10+ Bài văn biểu cảm về ông ngoại của em (điểm cao)

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Bài văn biểu cảm về ông ngoại của em (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Bài văn biểu cảm về ông ngoại của em

a. Mở bài:

- Giới thiệu người định tả: Ông ngoại kính yêu.

- Nêu cảm xúc chủ đạo: Yêu thương, kính trọng và biết ơn sâu sắc.

b . Thân bài:

- Cảm xúc về ngoại hình:

- Tóc bạc phơ, da trổ đồi mồi, lưng còng xuống (Dấu ấn thời gian -> Thương ông vất vả cả đời).

- Đôi mắt hiền từ, nụ cười móm mém nhưng ấm áp.

- Cảm xúc về tính cách & kỷ niệm:

- Ông hiền lành, bao dung, hay kể chuyện cổ tích/chuyện xưa cho cháu nghe.

Quảng cáo

- Kỷ niệm đáng nhớ: Được ông cõng, ông chăm sóc khi ốm, hay cùng ông ra vườn...

- Ông dạy dỗ nghiêm khắc nhưng đầy tình thương.

- Suy ngẫm hiện tại:

+ Ông ngày càng già yếu, chậm chạp.

+ Nỗi sợ thời gian lấy mất ông, xót xa khi thấy ông đau yếu.

c.Kết bài:

- Khẳng định vị trí của ông: Là cây cao bóng cả, là chỗ dựa tinh thần.

- Lời hứa/Mong ước: Mong ông sống lâu trăm tuổi; hứa sẽ ngoan ngoãn, hiếu thảo.

Quảng cáo

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em - Mẫu 1

Nếu có một hình ảnh nào đó in đậm nhất trong tâm trí tôi về tuổi thơ, đó không phải là những món đồ chơi đắt tiền, mà là bóng dáng gầy gò, chậm rãi của ông ngoại. Ông giống như một cây đại thụ cổ thụ, tuy không còn xanh tươi nhưng vẫn tỏa bóng mát dịu dàng, che chở cho cả khu vườn tuổi thơ của tôi.

Ông tôi năm nay đã ngoài bảy mươi. Dấu vết thời gian hằn rõ trên khuôn mặt với những nếp nhăn sâu như những luống cày trên đồng. Đôi mắt ông đã mờ đi nhiều vì cườm, nhưng mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt ấy vẫn ấm áp và hiền từ lạ thường. Đôi bàn tay gầy guộc, chai sạn vì cả đời lam lũ, nhưng lại vô cùng khéo léo. Tôi nhớ mãi những trưa hè, nằm trên chiếc võng mắc dưới gốc cây khế sau nhà, ông ngồi bên cạnh, tay phe phẩy chiếc quạt mo cau, tay kia vuốt nhẹ mái tóc tôi. Gió từ tay ông mát rượi, thơm mùi rơm rạ và mùi mồ hôi quen thuộc. Giọng ông trầm ấm kể những câu chuyện cổ tích không bao giờ cũ: về Thạch Sanh, về Cây tre trăm đốt, về sự tích trầu cau... Giọng kể chậm rãi ấy như một dòng suối mát, đưa tôi vào những giấc ngủ trưa êm đềm nhất.

Ông chẳng bao giờ la mắng tôi. Mỗi khi tôi mắc lỗi, ông chỉ nhẹ nhàng dạy bảo bằng những câu chuyện ngụ ngôn. Có lần tôi ham chơi không học bài, ông dẫn tôi ra vườn, chỉ vào cây ổi đang trĩu quả và bảo: "Cây muốn có quả ngọt cũng phải chịu khó đâm rễ sâu, hút chất màu. Con người muốn giỏi giang, phải chịu khó học hành". Lời nói giản dị ấy thấm vào tôi lúc nào không hay.

