, đói rét của em. Những que diêm em thắp lên mang đến giấc mơ đẹp: lò sưởi, bàn ăn ngon, cây thông Noel, bà nội yêu thương. Nhưng que diêm tắt, giấc mơ tan, em chết cóng với nụ cười thanh thản – nụ cười của sự giải thoát.

Xã hội vô cảm khi người qua đường chỉ lạnh lùng: “Cô bé đã chết cóng rồi!”. Andersen phê phán sự thờ ơ ấy và kêu gọi chia sẻ để những bi kịch không lặp lại.

Ngày nay, vẫn còn nhiều trẻ em nghèo khổ. Các hoạt động thiện nguyện chính là cách chia sẻ thiết thực. Mỗi chúng ta hãy hành động bằng tấm lòng để cuộc sống nhân văn hơn.

Qua “Cô bé bán diêm”, em nhận ra: hãy chia sẻ để không còn những que diêm cháy vội trong đêm lạnh, và không còn những đứa trẻ phải chết trong cô đơn.

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ - mẫu 6

          Đọc “Cô bé bán diêm”, em không cầm được nước mắt. Hình ảnh cô bé nhỏ bé, chân trần co ro trong tuyết, thắp que diêm để sưởi ấm và mơ về bà nội khiến em xót xa. Andersen đã khéo léo gửi gắm thông điệp: Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ. Em hoàn toàn đồng tình, vì chính sự chia sẻ sẽ làm cho thế giới bớt lạnh lẽo.

Hoàn cảnh cô bé thật bi đát: mồ côi mẹ, mất bà, sống với người cha tàn nhẫn. Đêm giao thừa, em phải bán diêm để kiếm sống, sợ bị đánh nếu về tay không. Những giấc mơ trong ánh diêm – lò sưởi, ngỗng quay, cây thông, bà nội – cho thấy em khao khát tình thương đến mãnh liệt. Cái chết của em trong giá rét, với nụ cười trên môi, là lời tố cáo đanh thép xã hội vô cảm.

Từ câu chuyện, em nhận ra rằng nghèo khổ không chỉ là thiếu tiền, mà còn là thiếu tình người. Nếu ai đó chia sẻ một chút – một cái ôm, một chiếc áo, một lời hỏi han – có lẽ em đã sống sót.

Bản thân em từng tham gia quyên góp sách vở cho trẻ em vùng cao. Khi nhìn thấy nụ cười của các em, em hiểu rằng chia sẻ mang lại niềm vui cho cả người nhận lẫn người cho. Em sẽ tiếp tục rèn luyện lòng nhân ái, không thờ ơ trước nỗi đau của người khác.

“Cô bé bán diêm” nhắc nhở chúng ta: hãy thắp lên ngọn lửa tình thương bằng hành động chia sẻ, để không còn những đêm giao thừa lạnh giá và những giấc mơ tan vỡ trong tuyết.

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ - mẫu 7

          Qua câu truyện Cô bé bán diêm có thể thấy được tấm lòng nhân ái của nhà văn An-đéc-xen còn được thể hiện ở sự cảm thông và tình yêu thương sâu nặng đối với cô bé bán diêm đáng thương, bất hạnh. Khi nhà nhà đã bắt đầu chuẩn bị cho đêm giao thừa thì em bé tội nghiệp ấy vẫn không trở về nhà vì em sợ bố sẽ đánh em vì cả ngày nay em không bán được bao diêm nào.

Sự tương phản giữa không gian rực rỡ ánh đèn, sự ấm áp trong mỗi ngôi nhà với hoàn cảnh tội nghiệp của em trong màn đêm giá rét đã thể hiện niềm cảm thương sâu sắc của nhà văn trước hoàn cảnh của cô bé, đặc biệt gợi lên trong người đọc niềm cảm thương với những số phận bất hạnh, nghèo khổ đặc biệt là trẻ em. Em bé đáng thương ngồi trong góc tường, ấy vậy mà người người đi qua lại đều không mảy may để ý đến em đang buốt rét trong trời tuyết trắng xóa, cho thấy được sự vô cảm thờ ơ trước hoàn cảnh bất hạnh của một số người lúc bấy giờ.

