10+ Bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất (điểm cao)

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất

a, Mở bài:

- Dẫn dắt, giới thiệu về chuyến đi đáng nhớ.

Ví dụ: Mỗi chuyến đi đều đem đến nhiều kỉ niệm đẹp đẽ. Với tôi, chuyến đi đáng nhớ nhất và nghỉ hè năm ngoái. Tôi đã có dịp đến thăm thành phố Đà Lạt cùng với bố mẹ.

b, Thân bài:

- Trước chuyến đi

+ Chuẩn bị: quần áo, đồ dùng cá nhân, thực phẩm,...

+ Tâm trạng: háo hức, hồi hộp

- Trong chuyến đi

Quảng cáo

+ Phương tiện di chuyển: xe máy, ô tô, tàu hỏa, máy bay

+ Thời gian: Khởi hành từ lúc mấy giờ? Di chuyển bao lâu?

+ Những việc đã làm: ngủ, ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, trò chuyện cùng người thân, bạn bè.

- Khi đến nơi

+ Miêu tả đôi chút về khung cảnh thiên nhiên.

+ Những hoạt động đã làm: tắm biển, leo núi, thăm các di tích, chụp ảnh lưu niệm,...

+ Kể lại trải nghiệm, kỉ niệm đáng nhớ nhất.

+ Cảm xúc của bản thân: vui vẻ, thích thú

Quảng cáo

- Khi ra về

+ Cảm thấy tiếc nuối.

+ Mấy giờ về đến nhà.

+ Hứa hẹn về chuyến đi tiếp theo.

c, Kết bài:

- Suy nghĩ, cảm nhận về chuyến đi.

Quảng cáo

Ví dụ: Gia đình em có thêm kỉ niệm đẹp đẽ bên nhau. Quả là một chuyến tham quan tuyệt vời. Không chỉ vậy, em còn cảm thấy yêu thêm đất nước yêu dấu, tươi đẹp của mình.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất - Mẫu 1

Trong ký ức tuổi thơ của em, có một chuyến đi mà mỗi khi nhớ lại, lòng em lại dâng lên một cảm xúc bồi hồi khó tả. Đó là chuyến tham quan Vịnh Hạ Long - một trong những kỳ quan thiên nhiên thế giới đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc không thể nào quên.

Từ trên bến cảng nhìn ra, Vịnh Hạ Long hiện lên như một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Hàng nghìn hòn đảo đá vôi nhấp nhô, xanh thẫm nổi bật trên nền biển xanh ngọc bích. Mỗi hòn đảo mang một hình thù kỳ lạ: hòn này như con rồng đang bay lượn, hòn kia như ông lão đang câu cá, hòn nọ lại giống như đôi gà chọi đang hướng vào nhau. Sương mờ buổi sáng bao phủ khiến cảnh vật càng thêm huyền ảo, như chốn bồng lai tiên cảnh bước ra từ trong cổ tích.

Khi con thuyền rời bến, em mới thực sự cảm nhận hết vẻ đẹp và sự hùng vĩ của Hạ Long. Thuyền len lỏi qua những hòn đảo, đưa chúng em vào thế giới của đá và nước. Nước biển trong vắt, nhìn thấy cả những đàn cá nhỏ bơi lượn dưới làn nước. Gió biển mát rượi thổi vào mặt, mang theo vị mặn mòi đặc trưng. Em đứng ở mũi thuyền, dang rộng tay như muốn ôm lấy cả không gian bao la, hùng vĩ ấy vào lòng. Cảm giác thật tự do và choáng ngợp.

Điểm nhấn đáng nhớ nhất là khi thuyền cập bến vào tham quan hang Đầu Gỗ. Bước vào trong hang, em như lạc vào một cung điện nguy nga dưới lòng đất. Những nhũ đá với đủ hình thù kỳ ảo được ánh đèn màu chiếu rọi, lung linh huyền bí. Nghe cô hướng dẫn viên kể về truyền thuyết Rồng mẹ và Rồng con, về lịch sử cha ông ta đã dùng nơi đây làm căn cứ chống giặc, lòng em trào dâng lòng tự hào dân tộc. Thiên nhiên không chỉ tạo nên cảnh đẹp, mà còn là chứng nhân lịch sử, che chở cho dân tộc Việt.

