10+ Kể lại truyện Em bé thông minh (điểm cao)

Bài văn kể lại truyện Em bé thông minh hay nhất, ngắn gọn với dàn ý chi tiết giúp học sinh lớp 6 có thêm tài liệu tham khảo để viết văn hay hơn.

10+ Kể lại truyện Em bé thông minh (điểm cao)

Quảng cáo

Kể lại truyện Em bé thông minh - mẫu 1

Ngày xưa, có ông vua nọ muốn tìm người tài giúp nước, liền sai viên quan đi khắp nơi. Một hôm, viên quan đi đến một làng nọ thấy hai cha con đang cày bừa, liền đến gần. Viên quan hỏi người cha:

- Này, lão kia! Trâu của lão cày một ngày được mấy đường?

Người cha chưa biết trả lời thế nào, thì cậu bé chỉ khoảng bảy, tám tuổi đã hỏi lại:

- Nếu ông trả lời đúng ngựa của ông đi một ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày một ngày được mấy đường.

Viên quan vô cùng sửng sốt không biết trả lời ra sao. Ông mừng lắm, nghĩ thầm đã tìm được người tài, liền trở về bẩm báo với nhà vua.

Một hôm, nhà vua ban cho làng của cậu bé ba thúng gạo nếp và ba con trâu đực, ra lệnh làm sao phải nuôi cho ba con trâu ấy đẻ thành chín con, hẹn năm sau phải đem nộp đủ, nếu không thì cả làng phải tội.

Cả làng lo lắng. Biết chuyện, cậu bé nói với cha hãy bảo dân làng giết thịt hai con trâu và đồ hai thúng gạo nếp lên để mọi người ăn một bữa cho sướng miệng. Còn một con trâu và một thúng gạo nếp bán đi lấy tiền làm lộ phí cho hai cha con trẩy kinh lo liệu việc của làng.

Quảng cáo

Dân làng nghe vậy, tuy có ngờ vực nhưng vẫn làm theo, còn bắt họ viết giấy cam đoan. Sau đó, hai cha con cậu bé sửa soạn lên đường. Đến hoàng cung, người cha đứng đợi ở ngoài, còn cậu bé thì nhân lúc mấy người lính canh sơ ý, lẻn vào sân rồng khóc lóc. Nhà vua nghe thấy liền sai lính điệu cậu vào, phán hỏi:

- Cậu bé kia, sao lại đến đây mà khóc?

Lúc đó, cậu bé mới trả lời:

- Tâu đức vua, mẹ con chết sớm mà cha con không chịu đẻ em bé để chơi với con cho có bạn, cho nên con khóc. Dám mong đức vua phán bảo cha con cho con được nhờ.

Nghe cậu bé nói thế, vua và các triều thần đều bật cười. Vua nói:

- Muốn có em thì phải bảo cha lấy vợ khác, chứ đàn ông làm sao mà để con được?

Nghe vậy, cậu bé liền thưa với vua:

- Thế sao vua lại bắt làng chúng con nuôi ba con trâu đực cho đẻ thành chín con để nộp đức vua? Giống đực thì làm sao mà đẻ được ạ!

Lúc đó, vua cười và bảo:

- Ta thử đấy thôi mà! Thế làng chúng mày không biết đem trâu ấy ra thịt mà ăn với nhau à?

Em bé thưa với vua rằng làng biết đó là lộc của vua ban nên đã làm cỗ ăn mừng với nhau rồi. Nghe nói vậy, nhà vua chỉ cười.

Quảng cáo

Một hôm, khi hai cha con đang ăn cơm ở công quán, bỗng có sứ giả nhà vua mang đến một con chim sẻ, với lệnh cho em bé phải dọn thành ba cỗ thức ăn. Cậu bé đưa cho sứ giả một cái kim rồi nói:

- Ông cầm cái kim này về tâu với vua xin rèn cho tôi thành một con dao để xẻ thịt chim.

Sau hôm đó, nhà vua cho gọi cha con vào và ban thưởng cho rất hậu. Hồi đó, có một nước láng giềng lăm le muốn chiếm nước ta. Để dò xem nước ta có nhân tài hay không, họ sai sứ thần nước họ đưa sang một cái vỏ ốc vặn rất dài, rỗng hai đầu, đố làm sao xâu một sợi chỉ mảnh xuyên qua đường ruột ốc.

