10+ Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa (điểm cao)

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa

a, Mở bài: 

Hóa thân vào nhân vật mà em muốn đóng và giới thiệu câu chuyện sắp kể 

b, Thân bài:

- Sự ra đời thần kì và khác lạ của Sọ Dừa: 

+ Mẹ Sọ Dừa mang thai nhờ uống nước mưa trong sọ dừa 

+ Hình dáng kì lạ, tròn lông lốc, không tay không chân → không giống người thường 

- Mối lương duyên giữa cô út và Sọ Dừa → Sọ Dừa đỗTrạngNguyên: 

+ Được cô út đưa cơm 

+ Xin mẹ hỏi cưới con gái phú ông 

+ Phú ông thách cưới 

+ Sọ Dừa lấy được cô út 

- Biến cố bị hãm hại vợ của mình và sự đoàn tụ của vợ chồng 

c, Kết bài: 

Nêu suy nghĩ về câu chuyện vừa kể 

Quảng cáo

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa - mẫu 1

Tôi là Sọ Dừa, một đứa trẻ sinh ra với ngoại hình đặc biệt, không chân, không tay vàcóhình dạng tròn như một quả dừa. Mẹ tôi thấy tôi như vậy, cảm thấy buồn và muốn vứt bỏ tôi.Nhưng tôi cất tiếng cầu xin mẹ giữ lại mình vì mình là con người. Nghe điều này, mẹ đã thương cảm và quyết định giữ lại tôi, nuôi dưỡng tôi lớn lên. 

Khi tôi trưởng thành, tôi nghe mẹ than phiền rằng tôi chẳng thể giúp đỡ gia đình. Vì thế, tôi đề nghị mẹ đến xin phú ông cho tôi làm công chăn bò. Tôi chăm chỉ và thành thạo công việc, đảm bảo bò đều được no căng bụng. Phú ông rất hài lòng với tôi. 

Trong mùa vụ, tất cả người làm đều đi làm công cả nên phú ông sai ba cô con gái đến mang cơm cho tôi. Hai chị gái đầu luôn tỏ ra kiêu căng và khinh thường tôi xấu xí nghèo hèn, chỉ có cô út là tốt bụng, đối xử với tôi lịch sự và tử tế. Cuối mùa vụ, tôi quyết định xin mẹ đi đến nhà phú ông để xin lấy cô út làm vợ. Mẹ tôilấy làmngạc nhiên, nhưngthương tôi nên đành liềuđồng ý đến nhà phú ông, mang theo buồng cau và ít lễ vật để nói chuyện cưới xin với ông. 

Quảng cáo

Phú ông nghe chuyện tôi muốn hỏi cưới thì cười giễu cợt và thách cưới rất cao, tin chắc tôi không có nổi. Đến mẹ tôi còn khuyên tôi nên từ bỏ, tuy thương con nhưng mẹ không đủ khả năng cưới vợ cho tôi. Nhưng tôi an ủi mẹ và nói mẹ đừng lo. 

Khi đến ngày giao sính lễ, mẹ tôi bất ngờ với số lượng lễ vật trong nhà. Một đoàn ngườitùy tùng dẫnđường mang theo hàng chục món quà sang nhà phú ông. Sau đó, phú ông gọi ba cô con gái ra để hỏi ý kiến và chỉ có cô út đồng ý. 

Thực ra, tôi là một tiên ở trên trời, nhưng vì vi phạm quy tắc thiên quyết, Ngọc Hoàng đã phạt tôi xuống hạ giới và biến thành hình dạng xấu xí. Nhưng nhờ tình yêu và lòng tốt của cô út, tôi được giải thoát. Vào ngày cưới, tôi trở lại hình dạng người. Khi tôi xuất hiện, mọi người trong nhà đều ngạc nhiênriêng mẹ tôi vô cùng hạnh phúc vì tôi có được cuộc sống vui vẻ. 

Quảng cáo

Vợ chồng tôi sống cùng nhau hạnh phúc. Dưới sự động viên của vợ, tôi đã tiếp tục học hành. Khi kỳ thi Trạng Nguyên đến, tôi đã đỗ và được vua bổ nhiệm làm sứ giả. Trước khi đi, tôi đã trao cho vợ một viên đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà, nhằm bảo vệ bản thân khi cần thiết. 

Sau một thời gian dài, tôi trở về quê hương. Trên đường trở về, tàu của tôi đi qua một hòn đảo. Tôi nghe tiếng gà trống gáy: 

- Ò ó o... Thuyền trạng đã đến, hãy đón cô tôi về. 

Tôi quyết định đưa thuyền vào đảo để xem xét. Khi tôi đến, hai vợ chồng vui mừng không kìm nén được niềm hạnh phúc. Vợ tôi chi tiết kể lại toàn bộ sự tình cho tôi. Tôi quyết định giữ bí mật và dẫn vợ về nhà một cách kín đáo. Sau đó, tôi tổ chức một buổi tiệc mừng tại nhà. Cả hai chị gái tôi cũng đến tham dự. Họ tranh nhau kể câu chuyện về rủi ro mà vợ tôi đã trải qua, biểu hiện sự thương tiếc. Khi tiệc kết thúc, tôi dẫn vợ ra khỏi nhà. Hai chị gái cảm thấy vô cùng xấu hổ và lúc này mới thực sự xấu hổ, nên họ lặng lẽ rời đi, rời xa quê hương. Từ đó tôi và vợ hạnh phúc mãi mãi về sau. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa - mẫu 2

Tôi là một người mẹ hạnh phúc vì có con trai tài giỏi, và người con dâu dâu hiếu thảo, đảm đang. Nhưng trước đây, tôi cũng đã từng phải trải qua một quãng thời gian khó khăn, vất vả. 

Trước đây, tôi sống lầm lũi một mình ở cuối làng. Một ngày nọ nhờ uống nước trong cái gáo dừa mà mang thai, sinh ra con trai. Lúc mới sinh, con nhỏ bé, không tay không chân làm tôi rất đau khổ. Thương mẹ, Sọ Dừa dù không được như các bạn vẫn xin đi chăn trâu cho nhà phú ông, lại còn chăn rất giỏi. Ít lâu sau, con tôi phải lòng con gái thứ ba của phú ông, nên nhờ tôi đến hỏi cưới. Thương con, tôi chặt buồng chuối đẹp nhất sau nhà mang đi hỏi vợ cho con. Ngờ đâu, cô gái hiền lành, tốt bụng đã gật đầu đồng ý. Sau hôm ấy, con trai tôi ra ngoài suốt mấy ngày liền. Lúc trở về đã biến thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú. Lại còn mang theo nhiều vàng bạc châu báu. Trong niềm sung sướng vô cùng, tôi cùng con trai chuẩn bị cho tiệc cưới để đón con dâu về nhà. Đám cưới xong xuôi, con trai tôi liền ra sức dùi mài kinh sử và đã thi đỗ Trạng Nguyên năm đó. Càng tự hào hơn, Sọ Dừa đã được nhà vua tin tưởng, cử đi sứ nước ngoài. 

