10+ Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang (điểm cao)

Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Tham quan Bạch Đằng Giang điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang

a. Mở bài: Giới thiệu khái quát về chuyến tham gian đó. Trình bày thời gian, địa điểm và tại sao lại có chuyến đi này.

b. Thân bài: 

- Nêu các bước chuẩn bị trước khi lên đường đi tham quan. Ví dụ như đồ dùng cá nhân, sách bút để ghi chép. Cảm giác lúc này ra sao?

- Chuyến tham quan di chuyển bằng phương tiện gì? Những hoạt động nào đã diễn ra, khái quát đôi nét về chuyến đi.

- Trình bày một số ấn tượng về di tích đó.

c. Kết bài: Nêu lên suy nghĩ của cá nhân về chuyến đi thăm di tích lịch sử. Nó có bổ ích không, em học tập được những gì từ chuyến đi đó?

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang - mẫu 1

Quảng cáo

Trong kỳ nghỉ cuối tuần vừa qua, tôi đã có một hành trình vô cùng ý nghĩa cùng gia đình về với vùng đất Thủy Nguyên, Hải Phòng để tham quan Quần thể di tích Bạch Đằng Giang. Dù đã được học qua sách giáo khoa về những chiến tích trên dòng sông này, nhưng khi thực sự đặt chân đến đây, tôi mới cảm nhận được trọn vẹn sự hùng vĩ và linh thiêng của lịch sử dân tộc.

Ngay từ cổng vào, tôi đã ấn tượng với không gian rộng lớn, sạch đẹp và sự tôn nghiêm kỳ lạ. Khác với nhiều điểm du lịch khác, nơi đây thực hiện quy tắc "3 không": không thu phí, không rác thải và không hàng quán chèo kéo, tạo nên một bầu không khí vô cùng thanh tịnh. Điểm nhấn đầu tiên khiến tôi choáng ngợp chính là Quảng trường Chiến thắng. Tại đây, ba pho tượng đồng khổng lồ của ba vị anh hùng dân tộc: Đức vương Ngô Quyền, Hoàng đế Lê Đại Hành và Quốc công Tiết chế Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn sừng sững hướng mặt ra dòng sông Bạch Đằng lịch sử. Đứng dưới chân các bậc tiền nhân, nhìn vào ánh mắt cương nghị của các ngài, trong lòng tôi dâng lên một niềm tự hào khó tả về ý chí độc lập, tự chủ của cha ông.

Quảng cáo

Chúng tôi tiếp tục di chuyển ra khu vực bãi cọc huyền thoại. Những chiếc cọc gỗ lim đầu bọc sắt được phục dựng lại dưới lòng sông, khi thủy triều rút xuống, chúng nhô lên như những chứng nhân lịch sử. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra cảnh tượng những con thuyền của quân Nam Hán, quân Tống hay quân Nguyên Mông bị vướng vào trận địa cọc, tan tác trước sức tấn công như vũ bão của quân dân ta. Tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền như đang kể lại những câu chuyện về lòng dũng cảm và trí tuệ quân sự tuyệt vời của người Việt xưa.

Sau khi tham quan nhà trưng bày với những hiện vật cổ và sa bàn trận đánh, gia đình tôi đã cùng nhau dâng hương tại đền thờ các vị vua. Khói hương trầm mặc lan tỏa trong không gian, tôi thầm hứa với lòng mình sẽ nỗ lực học tập để xứng đáng với xương máu mà các thế hệ đi trước đã đổ xuống trên dòng sông này. Chuyến đi không chỉ giúp tôi mở mang kiến thức mà còn là một nốt lặng cần thiết để tôi thêm yêu và trân trọng những giá trị hòa bình của ngày hôm nay.

Quảng cáo

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang - mẫu 2

Đối với tôi, môn Lịch sử không chỉ nằm trên những trang giấy trắng mực đen mà còn sống động qua những chuyến đi thực tế. Chuyến tham quan Bạch Đằng Giang cùng nhà trường vào tháng trước chính là một hành trình "về nguồn" giúp tôi thấu hiểu sâu sắc hơn câu nói: "Dân ta phải biết sử ta".

