10+ Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (điểm cao)
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm
- Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (mẫu 1)
- Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (mẫu 2)
- Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (mẫu 3)
- Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (mẫu 4)
- Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (mẫu 5)
- Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (mẫu 6)
- Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (mẫu 7)
- Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (mẫu 8)
- Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (mẫu 9)
- Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (mẫu khác)
10+ Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm (điểm cao)
Dàn ý Thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm
a, Mở bài:
Giới thiệu về đối tượng cần thuyết minh: quy tắc hoặc luật lệ trò chơi trốn tìm.
b, Thân bài:
- Người chơi trốn tìm có thể là bất cứ ai (từ già, trẻ, gái, trai,...) nhưng phần lớn là trẻ em.
- Địa điểm chơi: Ở những nơi rộng rãi như sau nhà, ngoài vườn, sân đình,...
- Số lượng người chơi: Có thể chơi từ hai người đến khoảng mười người.
- Ngoài quy định chung của trò chơi, người chơi có thể tự quy định với nhau về thời gian đi trốn, thời gian đi tìm, cách bịt mắt,...
- Chơi oẳn tù tì, kéo búa đao để tìm người thua và những người thắng.
- Người thua là người đi tìm:
+ Phải bịt mắt đếm ngược thời gian để những người khác tìm chỗ trốn.
+ Hết thời gian trốn, phải mở mắt đi tìm mọi người.
+ Nếu tìm thấy hết tất cả mọi người thì người đi tìm sẽ giành chiến thắng.
+ Nếu không tìm thấy hết, những người không được tìm ra sẽ là người thắng cuộc.
- Người thắng là người đi trốn:
+ Đi trốn trong khi người đi tìm bịt mắt.
+ Phải trốn kĩ, không để người đi tìm tìm ra.
+ Nếu bị tìm thấy thì sẽ thua.
- Kết thúc trò chơi, người thua sẽ lại oẳn tù tì để tìm ra người đi tìm và những người đi trốn.
c, Kết bài:
Khẳng định lại quy tắc, ý nghĩa của quy tắc trong môn trốn tìm.
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm - Mẫu 1
Trong ký ức tuổi thơ của mỗi người Việt Nam, hẳn không thể thiếu đi những buổi chiều rộn rã tiếng cười với trò chơi trốn tìm. Đây không chỉ là một trò chơi giải trí đơn thuần mà còn là một môn thể thao trí tuệ, rèn luyện sự nhanh nhẹn, khả năng quan sát, phán đoán và tinh thần đồng đội. Để cuộc chơi diễn ra suôn sẻ, công bằng và tràn ngập tiếng cười, nó luôn đi kèm với một hệ thống luật lệ, quy tắc được mặc định qua bao thế hệ.
Trước hết, về số lượng và địa điểm chơi. Trò chơi này cần tối thiểu từ ba người trở lên, càng đông càng nhộn nhịp. Địa điểm lý tưởng là những nơi rộng rãi, có nhiều không gian và các góc khuất để ẩn nấp như sân đình, bãi đất trống, khu vườn rậm rạp hoặc thậm chí là trong nhà với nhiều phòng. Tuy nhiên, một quy tắc bắt buộc và quan trọng hàng đầu là phải thống nhất phạm vi được phép trốn. Người chơi cần cùng nhau khoanh vùng an toàn, tránh những nơi nguy hiểm như bờ ao, đường lớn, khu vực có điện, hoặc những chỗ quá chật hẹp, dễ gây tai nạn. Việc xác định rõ "lãnh địa" này ngay từ đầu sẽ đảm bảo tính an toàn và trật tự cho cuộc chơi.
Tiếp đến là luật lệ cơ bản và cách thức chơi. Đầu tiên, người chơi cần chọn ra một người đi tìm (thường gọi là người "bị" hoặc người "đếm"). Cách chọn phổ biến và công bằng nhất là oẳn tù tì hoặc đồng thanh đếm "mot, hai, ba...". Người thua cuộc sẽ đảm nhận vai trò đặc biệt này. Người đi tìm sẽ đứng tại một vị trí cố định được chọn làm "gốc" - có thể là một cây cột, bức tường, thân cây to - úp mặt vào đó, nhắm mắt lại và bắt đầu đếm to thành tiếng đến một con số đã thỏa thuận (thường là 50 hoặc 100). Trong khoảng thời gian đếm này, những người còn lại phải nhanh như cắt tìm cho mình một chỗ ẩn nấp kín đáo.
Ở bước này, tồn tại những quy tắc ngầm nghiêm ngặt. Người đi tìm phải đếm đủ số, đếm rõ ràng, không được lừa bằng cách đếm quá nhanh, hé mắt hay quay đầu nhìn trộm. Sự trung thực của người đi tìm là yếu tố then chốt để đảm bảo tính công bằng. Ngược lại, những người đi trốn phải giữ im lặng tuyệt đối, không được di chuyển sau khi đã ẩn nấp và không được tạo ra tiếng động lớn. Họ phải trở thành một phần của khung cảnh, nín thở trong hồi hộp chờ đợi.