Bây giờ, tôi đã lớn, không còn nhiều thời gian ngồi bên ông nghe kể chuyện như trước. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ông ngồi một mình trước hiên nhà, đôi mắt nhìn xa xăm về phía cánh đồng, lòng tôi lại dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Tôi biết, ông đang già đi từng ngày. Nhưng tình yêu thương ông dành cho tôi, những bài học ông dạy, vẫn còn nguyên vẹn và sẽ theo tôi suốt cuộc đời. Ông mãi mãi là cây đại thụ vững chãi, là bến đỗ bình yên nhất trong trái tim đứa cháu nhỏ. Tôi chỉ mong thời gian trôi chậm lại, để tôi có thể bên ông nhiều hơn, chăm sóc ông như những ngày ông đã chăm sóc cho tôi thuở ấu thơ.

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em - Mẫu 2

Trong mắt tôi, ông ngoại là một sự kết hợp kỳ lạ giữa một lão nông chân lấm tay bùn và một "nhà thơ" của đồng quê. Đời ông gắn liền với con trâu, cái cày và mảnh ruộng, nhưng tâm hồn ông lại chất chứa những vần thơ mộc mạc mà sâu sắc về cuộc sống.

Tôi vẫn nhớ như in những buổi chiều theo ông ra đồng. Ông dắt con trâu già, tay cầm chiếc điếu cày, bước từng bước chậm rãi trên bờ ruộng. Khi mặt trời bắt đầu tắt nắng, ông ngồi xuống bờ cỏ, rít một hơi thuốc lào, rồi nhìn về phía chân trời đang dần tím lại. Ông không nói gì, nhưng đôi mắt nheo lại vì nắng gió ấy như đang đọc lên một bài thơ về sự lao động, về sự gắn bó với đất. Ông bảo: "Đất không bao giờ phản bội con người. Mình chăm chỉ một, đất trả lại mười". Câu nói ấy, mãi sau này tôi mới thấm thía hết ý nghĩa.

Quảng cáo

Ông ít chữ, chỉ học hết lớp ba, nhưng ông thuộc lòng hàng trăm câu ca dao, tục ngữ. Mỗi một việc trong cuộc sống, ông đều có thể lấy ca dao ra để dạy bảo. Thấy tôi lười ăn, ông nói: "Có công mài sắt có ngày nên kim". Thấy tôi cãi lại mẹ, ôy bảo: "Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư". Những lời dạy ấy không khô khan, mà thấm đẫm tình yêu thương và trí tuệ dân gian được đúc kết qua bao đời.

Ông còn là một "nghệ sĩ" của những thứ đồ chơi tự làm. Từ mo cau, ông có thể làm ra con nghé ọ, chiếc quạt. Từ lá dừa, ôy tết thành những con châu chấu, con cá xinh xắn. Những món đồ chơi ấy chẳng tốn một xu, nhưng lại là món quà vô giá với tuổi thơ tôi. Ôy dạy tôi cách làm, cách cảm nhận vẻ đẹp từ những điều giản dị nhất.

Bây giờ, sức khỏe ông đã yếu, không còn ra đồng được nữa. Khu vườn nhỏ trước nhà trở thành "cánh đồng" thu nhỏ của ông. Ngồi nhìn ông tỉ mẩn bón từng gốc cây, tưới từng luống rau, tôi chợt hiểu rằng, tình yêu với đất, với cây cỏ đã ngấm vào máu thịt ông. Ông không cần viết thơ lên giấy, bởi cuộc đời ông, những việc ông làm, cách ông sống đã là một bài thơ đẹp nhất về sự cần cù, về tình yêu thiên nhiên và về một tâm hồn lạc quan, giản dị. Tôi yêu và kính trọng ông vô cùng, không chỉ vì ông là ông ngoại, mà còn vì ông là một kho tàng sống về văn hóa, về lẽ sống của quê hương.