Buổi sáng hôm đó, trời Hải Phòng trong xanh và lộng gió. Khi đoàn xe dừng bánh trước cổng di tích, cảm giác đầu tiên của tôi là sự bình yên và uy nghiêm. Chúng tôi bắt đầu hành trình bằng việc ghé thăm Đền thờ Đức vương Ngô Quyền. Ngôi đền được xây dựng theo lối kiến trúc truyền thống với mái ngói vảy rồng và những hàng cột gỗ lim bóng loáng. Nghe thầy cô kể về trận thắng năm 938, chấm dứt một nghìn năm Bắc thuộc, tôi càng thêm khâm phục tài dùng binh của vị vua đã đặt nền móng cho nền độc lập lâu dài của nước nhà.

Điều để lại ấn tượng mạnh mẽ nhất trong tôi chính là sự kết hợp giữa cảnh quan thiên nhiên và các công trình nhân tạo. Từ trên cao nhìn xuống, dòng sông Bạch Đằng mênh mang, uốn lượn như một dải lụa xanh thẫm. Tại khu vực trưng bày ngoài trời, những mô hình chiến thuyền cổ và bãi cọc được tái hiện vô cùng chân thực. Tôi đã dành rất nhiều thời gian để quan sát cách các bậc tiền nhân tính toán mực nước thủy triều để đặt cọc. Sự thông minh, sáng tạo ấy chính là sức mạnh vô hình giúp một dân tộc nhỏ bé có thể chiến thắng những đế chế hùng mạnh nhất thế giới thời bấy giờ.

Hành trình kết thúc tại khu vực Vườn tượng các vị danh tướng. Tôi và các bạn cùng lớp đã cùng nhau chụp những bức ảnh kỷ niệm, nhưng sâu thẳm trong mỗi người là một sự trầm tư. Chúng tôi nhận ra rằng, mỗi mét đất, mỗi ngọn sóng nơi đây đều thấm đẫm mồ hôi và máu của cha ông. Rời Bạch Đằng Giang khi nắng chiều đã tắt, tôi mang theo mình một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh dân tộc và ý thức rõ ràng hơn về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc giữ gìn và phát huy những giá trị di sản quý báu này.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang - mẫu 3

Hà Nội có những di tích rêu phong, nhưng Hải Phòng lại có một Bạch Đằng Giang đầy hào sảng và trang trọng. Nhân dịp sinh nhật bố, cả gia đình tôi đã thực hiện một chuyến du ngoạn về phía Đông Bắc Tổ quốc để chiêm bái vùng đất thiêng này. Đây là chuyến đi để lại cho tôi nhiều suy ngẫm nhất về cách chúng ta đối xử với lịch sử và văn hóa.

Ngay khi bước vào khuôn viên di tích, tôi bị thu hút bởi sự sạch sẽ đến ngỡ ngàng. Không có cảnh rác thải nhựa, không có tiếng loa đài ồn ào, chỉ có tiếng gió lùa qua tán cây và tiếng chuông chùa thanh thản. Mẹ tôi bảo: "Đây chính là sự tôn kính thực sự dành cho các bậc thánh nhân". Gia đình tôi bắt đầu tham quan từ khu vực Bảo tàng lịch sử. Những mũi tên đồng, những mảnh thuyền mục nát được tìm thấy dưới lòng sông như đang thì thầm kể về những trận đánh oanh liệt năm 938, 981 và 1288. Tôi đặc biệt thích thú với những tấm bia đá khắc ghi công trạng của các vị anh hùng, chữ viết sắc sảo, nội dung hào hùng như những bài thơ bất hủ.

Bước chân ra phía bờ sông, nơi có ba pho tượng đồng uy nghi, tôi cảm thấy một luồng gió mát rượi thổi vào từ biển cả. Đứng giữa không gian bao la, nhìn về phía bãi cọc nhô lên khỏi mặt nước, tôi chợt nhớ đến những vần thơ cổ viết về dòng sông này. Bạch Đằng không chỉ là một dòng sông địa lý, nó là một dòng sông của ý chí và khát vọng tự do. Bố đã giảng giải cho tôi về chiến thuật "vườn không nhà trống" và cách vây hãm địch trên sông của nhà Trần. Những kiến thức ấy lúc này trở nên thật gần gũi, không còn khô khan như khi học trên lớp.

