10+ Bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học (điểm cao)

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học

a. Mở bài:

- Giới thiệu về buổi tổng kết năm học mình được tham gia.

b. Thân bài:

- Miêu tả đôi nét về khung cảnh thiên nhiên buổi tổng kết.

- Kể về buổi tổng kết theo trình tự thời gian:

+ 7 giờ, các bạn xuống sân trường tập trung.

+ 7 giờ 15, buổi tổng kết bắt đầu

+ Mở đầu là các tiết mục văn nghệ đặc sắc

+ Bài báo cáo tổng kết những thành tích mà nhà trường đạt được.

Quảng cáo

+ Bài phát biểu của đại diện hội phụ huynh.

+ Bài phát biểu của chị Thanh Lan - đại diện học sinh khối 5 phát biểu những cảm nghĩ của mình khi phải xa mái trường Tiểu học.

+ Tiếp theo, phần trao thưởng cho những cá nhân, tập thể có thành tích xuất sắc.

+ Kết thúc buổi lễ là lời tuyên bố bế mạc của thầy Tổng phụ trách Đội.

+ Học sinh về các lớp học để nhận giấy khen và nghe giáo viên chủ nhiệm dặn dò khi nghỉ hè.

+ Sau đó, học sinh ra về với những cảm xúc vui buồn đan xen.

c. Kết bài:

Trình bày cảm nghĩ về buổi tổng kết đó.

Quảng cáo

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học - Mẫu 1

Đã hai năm trôi qua kể từ ngày tôi rời xa mái trường tiểu học thân yêu, nhưng mỗi khi nhìn thấy cánh phượng vĩ đỏ rực góc sân trường cấp hai, ký ức về buổi tổng kết cuối năm lớp 5 lại ùa về, nguyên vẹn và da diết. Đó là ngày tôi chính thức nói lời tạm biệt với tuổi thơ vô tư lự để bước sang một trang mới của cuộc đời học sinh.

Sáng hôm ấy, bầu trời cao và xanh thẳm, nắng vàng rực rỡ như rót mật xuống sân trường. Nhưng trái ngược với vẻ tươi vui của cảnh vật, lòng tôi lại nặng trĩu một nỗi buồn khó tả. Không khí buổi lễ trang nghiêm mà cũng đầy xúc động. Tiếng trống trường vang lên, không phải tiếng trống giục giã vào lớp như mọi ngày, mà là tiếng trống của sự chia ly, ngân dài rồi tan vào hư không, để lại trong lòng người nghe những khoảng lặng mênh mang.

Tôi nhớ như in hình ảnh cô giáo chủ nhiệm với đôi mắt đỏ hoe. Cô dặn dò chúng tôi từng li từng tí, từ cách thắt khăn quàng sao cho đẹp đến việc phải chăm ngoan khi lên cấp hai. Giọng cô run run, nghẹn ngào khiến cả lớp, kể cả những đứa con trai nghịch ngợm nhất cũng phải cúi đầu rưng rưng. Chúng tôi chuyền tay nhau những cuốn lưu bút, những chiếc áo đồng phục trắng tinh giờ đây chi chít những chữ ký, những lời chúc ngây ngô: "Học giỏi nhé", "Đừng quên tớ nhé"... Những dòng chữ nguệch ngoạc ấy giờ đây trở thành báu vật vô giá mà tôi vẫn nâng niu cất giữ trong ngăn tủ.

Giờ phút chia tay, chúng tôi ôm chầm lấy nhau, nước mắt chan hòa. Có đứa khóc nức nở, có đứa chỉ lặng lẽ nắm chặt tay bạn. Cổng trường tiểu học khép lại sau lưng, tôi bước đi mà lòng còn ngoái lại nhìn mãi dãy hành lang, nhìn gốc bàng già đã che chở cho chúng tôi suốt 5 năm trời. Cảm giác hụt hẫng như vừa đánh rơi một điều gì đó rất quý giá.