Chuyến tham quan Vịnh Hạ Long đã khép lại, nhưng vẻ đẹp hùng vĩ, thơ mộng và những cảm xúc nó mang lại vẫn còn nguyên vẹn trong em. Chuyến đi ấy không chỉ cho em thấy một kỳ quan, mà còn dạy em biết yêu hơn vẻ đẹp đất nước, thêm tự hào về lịch sử và thêm trân trọng những di sản mà thiên nhiên đã ban tặng cho dân tộc mình.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất - Mẫu 2

Có những danh lam thắng cảnh không cần phải là nơi nổi tiếng, xa xôi. Với em, khung cảnh đẹp nhất, đáng nhớ nhất lại chính là buổi chiều hoàng hôn trên cánh đồng lúa bát ngát ở quê ngoại - một bức tranh thiên nhiên bình dị mà sống động đến nao lòng.

Đó là vào một chiều hè, sau cơn mưa rào. Em theo bà ra thăm đồng. Bầu trời trong xanh trở lại, những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ. Không khí mát lành, thơm mùi lúa chín vàn và mùi đất ẩm. Tiếng chim chiền chiện hót ríu ran trên những thửa ruộng vàng óng. Cả cánh đồng như một tấm thảm khổng lồ màu vàng rực, lấp lánh dưới ánh nắng cuối ngày. Gió nhẹ thổi qua, từng đợt sóng lúa nhấp nhô, dập dìu như đang thì thầm trò chuyện.

Rồi mặt trời từ từ lặn xuống phía chân trời. Ông mặt trời khổng lồ như một hòn lửa đỏ rực, nhuộm cả bầu trời thành một bảng màu tuyệt mỹ. Những sắc cam, đỏ, tím hòa quyện vào nhau, phản chiếu xuống mặt nước trên những thửa ruộng, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Bóng những cây tre, mái nhà in dài trên mặt đất. Trên đường làng, vài bác nông dân vác cuốc trở về, tiếng cười nói râm ran. Khói bếp từ những ngôi nhà tỏa ra, quyện vào hương lúa tạo nên một mùi vị thân thuộc, ấm áp của làng quê.

Đứng giữa cánh đồng mênh mông trong khoảnh khắc giao hòa giữa ngày và đêm, lòng em trào dâng một cảm giác bình yên lạ thường. Em như được hòa mình vào thiên nhiên, quên hết những ồn ào, vội vã của thành phố. Em hiểu hơn vẻ đẹp giản dị mà sâu sắc của quê hương, nơi nuôi dưỡng bao thế hệ. Khoảnh khắc ấy dạy em biết trân trọng những điều bình dị nhất, biết yêu mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên. Nó cho em thấy, thắng cảnh đẹp nhất đôi khi không ở đâu xa, mà ở ngay chính nơi gắn bó với tuổi thơ, với những ký ức đẹp đẽ nhất.

Buổi chiều trên cánh đồng quê ngoại đã trở thành một ký ức đẹp, một "thắng cảnh" riêng trong tâm hồn em. Mỗi khi mệt mỏi, em lại nhớ về khung cảnh thanh bình ấy để tìm lại sự yên tĩnh cho tâm hồn. Chuyến đi ấy cho em bài học về lòng biết ơn với quê hương và nhận ra rằng, vẻ đẹp chân thực nhất thường đến từ những điều giản dị, gần gũi nhất.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất - Mẫu 3

Chúng em chọn đi cáp treo để lên đỉnh. Tuy không phải leo bộ, nhưng hành trình trên chiếc cabin vượt qua những thung lũng sâu, những dãy núi trùng điệp cũng đủ khiến tim em đập thình thịch. Nhìn xuống dưới, những cánh rừng nguyên sinh xanh ngút ngàn, những thửa ruộng bậc thang uốn lượn như những dải lụa, tất cả thu nhỏ lại trong tầm mắt. Càng lên cao, không khí càng loãng và lạnh hơn, mây mù bắt đầu vờn quanh, tạo cảm giác như đang lạc vào chốn bồng lai.

