10+ Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu (điểm cao)

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu

a, Mở bài: 

+ Giới thiệu nhân vật người kể chuyện: Em đóng vai chàng tiều phu, ông tiên, dòng sông... (Ví dụ: "Tôi là một tiều phu sống bên bờ sông vắng. Giờ đây, khi đã già, ngồi bên bếp lửa, tôi lại nhớ về một kỷ niệm đáng nhớ nhất đời mình...")

+ Giới thiệu khái quát câu chuyện sắp kể: Đó là câu chuyện xảy ra khi tôi còn trẻ, một lần đi đốn củi đã làm rơi lưỡi rìu và cuộc gặp gỡ kỳ lạ với một vị thần.

b, Thân bài: 

Sự cố xảy ra:

+ Miêu tả công việc đốn củi vất vả bên bờ sông.

+ Tình huống bất ngờ: Đang chặt củi thì lưỡi rìu bị lỏng cán (hoặc do sơ ý) văng xuống dòng sông sâu, nước chảy xiết.

+ Tâm trạng của nhân vật: Hoảng hốt, lo sợ vì mất đi công cụ kiếm sống duy nhất (ngồi khóc, bế tắc).

Cuộc gặp gỡ với ông Tiên:

+ Sự xuất hiện của ông lão: Một cụ già râu tóc bạc phơ, hiện lên từ dưới nước (hoặc đi từ trong rừng ra) với vẻ mặt phúc hậu.

+ Lời hỏi thăm: Ông lão hỏi vì sao tôi khóc. Tôi kể lại sự tình cho ông nghe.

Quảng cáo

+ Lời hứa giúp đỡ: Ông lão bảo tôi chờ rồi nhảy xuống dòng sông sâu.

Thử thách lòng trung thực (3 lần thử):

- Lần 1: Ông cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng chói lọi.

+ Tâm trạng: Ngạc nhiên trước sự giàu sang.

+ Hành động: Từ chối vì không phải của mình.

- Lần 2: Ông cụ vớt lên một lưỡi rìu bằng bạc trắng sáng.

+ Tâm trạng: Vẫn giữ vững lập trường.

+  Hành động: Tiếp tục lắc đầu từ chối.

- Lần 3: Ông cụ mang lên đúng chiếc rìu sắt cũ kỹ.

+ Tâm trạng: Vui mừng khôn xiết, nhận ra "người bạn" cũ của mình.

+ Hành động: Khẳng định đây mới là rìu của mình và cảm ơn rối rít.

 Kết thúc bất ngờ:

+ Ông cụ khen ngợi lòng trung thực, không tham lam.

+ Ông tiết lộ thân phận là Tiên và tặng lại cả ba lưỡi rìu cho tôi.

+ Ông biến mất trong sự ngỡ ngàng của tôi.

Quảng cáo

c, Kết bài:

+ Kết thúc câu chuyện: Cuộc sống của tôi thay đổi (đã có vốn làm ăn, không còn nghèo khổ) nhưng tôi vẫn luôn giữ lối sống trung thực.

+ Bài học rút ra: Nhắn nhủ đến mọi người (đặc biệt là các bạn học sinh): "Trung thực là đức tính quý giá nhất của con người, người sống thật thà sẽ luôn gặp được điều tốt đẹp." 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu - mẫu 1

Trong suốt hàng nghìn năm cai quản những dòng sông và cánh rừng, ta đã gặp rất nhiều người, nhưng câu chuyện về chàng tiều phu trẻ tuổi năm ấy vẫn luôn để lại trong ta một ấn tượng sâu sắc về lòng trung thực. 

Ngày hôm đó, ta đang nghỉ ngơi dưới làn nước mát của một con sông sâu chảy xiết, bỗng nghe thấy tiếng "tõm" thật lớn, rồi tiếng khóc nức nở vang lên trên bờ. Ta hiện hình lên xem xét thì thấy một chàng thanh niên nghèo, quần áo lấm lem, đang ngồi gục đầu bên bờ sông. Cạnh anh ta là một gánh củi dang dở nhưng thiếu đi công cụ quan trọng nhất: chiếc rìu. 

Quảng cáo

Thấy chàng trai quá đỗi tuyệt vọng, ta quyết định thử thách lòng người. Ta biến thành một ông lão râu tóc bạc phơ, bước đến trước mặt anh và hỏi: 

– Này con, có chuyện gì mà con lại khóc than thảm thiết đến vậy? 

Chàng trai quệt nước mắt, lễ phép thưa: 

– Thưa cụ, nhà con nghèo lắm, chỉ có mỗi chiếc rìu sắt để đốn củi kiếm sống qua ngày. Chẳng may nãy con sơ suất làm rơi xuống sông, nước sâu chảy xiết thế kia, con không biết làm sao để lấy lại được. 

Ta mỉm cười, bảo anh ta đừng lo rồi lặn xuống dòng sông. Lần thứ nhất, ta mang lên một lưỡi rìu bằng vàng sáng loáng, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Ta hỏi: 

– Lưỡi rìu này có phải của con không? 

Ánh mắt chàng trai thoáng chút ngạc nhiên, nhưng anh ta lắc đầu ngay lập tức: 

– Thưa cụ, đây không phải rìu của con ạ. 

