10+ Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (điểm cao)
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu
- Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (mẫu 1)
- Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (mẫu 2)
- Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (mẫu 3)
- Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (mẫu 4)
- Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (mẫu 5)
- Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (mẫu 6)
- Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (mẫu 7)
- Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (mẫu 8)
- Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (mẫu 9)
- Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (các mẫu khác)
10+ Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu (điểm cao)
Dàn ý Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu
I. Mở bài
- Giới thiệu nhân vật Mai An Tiêm: Con nuôi Vua Hùng, thông minh, tài giỏi.
- Nguyên nhân bị đày ra đảo hoang: Vì An Tiêm nói "của biếu là của lo", không muốn nhận ơn vua.
II. Thân bài
1. Cuộc sống trên đảo hoang:
- Ban đầu khó khăn, gian khổ, phải ăn rau rừng, củ mài.
- Vợ chồng An Tiêm động viên nhau, không nản lòng.
2. Phát hiện và trồng dưa hấu:
- Nhờ chim mang hạt dưa lạ từ phương Tây đến.
- Cùng vợ ra sức khai khẩn, gieo trồng, chăm sóc hết lòng.
- Cây dưa phát triển, sai quả, vỏ xanh, ruột đỏ, ngọt thơm (tên gọi đầu tiên là Tây Qua).
3. Cách lan tỏa và sự phát hiện của vua:
- Khắc chữ "An Tiêm" lên quả dưa và thả xuống biển.
- Quả dưa trôi dạt vào đất liền, được dân chúng và vua ăn thử, khen ngon.
- Vua Hùng nhận ra chữ, cho người ra đón An Tiêm về.
4. Kết quả:
- Vua hối hận, đón gia đình An Tiêm về, trọng thưởng.
- An Tiêm mang dưa hấu về, dạy dân cách trồng, phổ biến rộng rãi.
III. Kết bài
- An Tiêm được vua tha thứ, trở nên nổi tiếng.
- Bài học ý nghĩa: Ca ngợi tinh thần tự lực, tự cường, lao động và sự sáng tạo của con người.
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 1
Đời xưa, thời vua Hùng Vương, đất nước ta có núi cao, có sông rộng, trời đẹp nắng vàng, nhưng đồng ruộng thưa thớt, hoa quả chưa có nhiều thứ thơm ngọt như bây giờ. Vua Hùng Vương thứ mười bảy có một người con nuôi là An Tiêm có tài tháo vát và có trí hơn người.
Vua yêu mến An Tiêm thường ban cho của ngon vật quý. Thói thường, các quan được một chút lộc vua thì nâng niu ca tụng. Riêng An Tiêm thường bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ!" và xem thường các thứ ấy. Việc đến tai vua, vua giận lắm, bảo: "Đã thế ta cho nó cứ trông vào tài sức của nó xem có chết rũ xương ra không?".
Thế là một buổi sớm, tự nhiên An Tiêm thấy lính đến giải cả chàng lẫn vợ con xuống thuyền, chẳng cho mang theo một cái gì hết. Chàng nói mãi chúng mới để cho đem một cái gươm cùn hộ thân. Buồm căng gió, thuyền tròng trành nhằm biển khơi thẳng tiến. Bãi cát trắng, vệt cây xanh trong bờ lần lượt khuất đi, rồi bèo bọt, rác rểu, dấu vết của dân cư cũng không còn nữa, bây giờ chỉ thấy trời với nước xanh ngắt một màu.
Hôm sau thuyền đến một đảo nhỏ. Họ để gia đình An Tiêm lên bờ với năm ngày lương thực, một chiếc nồi, rồi nhổ neo quay lái. Nàng Ba, vợ An Tiêm, bế con nhìn theo chiếc thuyền dần dần ra xa rồi khuất mất, nước mắt nhỏ như mưa. Từ nay có bao giờ nàng lại được cùng hàng xóm chia nhau những bắp ngô đầu mùa, hay nói một câu chuyện gia đình dưới ánh trăng! Quay vào hòn đảo hoang vu nàng lại càng khiếp sợ hãi hùng, không biết rồi đây lấy gì mà ăn để sống tạm cho qua ngày tháng.
An Tiêm dắt vợ con tìm được một cái hốc đá ở tạm. Rồi chàng cắp gươm đi thăm dò. Hòn đảo quả thật hoang vu, chỉ có ít cây cỏ lơ thơ và mấy loài chim biển. Tìm mãi mới thấy vài thứ quả chát chua và rau dại ăn tạm cho đỡ đói. Từ đấy, ngày ngày An Tiêm trồng rau và tìm quả, nàng Ba thì ra bờ biển mò con ngao, cái hến. Đứa con lớn của An Tiêm bắt chước cha cũng cặm cụi làm bẫy đánh chim. Nhưng rồi chim dần dần quen bẫy, có khi suốt ngày thằng bé không bắt được một cái lông. Cá nhiều nhưng không có lưới, quả thì có mùa. Cho nên thức ăn chính của vợ chồng con cái An Tiêm vẫn là mấy thứ rau dại mà chàng trồng thành rau vườn. Cuộc đời của bốn người vô cùng lao đao, vất vả, chẳng khác giống chim muông bao nhiêu. Tuy vậy An Tiêm vẫn tin rằng một ngày kia, mình có thể làm cho đời sống khá lên.
Một hôm có con chim đương ăn ngoài bãi thấy An Tiêm đến, vội bay đi, bỏ lại một miếng mồi đo đỏ. An Tiêm cầm lên xem thì là một mảnh quả dưa bằng hai ngón tay. Chàng nghĩ thầm chim ăn được có lẽ người cũng ăn được, bèn nếm thử thì thấy có vị ngọt. Chàng ăn hết miếng dưa và nhặt hạt gói lại. Ngồi nghỉ một lát thấy mát ruột, đỡ đói, chàng có ý mừng, lấy gươm xới một khoảnh đất mà gieo hạt xuống.
Ít ngày sau mấy hạt dưa mọc mầm đâm lá, bò tỏa ra khắp khoảnh đất. Nàng Ba cũng giúp chồng sớm chiều săn sóc mấy dây dưa lạ. Vợ chồng hồi hộp trông thấy mấy cái hoa đầu tiên hé nở, rồi hoa kết quả, lúc đầu bằng ngón tay út, ít lâu sau đã như con chuột, rồi con lợn con. Thấy nó lớn mãi như không bao giờ thôi, An Tiêm cũng không biết lúc nào nên hái.
