10+ Bài văn biểu cảm về bà ngoại của em (điểm cao)

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Bài văn biểu cảm về bà ngoại của em (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Bài văn biểu cảm về bà ngoại của em

a. Mở bài:

- Giới thiệu: Bà ngoại kính yêu của em.

- Cảm xúc chung: Yêu thương, kính trọng và biết ơn sâu sắc.

b. Thân bài:

- Cảm xúc về ngoại hình:

- Tóc bạc trắng, da nhăn nheo, lưng còng (Dấu ấn của sự vất vả, hy sinh).

- Nụ cười hiền hậu, ánh mắt bao dung ấm áp.

- Hồi tưởng kỷ niệm:

- Bà hay kể chuyện cổ tích, ru cháu ngủ.

Quảng cáo

- Bà chăm sóc chu đáo khi cháu ốm, luôn dành quà ngon cho cháu.

Suy ngẫm:

+ Thương bà một đời lam lũ vì con cháu.

+ Xót xa khi thấy bà ngày càng già yếu, chậm chạp.

+ Sợ thời gian trôi nhanh sẽ mang bà đi xa.

c. Kết bài:

- Khẳng định: Bà là chỗ dựa tinh thần, là "người mẹ thứ hai".

- Lời hứa: Sẽ ngoan ngoãn, học giỏi và hiếu thảo để bà vui lòng.

Quảng cáo

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em - Mẫu 1

Trong ký ức tuổi thơ của tôi, bà ngoại hiện lên như một bà tiên bước ra từ những câu chuyện cổ tích, hiền từ và bao dung vô hạn. Nếu ai hỏi tôi nơi nào bình yên nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: Đó là khi được nằm trọn trong vòng tay của bà, nghe bà kể chuyện ngày xửa ngày xưa.

Bà ngoại tôi năm nay đã ngoài tám mươi. Thời gian như một họa sĩ già, đã tô điểm lên mái tóc bà màu trắng của mây trời, khắc lên gương mặt bà những vết chân chim chằng chịt. Nhưng lạ thay, tôi chưa bao giờ thấy bà già đi trong tâm tưởng của mình. Bà vẫn đẹp, một vẻ đẹp phúc hậu và an yên đến lạ thường. Tôi yêu nhất nụ cười móm mém của bà, hàm răng đen nhánh hạt huyền - nét duyên thầm của những người phụ nữ xưa cũ mà giờ đây hiếm thấy. Mỗi khi bà cười, đôi mắt bà nheo lại thành hình trăng khuyết, lấp lánh niềm vui dung dị.

Nhớ những trưa hè oi ả, tiếng ve kêu râm ran khắp xóm làng, tôi thường nằm gối đầu lên chân bà trên chiếc chõng tre trước hiên nhà. Bà phe phẩy chiếc quạt nan, gió mát rượi đưa hương cau, hương bưởi thoang thoảng vào giấc ngủ của tôi. Giọng bà trầm ấm, ngân nga những câu Kiều, hay kể về cô Tấm thảo hiền, về chàng Thạch Sanh dũng cảm. Trong lời kể của bà có cả mùi trầu cay nồng, có cả sự răn dạy nhẹ nhàng về đạo lý làm người: "Ở hiền thì lại gặp lành, cháu à". Chính những câu chuyện ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, dạy tôi biết yêu thương và sống nhân hậu.

Giờ đây, khi cuộc sống hiện đại cuốn tôi đi với bao lo toan, những giây phút được về bên bà càng trở nên quý giá. Nhìn dáng bà lưng còng, bước đi chậm chạp hái từng lá rau trong vườn, lòng tôi lại rưng rưng. Tôi thầm cảm ơn trời đất đã cho bà sức khỏe để còn ở bên con cháu. Tôi chỉ mong thời gian trôi thật chậm, để bà mãi là "bà tiên" che chở cho tôi trước những giông bão cuộc đời.

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em - Mẫu 2

Có những điều giản dị nhưng lại chứa đựng sức mạnh lay động tâm hồn mãnh liệt, và với tôi, đó chính là đôi bàn tay của bà ngoại. Đôi bàn tay ấy không mềm mại, trắng trẻo mà thô ráp, chai sần - chứng nhân của cả một đời lam lũ, hy sinh vì con, vì cháu.