Đó là đêm giao thừa đương nhiên cô bé cũng muốn được đón Nô-en, một đêm giao thừa thật ấm áp, nhưng tiếc thay hoàn cảnh của cô không cho phép. Tác giả đã để cho cô bé bán diêm thực hiện những mong ước của mình – những thứ mà trong cuộc sống đời thường cô bé tội nghiệp ấy chưa bao giờ có được.

Qua lần quẹt diêm em được gặp lại người bà thân thương của mình và rồi cô bé đã van xin bà của mình là hãy cho em đi theo cùng, cô bé muốn được đi theo bà của mình vì cuộc sống đã quá khổ cực và bất hạnh rồi. Điều ấy là biểu hiện của sự cảm thông và yêu thương sâu sắc mà tác giả dành cho cô bé bán diêm đáng thương. Cuối cùng, nỗi xót xa trước cái chết của cô bé là minh chứng cho tấm lòng nhân ái của nhà văn An-đéc-xen.

Câu truyện đã kết thúc với cái chết của em bé đáng thương. Em không chết đi chỉ bởi vì cái lanh lẽo thấu xương của trời tuyết băng giá mà còn bởi vì sự vô tâm, thờ ơ của chính những con người trong xã hội ấy. Kết thúc tác phẩm bằng hình ảnh cái chết của em bé và sự vô tâm của những người qua đường, tác giả đã thể hiện rõ nỗi đau xót xa trước những số phận nghèo khổ, bất hạnh, đặc biệt là trẻ em và đồng thời lên án sự vô tâm, dửng dưng của một số người trong xã hội lúc ấy.

Tóm lại, qua câu truyện Cô bé bán diêm, nhà văn An-đéc-xen đã thể hiện sâu sắc tấm lòng nhân ái của minh với những số phận, cảnh đời nghèo khó, bất hạnh, đặc biệt là với trẻ em. Đồng thời nhà văn còn muốn gửi đến một thông điệp tới người đọc mọi thế hệ sau này, một bài học giàu ý nghĩa về tình yêu thương giữa con người với con người trong cuộc sống.

Cô bé bán diêm là câu chuyện cảm động về cô bé tội nghiệp, đáng thương phải đi bán diêm trong đêm giao thừa giá rét. Và qua câu truyện này tác giả cũng mang lại nhiều bài học và thông điệp sâu sắc vô cùng quý giá cho người đọc mọi thế hệ sau này.

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ - mẫu 8

          Trong thế giới văn học, "Cô bé bán diêm" của nhà văn Hans Christian Andersen là một truyện ngắn đầy ám ảnh và day dứt, khắc họa một cách chân thực nỗi khổ đau, bất hạnh của những phận người nghèo khổ trong xã hội. Qua câu chuyện về em bé với những que diêm cuối cùng, tác giả không chỉ vẽ nên một bức tranh bi thương mà còn gửi gắm một thông điệp sâu sắc, thôi thúc chúng ta hãy chia sẻ yêu thương và sự cảm thông với những mảnh đời kém may mắn. Vì lẽ đó, quan điểm "Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ" mà câu chuyện đề cập là vô cùng cần thiết và mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Nỗi bất hạnh của cô bé bán diêm được tác giả khắc họa ngay từ những dòng đầu tiên. Em là một đứa trẻ nghèo khổ, phải lang thang trên con đường lạnh giá trong đêm giao thừa để bán những que diêm mong manh kiếm sống. Một hoàn cảnh đáng lẽ là thời điểm của sự sum vầy, ấm áp lại trở thành lúc em phải đối mặt với sự tàn nhẫn của cuộc đời. Bị cha đánh đập nếu không bán hết diêm, em không dám về nhà, đành co ro bên góc tường, tìm kiếm hơi ấm ít ỏi từ những que diêm. Sự lạnh lẽo của đêm đông không chỉ thấm vào da thịt mà còn gặm nhấm tâm hồn em bởi nỗi cô đơn, thiếu vắng tình thương. Em là hiện thân của bao phận người bị bỏ rơi, bị xã hội lãng quên, vật lộn với cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt, ánh mắt khẩn khoản, dáng người run rẩy của em khi xin người qua đường mua diêm càng làm tăng thêm sự xót xa cho người đọc.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi cái đói, cái rét và nỗi cô đơn dường như muốn nhấn chìm em, cô bé đã quẹt những que diêm. Mỗi que diêm thắp lên không chỉ mang lại ánh sáng tạm thời mà còn thắp lên những ảo ảnh ấm áp, diệu kỳ. Bếp lửa sưởi ấm, bữa tối thịnh soạn, cây thông Noel lộng lẫy - đó là những hình ảnh phản chiếu khát vọng cháy bỏng về một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, đủ đầy mà em chưa bao giờ được trải nghiệm. Nhưng trên hết, que diêm cuối cùng hiện lên hình ảnh người bà - người thân duy nhất từng yêu thương em. Bà là biểu tượng của tình yêu thương, sự che chở mà em khao khát tột cùng. Khi em bé cố gắng giữ bà lại, đi theo bà lên thiên đàng, đó là lúc em tìm thấy sự ấm áp và bình yên vĩnh cửu trong vòng tay yêu thương, thoát khỏi khỏi thực tại đau khổ.

