10+ Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch (điểm cao)

Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch

a. Mở bài:

- Giới thiệu chung về chuyến đi (thời gian, địa điểm, thành phần tham gia)

- Lý do có chuyến đi (do nhà trường tổ chức, gia đình, dịp đặc biệt...)

- Cảm xúc ban đầu trước chuyến đi.

b. Thân bài:

- Chuẩn bị cho chuyến đi.

+ Sự chuẩn bị về trang phục, đồ dùng cần thiết.

+ Tâm trạng háo hức, hồi hộp trước đêm lên đường.

- Hành trình đến Lăng Bác.

+ Cảnh vật trên đường đi.

+ Không khí trang nghiêm khi đến gần quảng trường Ba Đình.

Quảng cáo

- Tham quan Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh.

- Quang cảnh bên ngoài Lăng: quảng trường rộng lớn, hàng tre xanh, dòng người xếp hàng.

- Cảm xúc khi bước vào Lăng: không khí thiêng liêng, yên tĩnh.

- Hình ảnh Bác Hồ nằm đó: giấc ngủ bình yên, thanh thản.

- Suy nghĩ và cảm xúc khi nhìn thấy Bác.

- Tham quan Khu di tích Phủ Chủ tịch.

+ Con đường dẫn vào nhà sàn, ao cá.

+ Nhà sàn Bác ở: đơn sơ, giản dị nhưng ấm cúng.

+ Vườn cây, ao cá Bác thường chăm sóc.

+ Phòng làm việc của Bác: bàn ghế đơn sơ, giá sách.

+ Các hiện vật gắn liền với cuộc sống của Bác.

- Cảm nhận và suy nghĩ.

+ Tình cảm của nhân dân, du khách dành cho Bác.

+ Bài học về lối sống giản dị, thanh cao của Bác.

Quảng cáo

+ Lòng biết ơn, tự hào về vị lãnh tụ vĩ đại.

c. Kết bài:

- Cảm xúc khi kết thúc chuyến đi

- Những ấn tượng sâu sắc nhất

- Lời hứa, quyết tâm học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch - mẫu 1

Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có những chuyến đi để lại dấu ấn khó phai. Với tôi, chuyến tham quan Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch vào dịp hè năm lớp 7 thực sự là một trải nghiệm đáng nhớ. Đó là lần đầu tiên tôi được đến thăm nơi Bác Hồ - vị cha già kính yêu của dân tộc - yên nghỉ.

Chuyến đi được nhà trường tổ chức cho học sinh khối 7 vào một ngày cuối tháng Năm. Trước đó cả tuần, tôi đã háo hức chuẩn bị quần áo, đồ dùng. Đúng 5 giờ sáng, xe khởi hành từ trường trong không khí vui tươi, nhộn nhịp. Sau hơn một giờ di chuyển, chúng tôi có mặt tại quảng trường Ba Đình lịch sử.

Quảng cáo

Ấn tượng đầu tiên của tôi là không gian rộng lớn và trang nghiêm của quảng trường. Những hàng tre xanh rì rào trong gió, như đang thì thầm kể về vị cha già dân tộc. Dòng người từ khắp mọi miền đất nước xếp hàng trật tự, ai cũng thành kính, trang phục chỉnh tề. Chúng tôi được hướng dẫn viên nhắc nhở giữ trật tự, bỏ mũ nón trước khi vào Lăng.

Khi bước vào bên trong Lăng, không gian chìm trong ánh sáng dịu nhẹ. Không khí im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp tim mình đập. Bác nằm đó, thanh thản và hiền từ, như đang chìm trong giấc ngủ sâu sau những năm tháng dài mệt nhọc vì dân vì nước. Đôi má Bác hồng hào, đôi tay đặt nhẹ trên ngực. Khoảnh khắc ấy, nước mắt tôi tự nhiên ứa ra, không phải vì buồn mà vì một cảm xúc thiêng liêng khó tả.

Rời khỏi Lăng, chúng tôi tham quan Khu di tích Phủ Chủ tịch. Điều làm tôi xúc động nhất là nhà sàn Bác ở - một ngôi nhà gỗ đơn sơ, chỉ vỏn vẹn vài căn phòng nhỏ. Bên trong là những kỷ vật giản dị: chiếc giường cá nhân, bộ bàn ghế làm việc, chiếc tủ đựng quần áo vài bộ quần áo kaki bạc màu. Không thể tin được vị Chủ tịch nước lại sống thanh đạm đến vậy!

Ao cá Bác Hồ với những chú cá tung tăng bơi lội. Những hàng cây Bác tự tay vun trồng vẫn xanh tốt quanh năm. Tôi cứ ngỡ như Bác vẫn còn đó, vẫn đang đi dạo trong vườn, ngồi đọc báo dưới gốc cây, cho cá ăn mỗi chiều.

Tham quan Bảo tàng Hồ Chí Minh, tôi hiểu thêm về cuộc đời hoạt động cách mạng đầy gian khổ nhưng vô cùng cao đẹp của Bác. Những bức ảnh đen trắng, những lá thư viết tay, những vật dụng hàng ngày... tất cả đều kể lại một câu chuyện cảm động về con người vĩ đại này.

Kết thúc chuyến đi, tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn. Tôi hiểu rằng, hạnh phúc không nằm ở vật chất xa hoa mà ở tấm lòng yêu thương con người, ở sự cống hiến cho đất nước. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ học tập chăm chỉ, sống tốt hơn để xứng đáng với những hy sinh của Bác và các thế hệ cha anh đi trước.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch - mẫu 2

Kỳ nghỉ hè năm ngoái là một kỳ nghỉ đặc biệt với tôi. Không phải vì được đi biển hay đi chơi công viên giải trí, mà vì tôi đã có một chuyến đi vô cùng ý nghĩa cùng gia đình - chuyến thăm Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch tại thủ đô Hà Nội. Chuyến đi ấy đã để lại trong tôi những cảm xúc khó quên về vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.

