10+ Bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới (điểm cao)

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới

a, Mở bài:

- Giới thiệu khái quát về người bạn.

- Cảm nhận về người bạn đó.

b,Thân bài:

- Ấn tượng ban đầu về người bạn mới.

- Miêu tả đôi nét về ngoại hình, tính cách của người bạn đó.

- Điều gì khiến người viết yêu mến, ngưỡng mộ nhất ở người bạn đó.

- Kể một vài kỉ niệm đẹp về người bạn đó.

- Tình cảm, thái độ với người bạn mới quen.

Quảng cáo

c, Kết bài:

- Suy nghĩ về người bạn mới quen của mình.

- Cảm nhận về vai trò của tình bạn trong cuộc sống.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới - Mẫu 1

Trong cuộc đời mỗi người, có những cuộc gặp gỡ như một phép màu, đến bất ngờ và thay đổi mọi thứ. Với em, khoảnh khắc quen biết với Lan - người bạn thân thiết nhất của em bây giờ - không phải ở một nơi ồn ào, mà lại bắt đầu từ sự tĩnh lặng của thư viện trường, nơi mà tình bạn của chúng em được kết nối bởi tình yêu chung dành cho những trang sách.

Đó là một chiều thứ Sáu nắng vàng nhạt chiếu qua khung cửa sổ thư viện. Em đang mải mê tìm cuốn "Dế Mèn phiêu lưu ký" ở kệ sách thiếu nhi thì bỗng nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng phía sau: "Bạn cũng thích truyện của Tô Hoài à?". Quay lại, em thấy một bạn gái nhỏ nhắn, tóc cắt ngắn, đeo kính cận, tay cầm chính cuốn sách em đang tìm. Ánh mắt bạn ấy sáng lên một cách thân thiện và tò mò.

Em gật đầu, hơi bẽn lẽn: "Ừ, mình đang định mượn cuốn đó." Rồi chúng em bắt đầu trò chuyện. Bạn ấy tên là Lan, học lớp 7B, còn em học 7A. Chúng em nhanh chóng phát hiện ra cả hai đều mê đọc sách, từ truyện cổ tích đến tiểu thuyết, từ khoa học đến lịch sử. Chúng em trao đổi về những nhân vật yêu thích, những tác giả ấn tượng. Lần đầu tiên, em cảm thấy có một người hiểu được niềm vui của mình khi chìm đắm trong thế giới chữ nghĩa. Tiếng cười khẽ và những câu chuyện cứ thế tuôn ra, xóa tan mọi khoảng cách giữa hai đứa.

Khi tiếng chuông tan trường vang lên, chúng em vẫn còn luyến tiếc. Chúng em hẹn nhau sẽ cùng đến thư viện vào giờ ra chơi. Bước ra khỏi thư viện, lòng em nhẹ tênh một cảm giác lạ. Em vừa có một người bạn mới! Khoảnh khắc ấy thật giản dị nhưng với em, nó như một bông hoa nhỏ nở ra trong khu vườn tâm hồn. Nó cho em thấy, tình bạn đẹp có thể bắt nguồn từ những sở thích chung, từ sự đồng điệu trong suy nghĩ. Em cảm thấy mình không còn cô đơn trên hành trình khám phá tri thức nữa. Có một người bạn để chia sẻ niềm đam mê, thật tuyệt biết bao!

Khoảnh khắc gặp gỡ Lan ở thư viện ngày hôm ấy đã mở ra một chương mới tươi sáng trong cuộc sống học đường của em. Nó dạy em rằng, đôi khi, những người bạn tri kỷ nhất lại đến với ta từ những điều bình dị và chân thành nhất. Và tình bạn ấy, được ươm mầm từ tình yêu sách, đã trở thành một phần quý giá không thể thiếu của tuổi học trò.

Quảng cáo

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới - Mẫu 2

Bước vào năm học mới, lớp học mới, ai cũng mang trong lòng một chút bỡ ngỡ, lo lắng. Em cũng vậy. Nhưng tất cả đã tan biến vào cái ngày khai giảng ấy, khi em được xếp ngồi cạnh Minh - cậu bạn mà sau này trở thành người bạn thân thiết, cùng em chia sẻ mọi buồn vui của tuổi mới lớn.

