10+ Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (điểm cao)

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu

a, Mở bài:

+ Giới thiệu bối cảnh:Câu chuyện xảy ra vào thời vua Hùng Vương thứ mười bảy.

+ Giới thiệu nhân vật chính:Mai An Tiêm – một người con nuôi thông minh, tài giỏi và có ý chí tự lập cao.

b,Thân bài:

Hoàn cảnh và nguyên nhân bị đày ra đảo hoang:

+ An Tiêm vốn là người tháo vát, được vua yêu mến ban cho nhiều của ngon vật lạ.

+ Quan điểm sống khác biệt: Trong khi các quan khác nịnh nọt, An Tiêm lại bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ!".

+ Hậu quả: Vua giận dữ, cho rằng An Tiêm kiêu ngạo nên đã đày cả gia đình chàng ra đảo hoang để xem chàng có thể tự sống bằng sức mình hay không.

+ Cuộc sống vất vả nơi đảo hoang:Cảnh vật trên đảo: Hoang vu, chỉ có cát trắng, trời nước xanh ngắt, không có dấu chân người.

Quảng cáo

Sự nỗ lực của gia đình:

+ Tìm hốc đá để ở.

+Hái rau dại, bắt chim, mò ngao hến để ăn qua ngày.

+Cuộc sống vô cùng lao đao, vất vả nhưng An Tiêm vẫn luôn giữ niềm tin vào tương lai.

Phát hiện loài quả lạ và quá trình gieo trồng:

+ Sự việc tình cờ: Thấy đàn chim ăn một loại quả lạ màu đo đỏ, An Tiêm nếm thử thấy vị ngọt thanh nên đem hạt về gieo.

+ Quá trình chăm sóc: Hai vợ chồng cùng các con vun xới, tưới tắm cho mầm cây. Những dây dưa lớn nhanh, hoa nở, kết trái to như con lợn con.

+ Thưởng thức thành quả: Quả có ruột đỏ tươi, hạt đen, vỏ xanh, vị ngọt thơm, ăn vào thấy khỏe hẳn người.

Sự trao đổi hàng hóa và sự hối hận của nhà vua:

+ Chiến lược của An Tiêm: Khắc dấu vào quả dưa rồi thả xuống biển để sóng đưa vào đất liền.

Quảng cáo

+ Kết quả: Thuyền buôn thấy quả lạ, ghé đảo đổi lương thực lấy dưa. Đảo hoang bắt đầu có nhà lá, cuộc sống đủ đầy hơn.

+ Tin tức đến tai vua: Vua Hùng ăn quả ngon, biết chuyện An Tiêm vẫn sống tốt nhờ tài trí, vua nhận ra mình sai và đón chàng về.

c, Kết bài:

+ Kết thúc câu chuyện:Gia đình An Tiêm trở về, mang theo giống hạt dưa chia cho bà con trồng. Loại quả đó được gọi là dưa hấu.

+ Bài học rút ra:Ca ngợi sự cần cù, thông minh và khẳng định: chỉ có lao động chân chính mới đem lại hạnh phúc bền lâu.

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 1

Dưa hấu không thể thiếu trên bàn thờ tổ tiên ông bà trong những ngày Tết. Là vật liệu cho các tài nhân khắc hình họa lên vỏ của dưa hấu.

Quảng cáo

Tôi là người đã tìm được nó tên tôi là Mai An tiêm đây , hiện tại tôi đang sống với một người vợ dịu dàng cùng 2 đứa con ngoan và có trí hơn người.Đã rất lâu kể từ khi tôi tìm được loại quả lạ ấy nên chắc mọi người cũng đã quên tôi rồi .Vậy nên hôm nay hãy để tôi kể lại câu chuyện của tôi cho mọi người cùng nghe.

