8+ Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa (siêu hay)

Đoạn văn nghị luận xã hội 200 chữ về bảo vệ di sản văn hóa điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những đoạn văn NLXH hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm đoạn văn hay để tham khảo từ đó viết văn NLXH hay hơn.

8+ Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa (siêu hay)

Quảng cáo

Dàn ý Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa

1. Mở đoạn

- Dẫn dắt bằng một nhận định/ý kiến có giá trị về di sản văn hóa (có thể trích dẫn ý kiến của lãnh đạo, danh nhân, hoặc khái quát vấn đề).

- Khẳng định: bảo vệ di sản văn hóa là nhiệm vụ quan trọng, gắn với việc giữ gìn bản sắc dân tộc.

2. Thân đoạn

- Giải thích

+ Di sản văn hóa là những giá trị vật chất và tinh thần có ý nghĩa lịch sử, văn hóa, khoa học, được truyền lại qua nhiều thế hệ.

+ Di sản gồm:

Di sản vật thể (di tích, danh lam thắng cảnh, cổ vật…)

Di sản phi vật thể (lễ hội, phong tục, tập quán, tri thức dân gian…).

- Vai trò, ý nghĩa

+ Di sản là tinh hoa văn hóa, là cội nguồn bản sắc dân tộc.

+ Góp phần khẳng định vị thế quốc gia, giáo dục truyền thống, lòng tự hào dân tộc.

- Thực trạng - phản đề

+ Một bộ phận người dân còn thờ ơ, thiếu ý thức, làm xâm hại hoặc phá hoại di sản.

+ Những hành vi này đáng phê phán vì làm mai một giá trị văn hóa dân tộc.

Quảng cáo

- Giải pháp - trách nhiệm

+ Mỗi cá nhân, đặc biệt là thế hệ trẻ cần nâng cao nhận thức, trân trọng và bảo vệ di sản.

+ Nhà nước cần có chính sách bảo tồn, quản lý và xử phạt nghiêm minh.

3. Kết đoạn

- Khẳng định: bảo vệ di sản văn hóa là bảo vệ cội nguồn, bản sắc và tương lai dân tộc.

- Kêu gọi ý thức, hành động thiết thực từ mỗi người.

Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa - mẫu 1

Tại hội nghị UNESCO về bảo vệ di sản văn hóa, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc từng khẳng định: “Đánh mất di sản, dù chỉ là một phần, cũng chính là đánh mất bản sắc của dân tộc”. Di sản văn hóa là kết tinh những giá trị vật chất và tinh thần được cha ông gìn giữ, truyền lại qua nhiều thế hệ, bao gồm cả di sản vật thể và phi vật thể. Đó là những di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh, lễ hội, tập quán, tri thức dân gian mang giá trị lịch sử, văn hóa và khoa học sâu sắc. Di sản văn hóa không chỉ phản ánh truyền thống dựng nước, giữ nước của dân tộc mà còn thể hiện bản sắc riêng, làm nên vị thế Việt Nam trong cộng đồng thế giới. Tuy nhiên, hiện nay vẫn còn không ít người thờ ơ, thậm chí xâm hại, làm biến dạng các di sản vì lợi ích cá nhân hay thiếu ý thức. Điều đó đáng bị phê phán. Giữ gìn và bảo vệ di sản văn hóa là trách nhiệm chung của toàn xã hội, đặc biệt là thế hệ trẻ. Mỗi người cần nâng cao hiểu biết, trân trọng giá trị di sản và hành động thiết thực để bảo tồn, phát huy những giá trị quý báu ấy. Bảo vệ di sản hôm nay chính là giữ gìn cội nguồn và tương lai của dân tộc mai sau.

Quảng cáo

8+ Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa (siêu hay)

Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa - mẫu 2

Mỗi một dân tộc trên thế giới đều có một quá trình lịch sử của riêng mình. Đó là quá trình xây dựng và hình thành các truyền thống văn hoá tốt đẹp, tạo dựng sức mạnh xây dựng và bảo vệ đất nước. Trong dòng chảy lịch sử ấy, di sản văn hoá chính là những giá trị vật chất và tinh thần quý báu do cha ông để lại, phản ánh đời sốngvà bản sắc của dân tộc. Di sản có thể là làn điệu dân ca, lễ hội truyền thống hay những công trình kiến trúc mang dấu ấn thời gian. Giữ gìn di sản văn hoá không chỉ thể hiện lòng yêu nước mà còn là cách bảo vệ nền tảng tinh thần của dân tộc. Mất đi di sản cũng đồng nghĩa với việc đánh mất cội nguồn và bản sắc văn hoá. Trong thời gian vừa qua, việc giữ gìn các di sản văn hóa rất được nhà nước quan tâm, thể hiện qua các chính sách bảo tồn và tu bổ như chùa Một Cột, quần thể di tích Cố đô Huế hay khu di tích Tây Sơn ở Bình Định. Những di sản ấy là minh chứng sống động cho lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam. Tuy nhiên, vẫn còn những hành vi thiếu ý thức làm tổn hại di sản cần bị lên án. Vì vậy, mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần nâng cao nhận thức, trân trọng và chung tay bảo vệ di sản văn hoá dân tộc để những giá trị ấy được lưu truyền bền vững.