Hôm ấy là một ngày thứ bảy đẹp trời. Bố mẹ đưa hai chị em tôi từ Hải Dương lên Hà Nội từ sáng sớm. Xe chạy bon bon trên quốc lộ 5, lòng tôi náo nức mong chờ. Tôi đã được nghe kể rất nhiều về Lăng Bác qua sách báo, truyền hình, nhưng hôm nay mới thực sự được tận mắt chứng kiến.

Khi xe vừa đến quảng trường Ba Đình, tôi đã choáng ngợp trước không gian rộng lớn và trang nghiêm. Nắng sớm Hà Nội dịu nhẹ, những hàng tre xanh rì rào bên lăng như những người lính canh gác trung thành. Dòng người xếp hàng dài trước cửa Lăng, người già, trẻ nhỏ, khách nước ngoài, ai cũng mang một vẻ mặt thành kính, trang nghiêm.

Chờ đến lượt vào Lăng, lòng tôi hồi hộp khó tả. Khi bước vào bên trong, không gian tĩnh lặng đến lạ thường. Ánh sáng dịu nhẹ, mát mẻ. Tôi nín thở nhìn lên. Kia rồi! Bác Hồ đang nằm đó, hiền từ như đang ngủ. Ánh sáng hắt lên gương mặt Bác thật thanh thản. Đôi má Bác hồng hào, chòm râu bạc phơ. Tôi bỗng thấy cay cay nơi sống mũi. Bao nhiêu câu chuyện về Bác, bao nhiêu bài học về Bác bỗng ùa về trong tôi.

Ra khỏi Lăng, chúng tôi đi thăm Khu di tích Phủ Chủ tịch. Điều khiến tôi xúc động nhất là ngôi nhà sàn đơn sơ của Bác. Chỉ là một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn, nằm khiêm tốn dưới bóng cây. Bên trong nhà, đồ đạc đơn giản: chiếc giường cá nhân nhỏ, bộ bàn ghế làm việc cũ kỹ, vài bộ quần áo ka ki treo trong tủ. Tôi không khỏi ngỡ ngàng. Một vị Chủ tịch nước mà sống giản dị đến thế sao? Cuộc sống của Bác khiêm tốn hơn rất nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.

Bố tôi kể: "Bác sống như vậy đấy con ạ. Bác thương dân, thương nước, không muốn mình được hưởng bất cứ điều gì riêng tư xa hoa". Nghe bố nói, tôi càng thêm kính trọng và yêu quý Bác.

Tiếp đó, chúng tôi ghé thăm ao cá Bác Hồ. Những chú cá chép, cá rô phi tung tăng bơi lội trong làn nước xanh. Bố bảo, ngày xưa Bác thường ngồi đây cho cá ăn sau những giờ làm việc căng thẳng. Tôi thử tưởng tượng hình ảnh Bác ngồi đó, nét mặt thư thái, nhìn đàn cá bơi lội mà lòng thấy bình yên lạ.

Buổi tham quan kết thúc khi trời đã xế chiều. Chúng tôi ra về mà lòng lưu luyến. Trước khi lên xe, tôi ngoái lại nhìn Lăng Bác lần cuối. Ánh hoàng hôn phủ lên quảng trường một màu vàng nhạt, hàng tre đung đưa trong gió như vẫy tay chào tạm biệt.

Chuyến đi thăm Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch đã cho tôi bài học quý giá về lòng yêu nước, về sự giản dị và cao thượng. Bác Hồ không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là tấm gương sáng về đạo đức, lối sống cho mọi thế hệ người Việt Nam. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng học tập tốt, rèn luyện đạo đức thật tốt để trở thành con ngoan trò giỏi, xứng đáng với tình yêu thương mà Bác dành cho thiếu nhi.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch - mẫu 3

Trong suốt những năm tháng tuổi thơ, hình ảnh Bác Hồ luôn hiện lên trong tôi qua những trang sách, qua những bài hát, qua lời kể của ông bà. Nhưng có lẽ, chưa bao giờ tôi cảm nhận được sự gần gũi và thiêng liêng ấy cho đến chuyến tham quan Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch cùng lớp học vừa qua. Đó là một ngày không thể nào quên.

Chuyến đi được tổ chức vào một ngày cuối thu, khi tiết trời Hà Nội se lạnh, bầu trời trong xanh cao vời vợi. Xe chúng tôi xuất phát từ trường lúc 6 giờ sáng. Trên xe, cô giáo chủ nhiệm kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời của Bác, về những năm tháng Bác sống và làm việc tại Phủ Chủ tịch. Không khí trong xe trầm lắng hẳn, ai cũng chăm chú lắng nghe.

Khi xe dừng trước quảng trường Ba Đình, tôi thực sự choáng ngợp trước vẻ đẹp trang nghiêm của nơi đây. Quảng trường rộng mênh mông, thảm cỏ xanh mướt trải dài. Lăng Bác sừng sững uy nghi giữa lòng thủ đô. Điều khiến tôi xúc động nhất là dòng người xếp hàng vào lăng. Họ đến từ khắp mọi miền đất nước, từ miền xuôi đến miền ngược, từ người già đến trẻ nhỏ, tất cả đều chung một tấm lòng thành kính hướng về Bác.