Bà ngoại tôi góa chồng từ sớm, một mình bà tần tảo nuôi năm người con khôn lớn. Đôi bàn tay ấy đã cuốc bẫm cày sâu trên những cánh đồng khô cằn, đã gánh gồng những thúng lúa nặng trĩu vai. Tôi nhớ mãi những ngày thơ bé, mỗi lần nắm lấy tay bà, tôi lại cảm thấy những vết chai cứng như đá cọ vào tay mình ram ráp. Lúc ấy tôi ngây thơ hỏi: "Sao tay bà cứng thế ạ?". Bà chỉ cười hiền, xoa đầu tôi bảo: "Tay bà cứng để tay cháu được mềm, được cầm bút viết chữ đẹp". Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng đi học, nhắc nhở tôi về sự hy sinh thầm lặng của bà.

Quảng cáo

Đôi bàn tay ấy cũng khéo léo vô cùng. Từ những sợi len cũ, bà đan cho tôi chiếc áo ấm áp mùa đông. Từ những quả thị, quả ổi trong vườn, bà nâng niu dành dụm phần ngon nhất cho cháu. Tôi nhớ những lần bị ốm, bàn tay nhăn nheo ấy sờ lên trán tôi, rồi lật đật đi nấu cháo, pha thuốc. Hơi ấm từ bàn tay bà như có phép màu xua tan mọi mệt mỏi, đau đớn.

Thời gian trôi đi, đôi bàn tay của bà giờ đây đã run rẩy nhiều. Bà không còn đủ sức để xâu kim hay gánh nước nữa. Những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay gầy guộc khiến lòng tôi thắt lại vì thương xót. Mỗi lần về thăm, tôi chỉ muốn cầm lấy đôi tay ấy, áp lên má mình thật lâu để cảm nhận hơi ấm tình thân. Tôi muốn nói với bà rằng, đôi bàn tay của bà là đôi bàn tay đẹp nhất thế gian, đôi bàn tay đã nâng đỡ và chắp cánh cho ước mơ của tôi bay cao.

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em - Mẫu 3

Mỗi người đều có một hương vị để nhớ về quê hương, còn tôi, hương vị ấy gói gọn trong gian bếp nhỏ ám khói của bà ngoại. Đó là nơi lưu giữ những ký ức ngọt ngào nhất, nơi tình yêu của bà được gửi gắm qua từng món ăn dân dã, đậm đà.

Bà ngoại tôi nấu ăn không cầu kỳ, toàn những món "cây nhà lá vườn" nhưng sao ngon đến lạ lùng. Tôi nhớ như in nồi cá kho tộ thơm nức mũi, miếng cá rắn chắc, đậm vị tiêu cay nồng mà bà đã kho liu riu suốt cả buổi chiều. Tôi nhớ bát canh cua đồng ngọt mát giải nhiệt những trưa hè, hay đĩa rau muống luộc xanh mướt chấm tương bần. Bí quyết của bà chẳng có gì cao siêu, chỉ là sự tỉ mỉ, là tấm lòng muốn chăm chút cho con cháu được ăn ngon, ngủ yên.

Hình ảnh bà ngồi bên bếp lửa hồng, ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt lấm tấm mồ hôi và đôi mắt ánh lên niềm vui sướng khi thấy cháu ăn ngon miệng, là hình ảnh đẹp nhất trong lòng tôi. Bà thường ngồi nhìn tôi ăn, thỉnh thoảng lại gắp thêm thức ăn vào bát tôi giục: "Ăn đi con, ăn cho mau lớn". Bà ăn rất ít, chỉ chan tí nước canh rồi cười bảo bà no rồi. Lớn lên tôi mới hiểu, bà nhịn miệng để dành phần ngon cho cháu.

Giờ đây, dù đã được thưởng thức bao nhiêu món ngon vật lạ trên đời, tôi vẫn thèm được trở về ngồi bên mâm cơm đơn sơ của bà. Thèm được nghe tiếng củi nổ lách tách, ngửi mùi khói bếp cay nồng làm cay xè mắt. Bởi trong những món ăn ấy có gia vị của tình yêu thương vô điều kiện, có sự ấm áp của gia đình mà không nhà hàng sang trọng nào có được. Bếp của bà không chỉ là nơi nấu nướng, mà là nơi giữ lửa hạnh phúc, nơi tôi tìm về để thấy lòng mình bình yên.

