10+ Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (điểm cao)
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (mẫu 1)
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (mẫu 2)
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (mẫu 3)
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (mẫu 4)
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (mẫu 5)
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (mẫu 7)
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (mẫu 8)
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (mẫu 9)
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (mẫu khác)
10+ Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam (điểm cao)
Dàn ý Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam
a, Mở bài:
- Dẫn dắt: Giới thiệu về không khí rộn ràng của những ngày tháng 11 tại trường (tiếng trống trường, tiếng tập hát, tập múa vang lên mỗi giờ ra chơi).
- Đối tượng biểu cảm: Buổi biểu diễn văn nghệ chính thức diễn ra vào sáng ngày 20/11 - món quà tinh thần đặc biệt dành tặng thầy cô.
- Cảm xúc chung: Sự háo hức, mong chờ xen lẫn niềm tự hào.
b, Thân bài:
- Cảnh sắc sân trường rực rỡ với cờ hoa, biểu ngữ "Tri ân thầy cô".
- Hình ảnh các bạn học sinh trong trang phục biểu diễn lạ mắt, sặc sỡ.
- Sự hồi hộp khi đứng sau cánh gà, nhẩm lại từng lời hát, bước đi.
- Ấn tượng về các tiết mục:
+ Tiết mục múa: Cảm giác xúc động trước những động tác uyển chuyển, tái hiện hình ảnh "người lái đò" thầm lặng.
+ Tiết mục đơn ca/tốp ca: Những giai điệu về tình thầy trò khiến lòng người xao xuyến, đôi khi là những giọt nước mắt lăn dài vì quá đỗi tha thiết.
- Sự kết nối giữa sân khấu và khán đài:
+ Ánh mắt trìu mến, tự hào và những nụ cười hiền hậu của thầy cô khi dõi theo học trò.
+ Tiếng vỗ tay giòn giã của bạn bè khiến không khí bùng nổ, xóa tan mọi mệt mỏi sau những ngày tập luyện.Cảm giác tim đập nhanh khi bước lên sân khấu dưới ánh đèn.
+ Niềm hạnh phúc vỡ òa khi hoàn thành tốt tiết mục và nhận được lời khen từ ban giám khảo và thầy cô.
c, Kết bài:
- Khép lại buổi diễn: Những lẵng hoa tươi thắm được trao đi, những bức ảnh kỷ niệm được lưu giữ.
- Ý nghĩa: Buổi văn nghệ không chỉ là một cuộc thi, mà là tiếng lòng, là lời cảm ơn chân thành nhất gửi đến những "người chèo lái" con thuyền tri thức.
- Lời hứa: Quyết tâm học tập tốt để mỗi ngày đều là một bông hoa điểm 10 dâng tặng thầy cô.
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam - Mẫu 1
Buổi chiều hôm ấy, sân trường tôi khoác lên mình một diện mạo mới. Những tán bàng, tán phượng như cũng nghiêng mình theo làn gió nhẹ, reo vui chào đón ngày hội lớn của các thầy cô giáo. Sân khấu được dựng lên giữa sân, rực rỡ sắc màu với tấm phông nền in dòng chữ "Tri ân thầy cô" thật trang trọng. Không khí náo nức, hồi hộp lan tỏa khắp nơi.
Buổi biểu diễn bắt đầu bằng tiếng trống hội dồn dập. Mở màn là tiết mục đồng diễn múa hát tập thể của khối lớp 6. Trên nền nhạc bài "Người thầy" da diết, những cánh tay nhỏ nhắn, những bước chân uyển chuyển cố gắng hết sức để dâng lên thầy cô những động tác đẹp nhất. Ánh mắt các bạn chăm chú, nghiêm trang, không còn sự nghịch ngợm thường ngày. Tôi chợt nhận ra, đâu chỉ có hoa và quà, những lời ca, điệu múa chân thành này mới là món quà tinh thần vô giá.
Đến tiết mục của lớp tôi - một bài nhảy hiện đại sôi động. Trên nền nhạc trẻ trung, chúng tôi như những ngôi sao nhỏ, tỏa sáng bằng sự tự tin và nhiệt huyết. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, những nụ cười tươi rói, tất cả đều xuất phát từ một mong muốn giản dị: làm thầy cô vui lòng. Khi kết thúc tiết mục, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, đặc biệt là nụ cười rạng rỡ của cô chủ nhiệm khiến lòng tôi ấm áp lạ thường.