Ta lại lặn xuống lần thứ hai và mang lên một lưỡi rìu bằng bạc trắng muốt, quý giá. Ta tiếp tục hỏi: 

– Vậy lưỡi rìu bạc này chắc là của con chứ? 

Chàng trai vẫn xua tay, thật thà đáp: 

– Dạ cũng không phải cụ ơi. Rìu của con cũ và xấu hơn nhiều. 

Đến lần thứ ba, ta mang lên đúng chiếc rìu sắt cũ kỹ, sứt mẻ của anh ta. Vừa nhìn thấy, đôi mắt chàng trai sáng rực lên, anh ta reo mừng khôn xiết: 

– Đúng rồi! Đây chính là chiếc rìu của con! Con cảm ơn cụ nhiều lắm! 

Ta nhìn chàng thanh niên, lòng cảm thấy vô cùng ấm áp. Trong cuộc đời này, không phải ai cũng có thể vượt qua được sự cám dỗ của vàng bạc để giữ lấy sự thật thà. Ta hiện nguyên hình là một ông Tiên, hiền từ bảo anh: 

– Con là một người vô cùng trung thực và thật thà. Ta tặng con cả hai lưỡi rìu vàng và bạc này như một phần thưởng cho tấm lòng đáng quý của con. Hãy cứ giữ lấy bản tính tốt đẹp này nhé. 

Chàng trai cúi đầu tạ ơn. Ta nhìn theo bóng dáng anh ta gánh củi trở về, lòng thầm nghĩ: Nếu thế gian này ai cũng trung thực như chàng trai ấy, thì cuộc đời sẽ tươi đẹp biết bao. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu - mẫu 2

Tên tôi là Khang, vốn làm nghề tiều phu. Bố mẹ mất sớm, tôi sống thui thủi một mình trong một căn lều dựng tạm nơi bìa rừng. Cuộc sống của tôi cứ êm đềm trôi qua cho đến một ngày tôi gặp một sự lạ kì. 

Hôm ấy, cũng như mọi khi, tôi vác rìu vào rừng đốn củi. Không hiểu tay chân vụng về thế nào, tôi làm rơi rìu xuống con sông gần đó. Nước sâu, sông rộng, khó lòng lấy lại được rìu. Mà đó lại là kế sinh nhai duy nhất. Tôi buồn lắm! Ngày mai, ngày kia … và những ngày sau nữa tôi lấy gì mà kiếm củi nuôi thân đây? Càng nghĩ nước mắt tôi càng tuôn nhiều, chảy dài trên khuôn mặt đen xạm của tôi. Đúng lúc đó, một cụ già râu tóc bạc phơ xuất hiện trước mặt tôi. Trông cụ thật hiền lành và phúc hậu với vầng trán cao, khuôn mặt hồng hào. Ôn tồn cụ hỏi: 

- Có chuyện gì mà con khóc thảm thiết vậy? 

Tôi bèn thật thà kể đầu đuôi mọi chuyện cho ông lão nghe. Nghe xong, ông lão cười và hứa sẽ tìm lại chiếc rìu cho tôi. Tôi vui lắm! 

Nói rồi, ông lão lặn ngay xuống sông. Chỉ một lát sau ông đã ngoi lên, trên tay cầm một lưỡi rìu bằng vàng sáng lấp lánh. Ông giơ rìu lên hỏi tôi: 

- Đây có phải rìu của cháu không? 

Dù chiếc rìu đó rất đẹp và có giá trị nhưng không phải rìu của mình thì đừng có lấy. Tôi vội trả lời: 

- Không! Đó không phải cây rìu của cháu đâu ông ạ! 

Nghe tôi nói xong, ông cụ lại lặn xuống sông một lần nữa. Lần này khi ngoi lên ông cụ cầm trên tay cầm một lưỡirìubằng bạc trông rất thích mắt. Cụ vẫn hỏi như cũ: 

- Đây có phải rìu của cháu không? 

Tôi không ngần ngại mà từ chối ngay: 

- Thưa ông, cái này cũng không phải rìu của cháu. 

Không nản, ông cụ lại tiếp tục lặn xuống sông lần nữa. Một lát sau, ông ngoi lên khỏi mặt nước với chiếc rìu bằng sắt hết sức bình thường, cán rìu nhìn còn hơi cũ. Nhưng đó chính là chiếc rìu của tôi. Sung sướng tôi reo to: 

- Đây mới chính là rìu của cháu ông ạ! 

Nghe vậy, ông lão đưa lại rìu cho tôi và nói. Cháu quả là một changhf trai thật thà, nghèo nhưng không tham lam. Cháu xứng đáng được thưởng. Ta tặng cho cháu cả ba lưỡi rìu này. Nói xong, ông lão vụt biến mất. Tôi biết mình gặp tiên nên chắp tay cảm tạ rồi về nhà. Nhờ ba chiếc rìu đó, tôi có cuộc sống ấm no và hạnh phúc trọn đời. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu - mẫu 3

Ta là một ông tiên sống bên dòng sông trong khu rừng này. Hàng trăm năm qua, ta chứng kiến biết bao con người qua lại, nhưng trong ký ức của ta luôn in đậm hình ảnh một chàng trai nghèo khó và sự trung thực hiếm có của cậu ấy. Đó là câu chuyện về ba lưỡi rìu mà ta muốn kể lại. 

