5+ Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tự do: Ông đồ (điểm cao)

Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tự do: Ông đồ (Vũ Đình Liên) điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

5+ Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tự do: Ông đồ (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tự do: Ông đồ

- Mở đoạn: Giới thiệu chung về một trong ba bài thơ Ông đồ đã học

- Thân đoạn: Nêu cụ thể cảm xúc của em về yếu tố nội dung hay nghệ thuật đặc sắc đã xác định ở mở đoạn.

+ Em thích nhất câu, khổ thơ, đoạn thơ nào hay cả bài thơ?

+ Em thích chi tiết nội dung hay nghệ thuật đặc sắc nào trong bài thơ? Vì sao?

+ Câu, khổ, đoạn thơ hay chi tiết nội dung hay yếu tố nghệ thuật đó đã mang lại cho em cảm xúc gì?

- Kết đoạn: Khái quát lại suy nghĩ của bản than về yếu tố mang lại cảm xúc ấy.

Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tự do: Ông đồ - mẫu 1

Ông đồ của Vũ Đình Liên là bài thơ mà em cảm thấy yêu thích. Ông đồ vốn là những người có học thức, tài năng và được trọng vọng. Hình ảnh ông đồ xuất hiện trong xã hội xưa, thường vào dịp Tết cổ truyền. Ông đồ thường xuất hiện trên phố với hoa đào, với mực tàu giấy đỏ và viết câu đối mà như người biểu diễn thư pháp: “Hoa tay thảo những nét/Như phượng múa rồng bay” khiến mọi người xem tấm tắc khen ngợi: “Hoa tay thảo những nét/Như phượng mùa rồng bay”. Những câu thơ thể hiện thái độ ngợi ca, trân trọng dành cho ông đồ. Nhưng một thời vàng son đã không còn, mỗi năm mỗi vắng, người ta không còn quan tâm đến ông đồ nữa. Những hình ảnh nhân hóa như “giấy đỏ buồn không thắm”, “mực đọng trong nghiên sầu” gợi ra nỗi buồn của chính người nghệ sĩ khi không còn được biết đến. Để rồi năm nay đào lại nở, nhưng không còn thấy ông đồ nữa. Câu hỏi tu từ vang lên như một lời than trách cho số phận của ông đồ: “Những người muôn năm cũ/Hồn ở đâu bây giờ”. Bài thơ đã giúp tôi hiểu hơn về ông đồ, về một quá khứ đẹp đẽ của dân tộc.

Quảng cáo

Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tự do: Ông đồ - mẫu 2

Ông đồ của Vũ Đình Liên là một trong những bài thơ mà tôi cảm thấy yêu thích. “Ông đồ” thường để chỉ những người có học thức, tài năng. Trong quá khứ, mỗi năm Tết đến, ông đồ lại bày mực, tàu giấy đỏ bên phố đông người để viết câu đối. Công việc của ông giống như một bộ môn nghệ thuật, khiến cho tác giả phải so sánh rằng “Hoa tay thảo những nét/ Như phượng múa rồng bay” khiến người xem tấm tắc khen ngợi. Thời gian trôi qua, xã hội có nhiều thay đổi,, ông đồ vẫn ngồi đấy, nhưng không có ai hay, không ai quan tâm đến. Dường như ông đồ đã bị rơi vào lãng quên, để rồi những sự vật quen thuộc với ông cũng vậy. Biện pháp tu từ so sánh “giấy đỏ buồn không thắm”, “mực đọng trong nghiên sầu” gợi ra nỗi buồn của chính người nghệ sĩ khi không còn được biết đến. Câu hỏi tu từ ở cuối bài vang lên “Những người muôn năm cũ/Hồn ở đâu bây giờ?” giống như một lời than trách cho số phận của ông đồ trước sự mai một của những giá trị truyền thống. Với bài thơ Ông đồ, Vũ Đình Liên đã gửi gắm cho bạn đọc những suy tư, trăn trở về việc giữ gìn những giá trị truyền thống đang dần bị mai một.