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em - Mẫu 4

Người ta thường nói "Già bát canh, trẻ manh áo", tuổi già đến mang theo bao nỗi niềm và sự yếu đuối. Nhìn bà ngoại ngày một già đi, trí nhớ dần phôi phai, lòng tôi dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ nhưng nhức nhối - nỗi sợ về sự hữu hạn của kiếp người.

Bà ngoại tôi từng là một người phụ nữ tháo vát, nhớ dai, chuyện trong làng ngoài xóm bà đều tường tận. Vậy mà giờ đây, lẫn lộn là người bạn đồng hành không mời mà đến của bà. Có những lúc bà gọi tên mẹ tôi thành tên dì út, hay cầm chiếc chìa khóa trên tay mà cứ đi tìm khắp nhà. Đau lòng nhất là những khi bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm, hỏi: "Cháu là con nhà ai?". Khoảnh khắc ấy, tim tôi như có ai bóp nghẹt. Bà đã quên tôi rồi sao? Đứa cháu mà bà từng bồng bế, nâng niu đây mà.

Sự tàn phá của thời gian thật tàn nhẫn. Nó lấy đi sức khỏe, lấy đi sự minh mẫn và dần dần muốn lấy bà đi khỏi cuộc đời tôi. Tôi sợ những mùa đông lạnh giá làm xương khớp bà đau nhức. Tôi sợ những cơn ho kéo dài mỗi khi trái gió trở trời. Nhìn tấm lưng bà ngày càng còng xuống như muốn chạm đất, tôi thấy mình thật nhỏ bé và bất lực trước quy luật sinh lão bệnh tử.

Nhưng chính nỗi sợ ấy lại dạy tôi biết trân trọng hiện tại hơn. Tôi học cách kiên nhẫn hơn mỗi khi bà hỏi đi hỏi lại một câu chuyện cũ. Tôi dành nhiều thời gian hơn để ngồi bên bà, bóp chân, chải tóc cho bà. Dù bà có nhớ hay quên, thì tình yêu tôi dành cho bà vẫn vẹn nguyên. Và tôi tin, sâu thẳm trong tiềm thức, tình cảm bà dành cho cháu con vẫn luôn cháy bỏng, chỉ là lớp bụi thời gian đã che mờ đi đôi chút mà thôi.

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em - Mẫu 5

Trong cuộc đời tôi, nếu mẹ là người sinh thành thì bà ngoại chính là người dưỡng dục, là "người mẹ thứ hai" vĩ đại. Do hoàn cảnh bố mẹ đi làm ăn xa, tuổi thơ tôi gắn liền với hơi ấm và sự chở che của bà. Bà đã thay mẹ cha bù đắp cho tôi những thiếu thốn tình cảm, nuôi tôi lớn lên bằng tất cả tình thương của mình.

Tôi lớn lên trên lưng bà. Tấm lưng gầy guộc ấy là chiếc nôi êm ái nhất, đưa tôi vào giấc ngủ, che chắn cho tôi khỏi nắng mưa cuộc đời. Bà là người dạy tôi tập đi, tập nói, dạy tôi biết cầm đũa, biết chào hỏi lễ phép. Những đêm tôi sốt cao, bà thức trắng đêm chườm khăn, nấu cháo, ánh mắt lo âu không rời. Tôi vẫn nhớ cảm giác rúc vào lòng bà, ngửi mùi trầu cau quen thuộc, cảm thấy an toàn tuyệt đối như con chim non nấp dưới cánh mẹ.

Bà không chỉ chăm lo cho tôi cái ăn cái mặc, mà còn là người bạn tâm giao, lắng nghe mọi buồn vui của tôi. Khi tôi bị điểm kém, bị bạn bè trêu chọc, bà luôn là người đầu tiên tôi tìm về để khóc. Bà không bao giờ la mắng, chỉ nhẹ nhàng lau nước mắt và động viên tôi cố gắng. Sự dịu dàng của bà đã xoa dịu những tổn thương trẻ con, giúp tôi mạnh mẽ và tự tin hơn.

