10+ Bài văn biểu cảm về bà nội (điểm cao)
Viết bài văn biểu cảm về bà nội điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Bài văn biểu cảm về bà nội
- Bài văn biểu cảm về bà nội (mẫu 1)
- Bài văn biểu cảm về bà nội (mẫu 2)
- Bài văn biểu cảm về bà nội (mẫu 3)
- Bài văn biểu cảm về bà nội (mẫu 4)
- Bài văn biểu cảm về bà nội (mẫu 5)
- Bài văn biểu cảm về bà nội (mẫu 6)
- Bài văn biểu cảm về bà nội (mẫu 7)
- Bài văn biểu cảm về bà nội (mẫu 8)
10+ Bài văn biểu cảm về bà nội (điểm cao)
Dàn ý Bài văn biểu cảm về bà nội
a, Mở bài:
+ Giới thiệu về bà nội của em.
+ Nêu tình cảm yêu thương kính trọng của em dành cho bà.
+ Lí do khiến bà là người em luôn nhớ đến.
b, Thân bài:
+ Giới thiệu khái quát về bà nội.
+ Tuổi tác dáng người khuôn mặt và giọng nói của bà.
+ Những thói quen sinh hoạt hằng ngày của bà.
+ Tình yêu thương bà dành cho gia đình và cho em.
+ Những việc bà thường làm cho em.
+ Những lời dạy bảo ân cần của bà.
+ Một kỉ niệm sâu sắc giữa em và bà.
+ Cảm xúc của em khi ở bên bà.
+ Sự ấm áp yên bình và hạnh phúc.
+ Suy nghĩ của em về sự hi sinh thầm lặng của bà.
c, Kết bài:
+ Khẳng định lại tình cảm sâu sắc của em dành cho bà nội
+ Mong muốn bà luôn mạnh khỏe sống lâu bên con cháu
+ Lời hứa của em sẽ ngoan ngoãn và chăm học để bà vui lòng
Viết bài văn biểu cảm về bà nội - Mẫu 1
Trong ký ức tuổi thơ của tôi, có một hình ảnh dịu dàng mà sâu sắc nhất, đó chính là người bà nội - người đã trở thành bóng mát che chở cho tôi suốt những năm tháng đầu đời. Mỗi khi nhớ về bà, lòng tôi lại trào dâng những cảm xúc yêu thương và biết ơn khôn xiết.
Người bà nội của tôi năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng vô cùng nhanh nhẹn. Mái tóc bà đã bạc trắng như cước, thường được bà búi gọn gàng sau gáy. Đôi mắt bà đã mờ đi nhiều vì tuổi tác, nhưng ánh lên vẻ hiền từ, ấm áp lạ thường. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn trên khuôn mặt như xếp lại, tỏa ra một vẻ đẹp dịu dàng, phúc hậu.
Tôi nhớ nhất những buổi trưa hè oi ả, tôi thường nằm trên chiếc võng tre, đầu gối lên đùi bà để bà bới tóc, bắt chấy cho tôi. Bàn tay gầy guộc, đầy những vết chai sạn của bà nhẹ nhàng luồn qua từng sợi tóc, mang lại cảm giác êm ái, dễ chịu vô cùng. Trong lúc đó, bà thường kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích, những bài học về đạo lý làm người. Giọng bà trầm ấm, chậm rãi như dòng suối mát chảy vào tâm hồn non nớt của tôi.
Người bà nội của tôi còn là một "kho tàng" những bài ca dao, tục ngữ, những câu hát ru. Mỗi tối trước khi đi ngủ, bà lại ôm tôi vào lòng, đung đưa theo nhịp võng và cất lên những lời ru ngọt ngào: "Ầu ơ... ví dầu cầu ván đóng đinh..." Những giai điệu dân gian mộc mạc ấy đã trở thành phần không thể thiếu trong tuổi thơ tôi, nuôi dưỡng tâm hồn tôi lớn lên cùng tình yêu quê hương, đất nước.
Trong ký ức của tôi, người bà nội luôn gắn liền với hương vị của những món ăn dân dã nhưng đậm đà tình thương. Đó là hương thơm của nồi xôi gấc đỏ rực mỗi dịp giỗ chạp, là vị ngọt bùi của những chiếc bánh đúc lá dứa bà tự tay làm, là hương vị ấm nóng của bát chè đậu đen mỗi trưa hè. Bà bảo: "Ăn uống không chỉ để no bụng mà còn phải biết trân trọng từng hạt gạo, từng miếng ăn".
Có một kỷ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên. Năm tôi học lớp 3, tôi bị sốt cao, bố mẹ lại đi công tác xa. Suốt ba ngày đêm, người bà nội đã thức trắng chăm sóc tôi. Bà lau mồ hôi, chườm khăn, nấu cháo và cho tôi uống thuốc. Mỗi lần tỉnh giấc, tôi đều thấy đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ của bà nhìn tôi đầy lo lắng. Tình yêu thương ấy đã in sâu vào tâm trí tôi như một bài học về sự hy sinh thầm lặng.
Người bà nội của tôi còn dạy tôi những bài học quý giá về lòng nhân ái, về sự trung thực, về đức tính cần cù, tiết kiệm. Bà thường nói: "Sống ở trên đời, phải biết thương người như thể thương thân". Dù bản thân còn nhiều khó khăn, nhưng mỗi khi thấy người hàng xóm gặp hoạn nạn, bà luôn sẵn sàng giúp đỡ, chia sẻ.
