10+ Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (điểm cao)
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (mẫu 1)
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (mẫu 2)
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (mẫu 3)
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (mẫu 4)
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (mẫu 5)
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (mẫu 6)
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (mẫu 7)
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (mẫu 8)
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (mẫu 9)
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (các mẫu khác)
10+ Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình (điểm cao)
Dàn ý Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình
a, Mở bài:
+ Giới thiệu chung về kỉ niệm: Kỉ niệm đó là gì? Xảy ra khi nào? Với ai trong gia đình?
+ Nêu cảm xúc khái quát: Đó là kỉ niệm vui, buồn, sâu sắc hay đáng nhớ nhất? Nó để lại trong em điều gì?
b, Thân bài:
- Giới thiệu hoàn cảnh, nhân vật:
+ Thời gian, không gian: Chuyện xảy ra khi nào (thời gian cụ thể hoặc giai đoạn như hè năm lớp 5, dịp Tết, một buổi tối mưa...)? Ở đâu (tại nhà, ở quê, trong một chuyến đi chơi...)?
+ Con người: Gia đình em lúc đó gồm những ai? Người liên quan trực tiếp đến kỉ niệm là ai? (Tả đôi nét về người đó: ngoại hình, tính cách...).
+ Lý do/ Nguyên nhân: Vì sao lại có sự việc đó? (Ví dụ: vì em mắc lỗi, vì một dịp đặc biệt, vì một sự tình cờ...).
- Kể lại diễn biến sự việc (kỉ niệm):
+ Bắt đầu sự việc: Mọi chuyện bắt đầu như thế nào?
+ Diễn biến chính: Kể theo trình tự thời gian, logic.
+ Hành động, lời nói của các nhân vật (em và người thân).
+ Tâm trạng, suy nghĩ của em trong từng khoảnh khắc (vui, buồn, giận, hối hận, xúc động...).
+ Yếu tố bất ngờ (nếu có): Điều gì làm sự việc thay đổi hoặc trở nên đáng nhớ?
+ Kết hợp tả cảnh, tả người để câu chuyện sinh động (VD: trời mưa rả rích, bàn tay mẹ chai sạn, giọng nói trầm ấm của bố...).
- Kết thúc sự việc:
+ Kỉ niệm đó kết thúc ra sao?
+ Hành động, thái độ của mọi người sau sự việc thế nào?
c, Kết bài:
- Suy nghĩ, cảm xúc của em hiện tại về kỉ niệm đó.
- Bài học/ Ý nghĩa mà em rút ra được từ kỉ niệm: tình yêu thương, sự hi sinh, bài học về lòng trung thực, sự sẻ chia, sức mạnh của gia đình...
- Lời khẳng định tình cảm: Khẳng định tình yêu, lòng biết ơn với người thân và giá trị của kỉ niệm đó.
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình - mẫu 1
Đó là một ngày chủ nhật cuối đông cách đây hai năm, khi em còn là cậu học trò lớp 4 bé nhỏ. Bầu trời xám xịt, những cơn gió lạnh luồn qua khe cửa. Bố mẹ em phải đi họp phụ huynh cho chị hai từ sáng sớm, dự định sẽ về vào buổi trưa. Thế nhưng, trưa đã điểm, bóng dáng bố mẹ vẫn chưa thấy đâu. Tiếng bụng em đói cồn cào như những tiếng trống con đang gõ liên hồi. Em bước xuống bếp, mở tủ lạnh ra xem. Trong đó chỉ còn vài bó rau muống héo rũ, một quả cà chua và ít thịt lợn xay. Cảm giác cô đơn, đói bụng và một chút lo lắng cho bố mẹ ùa về. Bỗng nhiên, một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu em: “Sao mình không thử nấu cơm nhỉ? Nhỡ đâu bố mẹ về thì có cái ăn ngay, đỡ mệt”.
Em bắt đầu với công việc tưởng chừng đơn giản nhất: vo gạo. Tay em còn lóng ngóng, mở bao gạo ra, gạo trắng tràn cả ra bàn. Em nhớ lại cách mẹ vẫn làm: đong hai bát gạo đầy, đổ vào nồi cơm điện, rồi cho nước vào. Em làm theo, dùng tay khuấy nhẹ cho bụi bẩn nổi lên. Nhưng lần đầu tiên, em gạn nước quá mạnh, cả gạo cũng trôi theo. Em phải làm lại từ đầu, lần này cẩn thận hơn. Sau ba lần gạn, nước đã trong hơn hẳn. Em lau khô đáy nồi, đặt vào trong nồi cơm điện, ấn nút “Cook” rồi thở phào nhẹ nhõm. Tiếng nồi cơm râm ran bắt đầu hoạt động nghe thật vui tai.
Phần khó khăn hơn bắt đầu: làm món ăn. Em quyết định xào rau muống tỏi – món đơn giản mà bố em rất thích. Em nhặt rau, cắt bỏ phần già, rồi mang đi rửa dưới vòi nước lạnh. Nước lạnh buốt làm đôi tay em đỏ ửng lên. Tiếp đến là công đoạn cắt rau. Em cầm con dao to hơn tay mình, cắt từng khúc một cách chậm rãi, cẩn thận sợ đứt tay. Rau được cho vào rổ. Giờ đến lúc bật bếp. Em sợ nhất là lửa. Tay run run vặn núm, ngọn lửa xanh bùng lên khiến em giật mình. Em cho dầu ăn vào chảo. Dầu nóng, em bỏ tỏi băm nhỏ vào. Mùi thơm của tỏi phi vàng bốc lên thơm nức. Em hí hửng đổ hết rau vào chảo. Một tiếng “xèo” lớn vang lên, dầu nóng bắn tung tóe, vài giọt bắn lên tay em đau điếng. Em vội lùi lại, rồi lại tiến tới, dùng đũa đảo qua đảo lại. Rau xanh dần, em nêm vào đó một chút muối, một chút mắm theo trí nhớ mờ nhạt về những lần đứng cạnh mẹ. Rau chín tái, em tắt bếp, vội vàng múc ra đĩa. Món rau trông không được xanh mướt như mẹ nấu, mà hơi nát và có vẻ hơi nhiều dầu.