Hôm ấy, đang thả hồn theo làn nước mát, ta bỗng nghe thấy tiếng khóc nức nở đầy tuyệt vọng vọng đến từ bờ sông. Nhìn xuống, ta thấy một chàng trai trẻ, quần áo cũ sờn, đang ngồi bó gối, hai vai run lên vì khóc. Lòng ta chợt động. Ta hóa phép, hiện ra dưới hình dáng một ông lão tóc bạc phơ, bước đến bên cậu ấy và hỏi: "Này cháu, sao cháu khóc thảm thiết vậy?". 

Cậu trai ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe đầy lo âu. Cậu nghẹn ngào kể rằng mình là một tiều phu nghèo, cha mẹ mất sớm, sống dựa vào nghề đốn củi. Chiếc rìu sắt cũ kỹ là tài sản quý giá duy nhất. Vậy mà trong lúc làm việc, lưỡi rìu đã văng xuống dòng sông sâu này. Cậu không thể lặn xuống vì nước quá xiết. Mất rìu, coi như mất đi sinh kế. Giọng kể của cậu chân thật và đau khổ khiến lòng ta thương cảm. Ta quyết định thử lòng cậu bé này. 

Ta bảo: "Cháu đừng lo, để ta lặn xuống tìm giúp cháu". Nói rồi, ta lao mình xuống dòng nước. Thực ra, ta biết rõ chiếc rìu sắt nằm ở đâu, nhưng ta muốn biết tấm lòng của con người nơi đây thế nào. Ta vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng sáng chói, đưa ra trước mặt cậu trai và hỏi: "Đây có phải lưỡi rìu của cháu không?". 

Ánh mắt cậu ta thoáng lộ rõ vẻ ngỡ ngàng, có lẽ chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì quý giá đến thế. Nhưng chỉ một giây sau, cậu lắc đầu, nói với giọng chắc nịch: "Thưa ông, không phải ạ. Rìu của cháu chỉ bằng sắt thôi." 

Ta gật đầu, lại lặn xuống lần thứ hai. Lần này, ta đưa lên một lưỡi rìu bằng bạc trắng tinh, đẹp đẽ và thanh tú. Ta lại hỏi câu tương tự. Cậu trai nhìn kỹ lưỡi rìu bạc, lòng tham của con người thường dễ bị đánh thức bởi những thứ như thế này. Nhưng một lần nữa, cậu thành thật đáp: "Dạ không, cái này cũng không phải của cháu. Rìu của cháu xấu hơn nhiều." 

Lòng ta bắt đầu dấy lên sự quý mến. Đến lần thứ ba, ta mới đem lên bờ chính chiếc rìu sắt cũ kỹ, lưỡi đã mẻ một góc mà cậu đã làm rơi. Vừa nhìn thấy nó, gương mặt cậu trai bỗng bừng sáng lên vì hạnh phúc. Cậu mừng rỡ reo lên: "Đúng rồi ông! Đây mới chính là rìu của cháu! Cháu cảm ơn ông rất nhiều!" và giữ chặt lấy nó như một báu vật. 

Cậu trai đứng sững người, không dám tin vào điều đang xảy ra. Trước khi cậu kịp nói lời cảm ơn, ta đã biến mất trong làn sương mỏng, để lại cậu với món quà và bài học về sự trung thực. Ta biết rằng, phần thưởng lớn nhất không phải là vàng hay bạc, mà là sự bình an trong tâm hồn mà cậu đã có được. Và có lẽ, cũng chính nhờ tấm lòng ấy, cuộc sống sau này của cậu sẽ luôn được hưởng phúc lành. 

Từ độ ấy, mỗi khi đi ngang qua khu rừng, nhìn thấy túp lều của cậu tiều phu năm xưa đã khang trang hơn, hay nghe người dân trong vùng kể về một người giàu lòng nhân hậu hay giúp đỡ kẻ khó, lòng ta lại thấy ấm áp. Ta tin rằng, hạt giống trung thực mà ngày ấy ta được chứng kiến, giờ đây đã nảy mầm và tỏa bóng mát cho đời. Đó chính là điều khiến một vị tiên như ta luôn muốn lưu lại nơi thế gian này. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu - mẫu 4

Tôi là một dòng sông hiền hòa, chảy qua cánh rừng đại ngàn bao đời nay. Tôi chứng kiến biết bao câu chuyện: những chú chim đến uống nước, những đàn thú đến hút mát, và cả những con người với bao thăng trầm. Nhưng có một câu chuyện mà tôi nhớ mãi, như viên sỏi nhẵn bóng nằm lại trong lòng cát của tôi qua năm tháng: câu chuyện về ba lưỡi rìu. 

Buổi sáng hôm ấy thật yên bình. Ánh nắng vàng rực chiếu xuống mặt tôi, tạo thành vô vàn vảy bạc lấp lánh. Tôi đang thiu thiu ngủ thì bỗng nghe một tiếng "cạch" rồi một vật gì đó nặng trịch rơi "tõm" xuống lòng tôi, làm xao động cả một vùng nước. Đó là một lưỡi rìu sắt cũ kỹ. Ngay sau đó, từ trên bờ vọng xuống một tiếng nấc nghẹn ngào, rồi là những tiếng khóc thổn thức. Tôi lắng nghe: một chàng trai trẻ, áo vải thô sờn, đang ôm mặt khóc. Qua những lời than thở đứt quãng, tôi hiểu rằng cậu ấy là một tiều phu nghèo, và chiếc rìu kia là tài sản duy nhất để nuôi sống bản thân. Nỗi tuyệt vọng trong giọng cậu khiến những con sóng nhỏ của tôi cũng như chùng xuống, chảy chậm lại. Tôi muốn giúp cậu, nhưng tôi chỉ là một dòng sông vô tri. Tôi chỉ biết ôm lấy lưỡi rìu sắt ấy, không để dòng nước cuốn nó đi.  

