10+ Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (điểm cao)
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm
- Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (mẫu 1)
- Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (mẫu 2)
- Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (mẫu 3)
- Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (mẫu 4)
- Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (mẫu 5)
- Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (mẫu 6)
- Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (mẫu 7)
- Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (mẫu 8)
- Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (mẫu 9)
- Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (mẫu khác)
10+ Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm (điểm cao)
Dàn ý Bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm
a, Mở bài:
- Dẫn dắt thông qua những câu hát, câu ca dao, hoặc không gian, thời tiết, hoặc hình tượng những người anh hùng... để kể về một việc tốt mà mình đã từng làm.
b, Thân bài:
- Em đã làm việc tốt đó vào thời gian nào, ở địa điểm nào, người được em giúp đỡ là ai?
- Trong tình huống nào, em phát hiện người kia cần được giúp đỡ?
- Khi phát hiện ra, em đã suy nghĩ và hành động như thế nào?
- Những người xung quanh có thái độ, hành động gì?
- Em đã giúp đỡ người kia như thế nào? Có vất vả nhiều hay không? Có tốn nhiều thời gian, công sức không?
- Thái độ, hành động của người được giúp đỡ như thế nào?
- Sau khi em hoàn thành việc tốt ấy, mọi người (đặc biệt là người được giúp đỡ) đã tỏ thái độ, cảm xúc như thế nào với hành động của em?
- Bản thân em có suy nghĩ gì về hành động của mình? Cảm xúc của em thay đổi ra sao sau khi làm được một việc tốt.
c, Kết bài:
- Suy nghĩ, cảm xúc của em về những việc tốt từ nhỏ bé đến lớn lao trong xã hội này.
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm - Mẫu 1
Trong cuộc sống, có những khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng nếu ta biết quan sát và hành động bằng tấm lòng, nó có thể trở thành một việc tốt ý nghĩa. Một trong những việc làm khiến em cảm thấy ấm lòng nhất và hạnh phúc nhất chính là lần em giúp một em nhỏ bị lạc tìm lại mẹ ở siêu thị.
Hôm ấy, em cùng mẹ đi siêu thị mua đồ. Trong lúc mẹ đang chọn hàng, em ngồi ở ghế chờ gần quầy thu ngân. Bỗng em nghe thấy tiếng khóc nức nở. Quay lại, em thấy một bé gái chừng 4 tuổi, mặt đầy nước mắt, đang đứng khóc một mình giữa dòng người qua lại. Em bé cứ gọi: "Mẹ ơi! Mẹ ơi!" nhưng không thấy ai trả lời. Nhìn em bé sợ hãi, lòng em thấy rất thương.
Lúc đầu, em cũng hơi bối rối, không biết phải làm sao. Nhưng rồi em nghĩ, nếu mình là em bé, mình cũng sẽ rất sợ và cần sự giúp đỡ. Em tiến lại gần, cúi xuống và hỏi bằng giọng dịu dàng: "Em đừng khóc nữa, chị sẽ giúp em tìm mẹ nhé! Em tên là gì?". Em bé ngừng khóc, ngước đôi mắt ướt át lên nhìn em, lí nhí trả lời. Em nắm tay em bé, dẫn đến chỗ bảo vệ. Em trình bày rõ ràng với chú bảo vệ về việc tìm thấy một em nhỏ bị lạc. Chú bảo vệ liền bật loa thông báo tìm người thân. Chỉ vài phút sau, một người phụ nữ vẻ mặt hoảng hốt chạy đến, ôm chầm lấy em bé. Khi ấy, em mới thở phào nhẹ nhõm.
Người mẹ ấy quay sang cảm ơn em rối rít. Ánh mắt biết ơn và nụ cười nhẹ nhõm của cô ấy khiến lòng em ấm áp lạ thường. Em bé cũng ngoan ngoãn vẫy tay chào tạm biệt em. Trên đường về, lòng em vui sướng khôn tả. Chỉ một hành động nhỏ, nhưng em đã giúp được một người mẹ tìm lại con, giúp một em bé thoát khỏi sự sợ hãi. Việc làm ấy dạy em rằng, sự quan tâm và giúp đỡ người khác lúc khó khăn thật đáng quý. Nó không chỉ mang lại niềm vui cho người được giúp, mà còn cho chính bản thân em một niềm hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời. Em nhận ra, làm việc tốt không phải điều gì quá lớn lao, nó có thể bắt đầu từ những việc nhỏ bé, từ sự quan sát và tấm lòng sẵn sàng sẻ chia.
Kỉ niệm về lần giúp em nhỏ bị lạc ấy vẫn còn nguyên vẹn trong em. Nó như một ngọn lửa nhỏ, nhắc nhở em luôn biết mở rộng trái tim, quan tâm đến những người xung quanh. Em tin rằng, nếu ai cũng sẵn sàng làm những việc tốt dù nhỏ nhất, cuộc sống sẽ trở nên ấm áp và tốt đẹp hơn rất nhiều.