Công ơn của bà, cả đời này tôi không sao trả hết. Bà đã hy sinh những năm tháng tuổi già an nhàn để chăm lo cho đứa cháu nhỏ dại. Mỗi nếp nhăn trên mặt bà là một dấu ấn của những đêm thao thức vì tôi. Giờ đây, khi đã trưởng thành, tôi càng thấm thía nỗi vất vả của bà. Tôi tự hứa với lòng mình phải sống thật tốt, thật thành công để không phụ lòng mong mỏi và tình yêu bao la như biển trời mà "người mẹ thứ hai" ấy đã dành cho tôi.

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em - Mẫu 6

Có những nỗi nhớ không gọi thành tên, chỉ lẩn khuất đâu đó trong những mùi hương quen thuộc. Với tôi, bà ngoại gắn liền với một mùi hương đặc biệt, mùi hương của sự bình yên, của quê kiểng - mùi trầu cau quyện lẫn mùi dầu gió.

Bà tôi có thói quen ăn trầu từ thời con gái. Bộ cối giã trầu bằng đồng bé xíu lúc nào cũng sáng bóng bên cạnh bà. Mỗi khi bà mở chiếc khăn tay gói trầu, một mùi hương cay nồng, hăng hắc lại tỏa ra. Ngày bé tôi không thích mùi này lắm, nhưng lạ thay, càng lớn tôi càng thấy nhớ, càng thấy thân thương. Đó là mùi của truyền thống, mùi của những người bà Việt Nam đôn hậu. Đôi môi bà đỏ thắm màu trầu, nụ cười móm mém hiền hậu luôn là hình ảnh đẹp nhất trong tâm trí tôi.

Hòa quyện với mùi trầu là mùi dầu gió xanh - thứ "nước hoa" bất ly thân của người già. Mỗi khi bà đau đầu, đau lưng, mùi dầu gió lại sực nức cả gian phòng. Nhưng với tôi, mùi dầu gió ấy lại gợi lên sự ấm áp, chở che. Nhớ những đêm đông lạnh, bà xoa dầu vào lòng bàn chân, bàn tay cho tôi, hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, xua tan cái lạnh giá bên ngoài.

Giờ đây đi học xa nhà, giữa phố thị tấp nập với bao nhiêu mùi nước hoa sang trọng, tôi vẫn khắc khoải nhớ về mùi hương của bà. Đôi khi bắt gặp một cụ già ăn trầu trên phố, hay ngửi thấy mùi dầu gió thoảng qua, lòng tôi lại chùng xuống, nỗi nhớ bà dâng trào da diết. Mùi hương ấy là sợi dây vô hình níu giữ tôi với nguồn cội, nhắc nhở tôi về một bến đỗ bình yên luôn chờ đợi tôi trở về. Đó là mùi của tình bà cháu thiêng liêng và bất diệt.

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em - Mẫu 7

"Mất mát" là hai từ đau đớn nhất mà không ai muốn đối diện, nhưng nó là quy luật nghiệt ngã của tạo hóa. Bà ngoại tôi đã đi xa, về với thế giới của người hiền, để lại trong tôi một khoảng trống mênh mông không gì bù đắp nổi. Bài văn này là nén tâm nhang, là dòng nước mắt nhớ thương tôi gửi đến bà ở nơi xa ấy.

Tôi vẫn nhớ như in ngày bà mất. Trời mưa tầm tã như cũng khóc thương cho một kiếp người. Căn nhà xưa giờ đây vắng bóng dáng bà, chiếc chõng tre lạnh lẽo, cối trầu nằm im lìm phủ bụi. Không còn ai ngồi đó chờ tôi về, không còn ai dúi vào tay tôi gói kẹo, quả cam. Sự im lặng bao trùm lên tất cả khiến lòng tôi quặn thắt. Tôi thèm được nghe tiếng bà ho, tiếng gậy trúc lộc cộc chạm xuống nền gạch cũ.

Bà đi rồi, tôi mới nhận ra mình đã từng vô tâm biết bao. Tôi hối hận vì những lần mải chơi không về thăm bà, những lần cáu gắt khi bà lẩm cẩm. Giá như thời gian có thể quay trở lại, tôi sẽ ôm bà thật chặt, sẽ nói "Cháu yêu bà" ngàn lần. Nhưng "giá như" mãi chỉ là ước muốn viển vông. Bà đã hóa thành mây trắng bay về trời, chỉ còn lại những kỷ niệm đẹp đẽ sống mãi trong tim tôi.