Lúc con trai tôi đi xa, tôi cùng con dâu ở nhà chăm sóc lẫn nhau. Cuộc sống đang bình yên, thì một ngày nọ, con dâu theo hai người chị gái ra ngoài, rồi không trở về nữa. Tôi đau khổ lắm. Bởi đã không bảo vệ được con dâu của mình. Nhưng mấy tháng sau, con trai tôi khi đi sứ trở về đã dẫn theo cả vợ mình. Thấy tôi ngờ vực, con trai đứng ra giải thích. Thì ra, con dâu của tôi bị chị gái đẩy xuống biển, nhưng may mắn thoát chết, dạt được vào đảo hoang. Nhờ có con trai dặn dò mang theo ít vật dụng phòng thân, mà cô ấy đã sống sót trên đảo, chờ đến ngày chồng đi ngang qua và đón về. Nghe con kể mà tôi thương con dâu lắm. Liền ôm cả hai đứa vào lòng mà an ủi. 

Từ lúc ấy, gia đình tôi càng thêm yêu thương và quan tâm lẫn nhau. Còn hai cô gái xấu xa kia thì đã bỏ đi biệt xứ, thật là đáng đời. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa - mẫu 3

Tên của tôi là Sọ Dừa. Từ lúc sinh ra, tôi đã có hình dáng khác thường, không chân không tay tròn như một quả dừa. Khi mẹ của tôi toan vứt đi thì tôi liền van xin: 

- Mẹ ơi, con là người. Mẹ đừng vứt đi mà tội nghiệp. 

Mẹ quyết định giữ lại nuôi và đặt tên tôi là Sọ Dừa. Lớn lên, tôi cứ lăn lông lốc trong nhà, chẳng làm được việc gì. Mẹ tôi thấy vậy liền than thở: 

- Con người ta bảy, tám tuổi đã biết đi chăn bò. Còn mày thì chẳng làm được việc gì. 

Nghe mẹ nói vậy, tôi nói: 

- Tưởng việc gì, chăn bò con cũng làm được. Mẹ cứ xin với phú ông cho con đi chăn bò. 

Tôi chăn bò béo tốt khiến phú ông rất hài lòng. Đến mùa gặt, người giúp việc ra đồng làm hết. Vì vậy, ba cô con gái nhà phú ông thay phiên nhau đưa cơm cho tôi . Hai cô chị luôn tỏ ra coi thường, chỉ có cô út là đối đãi tử tế với tôi . 

Cuối mùa ở, tôi liền thưa với mẹ sang hỏi cưới con gái phú ông. Mẹ của tôi tỏ ra hết sức ngạc nhiên nhưng nghe tôi nài nỉ thì cũng sắm sửa sang nhà phú ông để hỏi cưới. 

Khi mẹ về đã than thở với tôi rằng phú ông thách cưới rất nặng. Sính lễ gồm có một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm. Tôi liền nói với mẹ không phải lo, tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ. 

Đến ngày hẹn, mẹ tôi vô cùng ngạc nhiên khi trong nhà có đầy đủ lễ vật mà phú ông yêu cầu. Thấy lễ vật bày trước mắt, phú ông đành phải xuống nước: 

- Để ta hỏi con gái xem có đứa nào đồng ý lấy Sọ Dừa không đã. 

Phú ông gọi ba cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị thì bĩu môi, chê bai. Còn cô út thì e thẹn, bằng lòng. Phú ông đành phải nhận lễ và gả cô út cho tôi. Trong đám cưới, tôi trở lại hình dáng là một chàng trai khôi ngô tuấn tú. 

Vợ chồng tôi sống rất hạnh phúc. Nhờ học hành chăm chỉ, tôi thi đỗ trạng nguyên và được vua cử đi sứ. Trước khi đi, tôi đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà, dặn phải luôn mang trong người phòng khi cần dùng đến. 

Ngày tháng trôi qua, cũng đến lúc trở về. Tôi mong đợi được gặp cô út. Khi thuyền của tôi có đi qua một hòn đảo, tôi nghe thấy tiếng con gà trống gáy vang ba lần: 

- Ò… ó… o… Phải thuyền quan trạng rước cô tôi về. 

Nghe thế, tôi hạ lệnh cho thuyền vào xem, thì gặp lại vợ mình. Vợ chồng đoàn tụ hạnh phúc. Cô út kể hết sự tình cho tôi nghe. Tôi liền an ủi rồi đưa cô về nhà. Tôi cho mở tiệc mừng, mời bà con đến chia vui, nhưng lại giấu vợ trong nhà không cho ai biết. Hai người chị của vợ tôi tranh nhau kể chuyện nàng gặp phải rủi ro, tỏ vẻ thương tiếc lắm. Tôi không nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Thấy em gái bình an trở về, hai cô chị xấu hổ mà trốn đi biệt xứ. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa - mẫu 4

Tôi là mẹ của Trạng Nguyên trẻ tuổi của nước ta. Nhìn con trai mình công thành danh toại, tôi vô cùng hạnh phúc. Nghĩ về những ngày tháng đã qua, tôi càng thêm trân quý những điều đang có lúc này. 

Hồi ấy, tôi uống nước đọng trong một cái gáo dừa nên mới mang thai. Mãi đến khi chồng qua đời, tôi mới thuận lợi sinh con ra. Hoàn cảnh gia đình khó khăn, lại một thân một mình, nhìn đứa con mới sinh không tay không chân, tôi vô cùng bất lực. Nhưng nghe con nài nỉ, tình mẹ lại trỗi dậy, tôi liền quyết tâm dù con có thế nào cũng hết lòng nuôi dưỡng con. 

Tuy ngoại hình khác lạ, nhưng Sọ Dừa rất ngoan và hiếu thảo. Con đã xin được chăn đàn bò của nhà phú ông để kiếm tiền giúp mẹ. Không hiểu sao, ngoại hình con như thế mà vẫn chăn bò rất giỏi. Không những không mất con nào, mà còn chăm chúng con nào cũng béo tốt. Thấy thế, tôi mừng lắm. Ít lâu sau, con nằng nặc xin tôi hỏi vợ cho. Nhìn con lại nhìn hoàn cảnh nhà mình, lòng tôi thắt lại. Nhưng thấy con mong quá, tôi đành mang buồng chuối sang nhà phú ông để hỏi vợ. Ngờ đâu, cô út hiền lành, xinh đẹp lại bằng lòng gà cho con trai tôi. Điều ấy khiến tôi hạnh phúc lắm. 