Một buổi sớm tinh mơ, nghe tiếng quạ kêu ngoài bãi, nàng Ba bảo chồng:
- Ở đây hoang vắng, quạ không tụ họp bao giờ, nay chúng nó kêu inh ỏi một nơi, tất là có sự lạ. Anh ra xem thế nào!
An Tiêm ra đến bãi thì đàn quạ bay đi bỏ lại quả dưa chúng vừa mổ thủng vài nơi. Chàng cắt dưa về. Khi chàng bổ dưa ra, cả nhà lóa mắt vì màu đỏ tươi của ruột dưa. Đây đó giữa màu đỏ, có những hạt đen như hạt huyền và bọc ngoài một lớp vỏ trắng viền xanh. Hai đứa bé thèm nhỏ nước dãi, nàng Ba thì cứ tấm tắc khen quả trông ngon mắt. An Tiêm cẩn thận cắt cho mỗi người một mảnh nhỏ ăn thử. Bốn người như một, khen ngợi cái vị thanh ngọt, cái mùi thơm nhẹ nhàng của quả lạ, ăn vào không những không xót ruột lại còn thấy đỡ khát và khỏe người ra. Đến trưa, An Tiêm mạnh dạn bổ hết quả dưa cho con ăn đến no.
Bấy giờ cả nhà An Tiêm mừng rỡ, bồng bế nhau ra bãi, chọn những quả sẫm màu đem về, còn lại thì thay phiên nhau canh quả. Và từ đấy, họ cứ trồng thêm ra mãi. Tất cả nông cụ chỉ gồm có một cái gươm cùn và mấy hòn đá mài bén, vì vậy thêm một gốc dưa là thêm không biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt. Nhưng họ chăm sóc hết lòng, nhờ vậy giống dưa càng ngày càng sai, quả càng to, thịt dày thêm mãi, vỏ mỏng dần đi, vị càng thơm ngọt.
Cứ mỗi lần hái dưa, An Tiêm lấy mấy quả đánh dấu thả ra biển. Dưa trôi biệt tăm tích không biết bao lần trăng non rồi trăng già không biết bao bận, An Tiêm vẫn không ngã lòng. Quả nhiên một hôm có một chiếc thuyền ghé đến hỏi xem ai đã trồng được giống dưa quý, để đổi về đem bán trên đất liền. Từ đấy An Tiêm đổi được các thức ăn dùng thường ngày và còn cất được một cái nhà lá xinh xinh.
Về phần vua Hùng Vương, từ ngày bỏ An Tiêm ra hoang đảo, vua yên trí rằng An Tiêm đã chết rồi, đôi khi nghĩ đến cũng có bùi ngùi thương hại. Cho đến một ngày kia, thị thần dâng quả lạ, vua ăn ngon miệng bèn hỏi thăm tung tích, mới biết là do An Tiêm trồng ngoài đảo. Vua ngẫm nghĩ thấy mình sai, cho thuyền ra đón gia đình An Tiêm. An Tiêm và nàng Ba mừng rỡ, thu lượm hết những quả dưa chín và hạt giống đem về phân phát cho bà con hàng xóm, và truyền dạy cách gieo trồng, chăm bón. Đó là nguồn gốc giống dưa hấu mà chúng ta ăn ngày nay.
Về sau khắp nước ta đều có giống dưa hấu. Nhưng người ta nói chỉ có huyện Nga Sơn là trồng được những quả ngon hơn cả, vì nơi ấy xưa kia là hòn đảo An Tiêm ở, trải qua mấy nghìn năm nước cạn, cát bồi nay đã liền vào với đất.
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 2
Câu chuyện "Sự tích dưa hấu" không chỉ tôn vinh cá nhân Mai An Tiêm mà còn là một bức tranh cảm động về sự đồng lòng, nhất trí của cả gia đình trong nghịch cảnh. Chính tình yêu thương và sự tin tưởng lẫn nhau đã giúp họ vượt qua những thử thách khắc nghiệt nơi hoang đảo xa xôi.
Mai An Tiêm vốn là người tài giỏi, có tư duy độc lập nên bị nhà vua đày ra đảo vắng sau câu nói nổi tiếng về bổng lộc. Khi gia đình bị bỏ lại trên đảo hoang với năm ngày lương thực ít ỏi, nỗi sợ hãi bao trùm lấy vợ con chàng. Nàng Ba – người vợ hiền thục – đã không nén nổi những giọt nước mắt khi nhìn thấy bãi cát trắng trải dài không bóng người. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, sự vững chãi của An Tiêm đã trở thành chỗ dựa cho cả gia đình. Chàng dắt vợ con đi tìm hốc đá, dùng thanh gươm cùn để tạo dựng cuộc sống mới.
Trong những ngày tháng lao đao, vất vả, sự phân công lao động trong gia đình diễn ra thật nhịp nhàng. An Tiêm trồng rau, tìm quả; nàng Ba mò ngao, bắt hến bên bờ biển; đứa con lớn thì tập tành đặt bẫy chim. Dù thức ăn chính chỉ là rau dại, cuộc sống vô cùng thiếu thốn, nhưng họ vẫn bên nhau, không một lời oán thán. Chính sự đồng cam cộng khổ ấy là nền tảng để họ đón nhận phép màu từ thiên nhiên.
Khi An Tiêm phát hiện ra loài dưa lạ qua vết tích đàn chim, chính nàng Ba là người đã cùng chồng săn sóc mầm cây mỗi sớm chiều. Họ hồi hộp trông chờ từng cái hoa nở, từng quả dưa kết trái. Niềm vui vỡ òa khi quả dưa to bằng con lợn con, bổ ra ruột đỏ thẫm. Vị ngọt mát của quả dưa như một phần thưởng vô giá dành cho sự chung sức chung lòng của cả gia đình. Họ cùng nhau canh quả, cùng nhau chọn những quả sẫm màu nhất để thả ra biển, mong tìm đường về đất liền.