Các đại thần nước ta đều vò đầu suy nghĩ. Mọi người dùng nhiều cách nhưng vô hiệu. Cuối cùng triều đình đành mời sứ thần ra ở công quán đế kéo dài thời gian tìm người giải câu đố.

Một hôm, cậu bé đang đùa nghịch ở sau nhà thì có chỉ dụ của vua. Nghe viên quan nói đầu đuôi câu chuyện, cậu hiểu ra và bày cho viên quan cách xâu chỉ qua mây câu hát sau:

“Tang tình tang! Tính tình tang
Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng
Bên thời lấy giấy mà bưng
Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang
Tang tình tang...”

Quảng cáo

Viên quan sung sướng trở về triều đình và thực hiện như lời cậu bé nói. Nhờ vậy, sợi chỉ xâu xuyên qua ruột con ốc xoắn một cách dễ dàng. Nghe vậy, sứ giả nước láng giềng nghe được câu trả lời thì vô cùng thán phục. Về sau, nhà vua còn phong cho em bé thông minh làm trạng nguyên, đón vào cung vua để học hành.

Kể lại truyện Em bé thông minh - mẫu 2

Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua muốn tìm nhân tài cho đất nước. Vua đã sai một viên quan đi khắp nơi dò hỏi. Đến đâu, viên quan cũng đặt ra những câu hỏi oái oăm, nhưng mãi chưa tìm được ai.

Một hôm, viên quan đi đến một làng nọ thấy hai cha con đang cày bừa, liền đến gần. Viên quan hỏi người cha:

- Này, lão kia! Trâu của lão cày một ngày được mấy đường?

Người cha còn chưa biết trả lời thế nào, thì đứa con đã nhanh nhảu đáp:

- Vậy xin ông hãy trả lời một ngày, ngựa của ông đi một ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày một ngày được mấy đường.

Viên quan nghe vậy, liền trở về tâu vua. Nhà vua nghe chuyện, mừng rỡ lắm nhưng vẫn muốn thử tài cậu bé. Vua sai ban cho làng của cậu bé ba thúng gạo nếp và ba con trâu đực, ra lệnh làm sao phải nuôi cho ba con trâu ấy đẻ thành chín con, hẹn năm sau phải đem nộp đủ, nếu không thì cả làng phải tội.

Dân làng đều tỏ ra lo lắng. Chỉ có cậu bé vẫn bình tĩnh. Cậu bảo cha hãy nói với dân làng giết thịt hai con trâu và đồ hai thúng gạo nếp lên để mọi người ăn một bữa cho sướng miệng. Còn một con trâu và một thúng gạo nếp bán đi lấy tiền làm lộ phí cho hai cha con trẩy kinh lo liệu việc của làng.

Người cha liền nói với dân làng. Họ bắt hai cha con viết giấy cam đoan, rồi mới ngả trâu đánh chén.

Hai cha con cậu bé sửa soạn lên đường. Đến hoàng cung, người cha đứng đợi ở ngoài, còn cậu bé thì nhân lúc mấy người lính canh sơ ý, lẻn vào sân rồng khóc lóc. Nhà vua nghe thấy liền sai lính điệu cậu vào, phán hỏi:

- Cậu bé kia, có chuyện gì mà lại khóc lóc ở đây?

Lúc đó, cậu bé mới trả lời:

- Tâu đức vua, mẹ con chết sớm mà cha con không chịu đẻ em bé để chơi với con cho có bạn, cho nên con khóc. Dám mong đức vua phán bảo cha con cho con được nhờ.

Nghe cậu bé nói thế, vua và các triều thần đều bật cười. Vua nói:

- Muốn có em thì phải bảo cha lấy vợ khác, chứ đàn ông làm sao mà để con được?

Nghe vậy, cậu bé liền thưa với vua:

- Thế sao vua lại bắt làng chúng con nuôi ba con trâu đực cho đẻ thành chín con để nộp đức vua? Giống đực thì làm sao mà đẻ được ạ!

Vua cười rồi bảo:

- Ta thử đấy thôi mà! Thế làng chúng mày không biết đem trâu ấy ra thịt mà ăn với nhau à?

Em bé thưa với vua:

- Dạ dân làng con biết đó là lộc vua ban nên đã làm cỗ ăn mừng với nhau rồi ạ.