Ngày cưới đến, tự nhiên nhà cửa được sửa lại khang trang, rồi còn có thêm gia nhân tấp nập. Khi tôi đang ngờ vực thì một chàng trai khôi ngô xuất hiện, gọi tôi là mẹ. Sau một hồi nghe con giải thích, tôi mới tin đây là sự thật. Mừng mừng tủi tủi, tôi chứng kiến đám cưới của con trai mình diễn ra. Sau hôn lễ, con trai tôi chăm chỉ dùi mài kinh sử. Mùa thi năm ấy, con đỗ Trạng Nguyên, vinh quy bái tổ. Rồi vài tháng sau, con được nhà vua tin tưởng, cử đi sứ nước ngoài. Đúng là chẳng có gì vinh dự bằng. 

Con trai tôi vừa đi sứ, hai cô chị của con dâu tôi liền sang rủ con đi chơi thuyền. Thấy con dâu từ ngày chồng đi sứ luôn buồn bã, tôi liền khuyên con đi cùng. Ngờ đâu, lần đi ấy khiến con dâu gặp nạn ngoài biển, không trở về nữa. Tôi vô cùng ân hận, nhờ người khắp nơi đi tìm vẫn không thấy. Nhưng không thể tin được rằng, hơn một tháng sau, khi con trai tôi đi sứ về thì lại về cùng vợ mình. Kinh ngạc nghe con kể lại mọi chuyện, tôi mới biết rằng tất cả là do hai cô chị độc ác kia gây nên. May sao con trai tôi lường trước mọi chuyện nên đã dặn dò vợ rồi. 

Sau lần ấy, hai cô chị kia xấu hổ bỏ xứ mà đi, còn con trai tôi cũng thuận lợi trở thành một vị quan tốt. Cả gia đình tôi sống cùng nhau hạnh phúc và vui vẻ. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa - mẫu 5

Sọ Dừa là tên thật mà mẹ đã đặt cho tôi khi tôi còn nhỏ.Có lẽ vì tôi có hình thể khác thường, bề ngoài trông giống cái sọ dừa nên cái tên của tôi được sinh ra. Tên cũng giống tôi khác lạ và không giống ai. 

Nhưng tôi không cảm thấy phiền lòng vì mẹ yêu thương tôi rất nhiều.Mẹ đã xin cho tôi đi ở chăn bò cho nhà phú hộ.Một ngày nọ, khi tôi đang chăn nuôi bò cho bá hộ giàu có, có một chàng trai cũng đang chăn bò đến trò chuyện và hỏi tò mò: "Ồ, Sọ Dừa, sao cậu lại có cái tên kỳ lạ như vậy? Và sao thân hình của cậu lại tròn như vậy?" 

Tôi trả lời: "Có lẽ vì thân hình tròn như quả dừa nên mẹ đã đặt tên cho tôi như vậy”. Người bạn tò mò nhìn tôi một cách lạ lùng, sau đó, không hiểu vì lí do gì, anh ta rời đi và tôi chẳng bao giờ gặp lại anh ta. Bây giờ, tôi cảm thấy buồn vì có vẻ như không ai muốn chơi cùng tôi. Hàng ngày, tôi chỉ có bò làm bạn và tiếng sáo vang vọng. Tất cả các con bò đều được ăn no. Phú ông thấy tôi làm việc tốt, ông rất vui mừng, nhưng người vui nhất chắc chắn là mẹ. Mẹ cảm thấy hạnh phúc vì con của mẹ giờ đây đã giúp mẹ nhiều việc. 

Vào mùa màng, nhà bá hộ rất bận rộn, và tôi phải đi làm việc ngoài đồng, vì vậy ba cô con gái thay nhau đưa cơm cho tôi. Hai chị gái trông có vẻ kiêu căng và xấu tính, thường trêu chọc và coi thường tôi. Chỉ có cô út dịu dàng đối đãi với tôi rất tử tế và thường lén mang đồ ngon đến cho tôi. Tình cảm giữa cô út và tôi ngày càng sâu sắc, làm tôi cảm mến cô nhiều hơn. 

Tôi quyết định cưới cô út về làm vợ. Vào cuối mùa, tôi đã năn nỉ mẹ tôi đến nhà bá hộ. Lúc đó, mẹ rất ngạc nhiên, nhưng thấy tôi cầu xin và quá quyết tâm, mẹ cũng đồng ý. 

Khi đến nhà bá hộ, ông ta cười khinh miệt và nói với mẹ tôi: "Được, nếu muốn cưới con gái tôi, hãy mang đủ một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo và mười vò rượu tăm sang đây." 

Mẹ tôi lo lắng và khuyên tôi quên việc cưới vợ, nhưng tôi nói với mẹ rằng tôi sẽ tự lo đủ những thứ bá hộ yêu cầu. Đối với tôi, một tiên nhân hạ phàm không phải là người bình thường, nên những thứ mà ông yêu cầu chỉ là những vật trang tầm thường, không có gì khó khăn. 

Rồi mẹ tôi vô cùng ngạc nhiên khi đúng hẹn, trong nhà tôi có đủ sốsính lễ mà phú hộ yêu cầu, cùng với hàng chục người thân ở dưới nhà chạy lên để mang lễ vật sang nhà.Ông bá hộ hết sức ngạc nhiênvà lúng túng nói với mẹ tôi: "Hãy để tôi hỏi con gái tôi, xem có ai muốn lấy thằng Sọ Dừa không?" 

Ông gọi ba chị gái ra và hỏi từng người một. Hai chị gái bĩu môi chê bai, còn cô út nhút nhát, cúi mặt biểu hiện sự đồng ý. bá hộ không còn cách nào khác, phải chấp nhận lễ vật và kết hôn cô út cho tôi. 

Ngày cưới, trong nhà tôi trang hoàng bàn tiệc rất tráng lệ, gia đình và hàng xóm đến đều kinh ngạc. Để không làm cho vợ tôi xấu hổ với hình dáng khác thường của tôi, tôi đã bỏ cái vỏ bọc đó và trở thành một chàng trai tuấn tú, đi cùng vợ tôi từ phòng cô dâu ra. Mọi người đều ngạc nhiên và vui mừng. Hai chị gái tôi chỉ còn biểu lộ sự ngỡ ngàng. 

