10+ Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) (điểm cao)

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa)

a, Mở đoạn: 

+ Giới thiệu tác giả Trần Đăng Khoa và bài thơ "Mưa". 

+ Nêu cảm xúc chung, bao trùm nhất của em khi đọc bài thơ (ví dụ: Hào hứng, ngỡ ngàng, gần gũi, mạnh mẽ, trong trẻo...). 

b, Thân đoạn:

- Cảm xúc về bức tranh thiên nhiên sống động: 

+ Tái hiện ngắn gọn những hình ảnh, chi tiết trong bài thơ khiến em ấn tượng (Ví dụ: Ông trời mặc áo giáp, cây mía múa gươm, bụi tre gỡ tóc, kiến hành quân...). 

+ Cảm xúc cụ thể: Nêu và giải thích rõ vì sao em có cảm xúc đó trước cách cảm nhận và miêu tả của tác giả. (Ví dụ: Thích thú vì sự ngộ nghĩnh; Ngỡ ngàng vì trí tưởng tượng khác lạ; Hào hứng vì không khí sôi động...). 

+ Chỉ ra một số biện pháp nghệ thuật đặc sắc của Trần Đăng Khoa (nhân hóa, động từ mạnh, từ tượng thanh, tượng hình...) và cảm nhận của em về hiệu quả của chúng. 

Quảng cáo

- Cảm xúc về hình ảnh con người:

+ Nêu cảm nhận về hình ảnh "Bố em đi cày về/ Đội sấm/ Đội chớp/ Đội cả trời mưa". 

+ Cảm xúc cụ thể: (Ví dụ: Xúc động, yêu thương trước vẻ đẹp lam lũ mà kiên cường; Ngưỡng mộ sự bình thản, mạnh mẽ; Cảm thấy gần gũi, ấm áp...). 

+ Liên tưởng, suy ngẫm về những người lao động trong cuộc sống. 

- Bài học hoặc thông điệp em nhận được: 

+ Rút ra bài học/ tình cảm/ thông điệp từ bài thơ đối với bản thân. (Ví dụ: Bài học về cách quan sát và yêu thiên nhiên; Tình yêu quê hương, gia đình; Sự trân trọng lao động; Năng lượng tích cực, lạc quan...). 

c, Kết đoạn:

+ Khẳng định lại giá trị và sức sống của bài thơ "Mưa" (Trần Đăng Khoa). 

+ Nêu tình cảm, ấn tượng sâu sắc còn đọng lại trong em. 

Quảng cáo

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) - mẫu 1

Bài thơ "Mưa" của nhà thơ Trần Đăng Khoa đem đến cho em một cảm giác hào hứng, thích thú vô cùng, như được sống lại những trưa hè oi ả rồi bất ngờ đón cơn mưa rào sảng khoái. Em như thấy lòng mình cũng hồi hộp chờ đợi cùng với cảnh vật trong tác phẩm: cái oi nồng "Mặt trời núp/ Chị máy đen/ Ra", rồi cơn gió "khô khốc" thổi tới khiến vạn vật náo loạn. Hình ảnh những chiếc lá nhỏ xíu "gió cuốn" chạy vội, những bụi tre "tần ngần" gỡ tóc trông vừa thực vừa ngộ nghĩnh như trong một bộ phim hoạt hình sinh động mà Trần Đăng Khoa đã tạo ra. Em đặc biệt thích thú với cách nhà thơ miêu tả con vật trong "Mưa": chú gà "tơ" lông vàng ướt lướt thướt, đuôi tót ngửa lên trời trông thật đáng yêu và buồn cười. Tất cả đều được quan sát bằng con mắt trẻ thơ tinh nghịch của tác giả, khiến cơn mưa trong tác phẩm không còn là hiện tượng thiên nhiên bình thường mà trở thành một "nhân vật" đầy sức sống, hiếu động. Em thích cách Trần Đăng Khoa dùng những động từ mạnh, nhanh, gấp gáp: "lật đật", "gió thổi", "mặc áo giáp", "hành quân"... trong bài thơ để tái hiện không khí sôi động, gấp gấp của trời đất lúc chuyển mưa. Đọc bài thơ "Mưa", em như được nhảy ùa ra ngoài sân, dang tay đón những hạt mưa đầu tiên mát lạnh, cùng reo lên vui sướng với tâm hồn nhạy cảm của cậu bé Trần Đăng Khoa năm xưa. Nó khiến em nhớ mãi tuổi thơ với những niềm vui giản dị, hồn nhiên mà lớn lao như chính cơn mưa mùa hạ được khắc họa trong tác phẩm. 