Thời đó, đất nước ta có núi cao, có sông rộng, trời đẹp nắng vàng, nhưng đồng ruộng thưa thớt, hoa quả chưa có nhiều thứ thơm ngọt như bây giờ. Vua Hùng Vương thứ mười bảy – cũng chính là cha nuôi của tôi. Vua yêu thương tôi nên thường ban cho tôi của ngon vật quý. Thói thường, các quan được một chút lộc vua thì nâng niu ca tụng, riêng tôi thường bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ!" và xem thường các thứ ấy. Việc đến tai vua, ông ấy giận lắm, bảo: "Đã thế ta cho nó cứ trông vào tài sức của nó xem có chết rũ xương ra không?". Thế là một buổi sớm, tự nhiên tôi thấy lính đến giải cả tôi lẫn vợ con xuống thuyền, chẳng cho mang theo một cái gì hết. Buồm căng gió, thuyền tròng trành nhằm biển khơi thẳng tiến. Hôm sau thuyền đến một đảo nhỏ. Vợ tôi bế con nhìn theo chiếc thuyền dần dần ra xa rồi khuất mất, nước mắt nhỏ như mưa. Từ nay có bao giờ cô lại được cùng hàng xóm chia nhau những bắp ngô đầu mùa, hay nói một câu chuyện gia đình dưới ánh trăng! Quay vào hòn đảo hoang vu cô ấy lại càng khiếp sợ hãi hùng, không biết rồi đây lấy gì mà ăn để sống tạm cho qua ngày tháng. Tôi dắt vợ con tìm được một cái hốc đá ở tạm. Rồi tôi cắp gươm đi thăm dò,hòn đảo quả thật hoang vu, chỉ có ít cây cỏ lơ thơ và mấy loài chim biển. Tìm mãi mới thấy vài thứ quả chát chua và rau dại ăn tạm cho đỡ đói. Từ đấy, ngày ngày tôi trồng rau và tìm quả, vợ thì ra bờ biển mò con ngao, cái hến. Đứa con lớn của tôi bắt chước cha cũng cặm cụi làm bẫy đánh chim. Nhưng rồi chim dần dần quen bẫy, có khi suốt ngày thằng bé không bắt được một cái lông. Cá nhiều nhưng không lưới, quả thì có mùa. dù vất vả khổ cực nhưng tôi vẫn tin sẽ một ngày mình làm cho cuộc sống khá lên .

Một hôm có con chim đương ăn ngoài bãi thấy tôi đến, vội bay đi, bỏ lại một miếng mồi đỏ. Tôi cầm lên xem thì là một mảnh quả dưa bằng hai ngón tay. Tôi nghĩ thầm chim ăn được có lẽ người cũng ăn được, bèn nếm thử thì thấy có vị ngọt. Tôi đã mang về cho gia đình cùng ăn và nhặt hạt gói lại. Ngồi nghỉ một lát thấy mát ruột, đỡ đói, tôi có ý mừng, lấy gươm xới một khoảnh đất mà gieo hạt xuống. Ít ngày sau mấy hạt đã mọc mầm đâm lá, bò tỏa ra khắp khoảnh đất. Vợ tôi cũng giúp tôi sớm chiều săn sóc mấy dây dưa lạ. Vợ chồng tôi hồi hộp trông thấy mấy cái hoa đầu tiên hé nở, rồi hoa kết quả.Thấy nó lớn mãi như không bao giờ thôi, tôi cũng không biết lúc nào nên hái. Một buổi sớm tinh mơ, nghe tiếng quạ kêu ngoài bãi vợ nói với tôi:

- Ở đây hoang vắng, quạ không tụ họp bao giờ, nay chúng nó kêu inh ỏi một nơi, tất là có sự lạ. Anh ra xem thế nào!

Tôi ra đến bãi thì đàn quạ bay đi bỏ lại quả dưa chúng vừa mổ thủng vài nơi. Tôi cắt dưa về. Khi tôi bổ dưa ra, cả nhà lóa mắt vì màu đỏ tươi của ruột dưa. Đây đó giữa màu đỏ, có những hạt đen như hạt huyền và bọc ngoài một lớp vỏ trắng viền xanh. An Tiêm cẩn thận cắt cho mỗi người một mảnh nhỏ ăn . Bốn người như một, khen ngợi cái vị thanh ngọt, cái mùi thơm nhẹ nhàng của quả lạ, ăn vào không những không xót ruột lại còn thấy đỡ khát và khỏe người ra. Cả nhà tôi mừng rỡ, bồng bế nhau ra bãi, chọn những quả sẫm màu dưa đem về, còn lại thì thay phiên nhau canh quả. Và từ đấy,chúng tôi cứ trồng thêm ra mãi. Tất cả nông cụ chỉ gồm có một cái gươm cùn và mấy hòn đá mài bén, vì vậy thêm một gốc dưa là thêm không biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt. Chúng tôi chăm sóc hết lòng, nhờ vậy giống dưa càng ngày càng sai, quả càng to, thịt dày thêm mãi, vỏ mỏng dần đi, vị càng thơm ngọt.Cứ mỗi lần hái dưa, tôi lấy mấy quả đánh dấu thả ra biển. Một hôm có một chiếc thuyền ghé đến hỏi xem ai đã trồng được giống dưa quý, để đổi về đem bán trên đất liền. Từ đấy tôi đổi được các thức ăn dùng thường ngày và còn cất được một cái nhà lá xinh xinh.Về phần vua Hùng Vương, từ ngày bỏ tôi ra hoang đảo, ông yên trí rằng tôi đã chết rồi, đôi khi nghĩ đến cũng có bùi ngùi thương hại. Cho đến một ngày kia, thị thần dâng quả lạ, vua ăn ngon miệng bèn hỏi thăm tung tích, mới biết là do tôi trồng ngoài đảo. Vua ngẫm nghĩ thấy mình sai, cho thuyền ra đón gia đình tôi. Vợ chồng tôi mừng rỡ, thu lượm hết những quả dưa chín và hạt giống đem về phân phát cho bà con hàng xóm, và truyền dạy cách gieo trồng, chăm bón.