Buổi tổng kết ấy là dấu chấm hết cho một chặng đường ấu thơ êm đềm, nhưng cũng là dấu ba chấm mở ra những chân trời mới. Giờ đây, khi đã là một học sinh lớp 7, tôi càng thấu hiểu hơn giá trị của những ngày tháng ấy. Cảm ơn mái trường tiểu học, cảm ơn buổi chia tay đầy nước mắt năm nào đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, giúp tôi biết yêu thương và trân trọng tình thầy trò, tình bè bạn.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học - Mẫu 2

Tôi đang ngồi học bài bên cửa sổ, chợt nghe tiếng ve râm ran từ vòm cây sấu trước nhà. Tiếng ve ấy như một cỗ máy thời gian, đưa tôi quay ngược về buổi sáng mùa hạ năm kia - buổi tổng kết chia tay mái trường tiểu học. Dù đã là học sinh lớp 7, đã quen với trường mới bạn mới, nhưng cảm xúc của ngày hôm đó vẫn là một nốt trầm xao xuyến trong bản nhạc tuổi thơ tôi.

Quảng cáo

Ngày ấy, sân trường ngập tràn sắc đỏ của hoa phượng và sắc tím của bằng lăng. Chúng tôi, những cô cậu học trò lớp 5, khoác lên mình bộ đồng phục chỉnh tề nhất, nhưng gương mặt ai cũng phảng phất nét ưu tư. Buổi lễ diễn ra với những bài phát biểu, những tiết mục văn nghệ, nhưng dường như chẳng ai còn tâm trí để thưởng thức. Trong đầu tôi lúc đó chỉ hiện lên những thước phim quay chậm về 5 năm học dưới mái trường này. Nào là những lần bị cô phạt đứng góc lớp, những giờ ra chơi đuổi bắt toát mồ hôi, hay những lần chia nhau gói ô mai chua loét...

Khoảnh khắc xúc động nhất là khi cô Hiệu trưởng đánh hồi trống bế giảng. "Tùng... tùng... tùng...". Âm thanh ấy vang vọng, đanh thép mà sao nghe buốt lòng đến thế. Nó báo hiệu rằng từ ngày mai, chúng tôi sẽ không còn là những đứa trẻ "đàn anh, đàn chị" của trường tiểu học nữa, mà sẽ trở thành những "tân binh" bỡ ngỡ ở trường cấp hai. Tôi nhìn sang cô giáo chủ nhiệm, thấy cô lén lau vội giọt nước mắt. Cô ôm từng đứa chúng tôi vào lòng, cái ôm ấm áp như vòng tay người mẹ. Cô thì thầm: "Cố gắng lên nhé, các con của cô đã lớn rồi".

Lúc ra về, tôi cứ đi thật chậm, cố tình nán lại để ngắm nhìn lớp học thân quen lần cuối. Bàn ghế, bảng đen, phấn trắng... tất cả vẫn nằm yên đó, nhưng sao tôi thấy chúng như có linh hồn, đang thầm thì lời chào tạm biệt. Tôi nhặt một cánh phượng rơi ép vào trang vở, như muốn giữ lại một chút gì đó của mùa hè năm ấy.

Buổi tổng kết cuối năm tiểu học đã dạy cho tôi bài học đầu tiên về sự chia ly và trưởng thành. Nó nhắc nhở tôi rằng thời gian trôi đi không bao giờ trở lại, và chúng ta phải biết trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau. Dù đi đâu, về đâu, ký ức về buổi sáng hôm ấy vẫn sẽ mãi là hành trang quý báu theo tôi suốt cuộc đời.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học - Mẫu 3

Người ta thường nói: "Mưa mùa hạ đến nhanh mà đi cũng nhanh", giống như tuổi thơ của chúng ta vậy, thoắt cái đã trôi qua. Buổi tổng kết năm lớp 5 của tôi diễn ra vào một ngày mưa như thế. Cơn mưa rào bất chợt đã làm nhòe đi cảnh vật, nhưng lại làm rõ nét hơn những cảm xúc bồi hồi, lưu luyến của lứa tuổi học trò.