Giờ đây, khi đã lớn khôn, mỗi lần về thăm người bà nội, nhìn mái tóc bạc thêm, dáng người còng hơn, lòng tôi lại xót xa. Tôi thương bà vô cùng, thương những vất vả, nhọc nhằn mà bà đã trải qua để nuôi nấng con cháu. Tôi mong thời gian trôi chậm lại, để bà mãi ở bên cạnh chúng tôi, tiếp tục là điểm tựa tinh thần vững chắc cho cả gia đình.
Người bà nội không chỉ là người bà mà còn là người thầy đầu tiên, người bạn lớn của tôi. Những lời dạy bảo, những câu chuyện kể, những bài học đạo lý của bà đã trở thành hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời. Tình yêu thương và sự kính trọng dành cho bà sẽ mãi là ngọn lửa ấm áp trong trái tim tôi, soi sáng cho tôi trên mọi nẻo đường.
Viết bài văn biểu cảm về bà nội - Mẫu 2
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, có những giá trị truyền thống đang dần bị lãng quên. May mắn thay, trong cuộc đời tôi có người bà nội - người như một cuốn từ điển sống, một bảo tàng văn hóa thu nhỏ, người giữ gìn và truyền lại "hồn quê" cho các thế hệ con cháu.
Người bà nội của tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo thuộc vùng đồng bằng Bắc Bộ. Dù đã lên thành phố sống cùng con cháu nhiều năm, nhưng trong bà vẫn nguyên vẹn cái "chất quê" mộc mạc, chân thành. Bà thường nói: "Cây có cội, nước có nguồn. Dù đi đâu, làm gì cũng không được quên gốc rễ của mình".
Người phụ nữ đáng kính ấy là người am hiểu sâu sắc về phong tục tập quán quê hương. Mỗi dịp lễ tết, bà lại kể cho chúng tôi nghe về ý nghĩa của từng phong tục. Tết Nguyên Đán thì phải có bánh chưng xanh, câu đối đỏ; Rằm tháng Bảy thì nhớ cúng tổ tiên; Trung thu thì có đèn ông sao, múa lân... Bà giải thích tỉ mỉ từng nghi thức, từng biểu tượng, giúp chúng tôi hiểu rằng đằng sau những phong tục ấy là cả một hệ giá trị văn hóa, tinh thần của dân tộc.
Người bà nội của tôi còn thuộc làu hàng trăm câu ca dao, tục ngữ. Mỗi tình huống trong cuộc sống, bà đều có thể đưa ra một câu ca dao phù hợp để khuyên răn, dạy bảo. Khi tôi lười học, bà nói: "Có công mài sắt, có ngày nên kim". Khi tôi nóng vội, bà nhẹ nhàng: "Dục tốc bất đạt". Khi tôi thất bại, bà động viên: "Thất bại là mẹ thành công". Những câu nói dân gian mộc mạc ấy chứa đựng cả kho tàng trí tuệ của cha ông, được bà vận dụng một cách linh hoạt, khéo léo.
Người phụ nữ tuyệt vời ấy đặc biệt giỏi các làn điệu dân ca. Những buổi tối trăng thanh gió mát, bà thường ngâm nga vài câu quan họ, vài điệu chèo, hay hát một bài ru con. Giọng bà không còn trong trẻo như xưa, nhưng vẫn truyền cảm lạ thường. Qua những làn điệu dân ca ấy, bà đưa chúng tôi về với không gian văn hóa của làng quê Việt, với những cánh cò bay lả, với những con đò dọc ngang sông nước.
Người bà nội của tôi còn là người gìn giữ những kỹ năng truyền thống. Bà biết làm các loại bánh dân gian như bánh đúc, bánh gai, bánh chưng; biết cách muối dưa cà, làm mắm theo phương pháp cổ truyền; biết đan lát những đồ dùng từ tre, nứa. Mỗi lần bà thực hiện những công việc này, tôi đều ngồi quan sát, học hỏi. Bà nói: "Những kỹ năng này là di sản của cha ông để lại, phải biết giữ gìn kẻo mai một".
Điều tôi ngưỡng mộ nhất ở người bà nội là cách bà sống hài hòa với thiên nhiên, tuân theo quy luật tự nhiên. Bà dạy tôi cách xem thiên văn để đoán thời tiết: "Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng, bay vừa thì râm". Bà chỉ cho tôi cách nhận biết các loại cây cỏ có thể làm thuốc, cách sử dụng các nguyên liệu tự nhiên trong cuộc sống hàng ngày.
Người phụ nữ đáng kính ấy cũng là người gìn giữ những ký ức về quê hương. Bà kể cho chúng tôi nghe về con đê làng, về cây đa đầu làng, về giếng nước cổ, về những ngày hội làng tưng bừng... Qua lời kể của bà, quê hương hiện lên sống động, đẹp đẽ, khiến chúng tôi dù sinh ra ở thành phố vẫn cảm thấy gắn bó, yêu thương mảnh đất quê cha đất tổ.
Giờ đây, khi xã hội ngày càng hiện đại, nhiều giá trị truyền thống đang bị mai một, tôi càng thấy quý trọng vai trò của người bà nội. Bà như một chiếc cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa truyền thống và hiện đại. Nhờ có bà, những giá trị văn hóa, những phong tục tập quán tốt đẹp của dân tộc được bảo tồn và truyền lại cho thế hệ trẻ.