Buổi học đầu tiên, thầy giáo chủ nhiệm xếp chỗ ngồi. Em được gọi tên và chỉ vào dãy bàn thứ hai, cạnh một cậu bạn có mái tóc xoăn tự nhiên, gương mặt sáng sủa và đôi mắt biết cười. Cậu ấy nhìn em, mỉm cười gật đầu chào. Cái gật đầu thân thiện ấy đã xua đi phần nào sự ngại ngùng trong em. Chúng em tự giới thiệu tên với nhau bằng những giọng nói nhỏ nhẹ, e dè.

Giờ ra chơi đầu tiên, khi em đang lúng túng không biết nên làm gì thì Minh quay sang, đưa ra một gói kẹo mút và nói: "Nè, ăn kẹo không? Mình mua hôm qua." Hành động đơn giản, chân thành ấy như một cánh cửa mở ra. Chúng em bắt đầu trò chuyện về trường cũ, về sở thích. Thì ra, Minh cũng thích bóng đá và chơi game giống em. Chúng em cười rúc rích khi phát hiện cả hai đều "sợ" nhất môn Văn nhưng lại thích môn Toán. Sự đồng điệu ấy khiến em cảm thấy thật gần gũi. Khoảnh khắc ấy, em nhận ra mình đã có một người bạn mới thật sự. Cảm giác bỡ ngỡ, cô đơn ban đầu bỗng chốc biến mất, thay vào đó là sự háo hức, vui vẻ.

Buổi học hôm đó trôi qua thật nhanh. Em cảm thấy lớp học không còn xa lạ nữa vì đã có một người bạn ngồi bên cạnh. Cái cách Minh sẵn sàng cho em mượn bút khi em quên, cách chúng em cùng nhau giải một bài toán khó... tất cả đều mới mẻ và ấm áp. Khoảnh khắc quen biết ấy không ồn ào, không kịch tính, nhưng nó lại là khởi nguồn cho một tình bạn đẹp. Nó cho em bài học: đôi khi, chỉ cần một lời chào, một cử chỉ nhỏ cũng đủ để kết nối những trái tim.

Giờ đây, khi đã thân thiết với Minh, em vẫn luôn nhớ về khoảnh khắc gặp gỡ đầu tiên ấy. Nó như một kỷ niệm ngọt ngào, đánh dấu sự khởi đầu của một năm học đầy ý nghĩa và một tình bạn đáng trân trọng. Em tin rằng, những người bạn tốt sẽ luôn xuất hiện đúng lúc để làm cuộc sống của ta thêm phần tươi sáng.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới - Mẫu 3

Có những người bạn bước vào cuộc đời ta một cách bất ngờ nhất, từ một tình huống tưởng chừng như rất nhỏ. Với em, khoảnh khắc quen biết với Hà - cô bạn hàng xóm mới - lại bắt đầu từ một lần em... ngã xe đạp trước cổng nhà cậu ấy.

Quảng cáo

Hôm ấy, trên đường đạp xe đi học về, do mải nghĩ về bài kiểm tra sắp tới, em đâm thẳng vào một hòn đá to ven đường và ngã nhào xuống đất. Xe đổ, cặp sách văng tung tóe, đầu gối em bị trầy xước rất đau. Đúng lúc em đang cố gắng ngồi dậy, vừa xấu hổ vừa đau đớn, thì một giọng nói lo lắng vang lên: "Bạn có sao không?". Một cô gái tóc dài, mặc bộ đồ thể dục của trường em chạy ra từ nhà bên cạnh.

Bạn ấy không chỉ hỏi han, mà còn nhanh nhẹn giúp em dựng xe lên, nhặt sách vở bỏ vào cặp. Bạn ấy còn chạy vào nhà lấy bông băng và nước rửa vết thương sát trùng cho em. Trong lúc băng bó vụng về nhưng rất cẩn thận, chúng em bắt đầu trò chuyện. Thì ra, bạn ấy tên là Hà, nhà mới chuyển đến được một tuần, và cũng học cùng trường với em, nhưng khác lớp. Hà nói: "Nhà mình ở cạnh nhau, từ nay coi như là hàng xóm nhé!". Câu nói ấy, cùng với sự giúp đỡ chân thành, khiến cơn đau nơi đầu gối như dịu đi hẳn. Em cảm động vô cùng.