Câu chuyện của cô bé bán diêm là lời phê phán sâu sắc đối với sự vô cảm, thờ ơ của xã hội lúc bấy giờ. Trong khi mọi người đang mải mê với cuộc sống riêng, với niềm vui đêm giao thừa, họ đã bỏ quên đi em bé đang run rẩy bên vệ đường. Sự giàu sang, sung túc của những người qua đường càng làm nổi bật thêm nỗi nghèo khổ, bất hạnh của em, làm cho bi kịch của em càng thêm bi thương. Andersen qua đó đã thức tỉnh lương tri con người, khẳng định giá trị của lòng nhân ái và sự sẻ chia. Chúng ta có trách nhiệm phải quan tâm, đồng cảm và giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Sự giúp đỡ đó không chỉ đơn thuần là vật chất, mà còn là tình thương, sự thấu hiểu, để những người kém may mắn cảm thấy mình không đơn độc trên hành trình cuộc đời.

Cuối cùng, bi kịch của cô bé bán diêm như một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ, thôi thúc mỗi chúng ta hành động. Thay vì thờ ơ, chúng ta cần mở lòng, thể hiện sự quan tâm, giúp đỡ trong khả năng của mình. Một hành động nhỏ bé, một lời nói ấm áp, một cái nhìn cảm thông cũng có thể mang lại ý nghĩa lớn lao, thắp lên hy vọng cho những mảnh đời đang chìm trong bóng tối của nghèo đói và bất hạnh. Mỗi cá nhân và cả cộng đồng cần chung tay xây dựng một xã hội giàu lòng nhân ái, nơi không ai phải chịu đựng cái lạnh lẽo và cô đơn của sự cùng cực, nơi tình yêu thương và sự sẻ chia luôn lan tỏa.

"Cô bé bán diêm" mãi là một câu chuyện cổ tích buồn nhưng đầy ý nghĩa, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm của mình đối với cộng đồng. Bi kịch của em bé bán diêm vang vọng như một lời kêu gọi, thôi thúc mỗi trái tim biết yêu thương, biết sẻ chia, thắp lên ngọn lửa ấm áp của lòng nhân ái, để thế giới này trở nên tốt đẹp hơn, nhân văn hơn cho tất cả mọi người.

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ - mẫu 9

          Truyện ngắn "Cô bé bán diêm" của Hans Christian Andersen là một tác phẩm kinh điển, chạm đến trái tim người đọc bởi câu chuyện bi thương về một em bé gái nghèo khổ và cô độc. Qua cuộc đời ngắn ngủi, đầy bất hạnh của em, Andersen không chỉ phác họa nỗi đau của phận người nghèo đói mà còn gửi gắm một thông điệp đầy nhân văn: "Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ". Đây là một quan điểm ý nghĩa, thôi thúc chúng ta hành động bằng lòng nhân ái.