Hôm sau, hai cha con đang ngồi trong quán. Bỗng có sứ giả nhà vua mang đến một con chim sẻ, với lệnh cho em bé phải dọn thành ba cỗ thức ăn. Cậu bé đưa cho sứ giả một cái kim rồi nói:

- Ông cầm cái kim này về tâu với vua xin rèn cho tôi thành một con dao để xẻ thịt chim.

Lần này, vua đã chịu là cậu bé có tài. Nhà vua cho gọi cha con vào và ban thưởng cho rất hậu.

Bấy giờ, nước láng giềng lăm le muốn xâm chiếm. Để dò xem nước ta có nhân tài hay không, họ sai sứ thần nước họ đưa sang một cái vỏ ốc vặn rất dài, rỗng hai đầu, đố làm sao xâu một sợi chỉ mảnh xuyên qua đường ruột ốc.

Các quan trong triều thử mọi cách không được. Nhà vua bỗng nghĩ đến cậu bé, liền sai viên quan đến hỏi.

Nghe xong, cậu bé liền cất tiếng hát:

"Tang tình tang! Tính tình tang
Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng
Bên thời lấy giấy mà bưng
Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang
Tang tình tang..."

Viên quan trở về hoàng cung, bẩm báo lại với nhà vua. Quả nhiên, con kiến càng đã xâu được sợi chỉ xuyên qua đường ruột ốc hộ cho nhà vua trước con mắt thán phục của sứ giả nước láng giềng.

Về sau, nhà vua còn phong cho em bé thông minh làm trạng nguyên và xây dinh thự ở cạnh hoàng cung để em bé vào ở.

Kể lại truyện Em bé thông minh - mẫu 3

Ngày xưa, có một ông vua muốn tìm người tài giỏi ra giúp người. Vua sai viên quan đi khắp nơi để dò la. Đến nơi nào, viên quan cũng đặt ra nhiều câu hỏi oái oăm.

Một lần, khi viên quan đi đến làng nọ, thấy hai cha con đang cày ruộng. Quan dừng lại, rồi hỏi người cha:

- Này, lão kia! Trâu của lão cày một ngày được mấy đường?

Người cha chưa kịp trả lời, đứa con đã nhanh nhảu nói:

- Nếu ông trả lời đúng ngựa của ông đi một ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của tôi cày một ngày được mấy đường.

Quan nghe xong thì vô cùng mừng rỡ vì đã tìm thấy nhân tài, liền tức tốc trở về tâu vua.

Vua nghe xong, liền truyền lệnh xuống, ban cho làng của cậu bé ba thúng gạo nếp với ba con trâu đực, ra lệnh phải nuôi làm sao cho ba con trâu ấy đẻ thành chín con, hẹn năm sau phải đem nộp đủ, nếu không thì cả làng phải tội.

Dân làng nhận được lệnh trên, vô cùng lo lắng. Chỉ có cậu bé nghe chuyện liền vui vẻ nói với cha:

- Mấy khi mà được lộc vua ban, cha cứ thưa với làng giết thịt hai con trâu và đồ hai thúng gạo nếp cho mọi người ăn một bữa cho sướng miệng. Còn một trâu và một thúng gạo, ta sẽ xin làng làm phí tổn cho cha con ta trẩy kinh lo liệu việc đó.

Người cha liền nói với dân làng. Họ bắt cha con cậu viết giấy chịu tội rồi mới dám ngả thịt trâu.

Hôm sau, hai cha con khăn gói vào kinh. Đến hoàng cung, cậu bé bảo cha đứng đợi ở ngoài, còn mình thì lẻn vào sân, khóc lóc om sòm. Nhà vua nghe tiếng khóc liền cho truyền vào hỏi:

- Thằng bé kia, có việc gì lại đến đây khóc lóc?

- Tâu vua, mẹ con mất sớm, mà cha con không chịu đẻ em bé để cho con có bạn chơi cùng. Dám mong đức vua phán bảo cha con cho con được nhờ.

Nghe xong, vua và các quan trong triều đều bật cười. Vua lại nói:

- Mày muốn có em thì phải tìm vợ khác cho cha, chứ cha mày là giống đực sao mà đẻ được?

Cậu bé nhanh trí đáp:

- Thế sao làng chúng con lại có lệnh trên bắt nuôi ba con trâu đực cho đẻ thành chín con để nộp đức vua? Giống đực thì làm sao mà đẻ được ạ!

Vua cười, bảo:

- Ta thử đấy thôi mà! Thế làng chúng mày không biết đem trâu ấy ra thịt mà ăn với nhau à?