Buổi diễn còn có những tiết mục hát đơn ca, hát tốp ca về thầy cô, mái trường. Giọng ca trong trẻo của bạn Lan Anh vút cao qua bài "Bụi phấn", khiến nhiều người xúc động. Những hạt bụi phấn trắng bay bay trong ký ức bỗng hiện về thật rõ nét, gợi nhớ hình ảnh thầy cô tảo tần bên bục giảng.
Buổi biểu diễn kết thúc trong niềm xúc động nghẹn ngào. Kết thúc chương trình, toàn trường đồng thanh hát bài "Vì đời cho em câu hát". Giai điệu thiêng liêng ấy vang lên, như một lời tri ân sâu sắc nhất. Tôi nhìn lên hàng ghế khách mời, các thầy cô mắt đỏ hoe, nở những nụ cười hạnh phúc. Trong giây phút ấy, tôi hiểu rằng, tình cảm chân thành của học trò chính là động lực lớn lao nhất đối với những người lái đò thầm lặng.
Buổi biểu diễn đã khép lại, nhưng dư âm của nó còn vương mãi. Nó không chỉ là một hoạt động văn nghệ, mà đã trở thành một bài học đẹp về lòng biết ơn, về tình thầy trò thiêng liêng, in đậm trong tâm trí mỗi học sinh chúng tôi.
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam - Mẫu 2
Nếu mỗi ngày đến trường là một trang sách, thì buổi biểu diễn văn nghệ 20/11 chính là những dòng chữ đẹp nhất, chan chứa cảm xúc nhất được viết nên bằng tất cả tấm lòng của học trò. Sân khấu ấy, không chỉ là nơi biểu diễn, mà đã trở thành sân khấu của những trái tim biết nói.
Hôm ấy, tôi được phân công là người dẫn chương trình. Cảm giác hồi hộp, run run khi cầm micro và nhìn xuống hàng ghế phía dưới, nơi các thầy cô - những người nghiêm khắc trên bục giảng giờ đang mỉm cười hiền hậu. Nhưng khi tiếng nhạc cất lên, mọi lo lắng tan biến, nhường chỗ cho một cảm xúc thiêng liêng trào dâng.
Tôi xúc động nhất trước tiết mục kịch "Người lái đò" của các anh chị lớp 9. Vở kịch tái hiện lại hình ảnh một thầy giáo trẻ tình nguyện lên vùng cao dạy học. Những khó khăn về vật chất, sự nhớ nhà, những giọt nước mắt trong đêm được các anh chị diễn tả chân thực đến lạ. Cảnh cuối, khi "thầy giáo" quyết định ở lại, những đứa trẻ vùng cao ùa đến ôm chầm lấy thầy, tiếng khóc nức nở vang lên. Khán giả phía dưới, không ít thầy cô và học sinh đã lau nước mắt. Vở kịch như một lời cảm ơn sâu sắc đến những hy sinh thầm lặng của nghề giáo.
Rồi những tiết mục hát múa phụ họa, những bài nhảy sôi động của các lớp lại khuấy động không khí. Mỗi tiết mục là một sắc màu cảm xúc khác nhau: có vui tươi, rộn ràng, có tha thiết, sâu lắng. Tất cả tạo nên một bức tranh đa dạng về tình cảm học trò.
Khi dẫn đến tiết mục cuối cùng - bài hát "Ơn thầy, thầy của chúng em", tôi cầm chặt micro, cố gắng để giọng nói không run. "Kính thưa các thầy cô, chúng con - những học trò nhỏ, có thể còn nghịch ngợm, có thể chưa ngoan, nhưng tình cảm chúng con dành cho thầy cô luôn chân thành và sâu sắc nhất. Bài hát này là tất cả những gì chúng con muốn nói". Cả sân trường cùng hòa giọng, tạo nên một bản hợp xướng xúc động. Nhiều thầy cô đứng dậy, vỗ tay theo nhịp, những ánh mắt rưng rưng nhìn về phía học trò.
Buổi biểu diễn kết thúc. Tôi bước xuống sân khấu, lòng nhẹ nhõm và hạnh phúc. Sân khấu của những trái tim ấy đã thành công trong việc gửi đi thông điệp yêu thương. Nó dạy cho tôi rằng, đôi khi, những lời biết ơn không cần phải quá hoa mỹ, chỉ cần chân thành, nó sẽ chạm đến trái tim người nhận.