Nỗ lực của họ đã được đền đáp khi các thuyền buôn tìm đến đảo. Từ chỗ phải sống trong hốc đá, họ đã dựng được nhà lá, đổi được thức ăn và vật dụng dùng thường ngày. Tin vui đến tai vua Hùng, ngài nhận ra sai lầm và cho thuyền ra đón. Mai An Tiêm trở về không chỉ với giống dưa quý mà còn với niềm tự hào về một gia đình bền bỉ. Câu chuyện dạy chúng ta rằng: sức mạnh của con người không chỉ nằm ở cơ bắp, mà còn nằm ở sự đoàn kết và tình yêu thương trong gia đình.
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 3
Truyền thuyết về Mai An Tiêm và sự tích dưa hấu không đơn thuần chỉ là cách giải thích về nguồn gốc một loại cây, mà nó còn là bài ca về sự sinh tồn của con người trước thiên nhiên khắc nghiệt. Câu chuyện đưa ta trở về thời vua Hùng Vương, nơi vẻ đẹp của lòng tự trọng và giá trị của lao động chân chính được tôn vinh qua một hành trình đầy gian nan nhưng cũng vô cùng vinh quang.
Mai An Tiêm vốn là một nô lệ ở phương xa được vua Hùng yêu mến nhận làm con nuôi. Nhờ đức tính cần cù, tháo vát, chàng đã gây dựng được cơ nghiệp và sự tin tín trong triều đình. Thế nhưng, thói đời thường ganh ghét người tài, và chính sự thẳng thắn của chàng đã gây ra tai họa. An Tiêm cho rằng tài sản do chính mình làm ra mới là bền vững, còn của ban ơn thì cũng như nợ nần. Khi lời nói: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ" lọt đến tai vua Hùng thứ mười bảy, nhà vua vì cảm thấy bị xúc phạm đã ban lệnh đày chàng ra đảo xa. Đó là một hòn đảo không có bóng người, bốn bề sóng vỗ, một nơi mà bất cứ ai nhìn thấy cũng phải tuyệt vọng.
Cuộc hành trình ra đảo là một thử thách tâm lý lớn. Khi bị bỏ lại giữa bãi cát trắng xóa với chiếc gươm cùn và năm ngày lương thực, vợ An Tiêm là nàng Ba đã khóc hết nước mắt vì thương con, lo cho tương lai mịt mù. Tuy nhiên, Mai An Tiêm vẫn vững vàng như một trụ cột. Chàng an ủi vợ: "Trời cao đã ban cho ta đôi bàn tay và sức khỏe, lo gì chết đói!". Câu nói ấy chính là khởi đầu cho công cuộc chinh phục hòn đảo hoang vu. Chàng dùng gươm cùn để đào đất, dựng lều từ cành cây khô, tìm rau rừng để nuôi sống gia đình qua những ngày giông bão.
Mọi chuyện thay đổi khi An Tiêm phát hiện ra loài quả quý. Đó là một buổi chiều nắng gắt, chàng thấy đàn chim biển đang tranh nhau mổ một miếng mồi đo đỏ trên cát. Tò mò, chàng đến gần xem xét và nếm thử. Vị ngọt mát của miếng dưa lạ làm chàng tỉnh táo hẳn người. Chàng hiểu rằng đây là món quà của thiên nhiên, của đất trời dành cho sự kiên trì của mình. Chàng gom những hạt đen nhánh lại, dùng gươm xới đất gieo trồng. Dưới bàn tay chăm sóc tận tụy, những dây dưa xanh mướt bò lan, ra hoa kết trái. Ngày quả dưa đầu tiên được bổ ra là ngày hạnh phúc nhất của gia đình chàng. Màu ruột đỏ thắm như minh chứng cho những giọt mồ hôi và cả máu mà chàng đã đổ xuống mảnh đất này.
Nhưng An Tiêm không muốn giữ giống quả ấy cho riêng mình. Chàng muốn thế giới biết rằng mình vẫn sống, và sống bằng chính sức lực của mình. Chàng chọn những quả dưa to nhất, khắc dấu ký hiệu riêng rồi thả trôi theo dòng nước biển. Những quả dưa ấy chính là những "sứ giả" mang theo thông điệp về sự tự lập. Cuối cùng, thuyền buôn đã tìm đến đảo, họ kinh ngạc trước loài quả ngon mát và đồng ý đổi lương thực, quần áo lấy dưa. Từ một đảo hoang lạnh lẽo, bãi cát của An Tiêm đã trở thành một khu vườn trù phú.
Khi vua Hùng thưởng thức quả dưa quý do thị thần dâng lên, ngài đã không nén nổi sự xúc động khi biết đó là sản phẩm của người con mình từng xua đuổi. Nhà vua nhận ra rằng An Tiêm đã đúng, con người chỉ thực sự mạnh mẽ khi họ tự đứng trên đôi chân mình. Lệnh đón An Tiêm về triều được ban ra trong niềm hân hoan của nhân dân. Mai An Tiêm trở về, không chỉ mang theo giống dưa hấu quý giá mà còn mang về một bài học lớn cho hậu thế về ý chí vượt khó. Ngày nay, vùng Nga Sơn vẫn được coi là nơi dấu tích của đảo hoang năm xưa, nơi khởi nguồn cho màu đỏ may mắn của quả dưa hấu mỗi dịp Tết đến xuân về.
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 4
Trong kho tàng cổ tích nước nhà, câu chuyện "Sự tích dưa hấu" về người anh hùng Mai An Tiêm luôn giữ một vị trí đặc biệt trong lòng người đọc. Đây không chỉ là một câu chuyện giải thích về một loài cây, mà sâu sắc hơn, nó là một bài luận bằng hình ảnh về giá trị tự thân của con người. Câu chuyện dạy chúng ta rằng, dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, trí tuệ và sự lao động vẫn là chìa khóa duy nhất để mở ra cánh cửa của hạnh phúc và sự tôn trọng.