- Tâu đức vua, làng chúng con sau khi nhận được trâu và gạo nếp, biết là lộc của đức vua, cho nên đã làm cỗ ăn mừng với nhau rồi.

Hôm sau, nhà vua lại sai người đem đến một con chim sẻ, bắt cậu bé làm thành ba mâm cỗ. Cậu bé nghĩ ngợi một lúc, rồi lấy một cây kim may và bảo:

- Ông cầm lấy thứ này, về tâu vua rèn cho tôi một con dao để xẻ thịt chim.

Đến đây, vua mới chịu là cậu bé có tài, liền ban thưởng hậu hĩnh cho hai cho con.

Bấy giờ, nước láng giềng âm mưu xâm lược nước ta. Để dò xem nước ta có nhân tài hay không, họ sai sứ đưa sang một cái vỏ con ốc vặn rất dài, rỗng hai đầu, đố làm sao xâu một sợi chỉ mảnh xuyên qua được ruột ốc.

Vua và các quan nghĩ đủ mọi cách vẫn không giải được câu đó. Vua nghĩ đến cậu bé, liền sai người đến hỏi. Nghe xong, cậu bé hát lên một câu:

Tang tình tang! Tính tình tang
Bắt con kiến vàng buộc chỉ ngang lưng
Bên thời lấy giấy mà bưng
Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang
Tang tình tang…

Cậu bảo:

- Cứ theo cách đó là xâu được ngay!

Viên quan trở về tâu vua, quả nhiên con kiến đã xâu được sợi chỉ xuyên qua đường ruột ốc. Sau nay, vua phong cho cậu bé làm trạng nguyên, còn xây dinh thự ở một bên hoàng cung và đón cậu bé vào ở để tiện hỏi han.

Kể lại truyện Em bé thông minh - mẫu 4

Xưa, có một ông vua muốn tìm người tài giỏi cho đất nước. Vua sai viên quan đi khắp nơi để dò la. Đến đâu, quan cũng đặt ra những câu đố oái oăm.

Một hôm, viên quan tới một cánh đồng, thấy có hai cha con đang cày ruộng. Quan dừng lại, rồi hỏi:

- Này, lão kia! Trâu của lão cày một ngày được mấy đường?

Người cha chưa biết trả lời thế nào, đứa con đã hỏi lại:

- Nếu ông trả lời đúng ngựa của ông đi một ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của tôi cày một ngày được mấy đường.

Quan nghe xong mừng lắm, nghĩ bụng cậu bé chính là nhân tài thì liền trở về tâu với nhà vua.

Nghe chuyện, vua liền đưa ra một thử thách cho cậu bé. Vua sai ban cho làng ấy ba thúng gạo nếp với ba con trâu đực, ra lệnh phải nuôi làm sao cho ba con trâu ấy đẻ thành chín con, hẹn năm sau phải đem nộp đủ, nếu không thì cả làng phải tội.

Dân làng nhận được lệnh trên, thì tỏ ra lo lắng. Chỉ có cậu bé vẫn bình tĩnh nói với cha:

- Mấy khi mà được lộc vua ban, cha cứ thưa với làng giết thịt hai con trâu và đồ hai thúng gạo nếp cho mọi người ăn một bữa cho sướng miệng. Còn một trâu và một thúng gạo, ta sẽ xin làng làm phí tổn cho cha con ta trẩy kinh lo liệu việc đó.

Người cha lấy làm lo lắng, song vẫn nói với dân làng.

Hôm sau, hai cha con khăn gói tìm đường vào kinh. Đến cung, cậu bé bảo cha đứng đợi ở ngoài, còn mình thì khóc lóc om sòm. Nhà vua thấy vậy liền cho gọi vào hỏi:

- Thằng bé kia, có việc gì lại đến đây khóc lóc?

- Tâu vua, mẹ con mất sớm, mà cha con không chịu đẻ em bé để cho con có bạn chơi cùng. Dám mong đức vua phán bảo cha con cho con được nhờ.

Nghe xong, vua và các quan trong triều đều bật cười. Vua lại nói:

- Mày muốn có em thì phải tìm vợ khác cho cha, chứ cha mày là giống đực sao mà đẻ được?

Em bé liền hỏi lại:

- Thế sao làng chúng con lại có lệnh trên bắt nuôi ba con trâu đực cho đẻ thành chín con để nộp đức vua? Giống đực thì làm sao mà đẻ được ạ!

