10+ Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ (điểm cao)

Viết bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ

a) Mở bài:

- Giới thiệu khái quát về Bác Hồ - Chủ tịch Hồ Chí Minh: Vị lãnh tụ vĩ đại, kính yêu của dân tộc, luôn gần gũi, giản dị, yêu thương cán bộ, chiến sĩ và nhân dân.

- Nêu sự việc tiêu biểu: Một câu chuyện có thật về Bác Hồ dạy bảo, giáo dục một anh cán bộ (hoặc các cán bộ) về phong cách làm việc, chống quan liêu, thể hiện sự quan tâm sâu sắc của Bác đối với đội ngũ cán bộ.

- Dẫn dắt vào nội dung kể chuyện, khơi gợi bài học về đạo đức cách mạng.

b) Thân bài:

- Hoàn cảnh dẫn đến sự việc

+ Thời kỳ kháng chiến chống Pháp (khoảng 1952-1953) hoặc thời kỳ xây dựng miền Bắc sau 1954, Bác Hồ rất quan tâm đến việc rèn luyện đạo đức, phong cách cho cán bộ.

+ Bác thường dạy cán bộ phải gần dân, giản dị, tránh xa thói quan liêu, cửa quyền.

Quảng cáo

+ Một lần, trong buổi học tập hoặc gặp gỡ cán bộ (có thể tại Phủ Chủ tịch hoặc trong chuyến đi công tác), Bác thấy một anh cán bộ trẻ (hoặc một số cán bộ) có biểu hiện nói năng, làm việc còn máy móc, xa rời quần chúng.

- Diễn biến sự việc chính

+ Bác hỏi hoặc đưa ra vấn đề: "Các đồng chí biết chữ 'quan liêu' viết như thế nào không?"

+ Anh cán bộ (hoặc các cán bộ) trả lời theo cách thông thường (viết chữ "quan liêu" theo nghĩa đen).

+ Bác mỉm cười, giải thích sâu sắc:

o Chữ "quan" là quan lại, ngồi trên cao, xa dân.

o Chữ "liêu" là liêu xiêu, không vững, không gần gũi.

o Khi ghép lại, "quan liêu" nghĩa là quan lại xa rời quần chúng, không biết lắng nghe dân, làm việc máy móc, cửa quyền.

Quảng cáo

+ Bác dạy thêm: Cán bộ phải gần dân, lắng nghe ý kiến dân, vì dân mà làm việc. Cán bộ là đầy tớ của dân, không phải là quan trên dân.

+ Bác phê bình nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khuyên anh cán bộ phải tự sửa mình, tu dưỡng đạo đức, gần gũi quần chúng để xứng đáng là người lãnh đạo.

- Ý nghĩa của sự việc

+ Thể hiện tấm lòng yêu thương, quan tâm của Bác đối với cán bộ: Không chỉ phê bình mà còn giáo dục, hướng dẫn cách sửa chữa.

+ Nhấn mạnh tư tưởng "cán bộ là cái gốc của mọi việc", phải gần dân, vì dân.

+ Bài học về chống quan liêu, tham nhũng, giữ phong cách giản dị, khiêm tốn - vẫn còn nguyên giá trị hôm nay.

Quảng cáo

c) Kết bài:

- Khẳng định lại giá trị sự việc: Câu chuyện là minh chứng sống động cho đạo đức cách mạng của Bác Hồ, cách Bác dạy bảo cán bộ như cha dạy con.

- Ca ngợi Bác Hồ: Vị lãnh tụ vĩ đại, luôn lo rèn luyện đội ngũ cán bộ để phục vụ nhân dân tốt hơn.

- Liên hệ: Thế hệ trẻ hôm nay học tập theo Bác, rèn luyện đạo đức, gần gũi quần chúng để xây dựng đất nước.

Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ - Mẫu 1

Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam. Rất nhiều mẩu chuyện kể về cuộc đời của Người. Qua đó, chúng ta thấy được những đức tính tốt đẹp của người.

Vào giữa mùa thu năm 1954, Bác đến tham dự "Hội nghị rút kinh nghiệm cải cách ruộng đất" ở Hà Bắc. Tại hội nghị, khi biết có lệnh của Trung ương rút bớt một số cán bộ đi học lớp tiếp quản thủ đô. Ai cũng háo hức muốn đi, đặc biệt là những người quê ở Hà Nội. Sau nhiều năm xa cách quê hương, mọi người đều mong muốn được cấp trên chiếu cố. Tư tưởng cán bộ dự hội nghị có nhiều phân tán. Ban lãnh đạo ít nhiều thấy khó xử.