Mai An Tiêm là nhân vật chính của câu chuyện, sống dưới thời vua Hùng Vương thứ mười bảy. Là người con nuôi tài giỏi, chàng vốn dĩ có một tương lai rộng mở ngay trong hoàng cung. Thế nhưng, bi kịch bắt đầu từ sự xung đột giữa lòng tự trọng của chàng và sự ban ơn của nhà vua. An Tiêm thường nói: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Chàng không muốn sống dựa vào những gì người khác ban phát cho, mà muốn tự mình kiến tạo nên cuộc đời. Lời nói thẳng thắn ấy đã bị coi là kiêu ngạo, vô lễ. Nhà vua, vì muốn thử thách và cũng để trừng phạt sự "ngông cuồng" của chàng, đã đày gia đình chàng ra một hòn đảo hoang vu xa tít tắp.
Cuộc hành trình ra đảo là một thử thách về tinh thần cực lớn. Gia đình An Tiêm bị lính đưa xuống thuyền trong tình trạng không tài sản, không sự giúp đỡ, chỉ mang theo một thanh gươm cùn. Khi thuyền rời xa bờ, vệt cây xanh mờ dần rồi mất hẳn, trước mắt họ chỉ là chân trời xanh ngắt một màu. Nàng Ba, vợ chàng, đã khóc hết nước mắt vì lo lắng cho các con. Quay vào hòn đảo hoang vu, họ chỉ thấy cát trắng và cỏ dại. Không gian vắng lặng đến rợn người khiến lòng nàng thêm khiếp sợ. Nhưng Mai An Tiêm, với bản lĩnh của mình, đã dắt vợ con đi tìm hốc đá trú ẩn, rồi chàng cắp gươm đi thăm dò khắp đảo. Chàng tin rằng trời cao luôn công bằng với những kẻ biết nỗ lực.
Cuộc sống trên đảo là một cuộc chiến không cân sức với thiên nhiên. Họ phải ăn rau dại, bắt ngao hến, bẫy chim để sống qua ngày. Thức ăn chính là những thứ rau dại mà chàng trồng thành vườn. Tuy vất vả lao đao, chẳng khác giống chim muông bao nhiêu, nhưng An Tiêm vẫn kiên trì. Và rồi, món quà của thiên nhiên đã đến. Một lần tình cờ, chàng thấy đàn chim quạ ăn một loại quả lạ rồi bỏ lại mồi đỏ. Chàng nếm thử thấy vị ngọt và mát ruột, bèn giữ hạt lại gieo trồng. Dưới sự chăm sóc tận tụy của gia đình, bãi cát khô cằn đã nở hoa kết trái. Những quả dưa to như con lợn con, ruột đỏ rực, hạt đen lánh hiện ra như một phép màu.
Sự nhạy bén của An Tiêm còn thể hiện ở việc chàng thả dưa ra biển để tìm lối về. Chàng biết rằng sức người có hạn nhưng sức nước thì vô cùng. Những quả dưa mang theo ký hiệu của chàng đã trôi đến các thuyền buôn, mở ra cơ hội giao thương. Đảo hoang vốn hoang vắng nay có tiếng người trao đổi, có nhà cửa khang trang. Khi vua Hùng biết chuyện, ngài đã vô cùng kinh ngạc trước sức sống mãnh liệt và tài trí của An Tiêm. Vua nhận ra chân lý trong lời nói của con nuôi và đón chàng về triều. Mai An Tiêm trở về không mang theo thù hận, chàng chia sẻ giống dưa hấu quý cho bà con và dạy họ cách gieo trồng. Câu chuyện về chàng mãi mãi là tấm gương sáng về tinh thần tự lực, nhắc nhở chúng ta rằng: đừng chờ đợi may mắn, hãy tự mình gieo mầm cho hạnh phúc.
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 5
Thời đại vua Hùng Vương thứ mười bảy là thời kỳ của những huyền thoại về sức mạnh con người trong công cuộc khẩn hoang, mở cõi. Một trong những huyền thoại đẹp nhất chính là "Sự tích dưa hấu" với nhân vật trung tâm là Mai An Tiêm. Đây là một câu chuyện thấm đẫm mồ hôi, nước mắt nhưng lại kết thúc bằng vị ngọt lịm của quả dưa và niềm tự hào của một nhân cách lớn.
Mai An Tiêm vốn là người tài năng và tháo vát, được nhà vua tin cậy ban cho nhiều vật quý. Tuy nhiên, chàng lại có một quan niệm sống rất riêng biệt: chàng không coi trọng những gì được cho không mà chỉ trân trọng những gì mình tự tay làm ra. Chàng bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Câu nói này đã khiến nhà vua giận dữ, cho rằng chàng kiêu ngạo. Vua đày gia đình chàng ra một hòn đảo hoang để xem chàng có thể sống sót dựa trên tài sức của chính mình hay không. Đó là một quyết định tàn khốc, đẩy một gia đình vào chỗ nguy hiểm tột cùng giữa biển khơi.
Khi bị lính đưa lên đảo với chỉ năm ngày lương thực và một chiếc nồi, một chiếc gươm cùn, gia đình An Tiêm rơi vào hoàn cảnh vô cùng bi đát. Nàng Ba, vợ An Tiêm, nhìn chiếc thuyền xa dần mà lòng đau xót, nước mắt rơi như mưa. Hòn đảo hoang vắng chỉ có cát trắng và mấy loài chim biển lơ thơ. Tuy nhiên, sự mạnh mẽ của An Tiêm đã vực dậy tinh thần của cả gia đình. Chàng dắt vợ con đi tìm hốc đá để ở, rồi cắp gươm đi thăm dò. Họ bắt đầu một cuộc sống cực nhọc: trồng rau dại, mò ngao hến, đặt bẫy chim. Mọi thứ nông cụ chỉ là một thanh gươm cùn, mỗi ngọn rau đều đổi bằng những giọt mồ hôi mặn chát.
Sự xuất hiện của hạt dưa lạ là bước ngoặt lớn nhất của câu chuyện. Một hôm, thấy đàn quạ kêu inh ỏi rồi bỏ lại một miếng quả đỏ tươi, An Tiêm nếm thử và thấy vị thanh ngọt lạ lùng. Chàng nhặt hạt đem gieo, hai vợ chồng cùng các con sớm chiều săn sóc. Những dây dưa bò lan ra khắp bãi cát, hoa nở rồi kết quả to như con lợn con. Khi bổ dưa ra, cả nhà lóa mắt vì màu đỏ tươi của ruột dưa, hạt đen bóng. Ăn vào thấy mát ruột và khỏe mạnh. Cả nhà mừng rỡ bồng bế nhau ra bãi chọn những quả sẫm màu nhất đem về, thay phiên nhau canh giữ bãi dưa quý.