Quảng cáo

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) - mẫu 2

Đọc bài thơ "Mưa", em cứ ngỡ ngàng trước cách cảm nhận và miêu tả thiên nhiên thật khác lạ và kỳ thú của tác giả Trần Đăng Khoa khi còn nhỏ tuổi. Trong con mắt của Trần Đăng Khoa, vạn vật trước cơn mưa dường như đều có linh hồn, tính cách riêng. Em thấy lạ lùng và thú vị với hình ảnh trong bài thơ: "Ông trời/ Mặc áo giáp đen/ Ra trận". Sao ông trời cao xa kia lại có thể "mặc áo giáp" và "ra trận" được nhỉ? Nhưng đọc kỹ "Mưa", em chợt hiểu ra đó là đám mây đen kịt, dày đặc trước cơn dông, trông thật hùng dũng như một dũng tướng dưới ngòi bút tinh nghịch của Trần Đăng Khoa. Rồi thì những cây mía "múa gươm", hàng tre "tần ngần gỡ tóc", cây dừa "sải tay bơi"... trong tác phẩm của cậu bé thần đồng này. Tất cả đều được nhân hóa một cách sinh động, ngộ nghĩnh, biến khu vườn quê thành một thế giới thần tiên đang xôn xao trước biến động lớn. Em càng ngỡ ngàng hơn với hình ảnh con người xuất hiện trong "Mưa": "Bố em đi cày về/ Đội sấm/ Đội chớp/ Đội cả trời mưa". Ba từ "đội" liên tiếp ấy vẽ nên một hình ảnh thật đẹp, thật mạnh mẽ và kiên cường. Người nông dân trở nên lớn lao, sánh ngang với thiên nhiên, dũng cảm đối mặt với sấm chớp. Bài thơ "Mưa" của Trần Đăng Khoa mở ra cho em một góc nhìn mới: thiên nhiên không hề xa lạ, mà rất gần gũi và sống động, chỉ cần ta biết quan sát bằng trái tim tò mò và trí tưởng tượng phong phú của một đứa trẻ như tác giả. 

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) - mẫu 3

Bài thơ "Mưa" của Trần Đăng Khoa gợi trong em một cảm xúc thật gần gũi, ấm áp, như được trở về với khung cảnh làng quê thanh bình của chính mình. Mọi thứ trong bài thơ đều rất đỗi thân thuộc: cái sân đất, bụi chuối, khóm mía, hàng tre, cây dừa... Những thứ vốn quen thuộc ấy bỗng trở nên mới lạ và đáng yêu vô cùng dưới ngòi bút của Trần Đăng Khoa. Em thấy yêu làm sao hình ảnh trong "Mưa": "Cây dừa/ Sải tay bơi", nó gợi liên tưởng đến một chàng trai khỏe mạnh, phóng khoáng đang bơi giữa dòng nước mưa. Và đặc biệt, hình ảnh người bố hiện lên trong cơn mưa của bài thơ đã khiến em vô cùng xúc động. Giữa thiên nhiên dữ dội với "sấm", "chớp" trong tác phẩm, người bố vẫn bình thản "đi cày về". Ba chữ "đội cả trời mưa" như một nét vẽ đậm, tô đậm dáng vẻ lam lũ mà cao cả, vững vàng của người lao động. Hình ảnh ấy làm em nghĩ ngay đến cha mẹ mình, những con người luôn lặng lẽ chịu đựng mưa nắng, vất vả để lo cho con cái có cuộc sống đủ đầy. Bài thơ "Mưa" không chỉ tả cảnh mưa, mà còn thấm đẫm tình yêu quê hương, yêu những con người chân chất nơi thôn dã của Trần Đăng Khoa. Nó khiến em thêm trân trọng những gì bình dị nhất quanh mình. 