Ngay từ những trang đầu tiên, Andersen đã dựng lên một bức tranh đối lập gay gắt. Đêm giao thừa, lẽ ra là thời khắc của sự ấm áp, đoàn viên, nhưng với cô bé bán diêm, đó lại là đêm của cái đói, cái rét và sự cô đơn cùng cực. Em phải lang thang trên đường phố lạnh lẽo, cố gắng bán những que diêm mong manh để kiếm tiền, dù biết rằng khó có thể bán được trong đêm đông giá buốt. Em bé không có giày, quần áo rách mỏng manh, đôi chân nứt nẻ. Sự nghèo khổ, bất hạnh của em hiện lên rõ nét qua từng chi tiết nhỏ, từ ánh mắt khẩn khoản khi nhìn những người khách qua đường đến dáng người run rẩy vì lạnh. Nỗi khổ của em không chỉ là sự thiếu thốn vật chất mà còn là sự thiếu vắng tình thương, sự quan tâm từ gia đình và xã hội.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, cô bé đã quẹt những que diêm. Mỗi que diêm bùng lên mang theo những ảo ảnh ấm áp, lung linh - bếp lửa, bữa ăn thịnh soạn, cây thông Noel rực rỡ. Đó là những hình ảnh đẹp đẽ, phản chiếu khát vọng cháy bỏng về một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc mà em chưa bao giờ được cảm nhận. Nhưng trên hết, que diêm cuối cùng hiện lên hình ảnh người bà - người thân duy nhất từng yêu thương em. Bà là biểu tượng của tình thương, sự che chở. Việc em bé ra đi trong vòng tay bà, đi theo bà lên thiên đàng, cho thấy em đã tìm thấy sự bình yên, ấm áp mà thế giới bên ngoài đã từ chối em.

Qua bi kịch của cô bé, Andersen đã chỉ ra sự vô tâm đáng trách của xã hội. Những người qua đường mải mê với niềm vui riêng, với sự giàu sang của mình mà không hề để ý đến em bé đang run rẩy bên vệ đường. Họ đã bỏ qua một sinh linh bé nhỏ, một phận đời đang khao khát tình thương và sự giúp đỡ. Điều này khiến chúng ta phải suy ngẫm: liệu chúng ta có đang vô tình trở thành những người như vậy, mải mê với cuộc sống của mình mà quên đi những mảnh đời xung quanh đang cần được sẻ chia?

Quan điểm "Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ" mà câu chuyện "Cô bé bán diêm" đề cao là lời kêu gọi lương tri. Sự sẻ chia không chỉ đơn thuần là cho đi tiền bạc, vật chất. Nó còn là sự đồng cảm, là thấu hiểu nỗi đau của người khác, là hành động nhỏ bé nhưng chân thành để xoa dịu nỗi bất hạnh. Một lời nói ấm áp, một ánh mắt quan tâm, một hành động giúp đỡ thiết thực có thể mang lại hy vọng cho người đang tuyệt vọng. "Cô bé bán diêm" nhắc nhở chúng ta rằng, mỗi hành động chia sẻ, dù nhỏ bé, cũng có thể thắp lên một "que diêm" hy vọng, sưởi ấm một tâm hồn đang giá lạnh và làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Chúng ta có trách nhiệm, với tư cách là những con người cùng chung sống trên Trái đất này, phải biết dang tay giúp đỡ những ai đang gặp khó khăn, để không còn ai phải ra đi trong cô đơn và tủi hận như em bé bán diêm năm xưa.

Tóm lại, "Cô bé bán diêm" là một lời nhắc nhở đầy ám ảnh về nỗi khổ của người nghèo và trách nhiệm của chúng ta trong việc sẻ chia. Câu chuyện thôi thúc mỗi người hãy sống với lòng nhân ái, biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu và hành động, bởi lẽ, một xã hội nhân văn là nơi tình yêu thương và sự sẻ chia luôn được lan tỏa.