Quảng cáo

Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tự do: Ông đồ - mẫu 3

Đoạn thơ trong bài “Ông đồ của Vũ Đình Liên đã gợi lên một bức tranh thật buồn về số phận của ông đồ khi thời thế đổi thay. Vẫn là hình ảnh quen thuộc: ông đồ với giấy đỏ, nghiên mực, vẫn ngồi đó vào mỗi dịp Tết. Nhưng xung quanh ông, mọi thứ đã khác. Không còn những người qua lại tấp nập xin chữ như xưa, không còn sự trân trọng dành cho nét chữ Nho nữa. Giữa nhịp sống đô thị ngày càng ồn ào, xô bồ, ông đồ bỗng trở nên nhỏ bé, lạc lõng và cô đơn đến tội nghiệp. Câu thơ “ông đồ vẫn ngồi đấy” lặp lại như một nỗi day dứt: ông vẫn cố bám lấy cuộc đời, vẫn giữ lấy nghề viết chữ của mình, nhưng càng cố gắng tồn tại thì lại càng cảm thấy lẻ loi giữa sự thờ ơ của con người.Nỗi buồn ấy không chỉ thể hiện ở hình ảnh ông đồ mà còn thấm vào cả những đồ vật quen thuộc của ông. Giấy đỏ và nghiên mực – những thứ từng gắn bó với người nho sĩ trên hành trình sáng tạo cái đẹp – giờ đây cũng trở nên buồn bã, ủ ê. Tác giả đã sử dụng biện pháp nhân hóa rất tinh tế: “giấy đỏ buồn không thắm”, “mực đọng trong nghiên sầu”. Dường như tờ giấy đỏ cũng cảm thấy bẽ bàng khi không còn ai viết lên đó những nét chữ tài hoa; nghiên mực cũng lặng lẽ như đang rơi lệ. Nỗi buồn của con người đã lan sang cả những vật vô tri, khiến chúng cũng mang tâm trạng trĩu nặng.Không gian xung quanh ông đồ cũng nhuốm màu u buồn. Hình ảnh “lá vàng rơi trên giấy”, “mưa bụi bay” gợi nên một khung cảnh mùa xuân nhưng không tươi sáng, mà lại mang vẻ hiu hắt, lạnh lẽo. Cảnh vật như đồng cảm với nỗi cô đơn của ông đồ, khiến bức tranh xuân năm ấy trở nên trầm lặng và buồn bã. Tất cả tạo nên cảm giác về sự tàn phai của một thời đã qua – thời kì mà chữ Nho và những người nho sĩ từng được trân trọng.Qua hình ảnh ông đồ, nhà thơ không chỉ nói về số phận của một con người mà còn gợi lên nỗi tiếc nuối cho cả một nền văn hóa đang dần mai một. Ông đồ trở thành biểu tượng cho lớp người của quá khứ, những con người từng gắn bó với giá trị truyền thống nhưng lại lạc lõng giữa dòng chảy đổi thay của xã hội. Vì thế, nỗi buồn trong bài thơ không chỉ là nỗi buồn của riêng ông đồ mà còn là nỗi buồn hoài cổ, tiếc thương cho những giá trị văn hóa đẹp đẽ của dân tộc đang dần phai nhạt theo thời gian.

