10+ Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên (điểm cao)

Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Khu di tích Kim Liên điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên

a. Mở bài:

- Giới thiệu về chuyến đi: thời gian, địa điểm (Khu di tích Kim Liên, Nam Đàn, Nghệ An), cùng với ai (bố mẹ).

- Cảm xúc chung: háo hức, tự hào, mong chờ được đến thăm quê hương của Bác Hồ kính yêu.

b. Thân bài:

- Trên đường đi: Khung cảnh thiên nhiên, con đường làng, dòng sông Lam, đồng lúa xanh mướt, cảm giác gần gũi, thân thương.

- Ấn tượng về không gian: yên tĩnh, trang nghiêm, hàng tre, mái nhà tranh giản dị.

- Tham quan các địa điểm:

+ Làng Sen: Thăm nhà cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc (thân sinh Bác), nơi Bác sống thời thơ ấu. Kể về ngôi nhà nhỏ, những vật dụng đơn sơ: chiếc võng, mâm cơm, cây đa, giếng nước... + Làng Hoàng Trù: (nếu có) thăm quê ngoại, nơi Bác sinh ra và lớn lên những năm đầu đời.

Quảng cáo

+ Kể lại cảm xúc khi được tận mắt chứng kiến những di vật, được nghe thuyết minh về tuổi thơ của Bác.

- Hoạt động: Dâng hương tại đền thờ, chụp ảnh lưu niệm cùng gia đình.

- Suy nghĩ: Cảm phục trước cuộc sống giản dị, tình yêu quê hương, ý chí của Bác; thêm trân trọng những giá trị lịch sử, văn hóa.

c. Kết bài:

- Cảm nghĩ sau chuyến đi: trưởng thành hơn, biết ơn Bác, tự hứa sẽ học tập tốt để xứng đáng với công lao của các thế hệ đi trước.

-Chuyến đi là kỉ niệm đẹp trong lòng.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên - mẫu 1

Mùa hè vừa qua, khi những đóa sen hồng bắt đầu tỏa hương thơm ngát khắp các đầm nước, bố mẹ đã đưa tôi về thăm quê Bác – Khu di tích Kim Liên (Nam Đàn, Nghệ An). Đây là chuyến đi mà tôi đã mong đợi từ rất lâu, để được tận mắt chứng kiến nơi sinh thành của người cha già dân tộc.

Quảng cáo

Điểm dừng chân đầu tiên của gia đình tôi là làng Hoàng Trù – quê ngoại của Bác. Bước qua cổng tre đơn sơ, một không gian yên bình hiện ra với những rặng tre xanh ngắt và hàng cau cao vút. Ngôi nhà ba gian lợp mái tranh vách đất nằm khiêm tốn dưới bóng cây. Bố nắm tay tôi, khẽ nói: "Đây là nơi Bác cất tiếng khóc chào đời đấy con ạ". Tôi lặng người nhìn chiếc án thư, chiếc giường tre nhỏ nhắn và chiếc khung dệt vải của cụ thân sinh bà Hoàng Thị Loan. Mọi kỷ vật đều giản dị đến ngỡ ngàng, khiến tôi khó lòng tưởng tượng được từ chính sự đơn sơ này lại nuôi dưỡng nên một ý chí vĩ đại thay đổi vận mệnh dân tộc.

Rời làng Hoàng Trù, cả nhà tiếp tục sang làng Sen – quê nội của Bác. Đường vào làng Sen rực rỡ sắc hoa và bóng mát của những hàng phi lao. Ngôi nhà của cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc hiện ra giữa khu vườn đầy cây ăn trái. Tôi đặc biệt ấn tượng với giọng nói trầm ấm, ngọt ngào của chị thuyết minh viên người xứ Nghệ. Từng câu chuyện về tuổi thơ gian khó nhưng hiếu học của Bác, về tình cảm gia đình ấm áp được tái hiện sống động qua những hiện vật như chiếc rương gỗ, mâm gỗ sơn đen... Mẹ tôi đã khóc vì xúc động khi nghe kể về những hy sinh thầm lặng của thân mẫu Bác Hồ.