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) - mẫu 4

Cơn "Mưa" trong thơ Trần Đăng Khoa không nhẹ nhàng, êm dịu mà mang một sắc thái mạnh mẽ, hùng tráng đến bất ngờ. Ngay từ đầu bài thơ, không khí đã được dựng lên như một cuộc ra trận: "Ông trời/ Mặc áo giáp đen/ Ra trận". Cách so sánh của Trần Đăng Khoa lập tức nâng tầm cơn mưa từ một hiện tượng tự nhiên lên thành một trận chiến lớn của vũ trụ. Các "binh chủng" thiên nhiên lần lượt xuất hiện trong tác phẩm với khí thế ngút trời: "Sấm" như những khẩu đại bác "ghé xuống sân", "Chớp" như những lưỡi gươm lóe sáng chém ngang trời. Ngay cả cây cối trong "Mưa" cũng mang dáng dấp của những chiến binh: cây mía với những chiếc lá dài nhọn hoắt đang "múa gươm", kiến cũng rành rọt "hành quân" đầy kỷ luật. Nhịp thơ ngắn, dồn dập, cách ngắt dòng bất ngờ của Trần Đăng Khoa càng tạo nên âm hưởng gấp gáp, khẩn trương cho bài thơ. Em có cảm giác như đang chứng kiến một cuộc diễn tập vĩ đại của đất trời, nơi mỗi vật đều có nhiệm vụ và dáng vẻ oai phong riêng. Và đẹp đẽ nhất trong "Mưa", trong cuộc "ra trận" ấy, hình ảnh con người - người bố - hiện lên thật đĩnh đạc, kiêu hãnh, không hề nhỏ bé mà như một vị tướng "đội" cả sấm chớp, "đội" cả trời mưa. Cảm xúc này khiến em thấy yêu thiên nhiên trong thơ Trần Đăng Khoa không chỉ ở vẻ đẹp dịu dàng, mà còn ở sức mạnh hoành tráng, mãnh liệt của nó. 

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) - mẫu 5

Bài thơ "Mưa" cho em cảm nhận rõ rệt về một tâm hồn trong trẻo, hồn nhiên đang say sưa khám phá thế giới của Trần Đăng Khoa. Cái nhìn của nhà thơ nhỏ tuổi trong tác phẩm thật khác biệt và đáng yêu. Mọi thứ đều được cảm nhận bằng sự tò mò, ngạc nhiên thích thú của một đứa trẻ. Em thích cái cách chú Trần Đăng Khoa quan sát tỉ mỉ từng hành động nhỏ trong bài thơ: "Lá khô/ Gió cuốn", "Bụi tre/ Tần ngần gỡ tóc", rồi thì "Gà con/ Lông vàng ướt". Những chi tiết ấy trong "Mưa" chẳng có gì to tát, nhưng lại rất sống động và chân thực, chỉ có một đứa trẻ gần gũi với thiên nhiên như tác giả mới nhìn thấy và ghi lại được. Cách nhân hóa của Trần Đăng Khoa trong bài thơ cũng rất trẻ con: ông trời "mặc áo giáp", cây dừa "sải tay bơi", kiến "hành quân"... tất cả đều giống như trong một câu chuyện cổ tích hay một trò chơi tưởng tượng thú vị. "Mưa" như một bức tranh vẽ bằng ngôn từ, mà họa sĩ là cậu bé Trần Đăng Khoa với trí tưởng tượng bay bổng và trái tim thuần khiết. Đọc thơ, em như được trở lại tuổi thơ, được ngắm nhìn thế giới bằng đôi mắt không vướng bụi của tác giả, nơi mọi thứ đều mới mẻ, lạ lẫm và đầy niềm vui. Cảm xúc hồn nhiên trong "Mưa" lan tỏa, khiến tâm hồn em cũng trở nên nhẹ nhàng, thanh thản hơn. 