Chúng tôi cùng nhau trồng và buôn bán loại quả lạ ấy .Hai đứa con của tôi cũng đã lớn , chúng cũng đang phụ giúp tôi chăm bón , gieo trồng cây.Tôi luôn dạy chúng phải làm lụng chăm chỉ và cần cù dù đối diện với nghịch cảnh cũng không được chùn bước và nhụt chí và có lòng bao dung sẵn sàng chia sẻ với người khác thì mới có thế nên người được

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 2

Tên tôi là Mai An tiêm đây , hiện tại tôi đang sống với một người vợ dịu dàng cùng 2 đứa con chăm ngoan và có trí hơn người. Đã rất lâu kể từ khi tôi tìm được loại quả lạ ấy nên chắc mọi người cũng đã quên tôi rồi .Vậy nên hôm nay hãy để tôi kể lại câu chuyện của tôi cho mọi người cùng nghe.

Thời đó, đất nước ta có núi cao, có sông rộng, trời đẹp nắng vàng, nhưng đồng ruộng thưa thớt, hoa quả chưa có nhiều thứ thơm ngọt như bây giờ. Vua Hùng Vương thứ mười bảy – cũng chính là cha nuôi của tôi.

Vua yêu thương tôi nên thường ban cho tôi của ngon vật quý. Thói thường, các quan được một chút lộc vua thì nâng niu ca tụng, riêng tôi thường bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ!" và xem thường các thứ ấy. Việc đến tai vua, ông ấy giận lắm, bảo: "Đã thế ta cho nó cứ trông vào tài sức của nó xem có chết rũ xương ra không?". Thế là một buổi sớm, tự nhiên tôi thấy lính đến giải cả tôi lẫn vợ con xuống thuyền, chẳng cho mang theo một cái gì hết. Tôi nói mãi chúng mới để cho đem một cái gươm cùn hộ thân. Buồm căng gió, thuyền tròng trành nhằm biển khơi thẳng tiến. Hôm sau thuyền đến một đảo nhỏ. Họ để gia đình tôi lên bờ với năm ngày lương thực, một chiếc nồi, rồi nhổ neo quay lái. Vợ tôi bế con nhìn theo chiếc thuyền dần dần ra xa rồi khuất mất, nước mắt nhỏ như mưa. Từ nay có bao giờ cô lại được cùng hàng xóm chia nhau những bắp ngô đầu mùa, hay nói một câu chuyện gia đình dưới ánh trăng! Quay vào hòn đảo hoang vu cô ấy lại càng khiếp sợ hãi hùng, không biết rồi đây lấy gì mà ăn để sống tạm cho qua ngày tháng. Tôi dắt vợ con tìm được một cái hốc đá ở tạm. Rồi tôi cắp gươm đi thăm dò,hòn đảo quả thật hoang vu, chỉ có ít cây cỏ lơ thơ và mấy loài chim biển. Tìm mãi mới thấy vài thứ quả chát chua và rau dại ăn tạm cho đỡ đói. Từ đấy, ngày ngày tôi trồng rau và tìm quả, vợ thì ra bờ biển mò con ngao, cái hến. Đứa con lớn của tôi bắt chước cha cũng cặm cụi làm bẫy đánh chim. Nhưng rồi chim dần dần quen bẫy, có khi suốt ngày thằng bé không bắt được một cái lông. Cá nhiều nhưng không lưới, quả thì có mùa. Cho nên thức ăn chính của gia đình tôi vẫn là mấy thứ rau dại mà chàng trồng thành rau vườn. cuộc sống lúc đấy của gia đình tôi vô cùng lao đao, vất vả.

Nhưng dù vất vả khổ cực nhưng tôi vẫn tin sẽ một ngày mình làm cho cuộc sống khá lên .

Một hôm có con chim đương ăn ngoài bãi thấy tôi đến, vội bay đi, bỏ lại một miếng mồi đỏ. Tôi cầm lên xem thì là một mảnh quả dưa bằng hai ngón tay. Tôi nghĩ thầm chim ăn được có lẽ người cũng ăn được, bèn nếm thử thì thấy có vị ngọt. Tôi đã mang về cho gia đình cùng ăn và nhặt hạt gói lại. Ngồi nghỉ một lát thấy mát ruột, đỡ đói, tôi có ý mừng, lấy gươm xới một khoảnh đất mà gieo hạt xuống. Ít ngày sau mấy hạt đã mọc mầm đâm lá, bò tỏa ra khắp khoảnh đất. Vợ tôi cũng giúp tôi sớm chiều săn sóc mấy dây dưa lạ. Vợ chồng tôi hồi hộp trông thấy mấy cái hoa đầu tiên hé nở, rồi hoa kết quả.