Quảng cáo

Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa - mẫu 3

Di sản văn hóa là tài sản quý báu của mỗi dân tộc, phản ánh lịch sử, đời sống tinh thần và trình độ phát triển của con người qua nhiều thời đại. Đó là những giá trị vật chất và tinh thần do cha ông để lại, được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, trở thành nhân chứng sống động của lịch sử dân tộc. Tuy nhiên, trước sự tàn phá của thời gian và những hành vi thiếu ý thức, nhiều di sản văn hóa đang bị xuống cấp, thậm chí đứng trước nguy cơ biến mất vĩnh viễn. Một khi di sản bị hủy hoại, những giá trị ấy sẽ không thể phục hồi nguyên vẹn. Vì vậy, bảo vệ di sản văn hóa là nhiệm vụ cấp thiết của toàn xã hội. Bên cạnh các chính sách bảo tồn của Nhà nước, mỗi cá nhân, đặc biệt là học sinh, cần nâng cao ý thức trách nhiệm: trân trọng di sản, không xâm hại, không phá hoại và tích cực tuyên truyền bảo vệ di sản. Giữ gìn di sản văn hóa chính là giữ gìn cội nguồn, bản sắc và niềm tự hào của dân tộc.

Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa - mẫu 4

Việt Nam là đất nước giàu truyền thống lịch sử và bản sắc văn hóa, được bồi đắp từ công sức và sự hi sinh của bao thế hệ cha ông. Trải qua thời gian, nhiều giá trị ấy đã được công nhận là di sản văn hóa cấp quốc gia và thế giới, trở thành niềm tự hào chung của dân tộc. Vì vậy, mỗi người cần nâng cao ý thức bảo vệ di sản văn hóa. Di sản văn hóa không chỉ là những công trình, cảnh quan hay phong tục tập quán đặc sắc mà còn là dấu ấn riêng giúp Việt Nam không bị hòa lẫn với bất kỳ quốc gia nào. Bên cạnh giá trị tinh thần, di sản còn mang lại lợi ích kinh tế, góp phần phát triển du lịch và nâng cao đời sống của người dân. Tuy nhiên, trước tác động của thời gian và lối sống hiện đại, nhiều di sản đang đứng trước nguy cơ bị mai một. Trước thực tế đó, mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần có trách nhiệm bảo vệ di sản bằng những hành động thiết thực: giữ gìn cảnh quan, ứng xử văn minh và tích cực quảng bá giá trị văn hóa dân tộc. Đồng thời, cần phê phán lối sống thờ ơ, xem nhẹ bản sắc truyền thống. Bảo vệ di sản văn hóa chính là gìn giữ cội nguồn và góp phần xây dựng một Việt Nam bền vững trong tương lai.

Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa - mẫu 5

Trong quá trình dựng nước và giữ nước, bên cạnh việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, mỗi quốc gia đều cần đặc biệt coi trọng việc gìn giữ di sản văn hóa. Di sản văn hóa là những giá trị vật chất và tinh thần được hình thành, bồi đắp qua nhiều thế hệ, phản ánh bản sắc riêng và làm nên sức sống bền bỉ của dân tộc Việt Nam, từ các công trình lịch sử đến phong tục, truyền thống tốt đẹp. Di sản văn hóa có ý nghĩa quan trọng bởi đó chính là “hồn cốt” giúp khẳng định sự tồn tại và vị thế của một quốc gia trong cộng đồng thế giới. Từ xa xưa, cha ông ta đã đề cao vai trò của văn hiến, phong tục tập quán trong việc bảo vệ đất nước. Ngày nay, trong bối cảnh hội nhập quốc tế, nhiều giá trị văn hóa truyền thống đang đứng trước nguy cơ bị mai một khi một bộ phận giới trẻ thờ ơ, chạy theo lối sống lai căng, sính ngoại. Vì vậy, bảo vệ di sản văn hóa là trách nhiệm của mỗi cá nhân, đặc biệt là thế hệ trẻ. Chúng ta cần trân trọng truyền thống, giữ gìn bản sắc dân tộc trong lời nói, hành động và tích cực quảng bá những giá trị văn hóa Việt Nam. Bảo vệ di sản văn hóa chính là bảo vệ cội nguồn và tương lai của đất nước.

Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa - mẫu 6

Có những thứ khi mất đi, con người có thể tạo lại, nhưng di sản văn hóa thì không. Một công trình cổ, một làn điệu dân gian hay một nghi lễ truyền thống, nếu bị phá vỡ hay lãng quên, sẽ vĩnh viễn không thể trở về nguyên vẹn như ban đầu. Chính vì thế, bảo vệ di sản văn hóa không chỉ là giữ lại cái cũ, mà là giữ lấy ký ức chung của một dân tộc. Thực tế cho thấy, nhiều di sản đang bị xâm hại bởi sự thiếu hiểu biết và ý thức. Không ít du khách vô tư khắc tên lên bia đá, trèo lên hiện vật cổ hay thương mại hóa lễ hội truyền thống một cách phản cảm. Trong khi đó, những nỗ lực bảo tồn như việc trùng tu phố cổ Hội An theo nguyên tắc “bảo tồn sống” đã chứng minh rằng di sản vẫn có thể tồn tại song song với phát triển nếu được bảo vệ đúng cách. Bảo vệ di sản văn hóa vì thế không phải là nhiệm vụ của riêng ngành văn hóa hay cơ quan quản lý, mà là trách nhiệm của từng công dân. Khi mỗi người biết ứng xử văn minh với di sản, chúng ta đang góp phần giữ cho lịch sử tiếp tục hiện diện trong đời sống hôm nay và mai sau.

Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa - mẫu 7

Di sản văn hóa chỉ thực sự được bảo vệ bền vững khi nó được đặt đúng vị trí trong nhận thức của con người. Nếu xem di sản chỉ là “điểm check-in” hay tài nguyên du lịch, việc xuống cấp và mai một là điều khó tránh khỏi. Ngược lại, khi di sản trở thành một phần của giáo dục và ý thức cộng đồng, giá trị của nó sẽ được gìn giữ lâu dài. Nhiều quốc gia đã coi giáo dục di sản là nền tảng, trong đó có Việt Nam với những chương trình đưa học sinh tham quan di tích lịch sử, bảo tàng, làng nghề truyền thống. Việc bảo tồn Nhã nhạc cung đình Huế thông qua giảng dạy, biểu diễn và truyền nghề cho thế hệ trẻ đã giúp loại hình nghệ thuật này thoát khỏi nguy cơ thất truyền. Tuy nhiên, vẫn còn những biểu hiện đáng lo ngại khi một bộ phận người trẻ thờ ơ với di sản, thiếu hiểu biết và dễ dàng làm tổn hại giá trị văn hóa chung. Vì vậy, bảo vệ di sản văn hóa cần bắt đầu từ giáo dục nhận thức, hình thành thái độ trân trọng và trách nhiệm. Khi con người hiểu rõ giá trị của di sản, việc bảo vệ sẽ trở thành hành động tự nhiên chứ không phải nghĩa vụ áp đặt.

Đoạn văn nghị luận xã hội về bảo vệ di sản văn hóa - mẫu 8

Di sản văn hóa chỉ thực sự được bảo vệ bền vững khi nó được đặt đúng vị trí trong nhận thức của con người. Nếu xem di sản chỉ là “điểm check-in” hay tài nguyên du lịch, việc xuống cấp và mai một là điều khó tránh khỏi. Ngược lại, khi di sản trở thành một phần của giáo dục và ý thức cộng đồng, giá trị của nó sẽ được gìn giữ lâu dài. Nhiều quốc gia đã coi giáo dục di sản là nền tảng, trong đó có Việt Nam với những chương trình đưa học sinh tham quan di tích lịch sử, bảo tàng, làng nghề truyền thống. Việc bảo tồn Nhã nhạc cung đình Huế thông qua giảng dạy, biểu diễn và truyền nghề cho thế hệ trẻ đã giúp loại hình nghệ thuật này thoát khỏi nguy cơ thất truyền. Tuy nhiên, vẫn còn những biểu hiện đáng lo ngại khi một bộ phận người trẻ thờ ơ với di sản, thiếu hiểu biết và dễ dàng làm tổn hại giá trị văn hóa chung. Vì vậy, bảo vệ di sản văn hóa cần bắt đầu từ giáo dục nhận thức, hình thành thái độ trân trọng và trách nhiệm. Khi con người hiểu rõ giá trị của di sản, việc bảo vệ sẽ trở thành hành động tự nhiên chứ không phải nghĩa vụ áp đặt.

Xem thêm những đoạn văn nghị luận xã hội đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 12 sách mới các môn học