Sau tiếng hô "Đã xong!" hoặc "Bắt đầu!", người đi tìm mở mắt, rời "gốc" và bắt đầu hành trình truy tìm. Nhiệm vụ của họ là phát hiện, chỉ đúng vị trí và gọi đúng tên người đang trốn. Nếu thành công, người bị phát hiện trở thành "tù binh", phải ra đứng ở khu vực gốc. Người đi tìm tiếp tục săn lùng những mục tiêu còn lại.
Điểm đặc sắc, khiến trò chơi trở nên kịch tính và hấp dẫn chính là luật giải cứu hay "đập phản". Đây là cơ hội cho những người chưa bị tìm thấy. Họ có thể mạo hiểm, lợi dụng lúc người đi tìm sơ hở, chạy thật nhanh về "gốc", đập tay vào đó và hô to "Thảo cứu!" hoặc "Đập phản!". Hành động anh dũng này ngay lập tức giải phóng tất cả "tù binh", cho họ cơ hội chạy đi trốn một lần nữa. Tuy nhiên, rủi ro đi kèm rất lớn: nếu người đi tìm phát hiện, đuổi kịp và chạm vào người giải cứu trước khi họ kịp chạm gốc, thì người đó sẽ thất bại và bị bắt. Chiến thắng cuối cùng thuộc về người đi tìm nếu họ bắt được tất cả mọi người, hoặc bắt được người đang cố gắng đập phản.
Trò chơi còn có những biến thể linh hoạt tùy theo vùng miền và sự sáng tạo của người chơi. Phổ biến nhất là kiểu "Năm mười" (hay Ú tim), ở đó người đi tìm đếm "Năm, mười, mười lăm, hai mươi... một trăm". Luật chơi đơn giản hơn, thường không có đập phản, và người bị phát hiện chỉ cần bị gọi tên là thua. Ngoài ra, người chơi có thể thêm luật giới hạn thời gian cho người đi tìm, hoặc quy định người đầu tiên bị bắt sẽ thay làm người đi tìm ở ván sau.
Tóm lại, ẩn sau sự giản dị của trò chơi trốn tìm là cả một hệ thống luật lệ được đúc kết tinh tế, đề cao sự công bằng, trung thực, trí tuệ và tinh thần đồng đội. Nó dạy cho trẻ nhỏ bài học về việc tuân thủ quy định, về sự dũng cảm trong việc giải cứu bạn bè, và về niềm vui chiến thắng sau những nỗ lực. Dù xã hội có phát triển với bao trò chơi hiện đại, tiếng đếm "Năm, mười..." và những bóng hình lấp ló vẫn mãi là ký ức đẹp đẽ, một nét văn hóa chơi đùa thuần khiết, gắn kết tâm hồn bao thế hệ người Việt.
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm - Mẫu 2
Trốn tìm là một vở kịch nhỏ của tuổi thơ, nơi mỗi đứa trẻ đều có thể trở thành một nghệ sĩ diễn xuất tài ba, một nhà chiến thuật lỗi lạc. Thế nhưng, để vở kịch ấy diễn ra suôn sẻ, nó cần một "bộ luật" được tất cả các "diễn viên" ngầm hiểu và tôn trọng. Luật chơi trốn tìm, vì thế, không chỉ là những điều khoản khô khan, mà còn là triết lý về sự công bằng giữa kẻ đi tìm và người ẩn nấp.
Mở đầu vở kịch là màn "chọn mặt gửi vàng" - tìm ra người đi tìm. Oẳn tù tì là hình thức dân chủ nhất, nơi may rủi quyết định, loại bỏ mọi tranh cãi. Khi đã có "kẻ bị", một khế ước được thiết lập: "Gốc" - thường là một vật thể cố định, vững chãi - trở thành trung tâm quyền lực, là nhà tù và cũng là chiến tuyến. Người đi tìm, mặt úp vào gốc, phải thực hiện nghĩa vụ của mình: đếm to, rõ ràng, đủ số, trong sự thành thực tuyệt đối. Hành động nhắm mắt, úp mặt không chỉ là luật, mà còn là lời hứa danh dự về một cuộc săn đuổi công bằng. Trong khi đó, khoảng thời gian đếm số là giai đoạn "hỗn loạn có trật tự", nơi những người còn lại biến mất vào không gian, hòa mình vào những góc khuất với một nguyên tắc bất di bất dịch: tuyệt đối im lặng và bất động sau khi đã ẩn nấp. Tiếng động nhỏ nhất, một bóng hình lấp ló, đều là những tín hiệu chết người.