Mai An Tiêm không chỉ chăm chỉ mà còn rất thông minh. Chàng lấy dưa thả ra biển với hy vọng thuyền buôn tìm thấy. Những quả dưa mang theo khát vọng sống của chàng đã được thuyền buôn nhặt được. Họ tìm đến đảo, đổi lương thực lấy dưa quý. Từ đó, cuộc sống của họ bớt khổ cực, đảo hoang trở nên nhộn nhịp hơn. Khi tin tức đến tai vua Hùng, ngài bùi ngùi thương hại và cảm phục tài năng của con mình nên đã đón cả gia đình về đất liền. An Tiêm trở về mang theo hạt giống dưa hấu chia cho hàng xóm và dạy cách trồng. Câu chuyện kết thúc với hình ảnh vùng Nga Sơn trở thành nơi trồng dưa ngon nhất nước, biểu tượng cho sức sống và nghị lực phi thường của Mai An Tiêm – người đã biến đảo hoang thành vườn quả ngọt bằng chính sức lao động của mình.
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 6
Từ xa xưa, dưa hấu đã trở thành một loại trái cây quen thuộc trên mâm cỗ của người Việt, nhất là trong những ngày Tết cổ truyền. Màu đỏ tươi của ruột dưa tượng trưng cho sự may mắn và sung túc. Nhưng đằng sau màu đỏ ấy là cả một câu chuyện đầy xúc động về Mai An Tiêm và hành trình khai phá đất hoang dưới thời vua Hùng Vương thứ mười mười bảy.
Mai An Tiêm vốn là một người tài năng, đức độ, được vua Hùng yêu quý hơn cả con đẻ. Chàng được ban cho mọi thứ sang trọng, nhưng chính phẩm chất tự lập lại khiến chàng rơi vào vòng lao lý. Sự trung thực và lòng tự trọng của chàng khi bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ" đã bị kẻ xấu xuyên tạc, dẫn đến việc vua nổi giận và đày chàng ra đảo Nga Sơn. Lúc bấy giờ, Nga Sơn còn là một hòn đảo nằm trơ trọi giữa biển khơi, cách xa đất liền.
Ngày gia đình An Tiêm bị lính giải xuống thuyền, khung cảnh thật bi thương. Vợ chàng, nàng Ba, chỉ biết ôm con mà khóc khi thấy vệt cây xanh trong bờ dần khuất xa. Tuy nhiên, khi thuyền dừng lại ở hòn đảo hoang vắng, An Tiêm đã không để nỗi sợ hãi lấn át. Chàng dắt vợ con vào hốc đá, dùng thanh gươm cùn – vật hộ thân duy nhất – để bắt đầu cuộc sống mới. Họ sống như những con người tiền sử, mò hến, bắt ngao, hái rau dại để sống qua ngày. Cái đói, cái rét và sự cô đơn luôn rình rập, nhưng niềm tin vào sức lao động của An Tiêm không bao giờ lung lay.
Cơ duyên đến với chàng qua hình ảnh đàn chim quạ. Chúng mổ những quả dưa lạ, để lại những mảnh đỏ tươi trên cát. Sự tò mò và óc quan sát của An Tiêm đã giúp chàng tìm ra kho báu. Sau khi nếm thử vị ngọt thanh mát, chàng đã nảy ra ý định gieo trồng giống quả này. Quá trình chăm sóc dưa trên cát trắng vô cùng gian nan. Thêm một gốc dưa là thêm bao nhiêu mồ hôi và nước mắt đổ xuống. Chàng cùng vợ con thay phiên nhau tưới nước, canh chừng sâu bọ. Trời xanh không phụ lòng người, giống dưa ấy ngày càng phát triển, vỏ mỏng đi, thịt dày thêm và vị càng thơm ngọt hơn bất cứ loại quả nào trong cung điện.
Để tìm cách đưa loài quả này về với đất liền, An Tiêm đã thực hiện một hành động vô cùng táo bạo: khắc tên vào quả dưa và thả xuống biển. Chàng tin rằng đại dương sẽ mang thành quả của chàng đến đúng nơi cần đến. Và thật may mắn, thuyền buôn đã nhặt được dưa quý và tìm đến hòn đảo. Sự trao đổi dưa hấu lấy lương thực, nhu yếu phẩm đã giúp gia đình An Tiêm xây dựng cuộc sống ổn định trên đảo hoang.
Tin tức về Mai An Tiêm và loài quả quý cuối cùng cũng đến tai vua Hùng. Nhà vua khi thưởng thức quả dưa đỏ mọng đã vô cùng bùi ngùi. Ngài nhận thấy sự sai lầm của mình và khâm phục chí hướng của An Tiêm. Vua cho thuyền ra đón gia đình chàng về đất liền. Mai An Tiêm trở về trong sự chào đón nồng nhiệt của nhân dân. Chàng không giữ bí mật về giống dưa mà đem hạt phân phát cho bà con, truyền dạy cách trồng trọt. Từ đó, dưa hấu trở thành đặc sản của đất nước ta. Câu chuyện về Mai An Tiêm mãi mãi là ngọn đuốc sáng về tinh thần tự lập, nhắc nhở chúng ta rằng: khó khăn chỉ là thuốc thử cho lòng kiên trì, và vinh quang sẽ thuộc về những người biết lao động chân chính.
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 7
Trong những câu chuyện cổ tích về thời đại Hùng Vương, Mai An Tiêm luôn hiện lên với một vẻ đẹp khác biệt – vẻ đẹp của một trí thức lao động đầy bản lĩnh. Câu chuyện "Sự tích dưa hấu" không chỉ kể về một hành trình lưu đày, mà còn là hành trình khẳng định giá trị con người.