Trời đã vào thu nhưng vẫn còn khá nóng, mồ hôi ướt đẫm hai bên vai áo nâu của Bác. Mở đầu, Bác trò chuyện về tình hình thời sự. Khi nói đến nhiệm vụ của toàn Đảng, Bác bỗng rút trong túi áo giơ ra một chiếc đồng hồ quả quýt. Rồi Bác hỏi các đồng chí cán bộ về chức năng của từng bộ phận của đồng hồ. Thế rồi, Bác mới hỏi:

- Trong cái đồng hồ, bộ phận nào là quan trọng?

Mọi người đều im lặng, không ai trả lời:

- Trong cái đồng hồ, bỏ một bộ phận đi có được không?

- Thưa, không được ạ!- Các cán bộ lại đồng thanh đáp.

Nghe mọi người trả lời, Bác bèn giơ cao chiếc đồng hồ lên và kết luận:

- Các chú ạ, các bộ phận của một chiếc đồng hồ cũng ví như các cơ quan của một Nhà nước, như các nhiệm vụ của cách mạng. Đã là nhiệm vụ của cách mạng thì đều là quan trọng, điều cần phải làm. Các chú thử nghĩ xem: Trong một chiếc đồng hồ mà anh kim đòi làm anh chữ số, anh máy lại đòi ra ngoài làm cái mặt đồng hồ... cứ tranh nhau chỗ đứng như thế thì còn là cái đồng hồ được không?

Nghe xong, cả hội trường trở nên im lặng. Mỗi người đều có những suy nghĩ riêng về lời nói của Bác.

Vào một dịp cuối năm 1954, Bác đến thăm một đơn vị pháo binh đóng ở Bạch Mai đang luyện tập để chuẩn bị cho cuộc duyệt binh đón mừng chiến thắng Điện Biên Phủ. Thăm nơi ăn, chốn ngủ của các chiến sĩ bộ đội xong, Bác đã đã trò chuyện với họ. Bác lấy ở túi ra một chiếc đồng hồ quả quýt, chỉ vào từng chiếc kim, từng chữ số và hỏi anh em về tác dụng của từng bộ phận. Mọi người đều trả lời đúng cả. Song chưa ai hiểu tại sao Bác lại nói như vậy?

Bác vui vẻ nói tiếp:

- Đã bao nhiêu năm nay, chiếc kim đồng hồ vẫn chạy để chỉ cho ta biết giờ giấc, chữ số trên mặt vẫn đứng yên một chỗ, bộ máy vẫn hoạt động đều đặn bên trong. Tất cả đều nhịp nhàng làm việc theo sự phân công ấy. Nếu hoán đổi vị trí từng bộ phận cho nhau thì có còn là chiếc đồng hồ nữa không? Sau câu chuyện của Bác, anh chị em đều hiểu ý Bác dạy: Việc gì cách mạng phân công phải yên tâm hoàn thành.

Không chỉ vậy, chiếc đồng hồ quả quýt còn là một hiện vật vô giá thể hiện tình cảm Quốc tế đối với Bác, đó là chiếc đồng hồ do Tổ chức Quốc tế "Cứu Tế đỏ" tặng, Bác luôn giữ nó trong mình, trong những năm tháng bị cầm tù gian khổ cho đến ngày Việt Nam giành được độc lập.

Câu chuyện về chiếc đồng hồ đã cho thấy được những phẩm chất đẹp đẽ của Bác Hồ, cũng như bài học sâu sắc mà bác muốn dạy cán bộ, chiến sĩ của mình.

Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ - Mẫu 2

Một trong những nhân tố quan trọng trong cuộc sống chính là thời gian - thứ mà đã trôi đi thì không bao giờ quay trở lại. Và thời gian cũng là một trong những thứ Bác Hồ thấy quý giá nhất. Đã có muôn vàn nhưng câu chuyện, những sự kiện mà Bác cho chúng ta thấy thời gian là thứ rất quan trọng mà chúng ta phải nắm bắt và không thể bỏ lỡ nó.