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm - Mẫu 2
Trong những bài học đạo đức ở trường, em luôn được dạy về đức tính trung thực, "nhặt được của rơi, trả người đánh mất". Và em đã có cơ hội thực hành bài học ấy một cách thực tế nhất, qua một việc làm mà đến giờ em vẫn cảm thấy rất tự hào và vui vẻ.
Đó là một chiều tan học, em đi bộ về nhà. Trên vỉa hè, em nhìn thấy một chiếc ví da màu nâu nằm ngay gốc cây. Em nhặt lên, mở ra xem thử. Bên trong có một ít tiền, một số giấy tờ tùy thân và thẻ ngân hàng. Ngay lập tức, em nghĩ đến người đánh rơi hẳn đang rất lo lắng và sốt ruột. Tiền có thể không nhiều, nhưng những giấy tờ thì vô cùng quan trọng.
Em đứng lại một lúc, hy vọng chủ nhân sẽ quay lại tìm. Nhưng không thấy ai. Em nhớ ra trên giấy tờ có địa chỉ. Em quyết định mang về nhà và nhờ bố giúp đỡ. Bố em đã gọi điện thoại đến số điện thoại ghi trong giấy tờ (nếu có) hoặc tra cứu thông tin để liên lạc. Sau một hồi, bố tìm được số của chủ chiếc ví - đó là một bác lớn tuổi sống ở một con phố gần đó. Bác ấy hứa sẽ sang nhà em lấy ngay.
Khoảng nửa tiếng sau, bác ấy đến. Khi nhìn thấy chiếc ví, vẻ mặt bác vỡ òa trong niềm vui và nhẹ nhõm. Bác cảm ơn em và bố rối rít, còn định thưởng cho em một ít tiền. Em lắc đầu từ chối và nói: "Đó là việc nên làm mà bác ạ. Cháu chỉ mong bác cẩn thận hơn thôi!". Bác xoa đầu em, khen: "Cháu ngoan quá!". Khoảnh khắc ấy, lòng em tràn ngập một niềm hạnh phúc khó tả. Hạnh phúc không phải vì được khen, mà vì em đã làm đúng, đã giúp được người khác thoát khỏi rắc rối. Em cảm thấy mình thật trưởng thành và có ích. Việc làm ấy dạy em rằng, sự trung thực là vô giá. Nó cho ta sự thanh thản trong tâm hồn và sự tin tưởng, quý trọng của mọi người. Dù chỉ là một chiếc ví nhỏ, nhưng em đã giữ được phẩm chất quý giá của mình.
Việc trả lại chiếc ví cho người mất tuy nhỏ, nhưng nó có ý nghĩa rất lớn với em. Nó củng cố niềm tin của em vào điều tốt đẹp, vào sự trung thực. Nó chứng minh rằng, làm việc tốt không khó, chỉ cần ta có một trái tim lương thiện và dám hành động theo lẽ phải. Em sẽ luôn nhớ về việc làm ấy như một kỷ niệm đẹp, thúc giục em sống tốt hơn mỗi ngày.
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm - Mẫu 3
Ở trường, chúng em không chỉ học kiến thức từ thầy cô, mà còn học được rất nhiều từ chính bạn bè, qua sự giúp đỡ lẫn nhau. Việc tốt khiến em nhớ mãi chính là những buổi chiều miệt mài giảng bài cho bạn Lan - người bạn thân của em, khi bạn ấy bị ốm phải nghỉ học dài ngày.
Giữa học kỳ II, Lan bị sốt xuất huyết phải nằm viện rồi nghỉ ở nhà gần hai tuần. Khi trở lại trường, bạn ấy hoang mang vì bị hổng nhiều kiến thức, nhất là môn Toán và tiếng Anh. Thấy vẻ mặt lo lắng của Lan, em chủ động đề nghị: "Đừng lo, chiều nào rảnh tớ qua nhà cậu, tụi mình cùng ôn bài nhé!". Lan mừng rỡ gật đầu, ánh mắt biết ơn khiến em càng quyết tâm.
Thế là cứ ba buổi chiều một tuần, em đạp xe qua nhà Lan. Em mang theo vở ghi chép cẩn thận của mình, giảng lại từng bài Toán từ căn bản. Có những chỗ Lan không hiểu, em kiên nhẫn giải thích bằng nhiều cách, lấy ví dụ minh họa cho đến khi bạn ấy thật sự thông suốt. Với tiếng Anh, chúng em cùng nhau ôn từ vựng, làm bài tập ngữ pháp. Đôi lúc, em cũng thấy mệt vì phải di chuyển và dành thời gian, nhưng mỗi khi thấy Lan tiến bộ, hiểu bài và nở nụ cười tươi, mọi mệt mỏi tan biến hết. Em còn động viên Lan: "Cố lên! Chúng mình sẽ cùng nhau bắt kịp lớp thôi!".