Mai An Tiêm là người thông minh, tháo vát nên được vua Hùng vô cùng yêu mến. Tuy nhiên, chàng lại mang trong mình một quan điểm sống rất cứng cỏi: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Chàng không thích dựa dẫm vào bổng lộc triều đình mà muốn tự mình xây dựng cơ nghiệp. Sự thẳng thắn này đã chạm vào lòng tự ái của vua Hùng, dẫn đến lệnh đày ra đảo hoang. Khi bị lính giải đi, An Tiêm không hề than van hay van nài. Chàng chỉ mang theo một chiếc gươm cùn – biểu tượng cho sức mạnh tự thân.
Ra đến đảo, bãi cát trắng và biển nước bao la hiện ra như một sự thách thức. Nàng Ba nhìn theo thuyền xa dần, nước mắt nhỏ như mưa, lòng đầy lo sợ về một tương lai mịt mờ. An Tiêm dắt vợ con tìm hốc đá trú ẩn, rồi bắt tay ngay vào công cuộc khai phá. Chàng hiểu rằng ở đây không có vua ban ơn, chỉ có đất trời và sức lao động. Những bữa ăn đạm bạc từ rau dại và ngao hến không làm chàng nhụt chí. Chàng luôn kiên định với niềm tin rằng con người có thể làm nên tất cả từ bàn tay trắng.
Khoảnh khắc An Tiêm phát hiện ra hạt dưa từ đàn chim quạ chính là phần thưởng cho người có tâm. Chim ăn được, chắc người cũng ăn được. Chàng nhặt hạt, xới đất gieo trồng với tất cả sự nâng niu. Những dây dưa bò lan khắp bãi cát là hiện thân cho ý chí bám trụ của gia đình chàng. Khi quả dưa chín mọng, ruột đỏ tươi hiện ra, An Tiêm biết mình đã thắng. Vị ngọt thơm nhẹ nhàng của quả lạ không chỉ làm dịu cơn khát, mà còn làm bừng sáng niềm hy vọng trong lòng mỗi người.
Sự kiện An Tiêm thả dưa ra biển là một chiến lược truyền thông thông minh thời cổ đại. Chàng biết dùng sóng biển để mang thành quả lao động của mình đi xa. Thuyền buôn ghé đảo, đổi dưa lấy lương thực, giúp gia đình chàng có cuộc sống đủ đầy hơn. Cuối cùng, vua Hùng nhận ra sự tài giỏi của con nuôi và đón chàng về. Mai An Tiêm đã trở về trong vinh quang, mang theo giống dưa hấu để dạy bà con cách trồng trọt. Câu chuyện để lại bài học sâu sắc: chỉ có lao động dựa trên trí tuệ và sự kiên trì mới đem lại hạnh phúc chân chính và bền vững.
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 8
Dưa hấu là một loại quả không thể thiếu trong mỗi dịp Tết cổ truyền của người dân Việt Nam. Sắc đỏ của dưa tượng trưng cho sự may mắn, ấm no. Nhưng đằng sau loại quả ngọt ngào ấy là một câu chuyện đầy xúc động về lòng kiên trì và ý chí tự lập của chàng Mai An Tiêm. "Sự tích dưa hấu" đã trở thành bài học giáo dục sâu sắc cho bao thế hệ học sinh về giá trị của lao động chân chính.
Mai An Tiêm là con nuôi của vua Hùng Vương thứ mười bảy. Chàng là người tháo vát, trí tuệ hơn người nên được vua hết mực cưng chiều. Thế nhưng, chàng lại có đức tính tự lập, không muốn dựa dẫm vào bổng lộc của vua. Chàng bảo: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Những lời này đến tai vua khiến vua giận dữ, cho rằng chàng ngạo mạn. Để thử thách chàng, vua đã đày gia đình chàng ra một hòn đảo hoang vắng ngoài biển khơi, không cho mang theo bất cứ thứ gì ngoài một thanh gươm cùn.
Hoàn cảnh của gia đình An Tiêm lúc bấy giờ vô cùng khốn khổ. Nàng Ba nhìn con thuyền xa dần, nước mắt nhỏ như mưa vì lo sợ. Đảo hoang chỉ có cát trắng, nắng cháy và tiếng sóng vỗ. Tuy vậy, An Tiêm vẫn tin rằng mình có thể làm cho đời sống khá lên. Chàng dắt vợ con vào hốc đá, dùng thanh gươm cùn đào đất, tìm nước ngọt và trồng rau dại. Cuộc sống của họ vô cùng gian nan, vất vả chẳng khác gì giống chim muông. Họ mò ngao, bắt hến, bẫy chim để duy trì sự sống. Nhưng chính trong gian khó, nghị lực của An Tiêm càng thêm tỏa sáng.
Một ngày nọ, An Tiêm thấy đàn chim ăn một loại quả lạ rồi bỏ lại mồi đỏ. Chàng nếm thử thấy ngọt thanh, mát ruột liền nhặt hạt về gieo trồng. Dưới bàn tay chăm sóc tận tình của hai vợ chồng, những mầm dưa nhú lá, bò lan khắp khoảnh đất hoang. Khi quả dưa chín, bổ ra ruột đỏ tươi, hạt đen nhánh, hương vị thơm ngon lạ thường. An Tiêm hái dưa thả ra biển với hy vọng dưa trôi đi sẽ có người nhặt được. Quả nhiên, thuyền buôn tìm thấy quả lạ đã ghé đảo hỏi thăm và đổi lương thực lấy dưa. Từ đó, gia đình chàng có nhà cửa xinh xắn và thức ăn đủ đầy.
Khi vua Hùng ăn quả dưa quý và biết đó là do An Tiêm trồng ngoài đảo, vua ngẫm nghĩ thấy mình sai nên đã cho thuyền đón gia đình chàng về. Mai An Tiêm và vợ con mừng rỡ trở về, đem hạt dưa giống chia cho bà con hàng xóm và truyền dạy cách gieo trồng. Đó chính là nguồn gốc của giống dưa hấu mà chúng ta ăn ngày nay. Câu chuyện về Mai An Tiêm mãi mãi là niềm tự hào của người dân Việt Nam về ý chí "tự lực cánh sinh". Nó nhắc nhở chúng ta rằng: không có gì là không thể nếu con người có quyết tâm và bàn tay lao động cần cù. Mỗi miếng dưa hấu ngọt lịm ta ăn hôm nay chính là kết tinh từ mồ hôi, nước mắt và ý chí của người xưa nơi đảo vắng.