Dù bà không còn hiện hữu bằng xương bằng thịt, nhưng tôi tin bà vẫn luôn dõi theo tôi từ một nơi nào đó rất xa. Mỗi khi gặp khó khăn hay vấp ngã, tôi lại nhớ về lời dạy của bà, nhớ về ánh mắt tin yêu của bà để lấy đó làm động lực đứng dậy. Bà ngoại ơi, dù bà ở đâu, cháu vẫn mãi là đứa cháu nhỏ bé của bà. Cháu sẽ sống tốt, sống tử tế như bà hằng mong đợi, để nụ cười của bà mãi nở trên môi ở miền cực lạc. Nhớ bà khôn nguôi!

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em - Mẫu 8

Trong ký ức tuổi thơ của tôi, có một hình ảnh luôn ấm áp và dịu dàng, giống như ánh nắng hanh hao cuối chiều, đó chính là bóng dáng của bà ngoại. Bà là người đã nâng đỡ những bước chân chập chững đầu đời của tôi, là người chắp cánh cho những ước mơ trong trẻo thuở bé, và là cánh diều mãi mãi neo đậu trong trái tim tôi.

Bà tôi năm nay đã ngoài bảy mươi. Dáng người bà nhỏ nhắn, hơi khom khom vì năm tháng. Mái tóc bà đã bạc trắng như cước, thường được bà búi gọn gàng sau gáy bằng một chiếc trâm gỗ. Khuôn mặt bà phúc hậu với những nếp nhăn in hằn dấu vết của thời gian và bao lo toan vất vả. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất là đôi mắt bà. Đôi mắt ấy không còn tinh anh như trước, đã mờ đi nhiều vì căn bệnh đục thủy tinh thể, nhưng mỗi khi nhìn tôi, nó lại ánh lên một thứ ánh sáng dịu hiền, ấm áp lạ thường. Ánh mắt ấy như có thể xoa dịu mọi nỗi buồn, mọi nỗi sợ hãi của một đứa trẻ.

Tôi lớn lên trong vòng tay chăm sóc của bà. Những buổi trưa hè oi ả, tôi thường nằm trên chiếc chõng tre cũ kỹ, đầu gối lên đùi bà, để bà phe phẩy chiếc quạt nan cho tôi ngủ. Hơi mát từ tay bà, thoang thoảng mùi trầu không dịu nhẹ, cùng với giọng kể chuyện êm đềm về Thánh Gióng, về Sơn Tinh Thủy Tinh, đã đưa tôi vào những giấc mơ đẹp. Bà chẳng bao giờ kể hết một câu chuyện trong một lần, mà luôn dừng lại ở đoạn cao trào, hẹn tôi "nghe tiếp hôm sau". Điều đó khiến tôi háo hức chờ đợi mỗi ngày, và yêu thích những câu chuyện cổ tích hơn bao giờ hết.

Bà còn là một "nghệ nhân" ẩm thực của cả nhà. Bàn tay gầy guộc, chai sạn ấy có thể biến những thứ nguyên liệu giản dị nhất thành những món ăn ngon tuyệt. Đó là nồi chè hạt sen bà ninh nhừ cả buổi chiều, thơm lừng mùi lá dứa. Đó là những chiếc bánh đa vừng giòn tan bà tự rang, tự tráng. Đó là món cá kho tộ với vị mặn mà, đậm đà, ăn với cơm trắng nóng hổi thì không gì bằng. Hương vị ấy đã trở thành một phần hương vị của quê hương, của tuổi thơ, in đậm trong tâm trí tôi.

Giờ đây, tôi đã lớn, không còn nhiều thời gian ở bên bà như trước. Nhưng mỗi lần về thăm bà, được ngồi bên bà, nghe bà hỏi han chuyện học hành, được ăn bữa cơm bà nấu, lòng tôi lại tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ. Tôi nhận ra, tình yêu thương của bà không ồn ào, không lớn lao, mà lặng lẽ, bền bỉ như dòng nước chảy. Bà dạy tôi lòng nhân hậu qua cách đối xử với mọi người, dạy tôi sự kiên nhẫn qua từng mũi kim đường chỉ, dạy tôi trân trọng những giá trị giản dị của cuộc sống.