Sáng hôm đó, trời đang nắng bỗng đổ cơn mưa lớn. Cả trường nhốn nháo chạy vào hành lang trú mưa. Buổi lễ tổng kết phải chuyển vào hội trường, không gian chật hẹp hơn nhưng lại ấm cúng đến lạ. Chúng tôi ngồi sát bên nhau, vai kề vai, cảm nhận hơi ấm của tình bạn lan tỏa. Không còn khoảng cách, không còn những giận hờn vu vơ, chỉ còn lại sự gắn kết của những người bạn sắp phải xa nhau.

Tôi nhớ mãi ánh mắt của thằng bạn thân ngồi cùng bàn. Bình thường nó hay trêu chọc tôi nhất, hay giấu bút, giấu dép làm tôi phát cáu. Vậy mà hôm nay, nó trầm tư lạ thường. Nó dúi vào tay tôi quyển truyện tranh mà tôi thích mê, lí nhí bảo: "Tặng bà đấy, lên cấp 2 nhớ học giỏi, đừng để bị bắt nạt". Cầm quyển truyện trên tay, sống mũi tôi cay cay. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài nghịch ngợm ấy là một trái tim ấm áp và biết quan tâm.

Khi bài hát "Mong ước kỷ niệm xưa" vang lên, cả hội trường như vỡ òa. Những cô cậu học trò lớp 5 hồn nhiên bỗng chốc trở nên yếu đuối, ôm nhau khóc nức nở. Nước mắt hòa lẫn với tiếng mưa rơi tí tách ngoài mái hiên tạo nên một bản hòa ca buồn bã. Chúng tôi khóc vì tiếc nuối những tháng ngày đã qua, khóc vì lo sợ thời gian sẽ làm phai mờ đi những kỷ niệm đẹp đẽ này.

Mưa tạnh, nắng lại lên, nhưng trong lòng tôi, cơn mưa cảm xúc ấy vẫn còn rả rích mãi. Bước ra khỏi cổng trường, tôi ngoái nhìn lại tấm biển "Trường Tiểu học..." thân thương, lòng thầm hứa sẽ quay trở lại. Bây giờ, khi đã là học sinh lớp 7, mỗi lần trời đổ mưa rào, tôi lại nhớ về buổi tổng kết năm ấy. Nó là một mảng ký ức trong trẻo, gột rửa tâm hồn tôi mỗi khi mệt mỏi, nhắc nhở tôi về một thời vô tư, hồn nhiên dưới mái trường tiểu học.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học - Mẫu 4

Thời gian là một dòng chảy vô tình, cuốn trôi đi mọi thứ, chỉ để lại những lớp trầm tích ký ức trong tâm hồn mỗi người. Đối với tôi, lớp trầm tích dày và đẹp đẽ nhất chính là buổi lễ ra trường năm lớp 5. Đứng từ vị trí của một học sinh lớp 7 nhìn lại, tôi mới thấm thía hết ý nghĩa thiêng liêng của buổi lễ hôm ấy - cột mốc đánh dấu sự trưởng thành đầu đời.

Tôi nhớ hôm đó mình đã dậy rất sớm, tự tay là phẳng bộ quần áo đồng phục, thắt chiếc khăn quàng đỏ thật ngay ngắn. Cảm giác hồi hộp, xen lẫn chút tự hào len lỏi trong tim. Đến trường, cảnh vật vẫn thân quen nhưng không khí lại khác lạ. Những chùm phượng vĩ đỏ rực như những đốm lửa thắp sáng cả một góc trời, tiếng ve kêu inh ỏi như muốn xé tan sự tĩnh lặng của buổi sáng.