Khi bước chân lên bục đỉnh Fansipan ở độ cao 3.143m, một cảm giác khó tả ùa về. Em như đang đứng trên nóc nhà của Tổ quốc. Gió trên đỉnh núi thổi rất mạnh và lạnh buốt, nhưng không ngăn được niềm hân hoan trong lòng. Nhìn ra xa, biển mây trắng xóa mênh mông, những đỉnh núi khác nhấp nhô ẩn hiện như những hòn đảo giữa biển trời. Bầu trời dường như gần hơn, trong xanh vời vợi. Khoảnh khắc ấy, em cảm thấy mình thật nhỏ bé trước thiên nhiên hùng vĩ, nhưng đồng thời cũng thật tự hào vì đã chinh phục được độ cao này. Em cùng bố mẹ chụp những bức ảnh kỷ niệm, cắm lá cờ Tổ quốc nhỏ lên đỉnh núi, lòng dâng trào một tình yêu đất nước mãnh liệt.

Chuyến đi xuống, em suy ngẫm nhiều. Để lên được đỉnh cao, dù bằng phương tiện hiện đại, vẫn cần sự quyết tâm và sức khỏe. Em nghĩ về những nhà leo núi thực thụ, về hành trình gian nan của họ. Chuyến đi dạy em bài học quý giá: mọi đỉnh cao đều có thể chinh phục nếu ta có đủ ý chí và kiên trì. Cảnh đẹp thường nằm ở nơi khó đến nhất. Nó cũng cho em thấy Việt Nam mình có những danh thắng tuyệt vời, đáng để khám phá và tự hào.

Chuyến tham quan đỉnh Fansipan đã trở thành một dấu mốc đáng nhớ trong hành trình khám phá của em. Nó cho em cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp hùng vĩ, hoang sơ của thiên nhiên Tây Bắc và quan trọng hơn, nó rèn luyện cho em ý chí vượt khó. Khoảnh khắc đứng trên "nóc nhà Đông Dương" sẽ mãi là nguồn động lực để em vượt qua những "ngọn núi" khó khăn trong cuộc sống và học tập.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất - Mẫu 4

Khác với vẻ đẹp hùng vĩ của núi non hay mênh mông của biển cả, có một chuyến tham quan đưa em về với không gian trầm mặc, cổ kính và duyên dáng đến lạ kỳ. Đó là lần đầu tiên em được đặt chân đến phố cổ Hội An - một bảo tàng sống về kiến trúc và văn hóa đã để lại trong em những rung động sâu sắc.

Bước qua chiếc cầu Nhật Bản - biểu tượng của Hội An, em như bước vào một thế giới khác. Thời gian như ngưng đọng lại. Hai bên đường là những ngôi nhà gỗ cổ kính, mái ngói rêu phong, nhuốm màu thời gian. Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc, hình dáng treo khắp nơi, từ cửa sổ, mái hiên đến những góc phố nhỏ. Vào buổi tối, khi những ngọn đèn lồng được thắp sáng, cả phố cổ bừng lên một vẻ đẹp lung linh, huyền ảo, ấm áp đến lạ thường. Tiếng bước chân nhẹ nhàng trên con đường lát đá, tiếng nước chảy róc rách dưới những cây cầu, tất cả tạo nên một bản giao hưởng yên bình.

Em thích nhất là được thả bộ dọc theo bờ sông Hoài. Dòng sông lặng lờ trôi, phản chiếu ánh đèn lồng và bóng những con thuyền nhỏ. Trên sông, những chiếc thuyền thúng với những chiếc đèn hoa đăng lập lòe trôi bồng bềnh, mang theo những lời cầu nguyện an lành. Em cùng mẹ thả một chiếc đèn hoa đăng, nhìn nó từ từ trôi xa, lòng cảm thấy thanh thản. Không gian ấy không ồn ào, không vội vã, khiến tâm hồn em như được gột rửa, trở nên nhẹ nhàng và sâu lắng hơn.

