10+ Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (điểm cao)
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (mẫu 1)
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (mẫu 2)
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (mẫu 3)
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (mẫu 4)
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (mẫu 5)
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (mẫu 6)
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (mẫu 7)
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (mẫu 8)
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (mẫu 9)
- Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (mẫu khác)
10+ Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm (điểm cao)
Dàn ý Bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm
a, Mở bài:
- Nêu suy nghĩ chung của em về những việc làm chưa tốt trong cuộc sống.
- Giới thiệu việc làm chưa tốt mà em đã từng mắc phải.
- Nêu lí do vì sao em vẫn luôn nhớ mãi việc làm đó.
b, Thân bài:
- Hoàn cảnh xảy ra sự việc.
- Thời gian không gian và nguyên nhân dẫn đến việc làm chưa tốt.
- Kể lại diễn biến của sự việc theo trình tự.
- Việc làm chưa tốt của em cụ thể là gì.
- Thái độ suy nghĩ của em trong lúc thực hiện việc làm đó.
- Cảm xúc của em khi làm việc chưa tốt.
- Sự lo lắng sợ hãi hoặc chủ quan của em lúc ấy.
- Phản ứng của những người xung quanh.
- Thái độ lời nói của cha mẹ thầy cô hoặc bạn bè.
- Cảm xúc của em khi bị nhắc nhở hoặc khi sự thật được nói ra.
- Sự ân hận xấu hổ và day dứt trong lòng em.
- Sự thay đổi trong suy nghĩ của em sau sự việc.
c, Kết bài:
- Bài học mà em rút ra từ việc làm chưa tốt ấy.
- Ý nghĩa của bài học đối với bản thân em.
- Lời hứa của em với bản thân và mọi người.
- Mong muốn trở thành người tốt hơn trong tương lai.
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm - Mẫu 1
Tuổi thơ ai cũng có những lỗi lầm. Chúng như những vết sẹo nhỏ trên cây non, tuy không nguy hiểm nhưng lại nhắc nhở ta về sự trưởng thành. Việc chưa tốt mà em ân hận nhất chính là lần đầu tiên em nói dối mẹ để được đi chơi với bạn bè, một lời nói dối đã khiến em day dứt rất lâu.
Hôm ấy, đám bạn rủ em đi sinh nhật một bạn trong lớp. Em rất muốn đi, nhưng trùng vào ngày mẹ dặn em phải ở nhà trông em trai để mẹ đi họp phụ huynh cho chị gái. Em đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Một bên là buổi tiệc hứa hẹn đầy vui vẻ, một bên là trách nhiệm mẹ giao. Cuối cùng, sự ích kỷ và ham chơi đã thắng thế. Em nảy ra một kế hoạch: nói dối mẹ.
Trước khi mẹ đi, em giả vờ ôm bụng và nói: "Mẹ ơi, chắc con bị đau bụng. Con nằm nghỉ một chút, em Bi con dỗi một tí cũng được ạ". Em còn cố tỏ ra mệt mỏi. Mẹ nhìn em lo lắng, sờ trán, rồi dặn dò: "Thế con nằm nghỉ nhé, mẹ đi một lát về ngay". Ngay khi mẹ vừa đi khuất, em liền vùng dậy, thay quần áo và chạy vụt đi. Trong buổi tiệc, em vui chơi nhưng không thực sự thoải mái. Một cảm giác bồn chồn, lo lắng cứ len lỏi trong lòng. Hình ảnh mẹ tin tưởng giao em trai cho em, rồi hình ảnh em bé khóc một mình ở nhà khiến em không thể nào vui trọn vẹn.
Khi về đến nhà, mẹ đã về trước. Em trai em đang ngủ say trên giường, nhưng mắt còn đỏ hoe. Mẹ không nói gì, chỉ nhìn em bằng ánh mắt buồn bã và thất vọng. Sự im lặng của mẹ còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách mắng nào. Em biết mẹ đã phát hiện ra lời nói dối. Khoảnh khắc ấy, em chỉ muốn độn thổ. Em đã chạy đến ôm mẹ, nức nở xin lỗi. Em hứa sẽ không bao giờ nói dối và bỏ bê trách nhiệm nữa. Việc chưa tốt ấy dạy em một bài học đắt giá về sự trung thực và trách nhiệm. Lời nói dối có thể giúp ta đạt được mục đích trước mắt, nhưng nó sẽ khiến người tin ta tổn thương và làm mất đi sự thanh thản trong chính tâm hồn mình.
Lần nói dối mẹ ấy đã trở thành một ký ức đau đớn trong em, một bài học nhớ đời về đức tính trung thực. Từ đó, em luôn cố gắng sống thật với bản thân và với mọi người, vì em hiểu rằng niềm tin một khi đã mất đi thì rất khó để lấy lại. Lỗi lầm ấy đã giúp em trưởng thành hơn rất nhiều.