Thấy nó lớn mãi như không bao giờ thôi, tôi cũng không biết lúc nào nên hái. Một buổi sớm tinh mơ, nghe tiếng quạ kêu ngoài bãi vợ nói với tôi:

- Ở đây hoang vắng, quạ không tụ họp bao giờ, nay chúng nó kêu inh ỏi một nơi, tất là có sự lạ. Anh ra xem thế nào!

Tôi ra đến bãi thì đàn quạ bay đi bỏ lại quả dưa chúng vừa mổ thủng vài nơi. Tôi cắt dưa về. Khi tôi bổ dưa ra, cả nhà lóa mắt vì màu đỏ tươi của ruột dưa. Đây đó giữa màu đỏ, có những hạt đen như hạt huyền và bọc ngoài một lớp vỏ trắng viền xanh. Hai đứa con thèm nhỏ nước dãi, vợ tôi thì cứ tấm tắc khen quả trông ngon mắt. Tôi cẩn thận cắt cho mỗi người một mảnh nhỏ ăn . Bốn người như một, khen ngợi cái vị thanh ngọt, cái mùi thơm nhẹ nhàng của quả lạ, ăn vào không những không xót ruột lại còn thấy đỡ khát và khỏe người ra. Đến tra, tôi mạnh dạn bổ hết quả dưa cho con ăn đến no.

Cả nhà tôi mừng rỡ, bồng bế nhau ra bãi, chọn những quả sẫm màu dưa đem về, còn lại thì thay phiên nhau canh quả. Và từ đấy,chúng tôi cứ trồng thêm ra mãi. Tất cả nông cụ chỉ gồm có một cái gươm cùn và mấy hòn đá mài bén, vì vậy thêm một gốc dưa là thêm không biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt. Chúng tôi chăm sóc hết lòng, nhờ vậy giống dưa càng ngày càng sai, quả càng to, thịt dày thêm mãi, vỏ mỏng dần đi, vị càng thơm ngọt.

Cứ mỗi lần hái dưa, tôi lấy mấy quả đánh dấu thả ra biển. Dưa trôi biệt tăm tích không biết bao lần, trăng non rồi trăng già không biết bao bận, tôi vẫn không ngã lòng. Quả nhiên một hôm có một chiếc thuyền ghé đến hỏi xem ai đã trồng được giống dưa quý, để đổi về đem bán trên đất liền. Từ đấy tôi đổi được các thức ăn dùng thường ngày và còn cất được một cái nhà lá xinh xinh.

Về phần vua Hùng Vương, từ ngày bỏ tôi ra hoang đảo, ông yên trí rằng tôi đã chết rồi, đôi khi nghĩ đến cũng có bùi ngùi thương hại. Cho đến một ngày kia, thị thần dâng quả lạ, vua ăn ngon miệng bèn hỏi thăm tung tích, mới biết là do tôi trồng ngoài đảo. Vua ngẫm nghĩ thấy mình sai, cho thuyền ra đón gia đình tôi. Vợ chồng tôi mừng rỡ, thu lượm hết những quả dưa chín và hạt giống đem về phân phát cho bà con hàng xóm, và truyền dạy cách gieo trồng, chăm bón.

Bây giờ gia đình tôi sống vô cùng ấm no hạnh phúc. Chúng tôi cùng nhau trồng và buôn bán loại quả lạ ấy .Hai đứa con của tôi cũng đã lớn bây giờ chúng cũng đang phụ giúp chúng tôi chăm bón , gieo trồng cây.Tôi luôn dạy chúng phải làm lụng chăm chỉ và cần cù dù đối diện với nghịch cảnh cũng không được chùn bước và nhụt chí. Luôn phải có lòng bao dung sẵn sàng chia sẻ với người khác thì mới có thế nên người được.

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 3

Xin chào mọi người, tôi là Mai An Tiêm. Hôm nay, tôi sẽ kể lại cho các bạn câu chuyện truyền thuyết về sự tích quả dưa hấu.

 Ngày xưa, tôi sống trong một gia đình giàu có. Tuy nhiên, do sự tham lam và không biết đủ, tôi đã bị cha mình trục xuất ra khỏi nhà. Tôi phải lang thang một mình ở vùng đất hoang vu, không có gì để ăn. Trong những ngày tháng khó khăn ấy, tôi đã cố gắng tìm kiếm thức ăn, nhưng mọi thứ đều rất khan hiếm.

 Một hôm, khi tôi đang đi dạo quanh khu vực mình sống, tôi tình cờ thấy một cái hố sâu. Khi tôi nhìn xuống, tôi thấy có một thứ gì đó lấp lánh trong ánh nắng. Thú vị, tôi quyết định xuống hố để khám phá. Tại đó, tôi đã tìm thấy những hạt giống. Tôi không biết đó là hạt gì, nhưng tôi đã quyết định mang chúng về và trồng thử.