Lúc bố mẹ về, trên bàn ăn đã bày sẵn một mâm cơm đơn sơ: một đĩa rau muống xào tỏi, một bát canh cà chua nấu vội (em chỉ cho cà chua vào nước sôi, nêm mắm muối), và nồi cơm hơi khô vì em cho ít nước quá. Mẹ bước vào bếp, nhìn em từ đầu đến chân, rồi nhìn lên mâm cơm, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên: “Con… con làm tất cả những thứ này một mình à?”. Em gật đầu nhẹ, lòng đầy hồi hộp, sợ bố mẹ chê. Bố đi lại gần, gắp một đũa rau muống, đưa lên miệng nhai chậm rãi. Em nín thở chờ đợi. Bỗng bố nở một nụ cười thật tươi, xoa đầu em và nói: “Hơi mặn một chút, và rau hơi mềm, nhưng lần đầu tiên con nấu mà được thế này là quá giỏi rồi! Con gái của bố mẹ thật đảm đang!”. Mẹ cũng cười, ôm em vào lòng: “Mẹ cảm động lắm. Nhưng lần sau con muốn vào bếp phải có người lớn bên cạnh nhé, nguy hiểm lắm!”.
Cả nhà ngồi vào bàn ăn trong tiếng cười nói rôm rả. Bữa cơm hôm ấy, dù đĩa rau không còn nóng, dù cơm hơi khô, dù canh quá nhạt, nhưng em cảm thấy nó ngon hơn bất kỳ bữa tiệc nào. Bởi vì trong đó có mồ hôi, có sự cố gắng và tấm lòng của em. Và hơn hết, có tình yêu thương, sự động viên vô bờ bến của bố mẹ. Kỉ niệm ấy đã dạy em bài học đầu tiên về sự tự lập, về tình yêu thương và sự sẻ chia trong gia đình. Nó là một ký ức ấm áp mà em sẽ mang theo suốt cuộc đời.
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình - mẫu 2
Ngôi nhà cấp bốn nhỏ bé với khu vườn đầy hoa của ông bà để lại đã gắn bó với gia đình em hơn hai mươi năm. Nó sắp phải tháo dỡ để nhường chỗ cho một ngôi nhà cao tầng mới. Mọi người đều bồi hồi, lưu luyến. Và đêm Trung thu năm ấy, bố đã đề xuất: “Chúng ta hãy cùng nhau tổ chức một đêm Trung thu thật đặc biệt, như một lời tạm biệt đẹp đẽ với ngôi nhà này, trên chính sân thượng – nơi gắn bó với bao mùa trăng của các con”.
Đêm đó, ông bà nội đặc biệt từ quê lên chơi. Không khí tràn ngập một cảm xúc khó tả, vừa vui vẻ lại vừa man mác buồn. Dưới ánh trăng rằm tròn vành vạnh, sáng vằng vặc như một chiếc đĩa bạc khổng lồ treo lơ lửng, cả gia đình bắt đầu chuẩn bị. Mẹ và bà nội cùng nhau bày biện một mâm cỗ thật đẹp. Nào là quả bưởi vàng ruộm, trái hồng đỏ chót, nào là chuối tiêu chín lốm đốm trăng. Trung tâm là chiếc bánh nướng hình con cá chép và bánh dẻo nhân thập cẩm, hương vani thơm lừng. Bố và ông nội thì bận rộn với những chiếc đèn lồng. Ông là thợ mộc, ông đã tự tay đóng khung, dán giấy bóng kính đủ màu: đỏ, xanh, tím, vàng. Những chiếc đèn lồng xếp thành hàng, lung linh trong gió. Còn em và chị hai thì trang trí những chiếc đèn ông sao bằng giấy bóng kính ngũ sắc, treo chúng quanh lan can sân thượng. Ánh sáng từ đèn hòa với ánh trăng, tạo nên một khung cảnh lung linh như trong cổ tích.
Khi mâm cỗ đã đầy đặn, cả nhà quây quần bên nhau. Ăn vài miếng bánh, uống ngụm trà nóng, ông nội bắt đầu câu chuyện của mình. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi kể về chú Cuội ham chơi phải trốn lên cung trăng, về chị Hằng Nga xinh đẹp. Ánh mắt em dán vào ông, trí tưởng tượng bay bổng theo từng lời kể, tạm quên đi nỗi buồn phải rời xa ngôi nhà. Bỗng, bố lấy cây đàn guitar cũ kỹ ra. Cả nhà cùng cất lên bài hát “Chiếc đèn ông sao”. Tiếng đàn, tiếng hát của bố, giọng hát lanh lảnh của chị hai, giọng ấm của mẹ và ông bà, tất cả hòa quyện vào nhau, bay lên cao, hòa vào ánh trăng sáng. Em ngước nhìn những bức tường đã ngả màu, những vết nứt nhỏ, chợt thấy chúng cũng thân thương lạ lùng.