Buổi lễ diễn ra trang trọng. Khi thầy Hiệu trưởng đọc quyết định công nhận hoàn thành chương trình tiểu học, tôi thấy lồng ngực mình căng tràn niềm vui sướng. Nhưng rồi, khi đại diện học sinh lớp 5 lên phát biểu cảm tưởng, không khí bỗng chùng xuống. Từng lời tri ân thầy cô, từng lời hứa hẹn với bạn bè được cất lên trong tiếng nấc nghẹn ngào. Lúc ấy, tôi chợt nhận ra mình đã lớn thật rồi. Lớn để biết cảm ơn công lao dạy dỗ của thầy cô, lớn để biết trân trọng tình bạn, và lớn để sẵn sàng bay cao, bay xa hơn.

Điều làm tôi nhớ nhất là khoảnh khắc thả những chùm bóng bay lên trời. Mỗi quả bóng mang theo một ước mơ nhỏ bé của chúng tôi bay cao vút, hòa vào nền trời xanh thẳm. Tôi đã ước mình sẽ luôn học giỏi và không bao giờ quên những người bạn này. Nhìn theo những chấm nhỏ li ti trên bầu trời, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng, tràn đầy hy vọng vào tương lai.

Giờ đây, môi trường cấp hai với nhiều áp lực học tập hơn đôi khi khiến tôi mệt mỏi. Nhưng mỗi khi nhớ về buổi tổng kết năm nào, nhớ về những quả bóng bay mang theo ước vọng, tôi lại thấy mình được tiếp thêm sức mạnh. Buổi chia tay ấy không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một hành trình mới đầy hứa hẹn. Tôi biết ơn quá khứ vì đã tạo nên tôi của ngày hôm nay - mạnh mẽ và trưởng thành hơn.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học - Mẫu 5

Trường cấp hai của tôi rất rộng và đẹp, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn luôn nhớ về khoảng sân gạch rêu phong và gốc bàng già nua ở trường tiểu học cũ. Có lẽ bởi nơi đó lưu giữ kỷ niệm về buổi tổng kết cuối cùng của đời học sinh tiểu học - một buổi chia tay không ồn ào nhưng thấm đẫm yêu thương.

Hôm ấy là một ngày cuối tháng Năm oi ả. Nắng vàng như rót mật, xuyên qua kẽ lá bàng, vẽ nên những đốm sáng lung linh trên sân trường. Buổi tổng kết của lớp tôi không tổ chức rầm rộ, chỉ là một buổi liên hoan ngọt nho nhỏ trong lớp học. Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm tôi nhớ mãi.

Cô giáo chủ nhiệm, người mà chúng tôi vẫn thường gọi vui là "mẹ hiền", hôm nay mặc một chiếc áo dài màu tím rất đẹp. Cô không nói những lời văn hoa sáo rỗng, cô chỉ ngồi xuống, ân cần hỏi han từng đứa về dự định sắp tới, về ngôi trường cấp hai mà chúng tôi sẽ thi vào. Cô dặn dò thằng Minh bớt nghịch, dặn cái Lan phải mạnh dạn hơn, dặn tôi phải giữ gìn sức khỏe... Những lời dặn dò mộc mạc ấy thấm vào tim tôi, ấm áp lạ thường.

Chúng tôi ngồi quây quần bên nhau, cùng ăn bánh kẹo, cùng hát vang những bài hát thiếu nhi quen thuộc. Không ai nhắc đến hai chữ "chia tay", nhưng trong ánh mắt của mỗi người đều ẩn chứa một nỗi buồn man mác. Chúng tôi sợ rằng, khi bước ra khỏi cánh cửa lớp này, mọi thứ sẽ đổi thay. Sẽ chẳng còn những ngày tranh nhau trực nhật, chẳng còn những buổi trưa trốn ngủ đi nhặt hoa bàng...

Cuối buổi, tôi ra đứng dưới gốc bàng già, áp tay vào lớp vỏ sần sùi của nó. Cây bàng đã đứng đó bao năm, chứng kiến bao thế hệ học trò đến rồi đi. Tôi thầm thì lời chào tạm biệt với "người bạn lớn" ấy. Gió thổi xào xạc trên tán lá như tiếng bàng đang vẫy tay chào lại tôi. Một chiếc lá đỏ rụng xuống vai tôi, như một món quà chia tay cuối cùng.