Sau lần đó, chúng em thường xuyên đi học cùng nhau. Em nhận ra Hà là một người vui vẻ, tốt bụng và rất thích chơi cầu lông. Khoảnh khắc quen biết tuy bắt đầu từ một tai nạn nhỏ, nhưng nó lại để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về lòng tốt và sự sẵn lòng giúp đỡ người khác. Em cảm thấy mình thật may mắn khi có một người hàng xóm, một người bạn như thế. Nó dạy em rằng, tình bạn đôi khi được xây dựng từ chính sự chân thành và những nghĩa cử cao đẹp. Một lần giúp đỡ tưởng chừng nhỏ nhoi, lại có thể mở ra một mối quan hệ gắn bó lâu dài.

Giờ đây, mỗi lần đi ngang qua hòn đá ven đường ấy, em không khỏi bật cười nhớ về "tai nạn" ngày nào. Cái ngày em ngã xe, cũng là cái ngày em "gặp được" một người bạn quý. Khoảnh khắc ấy mãi là một kỷ niệm đẹp, nhắc nhở em về giá trị của lòng tốt và sự kỳ diệu của những cuộc gặp gỡ trong đời.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới - Mẫu 4

Đôi khi, những người bạn thân nhất lại xuất hiện từ những cuộc "chạm trán" đầy thách thức. Khoảnh khắc em quen biết với Tuấn - "đối thủ" trên sân cỏ và cũng là người bạn thân nhất bây giờ - chính là từ một trận đấu bóng đá căng thẳng giữa hai lớp.

Đó là trận bán kết giải bóng đá của khối 7. Lớp em (7A) đấu với lớp 7C. Tuấn là tiền đạo xuất sắc nhất của đội bạn, còn em là hậu vệ chủ chốt của đội mình. Suốt trận đấu, chúng em như hình với bóng, em cố gắng cản phá mọi đường chuyền, mọi pha dẫn bóng của cậu ấy. Có một pha tranh chấp rất quyết liệt, cả hai cùng ngã dúi dụi xuống sân. Chúng em đứng dậy, nhìn nhau đầy thách thức, đầy quyết tâm. Trong ánh mắt ấy, không chỉ có sự cạnh tranh, mà em còn thấy một sự tôn trọng dành cho đối thủ.

Trận đấu kết thúc với chiến thắng thuộc về lớp em. Dù thua, Tuấn vẫn là người đầu tiên bước tới, đưa tay ra và nói: "Mày đá hay lắm! Hẹn gặp lại!". Cái bắt tay chặt, đầy thể thao ấy khiến em rất ấn tượng. Thay vì sự hằn học của kẻ thua, em thấy ở cậu ấy sự cao thượng và tinh thần fair-play. Ngay lập tức, em đáp lại: "Mày cũng thế! Pha sút phạt của mày suýt nữa thủng lưới bọn tao!". Và thế là, chúng em bắt đầu trò chuyện ngay trên sân cỏ về chiến thuật, về những pha bóng hay.

Sau hôm đó, chúng em thường xuyên gặp nhau ở sân bóng để cùng tập luyện và đá giao hữu. Em nhận ra Tuấn không chỉ là một cầu thủ giỏi, mà còn là một người vui tính, thẳng thắn và đáng tin cậy. Khoảnh khắc bắt tay sau trận đấu ấy đã trở thành cột mốc quan trọng. Nó dạy em rằng, tình bạn có thể nảy sinh từ chính sự cạnh tranh lành mạnh, từ sự công nhận và tôn trọng tài năng của nhau. Đôi khi, một đối thủ đáng gờm lại có thể trở thành một người bạn tuyệt vời để cùng ta tiến bộ.

Giờ đây, em và Tuấn là đôi bạn thân thiết, không chỉ trên sân cỏ mà còn trong học tập và cuộc sống. Em luôn biết ơn trận đấu bóng ngày hôm ấy, không chỉ vì chiến thắng, mà còn vì nó đã mang đến cho em một người bạn quý giá. Khoảnh khắc ấy thật đặc biệt: từ đối thủ thành bạn bè - đó hẳn là một điều kỳ diệu mà thể thao và cuộc sống mang lại.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới - Mẫu 5

Có những người bạn bước vào cuộc sống của ta không phải từ sở thích hay tình cờ, mà từ chính nhiệm vụ, từ công việc chung. Khoảnh khắc em quen biết với Mai - người bạn đã cùng em "vật lộn" với dự án môn Khoa học - đã để lại trong em nhiều bài học và cảm xúc sâu sắc.