Cô út là một người vợ rất tốt. Chúng tôi đã sống hạnh phúc êm đềm cùng với nhau. Sau đó, tôi dùi mài lên kinh ứng thí. Tôi đỗ Trạng Nguyên, được vua cử đi sứ. Để vợ ở nhà lòng tôi bất an vô cùng dặn dò kỹ càng vợ tôi mới lên đường. Một thời gian sau khi đi sứ về đi qua đảo hoang tôi chợt nghe thấy tiếng gà gọi, ghé vào mới nhận ra người vợ của mình cũng ở đây. Nửa vui, nửa buồn chúng tôi cùng nhau đi về. Biết sự tình do hai người chị ghen ghét với vợ tôi, tôi quyết định trừng phạt họ. 

Về tới nhà, tôi bảo vợ nấp đi. Tôi mở tiệc ăn mừng chứng kiến cảnh “mèo khóc chuột” của hai cô chị thương tiếc cho vợ tôi. Tức giận tôi dẫn vợ ra, họ cứng họng rồi lủi thủi bỏ đi biệt xứ. 

Còn chúng tôi sống hạnh phúc và có hai đứa con, một trai và một gái. Con trai của chúng tôi thừa hưởng ngoại hình của tôi và con gái thì giống vợ tôi. Nhưng quan trọng nhất là chúng tôi luôn có tình yêu và sự đồng hành lẫn nhau. Câu chuyện của tôi nhắc nhở chúng ta không nên đánh giá một người qua hình thể bên ngoài, mà cần nhìn vào tấm lòng và tình cảm bên trong. Ác giả ác báo, chúng ta nên hành thiện, tránh làm điều ác. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa - mẫu 6

Tôi là cô Út trong một gia đình có ba chị em gái. Tôi may mắn lấy được một chàng trai khôi ngô, tài giỏi. Trong một lần đi sứ, khi quan trạng nhà tôi và các sứ giả khác bàn chuyện, tôi cùng các phu nhân ngồi thưởng trà với nhau. Sau khi nghe một vị phu nhân kể về mối lương duyên thú vị của họ, tôi cũng bèn kể câu chuyện dài giữa mình và chàng trạng nguyên Sọ Dừa. 

Thuở trước, nhà tôi cũng được coi là bậc phú quý, có của ăn của để. Cha tôi thuê kha khá người ở, trong đó có hai vợ chồng ngoài năm mươi hiền lành, chịu khó. Họ hiền lành là vậy, nhưng ông trời lại chưa cho họ một mụn con nối dõi. 

Mãi sau này, người vợ sinh ra một đứa bé không chân, không tay, tròn trịa chẳng khác nào quả dừa. Nghe mọi người kể, bà có mang khi vào rừng hái củi, khát nước nên uống nước mưa trong một cái sọ dừa. Có lẽ vì thế mà bà đặt cho con cái tên Sọ Dừa. Sọ Dừa đã từng bị mẹ vứt đi khi sinh ra thấy hình hài dị biệt, nhưng cậu đã cất tiếng xin mẹ: 

- Mẹ ơi! Con là người đấy. Mẹ cho con sống với mẹ, đừng vứt con đi mà tội nghiệp. 

Bao năm trôi qua, Sọ Dừa vẫn chỉ lăn lông lốc, chẳng thể làm việc gì như con nhà người ta. Người mẹ ngày càng phiền lòng hơn. Biết những muộn phiền của mẹ, Sọ Dừa vội xin mẹ nói với cha tôi đến ở chăn bò. Cha tôi ban đầu ngần ngại vì sợ người như cậu không thể chăn dắt tốt cho đàn bò. Nghĩ kĩ, cuối cùng cha vẫn đồng ý. 

Trái ngược với sự nghi ngại của cha tôi và mọi người, Sọ Dừa chăn bò rất giỏi. Dù chỉ lăn theo sau đàn bò ra đồng rồi về chuồng nhưng ngày nào cũng như ngày nào, đàn bò no căng bụng. Cha tôi rất hài lòng. 

Ngày mùa đến, cha sai ba chị em nhà tôi thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai chị tôi kiêu kì, thường hắt hủi Sọ Dừa. Tôi thấy Sọ Dừa cũng hiền lành, tốt bụng nên sẵn sàng đối tốt với cậu. 

Một hôm, vừa đến chân đồi, tôi đã thoảng thấy tiếng sáo véo von. Tôi ngạc nhiên vì giữa đồi núi lại có ai cất tiếng sáo. Tôi bèn rón rén nấp sau bụi cây rình xem. Tôi càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy một chàng trai khôi ngô đang ngồi trên chiếc võng thổi sáo. Tôi lỡ vin vào cành khô, cành khô khẽ gãy. Tiếng cành gãy làm chàng trai ban nãy biến mất và Sọ Dừa lại nằm lăn lóc ở đấy. Mấy lần như vậy, tôi đoán là Sọ Dừa không phải người phàm trần. Trước một vẻ đẹp kì thú của Sọ Dừa, tôi đem lòng thầm thương chàng. 

Dường như Sọ Dừa hiểu lòng tôi. Có hôm cha tôi gắt gỏng với ba chị em tôi về chuyện của Sọ Dừa. Chúng tôi không rõ là chuyện gì, mãi sau tôi mới biết thì ra mẹ Sọ Dừa đã đến thưa chuyện với cha tôi về việc xin cưới. Cha tôi đã thách cưới Sọ Dừa một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo và mười vò rượu tăm. Cả cha tôi lẫn mẹ Sọ Dừa đều nghĩ cậu sẽ thôi việc đòi lấy vợ. Không ngờ, đúng ngày hẹn, hai mẹ con Sọ Dừa đem sính lễ tới cùng với chục gia nhân khiêng lễ. Cha tôi hoa cả mắt, lúng túng cho gọi ba chị em tôi ra. Cha hỏi: 

- Sọ Dừa đến xin cưới vợ. Ai trong các con ưng thuận làm vợ thằng Sọ Dừa? 

Hai chị tôi bĩu môi, chê bai. Tôi mừng biết bao nên cúi mặt mỉm cười, tỏ ý thuận lòng. Cha tôi thoáng vẻ ngạc nhiên và tức giận nhưng đành nhận lễ. 

Ngày cưới của chúng tôi rất linh đình. Nhưng đúng lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa đâu. Tôi cũng rất mừng vì người sánh vai cùng mình là chàng trai khôi ngô tuấn tú tôi thường thấy. Ai nấy đều sửng sốt, mừng rỡ, chỉ có hai cô chị tôi là tiếc, vừa ghen tức. 