May thay, sự chân thành và bất hạnh của chàng trai đã chạm đến trái tim của ông Tiên râu tóc bạc phơ, người bạn cố tri của tôi. Ông thường đến đây ngắm cảnh và nghỉ ngơi. Ông hiện ra bên cạnh chàng tiều phu với dáng vẻ của một lão ngư. Từ dưới lòng sâu, tôi cảm nhận được sự hiện diện đầy quyền năng và nhân từ của ông. Rồi ông lao xuống lòng tôi. Tôi nhẹ nhàng đưa đường, dẫn lối cho ông. 

Ông cầm lên một lưỡi rìu bằng vàng mà tôi đã giấu kỹ từ bao đời trong lớp cát của mình. Ánh vàng của nó làm sáng rực cả một vùng nước. Nhưng chàng trai chỉ liếc nhìn và lắc đầu ngay: "Không phải ạ". Tôi ngạc nhiên lắm. Rồi ông lại lặn xuống. Lần này, tôi chỉ cho ông một lưỡi rìu bằng bạc trắng tinh mà dòng chảy của tôi đã mài giũa qua nhiều năm. Vẻ đẹp lạnh lùng của nó hẳn sẽ làm xiêu lòng bất kỳ ai. Vậy mà chàng trai vẫn kiên quyết: "Cũng không phải của con". Trái tim tôi (nếu một dòng sông có trái tim) như bừng sáng. Tôi nhận ra mình đang chứng kiến một điều thật đẹp: sự trung thực. 

Đến lần thứ ba, tôi nâng niu đưa cho ông Tiên chính chiếc rìu sắt đen xì, cũ kỹ mà chàng trai đã đánh rơi. Khi thấy nó, đôi mắt đỏ hoe của chàng trai bỗng sáng lên, cả khuôn mặt như bừng tỉnh. Cậu mừng rỡ reo lên: "Đúng là rìu của con! Con cảm ơn ông!". Niềm vui của cậu lan tỏa, khiến mặt nước của tôi cũng như dậy lên những gợn sóng nhỏ hân hoan. 

Ông Tiên mỉm cười hài lòng. Ông không chỉ trả lại rìu sắt, mà còn tặng thêm cả rìu vàng và rìu bạc cho chàng trai. Tôi lặng lẽ quan sát từ dưới dòng nước. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng ông Tiên không chỉ ban tặng của cải, mà còn trao gửi một niềm tin: tin rằng lòng tốt và sự trung thực luôn tồn tại, và xứng đáng được nâng niu, trân trọng. Tôi đã lưu giữ những báu vật bằng vàng, bạc ấy qua bao năm, nhưng có lẽ, thứ báu vật thực sự mà tôi vừa được chứng kiến mới là thứ đáng quý nhất.  

Đến tận bây giờ, mỗi khi có ai đó đến bên bờ tôi, thành tâm và tốt bụng, mặt nước của tôi lại trong vắt, hiền hòa lạ thường. Tôi vẫn luôn tin rằng, sự trung thực giống như viên ngọc trai quý, dù có rơi vào lòng sông sâu, cuối cùng cũng sẽ được tìm thấy và tỏa sáng. Và tôi, dòng sông già cỗi này, sẽ mãi là nhân chứng cho những câu chuyện như thế. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu - mẫu 5

Tôi là tiều phu Long đây. Nay tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện thú vị mà tôi đã rất may mắn được gặp. Tôi vốn con nhà nghèo, hàng ngày sống bằng nghề đốn củi, kiếm rau cháo qua ngày.

Hôm đó, tôi như thường lệ vào rừng kiếm củi. Mải mê làm việc, tôi dùng sức chặt quá đà, khiến cán rìu bị gãy, lưỡi rìu cũng theo đà rớt xuống sông sâu. Tôi ngẩn người và buồn rầu vô cùng vì rìu là công cụ kiếm sống của tôi, giờ mất lưỡi rìu rồi thì biết làm gì kiếm ăn đây, tôi cũng chẳng có đủ tiền để mua lưỡi rìu mới. Đang buồn khổ vò đầu bứt tai, tự trách bản thân, sao không kiểm tra cán rìu cho kỹ, sao lại cố sức chặt quá vậy thì bỗng nhiên có một cụ già râu tóc bạc phơ xuất hiện trước mặt tôi lúc nào không biết. Nhìn ông cụ rất hiền từ và phúc hậu. Tự nhiên, tôi cũng thấy dịu tâm trạng đi một chút. Ông cụ nhẹ nhàng từ tốn hỏi tôi: 

- Có chuyện gì mà con trông buồn rầu đau khổ quá vậy. 

Tôi bèn thật thà kể hết mọi chuyện cho cụ nghe. Nghe xong, cụ cười bảo: 

- Thế có gì khó đâu, để ta đây vớt rìu cho cậu. 