Thầy giáo dạy Khoa học giao cho cả lớp một dự án nhóm về "Bảo vệ môi trường". Và em được phân công làm chung với Mai - một cô bạn học giỏi nhất lớp nhưng ít nổi bật vì tính cách trầm lặng. Lúc đầu, em hơi lo lắng. Em là người nhanh nhảu, đôi khi hơi hấp tấp, còn Mai thì có vẻ rất cẩn thận và chậm rãi. Liệu chúng em có hợp tác được không?

Buổi họp nhóm đầu tiên ở thư viện diễn ra trong sự im lặng đầy ngượng ngùng. Em đề xuất ý tưởng, Mai ghi chép cẩn thận. Rồi bất ngờ, Mai lên tiếng: "Ý tưởng của bạn hay, nhưng mình nghĩ chúng ta nên thu thập số liệu cụ thể hơn để thuyết phục." Cậu ấy đưa ra một kế hoạch chi tiết, phân công công việc rõ ràng. Em ngạc nhiên và thán phục trước sự tỉ mỉ và tư duy logic của Mai. Chúng em bắt đầu thảo luận sôi nổi. Em học được từ Mai sự kiên nhẫn, Mai cũng nói em giúp cậu ấy mạnh dạn trình bày ý kiến hơn. Khoảnh khắc ấy, rào cản giữa hai đứa như tan biến. Chúng em không còn là hai cá thể riêng biệt nữa, mà là một đội.

Những ngày làm dự án sau đó thật vất vả nhưng vui vẻ. Chúng em cùng nhau lên mạng tìm tài liệu, cùng đi phỏng vấn, cùng thức khuya làm poster. Em phát hiện ra Mai rất hài hước khi thân quen, còn Mai thì bảo em có năng lượng tích cực. Khoảnh khắc quen biết thực sự có lẽ không phải lúc thầy giáo xếp nhóm, mà là lúc chúng em nhận ra điểm mạnh của nhau và cùng bù đắp cho điểm yếu. Nó cho em thấy, tình bạn có thể được xây dựng từ sự tôn trọng, hợp tác và cùng hướng đến một mục tiêu chung. Em cảm thấy mình trưởng thành hơn, biết lắng nghe và làm việc nhóm hiệu quả hơn.

Dự án kết thúc với điểm số xuất sắc, nhưng điều quý giá hơn là em đã có thêm một người bạn tuyệt vời. Khoảnh khắc quen biết với Mai từ một nhiệm vụ học tập đã dạy em rằng, đôi khi, những người bạn phù hợp nhất lại đến từ những thử thách, và sự khác biệt không phải là rào cản, mà là cơ hội để ta học hỏi và bổ sung cho nhau.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới - Mẫu 6

Trường học không chỉ có những giờ học trên lớp, mà còn có những sân chơi bổ ích để chúng ta gặp gỡ, kết nối. Với em, khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi em quyết định tham gia Câu lạc bộ Mỹ thuật và gặp được Nhím - người bạn cùng đam mê vẽ tranh, người đã thổi vào tuổi học trò của em những sắc màu tươi sáng hơn.

Buổi sinh hoạt đầu tiên, em bước vào phòng Mỹ thuật với đầy bỡ ngỡ. Các thành viên đang say sưa với những bức vẽ của mình. Em ngồi vào một góc trống, lấy giấy bút ra nhưng không biết nên vẽ gì. Đúng lúc ấy, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Bạn mới à? Mình có thể ngồi cạnh không?". Một cô bạn có mái tóc ngắn cắt ngang vai, tay cầm một hộp màu nước đầy ắp, đang tươi cười nhìn em.

Bạn ấy là Nhím, một thành viên lâu năm của CLB. Thay vì để em lúng túng, Nhím chủ động hỏi han, rồi bắt đầu chia sẻ về các kỹ thuật pha màu, cách phác thảo. Cậu ấy còn khoe với em những bức tranh phong cảnh rất đẹp do chính tay mình vẽ. Ánh mắt Nhím sáng lên khi nói về hội họa, và điều ấy đã truyền cảm hứng cho em. Chúng em cùng nhau vẽ một bức tranh đơn giản về bình hoa trên bàn. Nhím hướng dẫn em từng nét, và em thấy thật thú vị. Khoảnh khắc ấy, em không chỉ học được về màu sắc, mà còn cảm nhận được sự ấm áp của tình bạn mới. Em nhận ra mình đã tìm được một người đồng hành trong thế giới sáng tạo mà em yêu thích.