Trong một buổi nói chuyện tại lễ tốt nghiệp khóa V Trường huấn luyện cán bộ Việt Nam, Bác đã gửi giấy mời cho các cán bộ rằng đúng 8 giờ phải có mặt để bắt đầu tuy nhiên 10 phút trôi qua, một số người vẫn chưa thấy đến. Sau khi mọi người tập trung đông đủ, Bác đã thẳng thắn góp ý về cách làm việc không đúng thời gian này và nói với mọi người rằng thời gian là thứ rất quý báu.

Cũng về thời gian, trong kháng chiến chống Pháp, một đồng chí sĩ quan cấp tướng đến làm việc với Bác chậm 15 phút, tuy là có lý do nhưng Bác vẫn thẳng thắn phê bình rằng: "Chú làm tướng mà chậm đi mất 15 phút thì bộ đội của chú sẽ hiệp đồng sai bao nhiêu? Hôm nay chú đã chủ quan không chuẩn bị đủ phương án, nên chú không giành được chủ động". Có thể thấy tuy có lý do đến muộn nhưng đó cũng là do chúng ta không chuẩn bị các phương án dự phòng. Cùng một thời gian, cùng một địa điểm, hoàn cảnh có người đến sớm được có người không nên đó cũng là lỗi của mình. Qua câu nói của Bác, mỗi người chúng ta có thể rút ra được bài học kinh nghiệm cho bản thân rằng trong mỗi một công việc, một cuộc hẹn, chúng ta nên chủ động và có cách phương án dự phòng cho những tình huống xấu xảy ra, không nên bị động phụ thuộc vào người khác, đến sớm cũng được, chờ cũng được còn hơn là đến muốn vì thời gian rất là quý báu.

Một lần khác, Bác và đồng bào phải đợi một đồng chí cán bộ đến để bắt đầu cuộc họp. Đồng chí đó đến muộn 10 phút. Mười phút đó mọi người vẫn nghĩ là ngắn, là không đáng bao nhiêu thời gian tuy nhiên nó sẽ rất dài nếu theo cách tính thời gian của Bác Hồ. Mười phút không chỉ là của người tới muộn mà nó còn là mười phút của những người tới đợi nên nếu nhân lên thời gian của mười người, một trăm người đợi thì mười phút đến muộn đó sẽ rất nhiều. Do đó có thể rút ra bài học rằng, thời gian không chỉ là của mình mà còn của rất nhiều người. Việc mình lãng phí thời gian không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn ảnh hưởng đến nhiều người khác. Do đó chỉ trừ những lý do hết sức đặc biệt, bạn nên cố gắng không để thời gian trôi một cách phí phạm vì nó sẽ không chờ đời ai.

Cũng là một câu chuyện về việc biết trân trọng thời gian của Bác là vào một buổi mưa xối xả năm 1953, khi Bác trên đường đến thăm lớp chỉnh huấn của anh em trí thức, anh em làm việc bên cạnh Bác đã khuyên bác nên hoãn lại buổi gặp mặt này nhưng Bác nhất quyết không chịu, thà chịu ướt còn hơn là hẹn mà không đến. Có thể thấy việc Bác trân quý thời gian và lời hưa thật đáng trân trọng biết bao. Trong cuộc sống đôi khi chỉ vì một vài giọt mưa, mấy tia nắng, hay những cơn buồn ngủ khiến ta trì trệ, trễ hẹn trong các cuộc hẹn, mà không biết rằng người hẹn bạn đang rất mong chờ để được gặp bạn. Đây đúng là một việc làm lãng phí thời gian và không trân trọng người mà bạn hẹn gặp.

Chỉ với việc lãng phí thời gian mà đôi khi chúng ta bõ lỡ rất nhiều thứ. Thế mới thấy Bác Hồ cùng những bài học của Bác đáng trân trọng biết bao. Khó có ai mà hiểu đời, hiểu người được như Bác. Thế hệ con, cháu người Việt Nam nên luôn luôn học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Bác để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ - Mẫu 3

Bác Hồ là vị lãnh tụ đáng kính của dân tộc Việt Nam. Bác hội tụ nhiều phẩm chất tốt đẹp cho chúng ta học tập và noi theo. Bác không chỉ có lối sống trách nhiệm, chu toàn, giản dị mà ở Người còn lấp lánh vẻ đẹp của tình yêu thương. Câu chuyện kể về Bác với anh cán bộ làm em nhớ mãi.