Bây giờ, mỗi khi đi ngang qua trường cũ, nhìn thấy tán bàng xanh mướt vươn lên bầu trời, tôi lại mỉm cười. Buổi tổng kết năm ấy tuy buồn nhưng đẹp đẽ vô cùng. Nó là một mảnh ghép không thể thiếu trong bức tranh ký ức tuổi thơ tôi, nhắc nhở tôi về một thời hồn nhiên, trong sáng dưới mái trường tiểu học thân yêu.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học - Mẫu 6

Có ai đó đã nói rằng: "Tuổi thơ như một cơn gió, thoảng qua rồi bay đi mất". Nhưng với tôi, tuổi thơ vẫn còn đọng lại mãi trong cuốn lưu bút ngày xanh - kỷ vật thiêng liêng của buổi tổng kết cuối năm lớp 5. Giờ đây, lật giở từng trang giấy đã hơi ố vàng, cảm xúc của ngày chia tay ấy lại ùa về, sống động như vừa mới hôm qua.

Buổi tổng kết năm ấy diễn ra trong không khí vừa hân hoan vừa bùi ngùi. Sân trường rực rỡ cờ hoa, tiếng nhạc rộn ràng, nhưng lòng người thì xao xuyến lạ thường. Chúng tôi, những đứa trẻ 11 tuổi, lần đầu tiên nếm trải cảm giác sắp phải rời xa một nơi gắn bó như ngôi nhà thứ hai. Cảm giác ấy lạ lẫm, bồn chồn và đầy luyến tiếc.

Tôi nhớ cảnh tượng cả lớp nhốn nháo chuyền tay nhau những cuốn sổ lưu bút. Đứa thì nắn nót viết từng dòng thơ vụng về, đứa thì vẽ nguệch ngoạc hình ảnh cô giáo, trường lớp. Những trang giấy chi chít chữ, đủ các màu mực, chứa đựng bao nhiêu tình cảm ngây thơ, chân thành. Có đứa bạn thường ngày hay trêu tôi khóc nhè, nay lại viết trong lưu bút: "Cậu mít ướt lắm, lên cấp 2 nhớ mạnh mẽ lên nhé, tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy". Đọc những dòng ấy, tôi vừa buồn cười, vừa thấy thương nó lạ lùng.

Khoảnh khắc cô giáo chủ nhiệm ký tên vào trang cuối cùng của cuốn lưu bút là lúc tôi không kìm được nước mắt. Nét chữ cô tròn trịa, hiền hậu như chính con người cô vậy. Cô viết: "Chúc con vững bước trên con đường tương lai. Hãy luôn là con ngoan trò giỏi. Cô luôn dõi theo các con". Dòng chữ ấy nhòe đi vì nước mắt tôi rơi xuống. Đó không chỉ là lời chúc, mà là sự tin tưởng, là hành trang tinh thần quý giá cô trao cho tôi trước khi bước vào đời.

Buổi lễ kết thúc, cổng trường khép lại, ngăn cách chúng tôi với những ngày tháng tiểu học êm đềm. Nhưng cuốn lưu bút đã giữ lại tất cả: tình thầy trò, tình bè bạn, những nụ cười và cả những giọt nước mắt. Giờ đây, khi là học sinh lớp 7, đối mặt với những bài toán khó, những áp lực thi cử, tôi lại mở lưu bút ra xem. Những dòng chữ ngây ngô ngày ấy như tiếp thêm cho tôi sức mạnh, nhắc tôi nhớ rằng mình đã từng có một thời đẹp đẽ đến thế, và mình phải cố gắng để xứng đáng với niềm tin của thầy cô, bè bạn năm xưa.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học - Mẫu 7

Hè về! Tiếng ve sầu lại bắt đầu bản hòa ca muôn thuở. Đối với nhiều người, tiếng ve là âm thanh của sự vui tươi, sôi động. Nhưng với tôi, tiếng ve lại gợi về một nỗi niềm man mác - nỗi nhớ về buổi tổng kết chia tay mái trường tiểu học cách đây hai năm.