Từ hôm đó, mỗi buổi sinh hoạt CLB trở thành một ngày đáng mong đợi. Em và Nhím thường ngồi cạnh nhau, cùng vẽ, cùng trao đổi ý tưởng, cùng cười vỡ bụng vì những "tác phẩm" kỳ quặc. Khoảnh khắc quen biết ấy cho em thấy, khi ta dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám theo đuổi đam mê, ta sẽ có cơ hội gặp được những người bạn cùng chí hướng. Tình bạn ấy được xây dựng trên nền tảng của sự sẻ chia, truyền cảm hứng và cùng nhau trưởng thành trong sở thích chung. Nó khiến cho đam mê của em càng thêm mãnh liệt.

Giờ đây, Nhím và em đã là đôi bạn thân. Chúng em không chỉ gặp nhau ở CLB, mà còn chia sẻ nhiều điều trong cuộc sống. Khoảnh khắc gặp gỡ ở Câu lạc bộ Mỹ thuật ngày hôm ấy thật sự là một món quà. Nó nhắc nhở em rằng, hãy luôn mở rộng trái tim và dám thử sức với những điều mới, bởi biết đâu, người bạn tri kỷ của đời mình đang chờ đợi ở đó.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới - Mẫu 7

Thời gian trôi đi nhanh như một cái chớp mắt, mới hôm nào tôi còn rụt rè nấp sau lưng mẹ ngày đầu vào lớp 1, vậy mà giờ đây tôi đã là một học sinh lớp 7. Lên lớp mới, trường lớp quen thuộc nhưng bạn bè lại có nhiều thay đổi. Giữa những gương mặt vừa lạ vừa quen ấy, tôi cứ ngỡ mình sẽ lạc lõng biết bao. Nhưng rồi, chính trong khoảnh khắc bỡ ngỡ nhất, tôi đã gặp được An - người bạn đã mang đến cho tôi những cảm xúc ấm áp diệu kỳ, đánh dấu sự khởi đầu của một tình bạn đẹp đẽ.

Tôi vẫn nhớ như in, đó là một buổi sáng mùa thu trời trong vắt, nhưng lòng tôi thì lại đầy mây mù lo lắng. Hôm ấy là ngày đầu tiên nhận lớp, tôi đến muộn vì chiếc xe đạp dở chứng bị tuột xích giữa đường. Khi tôi hớt hải chạy đến cửa lớp 7A, tiếng trống trường đã điểm, và cả lớp đã ngồi ngay ngắn đâu vào đấy. Cảm giác hàng chục cặp mắt đổ dồn về phía mình khiến mặt tôi nóng bừng, chân tay lóng ngóng không biết giấu vào đâu. Tôi lí nhí xin phép cô giáo rồi vội vàng len vào chỗ trống duy nhất ở bàn thứ ba. Trong lúc luống cuống hạ chiếc cặp sách nặng trịch xuống, tôi lỡ tay làm rơi hộp bút. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa không gian im ắng khiến tôi chỉ muốn có một cái hố để chui xuống.

Chính trong khoảnh khắc xấu hổ tột cùng ấy, một bàn tay thon dài nhẹ nhàng nhặt chiếc hộp bút lên và đặt ngay ngắn trước mặt tôi. Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp một nụ cười tỏa nắng. Đó là An. - "Của cậu này, đừng lo, cô giáo hiền lắm, không mắng đâu!" - An thì thầm, giọng nói trong trẻo và ấm áp lạ lùng.

Chỉ một câu nói giản đơn và cử chỉ ân cần ấy thôi, nhưng sao tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng. Lúc ấy, tôi mới kịp quan sát kỹ người bạn cùng bàn mới. An có đôi mắt to tròn, đen láy ẩn sau cặp kính cận tri thức, toát lên vẻ thông minh và lanh lợi. Mái tóc ngắn ngang vai ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh, dễ mến. Nhưng ấn tượng nhất với tôi vẫn là nụ cười ấy - một nụ cười hiền hậu, chân thành, xua tan đi mọi khoảng cách xa lạ giữa hai người chưa từng quen biết. Cảm giác lạc lõng, sợ hãi trong tôi bỗng chốc tan biến như sương sớm gặp nắng mai. Tôi lí nhí nói lời cảm ơn, và An đáp lại bằng một cái nháy mắt tinh nghịch.