Sau hơn một tháng, Lan đã theo kịp chương trình và làm bài kiểm tra khá tốt. Bạn ấy cảm ơn em rất nhiều, nhưng với em, niềm vui lớn nhất là thấy bạn mình vượt qua khó khăn. Việc làm ấy dạy em về tình bạn chân thành, về sự sẻ chia và trách nhiệm. Nó cho em thấy, giúp đỡ người khác không chỉ làm họ vui, mà còn giúp chính mình củng cố kiến thức và trưởng thành hơn trong cách ứng xử. Em hiểu rằng, trong học tập, sự giúp đỡ lẫn nhau là vô cùng quan trọng, nó tạo nên một tập thể đoàn kết, cùng nhau tiến bộ.
Những buổi chiều giảng bài cho Lan đã trở thành một kỷ niệm đẹp về tình bạn thời áo trắng. Việc làm tốt ấy không chỉ giúp Lan mà còn cho em một bài học sâu sắc về lòng nhân ái và sự sẻ chia. Em tin rằng, nếu ai cũng biết giúp đỡ người khác từ những điều nhỏ bé, thế giới sẽ tràn ngập yêu thương và mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm - Mẫu 4
Mỗi dịp Tết đến xuân về, khu phố em lại phát động phong trào "Tết sạch, phố đẹp". Năm nay, lần đầu tiên em tham gia với tư cách là một thành viên tích cực. Và đó là một việc làm tốt, tuy vất vả nhưng lại mang đến cho em niềm vui và ý nghĩa vô cùng to lớn.
Trước đây, em chỉ thấy các anh chị thanh niên và người lớn làm. Năm nay, em đã lớn hơn, em muốn góp một phần sức nhỏ của mình để làm cho con phố thêm sạch đẹp đón Tết. Sáng Chủ nhật, em cùng mẹ mang theo chổi, bao tải ra điểm tập trung. Không khí rất vui vẻ và náo nhiệt, ai cũng hào hứng.
Chúng em được phân công quét dọn một đoạn đường nhỏ. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng không dễ chút nào. Những đống lá khô, rác thải nhỏ ở các ngóc ngách phải cần mẫn quét gom. Em và mẹ cùng một số bác trong tổ dân phố hợp sức lại. Người quét, người hốt, người mang rác đi đổ. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, tay chân lấm lem, nhưng không ai than phiền. Tiếng cười nói, tiếng động viên nhau cứ rôm rả. Em còn phụ trách nhặt những vỏ kẹo, vỏ bim bim mà các em nhỏ vô tình vứt lại trên vỉa hè. Làm việc cùng mọi người, em cảm thấy mình thật sự có ích và là một phần của cộng đồng.
Sau hơn hai giờ đồng hồ, đoạn đường trở nên sạch sẽ, thông thoáng. Nhìn con phố gọn gàng, em cảm thấy vô cùng tự hào. Những lời khen của các bác: "Cháu ngoan quá, biết phụ giúp việc chung!" khiến lòng em ấm áp. Việc làm ấy dạy em bài học về tinh thần trách nhiệm với nơi mình sống, về ý thức giữ gìn vệ sinh chung. Em hiểu rằng, một thành phố sạch đẹp không chỉ nhờ vào công nhân môi trường, mà còn nhờ vào ý thức của mỗi người dân. Từ đó, em càng có ý thức hơn trong việc bỏ rác đúng nơi quy định và nhắc nhở các bạn nhỏ hơn. Em cảm thấy mình đã trưởng thành hơn một chút khi biết nghĩ đến lợi ích chung và hành động vì nó.
Tham gia dọn vệ sinh khu phố là một việc làm tốt đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. Nó không chỉ làm sạch môi trường sống, mà còn "làm sạch" và đẹp thêm tâm hồn em - tâm hồn của một công dân nhỏ biết sống có trách nhiệm. Em sẽ luôn nhớ về buổi sáng lao động tập thể ấy và tiếp tục tham gia những hoạt động ý nghĩa như thế để góp phần xây dựng quê hương ngày càng xanh - sạch - đẹp.
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm - Mẫu 5
Trên đường đời, đôi khi những việc tốt lại đến từ những tình huống rất đỗi bình thường. Với em, một hành động nhỏ trong chuyến xe buýt đi học về đã trở thành một kỷ niệm đẹp và một bài học về lòng tốt mà em không bao giờ quên: đó là lần em nhường chỗ ngồi cho một cụ già.