Lúc mọi người đang trò chuyện rôm rả, ông nội dắt tay em và chị ra góc ban công nhỏ, nơi có view đẹp nhất. Ông chỉ tay lên bầu trời đầy sao lấp lánh và vầng trăng sáng vằng vặc, nói bằng giọng đầy xúc động: “Các cháu thấy không, trăng vẫn sáng như thế. Dù sau này các cháu có ở trong ngôi nhà mới to đẹp, cao tầng hơn, hiện đại hơn, các cháu cũng đừng bao giờ quên những đêm trăng sáng như đêm nay ở nơi này. Nơi đây có tiếng cười của tuổi thơ các cháu, có bóng dáng ông bà, bố mẹ. Ngôi nhà có thể thay đổi, nhưng ký ức và tình cảm thì mãi ở đây”. Ông đặt tay lên ngực trái của em. Câu nói ấy của ông như một dòng nước ấm, chạm vào trái tim non nớt của em, khiến em bỗng thấy nghẹn ngào, lưu luyến vô cùng. Em siết chặt tay ông, như muốn giữ lại khoảnh khắc này mãi mãi.
Đêm Trung thu ấy trôi qua trong sự ấm áp, bình yên và đầy xúc động. Nó không chỉ là một lễ hội trẻ thơ, mà còn là một buổi lễ tri ân, một lời tạm biệt đẹp đẽ và đầy ý nghĩa với một phần ký ức tuổi thơ. Nó dạy em rằng, giá trị đích thực của một mái nhà không nằm ở gạch ngói, bê tông, mà nằm ở tình yêu thương, ở những kỉ niệm được vun đắp bên trong đó. Và em hiểu, dù sau này có đi đâu, ngôi nhà mới cũng sẽ tràn đầy hạnh phúc, bởi vì gia đình em vẫn đoàn tụ, và vầng trăng kia vẫn sẽ sáng soi trên mái nhà mới, gợi nhớ về một đêm Trung thu không thể nào quên.
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình - mẫu 3
Năm lớp 5, khi cơn sốt truyện tranh "Thám tử lừng danh Conan" lan khắp lớp, em cũng không ngoại lệ. Em mê mẩn những cuốn sách dày cộp với hình vẽ sinh động và những vụ án ly kỳ. Tiền tiêu vặt hàng tháng không đủ để thỏa mãn niềm đam mê ấy. Và rồi, một ngày nọ, khi nhìn thấy chiếc ví của mẹ để quên trên bàn ăn, một ý nghĩ xấu xa đã lóe lên trong đầu em. Tay em run run mở chiếc ví, lấy ra một tờ năm mươi ngàn đồng. Trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngay chiều hôm đó, em chạy thẳng đến nhà sách và mua ngay hai tập truyện mới nhất, lòng vừa hân hoan vừa lo sợ.
Sự việc vỡ lở vào hai ngày sau đó. Mẹ em, khi tính tiền chi tiêu trong tháng, nhận ra số tiền bị thiếu. Mẹ hỏi cả nhà, giọng nghiêm túc nhưng không nặng nề: "Có ai thấy tờ năm mươi ngàn trong ví mẹ không, hay mẹ tính nhầm?" Chị hai lắc đầu. Bố nói không biết. Còn em, tim đập loạn xạ, mặt nóng bừng lên. Em cúi gằm mặt xuống bàn ăn, lắp bắp: "Con... con không biết đâu mẹ. Có lẽ mẹ để quên ở đâu rồi ạ." Lời nói dối đầu tiên tuôn ra một cách vụng về. Mẹ nhìn em một lúc lâu, ánh mắt như có thể nhìn thấu tâm can. Mẹ chỉ thở dài: "Thôi được, coi như mẹ làm mất vậy." Bữa cơm hôm đó diễn ra trong sự im lặng nặng nề. Em không dám ngẩng đầu lên, cảm giác tội lỗi như một cục đá đè nặng trong lòng.
Nhưng kỳ lạ thay, mẹ không hỏi thêm gì nữa. Ngày hôm sau, thậm chí mẹ còn cho em thêm tiền để mua đồ dùng học tập. Hành động ấy càng khiến em day dứt khôn nguôi. Những cuốn truyện tranh giờ đây không còn mang lại niềm vui, mà giống như những vật chứng tội lỗi, khiến em không dám mở ra xem. Em giấu chúng thật kỹ dưới gầm giường, nhưng mỗi đêm nằm xuống, hình ảnh ánh mắt buồn của mẹ lại hiện về. Em ăn không ngon, ngủ không yên.
Ba ngày trôi qua trong sự dằn vặt khủng khiếp. Đêm thứ ba, khi cả nhà đã ngủ say, em lén ra phòng khách. Ánh đèn ngủ le lói. Em nhìn thấy bóng dáng mẹ đang ngồi trên ghế sofa, dường như cũng chưa ngủ. Em tiến lại gần, nước mắt bỗng trào ra. Em òa khóc, nói trong tiếng nấc nghẹn ngào: "Mẹ ơi... con xin lỗi mẹ... Tiền... tiền đó là con lấy... Con đã nói dối mẹ..." Em thú nhận tất cả, kể cả việc đã mua truyện tranh và giấu đi.
Thay vì tức giận hay trách mắng, mẹ chỉ nhẹ nhàng kéo em ngồi xuống cạnh mình. Mẹ lau nước mắt cho em, giọng trầm ấm: "Mẹ biết mà. Từ ánh mắt và cách con trả lời hôm đó, mẹ đã biết là con nói dối. Nhưng mẹ không muốn tra khảo con. Mẹ muốn con tự nhận ra lỗi lầm của mình. Tiền mất có thể kiếm lại được, nhưng lòng tin và sự trung thực một khi đánh mất thì rất khó lấy lại."
Lời nói của mẹ như một gáo nước lạnh tát thẳng vào sự ngốc nghếch của em. Mẹ tiếp tục: "Con thích đọc sách là tốt, nhưng phải biết cách. Lần sau nếu cần gì, hãy nói thật với bố mẹ. Hôm nay con đã dũng cảm nhận lỗi, như vậy là tốt rồi." Sau đó, mẹ cùng em lên kế hoạch "trả nợ": em sẽ dùng tiền tiêu vặt của ba tháng tới để trả lại số tiền đó cho mẹ, và giúp mẹ làm việc nhà vào cuối tuần.