Giờ ra chơi hôm đó, An chủ động bắt chuyện với tôi. Chúng tôi nói về đủ thứ chuyện trên đời, từ những bộ truyện tranh đang hot, những bài toán khó nhằn cho đến sở thích nghe nhạc. Tôi ngạc nhiên nhận ra hai đứa có quá nhiều điểm chung. Khoảnh khắc ngồi bên hành lang lộng gió, cùng chia nhau gói ô mai chua ngọt và cười khúc khích, tôi chợt nhận ra mình đã tìm thấy một "cạ cứng" thực sự. Tôi cảm nhận được sự chân thành trong từng ánh mắt, cử chỉ của An. Bạn ấy không chỉ giúp tôi bình tĩnh lại trong giờ học, mà còn mở lòng đón nhận một người bạn mới đến muộn màng và hậu đậu như tôi.

Cuộc gặp gỡ với An tuy tình cờ nhưng lại để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc không thể phai mờ. Đó không chỉ là khoảnh khắc tôi quen thêm một người bạn, mà là khoảnh khắc tôi học được bài học về sự sẻ chia và lòng tốt bụng. Giữa một tập thể mới lạ lẫm, sự xuất hiện của An giống như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim tôi, giúp tôi tự tin hòa nhập và yêu mến lớp học này hơn.

Giờ đây, khi đã trở thành đôi bạn thân thiết, mỗi lần nhớ lại khoảnh khắc ấy, tôi vẫn thấy lòng mình rung động những cảm xúc ngọt ngào. Tôi thầm cảm ơn sự cố gắng chiếc xe đạp hỏng ngày hôm đó, cảm ơn sự vụng về của chính mình đã tạo cơ hội cho tôi được đón nhận sự quan tâm từ An. Tình bạn của chúng tôi bắt đầu nhẹ nhàng như thế, không ồn ào, phô trương nhưng lại bền chặt và ấm áp vô cùng. Tôi tự hứa sẽ luôn trân trọng người bạn này, trân trọng cái duyên gặp gỡ đáng yêu ấy, để cùng An viết tiếp những trang kỷ niệm rực rỡ nhất của tuổi học trò dưới mái trường thân yêu.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới - Mẫu 8

Người ta thường nói: "Sách là người bạn tốt nhất", nhưng với tôi, sách còn là cầu nối đưa tôi đến với một người bạn bằng xương bằng thịt tuyệt vời - Minh. Năm lớp 7 bắt đầu với tôi bằng sự rụt rè cố hữu. Trong khi các bạn khác tụ tập cười đùa ngoài sân trường, tôi thường chọn cách trốn vào thư viện, nơi chỉ có mùi giấy cũ và sự yên tĩnh bao trùm. Tôi cứ ngỡ mình sẽ mãi là "kẻ vô hình" nơi góc phòng ấy, cho đến buổi chiều định mệnh đó.

Hôm ấy, tôi lang thang giữa các giá sách cao ngất để tìm cuốn "Tuổi thơ dữ dội". Ánh mắt tôi dừng lại ở gáy sách màu nâu quen thuộc nằm trên ngăn cao nhất. Tôi kiễng chân, cố vươn tay ra lấy nhưng ngón tay chỉ vừa chạm hờ vào bìa sách. Bất ngờ, một cánh tay khác dài hơn vươn tới, nhẹ nhàng lấy cuốn sách xuống. Tôi giật mình quay lại, chuẩn bị sẵn tâm lý thất vọng vì bị "hớt tay trên". Nhưng không, trước mặt tôi là một cậu bạn cao ráo với nụ cười hiền khô. - "Cậu cũng tìm cuốn này hả? Cậu đọc trước đi, tớ đọc lần 2 rồi nên nhường cậu đấy!" - Cậu ấy chìa cuốn sách về phía tôi, ánh mắt lấp lánh sự thân thiện.

Khoảnh khắc ấy, tôi sững sờ. Không chỉ vì hành động galăng ấy, mà còn vì giọng nói ấm áp đến lạ. Tôi lí nhí cảm ơn, hai má nóng bừng. Đó là lần đầu tiên ở ngôi trường mới này, có một người lạ đối xử dịu dàng với tôi như vậy. Chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn gỗ dài, và câu chuyện bắt đầu từ những trang sách. Minh - tên cậu bạn ấy - nói say sưa về những nhân vật, những tình tiết hào hùng trong truyện. Tôi, từ một đứa ít nói, bỗng chốc bị cuốn theo, hào hứng chia sẻ những suy nghĩ mà bấy lâu nay tôi giấu kín.