Chúng tôi xếp hàng nghiêm trang, di chuyển chậm rãi. Không ai bảo ai, mọi người đều im lặng. Khi bước qua cánh cửa Lăng, một cảm giác thiêng liêng bao trùm lấy tôi. Ánh sáng vàng dịu nhẹ, không khí mát lạnh. Và kia, Bác đang nằm đó. Gương mặt Bác thanh thản, hiền từ. Đôi tay gầy guộc đặt nhẹ trên ngực. Tôi cố nín thở để không phát ra tiếng động, cố ghi nhớ từng chi tiết trên gương mặt Bác. Nước mắt tôi lặng lẽ rơi. Tôi chợt nghĩ, giá như Bác còn sống, Bác sẽ vui biết mấy khi thấy các cháu thiếu nhi đến thăm Bác.

Ra khỏi Lăng, tôi vẫn còn bâng khuâng, xúc động. Cô giáo dẫn chúng tôi sang thăm Khu di tích Phủ Chủ tịch. Điều làm tôi ngạc nhiên nhất là sự giản dị đến không ngờ của nơi Bác từng sống và làm việc. Nhà sàn của Bác chỉ là một ngôi nhà gỗ nhỏ, nâng cao trên những cây cột. Căn phòng làm việc chỉ vỏn vẹn một chiếc bàn, một chiếc ghế, một chiếc giá sách nhỏ. Phòng ngủ cũng chỉ có chiếc giường đơn, chiếc quạt nan và vài vật dụng thiết yếu.

Tôi cứ nghĩ, một vị lãnh tụ của cả dân tộc sẽ sống trong những căn phòng nguy nga, tráng lệ. Nhưng không, Bác sống giản dị như bao người dân thường. Sự giản dị ấy càng làm tăng thêm tình cảm kính yêu của tôi dành cho Bác.

Cuối cùng, chúng tôi thăm ao cá Bác Hồ. Những chú cá đủ màu sắc bơi lội tung tăng. Có lẽ, đây là thú vui tao nhã của Bác sau những giờ làm việc mệt nhọc. Tôi ngồi lại một lát, thả hồn theo làn nước xanh, tưởng tượng ra hình ảnh Bác ngồi đây cho cá ăn, nụ cười hiền hậu trên môi.

Chuyến đi tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc. Tôi càng hiểu và càng yêu quý Bác Hồ hơn. Bác không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là người Cha già kính yêu của dân tộc. Ra về, tôi thầm hứa với lòng mình: "Bác ơi, nhất định cháu sẽ học thật giỏi, trở thành con ngoan trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, để xứng đáng với tình yêu thương mà Bác dành cho chúng cháu".

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch - mẫu 4

Từ nhỏ, tôi đã được ông nội kể cho nghe rất nhiều câu chuyện về Bác Hồ. Ông kể bằng tất cả lòng kính yêu và tự hào. Và rồi ước mơ được một lần ra thăm Lăng Bác, được tận mắt nhìn thấy Bác đã trở thành hiện thực trong dịp hè năm ngoái, khi tôi theo đoàn từ thiện của mẹ ra Hà Nội và có dịp vào Lăng viếng Bác.

Đó là một buổi sáng đầu hè, nắng vàng rực rỡ. Mẹ và tôi có mặt ở quảng trường Ba Đình từ rất sớm. Quảng trường rộng lớn, thoáng đãng với những thảm cỏ xanh mướt. Lăng Bác uy nghi, sừng sững với dòng chữ "Chủ tịch Hồ Chí Minh" bằng đá hồng ngọc. Dòng người xếp hàng dài, trật tự. Trong dòng người ấy, có những cụ già tóc bạc phơ, có những em bé còn rất nhỏ, có cả những du khách nước ngoài.

Khi đến lượt vào lăng, lòng tôi hồi hộp lạ thường. Tôi nắm chặt tay mẹ, bước theo dòng người. Bên trong lăng, không khí trang nghiêm, tĩnh mịch. Ánh sáng vàng dịu nhẹ. Tôi nín thở nhìn lên. Kìa Bác! Bác đang nằm đó, hiền từ như đang ngủ. Gương mặt Bác thật thanh thản, đôi má hồng hào, chòm râu bạc trắng. Bác mặc bộ quần áo kaki giản dị, đôi tay đặt nhẹ trên bụng.

Khoảnh khắc ấy, tôi bật khóc. Nước mắt cứ thế lăn dài trên má. Tôi nhớ lại những câu chuyện ông kể, những bài hát về Bác, những vần thơ: "Bác ơi tim Bác mênh mông thế/ Ôm cả non sông mọi kiếp người". Bác đã dành cả cuộc đời cho dân tộc, cho đất nước. Vậy mà bây giờ, Bác nằm đây, yên nghỉ giữa lòng thủ đô.

Ra khỏi Lăng, tôi vẫn còn xúc động. Mẹ dắt tôi đi thăm Khu di tích Phủ Chủ tịch. Chúng tôi đến thăm nhà sàn Bác ở. Một ngôi nhà nhỏ, đơn sơ, nằm khiêm tốn dưới bóng mát của những hàng cây. Bước vào nhà, tôi thấy chiếc bàn làm việc nhỏ, chiếc ghế mây cũ, chiếc giường cá nhân với tấm chăn đơn sơ. Tất cả đều giản dị đến không ngờ.

Mẹ tôi kể: "Ngày xưa, Bác sống và làm việc ở đây. Bác từ chối ở trong tòa nhà Phủ Toàn quyền cũ, vì Bác bảo để làm nơi đón tiếp khách, còn Bác chỉ cần một nơi ở đơn sơ, thoáng mát là đủ". Tôi càng thêm kính phục Bác. Một con người vĩ đại nhưng lại sống khiêm nhường, giản dị đến thế.