Kỉ niệm ấy là một bài học sâu sắc nhất về tính trung thực mà em từng có. Nó dạy em rằng, sự bao dung và thấu hiểu của gia đình đôi khi mạnh mẽ hơn bất kỳ hình phạt nào. Và lòng tin, một khi được trao, phải là thứ đáng được giữ gìn hơn tất cả. Từ đó đến nay, em chưa bao giờ nói dối bố mẹ lần nào nữa.
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình - mẫu 4
Đó là một đêm mùa hè oi ả, khi em mới lên 8 tuổi. Cơn đau bụng quặn thắt ập đến một cách dữ dội khiến em không thể ngủ được. Em ôm bụng, lăn lộn trên giường, mồ hôi vã ra như tắm. Tiếng động nhỏ đã đánh thức mẹ. Mẹ sờ trán em, mặt bỗng tái đi: "Trán nóng như lửa!" Bố lập tức bật dậy. Trong vòng năm phút, cả nhà trong tình trạng báo động. Bố vơ vội ví tiền và điện thoại. Mẹ quấn một chiếc chăn mỏng quanh người em đang run lên vì đau và sốt. Chị hai, dù đang ngủ mơ màng, cũng vội khoác áo theo.
Chiếc xe máy của bố phóng vút trên con đường vắng lúc nửa đêm. Em ngồi giữa, dựa vào lưng bố, còn mẹ ngồi phía sau ôm chặt lấy em. Gió đêm ù ù bên tai, nhưng em chỉ cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể bố mẹ. Mẹ liên tục thì thầm vào tai em: "Cố lên con, sắp đến bệnh viện rồi. Mẹ ở đây với con." Giọng mẹ run run, nhưng đầy vẻ trấn an. Chị hai ngồi sau cùng, tay luôn giữ chặt túi xách, mắt mở to nhìn đường.
Khi đến bệnh viện, mọi thứ diễn ra nhanh như chớp. Bố bế em chạy thẳng vào phòng cấp cứu. Ánh đèn neon trắng toát, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Em sợ hãi, ôm chặt lấy cổ bố. Các bác sĩ nhanh chóng thăm khám, chẩn đoán em bị viêm ruột thừa cấp và cần phải mổ gấp. Khuôn mặt bố mẹ càng lúc càng lo lắng. Trong lúc các bác sĩ chuẩn bị, mẹ nắm chặt tay em, nói: "Con đừng sợ. Các bác sĩ sẽ giúp con. Bố mẹ và chị sẽ đợi ở ngoài này." Ánh mắt mẹ đỏ hoe, nhưng nụ cười gượng trên môi khiến em bình tâm hơn một chút.
Suốt quá trình em ở trong phòng mổ và phòng hồi sức, bố mẹ và chị hai luôn túc trực bên ngoài. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, điều đầu tiên em nhìn thấy là khuôn mặt mệt mỏi nhưng rạng rỡ của mẹ. Bố thì ngủ gục trên ghế ngay cạnh giường, tay vẫn nắm chặt tay em. Chị hai đi mua cho em bát cháo loãng ấm nóng. Cảm giác ấy thật kỳ lạ: dù đang nằm trên giường bệnh, đau đớn và yếu ớt, em lại thấy mình thật an toàn và được yêu thương vô cùng.
Một tuần nằm viện là một tuần em cảm nhận trọn vẹn tình yêu thương của gia đình. Bố nghỉ làm để thay phiên mẹ chăm sóc em. Chị hai mỗi chiều tan học lại chạy ngay đến bệnh viện, kể cho em nghe chuyện ở lớp, mang sách vở cho em xem. Gia đình trở thành chỗ dựa vững chắc nhất, xua tan đi nỗi sợ hãi và sự bất an của một đứa trẻ.
Chuyến đi cấp cứu nửa đêm ấy đã dạy em bài học về sự quan tâm, lo lắng và hy sinh thầm lặng của bố mẹ. Nó cho em thấy, trong những lúc nguy nan, hoạn nạn, gia đình chính là bến đỗ bình yên, là nguồn sức mạnh to lớn nhất. Và em hiểu rằng, tình yêu thương không phải lúc nào cũng ở những lời nói ngọt ngào, mà đôi khi nó nằm trong ánh mắt lo âu suốt đêm, trong bàn tay nắm chặt, và trong những bước chạy vội vàng giữa đêm khuya.
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình - mẫu 5
Bố em là kỹ sư xây dựng, thường xuyên phải đi công tác xa nhà. Có những đợt bố đi cả tháng trời. Mẹ em, dù rất mạnh mẽ, nhưng những lúc đó trong nhà vắng bóng bố, dường như thiếu đi một trụ cột, một tiếng cười trầm ấm. Em và chị hai cũng nhớ bố da diết.
Rồi một ngày, bố báo tin: công trình sắp hoàn thành, bố sẽ về vào đúng tối thứ sáu tuần sau. Niềm vui ùa về như một cơn gió mùa xuân. Cả nhà bắt đầu lên kế hoạch cho một bữa tiệc mừng nhỏ. Mẹ đi chợ mua đầy đủ nguyên liệu cho những món ăn bố thích: cá kho tộ, canh chua cá lóc, thịt luộc... Chị hai và em nhận nhiệm vụ trang trí nhà cửa. Chị cắt chữ "Chào mừng bố về" bằng giấy màu, còn em thì thổi những quả bóng bay, treo khắp phòng khách. Không khí nhộn nhịp, hồi hộp lan tỏa khắp nhà.