Tôi biết ơn người bà nội vô cùng vì đã cho tôi một "gốc rễ" văn hóa vững chắc, một bản sắc riêng trong dòng chảy hội nhập toàn cầu. Bà đã dạy cho tôi hiểu rằng: hiện đại không có nghĩa là từ bỏ truyền thống, mà phải biết kế thừa và phát huy những giá trị tốt đẹp của cha ông.
Tôi tự hứa sẽ tiếp nối người bà nội, học hỏi, ghi chép và truyền lại những kiến thức, kỹ năng, giá trị mà bà đã dày công gìn giữ. Để dù có đi đâu, làm gì, tôi vẫn luôn mang trong mình "hồn quê" Việt Nam - món quà quý giá nhất mà người bà nội đã trao tặng cho tôi.
Viết bài văn biểu cảm về bà nội - Mẫu 3
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, ai cũng cần có những người thắp lên ngọn lửa ước mơ, niềm tin và hy vọng. Với tôi, người đó chính là người bà nội - người đã thắp sáng những giấc mơ đầu đời bằng tình yêu thương vô bờ bến và sự tin tưởng tuyệt đối.
Người bà nội của tôi có một đôi mắt đặc biệt - đôi mắt biết "nhìn thấy" tiềm năng trong mỗi đứa cháu. Khi tôi còn nhỏ, có lần tôi vẽ một bức tranh rất nguệch ngoạc, nhưng bà lại treo nó lên tường và nói: "Cháu bà có tố chất của một họa sĩ đấy!". Lời khen ấy đã trở thành động lực đầu tiên khơi dậy trong tôi niềm yêu thích hội họa.
Người phụ nữ tuyệt vời ấy luôn tin rằng mỗi đứa trẻ đều có một tài năng đặc biệt cần được khám phá và nuôi dưỡng. Bà thường kể cho tôi nghe câu chuyện về thời thơ ấu của bà - một cô bé nhà nghèo nhưng đam mê học hỏi. Dù không có điều kiện đến trường nhiều, nhưng bà đã tự học chữ, học tính toán, và đặc biệt là học những bài học làm người từ cuộc sống. Câu chuyện của bà đã truyền cảm hứng cho tôi: dù hoàn cảnh thế nào, chỉ cần có ý chí và đam mê, chúng ta đều có thể vươn lên.
Người bà nội của tôi còn là người dạy tôi cách ước mơ. Mỗi buổi tối, trước khi đi ngủ, bà thường hỏi tôi: "Hôm nay cháu ước mơ điều gì?". Lúc đầu, những ước mơ của tôi rất trẻ con: ước có thật nhiều kẹo, ước được đi chơi công viên... Nhưng dần dần, dưới sự dẫn dắt của bà, những ước mơ ấy lớn lên: ước trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho mọi người, ước trở thành cô giáo để dạy các em nhỏ, ước trở thành nhà khoa học để phát minh ra những điều có ích cho xã hội.
Người phụ nữ đáng kính ấy dạy tôi rằng: "Ước mơ không chỉ để mơ, mà còn phải biết hành động để biến ước mơ thành hiện thực". Bà cùng tôi lập ra những kế hoạch nhỏ: mỗi ngày học thêm một từ mới, mỗi tuần đọc xong một cuốn sách, mỗi tháng đạt được một thành tích trong học tập... Những "chiến thắng" nho nhỏ ấy được bà ghi nhận và khen ngợi, tiếp thêm động lực cho tôi tiến về phía trước.
Có một kỷ niệm tôi nhớ mãi. Năm lớp 5, tôi tham gia cuộc thi vẽ tranh cấp trường. Tôi đã vẽ rất nhiều nhưng không hài lòng với bất kỳ bức nào. Tôi định bỏ cuộc, nhưng người bà nội đã động viên: "Thất bại hôm nay là bước đệm cho thành công ngày mai. Quan trọng là cháu đã cố gắng hết sức". Bà ngồi cùng tôi, gợi ý những ý tưởng, khuyến khích tôi vẽ từ trái tim thay vì vẽ để giành giải. Cuối cùng, bức tranh của tôi không đoạt giải cao, nhưng tôi đã học được bài học quý giá: thành công không chỉ đo bằng giải thưởng, mà còn ở quá trình nỗ lực và trưởng thành.
Người bà nội của tôi còn dạy tôi cách vượt qua nỗi sợ hãi. Tôi vốn là đứa trẻ nhút nhát, sợ bóng tối, sợ ở một mình, sợ thất bại... Mỗi khi tôi sợ hãi, bà lại ôm tôi vào lòng và kể cho tôi nghe câu chuyện về chính tuổi thơ của bà - một cô bé phải đối mặt với nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng không bao giờ từ bỏ hy vọng. Bà nói: "Sợ hãi là điều tự nhiên, nhưng đừng để nó cản bước chân mình. Hãy đối mặt với nó, và cháu sẽ thấy mình mạnh mẽ hơn mình tưởng".
Giờ đây, khi đã là học sinh lớp 7, tôi vẫn thường tâm sự với người bà nội về những ước mơ, hoài bão của mình. Đôi mắt bà vẫn sáng lên niềm tin và hy vọng khi nghe tôi chia sẻ. Bà luôn nhắc nhở tôi: "Ước mơ nào cũng đáng trân trọng, nhưng phải đi cùng với sự kiên trì và nỗ lực không ngừng".