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 9
Trong lịch sử truyền thuyết dân tộc, thời đại các vua Hùng luôn là mảnh đất màu mỡ cho những câu chuyện về đức tính cao đẹp của con người Việt Nam. Giữa vô vàn những anh hùng, Mai An Tiêm hiện lên không bằng sức mạnh cơ bắp của thần thánh mà bằng ý chí sắt đá và lòng tự trọng của một con người bình dị. Câu chuyện "Sự tích dưa hấu" chính là một thiên sử thi về sự lao động, kể về hành trình từ đỉnh cao danh vọng rơi xuống hố sâu của nghịch cảnh, để rồi từ đó vươn lên bằng chính đôi bàn tay mình.
Mai An Tiêm vốn không phải dòng dõi hoàng tộc, chàng là một nô lệ ở phương xa được vua Hùng Vương thứ mười bảy vì quý mến tài năng mà nhận làm con nuôi. Nhờ trí thông minh, sự tháo vát và lòng trung thực, An Tiêm đã được nhà vua ban cho nhiều của ngon vật lạ, nhà cao cửa rộng. Thói thường ở đời, khi đứng trước ơn huệ của bậc quân vương, người ta thường dùng những lời đường mật để tung hô, nâng niu tước lộc. Nhưng An Tiêm là một người có tư tưởng độc lập và lòng tự tôn rất cao. Chàng luôn bảo với mọi người rằng: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Chàng cho rằng giá trị thực sự của con người nằm ở những gì họ tự tay tạo ra, còn sự ban phát chỉ là gánh nặng về tinh thần.
Lời nói ấy, qua miệng những kẻ tiểu nhân ganh ghét, đã đến tai nhà vua với vẻ méo mó, xúc phạm. Nhà vua trong một phút giận dữ tột cùng đã thốt lên: "Đã thế, ta cho nó ra đảo hoang xem nó có sống nổi bằng cái tài sức của nó không?". Thế là, một bản án nghiệt ngã đã thực thi. Một buổi sớm, binh lính ập đến giải gia đình An Tiêm xuống thuyền. Họ bị tước đoạt tất cả tài sản, chỉ được mang theo một chiếc gươm cùn để tự vệ. Con thuyền tròng trành rời bến, đưa gia đình chàng ra khơi xa, tiến về phía một hòn đảo hoang vắng nằm trơ trọi giữa đại dương. Khi bóng dáng đất liền khuất hẳn sau màn sương biển, vợ chàng – nàng Ba – chỉ biết ôm con mà khóc, lòng tràn đầy tuyệt vọng. Nhưng An Tiêm vẫn đứng vững ở mũi thuyền, ánh mắt cương nghị nhìn thẳng về phía trước, nơi định mệnh đang chờ đợi.
Hòn đảo hiện ra với sự lạnh lẽo của cát trắng và sự dữ dội của sóng biển. Lính bỏ gia đình chàng lại cùng năm ngày lương thực ít ỏi rồi nhổ neo quay lái. Cảnh tượng hoang vu nơi đây đủ để làm chùn bước bất cứ ai: không một mái nhà, không một bóng người, chỉ có ít cây cỏ lơ thơ và tiếng chim biển kêu khắc khoải. Trong cái hốc đá chật hẹp, gia đình chàng phải nương tựa vào nhau để sống qua ngày. An Tiêm bắt đầu cuộc chiến sinh tồn bằng thanh gươm cùn. Chàng dùng nó để đào đất tìm nước ngọt, để bẫy chim, để xới những mảnh đất cằn cỗi trồng rau dại. Cuộc sống vất vả đến mức chàng và vợ con trông chẳng khác gì giống muông thú, nhưng trong sâu thẳm, An Tiêm chưa bao giờ hối hận về lời nói của mình.
Một ngày nọ, một sự kiện tình cờ đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời họ. An Tiêm thấy một đàn chim từ phương Tây bay đến, chúng mổ một loại quả lạ đỏ tươi trên bãi cát. Chàng nghĩ: "Chim ăn được thì người cũng ăn được". Khi nếm thử, vị ngọt thanh và sự mát lạnh của miếng dưa lạ làm chàng bừng tỉnh. Chàng nhặt những hạt đen nhánh về gieo trồng trên khoảnh đất gần hốc đá. Dưới bàn tay chăm sóc tỉ mỉ, những dây dưa xanh mướt bắt đầu bò lan, ra hoa kết trái. Những quả dưa lớn nhanh như thổi, vỏ xanh đen, ruột đỏ thắm. Cả gia đình mừng rỡ vì từ nay họ đã có một giống quả quý để giải khát và bồi bổ sức khỏe.
Nhưng An Tiêm không dừng lại ở đó. Chàng muốn cả thế giới biết rằng mình vẫn sống tốt. Chàng khắc dấu vào quả dưa rồi thả chúng xuống biển. Những "bức thư" này đã được thuyền buôn nhặt được. Tiếng lành đồn xa, các thuyền buôn bắt đầu cập bến đảo hoang để đổi dưa lấy lương thực và vật dụng. Đảo hoang bỗng chốc trở nên trù phú, có nhà cửa khang trang. Khi vua Hùng thưởng thức quả dưa quý và biết chuyện, ngài đã vô cùng cảm động trước nghị lực của con mình. Vua hối hận và sai thuyền ra đón gia đình chàng về. Mai An Tiêm đã trở về trong vinh quang, mang theo giống dưa hấu làm quà tặng cho toàn dân. Câu chuyện kết thúc bằng niềm hạnh phúc viên mãn, nhắc nhở chúng ta rằng: giá trị lớn nhất của con người chính là sự tự lập và lòng kiên trì không bao giờ khuất phục trước gian nan.
Kể lại truyện cổ tích Sự tích dưa hấu - mẫu 10
Truyền thuyết về Mai An Tiêm và sự tích quả dưa hấu là một trong những bài ca hào hùng nhất về sức lao động và khả năng chinh phục thiên nhiên của cha ông ta. Câu chuyện không chỉ kể về nguồn gốc của một loại trái cây mà còn là hành trình của một con người dám khẳng định chân lý sống của mình, dẫu phải trả giá bằng việc bị lưu đày nơi đảo hoang sóng nước.