Đi giữa phố cổ, em như được nghe những câu chuyện của quá khứ vọng về từ những bức tường gỗ, từ những mái ngói cũ. Em hiểu hơn về một thời kỳ giao thương sầm uất, về sự giao thoa văn hóa Việt - Hoa - Nhật. Chuyến đi dạy em biết trân trọng những giá trị di sản mà ông cha để lại. Nó không chỉ là những ngôi nhà, mà là cả một không gian văn hóa, một lối sống bình dị, thư thái đang dần mai một. Em cảm thấy mình có trách nhiệm phải gìn giữ và quảng bá vẻ đẹp này.

Buổi tham quan phố cổ Hội An đã cho em một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt. Đó là vẻ đẹp của sự bình yên, của những giá trị văn hóa lâu đời. Chuyến đi như một liều thuốc tinh thần, giúp em tìm lại sự tĩnh tại và thêm yêu mến những gì giản dị, cổ kính của dân tộc. Hội An mãi là một điểm đến trong tim, nơi em muốn trở lại để tìm sự bình yên mỗi khi xô bồ.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất - Mẫu 5

Nếu có một chuyến tham quan nào đưa em về với thiên nhiên hoang dã, cho em cảm giác như một nhà thám hiểm nhỏ, đó chính là chuyến đi đến vườn quốc gia Cúc Phương. Hành trình khám phá khu rừng nguyên sinh rộng lớn ấy đã mở ra trước mắt em một thế giới sinh động và đầy bí ẩn.

Bước vào rừng, một luồng không khí mát lạnh, trong lành ùa vào mặt. Ánh nắng mặt trời chỉ lọt qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đất phủ đầy lá khô. Tiếng chim hót véo von, tiếng ve kêu râm ran, tiếng gió xào xạc qua những tán cây cổ thụ cao vút tạo nên một bản hợp xướng của rừng xanh. Những cây chò, cây đăng nghìn năm tuổi thân to vài người ôm, rễ nổi ngoằn ngoèo như những con trăn khổng lồ khiến em choáng ngợp trước sự sống bền bỉ, lâu đời của thiên nhiên.

Đi sâu vào rừng, chúng em được tham quan Trung tâm cứu hộ động vật. Ở đây, em lần đầu tiên được nhìn thấy những loài linh trưởng quý hiếm như voọc quần đùi trắng, cu li nhỏ với đôi mắt to tròn đáng yêu. Nghe các cô chú kiểm lâm kể về công tác bảo tồn, cứu hộ những loài động vật bị săn bắt, lòng em dâng lên tình yêu thương và ý thức bảo vệ thiên nhiên. Em còn được tận mắt nhìn thấy những cây "độc" như cây chò đã hàng trăm năm tuổi, cảm giác như đang chạm vào lịch sử.

Trên đường đi, em thấy những tấm biển "Hãy giữ gìn vệ sinh chung", "Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống". Chuyến đi thực tế này đã cho em thấy rõ hơn giá trị của rừng - lá phổi xanh của Trái Đất. Em nhận ra, mỗi cây cối, mỗi loài vật đều có vai trò và vẻ đẹp riêng, tạo nên sự đa dạng sinh học quý giá. Khoảnh khắc đứng giữa rừng già, em cảm thấy mình thật nhỏ bé và càng thêm trân trọng món quà vô giá mà thiên nhiên ban tặng. Chuyến đi thôi thúc em phải có ý thức hơn trong việc bảo vệ môi trường, từ những việc nhỏ nhặt nhất.

Chuyến tham quan vườn quốc gia Cúc Phương là một trải nghiệm vô cùng quý giá. Nó không chỉ mang lại cho em những kiến thức thực tế về thiên nhiên, mà còn khơi dậy trong em tình yêu sâu sắc với môi trường và ý thức trách nhiệm của một công dân nhỏ tuổi. Khu rừng nguyên sinh ấy mãi là một bài học sống động về sự sống, về vẻ đẹp hùng vĩ cần được gìn giữ cho muôn đời sau.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất - Mẫu 6

Trong tất cả những chuyến tham quan, có một chuyến đi mang ý nghĩa đặc biệt thiêng liêng, in đậm trong tâm khảm em không chỉ bởi cảnh đẹp mà còn bởi những giá trị lịch sử, văn hóa sâu sắc. Đó là chuyến hành hương về đất Tổ - Đền Hùng, nơi thờ phụng các Vua Hùng, những người có công dựng nước.