Tôi ngạc nhiên bảo: 

- Sao lại không khó được cụ mà cụ ơi sông sâu lắm, cụ cũng lớn tuổi rồi, xuống mò nguy hiểm lắm.

Chưa dứt lời, cụ ông đã lặn xuống sông trong chớp mắt. Chỉ một lát sau, cụ ông đã ngoi lên và trên tay cầm một lưỡi rìu bằng vàng. Cụ hỏi có phải rìu của tôi không. Rìu vàng thì quý và đẹp thật đấy, nhưng đó không phải rìu của mình. Nên tôi vội bảo: 

- Không! Đó không phải cây rìu của cháu đâu ông ạ! 

Nghe tôi nói xong, ông cụ lại lặn xuống sông một lần nữa. Khi ngoi lên ông cụ cầm trên tay một lưỡi rìu bằng bạc. Cụ vẫn hỏi như cũ: 

- Đây có phải rìu của cháu không? 

Không phải của mình nên tôi bảo ngay: 

- Thưa ông, cái này cũng không phải rìu của cháu. 

Nghe vậy, ông cụ hỏi lại: 

- Cháu chắc không, cái này ta nghĩ đúng là của cháu đấy. 

Tôi vội bảo: 

- Không phải thưa cụ, cháu chắc chắn không phải đâu ạ.

Nghe vậy, cụ lại tiếp tục lặn xuống sông lần nữa. Một lát sau, ông ngoi lên khỏi mặt nước với một lưỡi rìu sắt cũ. Nhưng đó chính là chiếc rìu của tôi, chỉ nhìn qua là tôi nhận ra ngay lưỡi rìu thân quen đó. Tôi kêu lên như reo với ông cụ. 

- Đó là lưỡi rìu của cháu ông ạ! Đúng là nó rồi. 

Ông cụ cười hiền, đưa lại lưỡi rìu cho tôi. Ông cũng bảo: 

- Cháu thật thà và trung thực lắm. Cháu không tham đồ không phải của mình. Cháu cũng rất chịu khó và chăm chỉ làm việc. Cháu đã vượt qua thử thách của ta và xứng đáng nhận cả ba lưỡi rìu này.

Nhận ba lưỡi rìu, tôi vội cúi đầu cảm ơn ông, khi ngẩng lên ông cụ đã biến mất từ lúc nào không biết. Biết rằng, bản thân gặp được ông tiên hiền lành, tôi cầm ba lưỡi rìu về nhà và luông nghe theo lời dặn bảo của tiên ông. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu - mẫu 6

Chắc hẳn các bạn đã nghe câu chuyện về tôi, một anh chàng tiều phu nghèo. Cuộc sống của tôi vô cùng khó khăn, tôi phải sống một mình vì cha mẹ qua đời từ khi tôi còn rất nhỏ. Tài sản duy nhất mà tôi có là một chiếc rìu cũ mà cha mẹ để lại. Mọi thứ của tôi chỉ có thế, và chiếc rìu ấy là niềm hy vọng duy nhất để tôi kiếm sống.

Một hôm, như mọi ngày, tôi mang chiếc rìu vào rừng để đốn củi. Khi đang chặt củi gần bờ sông, bất ngờ chiếc rìu bị gãy cán và lưỡi rìu văng xuống dòng sông xiết. Lúc ấy tôi hoảng hốt, dòng sông chảy rất mạnh, tôi không thể xuống vớt lưỡi rìu lên được. Thất vọng và không biết làm gì, tôi ngồi bờ khóc. 

Đột nhiên, có một ông cụ tóc bạc phơ, râu dài, đôi mắt rất hiền từ xuất hiện trước mặt tôi. Ông nhìn tôi và hỏi: 

- Này con, con sao lại khóc và buồn như vậy?

Tôi nói với ông cụ về nỗi khổ của mình, rằng tôi sống mồ côi từ nhỏ, cha mẹ mất sớm, tài sản duy nhất của tôi là chiếc rìu mà tôi dùng để đốn củi kiếm sống. Nhưng giờ chiếc rìu đã rơi xuống sông, tôi không biết phải làm sao để sống qua ngày. 

Ông cụ nghe xong, nói: 

- Ta tưởng chuyện gì lớn. Đừng buồn nữa, để ta giúp con. Ta sẽ lặn xuống sông tìm chiếc rìu cho con. 

Dứt lời, ông cụ lao xuống dòng sông chảy xiết. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm một chiếc rìu bằng vàng sáng loáng. Ông cụ hỏi tôi: 

- Đây có phải lưỡi rìu mà con đã làm rơi xuống không? 

Nhìn chiếc rìu bằng vàng, tôi biết ngay đây không phải là lưỡi rìu của mình, tôi liền lắc đầu và nói: 

- Không phải lưỡi rìu của cháu, lưỡi rìu của cháu là bằng sắt cơ. 

Ông cụ lại lặn xuống sông lần nữa. Một lúc sau, ông lại ngoi lên, lần này ông cầm một chiếc rìu bằng bạc và hỏi: 

- Đây có phải là lưỡi rìu mà con làm rơi không? 

Tôi nhìn chiếc rìu bạc sáng loáng, cũng không phải là chiếc rìu của mình, tôi lại lắc đầu và nói: 

- Không phải lưỡi rìu của con đâu, cụ ạ. 