Chuyến đi khép lại bằng một buổi chiều thanh tịnh tại chùa Trúc Lâm trong quần thể di tích. Nhìn bố mẹ thành kính thắp nén tâm nhang, tôi hiểu rằng niềm tự hào dân tộc luôn chảy trong huyết quản mỗi người Việt Nam, chỉ cần một không gian như Bạch Đằng Giang để khơi gợi và bùng cháy. Trở về sau chuyến đi, tôi thấy mình trưởng thành hơn trong suy nghĩ. Bạch Đằng Giang không chỉ là một điểm tham quan, đó là một ngôi trường lớn dạy cho tôi về lòng biết ơn, sự khiêm nhường và niềm tự hào sâu sắc về nguồn cội con người mình.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang - mẫu 4

Trong mỗi người Việt Nam chúng ta, dòng máu Lạc Hồng vẫn luôn âm thầm cuộn chảy. Mỗi khi nhắc đến những cái tên như Chi Lăng, Đống Đa hay Bạch Đằng, lòng tự tôn dân tộc lại được đánh thức mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Để thỏa mãn niềm khao khát được chạm tay vào những chứng tích lịch sử vinh quang, tôi đã cùng gia đình thực hiện một chuyến đi đến Khu di tích Bạch Đằng Giang. Đứng trước quảng trường hướng ra bãi cọc nhọn vươn lên từ mặt nước, tôi như nghe thấy tiếng vọng của ngàn năm lịch sử đang thúc giục thế hệ trẻ phải biết trân trọng và giữ gìn nền hòa bình hôm nay.

Từ nhà, gia đình em di chuyển khoảng hai giờ đồng hồ mới đến nơi. Trên đường, bố em say sưa kể về những trận thủy chiến lịch sử trên sông Bạch Đằng. Bố bảo: “Con biết không, từ thế kỷ thứ X đến thế kỷ XIII, cha ông ta đã ba lần đánh tan quân xâm lược trên dòng sông này: Ngô Quyền đánh quân Nam Hán năm 938, Lê Hoàn đánh quân Tống năm 981 và Trần Hưng Đạo đánh quân Nguyên Mông năm 1288”. Em nghe mà lòng dâng lên niềm tự hào khó tả.

Khi đến Bạch Đằng, khung cảnh hiện ra trước mắt em thật hùng vĩ. Dòng sông rộng mênh mông, nước xanh ngắt, hai bên bờ là những bãi ngô, bãi lúa xanh mướt. Nổi bật giữa không gian là khu tượng đài chiến thắng đồ sộ. Những pho tượng chiến binh với khí thế hừng hực, tay cầm giáo mác, mắt nhìn về phía xa như còn vang vọng tiếng reo hò xung trận.

Chúng em bước lên đền thờ Ngô Quyền. Ngôi đền nhỏ nhưng linh thiêng, nằm bên bờ sông dưới tán cây cổ thụ. Em thành kính thắp nén hương thơm, tưởng nhớ vị anh hùng đã dùng kế cắm cọc trên sông Bạch Đằng, đánh tan quân Nam Hán, mở ra thời kỳ độc lập tự chủ lâu dài cho dân tộc.

Tiếp đó, gia đình em đến thăm bãi cọc Bạch Đằng. Những cây cọc gỗ vẫn còn lưu lại dưới lòng sông, đầu cọc nhọn hoắt dù đã ngót nghét cả ngàn năm. Chúng được xếp thành hàng lối, chứng minh cho trí tuệ và nghị lực phi thường của cha ông. Em đứng lặng nhìn những chiếc cọc ngâm mình trong nước, hình dung ra cảnh tượng hào hùng năm xưa: những mũi tên lửa bắn ra rực trời, thủy triều lên xuống, thuyền giặc tan tác…

Rời Bạch Đằng, em mang theo nhiều cảm xúc. Chuyến đi đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về lịch sử dân tộc, về sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Em thầm hứa sẽ học tập thật tốt, góp một phần nhỏ bé vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang - mẫu 5