Người bà nội không chỉ là người thắp sáng những giấc mơ cho tôi, mà còn là người giữ cho ngọn lửa ấy cháy mãi bằng tình yêu thương, sự tin tưởng và những lời động viên kịp thời. Nhờ có bà, tôi hiểu rằng mỗi người đều có quyền mơ ước, và quan trọng hơn, có khả năng biến những ước mơ ấy thành hiện thực nếu biết cố gắng và không từ bỏ.
Tôi biết ơn người bà nội vô cùng, không chỉ vì những gì bà đã làm cho tôi, mà còn vì bà đã giúp tôi khám phá ra sức mạnh tiềm ẩn trong chính bản thân mình. Tôi tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, theo đuổi những ước mơ chính đáng, để một ngày không xa, tôi có thể làm cho người bà nội tự hào về đứa cháu mà bà đã dày công nuôi dưỡng, dẫn dắt.
Viết bài văn biểu cảm về bà nội - Mẫu 4
Cuộc đời mỗi người giống như một bốn mùa xuân-hạ-thu-đông, với những thay đổi, biến chuyển không ngừng. Với tôi, người bà nội chính là người phụ nữ của những mùa yêu thương - người đã dạy tôi biết trân trọng và yêu thương từng mùa trong năm, từng khoảnh khắc trong cuộc sống.
Mùa xuân trong ký ức của tôi gắn liền với hình ảnh người bà nội tất bật chuẩn bị cho Tết Nguyên Đán. Những ngày giáp Tết, bà cùng mẹ tôi gói những chiếc bánh chưng xanh, chuẩn bị mâm ngũ quả, lau dọn bàn thờ tổ tiên. Bà dạy tôi: "Tết không chỉ là dịp sum vầy mà còn là thời điểm để nhớ về cội nguồn, tổ tiên". Nhìn đôi bàn tay gầy guộc nhưng khéo léo của bà gói từng chiếc bánh, tôi hiểu rằng mỗi sợi lạt buộc, mỗi lá dong xanh đều chứa đựng tình yêu thương và sự trân trọng truyền thống.
Người phụ nữ đáng kính ấy còn dạy tôi ý nghĩa của những phong tục ngày Tết: tại sao phải có cây nêu trước nhà, tại sao phải xông đất đầu năm, tại sao phải mừng tuổi ông bà... Qua lời giải thích của bà, tôi hiểu rằng mỗi phong tục đều mang một thông điệp tốt đẹp về sức khỏe, tài lộc, bình an và may mắn.
Mùa hè với người bà nội là mùa của những câu chuyện cổ tích dưới ánh trăng. Những đêm hè oi ả, bà thường trải chiếu ra sân, hai bà cháu cùng nằm ngắm sao trời và lắng nghe những câu chuyện kể. Bà kể về sự tích trầu cau, về chú Cuội trên cung trăng, về chị Hằng Nga... Những câu chuyện ấy không chỉ giải thích các hiện tượng tự nhiên mà còn dạy tôi những bài học về tình nghĩa vợ chồng, tình anh em, lòng hiếu thảo.
Mùa thu trong ký ức tôi gắn với hình ảnh người bà nội chuẩn bị mâm cỗ cúng rằm Trung thu. Bà tự tay làm những chiếc bánh nướng, bánh dẻo, bày biện mâm ngũ quả. Bà dạy tôi: "Trung thu không chỉ là tết thiếu nhi mà còn là dịp để gia đình sum họp, để con cháu thể hiện lòng hiếu kính với ông bà, cha mẹ". Những chiếc đèn ông sao bà tự làm cho tôi từ tre và giấy bóng kính đã trở thành món quà ý nghĩa nhất trong những mùa Trung thu tuổi thơ.
Mùa đông lạnh giá lại gắn với hình ảnh người bà nội ngồi bên bếp lửa, đan những chiếc áo ấm cho con cháu. Đôi bàn tay run run vì tuổi tác nhưng vẫn khéo léo đan từng mũi len. Bà nói: "Mùa đông lạnh nhưng lòng người phải ấm. Biết quan tâm, chia sẻ với người khác là cách giữ ấm trái tim mình". Những chiếc áo len bà đan không chỉ giữ ấm cho cơ thể mà còn sưởi ấm tâm hồn tôi bằng tình yêu thương vô bờ bến.
Người bà nội còn dạy tôi biết trân trọng từng mùa trong cuộc đời. Bà nói: "Đời người cũng có xuân, hạ, thu, đông. Tuổi trẻ như mùa xuân - tràn đầy sức sống và ước mơ. Tuổi trưởng thành như mùa hạ - nóng bỏng nhiệt huyết và cống hiến. Tuổi trung niên như mùa thu - chín muồi kinh nghiệm và trí tuệ. Tuổi già như mùa đông - cần được sưởi ấm bằng tình thương và sự quan tâm". Qua lời dạy ấy, tôi hiểu rằng mỗi giai đoạn trong cuộc đời đều có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng, cần được trân trọng và sống trọn vẹn.
Điều đặc biệt là dù ở mùa nào, người bà nội của tôi cũng luôn giữ được sự bình an, thanh thản trong tâm hồn. Bà dạy tôi: "Sống thuận theo tự nhiên, đón nhận mỗi mùa với tâm thế tích cực, đó là cách sống hạnh phúc". Nhờ bài học ấy, tôi học được cách đối mặt với những thay đổi trong cuộc sống một cách bình tĩnh, lạc quan.