Quảng cáo

Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tự do: Ông đồ - mẫu 4

Hình ảnh của ông đồ đã in sâu vào tâm trí Vũ Đình Liên và hiện hình thành bức tranh thơ giản dị mà sinh động. Trong khổ đầu, cặp từ “mỗi…lại” xuất hiện tuần hoàn, song hành cho ta thấy sự lặp đi lặp lại đã trở thành nếp, thành quy luật quen thuộc. Hoa đào từ lâu đã trở thành sứ giả báo tin xuân. Bởi vậy nói “hoa đào nở” cũng là nhắc ta cái thời khắc chuyển giao thiêng liêng giữa năm cũ và năm mới đang đến gần. Cứ khi hoa đào nở là lại thấy ông đồ già xuất hiện cùng mực tàu, giấy đỏ bên phố nhộn nhịp người đi lại sắm tết. Lời thơ từ tốn mà chứa bao yêu thương. Dẫu chỉ chiếm một góc nhỏ thôi “trên phố” nhưng trong bức tranh thơ này, ông đồ lại trở thành tâm điểm. điềm đạm và lặng lẽ, ông đồ hoà nhập vào sự náo nức, rộn ràng của cuộc đời bằng chính những cái quý giá nhất mà ông có. Một bức tranh ngày tết mà ông đồ chính là trung tâm. Đoạn thơ giới thiệu được trọn vẹn không gian, thời gian, nhân vật, tạo tiền đề cho câu chuyện tiếp tục ở những khổ thơ sau: “Bao nhiêu người thuê viết/Tấm tắc ngợi khen tài/Hoa tay thảo những nét/Như phượng múa rồng bay”. Từ phố đông, không gian được thu hẹp lại quanh chỗ ông đồ ngồi viết chữ. Câu thơ ấm ran sự sống bởi từ chỉ số lượng có tính chất phiếm định “bao nhiêu” và tính từ “tấm tắc” biểu đạt sự thán phục, ngợi ca, trân trọng. Thời gian được tính bằng hoa đào nở y tín hiệu báo xuân, sắc màu được dệt nên bởi sắc đào tươi thắm, giấy đỏ rực rỡ, nhịp sống được tính bằng phố đông người qua, tình cảm của người đời được biểu hiện bằng hình ảnh: “Bao nhiêu người thuê viết, tấm tắc ngợi khen tài”. Nổi bật trên phông nền rực rỡ, tươi vui đó là chân dung ông đồ, người nghệ sĩ trong niềm thán phục, ngưỡng mộ của mọi người. Hoa đào đến đây đã nhường chỗ cho hoa tay y bàn tay tài hoa của ông đồ đưa đến đâu mà như gấm hoa nở ra đến đó. Nét chữ từ bàn tay như có phép tiên của ông được so sánh như phượng múa rồng bay. Đây là hình ảnh so sánh đẹp, giàu giá trị tạo hình, nét thăng hoa trong ngôn ngữ của Vũ Đình Liên gợi tả nét chữ mềm mại mà linh thiêng, phóng khoáng mà cao nhã, có hồn như phượng múa, rồng bay. Nét chữ ấy dường như cũng chấp chới bay lên giữa hào quang của trời xuân, của sắc đào tươi thắm. Đây là một nét vẽ đẹp, ngợi ca ông đồ, một tài năng nghệ thuật.

Viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về bài thơ tự do: Ông đồ - mẫu 5

Khi đọc bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên, em cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi buồn rất khó tả. Bài thơ gợi lại hình ảnh ông đồ già mỗi dịp Tết đến lại bày giấy đỏ, mực tàu bên phố để viết chữ cho mọi người. Ngày trước, ông được nhiều người quý trọng, ai cũng muốn xin chữ để treo trong nhà. Nhưng theo thời gian, khi xã hội dần thay đổi, chữ Nho không còn được coi trọng nữa, ông đồ dần bị lãng quên. Hình ảnh “ông đồ vẫn ngồi đấy” giữa phố đông người nhưng không ai chú ý khiến em cảm thấy thật xót xa. Ông vẫn kiên nhẫn chờ đợi, vẫn muốn gắn bó với nghề của mình, nhưng sự thờ ơ của mọi người đã khiến ông trở nên cô đơn và lạc lõng.Em đặc biệt xúc động khi đọc những câu thơ miêu tả giấy đỏ và nghiên mực. Tác giả đã nhân hóa chúng như cũng mang tâm trạng buồn bã giống con người: giấy đỏ “buồn không thắm”, mực đọng trong nghiên như giọt lệ. Dường như nỗi buồn của ông đồ đã lan sang cả những vật vô tri xung quanh. Khung cảnh ấy khiến em tưởng tượng ra một góc phố vắng, lá vàng rơi lặng lẽ, mưa bụi bay nhẹ, tất cả đều nhuốm màu buồn. Ông đồ ngồi đó, nhỏ bé và cô độc giữa dòng đời đổi thay.Đọc xong bài thơ, em không chỉ thấy thương cho số phận của ông đồ mà còn cảm nhận được nỗi tiếc nuối cho những giá trị văn hóa xưa đang dần bị lãng quên. Bài thơ khiến em hiểu rằng mỗi truyền thống đều có ý nghĩa riêng và cần được trân trọng. Hình ảnh ông đồ vì thế đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc: vừa đáng thương, vừa khiến người đọc suy ngẫm về sự đổi thay của thời gian và về cách con người đối xử với những giá trị của quá khứ.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 8 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 8Những bài văn hay lớp 8 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 sách mới các môn học