Vua cười, bảo:

- Ta thử đấy thôi mà! Thế làng chúng mày không biết đem trâu ấy ra thịt mà ăn với nhau à?

- Tâu đức vua, làng chúng con sau khi nhận được trâu và gạo nếp, biết là lộc của đức vua, cho nên đã làm cỗ ăn mừng với nhau rồi.

Qua hôm sau, nhà vua lại sai người đem đến một con chim sẻ, bắt cậu bé làm thành ba mâm cỗ. Cậu bé nghĩ ngợi một lúc, rồi lấy một cây kim may đưa cho sứ giả và bảo:

- Ông cầm lấy thứ này, về tâu vua rèn cho tôi một con dao để xẻ thịt chim.

Vua nghe nói, thán phục tài trí của cậu bé, liền cho gọi vào ban thưởng.

Lúc bấy giờ, nước láng giềng âm mưu xâm lược nước ta. Để dò xem nước ta có nhân tài hay không, họ sai sứ đưa sang một cái vỏ con ốc vặn rất dài, rỗng hai đầu, đố làm sao xâu một sợi chỉ mảnh xuyên qua được ruột ốc.

Vua và triều thần thử mọi cách vẫn không được. Vua nghĩ đến cậu bé, liền sai quan đến hỏi. Nghe xong, em bé hát lên một câu:

"Tang tình tang! Tính tình tang
Bắt con kiến vàng buộc chỉ ngang lưng
Bên thời lấy giấy mà bưng
Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang
Tang tình tang…"

Rồi bảo:

- Cứ theo cách đó là xâu được ngay!

Viên quan trở về tâu vua, quả nhiên con kiến đã xâu được sợi chỉ xuyên qua đường ruột ốc. Lúc này, sứ thần cũng phải thán phục.

Sau đó, vua phong cho em bé làm trạng nguyên, xây dinh thự ở một bên hoàng cung cho em bé ở để tiện hỏi han.

Kể lại truyện Em bé thông minh - mẫu 5

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ có một ông vua muốn tìm người tài giúp nước. Vua sai viên quan đi khắp nơi để dò hỏi. Đến làng nọ, viên quan thấy có hai cha con đang cày ruộng, liền lại gần hỏi người cha:

- Này, ông kia! Một ngày, trâu của ông cày được mấy đường?

Người cha chưa biết trả lời thế nào, thì cậu bé đã nhanh nhảu đáp:

- Nếu ông trả lời được ngựa của ông một ngày đi được mấy bước tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi một ngày cày được mấy đường.

Viên quan nghe xong rất ngạc nhiên, nghĩ bụng đã tìm được người tài liền vội vàng trở về tâu vua. Nhà vua mừng lắm, tuy nhiên vẫn muốn thử thách cậu bé. Vua ban cho làng của cậu bé ba thúng gạo nếp với ba con trâu đực, ra lệnh phải nuôi làm sao cho ba con trâu ấy đẻ thành chín con, hẹn năm sau phải đem nộp đủ, nếu không thì cả làng phải tội.

Nhận lệnh vua, cả làng đều lo lắng. Duy chỉ có cậu bé vẫn bình thản, cậu bảo với cha:

- Chả mấy khi được lộc vua ban, cha cứ thưa với làng làm thịt hai trâu và đồ hai thúng gạo nếp để mọi người ăn một bữa cho sướng miệng. Còn một trâu và một thúng gạo, ta sẽ xin làng làm phí tổn cho cha con ta trẩy kinh lo việc.

Người cha nghe con nói vậy liền ra đình trình bày câu chuyện. Cả làng nghe nói ban đầu vô cùng ngờ vực, bắt cha con họ phải làm giấy cam đoan, mới dám ngả trâu đánh chén.

Xong xuôi, hai cha con lên đường vào kinh. Đến hoàng cung, cậu bảo cha đứng ở ngoài, còn mình thì lẻn vào sân rồng khóc um lên. Vua sai lính điệu cậu bé vào, hỏi nguyên nhân. Cậu bé nhanh nhảu đáp:

- Tâu đức vua, mẹ con chết sớm. Cha con không chịu đẻ em bé cho con có người chơi cùng, nên con mới khóc.

Nghe vậy, nhà vua bật cười, nói:

- Muốn có em thì phải kiếm vợ khác cho cha, còn đàn ông thì sao mà để em bé được?