Bước chân vào khu di tích, một cảm giác trang nghiêm, thành kính bao trùm lấy em. Con đường rộng dẫn lên đền được lát đá sạch sẽ, hai bên là những hàng cây cổ thụ xanh tốt, tỏa bóng mát rượi. Tiếng chuông đền ngân vang trong không gian tĩnh lặng càng khiến tâm hồn em trở nên tĩnh tại. Em cùng đoàn người hành hương, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, trên tay nhiều người cầm những bó hoa, mâm lễ vật dâng lên các Vua. Không khí ấy khác hẳn với những chuyến du lịch thông thường, nó mang một sắc thái tâm linh sâu lắng.

Leo lên những bậc đá dẫn đến đền Thượng - nơi thờ các Vua Hùng, lòng em bỗng dâng lên một niềm xúc động khó tả. Đứng trước hương án, nhìn lên bài vị, em thành kính cúi đầu. Em như được nghe văng vẳng đâu đây lời của Bác Hồ: "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Thăm giếng Ngọc trong vắt, tương truyền là nơi các công chúa tiên thường xuống tắm và gội đầu, em càng thấy tự hào về truyền thống "con Rồng cháu Tiên" của dân tộc. Mỗi gốc cây, mỗi viên đá ở nơi đây như đang kể lại những câu chuyện về buổi đầu dựng nước.

Chuyến đi này đã cho em một bài học lịch sử sống động nhất. Em hiểu sâu sắc hơn về cội nguồn dân tộc, về công lao to lớn của các bậc tiền nhân. Cảm giác biết ơn và tự hào dân tộc trào dâng trong lòng. Em nhận ra, mình không chỉ là một cá nhân, mà là một phần của dòng chảy lịch sử hào hùng, của một dân tộc anh hùng. Khoảnh khắc ấy thôi thúc em phải sống sao cho xứng đáng với truyền thống cha ông, phải cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần nhỏ bé của mình xây dựng đất nước.

Buổi tham quan đền Hùng là một hành trình về với cội nguồn, chạm vào lịch sử thiêng liêng của dân tộc. Nó đã khắc sâu trong em tình yêu nước, lòng biết ơn tổ tiên và ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ. Chuyến đi ấy không chỉ để lại những bức ảnh đẹp, mà còn gieo vào lòng em những hạt giống tốt đẹp về đạo lý "uống nước nhớ nguồn", để em luôn nhớ về nguồn cội, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất - Mẫu 7

Đã bao lần tôi nhìn thấy Vịnh Hạ Long qua những thước phim tư liệu hay trên những tấm bưu thiếp rực rỡ, nhưng phải đến khi tận mắt đứng trước kỳ quan này, tôi mới thực sự hiểu thế nào là "sơn thủy hữu tình". Chuyến đi thực tế cuối năm học vừa rồi đã để lại trong tôi những dư âm cảm xúc không thể nào quên về một vùng non nước biếc xanh, niềm tự hào bất tận của dân tộc Việt Nam.

Cảm giác đầu tiên xâm chiếm tâm trí tôi khi thuyền bắt đầu rời bến là sự choáng ngợp. Trước mắt tôi không còn là những toà nhà cao tầng ngột ngạt của phố thị, mà là một bức tranh thủy mặc khổng lồ được vẽ bởi bàn tay tạo hóa. Những hòn đảo đá vôi nhấp nhô trên mặt biển xanh ngọc bích tĩnh lặng như những vệ sĩ khổng lồ đang canh giữ giấc ngủ ngàn năm của mẹ thiên nhiên. Tôi đứng trên boong tàu, hít một hơi thật sâu cái vị mặn mòi của biển cả, cảm thấy lồng ngực mình căng tràn sự sảng khoái và tự do. Gió biển lồng lộng thổi tung mái tóc, thổi bay đi mọi âu lo, chỉ để lại sự thanh thản đến lạ kỳ.