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em - Mẫu 3

Cuộc sống của một học sinh cấp hai như tôi đôi khi thật nhiều áp lực: nào là bài vở, nào là điểm số, nào là những mối quan hệ bạn bè phức tạp. Có những lúc mệt mỏi và bế tắc, tôi lại tìm về ngôi nhà nhỏ của ông bà ngoại. Và lạ thay, chỉ cần được ngồi bên ông một lúc, mọi muộn phiền trong lòng tôi như được gột rửa, để lại một sự bình yên đến lạ.

Ngôi nhà ông bà nằm ở cuối con ngõ nhỏ, có một khu vườn xanh mát. Mỗi lần tôi về, từ xa đã thấy bóng dáng ông ngồi trước cửa, trên chiếc ghế mây cũ kỹ. Dù mắt đã mờ, ông vẫn nhận ra tôi từ xa, nở một nụ cười rạng rỡ làm những nếp nhăn trên mặt ông như hằn sâu hơn. Cái ôm của ông không còn chắc khỏe như ngày xưa ông bế tôi, nhưng vẫn đủ ấm để xua tan mọi lo âu. Ông không hỏi tôi về điểm số, không so sánh tôi với con nhà người ta. Ôy chỉ hỏi: "Dạo này cháu ăn có ngon không? Ngủ có tốt không? Đi học có mệt không?". Những câu hỏi giản dị ấy chạm đến những điều nhỏ bé nhất, khiến tôi thấy mình được quan tâm thực sự.

Rồi ông dẫn tôi ra vườn. Ông chỉ cho tôi cây cam mới ra quả, khóm lan mới nở hoa. Ôy kể về một ngày của ông: sáng dậy tập thể dục, tưới cây, chiều đọc báo, tối xem thời sự. Cuộc sống của ôy chậm rãi, đơn giản như một dòng suối nhỏ, hoàn toàn khác với nhịp sống hối hả, bon chen ngoài kia. Ngồi nghe ông kể, nhìn đôi tay gầy guộc chăm sóc từng chiếc lá, lòng tôi bỗng lắng lại. Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi không nằm ở những thứ to tát, mà ở những điều bình dị, ở sự an nhiên trong tâm hồn.

Có những buổi chiều, tôi ngồi học bài ở bàn cạnh ông, ông thì đọc báo hoặc ngồi yên lặng nghe đài. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng lật giấy sột soạt và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc. Sự yên lặng ấy không hề cô độc, mà tràn ngập sự ấm áp và an toàn. Tôi biết rằng, ông đang ở đó, như một điểm tựa vững chắc, và điều đó khiến tôi có thêm sức mạnh để đối mặt với mọi thử thách.

Ông ngoại chính là bến đỗ bình yên nhất của tôi. Nơi ấy không có sóng gió, không có ganh đua, chỉ có tình yêu thương vô điều kiện và sự chở che êm đềm. Mỗi lần rời khỏi nhà ông bà, tôi như được nạp đầy năng lượng, với một tâm thế nhẹ nhàng và vững vàng hơn để bước tiếp. Tôi yêu ông, yêu cái bến đỗ ấy, và mong sao ông luôn khỏe mạnh để mãi là nơi tôi có thể trở về, tìm lại sự bình yên cho tâm hồn.

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em - Mẫu 4

Gia đình tôi có một "báu vật" mà ai cũng yêu quý và kính trọng, đó chính là ông ngoại. Ông không chỉ là người cha, người ông, mà còn là người giữ ngọn lửa ấm áp, sum vầy cho cả đại gia đình chúng tôi.

Mỗi dịp cuối tuần hay lễ tết, ngôi nhà nhỏ của ông bà lại rộn rã tiếng cười của con cháu. Ông là trung tâm của mọi sự quây quần. Dù đã cao tuổi, ông vẫn rất minh mẫn và có uy tín lớn. Những chuyện lớn trong gia đình, từ việc hiếu hỉ, sửa nhà, đến chuyện học hành của con cháu, bố mẹ và các cô chú tôi đều đem ra để tham khảo ý kiến ông. Ông không áp đặt, mà chỉ phân tích, góp ý bằng những kinh nghiệm sống của mình. Giọng nói ông chậm rãi, điềm đạm, có sức thuyết phục lạ thường, khiến mọi người đều lắng nghe.