Chúng tôi còn ghé thăm ao cá Bác Hồ, nơi Bác thường cho cá ăn sau những giờ làm việc căng thẳng. Những chú cá đủ màu sắc bơi lội tung tăng trong làn nước xanh trong. Tôi ngồi lại một lúc, ngắm nhìn đàn cá, lòng bỗng thấy bình yên lạ.

Chuyến thăm Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch đã cho tôi những cảm xúc khó quên. Tôi yêu Bác, tự hào về Bác và thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để trở thành người có ích cho xã hội, noi gương Bác Hồ vĩ đại. Ra về, tôi ngoái nhìn Lăng Bác lần cuối, trong lòng ngân lên câu hát: "Bác Hồ đó, chiếc áo nâu giản dị/ Màu quê hương bền bỉ đậm đà..."

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch - mẫu 5

"Có ai biết được Lăng Người trong đến thế/ Lại trắng trong và ấm lạnh hai hàng tường/ Có ai biết được đời Người đơn giản/ Nhưng con đường Người đi không một bóng người thường". Những vần thơ ấy cứ văng vẳng trong tôi suốt chuyến tham quan Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch vừa qua. Chuyến đi đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ sâu sắc, đặc biệt là bài học về sự giản dị cao quý.

Sáng hôm ấy, chúng tôi có mặt tại quảng trường Ba Đình từ sớm. Tiết trời mùa thu Hà Nội thật đẹp, se se lạnh, bầu trời cao xanh. Quảng trường rộng lớn, trang nghiêm với lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió. Lăng Bác hiện ra uy nghi mà gần gũi, với hàng tre xanh bao quanh.

Xếp hàng chờ đến lượt vào lăng, tôi quan sát mọi người xung quanh. Có những đoàn khách từ miền Nam ra, những bác nông dân chân lấm tay bùn, những em nhỏ trong bộ quần áo mới tinh, tất cả đều hướng về phía Lăng với ánh mắt thành kính. Không ai bảo ai, mọi người đều giữ trật tự, xếp hàng ngay ngắn.

Khi bước vào bên trong Lăng, tôi cảm nhận được không khí thiêng liêng bao trùm. Từng bước chân nhẹ nhàng, từng ánh mắt hướng về phía Bác. Và kia rồi, Bác đang nằm đó, hiền từ như đang ngủ sau một ngày dài làm việc mệt nhọc. Tôi nhìn thật lâu, thật kỹ gương mặt Bác, chòm râu Bác, đôi tay Bác. Lòng tôi trào dâng niềm xúc động khó tả.

Rời Lăng, tôi vẫn còn lưu luyến. Đoàn chúng tôi tiếp tục tham quan Khu di tích Phủ Chủ tịch. Chúng tôi được nghe thuyết minh về cuộc đời và sự nghiệp của Bác, về những năm tháng Bác sống và làm việc tại đây. Điều khiến tôi ấn tượng nhất là ngôi nhà sàn Bác ở.

Ngôi nhà nhỏ nhắn, nằm khiêm tốn dưới bóng cây. Cầu thang gỗ dẫn lên nhà với những bậc thang đã mòn theo năm tháng. Bên trong nhà, đồ đạc vô cùng đơn giản. Tầng trên là nơi ở và làm việc của Bác với hai gian: gian làm việc và gian ngủ. Gian làm việc chỉ có một chiếc bàn, một chiếc ghế mây và một chiếc giá sách nhỏ. Gian ngủ cũng chỉ có chiếc giường đơn, chiếc chiếu hoa và chiếc quạt nan. Tầng dưới để trống, là nơi Bác tiếp khách và họp bàn công việc.

Đứng trước ngôi nhà ấy, tôi không khỏi ngỡ ngàng. Một vị Chủ tịch nước, một vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, người mà cả thế giới ngưỡng mộ lại sống giản dị đến vậy. Tôi chợt nhớ đến câu nói của Bác: "Mình là Chủ tịch nước, nhưng mình cũng là người đầy tớ của nhân dân". Bác sống giản dị vì Bác muốn được gần dân, hiểu dân và chia sẻ với những khó khăn của dân.

Sau khi thăm nhà sàn, chúng tôi ghé thăm ao cá Bác Hồ. Những chú cá bơi lội tung tăng trong làn nước xanh. Tôi ngồi lại một lúc, thả hồn theo làn nước mát, tưởng tượng ra hình ảnh Bác ngồi đây, thư thái cho cá ăn, nụ cười hiền từ trên môi. Có lẽ, những giây phút bình yên ít ỏi ấy là những giây phút quý giá nhất đối với Bác sau bao bộn bề lo toan cho đất nước.

Kết thúc chuyến đi, tôi học được bài học quý giá về sự giản dị. Giản dị không phải là nghèo hèn, mà là một lối sống cao đẹp, là biết đủ, biết hài lòng với những gì mình có để dành tâm trí cho những điều lớn lao hơn. Bác Hồ - tấm gương sáng ngời về đức tính giản dị - sẽ mãi là người thầy vĩ đại của tôi và của bao thế hệ người Việt Nam.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch - mẫu 6

Có những chuyến đi chỉ để giải trí, nhưng cũng có những chuyến đi để trưởng thành. Với tôi, chuyến tham quan Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch do nhà trường tổ chức nhân dịp kỷ niệm ngày sinh nhật Bác là một chuyến đi như thế. Đó là hành trình đưa tôi đến gần hơn với vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc, giúp tôi hiểu thêm về cuộc đời và sự nghiệp cao cả của Người.