Bà như một cánh diều, đã từng bay cao, bay xa trong cuộc đời đầy sóng gió. Giờ đây, cánh diều ấy có thể đã mòn, đã cũ, nhưng sợi dây diều - tình yêu thương của bà - vẫn mãi vững chắc, neo giữ tâm hồn tôi, không để tôi lạc lối. Tôi yêu bà nhiều lắm, và chỉ mong bà luôn mạnh khỏe, bình an để tôi còn được làm đứa cháu nhỏ, được nũng nịu bên bà thật lâu, thật lâu nữa.

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em - Mẫu 9

Nếu ai hỏi tôi về lịch sử gia đình, về quê hương, tôi sẽ không cần tìm trong sách vở, mà chỉ cần ngồi xuống bên bà ngoại và lắng nghe. Bà chính là một kho tàng ký ức sống động, một cuốn biên niên sử bằng xương bằng thịt của cả một thời kỳ dài đầy biến động nhưng cũng rất đỗi hào hùng.

Bà tôi sinh ra và lớn lên trong thời kỳ đất nước còn chiến tranh loạn lạc. Cuộc đời bà, như bà thường nói, là "một cuốn phim dài". Mỗi lần về quê thăm bà, tôi lại được nghe bà kể về quá khứ. Giọng bà trầm ấm, chậm rãi, đưa tôi về với những năm tháng mà tôi chỉ biết qua sử sách. Bà kể về những đêm tối trời phải chui vào hầm tránh bom, về cảnh đói khổ, thiếu thốn đến mức phải ăn bo bo, ăn củ chuối thay cơm. Nhưng trong giọng kể của bà, tôi không chỉ thấy nỗi gian truân, mà còn thấy cả tinh thần lạc quan, sự kiên cường của một thế hệ. Bà kể về những ngày cùng thanh niên xung phong đào đắp công sự, về niềm vui ngày giải phóng, về những hy vọng gửi vào tương lai.

Bà còn là người giữ gìn những nét văn hóa truyền thống của gia đình. Bà thuộc lòng những câu ca dao, tục ngữ, những bài vè, điệu hò. Mỗi khi tôi gặp khó khăn, bà lại dùng ca dao để khuyên răn. Tôi nhớ có lần tôi chán nản vì học bài không vào, bà nhẹ nhàng đọc: "Có công mài sắt, có ngày nên kim". Lời nói giản dị ấy như một liều thuốc tinh thần, tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Bà cũng dạy tôi những phép tắc, lễ nghĩa trong gia đình: kính trên nhường dưới, ăn nói lễ phép, biết cảm ơn khi nhận và xin lỗi khi sai.

Đôi bàn tay bà, tuy đã nhăn nheo và run rẩy, nhưng vẫn còn rất khéo léo. Bà là người duy nhất còn biết thêu những chiếc khăn tay hoa văn tinh xảo, biết nấu những món bánh cổ truyền ngày Tết như bánh chưng, bánh tét, bánh in. Tôi thích nhất là được ngồi cạnh bà trong những ngày giáp Tết, phụ bà gói bánh. Bà chỉ cho tôi cách chọn lá, cách đong gạo, cách buộc lạt sao cho chiếc bánh vuông vắn, chắc tay. Không khí ấm áp, thơm mùi lá dong, mùi gạo nếp mới, cùng với những câu chuyện của bà, đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức Tết của tôi.

Càng lớn, tôi càng thấm thía những giá trị mà bà đem lại. Bà không chỉ là bà ngoại, mà còn là người thầy đầu tiên dạy tôi về lịch sử, về đạo đức, về lẽ sống. Bà kết nối tôi với cội nguồn, giúp tôi hiểu được mình là ai, từ đâu đến. Mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt bà, mỗi câu chuyện bà kể, đều là một trang sử quý giá.

Bây giờ, bà đã yếu nhiều. Trí nhớ bà đôi khi không còn được minh mẫn như xưa. Có những lúc bà kể đi kể lại một câu chuyện. Nhưng tôi chẳng thấy phiền lòng chút nào. Tôi chỉ sợ một ngày, tiếng kể chuyện ấy, những ký ức sống động ấy sẽ không còn nữa. Vì vậy, tôi tranh thủ mọi lúc có thể để về bên bà, lắng nghe và ghi chép lại những gì bà nói. Tôi muốn trở thành người tiếp nối, gìn giữ kho tàng ký ức ấy cho thế hệ sau. Bà ơi, cháu yêu bà và biết ơn bà vô cùng. Bà mãi mãi là bến đỗ bình yên, là cội nguồn mạch nguồn để cháu vững bước vào đời.