Ông chính là "cầu nối" giữa các thế hệ. Ông kể cho chúng tôi nghe về quá khứ, về những ngày tháng gian khó của đất nước, của gia đình. Những câu chuyện về thời ông đi thanh niên xung phong, về những buổi học dưới ánh đèn dầu... nghe qua lời kể của ông trở nên sống động và đáng trân trọng vô cùng. Ông dạy chúng tôi phải biết ơn những gì mình đang có, phải biết trân trọng hòa bình. Ông cũng là người nhắc nhở con cháu phải giữ gìn nếp nhà, phải hiếu thảo, phải yêu thương đùm bọc lẫn nhau.

Tôi nhớ nhất là những bữa cơm gia đình đông đủ. Ông ngồi ở đầu bàn, nở nụ cười mãn nguyện nhìn đàn con cháu quây quần. Trước khi ăn, ông thường nhắc nhở nhỏ: "Ăn trông nồi, ngồi trông hướng", dạy chúng tôi phép lịch sự tối thiểu trên bàn ăn. Ông gắp thức ăn cho từng đứa cháu, hỏi han việc học hành. Không khí ấm cúng, tràn ngập yêu thương ấy chính là "ngọn lửa" mà ông đã và đang gìn giữ.

Bây giờ, sức khỏe ông không còn được như trước, nhưng tinh thần ông vẫn minh mẫn. Mỗi khi thấy con cháu về thăm, mắt ông lại sáng lên, khuôn mặt rạng rỡ hẳn. Tôi hiểu rằng, niềm hạnh phúc lớn nhất của ông chính là được thấy con cháu đoàn tụ, khỏe mạnh và ngoan ngoãn.

Ông ngoại là cây cao bóng cả, là trụ cột tinh thần của cả gia đình. Tình yêu thương, sự đức độ và trí tuệ của ông là tài sản vô giá mà ông để lại cho chúng tôi. Tôi tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật có ích, để không phụ lòng mong mỏi của ông, và để tiếp nối truyền thống tốt đẹp mà ông đã dày công vun đắp. Ngọn lửa gia đình ấy, nhất định sẽ được thế hệ chúng tôi giữ gìn và tiếp tục thắp sáng.

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em - Mẫu 5

Có những bài học không đến từ sách vở, mà đến từ chính cuộc sống, từ những con người bình dị quanh ta. Với tôi, ông ngoại chính là một cuốn sách sống, và những bài học quý giá nhất, tôi học được từ đôi tay chai sạn, nhăn nheo của ông.

Đôi bàn tay ấy, không còn lành lặn, với những vết chai cứng ở lòng bàn tay, những ngón tay hơi cong queo vì thấp khớp, và làn da nhăn nheo, đồi mồi. Ngày nhỏ, mỗi lần ông cầm tay tôi, tôi thấy hơi thô ráp, nhưng rất ấm. Bây giờ nhìn lại, tôi thấy ở đó cả một cuộc đời lao động vất vả.

Ông kể, thuở thanh niên, đôi tay ấy đã cầm cuốc, cầm cày, đội đá vá trời, cùng nhân dân lao động xây dựng quê hương. Rồi đôi tay ấy chăm sóc cho bà, nuôi nấng các con khôn lớn. Nó đã từng gánh những gánh lúa nặng trĩu trên đôi quang gánh oằn xuống, đã từng xây từng viên gạch cho ngôi nhà này, đã từng vun xới từng luống rau trong khu vườn. Mỗi vết chai, mỗi nếp nhăn đều là một câu chuyện về sự cần cù, chịu khó, về trách nhiệm với gia đình.