5 giờ sáng, xe đã có mặt tại trường để đón chúng tôi lên đường. Bầu trời còn mờ sương, nhưng ai nấy đều háo hức, tươi tỉnh. Cô giáo chủ nhiệm điểm danh và nhắc nhở chúng tôi những điều cần lưu ý khi vào Lăng viếng Bác: ăn mặc chỉnh tề, giữ trật tự, không chỉ trỏ, không nói chuyện.

Sau hơn một giờ di chuyển, chúng tôi có mặt tại quảng trường Ba Đình lịch sử. Trước mắt chúng tôi là không gian rộng lớn, thoáng đãng. Lăng Bác uy nghi, sừng sững giữa lòng thủ đô, mái lăng màu nâu đỏ, xung quanh là những hàng tre xanh. Cờ đỏ sao vàng tung bay trong nắng sớm.

Dòng người xếp hàng vào lăng đã rất dài. Họ đứng im lặng, trật tự. Nhiều cụ già tóc bạc phơ, tay chống gậy, mắt hướng về phía lăng với vẻ mặt thành kính. Nhiều em nhỏ được cha mẹ dắt tay, mắt mở to nhìn ngắm mọi thứ. Có cả những đoàn khách nước ngoài với máy ảnh trên tay, ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ.

Chờ khoảng 30 phút thì đến lượt chúng tôi. Tôi bước theo dòng người, lòng hồi hộp khó tả. Khi bước qua cánh cửa kính, một không gian yên tĩnh, linh thiêng bao trùm lấy tôi. Ánh sáng vàng dịu nhẹ, không khí mát lạnh. Tôi nín thở, từng bước chân nhẹ nhàng. Và kia rồi, Bác đang nằm đó, hiền từ như đang ngủ. Tôi nhìn thật lâu, thật kỹ. Bác mặc bộ quần áo ka ki giản dị, đôi tay đặt nhẹ trên ngực, gương mặt thật thanh thản.

Tôi không thể kìm được nước mắt. Những giọt nước mắt lăn dài trên má, không phải vì đau buồn mà vì xúc động. Tôi nghĩ về cuộc đời Bác, về những hy sinh, cống hiến của Bác cho đất nước. Bác đã đi xa thật rồi, nhưng hình ảnh Bác vẫn sống mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Ra khỏi Lăng, chúng tôi thăm Khu di tích Phủ Chủ tịch. Điều làm tôi xúc động nhất là nhà sàn Bác ở. Một ngôi nhà nhỏ, đơn sơ, nằm khiêm tốn dưới bóng mát của vườn cây. Bên trong nhà, đồ đạc thật giản dị: chiếc bàn làm việc, chiếc ghế mây, chiếc giường cá nhân với chiếc chiếu hoa, vài bộ quần áo ka ki treo trong tủ. Tất cả đều toát lên một vẻ đẹp thanh cao, giản dị mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ vị lãnh tụ nào trên thế giới.

Tôi còn được thăm căn phòng làm việc của Bác trong Phủ Chủ tịch. Phòng làm việc cũng chỉ có bộ bàn ghế gỗ, chiếc bàn con để máy chữ, và những kệ sách. Trên bàn làm việc còn có chiếc kính, cây bút và những trang bản thảo. Tôi tưởng tượng ra hình ảnh Bác ngồi đây, đọc báo, viết thư, soạn thảo những văn kiện quan trọng của đất nước.

Cuối cùng, chúng tôi thăm ao cá Bác Hồ. Những chú cá đủ màu sắc bơi lội tung tăng. Có lẽ, Bác đã chọn nơi này để thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng. Tôi cũng thử cho cá ăn, nhìn những chú cá tranh nhau mồi mà thấy vui lây.

Chuyến đi kết thúc, nhưng những cảm xúc, những bài học về Bác vẫn còn mãi trong tôi. Tôi hiểu rằng, để trở thành người có ích cho xã hội, không cần phải sống xa hoa, cầu kỳ. Điều quan trọng là sống có ích, sống giản dị và biết yêu thương, sẻ chia. Tôi sẽ cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt, noi gương Bác Hồ vĩ đại, để xứng đáng là cháu ngoan Bác Hồ.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch - mẫu 7

"Tháp Mười đẹp nhất bông sen/ Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ". Câu ca dao ấy đã in sâu trong tâm trí tôi từ thuở ấu thơ. Nhưng phải đến khi có dịp ra thăm Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch, tôi mới thực sự cảm nhận được hết vẻ đẹp của con người vĩ đại ấy. Chuyến đi cùng gia đình đúng dịp 30/4 năm ngoái đã để lại trong tôi những kỷ niệm khó quên.

Hà Nội vào những ngày cuối tháng Tư, nắng vàng rực rỡ. Quảng trường Ba Đình rộng lớn như tấm thảm xanh khổng lồ trải dài trước Lăng Bác. Lăng Bác uy nghi, sừng sững với dòng chữ "Chủ tịch Hồ Chí Minh" bằng đá hồng ngọc lấp lánh trong nắng. Hai bên lăng là những hàng tre xanh thẳng tắp, như những người lính canh gác ngày đêm bên Người.

Dòng người đổ về đây rất đông. Có những đoàn khách từ miền Nam ra, những bác nông dân đội nón lá, những em bé trong trang phục mới tinh. Tất cả đều chung một tấm lòng thành kính hướng về Bác. Chúng tôi xếp hàng chờ đến lượt vào lăng. Bố tôi kể cho tôi nghe về những lần bố ra thăm Lăng Bác trước đây, về cảm xúc của bố mỗi lần được vào lăng.