Đó là một buổi chiều nắng nóng, xe buýt chật kín người. Em may mắn có được một chỗ ngồi gần cửa. Xe chạy được vài bến, một cụ bà tóc bạc phơ, tay chống gậy, từ từ bước lên xe. Cụ đứng loạng choạng giữa dòng người chen lấn, tay bám vào thanh vịn mà mặt đã lấm tấm mồ hôi. Nhìn thấy vậy, lòng em chợt thấy băn khoăn. Chỗ ngồi của em rất thoải mái, sau một ngày học mệt, em cũng muốn được ngồi nghỉ. Nhưng hình ảnh cụ già yếu ớt cứ ám ảnh em.
Em đấu tranh tư tưởng một lúc. Rồi em nhớ đến ông bà nội của mình, nếu ông bà ở trong hoàn cảnh đó, hẳn cũng cần một sự giúp đỡ. Không chần chừ thêm, em đứng dậy, bước đến bên cụ và nói nhẹ nhàng: "Bà ơi, bà ngồi chỗ của cháu đi ạ!". Cụ già ngạc nhiên, nhìn em bằng ánh mắt hiền từ rồi mỉm cười: "Cảm ơn cháu! Cháu ngoan quá!". Cụ từ từ ngồi xuống, khuôn mặt thảnh thơi hẳn.
Đứng suốt quãng đường còn lại, đôi chân em có hơi mỏi, nhưng trong lòng lại tràn ngập một niềm vui lạ thường. Em cảm thấy mình đã làm được một điều đúng đắn, một việc nhỏ nhưng thiết thực. Ánh mắt biết ơn và nụ cười của cụ như một phần thưởng vô giá. Việc làm ấy dạy em về sự quan tâm, về lòng kính trọng người già. Nó cho em thấy, làm việc tốt đôi khi chỉ là một cử chỉ đơn giản, nhưng nó có thể mang lại sự dễ chịu, an toàn cho người khác và niềm hạnh phúc cho chính mình. Em hiểu rằng, trong cuộc sống vội vã, chúng ta cần biết dừng lại để quan sát và sẵn sàng giúp đỡ những người yếu thế hơn mình.
Hành động nhường chỗ ngồi hôm ấy tuy nhỏ, nhưng nó đã gieo vào lòng em một hạt giống tốt đẹp của lòng nhân ái. Nó nhắc nhở em phải luôn biết yêu thương, chia sẻ và tôn trọng mọi người, đặc biệt là những người già và trẻ em. Em sẽ luôn cố gắng thực hiện những việc tốt như thế, vì em tin rằng, mỗi hành động tử tế, dù nhỏ bé, cũng góp phần làm cho xã hội thêm ấm áp và văn minh hơn.
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm - Mẫu 6
Có những việc làm tốt xuất phát từ sự đồng cảm sâu sắc trước hoàn cảnh khó khăn của người khác. Việc làm mà em cảm thấy có ý nghĩa nhất chính là tham gia cùng lớp quyên góp sách vở, đồ chơi để gửi tặng các bạn nhỏ vùng lũ sau một trận thiên tai khủng khiếp.
Trên tivi, hình ảnh những ngôi nhà chìm trong biển nước, những khuôn mặt lo âu của người dân, và đặc biệt là hình ảnh các bạn nhỏ mất hết sách vở, đồ chơi trong cơn lũ khiến em vô cùng xúc động. Em nghĩ đến bản thân mình, nếu mất đi những cuốn sách yêu thích, những món đồ chơi gắn bó, em sẽ buồn biết bao. Thế là, em nảy ra ý định đóng góp một chút gì đó để chia sẻ với các bạn.
Em bàn với cô giáo chủ nhiệm và các bạn trong lớp. Ý tưởng được mọi người nhiệt liệt hưởng ứng. Về nhà, em lục tìm lại tủ sách của mình. Em chọn ra những cuốn truyện tranh còn mới, những quyển sách tham khảo hay, những bộ đồ chơi xếp hình còn lành lặn mà em đã không chơi nữa. Em cẩn thận lau chùi sạch sẽ, sắp xếp gọn gàng vào một thùng carton. Ngoài ra, em còn dành một phần tiền tiết kiệm nhỏ để mua thêm bút, vở mới. Cả lớp em ai cũng hào hứng, thùng quyên góp nhanh chóng đầy ắp sách vở, đồ chơi, quần áo còn mới.
Khi những thùng quà được chuyển đi, lòng em trào dâng một niềm hạnh phúc khó tả. Em tưởng tượng ra nụ cười của các bạn nhỏ khi nhận được món quà. Dù những món đồ của em không lớn lao về giá trị, nhưng nó chứa đựng tấm lòng và sự sẻ chia. Việc làm ấy dạy em về lòng nhân ái, về tình yêu thương đồng loại. Nó cho em thấy, khi ta biết chia sẻ với người khó khăn, ta không chỉ giúp được họ phần nào, mà còn làm giàu thêm cho tâm hồn chính mình. Em hiểu rằng, hạnh phúc thật sự là khi ta mang lại niềm vui và hy vọng cho người khác, dù chỉ là một chút. Từ đó, em càng trân trọng hơn những gì mình đang có và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh.