Từ đôi tay ấy, tôi học được bài học về sự lao động. Ông thường bảo: "Tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ". Ông không bao giờ ngồi yên một chỗ. Dù già yếu, ông vẫn tìm việc để làm: quét sân, nhổ cỏ, sửa những đồ dùng hỏng hóc trong nhà... Ông dạy tôi rằng, lao động không chỉ để mưu sinh, mà còn là niềm vui, là cách để rèn luyện bản thân và cảm thấy mình có ích.

Từ đôi tay ấy, tôi học được bài học về sự kiên nhẫn và khéo léo. Ông có thể ngồi hàng giờ để sửa chiếc xe đạp cũ của tôi, tỉ mẩn buộc lại từng sợi dây, tra từng giọt dầu. Ông dạy tôi cách trồng một cây, phải chăm sóc nó từng ngày, không được nóng vội. Ông nói: "Cái gì cũng cần thời gian, như hạt thóc nảy mầm cũng phải chờ đợi".

Và trên hết, từ đôi tay ấy, tôi học được bài học về tình yêu thương. Nó đã từng vỗ về tôi khi tôi khóc, đã từng dắt tôi đi những bước chập chững đầu đời, đã từng gắp cho tôi những miếng ngon nhất trong bữa ăn. Đôi tay run run bây giờ vẫn cố gắng sửa cho tôi chiếc cặp sách bị đứt quai, vẫn âu yếm xoa đầu tôi mỗi khi tôi về thăm.

Nhìn đôi tay ông, tôi thấy cả một đời hy sinh thầm lặng. Tôi không còn sợ những vết chai thô ráp ấy nữa. Ngược lại, tôi trân trọng và nâng niu nó. Bởi đó là minh chứng cho một nhân cách đẹp: sống có trách nhiệm, yêu lao động và giàu tình yêu thương. Tôi mong một ngày, tôi có thể dùng đôi tay của mình - đôi tay được chăm sóc, được học hành - để nắm lấy đôi tay ông, chăm sóc ông, và làm được những điều có ích, xứng đáng với những gì ông đã dạy. Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em - Mẫu 6

Trong ký ức tuổi thơ của tôi, hình ảnh ông ngoại luôn gắn liền với khu vườn xanh mát và mùi hương hoa bưởi nồng nàn mỗi độ tháng ba về. Đối với tôi, ông không chỉ là một người người thân, mà còn là cả một bầu trời bình yên, là nơi tôi tìm về mỗi khi thấy mỏi mệt giữa dòng đời hối hả.

Ông ngoại tôi năm nay đã ngoài bảy mươi, cái tuổi "thất thập cổ lai hy". Thời gian đã nhuộm trắng mái đầu ông như cước, và khắc lên gương mặt phúc hậu những nếp nhăn hằn sâu. Nhưng tôi yêu nhất là đôi mắt của ông. Đôi mắt tuy đã đục mờ vì năm tháng nhưng lúc nào cũng ánh lên sự hiền từ, bao dung lạ kỳ. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt ấy, tôi thấy mình bé lại, vẫn là đứa cháu nhỏ được ông cưng chiều, che chở.

Tôi nhớ như in những trưa hè oi ả, khi bố mẹ đi làm vắng, tôi thường trốn ngủ trưa để chạy theo ông ra vườn. Ông ngoại có một đôi bàn tay kỳ diệu. Đôi bàn tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh và chai sạn vì sương gió ấy chạm vào cái cây nào, cái cây ấy cũng tốt tươi. Ông dạy tôi cách bắt sâu, tỉa lá, dạy tôi biết yêu thương từng mầm sống nhỏ nhoi. Hình ảnh ông mặc bộ bà ba nâu sờn vai, lưng hơi còng xuống để vun gốc cho cây cam, cây ổi đã in sâu vào tâm trí tôi. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo ông, nhưng nụ cười móm mém khi thấy cây ra hoa kết trái thì rạng rỡ hơn cả nắng hè.