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm - Mẫu 2
Có những lỗi lầm khi nhớ lại, tim ta vẫn còn thắt lại vì hổ thẹn. Với em, đó là lần em đã để sự ham muốn nhất thời lấn át lương tâm, lấy trộm tiền trong ví của mẹ để mua một bộ truyện tranh mà em thèm muốn bấy lâu.
Lúc đó, bộ truyện "Thám tử lừng danh Conan" mới ra tập mới, tất cả bạn bè đều có, còn em thì không. Em đã xin mẹ nhiều lần nhưng mẹ bảo phải đợi đến sinh nhật hoặc khi em được điểm cao. Một hôm, khi dọn dẹp phòng cho mẹ, em nhìn thấy chiếc ví để trên bàn. Một ý nghĩ xấu xa chợt lóe lên: "Chỉ lấy một ít thôi, mẹ sẽ không phát hiện ra đâu". Tay em run run mở ví, lấy ra một tờ tiền. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khoảnh khắc ấy, em biết mình đang làm điều sai trái, nhưng đôi chân vẫn dẫn em đến hiệu sách.
Cầm cuốn truyện trên tay, lòng em không hề vui sướng như tưởng tượng. Ngược lại, nó nặng trĩu như một cục đá. Em không dám đọc ngay, mà giấu nó dưới gầm giường. Mỗi lần nhìn thấy mẹ, em lại cảm thấy xấu hổ và lo sợ. Cuốn truyện như một lời cáo buộc, khiến em không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. Niềm vui khi đọc truyện hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự dằn vặt, ăn năn khôn nguôi. Em cảm thấy mình thật đáng khinh, vì một cuốn truyện mà đánh mất sự lương thiện.
Sự dằn vặt kéo dài ba ngày khiến em không chịu nổi. Tối hôm đó, em đã khóc và mang cuốn truyện cùng số tiền còn lại ra thú nhận tất cả với mẹ. Em sợ mẹ sẽ đánh, sẽ mắng. Nhưng mẹ chỉ ôm em và nói bằng giọng buồn bã: "Mẹ buồn vì con lấy trộm tiền, nhưng mẹ vui vì con đã dám nhận lỗi. Tiền mất có thể kiếm lại, nhưng lòng tự trọng và sự trung thực mới là thứ quý giá nhất". Lời nói của mẹ như gáo nước lạnh tạt vào mặt, thức tỉnh em. Bài học em rút ra thật sâu sắc: không có gì trên đời này đáng để ta đánh đổi bằng nhân phẩm và sự lương thiện của chính mình. Ham muốn vật chất chỉ là nhất thời, nhưng vết nhơ trong tâm hồn thì khó mà rửa sạch.
Lỗi lầm lấy trộm tiền của mẹ là một vết sẹo trong lòng em, nhưng cũng là một hồi chuông cảnh tỉnh. Nó dạy em về giá trị của sự trung thực, về lòng tự trọng và sự kiềm chế bản thân trước những cám dỗ. Em biết ơn mẹ vì đã bao dung và dạy cho em bài học quý giá ấy, để từ đó em luôn sống ngay thẳng, không để vật chất làm mờ mắt.
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm - Mẫu 3
Trong cuộc sống, đôi khi vì sợ hãi hay yếu đuối, chúng ta có thể trở nên hèn nhát và đẩy lỗi lầm của mình sang người khác. Việc chưa tốt mà em cảm thấy xấu hổ nhất chính là lần em đổ lỗi cho bạn thân khi chính tay em làm vỡ lọ hoa của cô giáo.
Giờ ra chơi, em và bạn thân là Minh ở lại lớp trực nhật. Trong lúc lau bàn giáo viên, tay em vô ý chạm vào chiếc lọ hoa nhỏ bằng thủy tinh trên bàn cô. Lọ hoa rơi xuống đất, vỡ tan. Tiếng vỡ "choang" làm em và Minh giật mình. Em sợ hãi tột độ, nghĩ ngay đến hình ảnh cô giáo buồn bã và những lời phê bình trước lớp.
Đúng lúc đó, cô giáo bước vào. Nhìn thấy đống thủy tinh vỡ, cô hỏi: "Ai làm vỡ lọ hoa của cô thế?". Tim em đập loạn xạ. Thay vì dũng cảm nhận lỗi, em đã chỉ tay về phía Minh - người đang đứng gần đó nhất - và nói, giọng run run: "Dạ... dạ là bạn Minh ạ. Bạn ấy lỡ tay...". Minh sửng sốt, mặt đỏ bừng, ấp úng: "Không... không phải con...". Nhưng em đã cố tỏ ra sợ hãi và khẳng định lại. Khoảnh khắc ấy, em không dám nhìn vào mắt Minh. Em biết mình đang phạm một tội lỗi lớn hơn cả việc làm vỡ lọ hoa: tội phản bội lòng tin của bạn và đổ tội oan cho người khác.