 Sau một thời gian chăm sóc, những hạt giống đó đã nảy mầm và phát triển thành những cây dưa hấu sai trĩu quả. Tôi vui mừng không chỉ vì có thức ăn, mà còn vì biết cách tự lập, tự kiếm sống. Dưa hấu không chỉ là nguồn dinh dưỡng quý giá mà còn mang lại hy vọng cho tôi. Thậm chí, ngày nay, dưa hấu đã trở thành một trong những món ăn yêu thích của mọi người.

Câu chuyện của tôi cũng mang một bài học: trong đời sống, đôi khi phải trải qua khó khăn, nhưng nếu chúng ta biết kiên trì và cố gắng, thì sẽ luôn tìm được con đường đi đúng hướng. Dưa hấu, không chỉ là một loại trái cây ngon, mà còn là biểu tượng cho sự nỗ lực và ý chí vượt qua khó khăn.

Đó là câu chuyện của tôi, Mai An Tiêm, và sự tích quả dưa hấu. Hy vọng các bạn sẽ luôn ghi nhớ bài học quý giá từ nó!

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 4

Tôi là Mai An Tiêm, một nhân vật trong bộ truyện "Thần đồng đất Việt" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Tôi rất vui được kể lại câu chuyện "Sự tích quả dưa hấu" cho các bạn.

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bên bờ sông, có một người nông dân tên là ông Hai. Ông Hai là một người rất cần cù và siêng năng, luôn cố gắng để có được mùa màng bội thu.

Một năm, ông Hai quyết định trồng dưa hấu trên đất của mình. Ông chăm sóc cây dưa hấu rất kỹ lưỡng, từ việc tưới nước đến việc bón phân. Cuối cùng, cây dưa hấu của ông Hai cũng ra quả.

Quả dưa hấu của ông Hai rất lớn và rất ngọt. Ông Hai rất tự hào về quả dưa hấu của mình và quyết định mang nó đến chợ để bán.

Trên đường đến chợ, ông Hai gặp một người đàn ông già. Người đàn ông già này có vẻ rất đói và rất khát. Ông Hai thấy vậy, nên quyết định cho người đàn ông già một miếng dưa hấu.

Người đàn ông già ăn miếng dưa hấu và cảm thấy rất ngon. Ông ta cảm ơn ông Hai và nói rằng: "Quả dưa hấu này thật sự rất ngon. Tôi sẽ ban cho ông một điều ước".

Ông Hai rất ngạc nhiên và hỏi: "Điều ước gì?"

Người đàn ông già nói: "Ông sẽ có một mùa màng bội thu, và cây dưa hấu của ông sẽ luôn ra quả ngọt".

Và thật sự, mùa màng sau đó của ông Hai rất bội thu. Cây dưa hấu của ông cũng luôn ra quả ngọt. Ông Hai rất hạnh phúc và biết ơn người đàn ông già.

Từ đó, người dân trong làng bắt đầu gọi quả dưa hấu là "quả tích quả", vì nó mang lại may mắn và tài lộc cho những người trồng và ăn nó.

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 5

Tôi là Mai An Tiêm, một thời từng sống tại triều đình vua Hùng, được mọi người biết đến vì sự chăm chỉ và trung thực. Vốn là người được vua Hùng yêu mến, tôi được ban nhiều bổng lộc và sống một cuộc đời đủ đầy. Thế nhưng, lòng kiêu ngạo và sự ghen ghét của một số người đã khiến tôi và gia đình phải chịu đày ra đảo hoang vì họ cho rằng tôi ngạo mạn, không biết ơn ân huệ của vua.

Cuộc sống trên đảo hoang thật khó khăn và vất vả. Ban đầu, gia đình tôi chỉ dựa vào nguồn nước và những thứ tự nhiên có sẵn để tồn tại. Một ngày nọ, khi đang dọn dẹp bờ biển, tôi phát hiện một số hạt lạ từ phân chim rơi xuống. Dù không biết đó là hạt gì, tôi vẫn quyết định gieo trồng. Nhờ đất đai màu mỡ và chăm chỉ chăm sóc, những cây lạ bắt đầu mọc lên và kết trái.

Khi những quả tròn to, xanh mướt ấy chín, tôi thử bổ ra và thấy ruột đỏ mọng nước. Tò mò, tôi cắn thử một miếng và phát hiện ra vị ngọt mát, thanh dịu. Tôi gọi thứ quả đó là "dưa hấu." Từ đó, gia đình tôi dùng dưa hấu để làm thức ăn và trao đổi với các thương lái đi qua đảo, đổi lấy những vật dụng cần thiết. Dần dần, cuộc sống trên đảo trở nên dễ dàng hơn.

Danh tiếng về quả dưa hấu cũng đến tai vua Hùng. Khi nhà vua biết câu chuyện về sự kiên trì, sáng tạo và không đầu hàng số phận của tôi, ngài vô cùng cảm phục. Vua đã tha tội và triệu gia đình tôi về lại đất liền. Từ đó, quả dưa hấu trở thành biểu tượng cho sự nỗ lực, lòng tin vào bản thân và ý chí vượt qua khó khăn.