Sau tiếng hô "Xong!", thế trận thay đổi hoàn toàn. Người đi tìm chuyển từ thế bị động sang chủ động. Luật lúc này nghiêng về phía họ: họ có quyền di chuyển khắp phạm vi, dùng mọi giác quan để săn tìm. Tuy nhiên, luật cũng bảo vệ người trốn bằng một điều khoản tinh tế: người đi tìm phải "chỉ mặt đặt tên" - tức là phải nhìn thấy, chỉ đúng vị trí và gọi đúng tên người đó - thì mới được tính là bắt thành công. Việc phỏng đoán, dọa dẫm ("Tao biết mày ở sau cái cây kia rồi!") là không có giá trị. Điều này đòi hỏi sự chính xác và minh bạch.
Nhưng cao trào và cũng là điều luật làm nên linh hồn của trò chơi, chính là "Luật đập phản". Đây là cơ chế cân bằng quyền lực tuyệt vời. Nó trao cho những người đang ở thế yếu (chưa bị tìm thấy) một quyền năng đặc biệt: giải cứu đồng đội. Hành động liều lĩnh chạy về gốc đập tay là một phép thử lòng dũng cảm và sự khéo léo. Tuy nhiên, luật cũng nghiêm khắc: nếu bị người đi tìm chạm vào người trước khi chạm được vào gốc, họ sẽ thất bại. Khoảnh khắc "một mất một còn" này tạo nên sự hồi hộp tột độ. Nó biến trò chơi từ một cuộc rượt đuổi đơn thuần thành một cuộc chiến chiến thuật, nơi người đi tìm phải canh gác "căn cứ", và người trốn phải tính toán thời cơ.
Như vậy, luật trốn tìm được xây dựng trên sự đối trọng hoàn hảo giữa hai phe. Nó bảo vệ quyền lợi của người đi tìm bằng sự chính xác, và bảo vệ cơ hội của người trốn bằng luật giải cứu. Mọi sự gian lận (hé mắt, di chuyển khi đang trốn, không đếm đủ số...) đều bị coi là phá vỡ khế ước và làm mất đi niềm vui chung. Chính sự công bằng được thượng tôn ấy đã khiến trò chơi dân gian giản dị này trở thành một bài học đầu đời về luật chơi, tinh thần thể thao và sự tôn trọng lẫn nhau.
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm - Mẫu 3
Bên cạnh những quy tắc cốt lõi, thế giới của trò trốn tìm còn tồn tại vô số những điều luật "bất thành văn" được các "cư dân" nhí sáng tạo và thống nhất tùy theo từng địa hình, từng nhóm chơi. Sự linh hoạt này chính là yếu tố giúp trò chơi luôn mới mẻ và phù hợp với mọi hoàn cảnh.
Trước hết, luật về "khu vực cấm" và "khu vực an toàn" luôn được thương thảo kỹ lưỡng. Trẻ con có một bản đồ riêng trong đầu: "Không được trốn ở gần bếp lửa", "Cấm leo lên mái nhà", "Không được chui vào tủ quần áo nhà hàng xóm"... Đó là luật về an toàn, được đặt lên hàng đầu. Ngược lại, đôi khi chúng cũng quy ước những "căn cứ bất khả xâm phạm" tạm thời, ví dụ: "Chạm vào cây đa này coi như an toàn trong 10 giây" hay "Vòng qua cột điện ba lần thì không được bắt". Những luật này bổ sung yếu tố huyền bí và tăng thêm phần thú vị.
Thứ hai là luật về tính hợp lệ của chỗ trốn. "Trốn mà phải nhìn thấy được một phần của gốc" là một quy ước phổ biến để ngăn người chơi trốn quá xa hoặc ở nơi hoàn toàn khuất hẳn tầm nhìn, khiến cuộc chơi trở nên bế tắc. Một số nhóm còn quy định "không được trốn ở cùng một chỗ quá hai lần liên tiếp" để tránh tình trạng một người cứ chiếm giữ vị trí đắc địa.
Đặc biệt, luật dành cho người đi tìm cũng có nhiều biến thể. "Đếm nhanh" hay "đếm chậm" có thể bị cấm, tùy thỏa thuận. Một số nơi có luật "cá tháng tư" - người đi tìm được phép nói dốc, giả vờ quay đi rồi bất ngờ quay lại để bắt những người đang nhấp nhô. Tuy nhiên, luật này đòi hỏi sự đồng thuận cao. Quan trọng hơn, luật "phải tìm hết mọi người" đôi khi được thay bằng luật "chỉ cần tìm và bắt được một nửa số người là thắng", nhất là khi số người chơi quá đông.