Chuyện kể rằng, có khoảng thời gian Bác phải ở nhờ nhà một người cán bộ. Mỗi sáng Bác đều dậy rất sớm tập thể dục rồi dọn dẹp nhà cửa. Ngôi nhà chật chội, lụp xụp của anh qua bàn tay Bác đã trở nên gọn gàng, sạch sẽ. Trong nhà có tất cả năm người bao gồm vợ chồng anh cán bộ, đứa con trai tên Hải, anh Kiên và Bác. Ban ngày anh bận cắt tóc, Bác vẫn thường chẻ củi, nấu cơm hộ. Vợ anh buôn gạo nên kì nào có gạo về, Bác cũng ra vác giúp.

Có lần gạo về đúng lúc anh đang bận học, chẳng có ai khiêng đỡ, vợ anh bực tức gắt gỏng vì không có người. Thấy vậy, anh giận vợ, đi từ trên gác rút guốc đánh mấy cái. Vợ anh chưa kịp làm to chuyện thì Bác xuất hiện. Hành động chẳng mấy hay ho của anh đã bị Bác nhìn thấy. Bác phê bình anh: "Sao anh lại làm như thế?". Rồi Bác rủ anh Kiên bê gạo vào nhà. Đến tối, Bác lại phê bình anh chuyện lúc sáng. Bác ôn tồn giải thích lý do tại sao một người đàn bà nghèo khổ phải trở nên gắt gỏng rồi truy đến nỗi khổ của những người bị bóc lột. Bác hỏi anh rằng: "Tại sao một người Đảng viên như anh mà lại hành động như thế?". Bác nói: "Về việc đoàn thể thì rất có thể chỉ vì hành động sai lầm cỏn con như thế mà lộ bí mật." Những lời nói đầy thấm thía của Bác khiến anh phải nể phục mà tiếp thu.

Nhớ lại những ngày đầu gặp gỡ, Bác luôn giúp đỡ gia đình anh, quan tâm đến mọi người cả về đời sống tinh thần lẫn vật chất nên tạo được nếp sống khác hẳn. Nhất là đối với thằng con trai anh - cháu Hải, Bác luôn chăm sóc cho nó thật chu đáo. Nó ngủ ngoẹo đầu thì Bác sắp gối, chỉnh cho nó nằm thẳng lại. Bác dậy mấy lần ban đêm chỉ để đắp chăn cho nó. Để phòng nó ốm đau vặt vãnh, Bác đều lo cho nó mặc thật ấm. Thấy nó ăn no, Bác nới rộng giải rút cho thằng bé. Tuy chỉ là khách trong nhà, nhưng Bác giống như thành viên trong gia đình từ lâu.

Qua câu chuyện ngắn kể về Bác, em càng hiểu thêm về những đức tính cao đẹp của một con người, một nhân cách lớn lao. Câu chuyện kể về Bác đã cho em thấy được nếp sống kỉ luật, gọn gàng, khoa học và sự tận tình, chu đáo của Bác đối với mọi người xung quanh. Hình ảnh giản dị của Bác đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu đậm, là tấm gương sáng để các thế hệ học tập và noi theo.

Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ - Mẫu 4

Trong cuộc đời hoạt động cách mạng, Bác Hồ luôn dành tình thương và sự quan tâm sâu sắc cho đội ngũ cán bộ. Một câu chuyện có thật rất ý nghĩa là lần Bác dạy một anh cán bộ trẻ về chữ "quan liêu", giúp anh hiểu rõ hơn về phong cách làm việc của người cách mạng.

Vào những năm kháng chiến chống Pháp, trong một buổi gặp gỡ cán bộ tại Phủ Chủ tịch, Bác Hồ hỏi các đồng chí: "Các chú có biết chữ 'quan liêu' viết như thế nào không?". Một anh cán bộ trẻ trả lời theo nghĩa thông thường: "Thưa Bác, là quan lại kiêu ngạo, xa rời quần chúng ạ". Bác mỉm cười hiền từ, rồi giải thích chậm rãi:

"'Quan' là quan lại, ngồi trên cao, xa dân. 'Liêu' là liêu xiêu, không vững vàng. Khi ghép lại, 'quan liêu' nghĩa là quan lại xa rời quần chúng, không gần gũi, không lắng nghe dân, làm việc máy móc, cửa quyền. Cán bộ chúng ta là đầy tớ của dân, chứ không phải quan trên dân. Nếu xa dân thì sẽ liêu xiêu, không làm được việc gì tốt cho dân."