Khi bước vào bên trong Lăng, tôi cảm thấy như thời gian ngừng lại. Không gian tĩnh lặng, trang nghiêm. Ánh sáng dịu nhẹ bao phủ. Tôi nín thở bước theo dòng người. Và kia, Bác đang nằm đó! Gương mặt Bác thật hiền từ, thanh thản. Đôi má Bác hồng hào, chòm râu bạc trắng. Bác mặc bộ quần áo ka ki giản dị, bàn tay đặt nhẹ trên ngực.

Tôi cố ghi nhớ từng chi tiết, từng đường nét trên gương mặt Bác. Lòng tôi trào dâng niềm xúc động. Tôi nhớ lại những câu chuyện về Bác mà ông nội thường kể: Bác yêu thương thiếu nhi như thế nào, Bác quan tâm đến mọi người ra sao. Giờ đây, được đứng trước Bác, tôi mới thực sự cảm nhận được tình yêu thương bao la ấy.

Ra khỏi Lăng, tôi vẫn còn bâng khuâng. Gia đình tôi tiếp tục tham quan Khu di tích Phủ Chủ tịch. Điều khiến tôi thích thú nhất là ngôi nhà sàn Bác ở. Ngôi nhà nhỏ nhắn, nằm khiêm tốn dưới bóng mát của vườn cây. Bố tôi giải thích: "Ngày xưa, Bác sống ở đây từ năm 1958 đến khi qua đời. Bác thích sống ở nhà sàn vì nó thoáng mát và gần gũi với thiên nhiên".

Bước lên nhà sàn, tôi ngỡ ngàng trước sự đơn sơ của nơi ở và làm việc của Bác. Một chiếc bàn làm việc nhỏ, một chiếc ghế mây, một giá sách, một chiếc giường đơn. Tất cả đều cũ kỹ, giản dị. Tôi không khỏi băn khoăn: "Bố ơi, sao Bác không ở trong dinh thự to đẹp kia?". Bố mỉm cười: "Bác thích sống giản dị con ạ. Bác bảo để ngôi nhà lớn làm nơi tiếp khách, còn Bác chỉ cần nơi ở đơn sơ thôi".

Tôi còn được thăm ao cá Bác Hồ - nơi Bác thường cho cá ăn sau những giờ làm việc. Nhìn những chú cá tung tăng bơi lội, tôi tưởng tượng ra hình ảnh Bác ngồi đây, nụ cười hiền hậu, tay thả từng nắm cơm cho đàn cá. Có lẽ, đây là một trong những thú vui tao nhã giúp Bác thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng.

Chuyến thăm Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch đã để lại trong tôi những kỷ niệm khó quên. Tôi càng thêm yêu quý và tự hào về Bác - vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, người cha già kính yêu của triệu triệu người dân Việt Nam. Tôi thầm hứa với Bác sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức thật tốt để xứng đáng là cháu ngoan Bác Hồ.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch - mẫu 8

Trong những năm học cấp hai, tôi đã tham gia nhiều chuyến đi cùng trường lớp. Nhưng có lẽ, chuyến đi để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tôi là chuyến tham quan Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch vào đầu năm học vừa rồi. Đó thực sự là một hành trình về nguồn đầy ý nghĩa, giúp tôi hiểu hơn về lịch sử dân tộc và về vị lãnh tụ kính yêu.

Xe khởi hành từ sáng sớm. Trên xe, chúng tôi được cô hướng dẫn viên giới thiệu về lịch sử Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch. Chúng tôi còn được nghe những câu chuyện cảm động về cuộc đời và sự nghiệp của Bác. Ai nấy đều chăm chú lắng nghe, không khí trong xe trầm lắng hẳn.

Khi xe dừng trước quảng trường Ba Đình, tôi thực sự choáng ngợp trước vẻ đẹp của nơi đây. Quảng trường rộng lớn, thảm cỏ xanh mướt. Lăng Bác sừng sững uy nghi với kiến trúc trang nghiêm. Trên khán đài, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió. Dòng người xếp hàng vào lăng đã rất đông. Họ đến từ khắp mọi miền đất nước, từ mọi tầng lớp xã hội, nhưng đều chung một tấm lòng thành kính.

Được xếp hàng chờ vào lăng, tôi có dịp quan sát mọi người xung quanh. Có những cụ già tóc bạc phơ, mắt mờ nhưng vẫn cố gắng đứng vững để chờ đến lượt. Có những em bé còn rất nhỏ, được cha mẹ bế trên tay, mắt mở to nhìn ngắm. Có cả những bạn trẻ mặc áo xanh tình nguyện, hướng dẫn mọi người xếp hàng. Tất cả đều tạo nên một bức tranh thật đẹp, thật xúc động.

Khi bước vào bên trong Lăng, tôi cảm nhận được không khí linh thiêng bao trùm. Từng bước chân thật nhẹ nhàng, từng hơi thở thật khẽ. Và rồi, hình ảnh Bác hiện ra trước mắt tôi. Bác nằm đó, hiền từ như đang ngủ. Gương mặt Bác thật thanh thản, như không còn vướng bận điều gì. Tôi nhìn thật lâu, thật kỹ, cố ghi nhớ từng chi tiết trên gương mặt Bác. Lòng tôi trào dâng niềm xúc động khó tả.

Ra khỏi Lăng, tôi vẫn còn bâng khuâng. Chúng tôi sang thăm Khu di tích Phủ Chủ tịch. Điều khiến tôi ấn tượng nhất là con đường dẫn vào nhà sàn Bác ở. Hai bên đường là những hàng cây xanh mát, được chăm sóc cẩn thận. Không khí trong lành, yên tĩnh, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của phố xá bên ngoài.