Luật giải cứu cũng là mảnh đất màu mỡ cho sự sáng tạo. Ngoài cách đập tay vào gốc, có thể có luật "hô to mật khẩu" (ví dụ: "Giải phóng!"), hoặc phải chạm vào từng người bị bắt một lần. Thậm chí, có phiên bản "cứu một được một" thay vì cứu một được tất cả. Những biến thể này điều chỉnh độ khó và nhịp điệu trò chơi.
Cuối cùng, luật xử thua và chuyển giao vai trò rất đa dạng. Người đầu tiên bị bắt thường phải đi tìm ván sau. Nhưng cũng có thể là người cuối cùng bị bắt, hoặc người bị bắt nhiều lần nhất trong một khoảng thời gian. Có nhóm chơi còn áp dụng luật "truyền điện": người bị bắt có thể chạm vào người đi tìm và hô "Truyền điện!" nếu người đó sơ hở, để chuyển vai "bị" sang cho người đi tìm.
Những điều luật "bất thành văn" này chứng tỏ trốn tìm không phải là một trò chơi cứng nhắc. Nó là một không gian dân chủ thu nhỏ, nơi trẻ em học cách đàm phán, thống nhất và tôn trọng thỏa thuận chung. Sự sáng tạo trong luật lệ phản ánh trí thông minh và khả năng thích ứng, biến mỗi cuộc chơi thành một trải nghiệm độc đáo, không lặp lại. Đó chính là sức sống bền bỉ đã giữ cho trò chơi này sống mãi qua bao thế hệ.
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm - Mẫu 4
Ẩn sau sự đơn giản của luật chơi trốn tìm là cả một thế giới chiến thuật phong phú. Mỗi điều luật, trên thực tế, đều mở ra một không gian cho sự vận dụng trí tuệ của cả người đi tìm lẫn người trốn, biến trò chơi thành một cuộc đấu trí đầy cam go.
Đối với người đi tìm, chiến thuật bắt đầu ngay từ khi đếm số. Một người đi tìm thông minh không đếm một cách máy móc, mà sẽ lắng nghe. Tiếng bước chân vội vã, tiếng cành cây kêu cót két, thậm chí là hơi thở gấp gáp trong im lặng - tất cả đều là manh mối. Luật "phải chỉ mặt đặt tên" buộc họ phải quan sát cực kỳ tinh tường, không bỏ qua bất kỳ gợn sóng nhỏ nào trong khung cảnh tĩnh lặng. Chiến thuật "giả vờ bỏ đi" rồi bất ngờ quay đầu là một mánh khóe kinh điển, lợi dụng tâm lý chủ quan của người trốn khi tưởng đã an toàn. Hơn nữa, người đi tìm phải có chiến lược "giữ gốc". Biết rõ luật đập phản nguy hiểm, họ không thể mải mê truy đuổi xa mà phải luôn để một phần tâm trí canh chừng căn cứ, dự đoán thời điểm đối phương ra tay.
Về phía người trốn, chiến thuật càng phức tạp hơn. Đầu tiên là nghệ thuật chọn chỗ. Chỗ tốt không phải là nơi kín nhất, mà là nơi ít được nghĩ tới nhất, hoặc nơi có tầm nhìn quan sát tốt về phía gốc. "Trốn ở nơi sáng" đôi khi lại hiệu quả hơn trong bóng tối, vì nằm ngoài dự đoán của người tìm. Tiếp theo là nghệ thuật "hóa thân": phải bất động tuyệt đối, hòa mình vào cảnh vật, kiểm soát cả hơi thở. Một chiến thuật cao cấp là "trốn theo cặp" hoặc nhóm nhỏ, phân công người quan sát và ra hiệu khi nguy hiểm.
Nhưng đỉnh cao của chiến thuật nằm ở kế hoạch đập phản. Đây không phải là hành động bột phát, mà là một chiến dịch được phối hợp. Một người có thể hy sinh, chạy ra nhử người đi tìm đuổi theo, trong khi người khác lợi dụng khoảng trống đó để lao về gốc giải cứu. Hoặc nhiều người có thể đồng loạt tấn công gốc từ nhiều hướng, gây rối loạn và phân tán sự chú ý của kẻ thù. Thời điểm ra tay là then chốt: khi người đi tìm đã lê chân quá xa gốc, hoặc khi họ đang mải mê "khảo" một tù binh.
Như vậy, mỗi điều luật trong trốn tìm đều thách thức và kích thích tư duy chiến lược. Luật im lặng dạy về sự kiên nhẫn và tự chủ. Luật đập phản dạy về lòng dũng cảm, sự phối hợp và biết nắm bắt thời cơ. Luật chỉ mặt đặt tên dạy về sự quan sát tỉ mỉ và quyết đoán. Trò chơi này, vì thế, không chỉ rèn luyện thể chất mà còn là một phòng tập luyện trí não tuyệt vời, nơi mỗi đứa trẻ học cách phân tích tình huống, đưa ra quyết định và hợp tác để giành chiến thắng - những kỹ năng quý giá cho cuộc sống sau này.