Anh cán bộ nghe xong, cúi đầu suy nghĩ. Bác nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh và nói thêm: "Các chú phải gần dân, lắng nghe dân, học hỏi dân thì mới làm tốt công việc. Đừng để dân sợ mình, mà phải để dân thương mình, tin mình."

Lời dạy của Bác khiến mọi người vô cùng cảm động. Từ đó, anh cán bộ và nhiều đồng chí khác luôn tự nhắc nhở mình phải giản dị, gần gũi quần chúng, tránh xa thói quan liêu. Câu chuyện ấy là bài học quý giá về đạo đức cách mạng, nhắc nhở cán bộ phải luôn là người phục vụ nhân dân.

Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ - Mẫu 5

Bác Hồ không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là người thầy tận tình dạy bảo cán bộ. Một câu chuyện có thật thường được kể lại là lần Bác phê bình nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về chữ "quan liêu" để giáo dục một anh cán bộ trẻ.

Trong một buổi học tập chính trị những năm 1950, Bác hỏi các cán bộ: "Chữ 'quan liêu' nghĩa là gì?". Một anh cán bộ trả lời: "Thưa Bác, là thói quan lại kiêu căng, xa rời quần chúng ạ". Bác gật đầu, rồi từ tốn giải thích:

"Đúng rồi. Nhưng các chú hãy nhìn kỹ hai chữ ấy. 'Quan' là ngồi trên cao, xa cách với dân. 'Liêu' là liêu xiêu, không vững chãi. Quan liêu tức là người làm việc xa dân, không hiểu dân, không vì dân. Cán bộ mà mắc phải thói ấy thì sẽ mất lòng dân, việc gì cũng khó thành công."

Bác dừng lại một chút, nhìn mọi người rồi nói tiếp: "Cán bộ là đầy tớ trung thành của nhân dân. Muốn làm tốt, phải gần dân, lắng nghe dân, sống giản dị như dân. Dân thương thì mình vững, dân tin thì mình mạnh."

Lời dạy ấy như một bài học khắc cốt ghi tâm. Anh cán bộ trẻ khi ấy đã rất xúc động, từ đó luôn cố gắng sửa mình, gần gũi quần chúng hơn. Câu chuyện nhỏ ấy cho thấy tấm lòng của Bác: yêu thương, nghiêm khắc nhưng đầy nhân hậu khi dạy dỗ cán bộ.

Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ - Mẫu 6

Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam. Cuộc đời của người là một tấm gương sáng ngời cho mỗi người dân Việt Nam noi theo. Và những câu chuyện về Người cũng luôn để lại bài học giá trị cho chúng ta.

Truyện kể rằng trong những năm tháng sống ở Việt Bắc, mỗi lần đi công tác, Bác đều có hai đồng chí đi cùng. Sợ Bác mệt, hai đồng chí đã bày tỏ ý muốn mang ba lô giúp Bác. Nhưng Bác không đồng ý. Bác nói:

- Đi đường rừng, leo núi ai mà chẳng mệt, tập trung đồ vật cho một người mang đi thì người đó càng chóng mệt. Cứ phân đều ra cho cả ba người.

Hai đồng chí đành làm theo lời Bác, đem chia vật dụng vào ba chiếc ba lô. Bác hỏi lại:

- Các chú đã chia đều rồi chứ?

Hai đồng chí trả lời:

- Thưa Bác, rồi ạ!

Sau đó, cả ba cùng lên đường. Qua một chặng, lúc nghỉ, Bác đến chỗ các đồng chí và xách chiếc ba lô lên. Bác hỏi:

- Tại sao ba lô của các chú nặng mà của Bác lại nhẹ?

Bác liền mở ra xem thì thấy bên trong ba lô của mình chỉ có chăn màn.

Bác tỏ ra không hài lòng, rồi nói:

- Chỉ có lao động thật sự mới đem lại hạnh phúc cho con người.

Sau đó, Bác lại yêu cầu hai đồng chí chia đều vật dụng vào ba chiếc ba lô mới chịu tiếp tục lên đường.