Quảng cáo

Chuyến đi kết thúc bằng việc cả gia đình leo lên núi Chung và viếng mộ bà Hoàng Thị Loan. Từ trên cao nhìn xuống, làng quê Nam Đàn hiện lên như một bức tranh thủy mặc yên bình. Đứng trước ngôi mộ hình chiếc khung cửi cách điệu, tôi thầm hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã gây dựng.

Chuyến đi cùng bố mẹ không chỉ giúp tôi hiểu thêm về lịch sử mà còn là sợi dây gắn kết tình cảm gia đình. Trở về sau chuyến đi, hương sen Nam Đàn và hình ảnh ngôi nhà tranh vách đất cứ đọng lại mãi trong tâm trí tôi như một bài học về đức tính khiêm nhường và lòng yêu nước nồng nàn.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên - mẫu 2

Trong những trang sách giáo khoa, tôi đã được học rất nhiều về quê hương của Bác Hồ, nhưng phải đến chuyến đi cùng bố mẹ vào tháng 5 vừa qua, tôi mới thực sự cảm nhận được hết vẻ đẹp và sự thiêng liêng của mảnh đất này. Khu di tích Kim Liên đón chúng tôi bằng cái nắng miền Trung rực rỡ và những cơn gió lồng lộng thổi từ cánh đồng.

Ngay khi đặt chân đến làng Sen, tôi bị thu hút bởi những ao sen rộng lớn đang kỳ nở rộ. Mùi hương thanh khiết của hoa sen như gột rửa hết những mệt mỏi của chặng đường dài. Bố mẹ dẫn tôi đi trên con đường đất đỏ mịn màng dẫn vào nhà nội Bác. Ngôi nhà năm gian lợp mái tranh hiện ra, xung quanh là hàng rào dâm bụt được cắt tỉa gọn gàng. Tôi bước vào trong, không gian mát mẻ và tĩnh mịch lạ thường. Những hiện vật ở đây: từ bộ phản gỗ đến chiếc hũ sành đựng nước, tất cả đều toát lên vẻ thanh bạch, giản dị của một gia đình nhà nho nghèo.

Bố tôi, vốn là một người yêu lịch sử, đã dừng lại rất lâu trước bức hoành phi "Thánh duyên tự" và giảng giải cho tôi về truyền thống hiếu học của dòng họ Nguyễn Sinh. Mẹ thì chỉ cho tôi xem mảnh vườn nhỏ nơi Bác từng vui chơi cùng bạn bè thuở nhỏ. Tôi cảm nhận được sự thành kính trong từng bước chân của bố mẹ và của hàng ngàn du khách thập phương đang đổ về đây. Mỗi người một phương, nhưng khi đứng dưới mái tranh này, ai cũng chung một niềm tự hào và xúc động.

Một điểm đến không thể bỏ qua trong hành trình là khu mộ bà Hoàng Thị Loan trên đỉnh núi Tranh. Đường lên núi có nhiều bậc đá, dù hơi mệt nhưng khi thấy mẹ vẫn kiên trì bước đi, tôi lại có thêm động lực. Đứng bên mộ bà, nhìn ra xa là dòng sông Lam uốn lượn, tôi hiểu rằng chính sự tần tảo của người mẹ và sự nghiêm khắc của người cha đã tạo nên nhân cách của một vĩ nhân.

Chuyến tham quan kết thúc khi bóng chiều đã ngả. Trên đường về, tôi cứ suy nghĩ mãi về sự đối lập giữa sự nghiệp vĩ đại của Bác và ngôi nhà tranh khiêm nhường kia. Đó là bài học quý giá nhất mà tôi học được: giá trị của một con người không nằm ở tài sản vật chất mà ở tâm hồn và những gì họ cống hiến cho cuộc đời. Cảm ơn bố mẹ đã cho tôi một chuyến đi ý nghĩa để tôi biết trân trọng hơn cội nguồn dân tộc.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên - mẫu 3