Việc quyên góp sách vở, đồ chơi cho các bạn vùng lũ là một hành động đẹp mà em và các bạn trong lớp đã cùng nhau thực hiện. Nó không chỉ là một việc làm từ thiện, mà còn là một bài học quý giá về tình người, về sự sẻ chia và trách nhiệm với cộng đồng. Em sẽ mãi nhớ về cảm xúc ấm áp ấy và luôn nỗ lực để trở thành một người có ích, biết sống vì mọi người.
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm - Mẫu 7
Người ta thường nói: "Hạnh phúc là thứ duy nhất khi chia sẻ sẽ nhân lên gấp đôi". Trước đây, tôi chỉ nghe câu nói ấy như một lý thuyết sáo rỗng trong sách vở. Nhưng kể từ buổi chiều mưa hôm ấy - buổi chiều tôi làm được một việc tốt nhỏ bé - tôi mới thực sự thấm thía ý nghĩa ngọt ngào của sự sẻ chia. Kỷ niệm ấy như một ngọn lửa nhỏ, mãi sưởi ấm tâm hồn tôi mỗi khi nhớ về.
Đó là một buổi chiều muộn cuối đông, trời mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt quất vào mặt rát buốt, gió rít từng cơn lạnh thấu xương. Tan học, tôi chỉ muốn đạp xe thật nhanh về nhà để được cuộn mình trong chăn ấm và thưởng thức bát súp nóng hổi mẹ nấu. Đường phố vắng tanh, ai nấy đều hối hả, vội vã trốn chạy cái lạnh cắt da cắt thịt.
Đang gồng mình đạp xe qua ngã tư, ánh mắt tôi chợt va phải một hình ảnh khiến trái tim tôi thắt lại. Bên mái hiên của một cửa hàng đã đóng cửa, một cụ già gầy gò, manh áo mỏng manh vá víu đang ngồi co ro bên mẹt rau ế. Mưa hắt vào ướt đẫm gấu quần, khuôn mặt cụ nhăn nheo, tím tái vì lạnh, đôi bàn tay run rẩy cố kéo chiếc nón lá rách che cho rổ rau muống đã héo rũ. Hình ảnh ấy cô độc và tội nghiệp đến nao lòng giữa phố thị phồn hoa.
Tôi lướt qua cụ một đoạn, nhưng rồi đôi chân tôi tự động phanh lại. Một cuộc đấu tranh tư tưởng diễn ra gay gắt trong đầu tôi. Một bên là sự ích kỷ muốn về nhà nhanh cho đỡ lạnh, một bên là lương tâm day dứt không yên. Hình ảnh cụ bà run rẩy làm tôi nhớ đến bà nội ở quê - người cũng tần tảo sớm hôm như thế. Nếu tôi bỏ đi, có lẽ đêm nay cụ sẽ đói, sẽ lạnh, và lương tâm tôi sẽ chẳng thể nào thanh thản.
Nghĩ vậy, tôi quyết định quay xe lại. Tôi lục trong túi áo, may mắn thay vẫn còn tờ 50 nghìn đồng mẹ cho để đóng tiền quỹ lớp ngày mai nhưng chưa kịp nộp. Tôi xuống xe, tiến lại gần cụ. Thấy tôi, cụ ngước đôi mắt đục mờ lên nhìn, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa hy vọng. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống: "Cụ ơi, trời mưa lạnh quá, cụ bán nốt cho cháu chỗ rau này để cụ về sớm nhé!".
Cụ bà nhìn tôi, đôi môi run run mấp máy mãi mới thành lời: "Cảm ơn cháu, cháu tốt bụng quá, nhưng rau của bà héo hết rồi...". Tôi mỉm cười trấn an cụ: "Không sao đâu cụ ạ, về nhặt đi nấu canh vẫn ngon lắm". Tôi đưa tờ tiền cho cụ và nhất quyết không nhận tiền thừa, rồi nhanh tay giúp cụ dọn dẹp quanh gánh hàng.
Khoảnh khắc cụ nắm lấy tay tôi, tôi cảm nhận được sự thô ráp, chai sần của đôi bàn tay đã trải qua bao sương gió, nhưng cũng cảm nhận được một hơi ấm lạ kỳ truyền sang. Đôi mắt cụ rưng rưng, hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má nứt nẻ: "Bà cảm ơn cháu, cháu như bồ tát sống vậy...". Câu nói ấy làm sống mũi tôi cay cay. Tôi thấy mình đâu có làm gì to tát, chỉ là một mớ rau, một tờ tiền lẻ, nhưng với cụ, đó có thể là cả một bữa no, là niềm vui được về nhà sớm tránh mưa.