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) - mẫu 6

Khép lại bài thơ "Mưa", lòng em dâng lên một niềm ngưỡng mộ sâu sắc dành cho tài năng của Trần Đăng Khoa: ngưỡng mộ tài năng quan sát tinh tế và trí tưởng tượng tuyệt vời của nhà thơ nhỏ tuổi. Làm sao một cậu bé có thể cảm nhận và miêu tả cơn mưa một cách sống động, chân thực và đầy sáng tạo đến thế như trong tác phẩm này? Em khâm phục cách Trần Đăng Khoa chọn lọc chi tiết trong "Mưa": không tả mưa một cách chung chung, mà tả không khí trước khi mưa, tả gió, tả mây, tả phản ứng của từng loài cây, con vật. Mỗi chi tiết trong bài thơ đều như một nét vẽ chính xác, góp phần hoàn thiện bức tranh tổng thể. Đặc biệt, em ngưỡng mộ khả năng sử dụng ngôn ngữ điêu luyện của tác giả trong "Mưa". Những động từ được dùng rất đắt: "núp", "múa", "gỡ", "sải", "đội"... mỗi từ đều có sức gợi hình, gợi cảm mạnh mẽ. Thể thơ tự do, cách xuống dòng bất ngờ trong bài thơ của Trần Đăng Khoa đã tái hiện hoàn hảo cái dồn dập, gấp gáp của cơn mưa rào. "Mưa" khiến em tin rằng, nghệ thuật chân chính bắt nguồn từ sự gắn bó máu thịt với cuộc sống và khả năng quan sát thế giới bằng một trái tim nhạy cảm như của tác giả. Em học được từ nhà thơ nhỏ tuổi Trần Đăng Khoa qua bài thơ này bài học về cách cảm nhận và yêu thiên nhiên sâu sắc. 

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) - mẫu 7

Cả bài thơ "Mưa" của Trần Đăng Khoa là một bản nhạc vui tươi, rộn ràng với đủ các cung bậc âm thanh của thiên nhiên. Em như nghe thấy tiếng gió "ù ù" thổi "khô khốc" qua vườn, tiếng lá khô xào xạc bị cuốn đi, tiếng sấm "ầm ầm" ghé xuống sân, rồi tiếng mưa rào rào đổ xuống mái nhà, lên tán cây được tái hiện sống động qua ngôn từ. Các từ tượng thanh, tượng hình được Trần Đăng Khoa sử dụng rất hiệu quả trong "Mưa", tạo nên một không gian âm thanh sống động. Không chỉ có âm thanh, bài thơ còn tràn ngập những chuyển động: lá bay, tre gỡ tóc, mía múa, kiến đi, dừa bơi... Tất cả trong tác phẩm tạo nên một bức tranh động đầy ắp sức sống. Cảm giác chung là một sự hân hoan, náo nức. Cơn mưa trong thơ Trần Đăng Khoa đến như một vị cứu tinh xua tan cái nóng oi ả, mang theo sự mát mẻ, tươi mới cho vạn vật. Em hình dung ra cảnh sau cơn mưa trong bài thơ, cây cối sẽ xanh tươi hơn, không khí trong lành hơn, và lũ trẻ con lại ùa ra vũng nước đùa nghịch. Bài thơ "Mưa" truyền cho em năng lượng tích cực, sự vui vẻ và lòng yêu đời. Nó nhắc nhở em rằng, ngay cả trong một hiện tượng bình thường như cơn mưa, ta cũng có thể tìm thấy niềm vui và nhạc điệu riêng của nó, như cách Trần Đăng Khoa đã làm. 

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) - mẫu 8

Đằng sau bức tranh thiên nhiên sôi động, bài thơ "Mưa" của Trần Đăng Khoa còn khiến em có những cảm xúc sâu lắng về sự gắn bó và tình yêu quê hương. Mỗi hình ảnh trong thơ đều thấm đẫm hồn quê, từ cây mía, bụi tre, cây dừa đến hình ảnh người bố đi cày về. Nó vẽ nên một không gian làng quê Việt Nam điển hình, bình dị mà ấm áp qua lăng kính trẻ thơ của tác giả. Em trân trọng cái nhìn đầy yêu thương của Trần Đăng Khoa dành cho những điều tưởng chừng rất nhỏ bé ấy trong "Mưa". Việc đưa hình ảnh người lao động vào cuối bài thơ như một điểm nhấn, một sự khẳng định của tác giả: con người mới là trung tâm, là chủ thể của bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ đó. Dù thiên nhiên có dữ dội trong thơ, con người vẫn bình thản, kiên cường đối mặt và hòa vào nó. Bài thơ "Mưa" giúp em nhận ra vẻ đẹp bền vững của cuộc sống lao động chân chất, của tình cảm gia đình gắn bó mà Trần Đăng Khoa gửi gắm. Nó không chỉ là cảm xúc nhất thời trước cơn mưa, mà là tình cảm sâu nặng, bền chặt với mảnh đất nơi mình sinh ra. Em cảm thấy mình cần phải biết trân trọng và gìn giữ những giá trị giản dị mà sâu sắc ấy, như những gì tác phẩm của Trần Đăng Khoa đã thể hiện. 