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam - Mẫu 3
Trong ký ức của tôi, những ngày tháng học trò sẽ mãi không thể nào quên được không khí rộn ràng của buổi tổng duyệt và biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày 20/11. Đó là một bản nhạc lòng đa sắc màu, do chính những học trò chúng tôi viết nên để tặng những người cầm phấn.
Chuẩn bị cho buổi biểu diễn cũng là một kỷ niệm đẹp. Suốt mấy tuần liền, sau những giờ học căng thẳng, sân trường lại rộn rã tiếng nhạc, tiếng cười. Chúng tôi tập múa dưới cái nắng cuối thu, những giọt mồ hôi rơi xuống nhưng chẳng ai than vãn. Cô giáo dạy nhạc nhiệt tình chỉnh từng động tác, biểu cảm. Quá trình ấy vất vả nhưng vui, vì ai cũng hướng đến một mục đích chung: làm sao để tiết mục của lớp thật xuất sắc.
Và rồi ngày biểu diễn cũng đến. Sân khấu lung linh ánh đèn. Khi màn nhung mở ra, một cảm giác khó tả ùa về. Chúng tôi, những cô cậu học trò nhút nhát thường ngày, giờ đây hóa thân thành những nghệ sĩ thực thụ. Lớp tôi biểu diễn một bài múa dân gian với đạo cụ là những chiếc nón lá. Trên nền nhạc "Lý cây đa" du dương, những chiếc nón nghiêng nghiêng, xoay xoay, tạo nên một hình ảnh thật dịu dàng, đằm thắm. Tôi nhìn xuống hàng ghế đầu, thấy cô chủ nhiệm gật gù, ánh mắt đầy tự hào. Một niềm vui khó tả lan tỏa trong lòng.
Đặc biệt nhất là tiết mục hát hợp xướng của đội văn nghệ nhà trường. Gần một trăm học sinh, trong trang phục áo dài trắng tinh khôi, đứng thành thế hình trái tim. Bài hát "Bài học đầu tiên" vang lên, trong trẻo và đầy xúc cảm. "Con cò trắng bay giữa cánh đồng lúa...", giai điệu ấy như đưa ta về với những bài giảng đầu đời, với giọng nói ấm áp của cô giáo lớp Một. Nhiều thầy cô giáo lớn tuổi đã không cầm được nước mắt.
Buổi diễn như một dòng sông cảm xúc, khi thì cuộn xoáy mạnh mẽ với những bài nhảy hiphop sôi động, khi thì hiền hòa, êm đềm với những bài hát dân ca mượt mà. Tất cả đều hướng về một bến đỗ - đó là trái tim của các thầy cô.
Kết thúc buổi biểu diễn, khi đèn sân khấu tắt, tôi chợt nhận ra điều ý nghĩa nhất không nằm ở giải thưởng, mà nằm ở những cái ôm thật chặt, những lời động viên của thầy cô, và ánh mắt rạng ngời hạnh phúc của họ. Bản nhạc lòng ấy, tôi tin sẽ còn vang vọng mãi trong tim mỗi người.
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam - Mẫu 4
Không giống như những buổi concert hoành tráng, buổi biểu diễn văn nghệ 20/11 ở trường tôi giản dị mà ấm cúng vô cùng. Nó giống như một đêm hội của nghĩa tình, nơi thầy và trò cùng hòa chung nhịp đập yêu thương.
Buổi diễn được tổ chức ngay tại hội trường của trường. Khán giả không đông đảo, chỉ có các thầy cô giáo và toàn thể học sinh, nhưng không khí lại thân thiết đến lạ. Không có những màn pháo sáng rực rỡ, ánh sáng lung linh chỉ đến từ những chiếc đèn sân khấu đơn sơ, nhưng chính điều đó lại khiến cho mọi thứ trở nên chân thực và gần gũi hơn bao giờ hết.