Hành trình từ Hà Nội về với vùng đất Nghệ An nắng gió cùng bố mẹ là chuyến đi đáng nhớ nhất trong năm vừa qua của tôi. Mục tiêu chính của chuyến đi là tham quan Khu di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên – nơi lưu giữ những kỷ niệm về thời niên thiếu của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Buổi sáng hôm ấy, trời xứ Nghệ trong xanh đến lạ. Điểm đầu tiên gia đình tôi ghé thăm là cụm di tích Hoàng Trù. Bước qua cổng tam quan, tôi cảm thấy như mình đang xuyên không về quá quá khứ. Ngôi nhà nhỏ nơi Bác chào đời nằm nép mình dưới bóng cây mít già. Tôi đứng lặng người nhìn chiếc võng gai đưa kẽo kẹt trong gian nhà nhỏ. Tiếng chị thuyết minh viên cất lên, kể về việc Bác đã lớn lên trong lời ru của mẹ và những câu chuyện của cha. Tôi nhìn sang, thấy mắt mẹ rơm rớm, còn bố thì đăm chiêu suy nghĩ. Không gian ấy khiến bất cứ ai cũng cảm thấy gần gũi và thiêng liêng vô cùng.

Tiếp đó, cả nhà di chuyển sang làng Sen. Tại đây, chúng tôi được thăm ngôi nhà của cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc – ngôi nhà do nhân dân làng Sen dựng tặng khi cụ đỗ Phó bảng. Bố chỉ cho tôi chiếc bàn gỗ đơn sơ nơi cụ Sắc thường ngồi dạy các con học chữ và tiếp khách. Tôi ấn tượng nhất với cây đa cổ thụ ở đầu làng và sân vận động làng Sen – nơi Bác từng hai lần về thăm quê hương sau này. Hình ảnh vị Chủ tịch nước giản dị trong bộ quần áo kaki, đi đôi dép cao su trò chuyện cùng bà con hiện lên thật sống động qua lời kể của các hướng dẫn viên.

Một phần quan trọng của chuyến đi là khi cả gia đình dâng hương tại Nhà tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh. Giữa làn khói hương trầm mặc, tôi cùng bố mẹ cúi đầu tôn kính trước anh linh của Người. Tôi thầm hứa sẽ chăm chỉ học hành để sau này có thể đóng góp một phần nhỏ bé cho quê hương như Bác đã từng làm. Chuyến đi cũng đưa chúng tôi tới núi Chung, nơi có mộ của bà Hoàng Thị Loan. Vị trí ngôi mộ hướng về phía làng Sen, như tấm lòng của người mẹ luôn dõi theo những đứa con của mình.

Rời Kim Liên, trong xe ai cũng im lặng, mỗi người đều theo đuổi những suy nghĩ riêng. Chuyến đi không chỉ mang lại kiến thức lịch sử mà còn đánh thức trong tôi lòng trân trọng cuộc sống tự do hiện tại. Bố mẹ đã tặng tôi một món quà tinh thần vô giá, giúp tôi hiểu rằng dù đi đâu về đâu, chúng ta cũng cần phải nhớ về cội nguồn và những người đã hy sinh cho độc lập dân tộc.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên - mẫu 4

Cuối tuần trước, trong cái nắng hanh hao nhẹ nhàng của những ngày đầu thu, em cùng bố mẹ có dịp về thăm Khu di tích Kim Liên – quê hương của Bác Hồ kính yêu. Chuyến đi không chỉ là một cuộc hành trình về vùng đất Nghệ An đầy nắng gió mà còn là hành trình trở về với những giá trị tinh thần sâu sắc.

Ngồi trên xe, em háo hức ngắm nhìn khung cảnh hai bên đường. Xa xa, dòng sông Lam hiền hòa uốn lượn, những cánh đồng lúa xanh mơn mởn trải dài đến tận chân trời. Sau hơn ba tiếng di chuyển, xe dừng lại trước cổng Khu di tích. Một màu xanh mát của tre, của cây lá đón chào chúng em. Không khí nơi đây thật yên tĩnh và trang nghiêm, khác hẳn với sự ồn ào của phố thị.