Thấy vậy, cậu bé tươi tỉnh đáp:

- Thế sao làng chúng con lại có lệnh trên bắt nuôi ba con trâu đực cho đẻ thành chín con để nộp đức vua? Giống đực thì làm sao mà đẻ được kia chứ!

Vua cười bảo:

- Ta thử đấy thôi mà! Thế người làng không biết đem trâu ấy ra thịt mà ăn với nhau à?

- Tâu đức vua, làng chúng con sau khi nhận được trâu và gạo nếp, biết là lộc của đức vua, cho nên đã làm cỗ ăn mừng với nhau rồi.

Qua hôm sau, nhà vua sai người mang tới cho một con chim sẻ, yêu cầu cậu bé phải làm thành ba mâm cỗ. Nghĩ một lát, cậu bé liền lấy cho mình một cái kim may rồi đưa cho viên quan rồi nói:

- Phiền ông cầm lấy cái này về tâu đức vua xin rèn cho tôi thành một con dao để xẻ thịt chim.

Đến đây, vua mới nể phục là cậu bé có tài, sai người ban thưởng rất hậu cho cha con cậu bé.

Bấy giờ, nước láng giềng lăm le xâm lược. Họ cho cử sứ thần sang thăm dò xem nước ta có nhân tài. Sứ thần mang đến mang theo một con ốc vặn dài, rỗng hai đầu và một sợi chỉ mảnh, đố các quan trong triều làm thế nào để xâu được sợi chỉ qua ruột ốc. Nhưng tất cả các quan đều bó tay. Vua nghĩ đến cậu bé nọ, bèn mời sứ thần ở lại cùng nghỉ ngơi vài ngày, kéo dài thời gian cho người đi hỏi ý kiến cậu bé. Nghe chuyện, cậu bé chỉ liền hát một câu:

“Tang tính tang! Tính tình tang
Bắt con kiến càng, buộc chỉ ngang lưng
Bên thời lấy giấy mà bưng,
Bên thời bôi mỡ kiến mừng kiến sang.
Tang tình tang! Tính tình tang!”

Viên quan về bẩm báo. Vua cho người làm theo lời cậu bé. Quả nhiên con kiến đã mang sợi chỉ xuyên qua vỏ ốc trước cặp mắt thán phục của sứ giả láng giềng. Liền đó, vua phong cho cậu bé làm trạng nguyên. Vua lại cho xây một dinh thự ở một bên hoàng cung cho cậu bé, để tiện hỏi thăm.

Kể lại truyện Em bé thông minh - mẫu 6

Ngày xưa, có hai cha con nọ cùng nhau bình yên ở một ngôi làng nọ. Một hôm, em bé đang phụ cha cày bừa cho vụ mùa mới thì thấy có một viên quan từ đâu tới. Khi đến gần, viên quan ấy mới cất tiếng hỏi:

- Này, lão kia! Trâu của lão cày một ngày được mấy đường?

Người cha chưa biết trả lời thế nào, cậu bé mới nhanh miệng hỏi vặn lại quan rằng:

- Thế xin hỏi ông câu này đã. Nếu ông trả lời được ngựa của ông đi một ngày được mấy bước tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày một ngày được mấy đường.

Viên quan nghe hỏi lại như thế thì lộ ra vẻ sửng sốt. Sau đó ông ta hỏi tên họ làng xã quê quán của hai cha con rồi phi ngựa một mạch đi.

Một thời gian sau, nhà vua sai ban cho làng ba thúng gạo nếp với ba con trâu đực, ra lệnh phải nuôi làm sao cho ba con trâu ấy đẻ thành chín con, hẹn năm sau phải đem nộp đủ, nếu không thì cả làng phải tội.

Nhận lệnh vua, cả làng đều lo lắng. Cậu bé nghe chuyện liền bảo với cha:

- Chả mấy khi được lộc vua ban, bố cứ thưa với làng làm thịt hai trâu và đồ hai thúng gạo nếp để mọi người ăn một bữa cho sướng miệng. Còn một trâu và một thúng gạo, ta sẽ xin làng làm phí tổn cho bố con ta trẩy kinh lo việc đó.

Ngày hôm sau, người cha vội ra đình trình bày câu chuyện. Cả làng nghe nói ban đầu vô cùng ngờ vực, bắt cha con họ phải làm giấy cam đoan, mới dám ngả trâu đánh chén.