Ngược dòng thời gian về thời đại Hùng Vương thứ mười bảy, đất nước ta khi ấy còn thưa thớt dân cư, cuộc sống gắn liền với thiên nhiên trù phú. Mai An Tiêm là người con nuôi được vua yêu mến nhất nhờ sự tài tháo vát và tư duy hơn người. Tuy nhiên, chính đức tính thẳng thắn đã đẩy chàng vào nghịch cảnh. Trong khi triều đình luôn tràn ngập những lời tán tụng, An Tiêm lại khẳng định một quan điểm sống rất cứng cỏi: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Chàng cho rằng chỉ có thành quả từ bàn tay mình làm ra mới thực sự thuộc về mình. Nhà vua, vốn đang quen với sự kính cẩn của các quan, đã coi lời nói của An Tiêm là sự vô ơn. Ngài giận dữ đày chàng ra đảo xa, muốn dùng thực tế khắc nghiệt để bẻ gãy ý chí của chàng trai trẻ.
Buổi sớm hôm ấy, gia đình An Tiêm bị binh lính giải xuống thuyền. Họ chẳng được mang theo bất cứ thứ gì giá trị, chỉ có một chiếc gươm cùn để hộ thân. Con thuyền lênh đênh trên biển cả, bỏ lại sau lưng đất liền ấm áp. Nàng Ba, vợ An Tiêm, bế con nhìn về phía chân trời mà nước mắt rơi như mưa. Nàng lo sợ cho số phận của chồng và những đứa con thơ dại giữa chốn rừng thiêng nước độc. Thế nhưng, An Tiêm không hề lộ vẻ sợ hãi. Chàng an ủi vợ, đôi mắt nhìn thẳng vào những bãi cát trắng xóa hiện ra phía trước. Hòn đảo hoang vu ấy sau này chính là vùng Nga Sơn, Thanh Hóa.
Khi bước chân lên hòn đảo, gia đình chàng đối mặt với sự thiếu thốn tột cùng. Thức ăn chỉ là những loại rau dại chua chát và mấy loài chim biển khó bắt. Tuy vậy, An Tiêm không ngồi chờ chết. Chàng cắp gươm đi thăm dò khắp đảo, dùng gươm cùn đào đất tìm nước, dựng hốc đá làm nhà. Chàng tin rằng chỉ cần đôi bàn tay còn cử động được, con người sẽ không thể chết đói. Những ngày tháng ấy, họ sống như những con người thời tiền sử, vất vả lao đao chẳng khác gì muông thú. Nhưng chính trong sự khắc nghiệt ấy, mầm sống của hy vọng đã nảy nở.
Một hôm, An Tiêm thấy một con chim ăn miếng quả lạ đo đỏ rồi bay đi. Chàng đến gần, nếm thử vị ngọt mát và thấy khỏe hẳn người. Chàng cẩn thận thu lượm những hạt đen nhánh, dùng gươm xới đất gieo xuống. Dưới bàn tay chăm sóc của hai vợ chồng, những dây dưa mọc mầm, đâm lá và bò lan khắp khoảnh cát trắng. Từ hoa hé nở đến quả kết trái, gia đình chàng hồi hộp theo dõi từng ngày. Khi quả dưa chín mọng, bổ ra thấy màu ruột đỏ tươi rực rỡ, hạt đen như hạt huyền, vị ngọt thanh thoát, cả nhà vỡ òa trong hạnh phúc. Quả dưa ấy không chỉ là thức ăn, nó là minh chứng cho sự đúng đắn của quan điểm sống mà An Tiêm hằng theo đuổi.
Để kết nối lại với thế giới, An Tiêm đã thực hiện một hành động vô cùng thông minh: thả dưa ra biển. Sóng biển đã đưa những quả dưa có khắc dấu của chàng đến tay những thuyền buôn. Họ tìm đến đảo, đổi lương thực, quần áo lấy giống quả quý. Cuộc sống của gia đình An Tiêm dần khấm khá hơn, họ dựng được nhà lá xinh xắn ngay giữa đảo. Khi tin tức đến tai vua Hùng, ngài đã ngẫm nghĩ và nhận ra lỗi lầm của mình. Vua sai thuyền ra đón gia đình chàng về. Mai An Tiêm không hề oán trách, chàng mang hạt giống về truyền dạy cho nhân dân cách trồng trọt. Từ đó, dưa hấu trở thành loại quả quen thuộc, biểu tượng cho sự may mắn và ý chí tự lực cánh sinh của con người Việt Nam.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Kể lại truyện cổ tích Cậu bé Tích Chu
- Kể lại truyền thuyết Hòn Vọng Phu - Truyền thuyết Nàng Tô Thị
- Kể lại truyện cổ tích Chú cuội cung trăng
- Kể lại truyện cổ tích Câu chuyện bó đũa
- Kể lại truyện cổ tích Trí khôn của ta đây
- Kể lại truyện cổ tích Cô bé lọ lem
Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:
- Mục lục Văn biểu cảm, kể chuyện tóm tắt, kể chuyện diễn cảm
- Mục lục Văn kể chuyện đời thường
- Mục lục Văn kể chuyện tưởng tượng
- Mục lục Văn miêu tả
Tủ sách VIETJACK shopee lớp 6-8 (2025):
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Những bài văn hay lớp 6 | văn mẫu lớp 6 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 6 và Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 6.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải sgk Tiếng Anh 6 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 6 Friends plus
- Giải sgk Tiếng Anh 6 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 6 Explore English
- Lớp 6 - Kết nối tri thức
- Soạn Văn 6 (hay nhất) - KNTT
- Soạn Văn 6 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 6 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 6 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 6 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 6 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 6 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 6 - KNTT
- Giải sgk Tin học 6 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 6 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 6 - KNTT
- Lớp 6 - Chân trời sáng tạo
- Soạn Văn 6 (hay nhất) - CTST
- Soạn Văn 6 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 6 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 6 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 6 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 6 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 6 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 6 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 6 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 6 - CTST
- Lớp 6 - Cánh diều
- Soạn Văn 6 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn Văn 6 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 6 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 6 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 6 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 6 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 6 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 6 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 6 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 6 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 6 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