Câu chuyện này không chỉ là một kỷ niệm sâu sắc trong đời tôi mà còn là bài học lớn lao về sức mạnh của sự tự lập và niềm tin vào cuộc sống. Đó là những gì tôi muốn chia sẻ với tất cả mọi người.

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 6

Ta là Mai An Tiêm, người từng được gọi là con nuôi yêu quý của Vua Hùng thứ mười bảy, rồi lại bị đày ra nơi đảo hoang vì tội “phụ ơn vua”. Nhưng có lẽ, số phận đã cho ta một bài học quý giá về lao động và tự lập. 

 Chuyện cũng bắt đầu từ những lời đồn đại. Ta sống trong nhung lụa, được vua cha sủng ái, nhưng trong lòng luôn tâm niệm: “Của biếu là của lo, của cho là của nợ. Tất cả những thứ ta có đều do bàn tay ta làm ra.” Chính vì câu nói đó, có kẻ đem đến tai vua, rằng ta kiêu ngạo, phụ ơn nuôi dưỡng. Vua cha nổi giận, đày cả gia đình ta ra một hòn đảo xa, chỉ chuẩn bị cho ít lương khô và nước ngọt. Trên bãi cát trắng, trước biển khơi mênh mông, vợ ta ôm con khóc. Ta nghiến răng: “Trời sinh voi, trời sinh cỏ. Chúng ta còn hai bàn tay, hãy tự mình sinh tồn!” 

 Những ngày đầu thật gian nan. Ta săn bắt, hái lượm, dựng lều, đào giếng. Một ngày nọ, ta phát hiện những hạt màu đen nằm lẫn trong phân chim. Tò mò, ta đem gieo xuống vùng đất cát gần lều. Chẳng bao lâu, từ những hạt ấy mọc lên những dây leo xanh mướt, bò lan khắp mặt đất, rồi kết thành những quả to, vỏ xanh. Ban đầu chẳng ai biết đó là gì. Đến khi quả lớn, ta dùng dao bổ ra: một màu đỏ tươi rực rỡ hiện ra, hương thơm ngọt ngào tỏa khắp. Cắn một miếng, vị ngọt mát, thanh khiết trào trong cổ họng. Cả gia đình ta reo lên vì sung sướng! Ta gọi đó là “dưa đỏ”, chăm sóc chúng cẩn thận, nhân giống ra khắp đảo. 

 Mùa dưa nào cũng bội thu. Ta khắc tên mình lên những quả dưa chín rồi thả xuống biển, mong chúng trôi dạt vào đất liền. Một ngày, thuyền của vua cha ra đảo. Người xuống thuyền, ôm chầm lấy ta, nước mắt giàn dụa: “Con trai của cha, cha đã hiểu lầm con!” Ta dâng lên vua cha những quả dưa đỏ mọng nước. Vua nếm thử, tấm tắc khen ngon, hỏi về nguồn gốc. Ta kể lại câu chuyện từ những hạt nhỏ. Vua cảm động: “Con đã dùng chính bàn tay và trí tuệ của mình để tạo nên thứ quả quý này. Đúng là của tự làm ra mới đáng quý!” Người đón cả gia đình ta về, ban thưởng hậu hĩnh và cho truyền bá giống dưa quý khắp nơi. 

 Giờ đây, nhìn những ruộng dưa hấu mênh mông, lòng ta vẫn dâng lên một niềm tự hào. Truyền thuyết về ta có thể chỉ là câu chuyện cổ, nhưng bài học thì còn mãi: giá trị đích thực nằm ở sự lao động chân chính và ý chí vươn lên từ nghịch cảnh. Thứ quả ngọt ấy, người đời sau gọi là “dưa hấu”. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 7

Tôi là vợ của Mai An Tiêm. Thuở ấy, khi chàng còn là con nuôi được vua Hùng sủng ái, tôi cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ yên bình trong nhung lụa. Ai ngờ một câu nói thẳng thắn của chàng lại khiến cả gia đình lênh đênh nơi đảo hoang. 

 Ngày bị đày, lòng tôi hoang mang, sợ hãi vô cùng. Tay bồng đứa con nhỏ, mắt nhìn bốn bề chỉ có cát trắng, sóng xanh và tiếng gió hú vi vu. Nhưng chồng tôi, Mai An Tiêm, đã nắm chặt tay tôi mà nói: “Nàng đừng lo. Ta còn sống, còn sức lực, thế nào cũng sẽ lo cho nàng và con.” Lời nói ấy như điểm tựa vững chắc, giúp tôi lấy lại bình tĩnh. Chàng dựng lều, tìm nước, săn bắt từng con cá, nhặt từng củ rễ. Tôi theo chàng, cùng chăm con, cùng nhặt những hạt giống lạ chàng đem về gieo trồng. 