Chúng em theo con đường nhỏ lát gạch dẫn vào thăm khu nhà của cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc – thân sinh ra Bác. Ngôi nhà nhỏ năm gian lợp mái tranh đơn sơ, ẩn hiện dưới tán lá xanh. Bước qua cánh cổng tre, em như lạc vào một không gian xưa cũ. Trong nhà, những vật dụng vẫn được giữ nguyên như ngày nào: chiếc võng mây, bộ mâm ghế tre, chiếc tráp đựng trầu… tất cả đều toát lên vẻ giản dị, đạm bạc. Em đứng lặng hồi lâu trước chiếc nôi tre nhỏ – nơi Bác đã từng nằm khi còn thơ bé. Một cảm xúc dâng trào khó tả, vừa thân thương vừa thiêng liêng.

Tiếp đó, gia đình em di chuyển đến thăm làng Hoàng Trù – quê ngoại của Bác. Nơi đây, cây đa, giếng nước, mái đình vẫn còn vẹn nguyên dấu ấn. Em lắng nghe chú thuyết minh kể về tuổi thơ của Bác: từ thuở bé, Bác đã bộc lộ sự thông minh, ham học và tình yêu thương con người. Những câu chuyện tuy giản dị nhưng thấm đẫm tình người khiến em càng thêm kính trọng và biết ơn vị Cha già dân tộc.

Chuyến đi khép lại với lễ dâng hương tại đền thờ Bác. Trong không gian khói hương nghi ngút, em cùng bố mẹ thành kính đặt nén hương thơm, tưởng nhớ công ơn trời biển của Người. Trên đường về, em không nói nhiều, chỉ lặng nhìn dòng sông Lam thơ mộng mà lòng ngập tràn cảm xúc. Em thầm hứa với Bác: con sẽ cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan, mai sau lớn lên sẽ xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên - mẫu 5

Có một địa chỉ đỏ mà từ lâu em hằng mong ước được một lần đặt chân đến. Đó là Khu di tích Kim Liên, quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại. Và ước mơ ấy đã trở thành hiện thực trong chuyến du lịch cùng bố mẹ vào dịp hè vừa qua.

Khi bước chân vào khu di tích, em đã thực sự xúc động trước không gian quá đỗi thân thương. Những lũy tre làng, con đường đất đỏ, mái nhà tranh giản dị hiện ra như một bức tranh quê yên bình. Điểm đến đầu tiên là nhà cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc. Căn nhà nhỏ nằm khiêm tốn trong vườn cây ăn trái. Em ngắm nhìn từng chi tiết: bộ ván gỗ, chiếc mâm đồng, chiếc khung cửi… và tự hỏi phải chăng chính từ khung cảnh mộc mạc này đã nuôi dưỡng tâm hồn cao đẹp của Bác? Bố em kể: “Bác Hồ của chúng ta đã sống ở đây từ năm lên 5 đến năm 10 tuổi. Chính tuổi thơ trong căn nhà này đã hun đúc cho Bác tình yêu quê hương, đất nước”.

Rời nhà cụ Phó bảng, chúng em đi thăm khu mộ bà Hoàng Thị Loan – thân sinh của Bác. Không gian nơi đây vô cùng linh thiêng, những hàng cây xanh ngả bóng mát. Em lặng người trước tấm lòng người mẹ đã sinh thành và nuôi dạy Bác nên người. Em thầm tri ân công lao trời bể ấy.

Kết thúc chuyến tham quan, em đứng dưới gốc đa cổ thụ, nhìn về dòng sông Lam xanh ngắt. Bố mẹ chụp cho em những tấm ảnh làm kỉ niệm. Trong lòng em dâng lên niềm tự hào vô bờ về vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Em hiểu rằng, mỗi người học sinh chúng em hôm nay cần phải ra sức học tập, rèn luyện để không phụ công ơn của Bác và của cha ông đi trước. Chuyến đi tuy ngắn ngủi nhưng để lại trong em những bài học sâu sắc, những tình cảm thiêng liêng và đẹp đẽ nhất.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên - mẫu 6

Hè năm nay, em được bố mẹ thưởng cho một chuyến đi chơi thật ý nghĩa: về thăm quê Bác – Khu di tích Kim Liên ở Nghệ An. Em vui lắm, háo hức đến nỗi tối hôm trước cứ trằn trọc mãi không ngủ được.