Tiết mục khiến tôi nhớ mãi là phần giao lưu đặc biệt. Sau một số tiết mục, Ban tổ chức bất ngờ mời cô Hiệu trưởng - một nhà giáo đã gắn bó với trường gần 40 năm - lên sân khấu. Cô không biểu diễn, cô chỉ kể những câu chuyện nhỏ về nghề, về những thế hệ học trò đã trưởng thành. Giọng cô ấm áp, chậm rãi. Cô kể về những lớp học ngày xưa còn thiếu thốn, về niềm vui khi nhận được bức thư của học sinh cũ từ chiến trường biên giới, về sự day dứt khi có học sinh vì hoàn cảnh phải bỏ học... Những câu chuyện giản dị ấy khiến cả hội trường lặng đi, có tiếng thút thít. Rồi cô cất giọng hát bài "Cô giáo về bản". Giọng cô không còn thanh nữa, hơi run run, nhưng lại chứa đựng một sức truyền cảm lạ kỳ. Tất cả học sinh chúng tôi đứng dậy, vỗ tay không ngừng. Khoảnh khắc ấy, tình cảm thầy trò như được thăng hoa.
Rồi các thầy cô giáo trẻ cũng lên sân khấu với tiết mục nhảy flashmob vui nhộn. Học sinh chúng tôi reo hò cổ vũ nhiệt tình. Hóa ra, ngoài giờ học, các thầy cô cũng trẻ trung, sôi nổi lắm. Khoảng cách giữa thầy và trò dường như được xóa nhòa, chỉ còn lại sự gắn kết và niềm vui được sẻ chia.
Buổi biểu diễn kết thúc bằng bài hát "Những điều thầy chưa kể". Cả hội trường nắm tay nhau, đung đưa theo điệu nhạc. Ánh mắt thầy cô nhìn học trò đầy trìu mến, ánh mắt học trò nhìn thầy cô đầy kính yêu. Đó thực sự là một đêm hội của tình nghĩa, nơi mọi trái tim đồng điệu.
Ra về, lòng tôi lâng lâng một cảm giác đẹp. Buổi diễn đã cho tôi thấy một khía cạnh khác của thầy cô: sự gần gũi, sẻ chia và tình yêu thương vô bờ dành cho học trò. Đó là món quà ý nghĩa nhất mà ngày 20/11 mang lại.
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam - Mẫu 5
Có những ký ức dù thời gian trôi qua vẫn in đậm nguyên vẹn trong tâm trí. Với tôi, buổi biểu diễn văn nghệ 20/11 năm lớp 7 chính là một ký ức như thế - một ký ức đẹp về sân khấu đầu đời, về những rung động đầu tiên trước đám đông, và về tình cảm thiêng liêng dành cho thầy cô.
Hôm ấy, tôi chỉ là một khán giả nhỏ, ngồi dưới những hàng ghế xếp ngay ngắn. Sân khấu trước mắt tôi thật lớn, thật rực rỡ. Khi tiếng nhạc cất lên, tôi như bị cuốn vào một thế giới khác. Thế giới của những giai điệu, những vũ điệu và những câu chuyện được kể bằng nghệ thuật.
Ấn tượng nhất với tôi là tiết mục múa bóng "Hình bóng thầy tôi" của các anh chị lớp 9. Trong bóng tối, chỉ có những đốm sáng từ đèn pin tạo hình trên màn hình trắng. Những bàn tay khéo léo tạo nên hình ảnh người thầy đang miệt mài bên trang giáo án, hình ảnh con đò chở học trò sang sông, hình ảnh cây phượng nở hoa đỏ rực... Tất cả đều lặng lẽ, không một lời nói, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh biểu cảm khủng khiếp. Nó khiến người xem phải dùng trái tim để cảm nhận. Tôi ngồi im thin thít, nín thở theo từng chuyển động của ánh sáng. Đến khi hình ảnh người thầy dần tan biến, nhường chỗ cho hình ảnh những cánh chim non vỗ cánh bay vào bầu trời rộng lớn, nước mắt tôi bỗng trào ra. Tiết mục ấy đã nói hộ tấm lòng của biết bao thế hệ học trò: công ơn thầy cô như núi cao, biển rộng, là nền tảng để chúng ta bay xa, bay cao.
Rồi không khí lại sôi động trở lại với những bài nhảy hiện đại đầy năng lượng của các lớp. Nhìn các bạn tự tin biểu diễn, lòng tôi vừa ngưỡng mộ, vừa có chút tiếc nuối vì lớp mình không tham gia. Nhưng cũng từ đó, tôi thầm hứa với lòng mình, năm sau nhất định sẽ đăng ký để được đứng trên sân khấu ấy, dâng lên thầy cô những tiết mục của riêng mình.