Giờ đây, khi đã lớn khôn và đi học xa nhà, mỗi lần trở về thăm quê, lòng tôi lại rưng rưng khi thấy bước chân ông ngày càng chậm chạp. Ông không còn đủ sức để leo lên hái cho tôi những quả ổi chín trên cành cao nữa, mà chỉ đứng dưới gốc, nheo mắt nhìn lên và chỉ tay run run. Cầm quả ổi ông đưa, lòng tôi nghẹn ngào. Tôi nhận ra thời gian tàn nhẫn đang dần lấy đi sức khỏe của ông. Tôi chỉ ước thời gian ngừng trôi, để ông mãi khỏe mạnh, để tôi mãi được là đứa cháu nhỏ lon ton theo ông ra vườn, nghe ông kể chuyện đời xưa dưới bóng mát của những tán cây do chính tay ông vun trồng. Yêu ông, tôi tự hứa sẽ sống thật tốt, để nụ cười trên môi ông luôn trọn vẹn sự an yên.

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em - Mẫu 7

Có ai đó đã nói rằng: "Ông bà là kho tàng sống của mỗi đứa trẻ". Với tôi, điều đó hoàn toàn đúng. Ông ngoại chính là người thầy đầu tiên, là pho từ điển sống và là người kể chuyện cổ tích hay nhất trần đời mà tôi từng biết. Tình yêu thương của ông không ồn ào, náo nhiệt mà trầm lắng, sâu sắc như dòng sông quê hương êm đềm chảy mãi.

Ông ngoại tôi là một cựu chiến binh. Trở về từ khói lửa chiến tranh, ông mang theo những vết thương trên cơ thể mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tâm hồn ông thì vẫn lạc quan và hào sảng vô cùng. Tôi thương lắm những đêm mưa lạnh, thấy ông ngồi xoa bóp cái chân đau nhức, nhưng hễ thấy tôi chạy sang là ông lại tươi tỉnh, vẫy tôi lại gần để kể chuyện. Giọng ông trầm ấm, vang vọng, đưa tôi vào thế giới của Thạch Sanh, của Thánh Gióng, và cả những câu chuyện về những ngày hành quân gian khổ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

Qua lời kể của ông, tôi học được bài học về lòng dũng cảm, sự trung thực và tình yêu quê hương đất nước. Ông không dạy tôi bằng những lý thuyết khô khan trong sách vở, mà bằng chính cuộc đời và nhân cách của ông. Tôi nhớ mãi những lần bị điểm kém hay phạm lỗi, ông không bao giờ quát mắng. Ông chỉ nhẹ nhàng xoa đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy khích lệ: "Thất bại là mẹ thành công, cháu của ông ngã ở đâu thì đứng lên ở đó". Câu nói ấy đã trở thành kim chỉ nam theo tôi suốt những năm tháng trưởng thành.

Càng lớn, tôi càng nhận ra quỹ thời gian của ông không còn nhiều. Có những câu chuyện ông kể đi kể lại đến vài lần vì trí nhớ đã giảm sút, nhưng tôi chưa bao giờ thấy chán. Tôi vẫn ngồi đó, chăm chú lắng nghe, giả vờ như mới nghe lần đầu để thấy niềm vui lấp lánh trong mắt ông. Tôi sợ một ngày nào đó, giọng nói trầm ấm ấy sẽ không còn vang lên bên hiên nhà, chiếc chõng tre sẽ vắng bóng người ông nằm phe phẩy chiếc quạt nan. Nghĩ đến đó, nước mắt tôi chực trào. Tôi thương ông vô hạn và chỉ mong sao có thể bù đắp cho ông những ngày tháng tuổi già thật vui vẻ, hạnh phúc. Ông ngoại mãi là tượng đài vĩ đại nhất trong lòng tôi.

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em - Mẫu 8

Nếu ai hỏi tôi điều gì ở ông ngoại khiến tôi ám ảnh và thương nhớ nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: Đó là đôi bàn tay. Đôi bàn tay ấy không mềm mại, không thon thả, mà thô ráp, chai sần như vỏ cây xù xì, nhưng lại chứa đựng một tình yêu thương mênh mông như biển cả.