Giờ đây, khi đã lớn khôn, mỗi mùa trong năm trôi qua, tôi lại nhớ về người bà nội và những bài học bà đã dạy. Tôi biết ơn bà vì đã cho tôi một tuổi thơ đẹp đẽ, gắn liền với nhịp sống thiên nhiên, với những giá trị truyền thống tốt đẹp. Bà đã dạy tôi biết yêu thương và trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc sống, từng mùa trong năm.
Người bà nội - người phụ nữ của những mùa yêu thương - đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành của tôi. Tình yêu thương và những bài học quý giá của bà sẽ mãi là hành trang theo tôi suốt cuộc đời, giúp tôi luôn biết sống trọn vẹn và ý nghĩa trong từng mùa của cuộc sống.
Viết bài văn biểu cảm về bà nội - Mẫu 5
Nếu mỗi đứa trẻ sinh ra như một cục đất sét mềm mại, thì người bà nội của tôi chính là người thợ gốm tài hoa - người đã nhào nặn, tạo hình và nung nấu tâm hồn tôi trở thành một tác phẩm có hình hài, có giá trị. Bà không dùng bàn xoay hay đất sét, mà dùng chính tình yêu thương, sự kiên nhẫn và trí tuệ của mình để "nặn" nên nhân cách, đạo đức cho tôi.
Người thợ gốm tài ba ấy bắt đầu công việc của mình từ những ngày tôi còn rất nhỏ. Bà dạy tôi bài học đầu tiên về sự trung thực. Có lần tôi làm vỡ chiếc bình hoa quý của bà, nhưng lại sợ hãi không dám nhận lỗi. Thay vì trách mắng, bà ôn tồn nói: "Một lời nói dùi đục cũng không bằng một lời thật thà dù đắng cay. Thành thật nhận lỗi không khiến cháu trở thành người xấu, mà ngược lại, chứng tỏ cháu là người dũng cảm". Bài học ấy đã trở thành nền tảng đạo đức đầu tiên trong cuộc đời tôi.
Người bà nội còn là người "tạo hình" cho tôi tính cách kiên nhẫn. Bà thường dẫn tôi ra vườn, chỉ cho tôi xem những cây non mới nhú, những nụ hoa chưa nở. Bà nói: "Mọi thứ trên đời đều cần thời gian để trưởng thành. Cây cần thời gian để lớn, hoa cần thời gian để nở, con người cần thời gian để học hỏi và trưởng thành. Đừng vội vàng, hãy kiên nhẫn với chính mình". Nhờ bài học ấy, tôi học được cách bình tĩnh đối mặt với những khó khăn, thử thách trong học tập và cuộc sống.
Người phụ nữ đáng kính ấy còn dạy tôi về lòng bao dung. Có lần tôi giận dỗi với bạn vì một chuyện nhỏ, bà đã kể cho tôi nghe câu chuyện về hai người bạn cùng làng thời bà còn trẻ. Họ đã giận nhau chỉ vì một hiểu lầm nhỏ, và sự giận dỗi ấy kéo dài suốt mấy chục năm, khiến cả hai đều hối hận khi về già. Bà kết luận: "Trong cuộc sống, ai cũng có lúc mắc sai lầm. Biết tha thứ cho người khác cũng chính là giải thoát cho chính mình". Bài học về lòng bao dung ấy đã giúp tôi duy trì được những mối quan hệ tốt đẹp với bạn bè.
Người bà nội cũng là người "vẽ hoa văn" cho tâm hồn tôi bằng những giá trị văn hóa, nghệ thuật. Bà dạy tôi những làn điệu dân ca, những câu ca dao tục ngữ, những câu chuyện cổ tích... Mỗi "hoa văn" ấy không chỉ làm đẹp cho tâm hồn mà còn chứa đựng những bài học sâu sắc về đạo lý làm người, về tình yêu quê hương đất nước.
Công đoạn "nung nấu" có lẽ là phần quan trọng nhất trong quá trình "làm gốm" tâm hồn của người bà nội. Bà không dùng lửa của lò nung, mà dùng "ngọn lửa" của tình yêu thương, sự tin tưởng và những lời động viên kịp thời. Mỗi khi tôi gặp khó khăn, thất bại, bà luôn ở bên an ủi, động viên: "Gốm muốn chắc phải trải qua lửa nóng. Con người muốn trưởng thành phải trải qua thử thách". Những lời nói ấy như tiếp thêm sức mạnh cho tôi vượt qua khó khăn, trở nên cứng cáp, mạnh mẽ hơn.
Sau cùng, người thợ gốm tài hoa ấy dạy tôi về sự khiêm tốn. Dù bà đã "nặn" nên biết bao "tác phẩm" là các thế hệ con cháu, nhưng bà luôn nói: "Bà chỉ là người hướng dẫn, còn chính các cháu mới là người quyết định mình sẽ trở thành tác phẩm như thế nào". Bài học về sự khiêm tốn ấy dạy tôi biết rằng, dù đạt được thành công nào, cũng không được tự mãn, mà phải không ngừng học hỏi, hoàn thiện bản thân.
Viết bài văn biểu cảm về bà nội - Mẫu 6
Trong trái tim mỗi người luôn có một góc nhỏ dành cho những người thân yêu nhất, và với em, góc nhỏ ấy luôn tràn ngập hình bóng của bà nội. Bà không chỉ là người chăm sóc em từ thuở lọt lòng mà còn là điểm tựa tinh thần, là bến đỗ bình yên mỗi khi em gặp sóng gió trong cuộc sống.