Sau đó mấy hôm, hai cha con cậu bé khăn gói tìm đường tiến kinh. Đến hoàng cung, cậu bảo cha đứng ở ngoài, còn mình thì lẻn vào sân rồng khóc um lên. Vua sai lính điệu cậu bé vào, phán hỏi nguyên nhân.

- Tâu đức vua, mẹ con chết sớm mà cha con thì không chịu đẻ em bé để chơi với con cho có bạn, cho nên con khóc. Dám mong đức vua phán bảo cha con cho con được nhờ.

Nghe nói, vua và các triều thần đều bật cười. Vua phán:

- Muốn có em thì phải kiếm vợ khác cho bố mày, chứ bố mày là giống đực, làm sao mà đẻ được!

Thấy mọi chuyện đều đúng như dự đoán, em bé tươi tỉnh đáp:

- Thế sao làng chúng con lại có lệnh trên bắt nuôi ba con trâu đực cho đẻ thành chín con để nộp đức vua? Giống đực thì làm sao mà đẻ được kia chứ!

Vua cười bảo:

- Ta thử đấy thôi mà! Thế làng chúng mày không biết đem trâu ấy ra thịt mà ăn với nhau à?

- Tâu đức vua, làng chúng con sau khi nhận được trâu và gạo nếp, biết là lộc của đức vua, cho nên đã làm cỗ ăn mừng với nhau rồi.

Vua và đình thần gật gù rồi sai người đưa hai cha con đi sắp xếp chỗ ăn ở. Qua hôm sau, bỗng có sứ nhà vua mang tới cho một con chim sẻ, với lệnh bắt họ phải dọn thành ba cỗ thức ăn. Nhanh chóng suy nghĩ, em bé liền bảo cha lấy cho mình một cái kim may rồi đưa cho sứ giả, bảo:

- Phiền ông cầm lấy cái này về tâu đức vua xin rèn cho tôi thành một con dao để xẻ thịt chim.

Lập tức, vua cho gọi cả hai cha con cậu bé vào, ban thưởng rất hậu. Bấy giờ, có nước láng giềng lúc nào cũng lăm le xâm lược đất nước ta. Họ cử viên viên sứ giả sang thăm dò xem nước ta có nhân tài nào không. Viên sứ giả đến mang theo một con ốc vặn dài, rỗng hai đầu và một sợi chỉ mảnh, đố các quan trong triều làm thế nào để xâu được sợi chỉ qua ruột ốc. Các quan làm đủ mọi cách: người thì dùng miệng hút, người bôi sáp vào sợi chỉ cho cứng để dễ xâu. Nhưng tất cả đều vô hiệu. Vua bèn mời sứ giả ở lại cùng nghỉ ngơi vài ngày, kéo dài thời gian cho người đi hỏi ý kiến cậu bé. Nghe chuyện, cậu bé chỉ liền hát một câu:

“Tang tính tang! Tính tình tang
Bắt con kiến càng, buộc chỉ ngang lưng
Bên thời lấy giấy mà bưng,
Bên thời bôi mỡ kiến mừng kiến sang.
Tang tình tang! Tính tình tang!”

Viên quan hiểu ra, mừng rỡ quay về bẩm báo lên nhà vua. Vua cho người làm theo lời cậu bé. Quả nhiên con kiến đã mang sợi chỉ xuyên qua vỏ ốc trước cặp mắt thán phục của sứ giả láng giềng. Sau đó, nhà vua liền gọi hai cha con cậu bé vào cung, phong làm trạng nguyên, còn sai người xây dinh thự ngay trong hoàng cung để tiện hỏi thăm.

Xem thêm các bài văn hay Tập làm văn lớp 6 hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:

Săn shopee siêu SALE :

ĐỀ THI, GIÁO ÁN, SÁCH LUYỆN THI DÀNH CHO GIÁO VIÊN VÀ PHỤ HUYNH LỚP 6

Bộ giáo án, bài giảng powerpoint, đề thi, sách dành cho giáo viên và khóa học dành cho phụ huynh tại https://tailieugiaovien.com.vn/ . Hỗ trợ zalo VietJack Official

Tổng đài hỗ trợ đăng ký : 084 283 45 85

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Những bài văn hay lớp 6 | văn mẫu lớp 6 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 6Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 6.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 6 sách mới các môn học
Tài liệu giáo viên