Ông cụ lại lặn xuống sông lần thứ ba. Một lát sau, ông lên với chiếc rìu bằng sắt mà tôi đã làm rơi. Ông hỏi tôi: 

- Vậy đây có phải là lưỡi rìu của con không? 

Lúc này, tôi mừng rỡ nhận ra đó chính là chiếc rìu của mình. Tôi reo lên: 

- Vâng, cụ ạ, đây chính là lưỡi rìu của con! Con cảm ơn cụ đã tìm giúp con! 

Ông cụ cười hiền từ và nói: 

- Con thật thà và trung thực, không tham lam tiền bạc. Vì vậy, ta không chỉ trả lại chiếc rìu của con mà còn tặng cho con thêm hai chiếc rìu vàng và bạc. Đây là quà ta tặng con, con cứ nhận lấy.

Tôi vô cùng vui mừng, cảm ơn ông cụ và đón lấy hai chiếc rìu quý giá ấy. Ông cụ mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai tôi rồi biến mất như một phép màu. Lúc đó tôi mới nhận ra, ông cụ chính là bụt đã giúp đỡ tôi.

Nhờ sự trung thực, tôi không chỉ tìm lại được chiếc rìu mà còn được ông cụ tặng thêm những chiếc rìu quý giá. Câu chuyện này đã dạy tôi rằng, trong cuộc sống, dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu, chúng ta cũng phải sống thật thà, không tham lam, và luôn giữ phẩm giá của mình. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu - mẫu 7

Ta là một vị Tiên đã sống qua hàng nghìn năm, cai quản những ngọn núi và dòng sông xanh biếc. Công việc của ta là quan sát thế gian và giúp đỡ những con người có tấm lòng lương thiện. Trong rất nhiều kỷ niệm, ta nhớ nhất là lần thử thách lòng người bên một dòng sông chảy xiết – nơi ta đã gặp một chàng tiều phu vô cùng trung thực. 

Sáng hôm đó, ta đang nghỉ ngơi bên bờ sông thì nghe thấy tiếng khóc nức nở. Hiện hình từ trong làn sương mờ, ta thấy một chàng trai trẻ đang ngồi gục đầu bên gốc cây. Nhìn bộ quần áo sờn cũ và gánh củi còn dở dang, ta đoán ngay được sự tình. Ta tiến lại gần, dùng giọng nói hiền từ để hỏi han: 

– Này con, có chuyện gì mà con lại khóc lóc thảm thiết như vậy? 

Chàng trai ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn ta, lễ phép thưa rằng anh mồ côi cha mẹ, chỉ có một chiếc rìu sắt để mưu sinh, nay chẳng may rìu đã rơi xuống sông sâu. Thấy chàng trai thật thà, ta mỉm cười và bảo: 

– Con đừng lo, ta sẽ giúp con lấy lại chiếc rìu ấy. 

Nói rồi, ta dùng phép thuật lặn xuống dòng nước sâu. Để thử xem lòng người trước của cải sẽ như thế nào, lần thứ nhất, ta mang lên một lưỡi rìu bằng vàng sáng chói. Ta đưa trước mặt chàng trai và hỏi: 

– Lưỡi rìu vàng này có phải của con không? 

Dù ánh vàng lấp lánh có thể làm mờ mắt bất cứ ai, nhưng chàng trai chỉ nhìn thoáng qua rồi lắc đầu: 

– Thưa cụ, đây không phải rìu của con ạ. 

Ta gật đầu thầm khen, rồi lại lặn xuống lần thứ hai. Lần này, ta mang lên một lưỡi rìu bằng bạc trắng muốt, quý giá không kém. Ta lại hỏi: 

– Vậy lưỡi rìu bạc này chắc chắn là của con chứ? 

Chàng trai vẫn rất dứt khoát: 

– Dạ cũng không phải cụ ơi. Rìu của con cũ hơn nhiều. 

Đến lần thứ ba, ta mang lên chiếc rìu sắt cũ kỹ, sứt mẻ - chính là vật mà anh đã đánh rơi. Vừa thấy nó, chàng trai reo lên sung sướng, đôi mắt sáng rực niềm vui: 

– Đây rồi! Đúng là rìu của con rồi! Con cảm ơn cụ nhiều lắm! 

Nhìn thấy niềm hạnh phúc giản đơn của chàng trai khi nhận lại vật cũ mòn, ta thực sự cảm động. Giữa cuộc đời đầy rẫy sự tham lam, tấm lòng của anh quý giá hơn mọi thứ vàng bạc trên đời này. Ta hiện nguyên hình là một ông Tiên, vuốt râu cười bảo: 

– Con là người rất trung thực, không tham lam của cải không phải của mình. Để khen ngợi tấm lòng đó, ta tặng thêm cho con cả hai lưỡi rìu vàng và bạc này. Con hãy dùng chúng để làm ăn và giúp đỡ người khác nhé. 

Nói xong, ta hóa phép biến mất vào làn mây. Nhìn từ trên cao, thấy chàng tiều phu cung kính bái tạ, ta cảm thấy rất ấm lòng. Ta tin rằng, với những người trung thực như anh, cuộc sống này sẽ luôn tràn đầy những điều tốt đẹp và kỳ diệu. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu - mẫu 8

Tôi là một dòng sông chảy qua khu rừng già hẻo lánh này đã hàng trăm năm. Tôi đã chứng kiến biết bao mùa lá rụng, biết bao bước chân người qua, nhưng có lẽ câu chuyện về chàng tiều phu và ba lưỡi rìu là kỷ niệm mà tôi nhớ mãi không quên. 