Bà nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Thời gian trôi qua đã để lại trên gương mặt bà những vết chân chim sâu hoắm và mái tóc bạc trắng như bông. Em yêu nhất là đôi mắt của bà - đôi mắt đã mờ đục theo năm tháng nhưng mỗi khi nhìn em vẫn lấp lánh sự hiền từ, bao dung. Làn da bà nhăn nheo, lốm đốm những vết đồi mồi, minh chứng cho một cuộc đời tần tảo, hy sinh vì con cháu. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn ấy như xô lại vào nhau, tạo nên một vẻ đẹp đôn hậu mà không gì có thể thay thế được.
Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa em và bà nội là những đêm hè oi ả, hai bà cháu nằm trên chiếc chõng tre ngoài sân. Bà vừa quạt nan kẽo kẹt, vừa kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích về cô Tấm, Thạch Sanh. Giọng kể của bà trầm ấm, đưa em vào giấc ngủ êm đềm cùng hương thơm dịu nhẹ của trầu không. Em nhớ những ngày em bị ốm, bà tất tả ngược xuôi, tự tay nấu bát cháo hành nóng hổi, rồi thức trắng đêm để thay khăn chườm cho em. Bàn tay gầy guộc, thô ráp của bà vuốt ve mái tóc em, truyền sang một luồng hơi ấm lạ kỳ, giúp em xua tan mọi mệt mỏi.
Bà nội còn là người dạy em biết yêu thương, biết sẻ chia với những người xung quanh. Bà dạy em cách quét nhà, cách nhặt rau, và cả cách cư xử sao cho lễ phép. Nhìn bóng dáng bà gầy gò, liêu xiêu dưới nắng chiều bên vườn rau, lòng em lại dâng lên một niềm thương xót vô hạn. Em tự hứa sẽ học thật giỏi, ngoan ngoãn để bà được vui lòng. Với em, bà nội chính là "ông tiên, bà bụt" đời thực, người đã dùng cả cuộc đời để dệt nên những mảng màu tươi sáng cho tuổi thơ em. Em cầu mong bà luôn mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi để mãi là điểm tựa ấm áp nhất trong gia đình.
Viết bài văn biểu cảm về bà nội - Mẫu 7
Mỗi khi cơn gió heo may tràn về, lòng em lại xao xuyến nhớ đến bà nội - người phụ nữ truyền thống với vẻ đẹp giản dị và trái tim nhân hậu vô ngần. Bà chính là nguồn cội, là sợi dây gắn kết mọi thành viên trong gia đình em bằng tình yêu thương thầm lặng nhưng bền bỉ.
Hình ảnh bà nội gắn liền với bộ quần áo bà ba màu nâu sòng và chiếc khăn mỏ quạ đặc trưng của làng quê Việt Nam. Dáng người bà nhỏ nhắn, hơi còng xuống vì bao năm gánh gồng vất vả. Đôi bàn tay bà đầy những vết chai sần, những ngón tay không còn thẳng nhưng lại vô cùng khéo léo. Chính đôi bàn tay ấy đã may cho em những chiếc áo ấm, đã nấu cho em những món ăn dân dã nhưng đậm đà hương vị gia đình. Mỗi khi bà nhai trầu, đôi môi bà đỏ thắm, nụ cười móm mém của bà tỏa ra một sức hút kỳ lạ, khiến ai nhìn vào cũng thấy lòng mình dịu lại.
Em nhớ mãi những buổi chiều tan học, bà luôn đứng đợi em ở cổng với chiếc bánh đa hay củ khoai nướng nóng hổi. Sự quan tâm của bà tuy nhỏ bé nhưng lại chứa đựng ý nghĩa vô cùng lớn lao. Có một lần em mắc lỗi và bị bố mắng, chính bà là người đã đứng ra che chở, nhẹ nhàng khuyên bảo để em nhận ra sai lầm của mình. Bà không dùng đòn roi, bà dùng tình thương để giáo hóa, giúp em hiểu rằng sự trung thực và lòng nhân ái là điều quý giá nhất của con người. Tình cảm của bà giống như dòng suối mát lành, lặng lẽ chảy trôi và nuôi dưỡng tâm hồn em lớn khôn từng ngày.
Giờ đây, khi đã là một học sinh lớp 7, em càng thấu hiểu hơn nỗi vất vả và tình yêu của bà. Nhìn mái tóc bà ngày càng thưa đi, nhìn bước đi của bà ngày một chậm chạp, lòng em lại thắt lại. Em chỉ ước sao thời gian hãy trôi thật chậm để em được báo hiếu cho bà nhiều hơn. Bà nội là biểu tượng của sự hy sinh cao cả, là người giữ lửa cho tổ ấm gia đình. Em yêu bà vô cùng và luôn tự nhủ phải sống thật tốt để không phụ công ơn dưỡng dục của bà. Dù mai này đi xa, hình bóng bà và hương trầu nồng đượm sẽ luôn theo em trên mọi nẻo đường đời.
Viết bài văn biểu cảm về bà nội - Mẫu 8
Trong gia đình, nếu bố là ngọn núi vững chãi, mẹ là dòng suối mát lành, thì bà nội chính là gốc đa già tỏa bóng mát bình yên che chở cho tâm hồn tôi. Hình ảnh người bà với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu đã trở thành một phần không thể thiếu, hằn sâu trong ký ức tuổi thơ tôi như một bức tranh thủy mặc đẹp đẽ nhất.