Câu chuyện nhỏ nhưng để lại bài học lớn. Có thể thấy, Bác là một người yêu lao động. Bác suốt đời làm việc, suốt ngày làm việc, từ những việc lớn như cứu nước đến việc nhỏ như trồng cây trong vườn. Việc gì có thể tự làm, Bác đều tự mình hoàn thành. Cách sống của Bác giúp cho mỗi người nhận ra giá trị của lao động, cũng như có ý thức tự giác học tập và làm việc hơn.

Quả thật, những câu chuyện về cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh thật ý nghĩa. Từ đó, chúng ta luôn nhận ra được nhiều bài học bổ ích cho bản thân.

Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ - Mẫu 7

Một trong những câu chuyện đẹp về Bác Hồ là lần Bác dạy cán bộ về chữ "quan liêu", giúp họ hiểu rõ hơn trách nhiệm của người cách mạng.

Vào thời kỳ xây dựng miền Bắc sau hòa bình lập lại, trong một buổi gặp gỡ, Bác Hồ hỏi các đồng chí cán bộ: "Các chú đã hiểu chữ 'quan liêu' chưa?". Một anh cán bộ trả lời: "Thưa Bác, là thói quan cách, xa rời quần chúng ạ". Bác mỉm cười, giải thích thêm:

"'Quan' là quan lại, ngồi cao, xa dân. 'Liêu' là liêu xiêu, không vững vàng. Ghép lại là quan liêu - người làm việc xa rời dân, không biết dân nghĩ gì, muốn gì. Cán bộ mà mắc phải thì sẽ mất gốc, không làm được việc lớn."

Bác nhìn anh cán bộ trẻ và nói nhẹ nhàng: "Các chú phải nhớ: cán bộ là người phục vụ dân. Phải gần dân, lắng nghe dân, sống giản dị, khiêm tốn. Dân là gốc, mất dân là mất tất cả."

Anh cán bộ nghe xong, mắt đỏ hoe, hứa sẽ sửa mình. Từ đó, anh luôn cố gắng gần gũi quần chúng, tránh xa thói quan liêu. Câu chuyện ấy mãi là bài học quý về đạo đức Hồ Chí Minh: cán bộ phải vì dân, gần dân, để xứng đáng với niềm tin của nhân dân.

Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ - Mẫu 8

Bác Hồ luôn là tấm gương sáng về đạo đức cách mạng, đặc biệt trong cách dạy bảo cán bộ. Một câu chuyện có thật thường được kể lại là lần Bác dùng chính chữ "quan liêu" để giáo dục một anh cán bộ trẻ, giúp anh nhận ra trách nhiệm gần gũi với nhân dân.

Vào những năm kháng chiến chống Pháp, trong một buổi gặp gỡ cán bộ tại Phủ Chủ tịch, Bác Hồ hỏi mọi người: "Các chú hiểu chữ 'quan liêu' nghĩa là gì?". Một anh cán bộ trẻ trả lời: "Thưa Bác, là thói quan cách, kiêu ngạo, xa rời quần chúng ạ". Bác mỉm cười hiền từ, rồi giải thích từng chữ một cách sâu sắc:

"'Quan' là quan lại, ngồi trên cao, xa cách với dân. 'Liêu' là liêu xiêu, không vững chãi. Khi ghép lại, 'quan liêu' nghĩa là người làm việc xa rời quần chúng, không hiểu dân, không vì dân. Cán bộ mà mắc phải thói ấy thì sẽ mất lòng tin của dân, việc gì cũng khó thành."

Bác dừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh cán bộ và nói tiếp: "Cán bộ là đầy tớ của dân. Phải gần dân, lắng nghe dân, sống giản dị như dân. Dân là gốc rễ, mất dân là mất tất cả. Các chú phải tự rèn luyện mình mỗi ngày để xứng đáng với niềm tin của nhân dân."

Lời dạy nhẹ nhàng nhưng sâu sắc ấy khiến anh cán bộ xúc động, cúi đầu hứa sẽ sửa chữa. Từ đó, anh luôn cố gắng gần gũi quần chúng, tránh xa thói quan liêu, sống giản dị hơn. Câu chuyện nhỏ ấy mãi là bài học quý giá về phong cách Hồ Chí Minh: nghiêm khắc với mình, nhân hậu với người, luôn đặt dân lên trên hết.

Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ - Mẫu 9

Hồ Chí Minh (19.5.1890 - 2.9.1969) là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc và cách mạng Việt Nam.