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm - Mẫu 5
Trò chơi trốn tìm, với hệ thống luật lệ tưởng chừng ngẫu nhiên, thực chất lại là một viên ngọc phản chiếu những giá trị văn hóa và xã hội sâu sắc. Nó không đơn thuần là trò tiêu khiển, mà là một nghi thức xã hội thu nhỏ, dạy cho trẻ nhỏ những bài học làm người đầu tiên.
Trước hết, trò chơi này là bài học về sự công bằng và tôn trọng luật lệ. Tất cả bắt đầu bằng oẳn tù tì - biểu tượng của sự ngẫu nhiên công bằng, nơi mọi người đều có cơ hội như nhau. Việc tuân thủ nghiêm ngặt luật đếm số, luật không hé mắt, luật im lặng khi trốn... chính là rèn luyện ý thức kỷ luật tự giác. Trẻ con học được rằng, vi phạm luật không chỉ khiến mình thua, mà còn phá hỏng niềm vui chung, và sẽ bị cộng đồng (bạn chơi) lên án. Đó là nền tảng của ý thức công dân sau này.
Thứ hai, trò chơi đề cao tinh thần đồng đội và sự giải cứu. Luật "đập phản" là trái tim nhân văn của trò chơi. Nó khích lệ sự liều lĩnh vì đồng đội, dạy trẻ bài học về lòng dũng cảm, sự sẻ chia và trách nhiệm với bạn bè. Khoảnh khắc một người liều mình chạy về gốc giải cứu cho cả nhóm là bài học thực tế nhất về tình đoàn kết, "một người vì mọi người". Điều này nuôi dưỡng lòng nhân ái và tinh thần tương thân tương ái trong cộng đồng.
Thứ ba, trò chơi là môi trường rèn luyện kỹ năng xã hội. Trẻ em học cách thương lượng để thống nhất luật chơi, phạm vi, cách giải quyết tranh chấp (như khi có ai đó bị nghi ngờ gian lận). Chúng học cách đọc vị tâm lý đối phương, cách phối hợp không lời với đồng đội trong lúc trốn và lúc giải cứu. Đây là những kỹ năng giao tiếp và hợp tác nền tảng.
Hơn nữa, trốn tìm còn kết nối con người với không gian sống. Trò chơi buộc trẻ khám phá mọi ngóc ngách của làng quê, khu phố: gốc cây, bụi rậm, góc sân, hiên nhà... Nó biến không gian quen thuộc thành một thế giới phiêu lưu đầy bí ẩn, từ đó bồi đắp tình yêu và sự gắn bó với môi trường xung quanh.
Cuối cùng, trò chơi này bảo tồn tính cộng đồng. Trốn tìm thường được chơi bởi một nhóm trẻ trong xóm, không phân biệt tuổi tác, giàu nghèo. Nó tạo ra một sân chơi chung, phá vỡ những rào cản, gắn kết tình làng nghĩa xóm. Tiếng cười giòn tan, tiếng gọi nhau í ới trong trò chơi trở thành một phần của văn hóa cộng đồng, một ký ức chung đẹp đẽ.
Tóm lại, ẩn sau tiếng đếm "năm, mười" và những lần chạy đuổi hồi hộp, trò chơi trốn tìm đã âm thầm truyền tải những giá trị làm người cốt lõi: công bằng, đoàn kết, dũng cảm và tôn trọng luật chơi. Nó chính là một phương thức giáo dục tự nhiên, gần gũi và hiệu quả, góp phần hình thành nên những con người có trách nhiệm và giàu tình cảm trong tương lai.
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm - Mẫu 6
Trong kho tàng trò chơi dân gian Việt Nam, hiếm có trò chơi nào phổ biến, dễ chơi và mang lại nhiều cảm xúc hồi hộp như trò "Trốn tìm" (hay miền Nam thường gọi là chơi "Năm mười"). Đây là trò chơi tập thể, không giới hạn số lượng người tham gia, giúp rèn luyện khả năng quan sát, sự nhanh nhẹn và phán đoán. Tuy nhiên, để trò chơi diễn ra công bằng và vui vẻ, những quy tắc hay "luật bất thành văn" cần được mọi người tuân thủ nghiêm ngặt.