Buổi diễn kết thúc, nhưng giai điệu bài hát "Ngày đầu tiên đi học" vẫn còn văng vẳng bên tai. Tôi bước ra khỏi hội trường, lòng đầy cảm xúc. Đêm về, tôi nằm thao thức, hình ảnh về những tiết mục văn nghệ, về nụ cười của thầy cô cứ hiện lên. Buổi biểu diễn ấy đã cho tôi một bài học về sự dũng cảm, về tinh thần tập thể và trên hết là về lòng biết ơn. Nó như một dấu mốc đẹp trong hành trình tuổi học trò của tôi, một ký ức sáng ngời mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời.
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 - mẫu
Nếu thầy cô là những người làm vườn cần mẫn, thì buổi biểu diễn văn nghệ 20/11 chính là vườn hoa rực rỡ nhất do chính những "mầm non" chúng tôi tự tay vun trồng và khoe sắc. Mỗi tiết mục là một đóa hoa với hương sắc riêng, tất cả đều hướng về mặt trời - là các thầy cô kính yêu.
Sân khấu hôm ấy được trang trí như một khu vườn xuân. Cổng sân khấu làm bằng những bông hoa giấy nhiều màu sắc, phía sau là hình ảnh bảng đen, phấn trắng và những cánh chim bay lượn thật đẹp. Không khí náo nức lan tỏa từ rất sớm. Các bạn trong đội văn nghệ thì mặt mày háo hức, trang điểm thật xinh. Các thầy cô cũng ăn mặc chỉnh tề, tươi cười chào đón học trò.
Tiết mục đầu tiên như một đóa hướng dương rực rỡ: màn đồng diễn thể dục nhịp điệu của khối lớp 6. Trên nền nhạc sôi động, gần trăm bạn nhỏ trong trang phục màu vàng tươi, cùng những động tác dứt khoát, mạnh mẽ, tạo nên một hình ảnh thật tràn đầy sức sống. Đóa hoa ấy tượng trưng cho sự biết ơn và niềm tin tưởng mà học trò nhỏ dành cho thầy cô.
Rồi đến đóa hoa ly trắng tinh khôi - tiết mục hát song ca "Cô ơi" của hai bạn lớp 8. Giọng hát trong vắt, ngọt ngào, hát về những kỷ niệm dưới mái trường, về tà áo dài thướt tha của cô. Đóa hoa ấy là sự kính trọng, là tình cảm thuần khiết, trong sáng nhất.
Đặc sắc không kém là đóa hoa phượng đỏ thắm - tiết mục nhảy hiện đại trên nền nhạc "Remember the name" của lớp 9. Những bước nhảy mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy nhiệt huyết tuổi trẻ. Nó như lời khẳng định: chúng em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ công ơn thầy cô, để trưởng thành vững vàng như những cây phượng đã chịu đựng nắng mưa.
Và cuối cùng, là đóa hoa sen thanh khiết - bài múa "Áo dài Việt Nam" của cô giáo dạy Văn. Không phải học sinh, mà chính cô là người biểu diễn. Dáng cô mềm mại, uyển chuyển trong tà áo dài trắng, như một đóa sen tỏa hương thơm ngát. Đóa hoa ấy tượng trưng cho vẻ đẹp tâm hồn, sự thanh cao và tấm lòng tận tụy của người giáo viên nhân dân.
Buổi diễn kết thúc, vườn hoa nghệ thuật ấy đã để lại một ấn tượng khó phai. Tôi hiểu rằng, mỗi chúng ta đều có thể là một đóa hoa, chỉ cần chân thành và nỗ lực, sẽ tỏa sáng và dâng tặng hương thơm cho đời, cho những người thầy, người cô kính yêu.
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam - Mẫu 7
Có một sợi dây vô hình nhưng vô cùng bền chặt luôn kết nối trái tim thầy và trò. Và buổi biểu diễn văn nghệ 20/11 chính là dịp để sợi dây ấy được thể hiện một cách rõ ràng, cảm động và đẹp đẽ nhất.
Buổi diễn năm nay có một điều đặc biệt: có sự tham gia của các cựu học sinh, nay đã là sinh viên, công nhân, kỹ sư... trở về trường cũ. Họ cùng với đàn em hiện tại chuẩn bị một chương trình đặc biệt. Sự xuất hiện của họ khiến không khí thêm phần xúc động. Những cái bắt tay thật chặt, những cái ôm nghẹn ngào giữa thầy cô cũ và học trò cũ khiến tôi thấy nghề giáo thật thiêng liêng. Họ đã rời trường, nhưng tình cảm thì vẫn còn nguyên vẹn.