Sáng sớm, gia đình em lên đường. Xe chạy qua những cung đường đẹp như tranh vẽ. Khi đến nơi, em thấy cổng vào di tích thật rộng rãi, thoáng mát. Bước vào trong, em như lạc vào một ngôi làng cổ tích. Ồ, hóa ra quê Bác đẹp quá! Những hàng tre xanh mướt, những con đường nhỏ rợp bóng cây.

Em thích nhất là được vào thăm ngôi nhà của Bác. Ngôi nhà không như em tưởng tượng, nó nhỏ xinh và đơn sơ quá! Chỉ có một gian nhà sàn nhỏ, một chiếc võng, một bộ bàn ghế tre… Thế mà Bác đã sống và lớn lên ở đấy. Bố bảo: “Chính sự giản dị ấy đã làm nên một con người vĩ đại, con ạ!”. Em gật đầu, lòng dâng lên niềm kính yêu vô hạn.

Em còn được ra thăm giếng nước cổ. Nước trong vắt, mát lạnh. Mẹ bảo ngày xưa, Bác vẫn thường ra đây lấy nước tắm mát. Em thử múc một gàu nước lên rửa mặt, cảm thấy thật sảng khoái. Xung quanh giếng có những bụi chuối, bụi tre, thật là thơ mộng.

Rời làng Sen, cả nhà em vào thăm bảo tàng. Ở đó, em được tận mắt nhìn thấy chiếc áo Bác đã mặc, đôi dép cao su, chiếc mũ cối… Những kỉ vật tuy đã cũ nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp bình dị và cao quý. Em chụp thật nhiều ảnh bên bố mẹ để lưu giữ kỉ niệm.

Chuyến đi kết thúc, em lưu luyến chào tạm biệt vùng đất Nghệ An thân thương. Trên đường về, em thầm nhủ với lòng mình: nhất định em sẽ học thật giỏi, trở thành con ngoan trò giỏi để sau này xây dựng đất nước ngày càng tươi đẹp, xứng đáng với những gì Bác đã hy sinh vì dân tộc.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên - mẫu 7

“Quê hương là chùm khế ngọt…”. Mỗi lần nghe câu hát ấy, lòng em lại xao xuyến nhớ về chuyến thăm quê Bác – Khu di tích Kim Liên cùng bố mẹ cách đây không lâu. Đó thực sự là một hành trình ý nghĩa, để lại trong em những ấn tượng khó phai mờ.

Đến với Kim Liên, điều đầu tiên khiến em choáng ngợp là không gian văn hóa xanh mát và vô cùng yên tĩnh. Cả khu di tích như một làng quê thu nhỏ với những mái nhà tranh lợp rêu phong, những hàng cau cao vút, những lũy tre trúc rì rào trong gió. Dẫn lối vào khu di tích là con đường rải sỏi đỏ, hai bên là hàng dâm bụt đỏ rực. Bố em nói: “Con đường này năm xưa Bác Hồ vẫn thường đi dạo mỗi sớm mai”.

Chúng em ghé thăm nhà của cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc. Đây là ngôi nhà nhỏ năm gian, vách nứa, mái tranh. Trong nhà, mọi vật dụng đều mang dấu ấn của một thời xa xưa: chiếc giường tre, bộ mâm ghế, chiếc rương gỗ… Em chạm tay vào từng hiện vật mà lòng xúc động lạ thường. Hình dung ra một cậu bé Nguyễn Sinh Cung ngày ấy đã từng chạy nhảy, học tập và nuôi dưỡng ước mơ trong chính căn nhà đơn sơ này.