Những câu chuyện kể về Bác khá nhiều. Qua mỗi câu chuyện, người đọc, người nghe lại thấy được những phẩm chất tốt đẹp của Bác. Truyện kể rằng trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, có một đồng chí cán bộ Trung đoàn thường hay quát mắng chiến sĩ. Đồng chí này đã từng làm giao thông, bảo vệ Bác đi ra nước ngoài trước Cách mạng tháng Tám.

Nghe nhân dân phản ảnh về đồng chí, một hôm, Bác cho gọi lên Việt Bắc. Bác dặn trạm đón tiếp, dù đồng chí này có đến sớm, cũng giữa trưa mới cho đồng chí ấy vào gặp Bác. Trời mùa hè, nắng chang chang, đi bộ đúng giờ ngọ nên đồng chí Trung đoàn vã cả mồ hôi, người như bốc lửa. Đến nơi, Bác đã chờ sẵn. Trên bàn đặt hai cốc nước, một cốc nước sôi có ý chừng vừa như mới rót, bốc hơi nghi ngút, còn cốc kia là nước lạnh.

Sau khi chào hỏi xong, Bác chỉ vào cốc nước nóng nói:

- Chú uống đi.

Đồng chí cán bộ kêu lên:

- Trời! Nắng thế này mà Bác lại cho nước nóng làm sao cháu uống được.

Bác mỉm cười:

- À ra thế. Thế chú thích uống nước nguội, mát không?

- Dạ có ạ!

Bác nghiêm nét mặt nói:

- Nước nóng, cả chú và tôi đều không uống được. Khi chú nóng, cả chiến sĩ của chú và cả tôi cũng không tiếp thu được. Hòa nhã, điềm đạm cũng giống như cốc nước nguội dễ uống, dễ tiếp thu hơn.

Đồng chí cán bộ nghe đến đây, hiểu được lời Bác muốn nói và hứa rằng sẽ sửa chữa.

Câu chuyện gửi gắm bài học về cách ứng xử. Có thể thấy, Bác Hồ là một nhân cách lớn để mỗi người noi gương.

Kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử: Câu chuyện về Bác Hồ và anh cán bộ - Mẫu 10

Bác Hồ là người anh hùng lịch sử vĩ đại được nhân dân kính yêu, không chỉ ở Việt Nam ta mà còn trên toàn thế giới. Xoay quanh cuộc đời Bác, có rất nhiều những sự việc hay và ý nghĩa, giúp nhân dân hiểu thêm về bậc vĩ nhân này. Một trong số đó là mẩu chuyện về Bác và bác sĩ Chánh.

Chuyện kể rằng, hồi đó bác sĩ Chánh được giao nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe đặc biệt cho Bác Hồ. Nhưng khi bác sĩ đến nơi, Bác Hồ lại cho rằng mình không bị ốm thì không cần bác sĩ riêng túc trực. Nên đã dặn dò bác sĩ Chánh xuống chỗ chú Phan Mỹ để ở và chăm sóc cho các chú ở đó. Hành động ấy không chỉ thể hiện sự thanh bạch, giản dị ở Bác Hồ, mà còn thể hiện sự yêu thương, quan tâm của Bác với đồng bào.

Một lần khác, khi Bác Hồ biết tin có một đoàn công tác mới đến gần nơi đóng quân. Trong đoàn có vợ của bác sĩ Chánh mà hai người thì vì nhiệm vụ nên rất lâu chưa gặp mặt được. Vì vậy, Bác Hồ đã cử bác sĩ Chánh đi công tác ở nơi vợ làm việc, có ý cho hai người gặp mặt nhau. Nhưng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, để đảm bảo thời gian, bác sĩ Chánh lại trở về ngay. Thấy bác sĩ về, Bác Hồ ngỏ lời hỏi thăm sức khỏe vợ ông, thì mới biết ông không hề ghé qua gặp vợ. Điều này làm Bác không vui, cho rằng bác sĩ chưa biết quan tâm đến vợ.

Hai mẩu chuyện nhỏ ấy được bác sĩ Chánh kể lại. Nhờ vậy, chúng ta biết thêm một chút về Bác Hồ. Bên trong con người vĩ đại ấy, là một trái tim ấm áp, luôn nghĩ cho người khác. Sự quan tâm chu đáo, tinh tế ấy của Bác khiến em xúc động vô cùng.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 7 sách mới các môn học