Bà tôi năm nay đã ngoài bảy mươi. Thời gian như một người thợ điêu khắc khắc nghiệt, đã vẽ lên gương mặt bà những vết chân chim chằng chịt, minh chứng cho một đời sương gió, hy sinh vì con cháu. Nhưng lạ thay, tôi chưa bao giờ thấy bà già nua hay yếu đuối. Trong mắt tôi, mái tóc bà trắng như cước, búi gọn sau gáy lại đẹp hơn bất kỳ suối tóc đen nhánh nào. Làn da bà dù đồi mồi nhưng vẫn tỏa ra hơi ấm lạ kỳ, mùi hương của trầu không quyện với mùi dầu gió - thứ mùi hương "của bà" mà đi đâu tôi cũng nhớ quay quắt.
Tôi nhớ những trưa hè oi ả, khi bố mẹ đều bận rộn với công việc, bà là người ru tôi vào giấc ngủ. Tiếng võng kẽo kẹt hòa cùng giọng ru trầm bổng, khàn khàn của bà: "Cái cò đi đón cơn mưa..." đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi lớn lên. Bàn tay bà gầy guộc, nổi rõ những đường gân xanh, cầm chiếc quạt nan phe phẩy tạo ra luồng gió mát rượi. Đôi bàn tay ấy thô ráp lắm, chạm vào da đôi khi thấy ram ráp, nhưng sao tôi lại thấy êm ái đến thế. Chính đôi tay ấy đã chắt chiu từng hạt gạo, mớ rau để nuôi bố tôi khôn lớn, và giờ lại chăm bẵm cho tôi từng bữa ăn, giấc ngủ.
Có những đêm đông lạnh giá, tôi rúc vào lòng bà như chú mèo con, nghe bà kể chuyện cổ tích. Kho tàng chuyện của bà dường như vô tận. Qua lời kể của bà, cô Tấm, Thạch Sanh hiện lên sống động, dạy tôi biết yêu cái thiện, ghét cái ác. Bà không chỉ là người bà, mà còn là người thầy đầu tiên dạy tôi những bài học làm người giản dị mà sâu sắc.
Giờ đây, khi tôi ngày một lớn khôn, thì lưng bà lại ngày một còng xuống. Mỗi lần nhìn bà khó nhọc bước lên bậc thềm, lòng tôi lại thắt lại một nỗi xót xa mơ hồ. Tôi sợ thời gian sẽ mang bà đi xa. Tôi chỉ ước mình bé lại mãi để được sà vào lòng bà, được bà xoa đầu và mắng yêu. Bà ơi, cháu yêu bà nhiều lắm, bà hãy sống thật lâu, thật khỏe mạnh để nhìn cháu trưởng thành bà nhé!
Viết bài văn biểu cảm về bà nội - mẫu 9
Mỗi con người sinh ra đều có một bến đỗ bình yên để trở về, và với tôi, bến đỗ ấy chính là ngôi nhà ngói đỏ ba gian ở quê, nơi có bà nội kính yêu đang ngày đêm mong ngóng. Bà nội tôi không phải là cô tiên trong truyện cổ tích với phép màu lung linh, bà là một người phụ nữ nông dân chân lấm tay bùn, cả đời lam lũ nhưng giàu đức hy sinh vô bờ bến.
Bà tôi góa chồng từ sớm. Một mình bà gồng gánh nuôi đàn con thơ dại đi qua những năm tháng khó khăn nhất của đất nước. Cái nghèo, cái đói đã in hằn lên dáng hình bà. Lưng bà còng xuống như dấu hỏi lớn của cuộc đời, hỏi rằng sao bao nhiêu vất vả lại trút lên đôi vai gầy ấy? Đôi mắt bà không còn tinh anh, đã đục màu thời gian, nhưng ánh nhìn dành cho con cháu thì lúc nào cũng chan chứa yêu thương, bao dung như biển cả.
Kỷ niệm sâu sắc nhất của tôi về bà là những lần về quê thăm nhà. Vừa về đến đầu ngõ, tôi đã thấy bóng dáng nhỏ bé của bà đứng đợi tự bao giờ. Bà ôm chầm lấy tôi, xuýt xoa: "Cha bố anh, lâu không về, gầy đi rồi đấy!". Rồi bà lật đật xuống bếp, lôi từ trong chạn ra những món ngon nhất mà bà dành dụm: quả trứng gà so mới đẻ, nải chuối chín cây ngọt lịm. Bà nhịn ăn, nhịn mặc, chẳng dám mua gì cho mình, nhưng với cháu thì bà chẳng tiếc thứ gì.
Tôi thương nhất là đôi chân trần của bà. Đôi chân nứt nẻ, to bè, chai sạn vì đi bộ hàng chục cây số gánh hàng ra chợ bán. Mùa đông, gót chân bà nứt toác, ứa máu. Nhìn bà ngồi xoa dầu vào chân, vừa xoa vừa xuýt xoa vì đau, tôi chỉ biết quay mặt đi giấu giọt nước mắt. Tôi đã từng vô tâm, từng đòi hỏi bà mua quà này bánh nọ mà không biết rằng để có đồng tiền ấy, bà đã phải đánh đổi bằng bao nhiêu mồ hôi và nước mắt.