Chiều hôm ấy, từng phút trôi qua thật chậm. Em cứ ra vào cửa, ngó nghiêng xuống con đường nhỏ. Đúng 6 giờ tối, một tiếng còi xe quen thuộc vang lên. "Bố về! Bố về rồi!" Em và chị hai chạy ùa ra cổng. Bố bước xuống xe, khuôn mặt rám nắng, trên vai là chiếc balô to. Bố ôm chầm lấy hai chị em, hôn lên má từng đứa. Mùi nắng, mùi gió và mùi mồ hôi quen thuộc của bố khiến em thấy ấm áp lạ thường. Mẹ đứng ở cửa, mỉm cười hạnh phúc.
Bữa cơm tối hôm đó thật đặc biệt. Mâm cơm thịnh soạn, đèn được tắt đi, thay vào đó là ánh sáng lung linh từ những ngọn nến nhỏ và đèn nháy. Bố kể cho cả nhà nghe những câu chuyện ở công trường: về những người bạn đồng nghiệp, về những khó khăn phải vượt qua, về niềm vui khi thấy tòa nhà dần hình thành. Giọng bố hào hứng, ánh mắt sáng lên. Em và chị hai thì thi nhau kể chuyện ở trường, chuyện được điểm tốt, chuyện những trò nghịch ngợm. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng đũa bát chạm vào nhau, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của hạnh phúc gia đình.
Khi bữa ăn gần kết thúc, bố bỗng lấy từ trong balô ra hai gói quà nhỏ. Một chiếc vòng tay bằng đá màu xanh ngọc cho chị hai, và một bộ xếp hình phức tạp cho em. "Quà của công trình," bố cười nói. Nhưng món quà lớn nhất, có lẽ là sự hiện diện của bố, là không khí đầy ắp tiếng cười và sự ấm cúng này.
Kỉ niệm về bữa cơm đoàn tụ ấy đã dạy em hiểu giá trị của những khoảnh khắc sum vầy. Nó cho em thấy, niềm vui không phải lúc nào cũng cần đến những thứ xa xỉ, mà đôi khi chỉ đơn giản là được ngồi bên mâm cơm gia đình, được nghe những câu chuyện bình dị và cảm nhận sự trọn vẹn khi có đủ mặt những người thân yêu. Nó cũng giúp em thấu hiểu hơn sự vất vả của bố khi phải xa nhà để lo cho cuộc sống gia đình, và càng thêm yêu quý, trân trọng những ngày tháng bình yên bên nhau.
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình - mẫu 6
Suốt những năm tháng tuổi thơ, khu vườn rộng hơn một sào của ông ngoại là cả một thế giới diệu kỳ đối với em. Mỗi dịp hè về quê, em lại háo hức được cùng ông ra vườn. Ông ngoại em năm nay đã ngoài bảy mươi, dáng người gầy gò nhưng còn rất khỏe mạnh, nước da đồi mồi in hằn dấu vết của thời gian và nắng gió.
Kỉ niệm đáng nhớ nhất là vào một buổi sáng hè năm em học lớp 5. Ông gọi em dậy thật sớm, khi sương mai còn đọng trên lá. Ông bảo: "Hôm nay ông dạy cháu cách chăm sóc cây xoài, để mùa sau nó ra nhiều trái ngọt." Tay ông dắt tay em, bước những bước chậm rãi giữa hàng cây xanh mướt. Ông chỉ cho em từng cây: nào là bưởi Diễn, nào là cam Canh, nào là mít Thái. Ông nói tên từng loại cây, đặc tính của chúng như đang giới thiệu những người bạn cũ.
Rồi chúng tôi dừng lại trước cây xoài cát Hòa Lộc cao lớn. Ông đưa cho em một chiếc cuốc nhỏ và bắt đầu công việc. Đầu tiên là xới đất quanh gốc cây. Tay em còn yếu, cuốc vài nhát đã thở dốc. Ông cười hiền hậu, cầm tay em hướng dẫn: "Phải cuốc nhẹ nhàng, xới tơi đất lên để rễ cây dễ thở và hút chất dinh dưỡng." Dưới bàn tay gầy guộc nhưng chắc nịch của ông, lớp đất cứng trở nên tơi xốp lạ thường. Sau đó, ông dạy em cách bón phân. Ông trộn phân chuồng ủ hoai với một ít phân NPK, rắc đều quanh gốc rồi lấp đất lên. "Bón phân như cho cây ăn cơm, phải đúng liều lượng và đúng thời điểm," ông giải thích.
Công việc vất vả nhất là tỉa cành. Ông dùng cái kéo cắt cành chuyên dụng, chỉ cho em những cành khô, cành sâu bệnh, cành mọc um tùm cần phải cắt bỏ. "Phải tỉa bớt đi, cây mới tập trung dinh dưỡng nuôi những cành khỏe, trái mới to và ngọt được," ông nói. Em đứng dưới, hứng từng cành cây ông cắt xuống. Ánh nắng xuyên qua tán lá, chiếu những đốm sáng lung linh xuống khuôn mặt đầy mồ hôi của ông. Giữa không gian yên tĩnh của khu vườn, chỉ còn tiếng chim hót líu lo và tiếng kéo cắt cành "tách... tách..." nghe thật vui tai.
Buổi lao động kết thúc, hai ông cháu ngồi nghỉ dưới gốc cây bưởi già. Ông lấy từ trong túi ra hai quả ổi vừa hái, đưa cho em một quả. Vị ổi giòn, ngọt thanh mát lạnh xóa tan đi cái nóng. Ông vừa ăn vừa kể cho em nghe về khu vườn này. Nó được ông và bà ngoại vun trồng từ khi hai người mới lập gia đình. Mỗi cây là một kỉ niệm: cây xoài trồng khi mẹ em ra đời, cây bưởi trồng khi cậu em đi bộ đội... Ông nói: "Chăm cây cũng như chăm người, phải có tình yêu và sự kiên nhẫn. Nó dạy ta biết trân trọng thành quả lao động."