Ngày ấy, sân trường tiểu học của tôi nhỏ bé lắm, nằm lọt thỏm giữa những tán cây cổ thụ rợp bóng mát. Buổi sáng tổng kết, nắng vàng rực rỡ nhảy nhót trên những vòm lá xanh. Tôi đến trường với tâm trạng châng lâng khó tả. Vừa vui vì sắp được nghỉ hè, vừa buồn vì sắp phải xa thầy, xa bạn. Ngôi trường này đã chứng kiến sự lớn lên từng ngày của tôi, từ một cô bé lớp 1 nhút nhát, khóc nhè đến một cô học trò lớp 5 tự tin, chững chạc.

Buổi lễ diễn ra thật cảm động. Tôi nhớ mãi hình ảnh các em lớp dưới nhìn chúng tôi - những anh chị lớp 5 - với ánh mắt ngưỡng mộ và lưu luyến. Các em tặng chúng tôi những đóa hoa tươi thắm, hát tặng chúng tôi những bài hát chia tay. Lúc đó, tôi thấy mình thật sự đã lớn, vai mang trên mình chiếc khăn quàng đỏ thắm, lòng dặn lòng phải gương mẫu để các em noi theo.

Nhưng giây phút yếu lòng nhất là khi phải nói lời tạm biệt với bác bảo vệ già và cô lao công. Bác bảo vệ nghiêm khắc nhưng rất thương học trò, cô lao công cần mẫn quét dọn sân trường sạch sẽ mỗi ngày. Chúng tôi chạy đến ôm bác, ôm cô, líu ríu nói lời cảm ơn. Bác bảo vệ xoa đầu từng đứa, cười hiền từ: "Học giỏi nhé mấy đứa quỷ sứ, đừng làm bác phải đi tìm dép nữa nghe chưa". Tiếng cười hòa lẫn tiếng nấc, tạo nên một âm thanh hỗn độn mà thân thương đến lạ.

Rời xa mái trường tiểu học, tôi mang theo tiếng ve sầu da diết vào trường cấp hai. Môi trường mới rộng lớn hơn, hiện đại hơn, nhưng cái cảm giác ấm áp, thân thuộc của ngôi trường cũ thì không gì thay thế được. Buổi tổng kết năm ấy là một dấu mốc quan trọng, khép lại chương đầu tiên của cuốn sách cuộc đời, để tôi lật sang trang mới với nhiều hoài bão và ước mơ hơn.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học - Mẫu 8

Trong cuộc đời mỗi học sinh, có những buổi lễ trôi qua rồi chìm vào quên lãng, nhưng có những buổi lễ lại khắc sâu vào tâm trí như một vết son chói lọi. Buổi tổng kết năm lớp 5 chính là vết son ấy trong tôi - một buổi lễ của sự chuyển giao, của sự trưởng thành và những cảm xúc vỡ òa.

Hôm đó, tôi mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi nhất, lòng rộn ràng bước đến trường. Sân trường đã được trang hoàng lộng lẫy, nhưng tôi lại chú ý đến những chi tiết nhỏ bé hơn: hàng ghế đá quen thuộc, góc sân nơi chúng tôi hay chơi nhảy dây, bảng tin dán đầy những bài văn hay... Tất cả dường như đang muốn níu giữ bước chân tôi, muốn tôi ở lại thêm chút nữa.

Buổi lễ bắt đầu bằng nghi thức chào cờ trang nghiêm. Nhìn lá quốc kỳ đỏ thắm tung bay trong gió, tôi hát Quốc ca to hơn mọi ngày, như muốn khẳng định sự trưởng thành của mình. Phần trao bằng tốt nghiệp tiểu học diễn ra long trọng. Cầm tấm bằng trên tay, tôi cảm thấy sức nặng của nó. Đó là kết quả của 5 năm đèn sách, là mồ hôi công sức của cha mẹ, thầy cô. Tôi thầm hứa sẽ không phụ lòng mong mỏi của mọi người.