Tôi chào cụ rồi tiếp tục đạp xe về nhà. Mưa vẫn rơi xối xả, gió vẫn thổi mạnh, nhưng lạ thay, tôi không còn cảm thấy lạnh nữa. Trong lồng ngực tôi, một ngọn lửa ấm áp đang len lỏi, lan tỏa đến từng tế bào. Đó là ngọn lửa của niềm vui, của sự hãnh diện vì mình đã sống có ích. Tôi nhận ra rằng, nụ cười móm mém của cụ già khi nãy đẹp hơn bất kỳ bông hoa nào tôi từng thấy.
Việc tốt ấy tuy nhỏ bé như hạt cát giữa đại dương mênh mông, nhưng nó đã dạy cho tôi bài học lớn về tình người. Tôi hiểu rằng, cuộc sống này cần lắm những tấm lòng biết sẻ chia và thấu cảm. Giúp đỡ người khác không phải là ban ơn, mà là trao đi yêu thương để nhận lại sự thanh thản và niềm vui cho chính tâm hồn mình. Từ hôm ấy, tôi tự hứa với lòng mình sẽ sống tốt hơn, quan tâm đến mọi người xung quanh nhiều hơn, để mỗi ngày trôi qua đều là một ngày ý nghĩa, như buổi chiều mưa đáng nhớ năm nào.
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm - Mẫu 8
Trong cuộc sống, có những niềm vui đến từ việc nhận lại, nhưng cũng có những hạnh phúc vỡ òa khi ta biết cho đi. Kỷ niệm về lần giúp một em bé đi lạc tìm lại mẹ tại hội chợ Xuân năm ngoái mãi là một thước phim đẹp đẽ, sưởi ấm trái tim tôi mỗi khi nhớ về. Nó nhắc nhở tôi rằng, giữa dòng đời hối hả này, tình người vẫn luôn hiện hữu và ấm áp vô cùng.
Hôm ấy là ngày cuối tuần, hội chợ Xuân quê tôi đông nghịt người. Tiếng nhạc xập xình, tiếng mời chào mua bán náo nhiệt tạo nên một không gian vừa háo hức vừa ngột ngạt. Tôi đang mải mê ngắm những gian hàng tò he rực rỡ sắc màu thì bỗng nghe thấy tiếng khóc thét lên đầy sợ hãi. Giữa dòng người chen chúc, một bé gái chừng 4-5 tuổi, mặc chiếc váy hồng lấm lem, đang đứng co ro một góc, nước mắt giàn giụa, đôi mắt ngơ ngác tìm kiếm trong vô vọng.
Lòng tôi thắt lại. Hình ảnh ấy làm tôi nhớ đến chính mình ngày bé, cũng từng lạc mẹ ở siêu thị và cảm giác hoảng loạn ấy kinh khủng đến nhường nào. Một thoáng do dự lướt qua: "Liệu mình có nên xen vào không? Nhỡ người ta tưởng mình là kẻ xấu thì sao?". Nhưng rồi, tiếng khóc nấc nghẹn của em bé đã chiến thắng nỗi sợ hãi vẩn vơ trong tôi. Lương tâm thôi thúc tôi phải hành động. Tôi hít một hơi sâu, tiến lại gần, ngồi xuống ngang tầm mắt bé và nhẹ nhàng hỏi: "Em ơi, em lạc mẹ à? Đừng khóc nữa, anh sẽ giúp em".
Ban đầu, cô bé rụt rè lùi lại, nhưng nhìn ánh mắt chân thành của tôi, em dần nín khóc. Tôi lấy chiếc khăn tay lau mặt cho em, rồi dắt em đến trạm phát thanh của ban quản lý hội chợ. Trên đường đi, bàn tay bé xíu, run rẩy nắm chặt lấy ngón tay tôi như bám víu vào chiếc phao cứu sinh duy nhất. Cảm giác tin tưởng ấy khiến tôi thấy mình trưởng thành và có trách nhiệm hơn bao giờ hết. Tôi bỗng thấy mình như một người anh cả đang che chở cho đứa em gái bé bỏng.
Khi tiếng loa phát thanh vừa dứt lời thông báo, một người phụ nữ trẻ với khuôn mặt thất thần, tóc tai rối bời lao đến. Nhìn thấy con, cô òa khóc, ôm chầm lấy bé như sợ ai đó sẽ cướp mất lần nữa. Khoảnh khắc hai mẹ con đoàn tụ, nước mắt hòa lẫn nụ cười, khiến sống mũi tôi cay cay. Người mẹ quay sang nắm lấy tay tôi, giọng lạc đi vì xúc động: "Cô cảm ơn cháu, cảm ơn cháu nhiều lắm. Không có cháu, cô không biết phải sống sao...".