Ngày ấy, tôi vẫn thường thấy một chàng trai nghèo, dáng người gầy gò nhưng rắn rỏi, ngày ngày đến bên bờ sông của tôi để đốn củi. Chàng ta chăm chỉ lắm, tiếng rìu đập vào thân gỗ vang động cả một vùng. Tôi quý chàng vì tính cách lầm lì nhưng hiền lành. 

Thế rồi một buổi trưa nắng gắt, một sự cố đã xảy ra. Có lẽ do làm việc quá sức, đôi tay chàng run lên khiến chiếc rìu sắt – tài sản quý giá nhất của chàng – tuột khỏi cán, rơi thẳng xuống lòng tôi. “Tõm!” – tôi cảm nhận được cái lạnh của kim loại chạm vào làn nước rồi chìm sâu xuống tận đáy bùn. 

Trên bờ, chàng tiều phu gục xuống, tiếng khóc của chàng hòa vào tiếng sóng vỗ của tôi, nghe xót xa vô cùng. Chàng than thở về cảnh nghèo, về việc mất đi công cụ kiếm sống duy nhất. Nhìn chàng tuyệt vọng, lòng tôi dậy sóng, tôi ước gì mình có phép màu để mang chiếc rìu ấy trả lại cho chàng. 

Bỗng nhiên, mặt nước của tôi xao động mạnh. Một luồng sáng rực rỡ hiện lên từ giữa dòng. Đó chính là cụ Tiên dưới thủy cung, người cũng đã nghe thấy tiếng khóc của chàng trai. Cụ Tiên mỉm cười với tôi rồi bắt đầu cuộc thử thách. 

Lần thứ nhất, cụ Tiên vớt lên một lưỡi rìu bằng vàng ròng. Dưới ánh mặt trời, lưỡi rìu sáng loáng làm cả mặt nước của tôi cũng vàng rực lên. Tôi nín thở chờ đợi. Nhưng thật bất ngờ, chàng tiều phu lắc đầu, ánh mắt không một chút tơ hào. 

Lần thứ hai, cụ mang lên một lưỡi rìu bạc trắng tinh khôi. Tôi thầm nghĩ: “Chỉ cần gật đầu, anh sẽ giàu sang cả đời!”. Nhưng không, chàng trai ấy vẫn khẳng định đó không phải của mình. 

Đến lần thứ ba, khi chiếc rìu sắt cũ kỹ, sứt mẻ được đưa lên, tôi thấy mặt chàng rạng rỡ hẳn lên. Chàng reo hò, hạnh phúc nhận lại vật cũ. Sự chân thành của chàng khiến làn nước tôi như ấm lại. Cụ Tiên hài lòng lắm, cụ đã tặng cả ba lưỡi rìu cho chàng trước khi biến mất vào lòng tôi. 

Nhiều năm đã trôi qua, chàng tiều phu ấy giờ chắc đã có cuộc sống sung túc, nhưng tôi – dòng sông già này – vẫn luôn kể câu chuyện ấy cho những con sóng nhỏ nghe. Tôi muốn nhắn nhủ rằng: Dù cuộc đời có sâu thẳm và đầy thử thách như lòng sông của tôi, thì sự trung thực vẫn luôn là ngọn hải đăng rực rỡ nhất đưa con người đến bến bờ hạnh phúc. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu - mẫu 9

Tôi là một người tiều phu nghèo sống ở bìa rừng. Bố mẹ của tôi qua đời từ rất sớm, nên một mình tôi lên rừng đốn củi kiếm sống qua ngày. Dù rất cố gắng nỗ lực, nhưng tôi luôn sống trong cảnh nghèo khó và thiếu thốn, ăn bữa nay lo bữa mai. Thứ quý giá nhất mà tôi có được, chính là lưỡi rìu bằng sắt mà cha để lại cho trước khi qua đời. 

Một hôm nọ, tôi đến cạnh bờ sông để đốn củi. Khi tôi đang hăng say, thì lưỡi rìu bất ngờ tuột ra, rơi tõm xuống sông. Nước sông lúc ấy chảy xiết lắm, lòng sông thì rất sâu, mà tôi lại chẳng biết bơi. Nhưng lưỡi rìu đó là lại là thứ duy nhất giúp tôi kiếm sống nên cũng chẳng thể bỏ mặc được. Vì vậy mà tôi cứ loay hoay mãi ở bên bờ sông. Đúng lúc tôi đang đau khổ và tuyệt vọng, thì có một ông lão kì lạ xuất hiện giữa dòng nước. Ông ấy tự xưng là thần sông và hỏi tôi tại sao cứ ngồi nhìn mãi xuống dòng nước. Nghe vậy, tôi liền giải thích hoàn cảnh của mình cho thần nghe. Sau khi nghe xong, thần mỉm cười và hứa sẽ giúp tôi tìm lại lưỡi rìu. Nói rồi, thần sông biến mất trong làn nước mênh mông. 