Nhà sàn Bác ở hiện ra trước mắt tôi. Một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn, nằm khiêm tốn dưới bóng cây. Cầu thang dẫn lên nhà đã cũ, những bậc thang đã mòn theo năm tháng. Bước vào bên trong, tôi thấy chiếc bàn làm việc nhỏ, chiếc ghế mây, chiếc giường cá nhân với tấm chăn đơn sơ. Tôi không khỏi ngỡ ngàng trước sự giản dị đến không ngờ của nơi ở và làm việc của vị lãnh tụ vĩ đại.

Tôi còn được thăm ao cá Bác Hồ, nơi Bác thường cho cá ăn. Nhìn những chú cá đủ màu sắc bơi lội tung tăng, tôi tưởng tượng ra hình ảnh Bác ngồi đây, thư thái cho cá ăn, nụ cười hiền hậu. Có lẽ, Bác đã tìm thấy niềm vui và sự bình yên từ những điều giản dị ấy.

Kết thúc chuyến đi, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Việt Nam, được biết đến Bác Hồ - vị lãnh tụ vĩ đại, người cha già kính yêu của dân tộc. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức thật tốt để trở thành người công dân có ích cho xã hội, xứng đáng với những hy sinh của Bác và các thế hệ cha anh đi trước.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch - mẫu 9

-”Tôi vẫn nhớ như in cái ngày hè oi ả ấy, cái ngày tôi được đặt chân đến thủ đô Hà Nội và thực hiện ước mơ ấp ủ bấy lâu: vào Lăng viếng Bác. Chuyến đi không chỉ đơn thuần là một cuộc hành trình khám phá mà còn là một trải nghiệm cảm xúc đặc biệt, nơi tôi đã để những giọt nước mắt đầu đời lăn dài vì xúc động.

Đoàn xe chúng tôi xuất phát từ trường lúc trời còn tờ mờ sáng. Ai cũng háo hức, mong chờ. Khi xe chạy trên đường, tôi cứ tưởng tượng mãi về Lăng Bác, về nơi Bác yên nghỉ. Trong tâm trí tôi, Bác Hồ hiện lên thật đẹp, thật vĩ đại qua những câu chuyện bà kể, qua những trang sách, qua những bài hát.

Đến quảng trường Ba Đình, ấn tượng đầu tiên của tôi là sự rộng lớn và trang nghiêm. Quảng trường mênh mông, thảm cỏ xanh mướt. Lăng Bác sừng sững uy nghi, mái lăng màu nâu trầm. Dòng người xếp hàng vào lăng dài vô tận. Họ đến từ khắp mọi miền Tổ quốc, với đủ mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp. Tất cả đều lặng lẽ, trang phục chỉnh tề, khuôn mặt thành kính.

Tôi hòa vào dòng người, chầm chậm tiến về phía Lăng. Càng đến gần, tim tôi càng đập nhanh hơn. Khi bước qua cánh cửa kính, một không gian tĩnh lặng đến lạ thường bao trùm lấy tôi. Ánh sáng vàng dịu nhẹ, không khí mát lạnh. Tôi nín thở, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm phiền giấc ngủ của Người. Và kia rồi, Bác đang nằm đó!

Bác mặc bộ quần áo ka ki giản dị, chân đi dép cao su quen thuộc. Đôi tay gầy guộc đặt nhẹ trên ngực. Gương mặt Bác thật hiền từ, thanh thản. Dưới ánh sáng dịu nhẹ, làn da Bác hồng hào, chòm râu bạc trắng như cước. Tôi nhìn Bác, không chớp mắt. Tôi muốn ghi nhớ thật kỹ từng đường nét trên gương mặt Người.

Và rồi, nước mắt tôi tự nhiên trào ra. Tôi không kìm được. Những giọt nước mắt lăn dài trên má. Tôi nhớ đến những câu chuyện bà kể về thời kỳ kháng chiến gian khổ, về tình thương bao la của Bác dành cho đồng bào, cho thiếu nhi. Tôi nhớ đến bài thơ "Đêm nay Bác không ngủ" mà cô giáo đã dạy. Tôi nhớ đến hình ảnh Bác trong những thước phim tư liệu, với dáng đi thoăn thoắt, với nụ cười hiền hậu.

Ra khỏi Lăng, tôi vẫn còn xúc động. Cô giáo dẫn chúng tôi sang thăm Khu di tích Phủ Chủ tịch. Tôi bước theo đoàn mà lòng vẫn còn nghĩ về Bác. Cho đến khi đứng trước nhà sàn của Bác, tôi mới thực sự bừng tỉnh.

Ngôi nhà sàn nhỏ bé, đơn sơ nằm khiêm tốn dưới bóng cây. Cầu thang gỗ đã cũ, những bậc thang mòn theo năm tháng. Bước vào bên trong, tôi thấy chiếc bàn làm việc nhỏ, chiếc ghế mây, chiếc giường đơn với chiếc chiếu hoa. Tất cả đều giản dị đến không ngờ. Tôi chợt nghĩ, nếu không biết trước, hẳn tôi sẽ nghĩ đây là nhà của một cán bộ bình thường, chứ không phải là nơi ở của vị Chủ tịch nước.

Tôi hỏi cô giáo: "Cô ơi, sao Bác không ở trong ngôi nhà lớn kia?" Cô giáo mỉm cười, giải thích: "Bác thích sống giản dị con ạ. Bác từ chối ở trong Phủ Toàn quyền cũ vì cho rằng đó là nơi dành để tiếp khách, còn Bác chỉ cần một nơi ở đơn sơ thôi. Sống như vậy, Bác mới gần dân, hiểu dân".

Tôi gật gù, càng thêm kính phục Bác. Một con người vĩ đại nhưng lại sống khiêm nhường, giản dị đến thế. Thảo nào, nhân dân Việt Nam và bạn bè quốc tế lại kính yêu Bác đến vậy.