Vợ chồng tôi sống bên nhau rất hạnh phúc. Chồng tôi còn miệt mài đèn sáchvà đỗ trạng nguyên năm ấy. Nhưng chúng tôi phải chia tay nhau vì khi thành quan trạng, chàng Sọ Dừa ngày nào phải đi sứ theo lệnh vua. Kì lạ, trước khi đi, chàng đưa cho tôi một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà. Chàng còn dặn phải luôn giắt trong người. 

Từ ngày đi lấy chồng, hai chị gái tôi đối xử với tôi khác hẳn. Hai chị còn rủ tôi đi chèo thuyền ra biển. Nhưng đúng hôm đó, tôi bị ngã xuống nước rồi bị cá kình nuốt chửng. Trong bụng cá, tôi bèn lấy con dao đâm cá. Cá chết nên nổi lên mặt biển rồi dạt vào hòn đảo ngoài khơi. Tôi khoét bụng cá chui ra, nhóm lửa từ hai hòn đá rồi nước thịt cá ăn cho đỡ đói. Hai quả trứng chồng đưa nay đã nở thành một đôi gà đẹp. Nhờ có chúng mà tôi bớt cô đơn giữa hòn đảo hoang vắng. Rồi chính chú gà trống đã gáy gọi chiếc thuyền lớn đang lướt qua đảo vào cứu tôi. Tôi mừng vui khôn xiết khi đó chính là thuyền của quan trạng. Chàng đón tôi về, mở tiệc mừng, mời hàng xóm đến chung vui. Tôi không ra đón tiếp mọi người. Hai chị tôi không hay biết nên giả vờ kể lể thương xót việc tôi ngã xuống biển. Chồng tôi gọi tôi ra. Hai chị ngạc nhiên và xấu hổ tột cùng, vội tìm cách ra về. Cũng từ đó, chẳng ai thấy hai người chị của tôi nữa. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa - mẫu 7

Sinh ra trong hình hài khác lạ, không tay, không chân, chỉ có mỗi cái đầu, nên cha mẹ đặt cho tôi cái tên Sọ Dừa. Hôm nay, tôi sẽ kể cho mọi người nghe về câu chuyện của cuộc đời tôi. 

Cha mẹ tôi dù tuổi đã lớn nhưng lại chẳng có được mụn con nào. Vào một ngày nọ mẹ phải vào rừng kiếm củi trời nắng mà mẹ lại không kiếm được con sông con suối nào nhưng lại bỗng thấy cái sọ dừa dưới gốc cây nên liền uống. Và thật kì diệu kể từ ngày ấy bà mang thai tôi. Ít lâu sau ba tôi qua đời, mẹ tôi đẻ tôi ra nhưng kì lạ là tôi lại mang một dáng vẻ giống hệt một cái sọ dừa tuy có đầy đủ mắt mũi miệng tai nhưng lại không có tay và chân. Thế nên cái tên Sọ Dừa ra đời từ ngày đó. 

Thật ra tôi có thể biến mình thành hình hài người nhưng do thấy chưa phải thời điểm thích hợp nên tôi luôn giấu mẹ mình mà chỉ lén biến thành người khi mà mẹ vắng nhà để có thể thuận tiện cho việc dọn dẹp nhà cửa phụ mẹ. Cho đến một ngày mẹ buồn rầu tâm sự với tôi: 

- Nhà của người ta có con biết đi chăn trâu phụ giúp ba mẹ nhưng con mẹ thế này nên con phải chịu khó ở khổ thêm chút rồi tại vì ba đã mất từ khi con sinh nên chỉ có mẹ làm việc nên không được nhiều. Nhà phú ông đang có đàn dê cần chăn mà mẹ lại chẳng thể làm thêm được thì tuổi già sức yếu. 

Nghe mẹ nói vậy tôi thương mẹ lắm. Thấy việc chăn dê cũng không có gì khó nên tôi liền bảo với mẹ: 

- Mẹ ơi mẹ! tưởng gì chứ chăn dê con cũng có thể làm được. Mẹ hãy đi bảo với phú ông để con đi chăn cho! 

Lúc đầu mẹ tôi không yên tâm cho tôi đi nhưng rồi sau bao nhiêu lần năn nỉ mẹ cuối cùng mẹ tôi cũng đồng ý cho tôi thử làm công việc này. Quả nhiên công việc này không làm khó tôi chút nào bởi đàn dê tôi chăn con nào con nấy đều được no bụng ngày càng béo ra. Mẹ tôi thấy vậy cũng mừng lắm và phú ông có vẻ cũng ưng ý. Thấy nhà phú ông có ba cô con gái xinh đẹp nhất là cô em út vừa xinh đẹp lại nết na hiền lành nên đã đem lòng yêu mến cô. 

Và rồi một hôm tôi liền ngỏ ý bảo mẹ đến hỏi cưới nhà phú ông. Mẹ tôi nghe vậy tưởng tôi đùa liền cười nói: 

- Con ơi con gái nhà người ta toàn người xinh đẹp cao sang làm sao họ đồng ý gả cho con được! Trai làng đến hỏi đầy mà phú ông có cho đâu. 

- Nhưng mẹ ơi lần này con nghiêm túc thật đấy. 

Thấy tôi có vẻ nghiêm túc thật nên cuối cùng bà cũng liều mình sang nhà phú ông hỏi cưới cho tôi. Nghe bà nói vậy phú ông liền cười mỉa: 

- Nếu như nhà ngươi có thể sắm đầy đủ những lễ vật ta yêu cầu thì ta sẽ đồng ý gả một trong đứa con gái ta cho con trai bà. Sính lễ phải có đủ một chĩnh vàng cốm, có mười tấm lụa đào, có mười con heo béo và có mười thùng rượu tăm. Hơn nữa bà phải có một căn nhà ngói năm gian cho con gái ta ở chứ đời nào lại để cho con gái ta phải ở trong túp lều tranh rách nát kia! 

Mẹ tôi trở về nhà và buồn rầu nói với tôi: 

- Con trai à phú ông đòi cưới cao lắm làm sao nhà mình có thể đáp ứng được hết chứ. Thôi con hãy từ bỏ ý định này đi Nghe mẹ kể về những lễ vật mà phú ông yêu cầu tôi liền cười rồi nói: 

- Mẹ hãy yên tâm đi con sẽ tìm cách lo được đầy đủ những lễ vật ấy. 