Sau đó, gia đình em di chuyển đến thăm khu lưu niệm về thời niên thiếu của Bác. Em đặc biệt chú ý đến cây đa cổ thụ nằm bên bờ ao. Gốc đa to lớn, tán lá xum xuê tỏa bóng mát cả một vùng. Nghe thuyết minh viên kể, Bác thường ngồi dưới gốc đa này cùng các bạn chăn trâu, thả diều. Em như thấy hiện ra trước mắt hình ảnh cậu bé Cung hồn nhiên, thông minh.

Kết thúc chuyến đi, em đứng trước nhà tưởng niệm Bác, lòng trào dâng niềm biết ơn vô hạn. Khói hương thơm nhẹ tỏa, lòng em lắng đọng. Chuyến tham quan đã giúp em hiểu hơn về cuộc đời và sự nghiệp cách mạng vĩ đại của Bác, đồng thời thêm yêu quê hương, đất nước mình. Em sẽ luôn ghi nhớ những bài học quý giá từ chuyến đi này.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên - mẫu 8

Ngày 19 tháng 5 vừa qua, nhân kỉ niệm ngày sinh nhật Bác, em đã có một chuyến đi vô cùng ý nghĩa cùng bố mẹ: về thăm Khu di tích Kim Liên – nơi lưu giữ những kỉ vật và hình ảnh về tuổi thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Một ngày mới bắt đầu trên mảnh đất Nghệ An với làn gió mát rượi. Khu di tích hiện ra trước mắt em với cổng tam quan uy nghi và dòng chữ đỏ “Khu di tích Kim Liên” nổi bật. Không gian bên trong rộng lớn, trầm mặc và trang nghiêm. Những hàng cây xanh tỏa bóng mát, những lối đi uốn lượn dưới tán lá.

Điểm dừng chân đầu tiên là khu nhà của cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc. Căn nhà nhỏ được giữ gìn nguyên vẹn, từ kiến trúc đến nội thất. Em bước vào trong, lòng tự nhiên trở nên thành kính, nhẹ nhàng. Mỗi đồ vật trưng bày ở đây đều gợi nhắc về một thời gian khó nhưng đầy ắp tình thương của gia đình Bác. Mẹ em chỉ vào chiếc võng mây và kể: “Ngày còn bé, Bác hay nằm võng này để mẹ ru ngủ”. Em lặng nghe, lòng ấm áp lạ thường.

Tiếp đó, chúng em thắp hương tại đền thờ Bác. Trong không gian khói hương linh thiêng, em cúi đầu tưởng nhớ công ơn của Người – vị lãnh tụ vĩ đại đã hy sinh cả cuộc đời vì nền độc lập tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân. Từ sâu thẳm trái tim, em nguyện sẽ sống, học tập và rèn luyện theo tấm gương đạo đức sáng ngời của Bác.

Buổi trưa, gia đình em nghỉ chân dưới bóng cây đa cổ thụ trước khi ra về. Nhìn ngắm tất cả một lần cuối, em thầm cảm ơn bố mẹ đã cho em có cơ hội được đến nơi Bác đã từng sống. Chuyến đi đã khắc sâu trong em lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý chí phấn đấu vươn lên trong học tập.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên - mẫu 9

Kì nghỉ hè vừa rồi, em đã cùng bố mẹ thực hiện chuyến hành hương về với “đất Tổ phương Nam” – Khu di tích Kim Liên. Hành trình về nơi Bác đã sinh ra và lớn lên đã để lại trong em nhiều cảm xúc và những câu chuyện thật đặc biệt.

Điều đặc biệt đầu tiên là con đường vào làng Sen. Không ồn ào xe cộ, con đường làng nhỏ chỉ vừa đủ hai người đi xe máy, hai bên là những cánh đồng lúa chín vàng ươm. Bố em vừa lái xe vừa say sưa kể chuyện: “Ngày xưa, Bác Hồ cũng đã từng lội bộ trên những con đường đất đỏ này để đến lớp học thầy giáo Vương Thúc Quý”.