Kỉ niệm buổi sáng hôm ấy đã khắc sâu trong tâm trí em. Nó không chỉ dạy em những kỹ năng lao động giản đơn, mà quan trọng hơn, nó dạy em về tình yêu thiên nhiên, về sự cần cù, về những giá trị truyền thống gắn bó với đất đai. Mỗi lần nhìn thấy trái cây chín trong vườn, em lại nhớ đến hình ảnh ông ngoại tảo tần, và hiểu rằng, những trái ngọt ấy không chỉ là quà tặng của thiên nhiên, mà còn là kết tinh của bao mồ hôi, công sức và tấm lòng của ông. Khu vườn ấy, cùng với những bài học từ ông, đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trang sống của em.
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình - mẫu 7
Gia đình em có bốn người: bố, mẹ, em và cô em gái nhỏ tên là Bông, kém em 5 tuổi. Bông có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn và rất hay cười. Em luôn tự hào là một người anh trai, nhưng cũng hay trêu chọc và tranh giành đồ chơi với nó. Thế rồi, một sự việc đã xảy ra khiến em nhận ra trách nhiệm thực sự của một người anh.
Đó là một buổi chiều, em dắt Bông ra công viên gần nhà chơi. Bông thích chơi xích đu, còn em thì ngồi trên băng đá gần đó đọc truyện. Bỗng nhiên, em nghe thấy tiếng khóc thút thít. Ngẩng lên, em thấy Bông đang đứng bên chiếc xích đu, tay ôm mặt, còn hai cậu bé lớn hơn (có lẽ học lớp 7, 8) đang đứng cười nói một cách khó chịu. Một chiếc xe đồ chơi nhựa của Bông nằm lăn lóc dưới đất. Em lập tức chạy tới. "Chuyện gì xảy ra vậy?" Em hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.Một cậu trong bọn chúng cười nhạt: "Con bé này ngồi xích đu lâu quá, tụi tao đuổi nó xuống thôi. Đồ chơi rơi là tại nó."Bông khóc nức nở: "Anh ơi... con... con đang chơi... các anh ấy giành... đẩy em..."
Tim em đập nhanh, lòng bỗng dâng lên một cảm giác tức giận và bảo vệ mà trước giờ em chưa từng thấy. Em biết mình nhỏ con hơn hai cậu bé kia, nhưng em không thể để em gái mình bị bắt nạt. Em tiến một bước về phía trước, đứng giữa Bông và hai cậu bé, nhìn thẳng vào mắt chúng: "Đây là chỗ công cộng, ai cũng có quyền chơi. Các anh lớn hơn, sao lại đi bắt nạt em nhỏ? Các anh phải xin lỗi em tôi!"
Hai cậu bé có vẻ ngạc nhiên trước sự dũng cảm bất ngờ của em. Chúng nhìn nhau, có vẻ do dự. Em tiếp tục, giọng kiên quyết hơn: "Nếu không, tôi sẽ gọi bảo vệ công viên hoặc bố mẹ tôi đến." Có lẽ thấy em quyết liệt và không tỏ ra sợ hãi, một cậu lầm bầm: "Thôi được rồi, xin lỗi là được chứ gì." Cả hai cúi xuống nhặt chiếc xe đồ chơi lên, đặt lên xích đu và nói nhỏ: "Xin lỗi." Rồi chúng bỏ đi.
Em quay lại, quỳ xuống lau nước mắt cho Bông. Bông ôm chầm lấy cổ em, nói trong tiếng nấc: "Anh giỏi quá! Cảm ơn anh." Lúc đó, em mới thở phào nhẹ nhõm và nhận ra tay mình cũng đang run lên vì căng thẳng. Em dắt Bông về nhà, trên đường vừa đi vừa dặn dò: "Lần sau nếu có ai bắt nạt, con phải hô thật to và chạy lại chỗ có người lớn ngay, nhớ chưa?"
Tối hôm đó, em kể lại chuyện cho bố mẹ nghe. Bố xoa đầu em, gật gù: "Con trai của bố đã biết bảo vệ em gái, rất dũng cảm và đáng khen. Nhưng lần sau phải bình tĩnh và khôn khéo, không nên đối đầu trực tiếp nếu thấy nguy hiểm." Mẹ thì ôm cả hai chị em vào lòng, khen em đã trưởng thành hơn.
Kỉ niệm ấy là một bước ngoặt trong nhận thức của em. Nó dạy em rằng, tình anh em không chỉ là sự gắn bó, chia sẻ đồ chơi, mà còn là sự che chở, bảo vệ lẫn nhau trong những tình huống khó khăn. Em cảm thấy mình thực sự trở thành một người anh trai đáng tin cậy. Và từ đó, em càng yêu thương, chiều chuộng và quan tâm đến cô em gái bé bỏng của mình nhiều hơn, bởi vì em biết, bảo vệ gia đình nhỏ bé của mình là trách nhiệm thiêng liêng nhất.
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình - mẫu 8
Một cơn bão lớn, bão số 4 theo dự báo, đổ bộ vào tỉnh em vào một buổi chiều mùa hè. Gió thét rít từng cơn, mưa xối xả như trút nước. Điện bị cắt từ sớm, cả khu phố chìm trong bóng tối lạnh lẽo, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rú và mưa gõ lộp độp trên mái tôn. Trong nhà, bốn người ngồi co ro trong ánh sáng le lói của ngọn nến và chiếc đèn pin.