 Tôi vẫn nhớ như in ngày chàng bổ quả dưa đầu tiên. Thứ màu đỏ rực ấy, thứ hương thơm ngọt ngào ấy, khiến cả gia đình chúng tôi như được tiếp thêm sinh lực. Tôi cùng chàng chăm sóc từng gốc dưa, vun xới, tưới nước. Những quả dưa lớn dần, trĩu trịt cả một bãi, là thành quả của bao ngày lao động vất vả. Khi chàng khắc tên lên dưa rồi thả xuống biển, tôi cũng ngồi bên cạnh, cầu mong chúng đến được với mọi người. Tôi tin rằng sự chân thành và nỗ lực của chúng tôi rồi sẽ được thấu hiểu. 

 Và rồi, ngày ấy cũng đến. Thuyền của nhà vua cập bến. Khi thấy vua cha bước xuống, ôm lấy chồng tôi, lòng tôi nghẹn ngào. Tôi dâng lên ngài những quả dưa ngon nhất. Nhìn vua cha nếm thử, gật đầu khen ngợi, mắt rưng rưng, tôi biết mọi oan khuất đã được hóa giải. Niềm hạnh phúc khi được trở về, được công nhận, khiến tất cả những tháng ngày gian khó trở nên vô cùng đáng giá. Câu chuyện của chồng tôi, của gia đình tôi, có lẽ là minh chứng rõ nhất: “Ở hiền gặp lành” và “có công mài sắt có ngày nên kim”. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 8

Tôi là một người lính hầu cận Vua Hùng thời ấy, người đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện về hoàng tử Mai An Tiêm. Từ khi chàng còn là một chàng trai được yêu quý trong cung điện đến khi bị đày ra đảo và vinh quang trở về. 

 Tôi vẫn nhớ ánh mắt thất vọng và giận dữ của đức vua khi nghe lời xuyên tạc về Mai An Tiêm. Ngài phán: “Nó cho rằng mọi thứ đều do tay nó làm ra ư? Vậy thì hãy để nó tự sinh tồn đi!” Mệnh lệnh đày ra đảo hoang được ban xuống. Lòng chúng tôi, những kẻ hầu, cũng chạnh lòng thương xót, nhưng ai dám trái lệnh vua? Chúng tôi đưa gia đình An Tiêm ra đảo, để lại chút lương thực ít ỏi, lòng đầy áy náy.  

Nhiều năm tháng trôi qua, chúng tôi gần như quên bẵng chuyện ấy. Cho đến một ngày, có ngư dân dâng lên vua một thứ quả lạ, vỏ xanh ruột đỏ, vị ngọt mát lạ thường. Điều kỳ lạ là trên quả dưa ấy có khắc hai chữ “Mai An Tiêm”. Nhà vua sửng sốt, sai người đi tìm nguồn gốc. Hóa ra, nhiều quả như thế đã trôi dạt vào bờ. Vua suy nghĩ rất lâu, rồi quyết định thân chinh ra đảo. 

 Tôi theo hầu vua trong chuyến đi ấy. Khi thuyền cập bến, trước mắt chúng tôi là một cảnh tượng không thể tin nổi: một hòn đảo trước kia hoang vu, giờ phủ đầy màu xanh của dây leo và những quả to tròn xanh mướt. Mai An Tiêm và gia đình ra đón, khuôn mặt rám nắng nhưng đầy vẻ khỏe khoắn, tự tin. An Tiêm dẫn vua đi thăm “cơ ngơi” do chính tay chàng tạo dựng, kể về hành trình từ những hạt giống nhỏ bé. Vua im lặng lắng nghe, đôi mắt ngấn lệ. Cuối cùng, người ôm lấy An Tiêm, giọng nghẹn ngào: “Cha sai rồi! Con đã chứng minh cho cha thấy giá trị của lao động.” 

 Trên đường trở về, nhà vua nhiều lần thở dài, có lẽ vừa ân hận vừa tự hào. Tôi hiểu rằng, ngài không chỉ tìm lại được một người con, mà còn tìm được một bài học làm vua: cần sáng suốt và trân trọng những con người tự lực, tự cường. Và từ đó, giống dưa quý ấy được gieo trồng khắp nơi, mang tên “dưa hấu” như một minh chứng cho ý chí con người. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 9

Cháu là con trai của Mai An Tiêm. Cháu còn nhớ lắm những ngày tháng theo cha mẹ sống trên đảo hoang. Đối với một đứa trẻ như cháu khi ấy, đó vừa là một cuộc phiêu lưu kỳ thú, vừa là những ngày tháng vất vả mà ấm áp. 

 Lúc đầu, cháu rất sợ. Không có lâu đài, không có bạn chơi, chỉ có gió biển và tiếng sóng. Nhưng cha cháu luôn bảo: “Con trai, nơi nào có sự sống, nơi đó có hy vọng.” Cha dạy cháu cách đào cát tìm nước ngọt, cách bắt cua trên bờ đá, cách nhóm lửa. Rồi một hôm, cha mang về những hạt nhỏ màu đen, hai cha con cùng gieo chúng xuống đất. Cháu tò mò hỏi: “Trồng cái gì vậy cha?” Cha mỉm cười: “Chúng ta hãy cùng chờ xem nhé, con yêu.” 