Qua truyện Cô bé bán diêm, trình bày ý kiến về quan điểm Hãy chia sẻ với những phận người còn nghèo khổ - mẫu 10

          Dòng hồi ức dẫn cô bé tội nghiệp “nhớ lại năm xưa, khi bà nội hiền hậu còn sống, em cũng được đón giao thừa ở nhà”, “ngôi nhà xinh xắn có dây trường xuân bao quanh”. Nhưng rồi Thần Chết đã cướp bà đi và bi kịch đến với cô bé từ đây.

Để tìm một chút hơi ấm cho mình, cô bé quẹt một que diêm, rồi hai que, ba que… ước mơ trong lòng cô bé cũng được theo những que diêm mà rực sáng. Que thứ nhất đem đến cho cô bé cảm giác “như đang ngồi trước một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng” – phải thôi, cô bé đang rét, cô thèm được sưởi ấm và giấc mơ về chiếc lò sưởi hiện ra. Que diêm tắt, cô bé đối mặt với hiện thực phũ phàng – nếu trở về , thế nào cũng “bị cha mắng”. Que diêm thứ hai lại bùng cháy, trong ánh lửa diêm sáng rực, hình ảnh ngôi nhà ấm áp có tấm rèm bằng vải màu, bàn ăn trải khăn trắng tinh, trên bàn “có một con ngỗng quay” và kì diêu thay “ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa, mang theo cả dao ăn, phuốc-sét cắm trên lưng, tiến về phía cô bé”. Tội nghiệp biết bao, cô bé đang đói, nên mơ một bữa ăn ngon, món ngỗng quay – món ăn truyền thống vào đêm giao thừa mà nhà nào cũng có. Vậy mà với em bé đáng thương, món ngỗng quay chỉ có trong giấc mơ. Diêm tắt, hiện thực nghiệt ngã lại hiện về “trước mặt em chỉ là bức tường dày đặc và lạnh lẽo”. Thực tế khác xa với mộng tưởng. Chẳng có bàn ăn với ngỗng quay nào, chi có gió rét và con người quanh em, thờ ơ lãnh đạm.

Rồi để tìm niềm an ủi trong giấc mơ, cô bé quẹt diêm thứ ba. Cây thông Noel với hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi mời gọi em. Nhưng tất cả đều vụt tắt theo ngọn lửa diêm còn các ngọn nến thì hóa thành những ngôi sao bay mãi, bay mãi lên trời như vẫy gọi cô bé. Cô bé chợt nhớ tới người bà hiền hậu của em. Que diêm thứ tư “sáng xanh, tỏa ra xung quanh”, Và hạnh phúc biết bao, ánh lửa diêm kì diệu đem đến cho em hình ảnh bà và “thấy rõ ràng, bà đang mỉm cười với em”. Cô bé khẩn cầu tha thiết xin bà cho theo, bởi lẽ cô bé biết rằng, khi diêm vụt tắt, tất cả đều biến mất như lò sưởi, ngỗng quay, cây thông Noel lấp lánh. Cô bé quẹt tất cả những que diêm để níu bà lại với em, diêm nối nhau sáng mãi và hình ảnh bà cũng lớn theo. “Rồi hai bà cháu bay vụt lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét, buồn đau đe dọa họ nữa. Họ đã về chầu thượng đế!”.

Khép lại câu chuyện là hình ảnh em bé chết vì giá rét trong đêm giao thừa, Nhưng khác với người chết vì giá rét, cô bé vẫn “có đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười”. Bởi trước khi về với thượng đế, cô bé đã được sưởi ấm bằng những mộng tưởng đẹp, được sưởi ấm bằng nụ cười hiền hậu và vòng tay ấm áp của bà. An-đéc-xen đã đem đến cho người đọc một chút an ủi đẫm tình yêu thương như thế. 

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Những bài văn hay lớp 6 | văn mẫu lớp 6 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 6Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 6.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 6 sách mới các môn học