Tôi là ai cơ chứ! Tôi là Sọ Dừa cơ mà! Tôi có thể biến được thành người thì cớ sao mấy thư này tôi lại không làm được chứ! Và chỉ sau một đêm tôi đã biên chiếc lều nhà mình thành một ngôi nhà năm gian và đáp ứng đủ những thứ phú ông yêu cầu.Mẹ tôi cũng ngạc nhiên lắm nhưng xét cho cùng bà hạnh phúc và sung sướng hơn cả. Và cuối cùng tôi cũng có thể đường hoàng lấy cô con gái út nhà phú ông về làm vợ.Lễ cưới của chúng tôi được tổ chức rất linh đình. Để cho vợ tôi không phải xấu hổ vì hình hài của chồng tôi đã quyết định biến thành người thật để nàng có thể nở mày nở mặt với mọi người. 

Cưới vợ xong tôi quyết định dùi mài kinh sử để tham gia thi Trạng Nguyên. Cuối cùng tôi cũng trở thành Trạng Nguyên nhưng lai phải xa vợ một thời gian vì được vua phái đi sứ. Trước khi chia tay vợ vì lo lắng bất an sợ nàng sẽ gặp phải chuyện gì không hay nên nên đã lấy một con dao cùng một hòn đá đánh lửa và hai quả trứng gà đưa cho nàng và dặn nàng phải đem theo bên mình để phòng thân. Quả thật linh cảm của tôi không sai… 

Trên đường trở về sau khi kết thúc thời gian dài đi sứ, khi thuyền của tôi đi qua một hòn đảo, bắt gặp một người phụ nữ đang vãy tay cầu cứu. Tới khi lại gần thì tôi bất ngờ nhận ra người đang cầu cứu đó chính là vợ của mình. Tôi vừa vui mừng vừa lo sợ khi gặp lại vợ tôi. Sau khi hỏi rõ sự tình thì tôi đã rõ, người khiến vợ tôi lưu lạc ở nơi đảo hoang này lại chính là hai người chị gái của nàng. Nghe xong tôi cảm thấy xót xa cho vợ mình bao nhiêu lại hối hận vì đã không ở nhà bảo vệ vợ và càng căm phẫn đối với hai người chị vợ của mình. Khi về đến nhà tôi liền bảo vợ cứ trốn ở trong phòng sau đó sai người đi làm tiệc linh đình mời tất cả mọi người đến. Tất nhiên là gia đình nhà vợ cũng đến và đặc biệt có cả hai người chị của vợ tôi. Sau đó tôi vào phòng và dẫn vơ mình ra bên ngoài. Nhìn thấy vợ tôi hai bà chị đều xanh mặt và sợ hãi. Rồi chẳng nói chẳng rằng hai người họ ngay sau hôm đó đã bỏ đi biệt xứ và không bao giờ trở về nữa. Từ đó hai vợ chồng tôi sống hạnh phúc mãi mãi về sau. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa - mẫu 8

Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả và có ba chị em gái. Tôi là út nên mọi người hay gọi tôi là Cô Út. Tôi được xem là may mắn khi tìm được một người chồng hoàn hảo, một chàng trai vừa khôi ngô vừa tài giỏi. Dĩ nhiên, lúc đầu không ai nhận ra điều đó, kể cả tôi. Chàng có tên Sọ Dừa, chúng tôi sống bên nhau rất hạnh phúc. Tuy nhiên trước khi được như bây giờ, chúng tôi cũng đã trải qua nhiều biến cố và thử thách. 

Chuyện bắt đầu phải kể đến gia cảnh nhà tôi. Thuở ấy, gia đình tôi rất khá giả, có của ăn của mặc của để.Cha tôi thuê rất nhiều người ở trong nhà, trong đó có một cặp vợ chồng nghèo hiền lành, chăm chỉ nhưng đã ngoài năm mươi tuổi vẫn chưa có một mụn con. 

Vào một ngày nọ, người vợ vào rừng đốn củi, vô tình uống nước mưatrong trái dừa khônên đã mang thai và sinh ra một người con trai có ngoại hình khác người, tròn lông lốc giống trái dừa, chàng không có tay, cũng chẳng có chân. Chính vì điều đó mà bà quyết định đặt tên cho đứa bé là Sọ Dừa. Vâng, đó chính là chồng của tôi hiện tại. 

Ban đầu, khi chàng mới chào đời với hình hài kỳ lạ, mẹ đãtoanmuốn vứt bỏ chàng. Tuy nhiên, chàng đã cầu xin mẹ: 

- Mẹ ơi! Con cũng là một con người. Mẹ hãy để con sống cùng mẹ, đừng bỏ rơi con như vậy. 

Mẹ chàng động lòng thương xót, đã giữchànglại.Bao năm tháng trôi qua, chàng vẫn chỉ tròn lông lốc, không thể làm bất cứ công việc gì như người khác. Mẹ tôi rất buồn và lo lắng. Hiểu được tâm tư của mẹ, anh đã nhanh chóng xin mẹ nói với cha tôi về việc đến chăn bò cho nhà tôi. Ban đầu, cha tôi có một chút ngần ngại, lo ngại rằng người như chàng không thể chăm sóc đàn bò tốt được. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, cuối cùng cha tôi cũng đồng ý. 

Trái ngược với những lo ngại ban đầu từ cha tôi và mọi người, chàng thực sự giỏi việc chăm sóc đàn bò. Dù chỉ là lăn lóc theo đàn bò ra đồng và trở về chuồng, chàng đã làm rất tốt công việc đó. Bò ngày một béo tốt, cha tôi rất lấy làm hài lòng. 

Khi mùa đến, cha sai ba chị em nhà tôi thay phiên nhau mang cơm cho chàng. Hai chị tôi thường hay coi thường và hắt hủi chàng. Tôi nhận thấy chàng là một người hiền lành, tốt bụng và tôi luônđối xửtốt với chàng. 

Một hômnhư thường lệ tôi đi đưa cơm,khi đến chân đồi, tôi nghe thấy âm thanh sáo véo von. Tôi rất ngạc nhiên vì giữa đồi núi lại có ai đang thổi sáo. Tôi lén lút nấp sau bụi cây để xem. Tôi càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy một chàng trai trẻ đang ngồi trên chiếc võng, thổi sáo. Lỡ tay tôi vấp phải cành cây khô và cành cây ấy gãy. Tiếng cành cây gãy làm chàng traikhôi ngô tuấn túbiến mất,chỉ còn lại chàng Sọ Dừalại xuất hiện ở đó.Cảnh tượng như vậy xảy ra nhiều lần, khiến tôi suy nghĩ rằng chàng không phải người thường. Trước vẻ đẹp kỳ lạ của chàng, tôi cảm thấybất giác yêu quývà thương chàng trai đó. 