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) - mẫu 9

Đọc "Mưa", em có cảm giác như đang được chia sẻ một ký ức tuổi thơ đẹp đẽ với tác giả Trần Đăng Khoa. Có lẽ đứa trẻ nào sống ở nông thôn cũng đều có những kỷ niệm tương tự về những cơn mưa rào mùa hạ. Em cũng từng háo hức chờ đợi, từng hồi hộp nhìn đám mây đen kéo đến, từng sợ hãi khi tiếng sấm đùng đùng, và rồi vui sướng chạy nhảy dưới mưa. Bài thơ "Mưa" của Trần Đăng Khoa đã khơi dậy tất cả những ký ức trong trẻo ấy. Em đồng cảm với sự tò mò, thích thú của tác giả khi quan sát kiến "hành quân", hay thương chú gà con ướt lướt thướt trong tác phẩm. Em cũng hiểu và yêu hình ảnh người bố "đội cả trời mưa" trong thơ Trần Đăng Khoa, bởi đó là hình ảnh thân thuộc của biết bao người cha nơi thôn quê. Bài thơ "Mưa" như một nhịp cầu nối, giúp em thấy mình gần gũi hơn với Trần Đăng Khoa, dù cách nhau cả một thời gian dài. Nó chứng tỏ rằng, những cảm xúc đẹp, những tình yêu giản dị với gia đình, quê hương mà tác giả gửi gắm trong tác phẩm là vĩnh cửu, luôn có thể đồng điệu và chia sẻ được. Cảm giác được đồng cảm, được thấu hiểu qua bài thơ của Trần Đăng Khoa thật ấm áp và quý giá. 

Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về một bài thơ Mưa (Trần Đăng Khoa) - mẫu 10

Bài thơ "Mưa" của Trần Đăng Khoa mang đến cho em một cảm giác sảng khoái, tươi mới lạ thường, giống như chính cơn mưa rào xua tan cái nóng ngột ngạt. Từng câu thơ như những hạt mưa mát lành rơi xuống tâm hồn, làm dịu đi những bộn bề, lo toan thường ngày. Em yêu cái cảm giác bất ngờ mà cơn mưa trong thơ Trần Đăng Khoa mang lại: sau một hồi oi nóng, gió nổi lên, mây kéo đến rồi mưa ùa xuống ào ào, dứt khoát. Bài thơ "Mưa" đã bắt trọn được cái khí thế mạnh mẽ, thanh tẩy ấy của thiên nhiên. Hình ảnh vạn vật được tắm mát sau cơn mưa trong tác phẩm khiến em liên tưởng đến sự hồi sinh, sự bắt đầu mới. Cỏ cây tươi tốt hơn, không khí sạch sẽ hơn, mọi thứ như được gột rửa, trở nên tinh khôi. Cảm xúc này từ "Mưa" nhắc nhở em rằng, trong cuộc sống, sau những giây phút căng thẳng, mệt mỏi, luôn cần có những "cơn mưa" - có thể là một niềm vui nho nhỏ, một phút giây thư giãn - để thanh lọc tâm hồn, lấy lại năng lượng và cảm nhận sự tươi mới của cuộc đời. Bài thơ "Mưa" của Trần Đăng Khoa chính là một "cơn mưa" như thế trong tâm hồn người đọc. 

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Những bài văn hay lớp 6 | văn mẫu lớp 6 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 6Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 6.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 6 sách mới các môn học