Tủ lạnh ngừng hoạt động, thức ăn dự trữ không còn nhiều. Bố nói: "Cơn bão này có thể kéo dài, chúng ta phải tiết kiệm đồ ăn." Mẹ gom góp tất cả những gì còn lại: một nắm gạo, vài quả trứng, một ít rau muống héo và mấy củ khoai lang. Bữa tối hôm đó, dưới ánh nến chập chờn, mẹ nấu một nồi cháo trắng đơn giản, luộc ít rau muống và khoai lang. Thức ăn thật đạm bạc, so với những bữa cơm thường ngày đầy đặn.
Thế nhưng, không khí trong bữa ăn lại ấm áp lạ thường. Cả nhà quây quần bên chiếc bàn nhỏ. Bố kể những câu chuyện hài hước về thời thanh niên của bố để xua đi không khí u ám bên ngoài. Mẹ thì chia đều phần cháo, phần khoai cho mỗi người, luôn nhắc: "Ăn nóng cho ấm bụng." Em và chị hai ngồi sát vào nhau để chia sẻ hơi ấm. Chúng em cùng chơi trò đố vui bằng ánh sáng của đèn pin. Tiếng cười giòn tan vang lên, làm vỡ tan đi sự im lặng đáng sợ của cơn bão.
Ăn xong, cả nhà cùng dọn dẹp trong ánh sáng yếu ớt. Rồi mọi người ngồi lại bên nhau, lắng nghe tiếng mưa gió qua chiếc radio chạy pin cũ kỹ, cập nhật tin tức về cơn bão. Trong khoảnh khắc ấy, em chợt nhận ra một điều: Hạnh phúc không nhất thiết phải là những bữa tiệc linh đình, những món ăn sang trọng. Hạnh phúc đôi khi thật giản dị: là được an toàn bên trong ngôi nhà kiên cố, là được ngồi cạnh những người thân yêu, cùng nhau chia sẻ những khó khăn dù nhỏ nhất.
Cơn bão qua đi sau một đêm dài. Sáng hôm sau, trời quang mây tạnh. Nhưng ký ức về bữa cơm đạm bạc trong ánh nến ấy vẫn còn nguyên vẹn. Nó dạy em bài học về sự sẻ chia, về tinh thần lạc quan trong hoàn cảnh khó khăn, và trên hết, là sức mạnh của tình cảm gia đình. Khi có nhau, dù trong hoàn cảnh nào, bão tố bên ngoài cũng không thể nào làm nhụt chí được. Bữa cơm ấy trở thành một minh chứng cho câu nói: "Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc."
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình - mẫu 9
Đó là một kỉ niệm buồn nhưng sâu sắc về tình cảm gia đình. Bà nội em, người phụ nữ hiền hậu và yêu thương các cháu vô điều kiện, đã đột ngột qua đời vì cơn đột quỵ. Tin dữ ập đến vào một đêm mùa đông lạnh giá. Khuôn mặt bố em tái đi, mẹ vội vàng thu xếp đồ đạc. Cả nhà lặng lẽ lên xe về quê trong bầu không khí nặng trĩu.
Về đến nhà bà, không khí thật khác lạ. Căn nhà nhỏ đông đúc người, ai nấy đều mặc đồ trắng, khuôn mặt đẫm nước mắt. Bà nội nằm yên trong chiếc quan tài, khuôn mặt thanh thản như đang ngủ. Lần đầu tiên trong đời, em đối diện với sự mất mát. Em sợ hãi, bối rối và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bố dắt tay em đến trước di ảnh bà, giọng nghẹn ngào: "Con lạy bà lần cuối đi." Em quỳ xuống, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Em nhớ những chiều hè bà phe phẩy chiếc quạt nan cho em ngủ, nhớ những củ khoai lang nướng thơm lừng bà cho em, nhớ giọng nói ấm áp kể chuyện ngày xưa. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức.
Nhưng trong nỗi buồn thương ấy, em chứng kiến một điều cảm động khác: sự đoàn tụ của đại gia đình. Những người cô, người chú, người dì từ khắp nơi đều về đầy đủ. Những người anh họ, chị họ mà trước giờ em chỉ gặp qua ảnh, nay đều có mặt. Họ cùng nhau lo liệu mọi việc, từ việc lớn đến việc nhỏ. Các ông các bác thay phiên nhau thức đêm. Các cô các dì thì lo cơm nước cho mọi người. Bọn trẻ con chúng em, dù buồn, cũng được các anh chị lớn dỗ dành, chăm sóc.
Đêm trước ngày đưa tang, cả đại gia đình quây quần bên nhau. Người ta kể lại những kỉ niệm về bà. Chú cả kể về thời thanh niên nghèo khó, bà đã tần tảo nuôi các con ăn học. Cô út kể về đôi tay bà khéo léo may từng bộ quần áo đẹp cho các con. Bố em thì im lặng nghe, đôi mắt đỏ hoe. Qua những câu chuyện ấy, em như được gặp lại một bà nội khác, mạnh mẽ, đảm đang và giàu đức hy sinh. Nỗi buồn dần được thay thế bằng lòng biết ơn và sự kính trọng vô hạn.
Sáng hôm đưa tiễn bà về nơi an nghỉ cuối cùng, trời mưa lâm râm như cũng chia buồn. Cả dòng họ đi thành một đoàn dài. Em đi bên cạnh bố, nắm chặt tay bố. Khi hạ huyệt, mọi người cùng cúi đầu tiễn biệt bà lần cuối. Những giọt nước mắt lại rơi, nhưng không còn là sự sợ hãi, mà là nỗi tiếc thương, lòng biết ơn và sự chấp nhận.