Dường như chàng hiểu lòng tôi. Một hôm, cha tôi tức giận với ba chị em tôi vì chuyện của chàng. Chúng tôi không biết chuyện gì xảy ra, cho đến khi sau đó tôi biết được rằng mẹ chàng đã đến nói chuyện với cha tôi về việc xin cưới. Cha tôi đã đặt ra yêu cầuđể thách cướilà chàng sẽ phảimang tớimột chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo và mười vò rượu tăm. Cả cha tôi và mẹ chàng đều nghĩ rằng chàng sẽ không thể đáp ứng được yêu cầu đó. Nhưng không ngờ, đúng vào ngày hẹn, hai mẹ con chàng đã mang đến lễ vật cùng với một đoàn gia nhân đến chúc mừng. Cha tôi ngạc nhiên và lúng túng gọi ba chị em tôi ra. 

Cha hỏi: 

- Sọ Dừa đến xin cưới vợ. Ai trong các con ưng thuận làm vợ thằng Sọ Dừa? 

Hai chị tôi dè bỉu, chê bai và không đồng ý làm vợ của Chàng. Tôilạivui mừng không thể tả đượcnhưng tôi chỉ dám vui trong lòng, bên ngoàitôi chỉ cúi đầu mỉm cười để thể hiện lòng thuận theo. Cha tôi trông ngạc nhiên và tức giận, nhưng cuối cùng anh ấy cũng chấp nhận lễ vật. 

Ngày cưới của chúng tôi tràn đầy niềm vui. Tuy nhiên, khi đến lúc rước dâu, không ai thấy chàng đâu. Tôi cũng rất hạnh phúc vì người sát cánh bên tôi là chàng trai tuấn tú và đáng ngưỡng mộ mà tôi thường gặp. Mọi người đều bị sốc và rất vui mừng, chỉ có hai chị tôi cảm thấy tiếc nuối và ghen tức. 

Sau đó, chúng tôisống hạnh phúc bên nhau. Chồng tôi tiếp tục miệt mài học hànhvà thi đỗ Trạng Nguyên. Tuy nhiên, chúng tôi phải tạm biệt nhau khi chàng Sọ Dừa đượcvua thăng quan và cho đi sứ. Đặc biệt là trước khi đi, chàng Sọ Dừa đã tặng cho tôi một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà. Anh ấy còn nhắc tôi phải giữ chúngluôn luôn ởtrong người. 

Kể từ khi lấy chồng, hai chị gái tôi đã thay đổi cách đối xử với tôi.Tuy vậy, tôi vẫn tin các chị vì họ là người thân của tôi.Nhưng hôm đó họrủ tôi đi chèo thuyền ra biển,lúc không ai nhìn thấy họđã đẩy tôi ngã xuống nước và bị một con cá kình nuốt chửng. Trong bụng cá, tôi đã dùng con dao đâm cá và cá chết đã nổi lên mặt biển, dạt vào một hòn đảo ngoài khơi. Tôi đã mở bụng cá và thoát ra, tạo lửa từ hai hòn đá và sử dụng nước và thịt cá để no bụng. Hai quả trứng đã nở thành hai con gà đẹp. Nhờ có chúng, tôi không còn cô đơn trên hòn đảo hoang vắng. Chính con gà trống đã gáy để thu hút sự chú ý của một chiếc thuyền lớn đang đi ngang qua hòn đảo và cứu tôi. Tôi rất vui mừng khi phát hiện rằng đó là thuyền của chàng Sọ Dừa. Anh ấy đưa tôi về, tổ chức một buổi tiệc mừng và mời hàng xóm đến chung vui. Tuy nhiên, hai chị tôi không biết điều này, nên họ giả vờ thương xót vì tôi đã ngã xuống biển. Chồng tôi gọi tôi ra. Hai chị tôi bị ngạc nhiên và cảm thấy rất xấu hổ, nhanh chóng tìm cách rời khỏi buổi tiệc. Từ đó, không ai thấy hai chị gái tôi nữa. 

Kể từ đó, vợ chồng chúng tôi sống vui vẻ hạnh phúc mãi về sau. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa - mẫu 9

Tôi là Sọ Dừa – một chàng trai có hình hài kỳ lạ nhưng lại may mắn có được tình yêu chân thành và đạt được hạnh phúc viên mãn. Hôm nay, tôi sẽ kể cho các bạn nghe về cuộc đời mình. 

Ngày ấy, mẹ tôi là một người phụ nữ hiền lành, chăm chỉ. Một hôm, mẹ đi làm đồng, khát nước quá nên đã uống nước trong một chiếc sọ dừa bên đường. Không ngờ sau đó, mẹ mang thai tôi. Khi tôi chào đời, ai nấy đều kinh ngạc vì tôi không có hình hài như người bình thường, mà tròn lẳn như một quả dừa. Người ta chê bai, xa lánh tôi, nhưng mẹ vẫn yêu thương và chăm sóc tôi hết mực. 

Lớn lên, tôi biết mẹ rất vất vả, nên xin đi chăn bò cho phú ông. Ông ta ban đầu ngần ngại, nhưng thấy tôi chăm chỉ, đàn bò ngày càng béo tốt, ông đành bằng lòng. Phú ông có ba cô con gái. Một ngày nọ, tôi nghe tin phú ông muốn gả con gái, tôi liền nhờ mẹ đến hỏi cưới. Hai cô con gái lớn cười chê, chỉ có cô út hiền lành, nết na đồng ý làm vợ tôi. 

Ngày cưới, tôi khiến cả làng ngỡ ngàng khi xuất hiện trong hình hài một chàng trai khôi ngô, tuấn tú. Từ đó, vợ chồng tôi sống hạnh phúc bên nhau. Nhưng sóng gió chưa dừng lại. Khi tôi đi thi làm quan, hai chị gái của vợ vì ghen tị đã lập mưu hãm hại nàng. Chúng đẩy nàng xuống biển để cướp đoạt hạnh phúc của nàng. Nhưng nhờ sự giúp đỡ của thần linh, nàng không chết mà hóa thành chim báo tin cho tôi. 

Biết được sự thật, tôi vô cùng đau đớn nhưng cũng nhanh chóng tìm lại được vợ. Kẻ ác bị trừng trị, còn vợ chồng tôi đoàn tụ trong niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn. 