Nhưng điều làm tôi xúc động nhất là bài phát biểu của bạn lớp trưởng. Bạn ấy nhắc lại những kỷ niệm vui buồn của tập thể lớp 5A, những lần cả lớp cùng nhau cố gắng trong hội thi văn nghệ, những lần bị điểm kém cùng nhau sửa sai... Giọng bạn nghẹn lại, và dưới sân trường, nhiều bạn đã bật khóc. Những giọt nước mắt trong veo của tuổi học trò rơi xuống, tưới mát cho những kỷ niệm thêm xanh tươi. Chúng tôi hiểu rằng, dù sau này có học khác trường, khác lớp, thì tình bạn dưới mái trường tiểu học này vẫn mãi là một phần đẹp đẽ trong ký ức.

Khi cánh cổng trường tiểu học khép lại sau lưng, tôi biết mình đã chính thức bước sang một giai đoạn mới. Cảm giác bâng khuâng, tiếc nuối nhường chỗ cho sự háo hức và quyết tâm. Buổi tổng kết ấy đã dạy tôi rằng: mỗi sự kết thúc đều mở ra một sự khởi đầu mới. Và tôi đã sẵn sàng để chinh phục những chân trời tri thức mới ở bậc trung học cơ sở, mang theo hành trang là tình yêu thương và những bài học quý giá từ mái trường xưa.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học - Mẫu 9

Nếu ai hỏi tôi màu sắc nào gợi nhớ nhất về tuổi học trò, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: đó là màu đỏ của hoa phượng. Màu đỏ ấy gắn liền với buổi tổng kết cuối năm lớp 5 - buổi chia tay đầy nắng, gió và những cảm xúc không tên.

Ngày ấy, sân trường rợp bóng phượng vĩ. Những chùm hoa đỏ rực như những đốm lửa thiêu đốt cả một khoảng trời, báo hiệu mùa chia ly đã đến. Tôi đến trường với tâm trạng rối bời. Vừa muốn buổi lễ diễn ra thật nhanh để được nghỉ hè, vừa muốn thời gian ngừng trôi để được ở bên thầy cô, bạn bè mãi mãi. Mâu thuẫn ấy cứ giằng xé trong lòng đứa trẻ 11 tuổi là tôi.

Buổi lễ diễn ra với đầy đủ các nghi thức, nhưng tâm trí tôi lại thả hồn theo những cánh phượng rơi. Tôi nhớ những giờ ra chơi, lũ con trai trèo cây hái hoa phượng để lũ con gái ép vào vở làm bướm. Những chú bướm phượng đỏ thắm ép khô, nằm im lìm trong trang lưu bút như minh chứng cho một thời hồn nhiên, tinh nghịch. Giờ đây, nhìn những cánh phượng rơi lả tả trên sân trường, tôi thấy lòng mình chùng xuống, buồn man mác.

Kỷ niệm sâu sắc nhất là lúc cả lớp ùa lên sân khấu chụp ảnh kỷ niệm. Chúng tôi chen chúc nhau, cười đùa tíu tít, cố gắng tạo những dáng điệu ngộ nghĩnh nhất. Nhưng khi tiếng máy ảnh "tách" một cái, lưu giữ khoảnh khắc ấy, thì cũng là lúc chúng tôi nhận ra: bức ảnh này sẽ là thứ duy nhất còn lại để chúng tôi nhìn ngắm sau này. Những nụ cười trong ảnh thì tươi rói, nhưng mắt ai cũng long lanh ngấn lệ.