 Cháu chăm sóc những mầm cây nhỏ ấy như những người bạn. Cháu tưới nước, nhổ cỏ, ngắm chúng lớn lên mỗi ngày. Khi những quả dưa đầu tiên xuất hiện, cháu reo lên thích thú. Ngày cha bổ quả dưa đầu tiên, cả gia đình quây quần. Mùi thơm phức, vị ngọt thanh mát lan tỏa. Cháu ăn một miếng, cảm giác mệt nhọc tan biến hết. Cha bảo: “Đây là quà tặng của đất trời cho những người chăm chỉ, con ạ.” Cháu còn giúp cha khắc tên lên những quả dưa chín, rồi cùng cha mang ra bờ biển thả. Cha nói, chúng sẽ mang tin tức về gia đình mình đến với mọi người. 

 Rồi một ngày, có một đoàn thuyền lớn đến. Có một người mặc áo choàng rất đẹp, xuống thuyền ôm chầm lấy cha và mẹ cháu, rồi xoa đầu cháu. Cha nói: “Đây là vua Hùng, gọi bằng ông nội đi con.” Ông ấy đã cho cháu ăn những món ngon lạ và nghe cháu kể chuyện trồng dưa. Ông khen cháu ngoan, giống cha. Chuyến trở về đất liền thật vui. Cháu mang theo những hạt dưa quý nhất, muốn chia sẻ cho tất cả các bạn nhỏ. 

 Bây giờ, mỗi khi mùa hè được ăn những miếng dưa hấu đỏ au, mát lịm, cháu lại nhớ về hòn đảo ngày xưa, nhớ về bài học cha dạy: “Hãy trân trọng hạt giống, dù nhỏ bé, và dùng sức lao động để vun đắp cho nó nảy mầm.” Câu chuyện của gia đình cháu đã trở thành truyện cổ tích, nhưng với cháu, đó là ký ức thật nhất, đẹp nhất về tuổi thơ và về người cha tuyệt vời của mình. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 10

Già là người làng này, sống qua bao đời, nghe cha ông kể lại câu chuyện về Mai An Tiêm, nên già xin kể cho các cháu nghe, như một lời nhắc nhở về đạo làm người. 

            Ngày xưa ấy, có một chàng trai tên là Mai An Tiêm, làm con nuôi vua Hùng. Chàng sống sung túc nhưng luôn tâm niệm: “Của mình làm ra mới thật đáng quý.” Chẳng ngờ lời nói thật lòng ấy bị kẻ xấu xuyên tạc, cho là vong ân. Vua nổi trận lôi đình, đày cả nhà chàng ra đảo hoang, nơi “cỏ không mọc nổi”. 

 Ai cũng tưởng họ sẽ gục ngã. Nhưng không! Bằng ý chí sắt đá và đôi bàn tay cần cù, chàng đã biến nơi hoang đảo thành một mảnh vườn tươi tốt. Giống dưa lạ từ phân chim mà có, được chàng chăm bón, đã cho ra thứ quả to tròn, vỏ xanh ruột đỏ, ngọt lịm. Chàng thả dưa có khắc tên xuống biển, như gửi gắm niềm tin vào lẽ công bằng. 

 Ông Trời có mắt, những quả dưa ấy trôi dạt về đất liền, đến tay nhà vua. Vua tỉnh ngộ, vội vã ra đảo tìm con. Thấy cảnh tượng chàng trai mình từng yêu quý đã dựng nên cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng, vua vừa hổ thẹn vừa cảm phục. Người đưa An Tiêm về, truyền cho dân chúng gieo trồng giống dưa quý ấy. Từ đó, nước ta có thêm một thứ trái cây ngon, mát, được gọi là dưa hấu. 

 Câu chuyện ấy, già coi như một bài học sâu sắc. Thứ nhất, đừng vội tin lời gièm pha, phải sáng suốt phân biệt phải trái. Thứ hai, và là điều quan trọng nhất, con người ta sống ở đời phải biết tự lực cánh sinh. Của cha để lại không bằng của mình tạo ra. Gian nan thử thách chỉ làm sáng lên phẩm giá và ý chí của người quân tử. Các cháu ạ, hãy nhớ lấy, như Mai An Tiêm ngày xưa, dù trong hoàn cảnh nào cũng đừng đầu hàng số phận. Hãy dùng trí tuệ và sức lao động của mình để gieo trồng những “hạt giống” tốt đẹp, rồi sẽ có ngày được hưởng “quả ngọt” xứng đáng. 

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Những bài văn hay lớp 6 | văn mẫu lớp 6 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 6Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 6.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 6 sách mới các môn học