Chuyến tham quan kết thúc, nhưng những giọt nước mắt của tôi bên Lăng Bác vẫn còn nguyên giá trị. Đó là những giọt nước mắt của tình yêu thương, của lòng biết ơn, của niềm tự hào. Tôi tự nhủ, sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với tình yêu thương mà Bác dành cho thiếu nhi. Mai này lớn lên, dù làm bất cứ nghề gì, ở bất cứ nơi đâu, tôi cũng sẽ luôn nhớ về Bác, nhớ về bài học về sự giản dị và lòng yêu thương con người.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch - mẫu 10

"Nơi Bác nằm có làn hoa dâng tháng ngày/ Có hàng tre xanh bát ngát nơi đây/ Có tiếng chim vui hót trên vòm cây/ Và có hàng người xếp hàng vào lăng viếng Bác". Những câu hát ấy vẫn còn văng vẳng trong tâm trí tôi sau chuyến tham quan Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch vừa qua. Đó thực sự là một chuyến đi để lại nhiều ấn tượng khó phai trong lòng một cậu học sinh lớp 8 như tôi.

Hà Nội vào những ngày đầu đông, trời se se lạnh. Quảng trường Ba Đình mờ trong sương sớm, đẹp như một bức tranh thủy mặc. Lăng Bác hiện ra lồng lộng giữa không gian bao la. Tôi và các bạn trong lớp xếp hàng ngay ngắn, mắt hướng về phía Lăng với tất cả sự thành kính.

Dòng người xếp hàng vào lăng hôm ấy rất đông. Họ đến từ mọi miền Tổ quốc, từ miền xuôi đến miền ngược, từ thành thị đến nông thôn. Tôi thấy có một đoàn các cựu chiến binh mặc quân phục xanh, ngực đầy huy chương. Họ đứng nghiêm trang, mắt hướng về Lăng. Tôi thấy có các bà, các mẹ mặc áo dài truyền thống, tay cầm nén hương thơm. Tôi thấy có các em nhỏ trong bộ quần áo mới, mắt mở to nhìn ngắm.

Chờ khoảng 20 phút thì đến lượt chúng tôi. Tôi bước theo dòng người, lòng hồi hộp khó tả. Bước qua cánh cửa Lăng, một không gian yên tĩnh, linh thiêng bao trùm lấy tôi. Ánh sáng vàng dịu nhẹ, không khí mát lạnh. Tôi nín thở, từng bước chân thật nhẹ nhàng. Và kia rồi, Bác đang nằm đó!

Bác mặc bộ quần áo ka ki giản dị, chân đi đôi dép cao su quen thuộc. Đôi tay Bác đặt nhẹ trên ngực. Gương mặt Bác thật thanh thản, hiền từ. Dưới ánh sáng dịu nhẹ, làn da Bác hồng hào, chòm râu bạc trắng. Tôi nhìn Bác thật lâu, cố ghi nhớ từng chi tiết, từng đường nét. Lòng tôi trào dâng niềm xúc động khó tả. Tôi thấy cay cay nơi sống mũi, nhưng cố kìm nén.

Ra khỏi Lăng, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cô giáo dẫn chúng tôi sang thăm Khu di tích Phủ Chủ tịch. Điều khiến tôi ấn tượng nhất là con đường dẫn vào nhà sàn Bác ở. Con đường rợp bóng cây xanh, yên tĩnh và thanh bình. Hai bên đường là những hàng cây được chăm sóc cẩn thận. Có lẽ, ngày xưa Bác vẫn thường đi dạo trên con đường này.

Nhà sàn Bác ở hiện ra trước mắt tôi. Một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn, nằm khiêm tốn dưới bóng cây. Cầu thang dẫn lên nhà đã cũ, những bậc thang mòn theo năm tháng. Tôi bước lên cầu thang, lòng bồi hồi. Bước vào bên trong, tôi thấy chiếc bàn làm việc nhỏ, chiếc ghế mây, chiếc giường cá nhân với tấm chăn đơn sơ. Trên bàn còn có chiếc kính, cây bút và những trang bản thảo. Tôi tưởng tượng ra hình ảnh Bác ngồi đây, đọc báo, viết thư, soạn thảo những văn kiện quan trọng.

Tôi còn được thăm ao cá Bác Hồ. Ao cá không lớn, nhưng nước trong xanh. Những chú cá đủ màu sắc tung tăng bơi lội. Có lẽ, Bác đã chọn nơi này để thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng. Tôi thử cho cá ăn, nhìn những chú cá tranh nhau mồi mà thấy vui lây.

Kết thúc buổi tham quan, chúng tôi tập trung tại quảng trường Ba Đình để chụp ảnh lưu niệm. Tôi đứng đó, nhìn về phía Lăng Bác, lòng trào dâng niềm tự hào. Tôi tự hào vì mình là người Việt Nam, được sinh ra trên mảnh đất có Bác Hồ - vị lãnh tụ vĩ đại, người cha già kính yêu của dân tộc.

Chuyến tham quan Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ tịch đã để lại trong tôi những ấn tượng khó phai. Tôi càng thêm yêu quý và kính trọng Bác Hồ. Tôi hiểu rằng, để có được cuộc sống hòa bình, ấm no như ngày hôm nay, Bác và các thế hệ cha anh đã phải hy sinh rất nhiều. Vì vậy, tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức thật tốt để trở thành người công dân có ích cho xã hội, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những hy sinh của Bác và các thế hệ đi trước.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 8 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 8Những bài văn hay lớp 8 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 sách mới các môn học