Kỉ niệm buồn ấy đã dạy cho em – một đứa trẻ 10 tuổi – nhiều bài học lớn về cuộc sống. Nó dạy em về sự vô thường, về tình yêu thương vô bờ của đấng sinh thành, về giá trị của sự sum vầy gia đình khi còn có thể. Và quan trọng hơn, nó cho em thấy sức mạnh của tình thân. Trong những lúc đau thương nhất, chính gia đình, dòng họ là nơi ta tìm về để được sẻ chia, nương tựa và cùng nhau vượt qua. Bà đã ra đi, nhưng tình cảm bà để lại, và sự gắn kết của cả đại gia đình trong những ngày đó, là di sản tinh thần quý giá nhất. Nó nhắc nhở em phải biết trân trọng những người thân đang còn ở bên, và sống sao cho xứng đáng với tình yêu thương mà bà và gia đình đã dành cho em.
Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với gia đình - mẫu 10
Năm nay, sinh nhật lần thứ 11 của em trùng vào ngày nghỉ của cả bố và mẹ. Thay vì mua một chiếc bánh kem tiệm làm sẵn như mọi năm, mẹ đề xuất: "Cả nhà mình cùng nhau làm bánh sinh nhật cho con trai nhé! Sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều." Ý tưởng ấy khiến em và chị hai hào hứng vô cùng.
Cả nhà bắt tay vào "công trình" từ buổi sáng. Mẹ là "tổng chỉ huy", phân công nhiệm vụ rõ ràng. Bố phụ trách phần mua nguyên liệu và đánh trứng – công việc đòi hỏi sức mạnh. Chị hai và em phụ trách rây bột, cân đong nguyên liệu và trang trí. Căn bếp nhỏ bỗng trở nên nhộn nhịp lạ thường. Tiếng máy đánh trứng chạy ro ro, tiếng cười nói, tiếng mẹ hướng dẫn: "Cho thêm một chút vani nữa con!", "Rây bột cho kỹ kẻo bị vón cục đấy!"
Không khí vui vẻ, đôi khi có chút hỗn loạn. Em làm đổ một ít bột mì ra bàn, tạo thành một đám mây trắng. Chị hai cười khúc khích. Bố thì đánh trứng quá tay, bọt trứng bắn tung tóe lên áo. Nhưng không ai bực mình, tất cả chỉ cười và cùng nhau dọn dẹp. Khi chiếc bánh được đưa vào lò nướng, cả nhà cùng hồi hộp chờ đợi. Mùi thơm ngọt ngào của bánh tỏa ra khắp nhà khiến ai nấy đều thấy đói bụng.
Phần thú vị nhất là trang trí. Bố mẹ mua đủ loại kem tươi, trái cây tươi và kẹo màu. Cả nhà cùng thảo luận về thiết kế. Cuối cùng, chúng tôi quyết định làm một chiếc bánh hình trái bóng đá – vì em rất thích đá bóng. Em dùng dao phết kem, chị hai bày những trái dâu tây, việt quất lên làm "hoa văn". Bố thì khéo tay viết dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật con trai!" bằng kem màu xanh. Thành quả là một chiếc bánh tuy không được hoàn hảo như ngoài tiệm (hơi lệch, chữ hơi nguệch ngoạc), nhưng trông rất ngộ nghĩnh và đầy màu sắc.
Khi chiếc bánh được mang ra, nến được thắp lên, cả nhà cùng hát vang bài "Happy Birthday". Trong ánh nến lung linh, nhìn những gương mặt thân thương của bố mẹ, chị hai, em cảm thấy mình thật hạnh phúc. Khi cắt bánh, mọi người đều tranh nhau miếng bánh do chính tay mình trang trí. Hương vị của chiếc bánh thật đặc biệt: ngọt ngào, thơm béo, và có cả vị của tình yêu thương, của sự gắn kết.
Kỉ niệm này dạy em rằng, giá trị của một món quà không nằm ở giá trị vật chất, mà nằm ở tấm lòng và công sức gửi gắm vào đó. Chiếc bánh tự tay làm ấy quý giá gấp trăm lần những chiếc bánh đắt tiền, bởi trong từng lớp bánh, từng đường kem là tiếng cười, là sự quan tâm và tình yêu của cả gia đình. Nó trở thành sinh nhật ý nghĩa nhất trong ký ức tuổi thơ của em.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với thầy cô
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với người bạn thân nhất của em
- Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân trong buổi học đầu tiên
- Viết bài văn trình bày ý kiến về một hiện tượng (vấn đề) mà em quan tâm: hiện tượng học sinh sử dụng điện thoại
- Viết bài văn trình bày ý kiến về một hiện tượng (vấn đề) mà em quan tâm: Hiện tượng ô nhiễm môi trường
- Viết văn trình bày ý kiến về một hiện tượng (vấn đề) mà em quan tâm: hiện tượng bạo lực học đường
Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:
- Mục lục Văn biểu cảm, kể chuyện tóm tắt, kể chuyện diễn cảm
- Mục lục Văn kể chuyện đời thường
- Mục lục Văn kể chuyện tưởng tượng
- Mục lục Văn miêu tả
Tủ sách VIETJACK shopee lớp 6-8 (2025):
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Những bài văn hay lớp 6 | văn mẫu lớp 6 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 6 và Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 6.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải sgk Tiếng Anh 6 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 6 Friends plus
- Giải sgk Tiếng Anh 6 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 6 Explore English
- Lớp 6 - Kết nối tri thức
- Soạn Văn 6 (hay nhất) - KNTT
- Soạn Văn 6 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 6 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 6 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 6 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 6 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 6 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 6 - KNTT
- Giải sgk Tin học 6 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 6 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 6 - KNTT
- Lớp 6 - Chân trời sáng tạo
- Soạn Văn 6 (hay nhất) - CTST
- Soạn Văn 6 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 6 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 6 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 6 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 6 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 6 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 6 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 6 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 6 - CTST
- Lớp 6 - Cánh diều
- Soạn Văn 6 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn Văn 6 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 6 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 6 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 6 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 6 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 6 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 6 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 6 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 6 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 6 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