Khi thuyền luồn lách qua những hòn đảo, cảm xúc của tôi chuyển từ choáng ngợp sang thích thú và tò mò. Kia là hòn Gà Chọi sừng sững, trông như hai chú gà đang chọi nhau quyết liệt nhưng lại gắn bó không rời suốt triệu năm qua. Nọ là hòn Đỉnh Hương uy nghiêm giữa trời biển bao la. Tôi ngỡ ngàng nhận ra, đá ở đây không vô tri, đá cũng có hồn, có dáng hình và có cả những câu chuyện huyền thoại riêng. Bước chân vào hang Đầu Gỗ hay động Thiên Cung, tôi lại càng thêm thán phục sự diệu kỳ của tạo hóa. Những khối thạch nhũ lung linh, huyền ảo dưới ánh đèn màu khiến tôi ngỡ như mình đang lạc vào chốn tiên cảnh bồng lai. Tôi khẽ chạm tay vào vách đá mát lạnh, cảm nhận được sự bền bỉ của thời gian, lòng trào dâng một niềm xúc động khó tả.

Hoàng hôn buông xuống trên Vịnh Hạ Long là khoảnh khắc khiến lòng người xao xuyến nhất. Mặt trời như hòn than đỏ rực từ từ chìm xuống đáy biển, nhuộm đỏ cả một vùng trời nước. Lúc này, Hạ Long không còn vẻ hùng vĩ, tráng lệ ban trưa mà trở nên trầm mặc, lãng mạn và có chút gì đó đượm buồn man mác. Nhìn những con thuyền nan nhỏ bé của ngư dân dập dềnh trên sóng nước, tôi thấy bình yên đến lạ. Tôi yêu đất nước mình biết bao, yêu cái vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa nên thơ này.

Chuyến đi đã khép lại, nhưng hình ảnh non nước Hạ Long vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Đó không chỉ là một chuyến tham quan đơn thuần, mà là hành trình để tôi thêm yêu, thêm tự hào về gấm vóc non sông. Tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt để sau này có thể đi nhiều hơn, hiểu nhiều hơn và góp phần gìn giữ những vẻ đẹp vô giá ấy.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất - Mẫu 8

Giữa lòng Hà Nội ồn ào và náo nhiệt, có một nơi mà thời gian như ngưng đọng, nơi lưu giữ hồn thiêng sông núi và truyền thống hiếu học ngàn đời của dân tộc - đó là Văn Miếu - Quốc Tử Giám. Chuyến tham quan di tích lịch sử này không chỉ mang lại cho tôi kiến thức, mà còn khơi dậy trong tôi những rung cảm sâu sắc về đạo học của cha ông.

Bước qua cổng Văn Miếu môn, một không gian cổ kính và tĩnh lặng mở ra trước mắt, tách biệt hoàn toàn với tiếng còi xe inh ỏi ngoài kia. Cảm xúc đầu tiên của tôi là sự thành kính và trang nghiêm. Những tán cây cổ thụ rợp bóng mát, những mái ngói rêu phong nhuốm màu thời gian khiến lòng tôi chùng xuống, nhẹ nhàng và thanh tịnh hơn. Đi dưới những tán cây xanh mướt, tôi tưởng tượng như mình đang đi ngược dòng lịch sử, trở về với những ngày tháng các sĩ tử xưa lều chõng đi thi, mang theo bao hoài bão giúp nước giúp đời.

Ấn tượng mạnh mẽ nhất với tôi có lẽ là Khuê Văn Các và khu vườn bia Tiến sĩ. Đứng trước Khuê Văn Các với lối kiến trúc tinh xảo, tôi cảm nhận được sự hài hòa giữa trời và đất, biểu tượng cho tinh hoa văn hóa Việt. Nhưng khi bước đến bên những hàng bia đá đặt trên lưng rùa, lòng tôi mới thực sự dâng trào niềm xúc động. Mỗi tấm bia là một cuộc đời, một tấm gương về sự học và sự cống hiến. Tôi lặng người ngắm nhìn những hàng chữ Nho đã mờ theo năm tháng, lòng thầm biết ơn và ngưỡng mộ. Hình ảnh cụ rùa đá nhẫn nại đội bia qua bao thế kỷ như nhắc nhở thế hệ sau rằng: tri thức là trường tồn, và sự học là con đường gian nan nhưng vinh quang nhất. Tôi thấy mình thật nhỏ bé trước di sản đồ sộ của cha ông, và cũng thấy thật hổ thẹn nếu bản thân chưa nỗ lực hết mình.