Bầu trời Hải Phòng hôm ấy cao xanh vời vợi, gió từ cửa biển thổi vào mang theo hơi thở mát lành của đại dương. Xe chúng tôi chầm chậm tiến vào Khu di tích lịch sử Bạch Đằng Giang nằm êm đềm dưới chân dãy núi đá vôi Tràng Kênh. Ngay từ khoảnh khắc bước qua cổng Tam quan, đập vào mắt tôi là một quần thể kiến trúc đồ sộ, cổ kính nằm đan xen giữa những bóng cây rợp mát. Chuyến tham quan này như một cỗ máy thời gian, đưa tôi ngược dòng quá khứ để chứng kiến lại khí thế hào hùng của cha ông trên sóng nước Bạch Đằng.

Ngay từ xa, em đã thấy dòng sông hiện ra thật đẹp. Nước sông không đục ngầu như em tưởng tượng mà trong xanh, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Nhưng ẩn sâu dưới dòng nước êm đềm ấy là cả một quá khứ hào hùng mà bất cứ người con Việt Nam nào cũng không thể nào quên.

Dừng chân đầu tiên, chúng em tham quan khu trưng bày hiện vật. Nơi đây lưu giữ nhiều hình ảnh, tư liệu về ba trận thủy chiến trên sông Bạch Đằng. Em đứng rất lâu trước bức tranh mô phỏng trận đánh năm 1288. Những mũi cọc nhọn từ lòng sông nhô lên khi thủy triều xuống, đâm thủng thuyền giặc. Quân ta từ hai bên bờ xông ra đánh tơi bời. Cảnh tượng hiện ra như một bức phù điêu sống động, làm em không khỏi rùng mình trước sự mưu trí và quả cảm của cha ông.

Tiếp đó, em cùng bố mẹ lên đền thờ Trần Hưng Đạo. Nơi đây yên tĩnh và trang nghiêm. Khói hương nghi ngút tỏa, tạo nên không gian linh thiêng. Em thành kính dâng nén hương, đọc thầm những lời tưởng nhớ vị anh hùng dân tộc đã lãnh đạo quân dân nhà Trần đánh tan giặc Nguyên Mông xâm lược.

Ra về, em xin bố mẹ dừng lại một lát bên bờ sông. Ngồi trên bãi cỏ xanh mượt, nhìn dòng Bạch Đằng lững lờ trôi, em bỗng nhớ đến câu thơ của cụ Trần Tuấn Khải: “Bạch Đằng Giang vẫn là sông đó/ Nước chảy trôi dòng thơm mãi muôn thu”. Quả đúng vậy, dòng sông tuy có đổi dòng, nhưng chiến công oanh liệt của ông cha vẫn còn mãi với thời gian. Em cảm thấy mình như lớn hơn, hiểu biết hơn sau chuyến tham quan ý nghĩa này.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang - mẫu 6

Ngày nay, khi đến các khu du lịch hay đền chùa, người ta thường e ngại sự xô bồ, thương mại hóa hay cảnh rác thải bừa bãi. Thế nhưng, có một nơi đã phá vỡ hoàn toàn định kiến ấy – đó chính là Khu di tích Bạch Đằng Giang (Hải Phòng). Nổi tiếng với nguyên tắc "3 không": không thu tiền, không rác thải và không hàng quán chèo kéo, nơi đây mang đến một không gian tưởng niệm vô cùng thanh tịnh và trang nghiêm. Chuyến đi đến Bạch Đằng Giang cuối tuần qua đã gieo vào lòng tôi một sự bình yên kỳ lạ và lòng biết ơn sâu sắc tới các vị anh hùng dân tộc.

Xe vừa dừng, em đã vội vã chạy ra ngắm dòng sông. Nó rộng thật, rộng hơn em tưởng tượng nhiều. Những con sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ, như đang thì thầm kể chuyện xưa. Mẹ em bảo: “Con có biết, chính dòng sông này đã từng chứng kiến bao trận đánh lớn? Nó như một bảo tàng lịch sử giữa lòng thiên nhiên đấy con ạ!”.