Tiết mục khiến tôi nhớ mãi là phần phối hợp giữa các anh chị cựu học sinh và học sinh chúng tôi. Họ cùng nhau biểu diễn một bài hát về mái trường do chính một anh cựu học sinh sáng tác. Lời bài hát giản dị, chân thành, kể về những kỷ niệm ngày xưa, về bảng đen, phấn trắng, về giờ ra chơi náo nhiệt... Giọng hát của những người đã trưởng thành trầm ấm, hòa cùng giọng hát trong trẻo của chúng tôi, tạo nên một bản giao hưởng của thời gian. Nó như một sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại, tất cả đều bắt nguồn từ mái trường này, từ những người thầy, người cô đáng kính.
Rồi đến phần các thầy cô lên sân khấu nhận hoa. Không chỉ có hoa từ Ban giám hiệu, mà còn có những bó hoa tự tay các anh chị cựu học sinh chuẩn bị. Có anh, bây giờ là bác sĩ, đã dành tặng cô giáo dạy Sinh ngày xưa một bó hoa cùng lời cảm ơn: "Nhờ những bài giảng của cô mà em đã nuôi ước mơ khoác áo blouse trắng". Có chị, giờ là giáo viên, đã ôm chầm lấy cô chủ nhiệm cũ mà nói: "Em đang tiếp bước cô đây ạ!". Những khoảnh khắc ấy thật đẹp, thật thiêng liêng. Nó cho thấy sợi dây nghĩa tình thầy trò không bao giờ đứt, mà còn được kéo dài, nhân lên qua các thế hệ.
Buổi biểu diễn hôm ấy không chỉ là của học sinh, mà là của cả một cộng đồng những người con được nuôi dưỡng từ mái trường này. Nó cho tôi thấy giá trị vĩnh cửu của nghề giáo: đó là nghề trồng người, và "cây" ấy lớn lên, tỏa bóng mát, lại tiếp tục gieo những mầm xanh mới. Sợi dây vô hình ấy chính là tình yêu thương, sự biết ơn và trách nhiệm tiếp nối truyền thống tốt đẹp.
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam - Mẫu 8
Trong lòng mỗi học sinh, ngày 20/11 luôn là một ngày đặc biệt. Và buổi biểu diễn văn nghệ chính là nơi để chúng tôi cất lên những giai điệu tự hào về mái trường, và những giai điệu biết ơn sâu sắc nhất gửi đến các thầy cô.
Từ sáng sớm, trường tôi đã rộn ràng khác ngày thường. Sân khấu được dựng lên với quy mô lớn nhất từ trước đến nay. Phía sau sân khấu là bức tranh phông lớn vẽ hình ảnh người thầy đang giảng bài, xung quanh là những cánh chim bay lượn. Không khí vừa trang trọng, vừa háo hức. Chúng tôi, những "nghệ sĩ không chuyên", vừa run, vừa mong chờ giây phút được tỏa sáng.
Chương trình mở đầu thật hoành tráng với màn trống hội do các bạn trong đội nghi thức Đội biểu diễn. Tiếng trống dồn dập, hùng hồn, như khúc nhạc dạo đầu đầy kiêu hãnh về một truyền thống tôn sư trọng đạo ngàn đời của dân tộc. Nó khiến ai nấy đều cảm thấy một niềm tự hào khó tả.
Rồi các tiết mục lần lượt diễn ra. Đặc biệt nhất là phần thi "Giai điệu tự hào" giữa các khối lớp. Mỗi lớp chọn một bài hát về thầy cô, mái trường để biểu diễn theo phong cách riêng. Lớp 6A với bài "Đi học" hồn nhiên, trong sáng. Lớp 7C với bài "Mái trường mến yêu" đầy cảm xúc. Lớp 8B với bài "Con đường đến trường" sâu lắng. Và lớp 9A - khối cuối cấp, đã chọn bài "Chắp cánh ước mơ" với phần trình bày đầy kịch tính, như một lời hứa quyết tâm trước ngưỡng cửa quan trọng sắp tới. Mỗi bài hát là một câu chuyện, một tâm trạng, nhưng tất cả đều toát lên tình yêu với mái trường - ngôi nhà thứ hai của chúng tôi.