Tôi bối rối lắc đầu, chỉ biết mỉm cười ngại ngùng. Nhìn bóng hai mẹ con dắt tay nhau đi khuất, lòng tôi dâng lên một niềm hân hoan khó tả. Đó không phải là niềm vui khi được điểm 10, cũng không phải là sự thích thú khi được mua đồ chơi mới. Đó là niềm hạnh phúc thanh khiết của sự sẻ chia. Tôi nhận ra, làm việc tốt không cần phải là những điều vĩ đại, đôi khi chỉ cần một cái nắm tay, một sự quan tâm đúng lúc cũng
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm - Mẫu 9
Người ta vẫn thường nói: "Nhặt được của rơi, tạm thời bỏ túi". Câu nói đùa ấy đôi khi lại là liều thuốc thử cực mạnh cho lòng trung thực của mỗi con người. Và tôi, trong một buổi trưa hè nắng gắt, đã phải đối diện với bài kiểm tra lương tâm ấy để rồi cảm thấy tự hào vì mình đã chiến thắng sự cám dỗ của đồng tiền.
Trưa hôm ấy, con đường đi học về vắng tanh, chỉ có tiếng ve sầu kêu râm ran trên những vòm phượng vĩ. Đang lững thững đá những hòn sỏi ven đường, chân tôi bỗng chạm phải một vật cộm cộm. Cúi xuống nhìn, tôi giật mình: một chiếc ví da màu nâu, căng phồng nằm im lìm bên vệ cỏ. Tim tôi đập thình thịch như trống dồn. Tôi nhặt lên, ngó nghiêng xung quanh - không một bóng người.
Tò mò và hồi hộp, tôi hé mở chiếc ví. Trời ơi! Bên trong là một xấp tiền polymer xanh đỏ dày cộp và rất nhiều giấy tờ tùy thân. Trong đầu tôi lúc đó bỗng nảy sinh một cuộc đấu tranh dữ dội. Một giọng nói thì thầm bên tai trái: "Giữ lấy đi! Chỗ tiền này đủ để mua chiếc xe đạp địa hình mà mày mơ ước bấy lâu, lại còn thừa tiền mua truyện tranh nữa". Sự cám dỗ ngọt ngào ấy khiến tay tôi run run, định đút chiếc ví vào cặp.
Nhưng ngay lúc ấy, giọng nói của bố lại vang lên trong tâm trí tôi: "Đói cho sạch, rách cho thơm. Đồng tiền không phải do mồ hôi nước mắt mình làm ra thì đừng bao giờ tơ hào". Tôi chợt rùng mình. Nếu tôi lấy số tiền này, người mất sẽ ra sao? Nhìn những tấm thẻ bảo hiểm y tế và đơn thuốc trong ví, tôi đoán chủ nhân của nó đang rất cần tiền chữa bệnh. Nếu tôi lấy đi, có thể tôi sẽ vui một chốc lát, nhưng nỗi day dứt sẽ đeo bám tôi suốt đời. Lương tâm không cho phép tôi trở thành kẻ cắp.
Nghĩ vậy, tôi quyết định đứng đợi ngay tại chỗ nhặt được ví, mặc cho cái nắng trưa hè như đổ lửa xuống đầu. Khoảng 30 phút sau, một bác trung niên dáng vẻ khắc khổ, mồ hôi nhễ nhại, hớt hải chạy ngược chiều tìm kiếm. Nhìn thấy tôi cầm chiếc ví, mắt bác sáng lên nhưng vẫn đầy lo âu. Khi tôi hỏi tên và xác nhận đúng là bác, tôi trao lại chiếc ví bằng cả hai tay.
Bác run run kiểm tra lại giấy tờ, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi, bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Bác kể đó là số tiền bác vừa vay mượn được để đóng viện phí cho con trai đang mổ cấp cứu. Nghe đến đó, tôi thấy sống mũi cay xè và rùng mình. Hóa ra, sự trung thực của tôi đã cứu sống một mạng người. Bác rút ra tờ 500 nghìn muốn tặng tôi để cảm ơn, nhưng tôi kiên quyết từ chối.
Đạp xe về nhà khi bụng đói meo và người ướt đẫm mồ hôi, nhưng lòng tôi lại nhẹ bẫng và phơi phới lạ thường. Bầu trời trưa hè dường như cũng xanh hơn, tiếng ve cũng vui tai hơn. Tôi nhận ra rằng, giá trị của con người không nằm ở chiếc xe đạp đẹp hay những cuốn truyện tranh, mà nằm ở sự trong sạch của tâm hồn. Trả lại chiếc ví, tôi không giàu lên về vật chất, nhưng tôi đã trở thành "tỷ phú" của niềm vui và lòng tự trọng.