Trò chơi bắt đầu bằng việc chọn ra "người đi tìm" (thường gọi là "cái"). Để công bằng, cả nhóm thường dùng cách "oẳn tù tì" hoặc "chi chi chành chành". Người thua cuộc cuối cùng sẽ phải làm người đi tìm, trong khi những người thắng sẽ là người đi trốn. Địa điểm chơi (phạm vi chơi) cần được quy định rõ ràng từ trước, ví dụ như trong sân đình, trong vườn nhà, hay chỉ trong phạm vi sân trường, tránh việc người trốn đi quá xa gây mất thời gian hoặc nguy hiểm.
Quy tắc quan trọng nhất nằm ở vị trí "cột" (hay còn gọi là "nhà", "gốc"). Đây là nơi người đi tìm đứng để đếm số và cũng là đích đến để xác định thắng thua. Người đi tìm phải đứng úp mặt vào cột, che kín mắt (không được hí mắt nhìn trộm) và đếm to theo quy ước. Quy ước đếm có thể là từ 1 đến 100, hoặc đếm theo bước nhảy "năm, mười, mười lăm, hai mươi..." cho đến một mốc nhất định (thường là 100). Trong khoảng thời gian này, những người còn lại phải nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp kín đáo nhưng vẫn phải đảm bảo an toàn.
Sau khi đếm xong, người đi tìm hô to "Xong chưa?" hoặc "Mở mắt nhé!" rồi bắt đầu đi tìm. Luật chơi quy định: Nếu người đi tìm nhìn thấy người trốn, họ phải chạy thật nhanh về "cột", đập tay vào đó và hô to tên người bị tìm thấy (ví dụ: "Xí Lan!", "Xí Hùng!"). Nếu gọi đúng tên và chạm tay vào cột trước, người trốn đó bị coi là thua cuộc và bị "bắt". Ngược lại, nếu người đi trốn khéo léo lợi dụng sơ hở của người đi tìm, chạy ra khỏi chỗ nấp và đập tay vào cột, hô "Xí!" trước khi bị phát hiện hoặc trước khi người tìm kịp chạy về, thì người trốn đó thắng cuộc (được gọi là "cứu").
Trò chơi kết thúc khi tất cả người trốn đều đã bị bắt hoặc đã tự "cứu" được mình. Luật quy định, người đầu tiên bị bắt sẽ phải làm "người đi tìm" ở ván tiếp theo. Nếu tất cả người trốn đều "cứu" được mình (tức là người đi tìm không bắt được ai), thì người đi tìm cũ sẽ phải tiếp tục làm "cái" ở ván sau. Một quy tắc bổ sung là cấm người trốn thay đổi chỗ nấp liên tục khi người tìm đang ở gần, hoặc cấm "mách lẻo" vị trí của người khác.
Trốn tìm tuy đơn giản nhưng luật chơi lại chứa đựng sự chặt chẽ về tính trung thực và kỹ năng vận động. Tiếng cười giòn tan khi "xí" được bạn, hay tiếng thở phào nhẹ nhõm khi thoát nạn chính là linh hồn của trò chơi này. Dù xã hội hiện đại có nhiều trò chơi điện tử, nhưng trốn tìm với những luật lệ dân dã vẫn mãi là ký ức đẹp đẽ nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ.
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm - Mẫu 7
"Năm, mười, mười lăm, hai mươi..." - câu đếm nhịp nhàng ấy đã trở thành âm thanh quen thuộc trong tiềm thức của biết bao thế hệ người Việt. Trò chơi Trốn tìm, hay còn gọi thân thương là "Năm mười", không cần dụng cụ cầu kỳ, chỉ cần một nhóm bạn và một không gian thoáng đãng là đủ để tạo nên những giờ phút vui chơi quên lối về. Luật chơi của nó đơn giản như chính tâm hồn người Việt, nhưng lại vô cùng hấp dẫn và kịch tính.
Quy tắc đầu tiên và cũng là "nghi thức" khởi đầu chính là chọn người bị bịt mắt. Trẻ con thường tụm lại, đưa bàn tay ra oẳn tù tì. Người thua cuộc sẽ phải đứng vào một gốc cây to, cột đình hoặc bức tường nào đó được quy định là "gốc". Người đó phải nhắm tịt mắt, hoặc dùng tay che mắt, miệng đếm to, rõ ràng để các bạn đi trốn. Luật chơi đề cao tính trung thực: tuyệt đối cấm "hé mắt" nhìn trộm. Nếu bị phát hiện nhìn trộm, người đó sẽ phải đếm lại từ đầu hoặc bị phạt làm "cái" thêm một lần nữa.
Trong khi tiếng đếm vang lên, những người chơi khác (người trốn) phải vận dụng trí thông minh và sự nhanh nhẹn để tìm nơi ẩn nấp. Luật chơi ngầm hiểu rằng chỗ trốn phải nằm trong phạm vi đã thỏa thuận. Không ai được trốn vào những nơi nguy hiểm (như giếng nước, bụi rậm có gai) hay chạy về nhà đóng cửa lại. Đó là luật về sự an toàn và tinh thần thượng võ. Khi tiếng đếm kết thúc bằng câu "Ai chưa xong mặc kệ!", cuộc đi tìm bắt đầu.