Nhưng xúc động nhất vẫn là những "giai điệu biết ơn". Đó là tiết mục đọc thơ "Thầy" của bạn Minh, giọng đọc truyền cảm, nghẹn ngào: "Có một nghề bụi phấn bám đầy tay/ Người ta bảo đó là nghề trong sạch nhất...". Đó là màn trình diễn vẽ tranh trực tiếp trên sân khấu của câu lạc bộ Mỹ thuật, với bức tranh chân dung tập thể các thầy cô trong trường được vẽ trong vòng 5 phút, khiến khán giả bất ngờ và thán phục.
Khi bài hát "Người thầy năm xưa" vang lên kết thúc chương trình, tôi thấy nhiều thầy cô lau vội khóe mắt. Có lẽ, niềm hạnh phúc lớn nhất của họ không phải là những lời ca tụng, mà chính là sự trưởng thành, sự hiểu biết và tấm lòng biết ơn của học trò. Buổi biểu diễn đã khép lại, nhưng những giai điệu tự hào và biết ơn ấy sẽ còn ngân vang mãi, nhắc nhở chúng tôi phải sống sao cho xứng đáng với công ơn dưỡng dục của thầy cô.
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam - Mẫu 9
Tuổi học trò là tuổi của những ước mơ, của nhiệt huyết sục sôi. Và buổi biểu diễn văn nghệ 20/11 chính là nơi ngọn lửa nhiệt huyết ấy được thắp sáng, được bùng cháy rực rỡ nhất, để sưởi ấm trái tim những người thầy lặng lẽ chèo đò.
Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác hồi hộp tột độ khi đứng sau cánh gà, chờ đến lượt biểu diễn. Tiếng nhạc từ sân khấu, tiếng vỗ tay cổ vũ của khán giả khiến trái tim tôi đập thình thịch. Nhưng khi tên tiết mục của lớp được xướng lên, khi ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào, một nguồn năng lượng lạ kỳ trỗi dậy trong tôi. Tất cả sự run sợ biến mất, chỉ còn lại sự tập trung cao độ và một mong muốn cháy bỏng: phải thể hiện thật tốt!
Lớp tôi biểu diễn một bài nhảy mash-up, kết hợp giữa dân vũ hiện đại và các động tác võ thuật. Chúng tôi đã tập luyện vất vả suốt một tháng, có hôm mệt lả, có hôm cãi nhau vì ý kiến bất đồng. Nhưng tất cả những khó khăn ấy đều tan biến khi chúng tôi cùng nhau bùng nổ trên sân khấu. Từng động tác mạnh mẽ, dứt khoát, những ánh mắt quyết tâm, những tiếng hét "Hô!" đầy khí thế. Chúng tôi như những ngọn lửa nhỏ, kết hợp lại thành một đám cháy rừng rực, tỏa sáng khắp sân khấu. Khi kết thúc, tiếng vỗ tay như sấm dậy. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau, mồ hôi nhễ nhại nhưng nụ cười thì tươi rói. Cảm giác ấy thật tuyệt vời! Đó là cảm giác của sự nỗ lực, của tinh thần đồng đội và của chiến thắng chính bản thân mình.
Ngọn lửa nhiệt huyết ấy không chỉ có ở lớp tôi. Nó hiện diện ở tiết mục hát rock "We will rock you" đầy cá tính của các bạn lớp 9. Ở màn nhảy flashmob sôi động của các cô giáo trẻ. Ở những đôi mắt sáng ngời, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán của tất cả các "nghệ sĩ" trên sân khấu. Đó là ngọn lửa của tuổi trẻ, của sức sống mãnh liệt.
Và tôi tin rằng, ngọn lửa ấy đã sưởi ấm lòng các thầy cô. Nhìn thấy học trò của mình tự tin, mạnh mẽ, sáng tạo và đoàn kết như vậy, họ hẳn rất tự hào. Bởi họ không chỉ dạy chữ, mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, thắp lên những ngọn lửa đam mê trong mỗi học sinh. Buổi biểu diễn đã trở thành minh chứng rõ ràng nhất cho sự thành công ấy. Ngọn lửa nhiệt huyết tuổi học trò hôm nay, ngày mai sẽ là ngọn đuốc dẫn đường cho chúng tôi đến với những chân trời mới, và thầy cô chính là những người đã trao cho chúng tôi ngọn lửa ấy.