Em thích nhất là được tận mắt nhìn thấy những cây cọc Bạch Đằng. Lúc đầu em tưởng nó to và cao lắm, nhưng hóa ra không phải. Có những cây cọc chỉ bằng cổ tay em, nhưng lại được cha ông ta dùng để đánh chìm hàng ngàn thuyền giặc. Thật kỳ diệu! Em nhẹ nhàng chạm tay vào bản sao của những cây cọc, cảm giác như đang chạm vào lịch sử.

Bố em còn kể về kế sách đánh giặc thật độc đáo của Ngô Quyền và Trần Hưng Đạo. Họ đã dựa vào hiện tượng thủy triều, dùng cọc gỗ bịt đầu sắt cắm xuống lòng sông. Khi nước triều lên, thuyền giặc tiến vào, đến lúc nước rút, thuyền giặc mắc cạn, cọc nhọn đâm thủng, quân ta từ bốn phía xông ra đánh. Em nghe mà cứ tưởng tượng ra cảnh ấy, thấy thông minh quá chừng!

Chuyến đi kết thúc, em ra về với bao cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Vui vì được hiểu biết thêm, buồn vì phải xa nơi lưu giữ những chiến tích oai hùng. Em tự nhủ, mai đây lớn lên, em sẽ kể lại cho con cháu mình nghe về dòng sông lịch sử này, để truyền thống tốt đẹp của dân tộc mãi được lưu truyền.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang - mẫu 7

“Bạch Đằng Giang…”. Chỉ mới đọc thôi, trong lòng tôi đã thấy một niềm xúc động thiêng liêng. Và khi được cùng bố mẹ đặt chân đến nơi đây, niềm xúc động ấy càng dâng trào mãnh liệt.

Một buổi sáng đẹp trời, gia đình tôi có mặt ở khu di tích Bạch Đằng. Ấn tượng đầu tiên là sự rộng lớn và trầm mặc của nơi này. Dòng sông như một dải lụa xanh uốn lượn giữa núi rừng, mặt nước phẳng lặng đến lạ. Phía xa xa là dãy núi Tràng Kênh sừng sững, bao bọc lấy dòng sông như một pháo đài thiên nhiên vững chắc.

Chúng tôi lần lượt thăm các điểm di tích. Đền thờ Ngô Quyền nằm khuất sau những hàng cây cổ thụ, mang dáng dấp của một ngôi đền làng xưa nhưng không kém phần uy nghi. Bước qua cánh cổng gỗ, tôi nhìn lên bức hoành phi “Chiến công Bạch Đằng” mà lòng trào dâng niềm tự hào. Khói hương thơm nhẹ khiến không gian thêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá và tiếng sóng vỗ xa xa.

Sau đó, chúng tôi ra thăm bãi cọc Yên Giang. Mặc dù những cây cọc gỗ đã ngả màu thời gian, có cây chỉ còn là gốc, nhưng chúng vẫn hiên ngang đứng đó như chứng nhân lịch sử. Bố tôi trầm ngâm nói: “Mỗi cây cọc là một lời thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Nhìn chúng, con sẽ hiểu vì sao dân tộc ta có thể chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược”. Tôi lặng người, mắt nhìn về những cây cọc mà không nói nên lời.

Đứng trên bờ sông Bạch Đằng, tôi chợt nhớ đến những vần thơ của Trương Hán Siêu trong bài “Bạch Đằng Giang phú”: “Bên sông bãi cọc, anh hùng hội tụ/ Nhớ thuở xưa, chiến tích lẫy lừng”. Đúng vậy, dòng sông này không chỉ là một dòng sông, nó là bức tượng đài bất tử về lòng yêu nước và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.

Ra về, tôi ngoái nhìn lại lần cuối, thấy dòng Bạch Đằng vẫn lặng lờ trôi. Nó vẫn vậy, hiền hòa và bất khuất, như lịch sử vẫn luôn là mạch nguồn chảy mãi trong tâm khảm mỗi người dân đất Việt.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang - mẫu 8

Nhà văn người Nga M. Gorki từng nói: "Sách mở ra trước mắt tôi những chân trời mới". Thế nhưng, với tôi, những chuyến đi thực tế mới là "cuốn sách" sống động và dễ đi vào lòng người nhất. Những con số, những trận đánh trên sông Bạch Đằng từng khô khan trên trang giấy bỗng chốc trở nên chân thực và hùng tráng biết bao khi tôi được đặt chân đến Khu di tích lịch sử Bạch Đằng Giang trong chuyến ngoại khóa cùng nhà trường. Chuyến đi ấy đã để lại trong tôi vô vàn những kỷ niệm khó quên và cái nhìn sâu sắc về cội nguồn dân tộc.