Tôi nhìn Minh, thấy sự say mê trong đáy mắt bạn, bỗng cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ. Giữa không gian tĩnh lặng của thư viện, tiếng thì thầm của hai đứa như một bản nhạc vui tươi. Tôi nhận ra, đằng sau vẻ ngoài sôi nổi kia là một tâm hồn sâu sắc và biết lắng nghe. Cảm giác cô đơn, lạc lõng những ngày đầu năm học bỗng chốc tan biến. Tôi không còn sợ những giờ ra chơi lẻ loi nữa, vì tôi biết ở góc thư viện này, có một người bạn tri kỷ đang đợi mình.

Gấp trang sách lại, lòng tôi mở ra một chương mới rực rỡ hơn. Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy đã dạy cho tôi biết rằng, tình bạn có thể nảy mầm ở bất cứ đâu, miễn là ta chịu mở lòng. Hình ảnh Minh với cuốn sách trên tay và nụ cười rạng rỡ chiều hôm ấy sẽ mãi là thước phim đẹp nhất trong ký ức lớp 7 của tôi. Cảm ơn những trang sách đã đưa chúng tôi lại gần nhau, để thanh xuân này tôi có một người bạn đồng hành tuyệt vời.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới - Mẫu 9

Có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh, nhưng dư âm của nó lại đọng mãi trong tâm hồn ta như những giọt sương mai đọng trên kẽ lá. Với tôi, khoảnh khắc gặp được Lan Anh dưới cơn mưa rào bất chợt đầu năm lớp 7 chính là một kỷ niệm êm đềm và đáng nhớ như thế. Đó là ngày tôi nhận ra, tình bạn ấm áp biết bao giữa những lạnh giá của đất trời.

Chiều hôm ấy, trời đang nắng chang chang bỗng tối sầm lại. Mây đen ùn ùn kéo đến và rồi mưa xối xả trút xuống như trút nước. Tiếng trống tan trường vang lên, học sinh ùa ra như đàn chim vỡ tổ. Ai cũng có áo mưa hoặc có bố mẹ đón, chỉ mình tôi trơ trọi đứng nép vào mái hiên bé xíu, lòng đầy lo âu vì quên mang dù. Nhìn dòng người thưa dần, cảm giác tủi thân và cô độc len lỏi vào tim tôi lạnh buốt hơn cả nước mưa. Tôi suýt bật khóc vì nghĩ mình sẽ phải đội mưa về nhà.

- "Bạn ơi, bạn chưa về à? Có muốn đi chung ô với mình ra bến xe buýt không?" Một giọng nói trong trẻo vang lên bên cạnh. Tôi quay sang, thấy một cô bạn có mái tóc buộc đuôi gà cao, gương mặt lấm tấm tàn nhang nhưng đôi mắt thì sáng long lanh. Bạn ấy đang cầm một chiếc ô màu xanh dương rất lớn. Trước sự ngỡ ngàng của tôi, bạn ấy đã xích lại gần, nghiêng hẳn cây dù che cho tôi.

Khoảnh khắc bước đi dưới tán ô màu xanh ấy, tôi thấy lòng mình ấm lại lạ thường. Mưa vẫn rơi xối xả bên ngoài, nhưng trong khoảng không gian nhỏ bé này lại vô cùng an toàn và ấm áp. Tôi để ý thấy một bên vai áo của Lan Anh bị ướt sũng vì bạn ấy cố tình nghiêng ô về phía tôi nhiều hơn. Chi tiết nhỏ nhặt ấy làm sống mũi tôi cay cay. Một người bạn mới quen, chưa biết tên, chưa biết lớp, lại sẵn sàng chịu ướt để che chở cho người khác. Sự tử tế ấy giống như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim đang run rẩy của tôi.

Chúng tôi vừa đi vừa hỏi chuyện. Hóa ra Lan Anh học lớp bên cạnh, cũng là học sinh mới chuyển trường về. Sự cởi mở, chân thành của bạn làm tôi quên mất cả sự ngại ngùng. Con đường ra bến xe buýt hôm ấy dường như ngắn lại. Khi chia tay, Lan Anh vẫy tay chào và nở nụ cười tươi rói: "Mai gặp lại nhé!". Nụ cười ấy rực rỡ hơn cả ánh mặt trời sau mưa.