Vào đến khu Đại Bái, khói hương nghi ngút càng làm tăng thêm vẻ linh thiêng. Đứng trước bàn thờ thầy Chu Văn An - người thầy muôn đời của nền giáo dục Việt Nam, tôi cúi đầu kính cẩn. Đó không chỉ là sự tôn trọng đối với một danh nhân, mà là sự tôn vinh đối với đạo lý "Tôn sư trọng đạo". Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như được tiếp thêm một nguồn năng lượng vô hình, một động lực thôi thúc tôi phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với truyền thống của tiền nhân.

Rời Văn Miếu khi nắng chiều đã nhạt, tôi ngoái lại nhìn cổng Tam quan lần cuối với bao luyến tiếc. Văn Miếu - Quốc Tử Giám không chỉ là một danh lam thắng cảnh, mà là một người thầy lớn, dạy cho tôi bài học về sự trân trọng tri thức và gìn giữ cội nguồn. Chuyến đi này sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp, một dấu ấn trưởng thành trong tâm hồn tôi.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất - Mẫu 9

Có những vùng đất khi ta đến thì hân hoan, khi ta đi thì để lại trong lòng một nỗi nhớ nhung da diết. Đà Lạt đối với tôi chính là một nơi như thế. Chuyến đi Đà Lạt hè vừa rồi không đơn thuần là một kỳ nghỉ, mà là một cuộc hành trình tìm về với sự bình yên và lãng mạn trong tâm hồn, để lại trong tôi những cảm xúc ngọt ngào khó phai.

Đà Lạt đón tôi bằng một cái rùng mình nhẹ bởi cơn gió se lạnh đặc trưng. Khác hẳn với cái nóng oi ả, bụi bặm của thành phố nơi tôi sống, không khí ở đây trong lành và thanh khiết đến mức tôi chỉ muốn hít thở mãi không thôi. Cảm xúc trong tôi bỗng chốc trở nên dịu dàng, mọi gánh nặng bài vở dường như tan biến theo làn sương mờ ảo. Tôi yêu cái cảm giác được cuộn mình trong chiếc áo len mỏng, đi dạo quanh Hồ Xuân Hương vào buổi sớm mai. Mặt hồ phẳng lặng như tấm gương khổng lồ soi bóng những hàng thông xanh rì rào trong gió. Tiếng thông reo vi vu như bản nhạc du dương của đại ngàn, nghe sao mà da diết, mà tình tứ đến thế.

Đến Đà Lạt, tôi như lạc vào xứ sở của ngàn hoa. Vườn hoa thành phố, Thung lũng Tình Yêu rực rỡ sắc màu khiến tôi ngây ngất. Những đóa cẩm tú cầu tròn đầy viên mãn, những bông hồng nhung kiêu sa, hay những nhành mimosa vàng tươi e ấp ven đường... tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. Tôi say sưa ngắm nhìn, nâng niu từng cánh hoa, cảm thấy trân trọng vẻ đẹp mong manh mà rực rỡ ấy. Đứng trên đỉnh Langbiang lộng gió, phóng tầm mắt nhìn xuống toàn cảnh thành phố sương mù, lòng tôi trào dâng một cảm giác chinh phục xen lẫn sự nhỏ bé trước thiên nhiên hùng vĩ. Mây trắng bồng bềnh trôi ngay dưới chân, cảm giác như chỉ cần với tay là chạm tới bầu trời.