Bà không biết chữ, cả đời chỉ biết ký tên bằng dấu điểm chỉ, nhưng bà dạy tôi những điều mà sách vở chưa chắc đã có. Bà dạy tôi biết cúi đầu chào người lớn, biết nhường nhịn em nhỏ, biết thương người nghèo khó. "Đói cho sạch, rách cho thơm" - lời bà dạy vẫn văng vẳng bên tai tôi mỗi khi tôi đứng trước những cám dỗ.
Bà ơi, giờ đây cháu đã đi học xa, không thể thường xuyên về thăm bà. Mỗi lần nghĩ đến bà lủi thủi một mình vào ra trong căn nhà vắng, lòng cháu lại quặn đau. Cháu hứa sẽ học thật giỏi, sống thật tốt để không phụ công ơn của bà. Với cháu, bà mãi là người phụ nữ vĩ đại nhất.
Viết bài văn biểu cảm về bà nội - mẫu 10
Ngoài trời mưa đang rơi rả rích, tiếng mưa tí tách trên mái tôn như gõ nhịp vào lòng tôi những nỗi buồn man mác. Trong không gian tĩnh lặng ấy, tôi lại nhớ về bà nội - người đã đi xa, đi về miền mây trắng nhưng hình bóng vẫn sống mãi trong trái tim tôi.
Bà nội tôi mất vào một ngày cuối thu se lạnh, khi những chiếc lá vàng cuối cùng lìa cành. Sự ra đi của bà để lại trong tôi một khoảng trống mênh mông mà không gì có thể lấp đầy được. Tôi nhớ như in khuôn mặt phúc hậu với làn da nhăn nheo như quả táo khô nhưng nụ cười lại rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Hàm răng bà đen nhánh hạt huyền - nét đẹp của người phụ nữ xưa, mỗi khi bà cười lại để lộ ra sự hiền từ đến lạ.
Nhớ ngày xưa, tôi là đứa trẻ nghịch ngợm, thường xuyên bị bố mẹ mắng. Những lúc ấy, bà luôn là "lá chắn" vững chắc nhất. Bà dang rộng vòng tay gầy guộc che chở tôi, nói đỡ cho tôi. Bà thường lén dúi vào tay tôi chiếc kẹo bột, gói oản hay củ khoai nướng nóng hổi những chiều đông. Tình yêu của bà không ồn ào, nó lặng lẽ như mạch nước ngầm, thấm đẫm và nuôi dưỡng tâm hồn tôi.
Tôi hối hận lắm. Tôi hối hận vì những ngày còn bé đã có lúc cãi lời bà, chê bà lẩm cẩm, chê bà quê mùa. Tôi nhớ những lần bà run run vá lại chiếc áo rách cho tôi, mắt nheo lại vì mờ, tay run run xâu kim mãi không được. Lúc ấy, tôi đâu biết thương, chỉ mải mê chạy đi chơi với lũ bạn. Để rồi giờ đây, khi muốn được nhìn thấy dáng hình ấy ngồi bên cửa sổ, muốn được xâu kim cho bà, thì bà đã không còn nữa.
Chiếc ghế mây bà hay ngồi vẫn còn đó, chiếc cối trầu bằng đồng đã lên nước bóng loáng vẫn nằm im lìm trên phản, nhưng người thì đã hóa người thiên cổ. Mỗi lần nhìn lên di ảnh, thấy đôi mắt bà hiền từ nhìn xuống, tôi lại thấy sống mũi cay cay. Tôi thèm được nghe tiếng bà mắng, thèm được ngửi mùi trầu hăng hăng, thèm được sờ vào bàn tay thô ráp ấy một lần nữa.
Bà đã đi xa, nhưng những bài học về lòng nhân hậu, sự kiên nhẫn và tình yêu thương gia đình mà bà để lại sẽ là hành trang theo tôi suốt cuộc đời. Tôi tin rằng ở một nơi nào đó rất xa, bà vẫn đang mỉm cười dõi theo từng bước chân của tôi. Ngủ ngon bà nhé, cháu nhớ bà nhiều lắm!
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Bài văn biểu cảm về một tấm gương về lòng nhân hậu mà em ấn tượng
- Bài văn biểu cảm về một tấm gương anh hùng mà em biết
- Bài văn biểu cảm về khoảnh khắc sum vầy ngày Tết
- Bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới
- Bài văn biểu cảm về khoảnh khắc ngày khai trường đầu tiên
- Bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất
Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:
- Giải bài tập Lớp 7 Kết nối tri thức
- Giải bài tập Lớp 7 Chân trời sáng tạo
- Giải bài tập Lớp 7 Cánh diều
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7 và Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 7 Global Success
- Giải Tiếng Anh 7 Friends plus
- Giải sgk Tiếng Anh 7 Smart World
- Giải Tiếng Anh 7 Explore English
- Lớp 7 - Kết nối tri thức
- Soạn văn 7 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 7 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 7 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 7 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - KNTT
- Giải sgk Tin học 7 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 7 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 7 - KNTT
- Lớp 7 - Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 7 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 7 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 7 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 7 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 7 - CTST
- Giải sgk Tin học 7 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 7 - CTST
- Lớp 7 - Cánh diều
- Soạn văn 7 (hay nhất) - Cánh diều
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - Cánh diều
- Giải sgk Toán 7 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 7 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 7 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 7 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 7 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 7 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