Cơ chế thắng thua của trò chơi dựa trên nguyên tắc "nhìn thấy và chạm đích". Người đi tìm phải quan sát thật kỹ, lắng nghe tiếng động lạ. Khi phát hiện ra bạn trốn, người tìm phải chạy thật nhanh về "gốc" và đập tay vào đó, hô to tên người bị bắt kèm chữ "bị" hoặc "dính". Luật quy định rõ: Phải gọi đúng tên! Nếu gọi nhầm tên (ví dụ nhìn thấy cái áo đỏ tưởng là Hoa nhưng hóa ra là Lan), người đi tìm bị coi là "bắt đền" và phải làm lại ván đó. Điều này dạy cho trẻ tính cẩn trọng, không hấp tấp.
Ngược lại, người đi trốn không chỉ ngồi im chờ đợi. Quy tắc cho phép người trốn được "phản công". Khi thấy người tìm đi quá xa "gốc", người trốn có thể lao ra thật nhanh, chạm tay vào gốc và hô "Cương!" hoặc "Tuệ!" (tùy vùng miền, có nơi hô "Xí tự do!"). Hành động này giúp họ thoát khỏi việc bị bắt. Thậm chí, ở một số nơi còn có luật "cứu bạn": người trốn giỏi nhất nếu chạm được đích có thể hô "Cứu tất cả!", giải thoát cho những bạn đã bị bắt trước đó, buộc người tìm phải làm lại từ đầu.
Quy tắc chơi Trốn tìm vừa lỏng lẻo để tạo sự thoải mái, vừa chặt chẽ để đảm bảo công bằng. Nó dạy trẻ em biết kiên nhẫn chờ đợi, biết quan sát thời cơ và trên hết là sự trung thực. Dưới ánh trăng sáng của làng quê hay dưới ánh đèn đường phố thị, luật chơi ấy vẫn được truyền từ đời này sang đời khác, giữ gìn nét đẹp trong văn hóa vui chơi của người Việt.
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm - Mẫu 8
Những trò chơi giúp con người thư giãn, giải trí. Một trong số đó có thể kể đến trò chơi trốn tìm.
Trốn tìm hay còn gọi là "trò ú tim" ở khu vực miền Trung và "trò năm mươi năm mươi" ở khu vực miền Nam. Đây là một trong những trò chơi dân gian khá phổ biến. Đối tượng chơi thường là trẻ em. Địa điểm chơi thường là không gian rộng rãi, nhưng phải có chỗ ẩn nấp.
Số lượng người chơi thường rất đông vì như vậy thì trò chơi mới hấp dẫn. Đầu tiên, người chơi sẽ oẳn tù xì để tìm ra người đi tìm. Ai thua sẽ phải đi tìm. Người đó sẽ bịt mắt lại để không nhìn thấy khi mọi người đi trốn. Người đó sẽ đếm từ một đến khoảng ba mươi. Những người chơi còn lại có nhiệm vụ đi trốn.
Kết thúc khoảng thời gian đó, người đi tìm sẽ được mở mắt để đi tìm những người chơi khác. Người bị tìm thấy sẽ bị loại bỏ khỏi cuộc chơi. Nếu như toàn bộ người chơi bị tìm ra thì người đi tìm sẽ chiến thắng. Còn người đầu tiên bị tìm thấy sẽ phải thay thế người đi tìm. Nếu người đi tìm không phát hiện ra mọi người trốn ở đâu, người đó có thể hô "tha gà" và người đó sẽ là người đi tìm ở lượt chơi tiếp theo cho đến lúc tìm thấy người thay thế. Trong quá trình chơi, người trốn có thể bất ngờ đến đập vào vai người đi tìm. Khi đó, người trốn sẽ thắng và có quyền cứu những người đã bị tìm thấy.
Trò chơi trốn tìm giúp con người có khoảng thời gian vui vẻ, thư giãn sau những giờ học tập, lao động căng thẳng, mệt mỏi. Không chỉ vậy, người chơi cũng sẽ tăng thêm gắn kết, tình cảm hơn.
Trốn tìm là một trò chơi dân gian thú vị. Chúng ta cần phải bảo tồn các trò chơi dân gian như một nét đẹp văn hóa truyền thống đáng giữ gìn.
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm - Mẫu 9
Trong kho tàng trò chơi dân gian của thiếu nhi Việt Nam, Trốn tìm là một trò chơi quen thuộc và được nhiều bạn nhỏ yêu thích. Trò chơi không cần dụng cụ cầu kỳ nhưng vẫn mang lại không khí sôi nổi, vui tươi nhờ những luật lệ đơn giản mà rõ ràng.