Về đến nhà, dù quần áo có chút ẩm ướt nhưng lòng tôi lại phơi phới niềm vui. Cơn mưa chiều nay không còn đáng ghét nữa, vì nó đã mang đến cho tôi một người bạn tuyệt vời. Tôi thầm cảm ơn cơn mưa rào bất chợt ấy, cảm ơn chiếc ô màu xanh và tấm lòng nhân hậu của Lan Anh. Tình bạn của chúng tôi đã bắt đầu từ những hạt mưa như thế, trong trẻo và mát lành, tưới mát tâm hồn tôi trong những ngày tháng học trò ngây ngô.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc quen biết được người bạn mới - Mẫu 10

Lên lớp 7, áp lực học tập lớn hơn, và cả những tiết Thể dục cũng trở thành nỗi ám ảnh đối với một đứa có thể lực yếu như tôi. Tôi luôn tự ti về bản thân, sợ hãi ánh mắt chê cười của bạn bè mỗi khi chạy chậm hay nhảy không qua xà. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh "mất mặt" nhất trên sân tập, tôi đã tìm thấy Hùng - người bạn đã dạy tôi về sự dũng cảm và tinh thần đồng đội.

Hôm đó là bài kiểm tra chạy bền. Cái nắng gay gắt của buổi trưa khiến sân trường bốc hơi hầm hập. Tôi cố sức lê những bước chân nặng trịch, phổi như muốn nổ tung, còn các bạn khác đã vượt lên rất xa. Đến vòng cuối cùng, vì quá mệt và hoa mắt, tôi vấp phải hòn đá và ngã sóng soài xuống đường chạy. Đầu gối trầy xước rớm máu, đau điếng. Nước mắt tôi trào ra vì đau đớn và cả vì xấu hổ. Tôi nghe thấy vài tiếng cười khúc khích phía xa. Lúc đó, tôi chỉ muốn nằm mãi ở đó, không bao giờ đứng dậy nữa.

Bỗng nhiên, một bàn tay rắn rỏi chìa ra trước mặt tôi, che đi cái nắng chói chang. - "Đứng dậy nào! Đàn ông con trai ai lại khóc nhè thế. Bám vào tay tớ này!" Tôi ngước lên, Hùng - lớp phó thể văn thể mỹ, người chạy nhanh nhất lớp - đang đứng đó. Cậu ấy đã về đích từ lâu, nhưng lại quay lại chỗ tôi. Không chút ngần ngại, Hùng kéo mạnh tôi đứng dậy, rồi cúi xuống phủi bụi trên quần áo tôi. - "Cố lên, còn một đoạn nữa thôi. Tớ chạy cùng cậu về đích!" - Hùng vỗ mạnh vào vai tôi, ánh mắt kiên định truyền cho tôi một luồng sức mạnh vô hình.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy sự đau đớn ở đầu gối dường như tan biến. Sự quan tâm và khích lệ của Hùng giống như một liều thuốc tinh thần cực mạnh. Tôi không còn thấy mình cô độc trên đường chạy nữa. Hùng chạy chậm lại, giữ nhịp cùng tôi, miệng liên tục hô "Hít vào... thở ra...". Khi cả hai cùng cán đích, dù là người về cuối cùng, nhưng tôi lại cảm thấy mình chiến thắng. Chiến thắng nỗi sợ hãi của bản thân nhờ có sự đồng hành của người bạn mới.

Sau buổi học, Hùng còn dìu tôi xuống phòng y tế băng bó vết thương. Sự ân cần, chu đáo ẩn sau vẻ ngoài mạnh mẽ, có phần thô ráp của cậu ấy khiến tôi vô cùng cảm kích. Tôi nhận ra, Hùng không chỉ là một người giỏi thể thao, mà còn là một người có trái tim nhân hậu, biết quan tâm đến người yếu thế hơn mình.

Vết sẹo ở đầu gối giờ đã mờ dần, nhưng ký ức về bàn tay tin cậy của Hùng ngày hôm ấy vẫn luôn rõ nét trong tâm trí tôi. Khoảnh khắc ấy là khởi đầu cho một tình bạn gắn bó keo sơn giữa hai thằng con trai có tính cách trái ngược nhau. Hùng đã cho tôi hiểu rằng, tình bạn chân chính không phải là khi ta đứng trên đỉnh vinh quang cùng nhau, mà là khi có một người sẵn sàng quay lại, đưa tay kéo ta đứng dậy khi ta vấp ngã.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 7 sách mới các môn học