Viết bài văn biểu cảm về một việc tốt mà em đã từng làm - Mẫu 10
Trong lớp tôi có một bạn tên là Nam, bị tật ở chân từ nhỏ nên đi lại rất khó khăn. Trước đây, tôi chỉ nhìn bạn với ánh mắt thương hại pha chút xa lánh. Nhưng rồi, một hành động nhỏ kéo dài suốt cả học kỳ qua đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi, biến tôi thành "đôi chân" thứ hai của Nam, và mang lại cho tôi những cảm xúc đẹp đẽ nhất về tình bạn.
Mọi chuyện bắt đầu vào một ngày mưa tầm tã, sân trường trơn trượt. Tôi thấy Nam đang chật vật chống nạng leo lên cầu thang tầng 3. Cứ bước một bậc, cậu ấy lại thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm, chiếc cặp sách nặng trĩu trên vai cứ chực kéo tuột cậu ngã ngửa ra sau. Các bạn khác mải nô đùa chạy vụt qua, chẳng ai để ý. Lúc ấy, một cảm giác xót xa dâng lên trong lòng tôi. Tôi thấy mình thật vô tâm khi bấy lâu nay đã thờ ơ trước khó khăn của bạn.
Tôi chạy đến, không nói không rằng, xốc chiếc cặp của Nam lên vai mình rồi dìu cậu ấy: "Để tớ giúp, bám chắc vào tay tớ nhé". Nam ngước nhìn tôi đầy ngạc nhiên, rồi nở một nụ cười hiền hậu: "Cảm ơn cậu, phiền cậu quá". Câu nói khách sáo ấy làm tôi thấy ngại. Từ hôm đó, tôi tự nhận lấy trách nhiệm đưa đón Nam lên xuống cầu thang mỗi ngày.
Ban đầu, thú thật là tôi cũng thấy... hơi phiền. Có những hôm muốn chạy xuống sân đá cầu thật nhanh nhưng lại phải chờ Nam thu xếp sách vở. Có những hôm mệt mỏi, việc cõng thêm cái cặp nặng trịch khiến tôi muốn bỏ cuộc. Nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt lấp lánh niềm vui của Nam, nghe cậu kể những câu chuyện hài hước để tôi quên đi mệt nhọc, tôi lại thấy sự hy sinh của mình thật xứng đáng. Tôi nhận ra Nam không chỉ là một người khuyết tật cần giúp đỡ, mà là một kho tàng nghị lực sống phi thường.
Cảm xúc vỡ òa nhất là vào buổi tổng kết cuối năm. Khi Nam được xướng tên nhận phần thưởng "Học sinh vượt khó học giỏi", cả trường vỗ tay rào rào. Nam đứng trên bục, rưng rưng nước mắt nói: "Em xin cảm ơn thầy cô, và đặc biệt cảm ơn bạn Minh - đôi chân thứ hai của em, người đã cõng ước mơ của em lên những bậc thang tri thức". Cả trường dồn ánh mắt về phía tôi. Mặt tôi nóng bừng, đỏ lựng vì xấu hổ nhưng trong lòng thì sướng rơn, tim đập rộn ràng như muốn nhảy múa.
Việc tốt ấy không phải là một khoảnh khắc lóe sáng rồi vụt tắt, mà là một hành trình bền bỉ của sự thấu hiểu. Nó giúp tôi nhận ra rằng, giúp đỡ người khác không chỉ là cho đi, mà chính là nhận lại. Tôi đã nhận lại được một tình bạn chân thành, một bài học về sự kiên nhẫn và lòng nhân ái. Giờ đây, mỗi ngày đến trường, được dìu Nam bước đi, tôi thấy cuộc sống của mình ý nghĩa hơn, trọn vẹn hơn. Tôi hiểu rằng, hạnh phúc đơn giản là khi ta biết sống vì người khác.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm
- Bài văn biểu cảm về chuyến thăm quê nội
- Bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11
- Bài văn biểu cảm về bà ngoại của em
- Bài văn biểu cảm về ông ngoại của em
Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:
- Giải bài tập Lớp 7 Kết nối tri thức
- Giải bài tập Lớp 7 Chân trời sáng tạo
- Giải bài tập Lớp 7 Cánh diều
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7 và Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 7 Global Success
- Giải Tiếng Anh 7 Friends plus
- Giải sgk Tiếng Anh 7 Smart World
- Giải Tiếng Anh 7 Explore English
- Lớp 7 - Kết nối tri thức
- Soạn văn 7 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 7 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 7 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 7 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - KNTT
- Giải sgk Tin học 7 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 7 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 7 - KNTT
- Lớp 7 - Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 7 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 7 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 7 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 7 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 7 - CTST
- Giải sgk Tin học 7 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 7 - CTST
- Lớp 7 - Cánh diều
- Soạn văn 7 (hay nhất) - Cánh diều
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - Cánh diều
- Giải sgk Toán 7 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 7 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 7 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 7 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 7 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 7 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