Từ xa, em đã thấy cổng di tích uy nghi với tên gọi “Khu di tích lịch sử Bạch Đằng”. Không gian bên trong thoáng đãng, trầm mặc, mang đậm dấu ấn của một thời oanh liệt. Bố em dẫn em thẳng vào khu vực đền thờ các anh hùng dân tộc. Đó là một quần thể kiến trúc tâm linh được xây dựng trang nghiêm, nơi thờ phụng Ngô Quyền, Lê Đại Hành và Trần Hưng Đạo.

Em đứng trước đền thờ Trần Hưng Đạo với lòng thành kính vô hạn. Nhìn lên tượng Ngài uy nghi, em bỗng nhớ đến câu chuyện về Hưng Đạo Vương đã dạy cho các con: “Ta thà làm ma nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc”. Tinh thần ấy đã thấm nhuần trong huyết quản của biết bao thế hệ người Việt.

Tiếp theo, em cùng bố mẹ ra thăm bãi cọc Bạch Đằng. Ngày nay, khu vực bãi cọc đã được xây dựng thành một công trình bảo tồn, giúp du khách có thể nhìn rõ những cây cọc cổ. Dưới lớp nước trong veo, những cây cọc nằm chồng chéo lên nhau, đầu cọc nhọn hoắt như vừa mới nhô lên từ lòng sông. Cả một “khu rừng cọc” ngầm ấy chính là “vũ khí bí mật” đã góp phần làm nên chiến thắng vang dội.

Kết thúc chuyến tham quan, gia đình em dành thời gian viếng nghĩa trang liệt sĩ gần đó. Trước những ngôi mộ xanh rêu, em chắp tay khấn nguyện. Em hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao người con đã ngã xuống. Chuyến đi đã để lại trong em lòng biết ơn sâu sắc và ý thức trách nhiệm đối với Tổ quốc.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang - mẫu 9

Đất nước ta có vô vàn những dòng sông bồi đắp phù sa cho đôi bờ xứ sở, nhưng hiếm có dòng sông nào lại ba lần nhuộm đỏ máu quân thù để bảo vệ non sông như Bạch Đằng Giang. Gắn liền với ba bậc vĩ nhân: Ngô Quyền, Lê Hoàn và Trần Hưng Đạo, dòng sông này là chứng nhân vĩ đại cho nghệ thuật thủy chiến đỉnh cao của dân tộc Việt Nam. Nhằm tái hiện lại những trang sử vàng ấy, Khu di tích Bạch Đằng Giang đã ra đời. Chuyến hành hương về vùng đất thiêng này không chỉ là một chuyến đi ngắm cảnh, mà còn là một bài học lịch sử vô giá mà tôi may mắn được trải nghiệm.

Ấn tượng đặc biệt đầu tiên là khu trưng bày những cây cọc Bạch Đằng ngoài thực tế. Em đã đọc trong sách giáo khoa về những cọc gỗ này, nhưng khi đứng trước chúng, em mới thực sự cảm nhận được sự vĩ đại của cha ông. Có cây cọc dài đến hơn 5 mét, đường kính cả vòng tay ôm không xuể. Người ta bảo, để có được những cây cọc này, cha ông ta đã phải ngâm gỗ trong bùn lâu ngày, sau đó đem ra vót nhọn, bịt đầu sắt rồi cắm xuống lòng sông. Mỗi cây cọc là một công trình, một sự chuẩn bị công phu và kỳ công.