Tôi hiểu rằng, cuộc sống luôn có những thử thách, nhưng chỉ cần có lòng nhân hậu và nghị lực, nhất định ta sẽ tìm được hạnh phúc thật sự. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sọ Dừa - mẫu 10

Vợ chồng tôi từ trước đến nay sống trong hoàn cảnh khó khăn, hàng ngày phải vào rừng tìm củi để kiếm sống. Dù đã già, nhưng chúng tôi vẫn chưa có một đứa con nào. Một ngày kia, khi tôi đang vào rừng lấy củi, cảm thấy khát nước tới cùng, tôi tình cờ phát hiện một quả đầu dừa đựng đầy nước trong vắt. Có điều kỳ lạ là sau khi tôi uống nước từ quả đầu dừa đó, tôi bất ngờ mang thai. 

Sau bao năm chờ đợi, niềm hạnh phúc tràn đầy khi chào đón đứa con đầu lòng. Tuy nó chỉ là một cục thịt đỏ hồng khi sinh ra, không có cánh tay, chân hay bất kỳ cử động nào. Vì quá đau buồn, tôi toan tính bỏ đi, chợt cái cục đỏ đỏ ấy cất tiếng gọi “mẹ ơi”. Thương con trẻ vô tội,tôi quyết định nuôi con và đặt tên con là Sọ Dừa. Điều đáng ngạc nhiên là nó luôn bò theo tôi bất kể tôi đi đâu. Một ngày nào đó, khi tôi cảm thấy bực tức, tôi nói: Bằng tuổi này, con người ta đã biết chăn bò giúp mẹ … ! Còn mày thì chẳng làm được gì cả!!" Tôi rất thương nó khi nghe nó trả lời: "Làm gì thì con không biết chứ chăn bò thì con làm tốt. Mẹ đến nói với phú ông cho con sang chăn bò thay mẹ …" 

Để an ủi nó, tôi quyết định mạo hiểm và đến gặp phú ông. Phú ông suy nghĩ một lúc, có thể ông thương mẹ con tôi hoặc đùa cợt, sau đó ông nói: "Được, hãy để nó sang đây thử xem sao!" Và rồi, một đàn bò đông đúc được nó chăn dắt, mỗi con đều trở nên béo tròn. Mọi người đều bất ngờ và ngạc nhiên. Phú ông cũng tỏ ra rất hài lòng,cho con tôi tiếp tục làm công việcvì nghĩ mình đã được một món hời. 

Trong gia đình phú ông, ông có ba cô con gái. Cô Út là một người hiền lành và xinh đẹp. Cô thường mang đến cơm cho con tôi. Tôi không thể tin nổi cô út lại yêu và chăm sóc nó như vậy! Sau này tôi mới biết rằng nhiều lần cô đã thấy Sọ Dừa, đứa con nhà tôi, biến thành một chàng trai duyên dáng. Anh ta nằm trên chiếc võng treo giữa hai cành cây và thổi sáo để đàn bò đến gặm cỏ. CôÚt thìlặng lẽ chăm sóc con tôi và luôn mang đến những món ngon cho nó. 

Một hôm con tôi lăn về nhà, nó bảo: “Mẹ sang hỏi cưới cô Út của phú ông cho con!”. Tôi hoảng hốt lắm, ai đời “đũa mốc dám chòi mâm son” bao giờ? Tủi phận nghèo hèn, nhưng lại thương con quá, thôi thì “một khi bay bảy cũng liều”. Nghe tôi nói, phú ông cười mỉa: 

“Thế cơ à? Mẹ con bà sắm đủ mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm và một chĩnh vàng cốm đem sang đầy làm lễ vấn danh nhé!”. 

Tôi xấu hổ ra về. Nghe tôi nói, nó cười bảo: “Mẹ cứ yên tâm. Con sẽ kiếm đủ …”. Sáng sớm hôm sau, mẹ con tôi đem sính lễ đến nhà phú ông. Phú ông quá đỗi ngạc nhiên. Đã trót hứa rồi, vả lại lóa mắt vì của, phú ông cho gọi ba cô con gái lên. Hai cô chị bĩu môi, nguýt! Cô Út bẽn lẽn cúi đầu thưa: “Cha đặt đâu con ngồi đấy!”. 

Con trai tôi đã thành gia lập thất còn tôi cũng đã có một con dâu. Tôi vừa mừng vừa lo,lo vì sợ đây không phải hiện thực.Thật không ngờ, tôi không tin nổi vào mắt mình! Sọ Dừa đỏ hỏn, tròn lông lốc của tôi đi đâu mất. Thay vào đó, nó trở thành một chàng trai thông minh,tuấn tú. Từ đó, cuộc sống của vợ chồng nó và ba mẹ con tôi trở nên rất hạnh phúc. Một vài năm sau, vua tổ chức một kỳ thi để tuyển chọn những tài làm quan. Con trai tôi đã tham gia và đỗ cử nhân Trạng Nguyên. Điều đó thật là đáng tự hào!Sau đó,vua đã chọn nó đi sứ sang Tàu. 

Ngay khi con trai tôi đỗ đạtđãphải rời xa gia đình. Con dâu ở nhà lại xảy ra chuyện không may, khi đi thuyền cùng hai chị lại vô tình té xuống nước và mất tích.Tôi tưởng rằng mình may mắn đến già được hưởng phước phần, sum vầy bên con cháu nhưng con dâu mất, con trai lại đi xa.Tôi lại cảm thấy cô đơn và yếu đuối, cảm thấy nhớ con và thương con. 

Cuối cùng, đến một ngày kỳ lạ, Sọ Dừa trở về vàđi cùng là ngườicon dâu. Tôi hỏivàbiết rằng con dâu tôi đã bị một con cá to nuốt vào bụng. Rất may mắn,trong lúc nguy cấp con dâu đãdùng một chiếc dao để rạch bụng con cá, thoát ra vàdạtvào một hòn đảo. Sau đó, nó dùng đá để tạo lửa và nướng cá để ăn, đợi thuyền đến cứu. Đôi quả trứng mà nó mang theo đã nở thành hai con gà tuyệt đẹp, lớn lên và gáy rất hay! Một hôm, thuyền con tôi đi sứ về qua đảo. Bỗng nghe gà gáy: 

“Ò … ó … o 

Phải thuyền quan trạng rước cô tôi về …”. 

Khi hai chị của con dâu tôi tới dự tiệc chúc mừng sự trở về của người quan Trạng, thấy em gái đang đứng đó, không rõ liệu hai cô ấy có xấu hổ hay hối hận, nhưng đã lặng lẽ rời đi và từ đó không thấy mặt nữa.Từ đó, cả nhà ba người chúng tôi sống hạnh phúc cùng nhau. Tôi đã thêm tin vào cuộc sống rằngnhững người tốt sẽ được đền đáp, còn kẻ xấu sẽ phải chịu trừng trị. 

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Những bài văn hay lớp 6 | văn mẫu lớp 6 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 6Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 6.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 6 sách mới các môn học