Viết bài văn biểu cảm về bà ngoại của em - Mẫu 10

Tình yêu thương của bà ngoại dành cho tôi không ồn ào, không khoa trương. Nó không phải là những món quà đắt tiền hay những lời nói ngọt ngào. Nó giống như hạt mưa xuân, lặng lẽ thấm vào lòng đất khô; giống như ánh trăng hiền, âm thầm tỏa sáng trong đêm. Đó là một thứ tình cảm sâu lắng, bền chặt, nuôi dưỡng tâm hồn tôi từng ngày.

Hình ảnh quen thuộc nhất về bà trong tôi là bóng lưng còng của bà bên chiếc bếp củi mỗi sớm mai. Dù gia đình đã có bếp gas, bà vẫn giữ thói quen dậy thật sớm, nhóm bếp củi để nấu nồi cháo trắng cho cả nhà. Bà bảo, cháo nấu bằng bếp củi mới thơm, mới ngọt nước. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt hiền từ của bà, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Tôi ngồi xúm xít bên bà, hơ ấm đôi bàn tay và lặng lẽ ngắm nhìn bà. Trong khoảnh khắc bình yên ấy, tôi cảm nhận được cả một sự hy sinh thầm lặng. Bà dành cả thanh xuân để chăm lo cho các con, và giờ đây, khi đã về già, bà vẫn tiếp tục dành sức lực còn lại để chăm lo cho những bữa ăn giản dị của gia đình.

Bà ít nói, nhưng mọi hành động của bà đều nói lên tình yêu thương. Những khi tôi ốm, bà thức cả đêm để lau mồ hôi, đắp chăn cho tôi. Bà nhai nhỏ những viên kẹo ngọt rồi mớm cho tôi, vì sợ tôi nuốt cả viên sẽ hóc. Những lần tôi đi học về muộn, bà cứ đứng ngóng ở đầu ngõ, ánh mắt lo lắng dõi theo từng bóng người qua lại. Khi thấy tôi, bà mỉm cười nhẹ nhõm, không trách mắng, chỉ nói: "Về rồi à? Cơm nóng đây, vào ăn đi cháu."

Bà yêu thương tôi nhưng không nuông chiều. Bà dạy tôi tính tự lập từ nhỏ. Bà bảo tôi tự gấp chăn màn, tự sắp xếp sách vở, tự rửa bát của mình. Có lần tôi làm vỡ bát, sợ hãi òa khóc, bà không những không mắng mà còn ôm tôi vào lòng, an ủi: "Không sao đâu, cái bát thì có thể mua lại được. Lần sau cẩn thận hơn nhé." Rồi bà cùng tôi nhặt từng mảnh vỡ, dạy tôi cách xử lý sao cho an toàn. Bài học về sự cẩn trọng và bình tĩnh đối mặt với sai sót ấy, tôi nhớ mãi.

Bây giờ, mỗi lần nhìn đôi tay run run của bà khi cầm đũa, mỗi lần thấy bà đi chậm hơn, lưng còng hơn, lòng tôi lại se thắt lại một nỗi xót xa khó tả. Tôi biết thời gian không ngừng trôi, và bà đang già đi từng ngày. Nhưng tình yêu thương bà dành cho tôi thì không hề phai nhạt. Nó đã thấm sâu vào từng tế bào, trở thành một phần máu thịt, thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho tôi.

Tôi không biết nói những lời hoa mỹ. Tôi chỉ biết dành thời gian nhiều hơn để ở bên bà, kể cho bà nghe chuyện trường lớp, phụ bà những việc nhỏ nhặt. Tôi muốn bà biết rằng, đứa cháu nhỏ ngày nào giờ đã lớn khôn, và luôn biết ơn, trân trọng từng hơi ấm, từng cử chỉ yêu thương lặng lẽ của bà. Bà ơi, cháu yêu bà nhiều hơn tất cả những gì cháu có thể nói thành lời. Cháu mong bà sống thật lâu, thật khỏe, để cháu còn được đền đáp dù chỉ một phần nhỏ bé công ơn dưỡng dục của bà. Bà mãi mãi là bến bờ yêu thương vĩnh cửu trong trái tim cháu.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 7 sách mới các môn học