Ông ngoại tôi là một người nông dân chân lấm tay bùn cả đời. Đôi bàn tay ông to bè, các ngón tay gầy guộc, đen đúa vì nhựa cây và cháy nắng. Những vết chai dày cộm trong lòng bàn tay là minh chứng cho bao năm tháng vất vả cuốc đất, cày sâu để nuôi con cháu nên người. Tôi nhớ những ngày bé, bàn tay ấy bế bồng tôi, ru tôi ngủ. Cảm giác ram ráp khi ông xoa lưng khiến tôi thấy an toàn lạ thường. Bàn tay ấy đã tỉ mẩn đan cho tôi từng cái lồng đèn ông sao mỗi dịp Trung thu, vót từng nan tre làm diều cho tôi thả trên đê chiều lộng gió.

Có lần tôi bị ốm sốt cao giữa đêm, bố mẹ không có nhà. Chính đôi bàn tay ấy đã luống cuống pha nước ấm, giặt khăn chườm trán cho tôi. Trong cơn mê man, tôi cảm nhận được bàn tay run run của ông nắm lấy tay tôi, truyền hơi ấm và sức mạnh. Khi tôi tỉnh dậy, thấy ông ngồi ngủ gục bên giường, tay vẫn nắm chặt tay tôi, lòng tôi trào dâng một niềm xúc động mãnh liệt. Tôi khẽ chạm vào những vết đồi mồi trên tay ông, nghe tim mình thắt lại. Ông đã già đi nhiều quá!

Đôi bàn tay ấy giờ đây mỗi khi cầm bát cơm hay chén trà đã bắt đầu run rẩy. Những khớp xương sưng to đau nhức mỗi khi trời lạnh. Thương ông, tôi chỉ biết bóp tay, bóp chân cho ông, mong xoa dịu phần nào nỗi đau thể xác. Tôi thầm cảm ơn cuộc đời đã cho tôi được làm cháu của ông, được lớn lên trong sự che chở của đôi bàn tay thô ráp mà ấm áp ấy. Dù sau này có đi đâu, về đâu, đôi bàn tay của ông vẫn mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất, níu giữ tâm hồn tôi hướng về cội nguồn, về gia đình yêu dấu.

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em - Mẫu 9

Mỗi lần lật tờ lịch trên tường, lòng tôi lại dấy lên một nỗi sợ mơ hồ nhưng hiện hữu rõ rệt: nỗi sợ thời gian. Thời gian làm tôi khôn lớn, trưởng thành, nhưng cũng tàn nhẫn đánh cắp đi tuổi xuân và sức khỏe của người tôi yêu thương nhất - ông ngoại. Nhìn ông ngoại ngày một già yếu, lòng tôi đau như cắt.

Tôi vẫn nhớ hình ảnh ông ngoại của mười năm trước: vạm vỡ, giọng nói sang sảng, bước đi nhanh nhẹn. Ngày ấy, ông thường cõng tôi trên vai đi khắp xóm, tiếng cười của hai ông cháu giòn tan trong nắng sớm. Vậy mà giờ đây, ông như một cây cổ thụ già nua trước gió. Lưng ông đã còng rạp xuống, như gánh cả sức nặng của thời gian. Mái tóc đen nhánh ngày nào giờ trắng xóa như mây trời. Đáng sợ nhất là trí nhớ của ông. Có những lúc ông cầm chiếc kính lão trên tay mà cứ đi tìm khắp nhà, hay có lúc ông gọi nhầm tên tôi thành tên mẹ. Những khoảnh khắc ấy, tôi chỉ biết quay mặt đi giấu giọt nước mắt lăn dài.