Trốn tìm có thể chơi ở nhiều địa điểm khác nhau như sân trường, sân nhà hay công viên, miễn là không gian đủ rộng và an toàn. Trước khi bắt đầu, các bạn sẽ oẳn tù tì hoặc bốc thăm để chọn ra một người làm "người tìm". Người này phải đứng quay mặt vào tường hoặc gốc cây, nhắm mắt và đếm to theo số đã thống nhất, thường từ 1 đến 20.
Khi người tìm đang đếm, những người còn lại nhanh chóng tản ra tìm chỗ trốn. Luật chơi yêu cầu người trốn không được chạy quá xa khu vực quy định và không được trốn ở những nơi nguy hiểm. Sau khi đếm xong, người tìm bắt đầu đi tìm từng bạn. Nếu phát hiện ra ai, người tìm phải gọi đúng tên người đó thì mới được công nhận là tìm thấy.
Một luật quan trọng trong trò chơi là luật "chạy về đích". Nếu người trốn kịp chạy về chạm vào nơi xuất phát trước khi bị người tìm gọi tên thì được xem là thắng và tiếp tục trốn ở lượt sau. Ngược lại, người bị tìm thấy đầu tiên sẽ phải làm người tìm cho ván chơi tiếp theo.
Những luật lệ trên giúp trò chơi Trốn tìm diễn ra trật tự, công bằng và an toàn. Nhờ vậy, Trốn tìm không chỉ là một trò chơi giải trí mà còn góp phần tạo nên những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ học sinh.
Viết bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm - Mẫu 10
Trốn tìm là một trò chơi dân gian quen thuộc, gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ thiếu nhi Việt Nam. Trò chơi này không chỉ mang tính giải trí mà còn giúp rèn luyện sự nhanh nhẹn, khéo léo và tinh thần đoàn kết giữa những người chơi.
Trốn tìm thường được chơi ở những nơi rộng rãi, an toàn như sân trường, sân nhà, công viên hoặc bãi đất trống. Số lượng người chơi không cố định, càng đông thì trò chơi càng vui. Trước khi bắt đầu, người chơi sẽ thỏa thuận chọn ra một người làm "người đi tìm". Người này sẽ nhắm mắt, úp mặt vào tường hoặc một vị trí đã quy định và đếm to từ 1 đến một số nhất định, thường là 20 hoặc 30, để những người còn lại đi tìm chỗ trốn.
Trong thời gian người đi tìm đang đếm, những người chơi khác phải nhanh chóng tìm chỗ trốn kín đáo nhưng vẫn đảm bảo an toàn. Khi đếm xong, người đi tìm bắt đầu đi tìm các bạn đang trốn. Luật lệ của trò chơi quy định rằng nếu người đi tìm phát hiện ra ai thì phải gọi đúng tên người đó và chạm vào vị trí xuất phát. Người bị tìm thấy đầu tiên sẽ trở thành người đi tìm ở lượt chơi tiếp theo.
Ngoài ra, trò chơi còn có một luật thú vị là "cứu". Nếu người trốn chạy kịp về chạm vào nơi xuất phát trước khi bị phát hiện thì sẽ được xem là an toàn và không phải làm người đi tìm. Luật này làm cho trò chơi thêm phần gay cấn và hấp dẫn.
Nhờ có những quy tắc rõ ràng, trò chơi Trốn tìm diễn ra công bằng, vui vẻ và an toàn. Trò chơi không chỉ mang lại tiếng cười mà còn góp phần lưu giữ những nét đẹp của trò chơi dân gian trong đời sống hiện đại.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Rồng rắn lên mây
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Cướp cờ
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Thả diều
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Bịt mắt bắt dê
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Nhảy dây
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Ô ăn quan
Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:
- Giải bài tập Lớp 7 Kết nối tri thức
- Giải bài tập Lớp 7 Chân trời sáng tạo
- Giải bài tập Lớp 7 Cánh diều
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7 và Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 7 Global Success
- Giải Tiếng Anh 7 Friends plus
- Giải sgk Tiếng Anh 7 Smart World
- Giải Tiếng Anh 7 Explore English
- Lớp 7 - Kết nối tri thức
- Soạn văn 7 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 7 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 7 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 7 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - KNTT
- Giải sgk Tin học 7 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 7 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 7 - KNTT
- Lớp 7 - Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 7 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 7 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 7 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 7 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 7 - CTST
- Giải sgk Tin học 7 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 7 - CTST
- Lớp 7 - Cánh diều
- Soạn văn 7 (hay nhất) - Cánh diều
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - Cánh diều
- Giải sgk Toán 7 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 7 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 7 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 7 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 7 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 7 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