Điều đặc biệt thứ hai là câu chuyện về “mẹo” đánh giặc. Bố em kể, năm 1288, Trần Hưng Đạo đã cử người bí mật đóng cọc ngầm trên sông Bạch Đằng. Ông còn cho quân sĩ đóng thêm những cọc gỗ có gắn cờ đỏ hai bên bờ để đánh lừa quân giặc. Khi thủy triều lên, ông cho thuyền nhỏ ra khiêu chiến rồi giả vờ thua chạy, dụ thuyền giặc tiến sâu vào trận địa cọc. Đến khi nước rút, thuyền giặc mắc cạn, quân ta từ hai bên bờ xông ra đánh. Thật là một kế sách tài tình!

Đặc biệt hơn cả là em được nghe thuyết minh viên kể về trận chiến cuối cùng trên sông Bạch Đằng. Khi quân Nguyên tan tác, nhiều tướng giặc bị bắt sống, trong đó có Ô Mã Nhi và Phạm Tất. Đó là chiến công chấn động, thể hiện sức mạnh đoàn kết và ý chí quật cường của dân tộc.

Chuyến đi đã khép lại, nhưng những điều đặc biệt ấy vẫn còn đọng mãi trong em. Em hiểu rằng, lịch sử không chỉ là những trang sách khô khan, nó còn là những chứng tích sống động mà em được tận mắt chứng kiến, được lắng nghe và được cảm nhận bằng cả trái tim.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Tham quan Bạch Đằng Giang - mẫu 10

"Sông Đằng một dải dài ghê / Luồng to sóng lớn dồn về biển Đông" – những vần thơ hào hùng ấy dường như chưa bao giờ phai mờ trong ký ức của những người yêu lịch sử nước nhà. Bạch Đằng không chỉ là một dòng sông địa lý, mà đã trở thành một biểu tượng thiêng liêng của văn học và lịch sử. Mùa hè vừa qua, tôi đã có cơ hội được tận mắt ngắm nhìn dòng sông huyền thoại ấy qua chuyến tham quan Khu di tích Bạch Đằng Giang. Đứng trước không gian giao thoa giữa mây trời và sông nước, một cảm giác tự hào và xúc động mãnh liệt đã trào dâng trong lòng tôi.

Quả thật, khi đặt chân đến Bạch Đằng, em đã tìm thấy câu trả lời. Cả một quần thể di tích rộng lớn, hoành tráng nhưng cũng đầy thiêng liêng đang hiện ra trước mắt em. Bố chỉ tay về phía dòng sông và nói: “Con nhìn kìa, đó là dòng sông lịch sử đã ghi danh ba lần chiến thắng vang dội của quân dân nhà Ngô, nhà Lê và nhà Trần”.

Em háo hức bước theo bố mẹ vào tham quan. Đầu tiên, chúng em ghé vào khu trưng bày hiện vật. Ở đó, em được thấy những bản sao của thuyền chiến, những mũi tên lửa, những thanh gươm đã rỉ sét… Em tò mò hỏi mẹ: “Mẹ ơi, sao vũ khí thời xưa đơn sơ thế mà vẫn đánh thắng giặc hùng mạnh?”. Mẹ mỉm cười: “Vì có sức mạnh của lòng yêu nước và sự đoàn kết, con ạ!”.

Sau đó, chúng em ra bờ sông để ngắm nhìn bãi cọc. Những cây cọc hiện ra trước mắt khiến em vô cùng ngỡ ngàng. Em reo lên: “Bố ơi, có nhiều cọc quá! Sao cha ông mình có thể đóng được nhiều cọc như vậy dưới lòng sông mà quân giặc không hề hay biết nhỉ?”. Bố cười giải thích: “Vì cha ông ta đã đóng cọc vào lúc thủy triều lên, nước che lấp hết cọc. Đợi khi thủy triều xuống, cọc mới lộ ra, khi đó thuyền giặc đã mắc bẫy rồi!”.

Kết thúc chuyến đi, em nắm tay bố mẹ, lòng tràn đầy hạnh phúc và tự hào. Em thì thầm: “Con đã hiểu vì sao dòng sông này lại thiêng liêng đến thế rồi bố ạ”. Bố xoa đầu em, ánh mắt trìu mến: “Đó là lý do bố mẹ muốn con đến đây, để con tự cảm nhận lịch sử bằng trái tim mình”.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 8 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 8Những bài văn hay lớp 8 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 sách mới các môn học