Tôi nhận ra sự hữu hạn của đời người. Sự già nua của ông hiện diện trong từng bữa ăn, khi ông ăn chậm hơn, hay bị nghẹn, và chỉ ăn được những món mềm. Nó hiện diện trong giấc ngủ chập chờn, tỉnh giấc lúc canh ba của ông. Tôi thương ông những chiều chiều ngồi một mình trước hiên nhà, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cuối con đường, dường như đang hoài niệm về một thời trai trẻ sôi nổi đã qua. Sự cô đơn của người già là điều gì đó thật đáng sợ mà con cháu đôi khi vô tâm không nhận ra.

Yêu thương ông, tôi cố gắng dành nhiều thời gian nhất có thể để ở bên ông. Tôi thích ngồi chải tóc cho ông, nghe ông kể chuyện ngày xưa, hay đơn giản chỉ là ngồi im lặng bên cạnh để ông biết mình không cô đơn. Tôi muốn khắc ghi từng khoảnh khắc này vào tim, bởi tôi biết quy luật "sinh lão bệnh tử" không chừa một ai. Bài văn này không chỉ là cảm xúc, mà còn là lời nhắc nhở chính bản thân tôi: Hãy yêu thương khi còn có thể, bởi ông ngoại là món quà quý giá nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho tôi, nhưng món quà ấy có hạn kỳ...

Viết bài văn biểu cảm về ông ngoại của em - Mẫu 10

Trong gia đình tôi, nếu bà ngoại là ngọn lửa ấm áp của sự chăm sóc, thì ông ngoại chính là cây cột cái vững chãi, là người giữ nếp nhà, giữ lề thói gia phong. Tình cảm tôi dành cho ông pha lẫn giữa sự kính trọng, nể phục và tình yêu thương vô bờ bến. Ông là hình mẫu lý tưởng về một người đàn ông trách nhiệm mà tôi luôn hướng tới.

Ông ngoại tôi là người rất nghiêm khắc nhưng lại vô cùng tình cảm. Sự nghiêm khắc của ông thể hiện qua cách ông dạy con cháu lời ăn tiếng nói, cách chào hỏi, cách sống sao cho "đói cho sạch, rách cho thơm". Ngày bé, tôi từng sợ ông lắm, sợ những lúc ông nheo mày khi tôi làm sai. Nhưng lớn lên, tôi mới hiểu đằng sau vẻ mặt nghiêm nghị ấy là cả một tấm lòng bao la. Ông nghiêm khắc để chúng tôi nên người, để chúng tôi không sa ngã trước những cám dỗ của cuộc đời. Ông chính là người "giữ lửa" truyền thống, dạy chúng tôi biết nhớ về tổ tiên, nguồn cội mỗi dịp lễ Tết.

Nhưng ông cũng là người tình cảm nhất mà tôi biết. Tôi nhớ những ngày mẹ tôi đi công tác xa, ông là người thay mẹ chăm lo cho anh em tôi từng bữa ăn, giấc ngủ. Ông vụng về tết tóc cho cháu gái, khâu lại cái nút áo bị đứt cho cháu trai. Những cử chỉ ấy tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tình yêu thương không lời nào diễn tả hết. Ông không bao giờ nói "ông yêu các cháu", nhưng ông luôn dành phần ngon nhất trong mâm cơm cho chúng tôi, luôn âm thầm dõi theo từng bước đi của chúng tôi.

Giờ đây, khi ông đã già yếu, vai trò "trụ cột" đã chuyển sang cho bố mẹ tôi, nhưng tiếng nói của ông vẫn luôn có trọng lượng nhất trong nhà. Mỗi khi gia đình có việc lớn, mọi người đều hỏi ý kiến ông. Nhìn ông ngồi trên ghế tựa, nhấp ngụm trà nóng, mỉm cười nhìn con cháu sum vầy, tôi thấy lòng mình bình yên lạ. Tôi chỉ mong sao ông luôn mạnh khỏe, minh mẫn để mãi là chỗ dựa tinh thần, là cây cao bóng cả che chở cho đại gia đình chúng tôi. Tình yêu kính trọng dành cho ông sẽ mãi mãi vẹn nguyên trong trái tim tôi.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 7 sách mới các môn học