Một lát sau, thần xuất hiện với một lưỡi rìu bằng vàng tỏa sáng lấp lánh trên tay. Lưỡi rìu đó được đúc ra từ vàng nguyên khối, thật đúng là một vật báu có giá trị to lớn. Sau đó, thần sông đưa lưỡi rìu cho tôi xem và hỏi đó có phải lưỡi rìu tôi đã làm rơi không. Tất nhiên là không phải. Một người tiều phu nghèo như tôi thì làm sao có lưỡi rìu bằng vàng được. Thế là tôi lắc đầu từ chối. Thần sông có vẻ rất ngạc nhiên trước câu trả lời đó của tôi. Và rồi, thần lại bảo tôi ngồi chờ và biến mất trong làn nước thêm lần nữa. Chừng năm phút sau, thần sông lại xuất hiện với một lưỡi rìu bằng bạc rất đẹp trong tay. Thần vẫn đưa lưỡi rìu cho tôi để kiểm tra, nhưng tôi vẫn một lòng từ chối, bởi tôi biết đó không phải là đồ vật của mình. Lần này, thần sông chững lại nhìn tôi chăm chú, rồi một lần nữa nhảy xuống lòng sông. Vài phút sau ông xuất hiện với một lưỡi rìu bằng sắt cũ kĩ, có phần lưỡi được mài nhẵn. Nhìn thấy nó, tôi lập tức vui sướng nhảy cẫng lên, vì đó chính là lưỡi rìu mà tôi đã đánh rơi. Thấy phản ứng đó của tôi, thần sông gật đầu vui mừng, rồi làm phép cho lưỡi rìu bay lên cao, hạ cánh vào tay của tôi. Nhận lấy lưỡi rìu, tôi cúi đầu cảm ơn thần sông, rồi mới đem lắp nó vào cán rìu. Lần này, tôi cẩn thận chêm thêm các mảnh gỗ nhỏ để lưỡi rìu bám vào cán chắc chắn hơn. Xong xuôi, tôi cúi chào tạm biệt thần sông để tiếp tục đi đốn củi. Đúng lúc đó, thần gọi tôi lại rồi hóa phép cho hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc xuất hiện bên chân tôi. Khi tôi đang ngỡ ngàng, thì thần giải thích rằng đó là phần thưởng cho tấm lòng trung thực của tôi. Nói rồi, thần biến mất trong làn sương trắng, để lại tôi đứng một mình bên bờ sông. 

Sau sự kiện đó, tôi mang hai lưỡi rìu vàng và bạc về nhà, đem bán lấy tiền, rồi chia cho người dân nghèo trong vùng. Tôi chỉ giữ lại cho bản thân một ít tiền để sửa lại mái nhà đã bị dột. Rồi lại bắt đầu những chuỗi ngày làm việc chăm chỉ, vất vả như trước đây. 

Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích Ba lưỡi rìu - mẫu 10

Tôi là một người tiều phu nghèo sống ven khu rừng sâu. Gia đình tôi chẳng có của cải gì đáng giá, tài sản quý nhất chỉ là chiếc rìu sắt dùng để đốn củi kiếm sống qua ngày. Dù cuộc sống vất vả, tôi luôn tự nhủ phải sống thật thà, chăm chỉ thì trời chẳng phụ lòng người.

Một hôm nọ, như thường lệ, tôi mang rìu vào rừng chặt củi. Đang mải làm việc bên bờ sông, chẳng may chiếc rìu trong tay tôi trượt khỏi cán, rơi tõm xuống dòng nước sâu. Tôi hoảng hốt vô cùng, đứng ngẩn người nhìn dòng sông chảy xiết. Không có rìu, tôi biết lấy gì để nuôi sống gia đình? Nghĩ đến cảnh vợ con đói khổ, tôi buồn bã ngồi khóc bên bờ sông.

Bỗng nhiên, mặt nước động nhẹ rồi một ông lão râu tóc bạc phơ hiện lên. Ông hỏi tôi vì sao lại khóc. Tôi thành thật kể lại sự việc chiếc rìu sắt của mình bị rơi xuống sông. Ông lão liền lặn xuống nước, một lúc sau mang lên một chiếc rìu bằng vàng sáng chói và hỏi đó có phải rìu của tôi không. Nhìn chiếc rìu quý giá ấy, tôi lắc đầu và nói rằng đó không phải rìu của mình.

Ông lão lại lặn xuống lần nữa, mang lên một chiếc rìu bằng bạc. Tôi vẫn thật thà trả lời rằng đó cũng không phải là chiếc rìu tôi đánh mất. Lần thứ ba, ông mang lên chiếc rìu sắt cũ kỹ quen thuộc. Tôi vui mừng reo lên và nói đúng đó là rìu của tôi.

Ông lão mỉm cười hiền hậu, khen tôi là người trung thực. Để thưởng cho lòng thật thà ấy, ông tặng tôi cả ba chiếc rìu rồi biến mất. Tôi vui mừng khôn xiết, mang rìu về nhà kể lại cho vợ con nghe. Từ đó, cuộc sống gia đình tôi bớt khó khăn hơn, nhưng điều quý giá nhất tôi nhận được chính là bài học: sống trung thực thì sẽ luôn được đền đáp xứng đáng.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Những bài văn hay lớp 6 | văn mẫu lớp 6 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 6Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 6.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 6 sách mới các môn học