Viết bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam - Mẫu 10
Đôi khi, những điều ý nghĩa nhất lại không cần đến ngôn từ. Buổi biểu diễn văn nghệ 20/11 ở trường tôi năm nay chính là một bức thông điệp không lời như thế - một thông điệp đẹp đẽ về tình thầy trò, được gửi gắm qua từng nốt nhạc, điệu múa và ánh mắt.
Chương trình năm nay có một điểm đặc biệt: xen kẽ giữa các tiết mục là những thước phim ngắn do chính học sinh quay và dựng. Đó là những khoảnh khắc chân thật nhất về thầy cô: hình ảnh cô giáo dạy Văn say sưa giảng bài, ánh mắt lấp lánh; hình ảnh thầy giáo dạy Thể dục nhiệt tình hướng dẫn từng động tác; hình ảnh cô lao công cần mẫn quét sân, nhặt rác; hay cảnh cô thủ thư mỉm cười khi học sinh trả sách đúng hạn... Những hình ảnh giản dị ấy, được trình chiếu trên màn hình lớn, lại có sức lay động lạ kỳ. Nó cho thấy, sự tận tâm của thầy cô không chỉ ở trên bục giảng, mà ở mọi ngóc ngách của ngôi trường này. Không cần lời bình, mỗi khung hình đều lên tiếng.
Và rồi, những tiết mục văn nghệ diễn ra. Mỗi tiết mục là một cách diễn đạt cảm xúc khác nhau. Điệu múa uyển chuyển của các bạn nữ lớp 8 như một lời cảm ơn dịu dàng, sâu lắng. Màn nhảy hiphop đầy năng lượng của các bạn nam lớp 9 như một lời hứa quyết tâm, mạnh mẽ. Tiết mục kịch câm của câu lạc bộ Kịch thật đặc biệt: các bạn dùng ngôn ngữ cơ thể để kể câu chuyện về một học sinh cá biệt được thầy giáo kiên nhẫn dìu dắt, để rồi trở thành một học sinh ngoan, học giỏi. Không một lời thoại, nhưng mọi người đều hiểu, đều xúc động. Đó chính là sức mạnh của nghệ thuật phi ngôn từ.
Nhưng thông điệp mạnh mẽ nhất, theo tôi, lại nằm ở chính ánh mắt của thầy cô và học trò. Khi học sinh biểu diễn, ánh mắt thầy cô dõi theo đầy trìu mến, khích lệ. Có cô giáo gật gù, có thầy giáo vỗ tay theo nhịp. Ngược lại, khi thầy cô lên sân khấu nhận hoa, ánh mắt học trò chúng tôi ngưỡng mộ, kính yêu và đầy biết ơn. Có những cái nhìn giao nhau, những nụ cười đồng điệu. Tất cả đều không cần nói thành lời.
Buổi biểu diễn kết thúc. Mọi người ra về với lòng đầy ắp cảm xúc. Tôi chợt nhận ra, đôi khi, chính những điều giản dị, chân thành nhất lại có sức lay động lớn lao. Bức thông điệp không lời ấy đã thấm sâu vào trái tim mỗi người, nhắc nhở chúng tôi phải trân trọng từng khoảnh khắc được học tập dưới mái trường, bên cạnh những người thầy, người cô tận tâm. Và có lẽ, đó chính là ý nghĩa sâu sắc nhất của ngày Nhà giáo Việt Nam.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Bài văn biểu cảm về bà ngoại của em
- Bài văn biểu cảm về ông ngoại của em
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Nhảy bao bố
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Trốn tìm
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Rồng rắn lên mây
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Cướp cờ
Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:
- Giải bài tập Lớp 7 Kết nối tri thức
- Giải bài tập Lớp 7 Chân trời sáng tạo
- Giải bài tập Lớp 7 Cánh diều
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7 và Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 7 Global Success
- Giải Tiếng Anh 7 Friends plus
- Giải sgk Tiếng Anh 7 Smart World
- Giải Tiếng Anh 7 Explore English
- Lớp 7 - Kết nối tri thức
- Soạn văn 7 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 7 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 7 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 7 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - KNTT
- Giải sgk Tin học 7 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 7 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 7 - KNTT
- Lớp 7 - Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 7 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 7 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 7 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 7 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 7 - CTST
- Giải sgk Tin học 7 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 7 - CTST
- Lớp 7 - Cánh diều
- Soạn văn 7 (hay nhất) - Cánh diều
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - Cánh diều
- Giải sgk Toán 7 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 7 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 7 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 7 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 7 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 7 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