Chia tay tuổi thơ, chia tay mái trường tiểu học dưới vòm hoa phượng đỏ, tôi bước vào lớp 6 với bao bỡ ngỡ. Nhưng màu đỏ hoa phượng năm ấy vẫn cháy mãi trong tim tôi. Nó nhắc nhở tôi về một thời vô tư, về những người bạn "nhất quỷ nhì ma", và về những người thầy, người cô tận tụy lái đò. Buổi tổng kết ấy không phải là lời tạm biệt vĩnh viễn, mà là lời hẹn ước: hẹn một ngày mai trưởng thành, chúng em sẽ quay trở lại, rạng rỡ và thành công như sắc phượng vĩ mùa hạ.

Viết bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học - Mẫu 10

Đã bao giờ bạn cảm thấy hối tiếc vì chưa kịp nói lời cảm ơn hay xin lỗi với một ai đó trước khi chia xa? Tôi đã từng như thế trong buổi tổng kết cuối năm lớp 5. Giờ đây, khi đã là học sinh lớp 7, suy nghĩ chín chắn hơn, tôi mới thấy buổi lễ hôm ấy ý nghĩa biết nhường nào, và cũng để lại trong tôi nhiều day dứt.

Ngày hôm đó, không khí trường tiểu học thật náo nhiệt. Cờ hoa rực rỡ, nhạc vui rộn ràng. Tôi hòa mình vào không khí ấy, vui vẻ nhận phần thưởng học sinh giỏi, cười đùa với bạn bè. Tôi mải mê với niềm vui của riêng mình mà quên mất nhìn lên bục giảng, nơi cô giáo chủ nhiệm đang lặng lẽ dõi theo chúng tôi với ánh mắt đượm buồn. Cô đã dạy dỗ chúng tôi suốt 2 năm cuối cấp, lo từng bữa ăn bán trú, uốn nắn từng nét chữ. Vậy mà, trong giây phút chia tay, tôi đã quên không chạy đến ôm cô và nói lời cảm ơn.

Chỉ đến khi buổi lễ kết thúc, mọi người rục rịch ra về, tôi mới thấy cô đứng một mình ở góc hành lang, tay mân mê tấm ảnh chụp chung cả lớp. Hình ảnh ấy cô đơn và nhỏ bé đến lạ. Lúc đó, tôi mới giật mình nhận ra sự vô tâm của mình. Tôi chạy lại bên cô, lí nhí: "Con chào cô ạ". Cô mỉm cười, xoa đầu tôi: "Về đi con, nắng lên cao rồi. Lên cấp 2 nhớ ngoan nhé". Cái chạm tay của cô ấm áp, truyền cho tôi một luồng cảm xúc mãnh liệt. Tôi muốn nói "Con cảm ơn cô", "Con xin lỗi cô vì những lần không thuộc bài", nhưng cổ họng cứ nghẹn ắng lại, không thốt nên lời.

Tôi ra về mang theo nỗi day dứt ấy suốt cả mùa hè. Và chính nỗi day dứt ấy đã giúp tôi trưởng thành hơn. Lên lớp 6, lớp 7, tôi biết quan tâm đến thầy cô hơn, biết trân trọng những người xung quanh hơn. Tôi hiểu rằng lời yêu thương, lời tri ân cần phải được nói ra đúng lúc, đừng để khi chia xa rồi mới thấy hối tiếc.

Buổi tổng kết năm lớp 5, dù có những điều chưa trọn vẹn, nhưng vẫn là một ký ức đẹp. Nó là bài học đầu đời về lòng biết ơn và sự trân trọng. Mái trường tiểu học đã lùi xa, nhưng những giá trị mà nó mang lại sẽ luôn là hành trang vững chắc để tôi bước tiếp trên con đường chinh phục tri thức.

Lời khuyên cho em: Khi viết, em hãy chọn ra một mẫu mà em cảm thấy "hợp" với cảm xúc của mình nhất, sau đó thêm thắt những kỷ niệm thật của chính em (ví dụ: tên một người bạn thân, một trò chơi em hay chơi, hoặc một biệt danh của thầy cô) để bài văn trở nên sinh động và chân thực hơn nhé. Chúc em có một bài văn thật hay!

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 7 sách mới các môn học