Nhưng có lẽ, điều khiến tôi nhớ nhất về Đà Lạt chính là cái buồn man mác của những buổi chiều mưa. Mưa Đà Lạt không xối xả, mà rả rích, kiên trì. Ngồi trong một quán cà phê nhỏ, ngắm mưa rơi ngoài cửa kính, nhâm nhi ly ca cao nóng hổi, tôi thấy lòng mình lắng lại, suy tư nhiều hơn. Cái buồn ấy không bi lụy, mà là cái buồn đẹp, cái buồn để người ta biết trân trọng những khoảnh khắc ấm áp bên người thân, bạn bè.

Đà Lạt đã gieo vào lòng tôi một nỗi nhớ không tên. Ngày trở về, chiếc xe lăn bánh rời xa thành phố ngàn thông, tôi thấy lòng mình hụt hẫng như vừa để quên một mảnh hồn mình ở đó. Tạm biệt Đà Lạt, tạm biệt thành phố mộng mơ, hẹn một ngày không xa tôi sẽ trở lại để tìm lại những cảm xúc trong trẻo ấy.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tham quan khu danh lam thắng cảnh đáng nhớ nhất - Mẫu 10

Người xưa có câu "Sơn thủy hữu tình", và tôi tin rằng không nơi nào xứng đáng với bốn chữ ấy hơn Tràng An, Ninh Bình. Chuyến tham quan danh thắng Tràng An đã đưa tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, để rồi đọng lại trong tôi là một sự cảm phục tuyệt đối trước vẻ đẹp tráng lệ mà thiên nhiên đã ban tặng cho đất nước mình.

Ngồi trên chiếc thuyền nan nhỏ bé, chầm chậm trôi theo dòng nước trong vắt nhìn thấu tận đáy, tôi cảm thấy như mình đang trôi vào một thế giới cổ tích. Cảm giác đầu tiên là sự bình yên tuyệt đối. Không tiếng còi xe, không khói bụi, chỉ có tiếng mái chèo khua nước lách cách, tiếng chim hót véo von và tiếng gió luồn qua khe núi. Mặt nước sông Sao Khê phẳng lặng như tờ, in bóng những dãy núi đá vôi trùng điệp tạo nên một bức tranh đối xứng hoàn hảo. Tôi đưa tay khẽ chạm vào làn nước mát lạnh, cảm giác như dòng nước ấy đang gột rửa mọi ưu phiền trong tâm hồn.

Điều kỳ diệu nhất ở Tràng An chính là hệ thống hang động xuyên thủy. Khi thuyền tiến vào hang Tối, hang Sáng, tôi hồi hộp xen lẫn thích thú. Bóng tối bao trùm, chỉ có chút ánh sáng le lói phía cửa hang, không gian trở nên huyền bí vô cùng. Những khối nhũ đá rủ xuống với muôn hình vạn trạng, lấp lánh như kim cương khi có ánh đèn chiếu vào. Tôi thầm thán phục những người lái đò điêu luyện, khéo léo đưa con thuyền luồn lách qua những khe hẹp mà không hề va chạm. Mỗi lần ra khỏi một hang động, ánh sáng ùa tới, một khung cảnh non nước trời mây lại mở ra trước mắt khiến tôi phải thốt lên trầm trồ vì quá đẹp.

Không chỉ có thiên nhiên, Tràng An còn mang trong mình hồn thiêng lịch sử. Lướt qua đền Trình, đền Trần uy nghiêm bên vách núi, lòng tôi dấy lên niềm tự hào về hào khí Đông A một thời. Nơi đây từng là bức tường thành vững chắc che chở cho kinh đô Hoa Lư, là nơi vua tôi nhà Trần đã làm nên những chiến công hiển hách. Cảnh đẹp hòa quyện với bề dày lịch sử khiến mỗi tấc đất, ngọn núi nơi đây đều trở nên thiêng liêng và đáng trân trọng hơn bao giờ hết.

Khi con thuyền cập bến, tôi vẫn còn ngẩn ngơ như chưa muốn tỉnh giấc mộng đẹp. Tràng An không chỉ đẹp ở cảnh sắc, mà còn đẹp ở sự hiền hòa, mến khách của những người lái đò chân chất. Chuyến đi đã giúp tôi yêu thêm vẻ đẹp của quê hương Việt Nam, một vẻ đẹp bình dị nhưng đầy sức sống mãnh liệt.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 7 sách mới các môn học