Khi đến thăm nhà của Bác, em vô cùng bất ngờ vì sự nhỏ bé, đơn sơ của nó. Một ngôi nhà tranh ba gian, vách đất, mái rạ. Trong nhà chỉ có vài vật dụng thông thường. Em chợt nghĩ: một vị lãnh tụ vĩ đại đã sống một tuổi thơ thật bình dị. Có lẽ chính những tháng ngày gian khổ ấy đã tôi rèn cho Bác ý chí và nghị lực phi thường.

Một chi tiết khiến em nhớ mãi là chiếc chõng tre trong nhà cụ Phó bảng. Bố em bảo đó là chiếc chõng mà Bác thường ngồi học bài. Nó đã cũ, trơn bóng bởi thời gian. Em đặt tay lên chiếc chõng, tưởng tượng ra hình ảnh cậu bé Nguyễn Sinh Cung chăm chỉ học tập dưới ánh đèn dầu leo lét. Lòng em dâng lên niềm cảm phục vô hạn.

Cuối cùng, em đến thăm bảo tàng, nơi lưu giữ rất nhiều tư liệu quý. Em dừng lại rất lâu trước bức thư Bác gửi học sinh nhân ngày khai trường đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Những dòng chữ như thấm sâu vào tâm trí em: “Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không… chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu”.

Rời Kim Liên, lòng em mang theo nhiều suy tư. Chuyến đi đã cho em hiểu sâu sắc hơn về cuộc đời và sự nghiệp của Bác, về những hi sinh thầm lặng mà Người đã trải qua. Em hứa với bố mẹ và tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng hơn nữa trong học tập để không phụ sự kì vọng của gia đình và thầy cô.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Khu di tích Kim Liên - mẫu 10

“Bố ơi, bao giờ chúng ta được về quê Bác hả bố?”. Câu hỏi ấy em đã hỏi bố rất nhiều lần. Và cuối cùng, ước mơ ấy đã thành hiện thực. Vào một ngày cuối tháng 6, gia đình em chính thức lên đường tham quan Khu di tích Kim Liên.

Trên xe, em như một con chim non, mắt chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Mẹ cười bảo: “Con cứ bình tĩnh, sắp đến nơi rồi”. Khi xe dừng lại trước cổng di tích, em vội vã bước xuống, hít một hơi thật sâu. Không khí trong lành, mát mẻ khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Chúng em bắt đầu chuyến tham quan. Bố em đóng vai trò là “hướng dẫn viên” khi kể cho em nghe về từng địa điểm. Đầu tiên, chúng em đến thăm nhà cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc. Bố chỉ vào ngôi nhà và nói: “Đây là nơi Bác sống từ năm 5 đến 10 tuổi. Bác đã sống ở đây với ông bà và cha mẹ”. Em chăm chú lắng nghe, mắt nhìn vào những đồ vật giản dị mà thiêng liêng.

Sau đó, mẹ dắt em ra thăm giếng nước cổ. Mẹ kể: “Ngày xưa, bà ngoại của Bác thường ra đây gánh nước. Bà Hoàng Thị Loan – thân sinh của Bác – cũng thường ra đây giặt giũ”. Em sờ tay vào thành giếng đã rêu phong, lòng bỗng thấy xúc động. Em hỏi mẹ: “Mẹ ơi, sao mẹ biết nhiều chuyện về Bác thế?”. Mẹ cười hiền: “Mẹ học qua sách vở và qua các chuyến đi như thế này đấy con ạ!”.

Điểm cuối cùng trong chuyến hành trình là vào viếng đền thờ Bác. Không gian trong đền thật tĩnh lặng. Em cùng bố mẹ thắp nén hương thơm, thành kính cúi đầu. Bố em khẽ nói: “Con hãy hứa với Bác sẽ học thật giỏi, trở thành người có ích cho xã hội, con nhé!”. Em gật đầu thật mạnh, lòng tràn đầy quyết tâm.

Chuyến đi kết thúc, em ôm chầm lấy bố mẹ và cảm ơn vì đã cho em có một kỉ niệm thật đẹp. Em sẽ không bao giờ quên những bài học ý nghĩa từ chuyến tham quan này.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 8 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 8Những bài văn hay lớp 8 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 sách mới các môn học