Minh bị cô giáo nhắc nhở. Cả ngày hôm đó, Minh không nói chuyện với em. Ánh mắt buồn và thất vọng của bạn như những mũi kim đâm vào lòng em. Sự dằn vặt khiến em không thể tập trung vào học tập. Tối hôm đó, em đã gọi điện cho Minh xin lỗi và hứa sẽ thú thật với cô giáo. Ngày hôm sau, em đã đứng trước lớp, xin lỗi cô và Minh. Việc làm ấy dạy em rằng, dũng cảm không chỉ là dám làm, mà còn là dám nhận lỗi và sửa sai. Đổ lỗi cho người khác chỉ khiến ta trở nên nhỏ bé và đánh mất đi sự tôn trọng của mọi người. Lòng trung thực và can đảm đối mặt với sai lầm mới là điều đáng quý.
Lần đổ lỗi cho bạn ấy là một bài học nhớ đời về sự hèn nhát và tầm quan trọng của lòng trung thực. Nó dạy em rằng, một lời nói dối hay một hành động đổ lỗi có thể làm tổn thương người khác sâu sắc và hủy hoại tình bạn. Từ đó, em luôn cố gắng sống dũng cảm, dám làm dám chịu, vì chỉ có như vậy, em mới có thể nhận được sự tin yêu thực sự từ mọi người.
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm - Mẫu 4
Đôi khi, việc chưa tốt không phải là một hành động sai trái rõ ràng, mà là sự vô tâm, thờ ơ trước cảm xúc của người thân. Điều khiến em day dứt mãi chính là lần em đã mải mê với trò chơi điện tử mà bỏ qua nỗi buồn, sự mệt mỏi của mẹ sau một ngày làm việc vất vả.
Hôm ấy, mẹ đi làm về trễ. Khuôn mặt mẹ tái nhợt, dáng đi mệt mỏi. Mẹ gọi em với giọng yếu ớt: "Con ơi, lấy cho mẹ ly nước". Lúc đó, em đang say sưa với một trận game online gay cấn. Em chỉ quay qua nói vọng lại: "Đợi con tí nữa, sắp thắng rồi!", rồi lại dán mắt vào màn hình. Em hoàn toàn quên mất lời mẹ nhờ. Mãi sau khi kết thúc trận game, em mới thấy mẹ đã tự lấy nước và nằm nghỉ trên ghế sofa, đôi mắt nhắm nghiền.
Nhìn mẹ nằm đó, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, một cảm giác hổ thẹn và ân hận dâng lên trong lòng em. Em chợt nhớ ra, mẹ đã gọi em. Mẹ đã mệt như thế, chỉ cần một ly nước nhỏ mà em cũng không làm được vì mải chơi. Em như kẻ ích kỷ, chỉ biết đến niềm vui của bản thân mà quên đi người đã vì em mà vất vả cả ngày. Em lặng lẽ đi lấy một ly nước ấm, đắp cho mẹ tấm chăn mỏng. Hành động nhỏ ấy không thể bù đắp cho sự vô tâm lúc nãy. Em thầm trách mình thật nhiều.
Việc làm (hay không làm) ấy của em là một lỗi lầm về đạo đức, về tình cảm. Nó dạy em rằng, hiếu thảo không phải lúc nào cũng là những việc lớn lao. Đôi khi, nó chỉ là sự quan sát, là một ly nước khi mẹ khát, một lời hỏi thăm khi mẹ mệt. Sự vô tâm có thể làm tổn thương người thân nhiều hơn ta tưởng. Từ đó, em luôn cố gắng để ý hơn đến bố mẹ, biết phụ giúp việc nhà và quan tâm đến cảm xúc của mọi người trong gia đình. Em hiểu rằng, tình yêu thương cần được thể hiện bằng hành động cụ thể, nhất là trong những lúc người ta cần mình nhất.
Ký ức về sự vô tâm với mẹ hôm ấy vẫn còn nguyên vẹn, như một lời nhắc nhở em phải sống tình cảm và có trách nhiệm hơn với gia đình. Bài học về sự quan tâm và lòng hiếu thảo ấy đã giúp em trưởng thành hơn rất nhiều trong cách ứng xử và yêu thương. Em biết, gia đình là nơi quan trọng nhất, và mình phải là người biết giữ lấy hạnh phúc ấy từ những điều nhỏ bé nhất.
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm - Mẫu 5
Ở tuổi học trò, đôi khi chúng ta dễ bị cuốn theo đám đông mà không suy nghĩ về hậu quả. Việc chưa tốt mà em cảm thấy rất hối hận là lần em đã hùa theo các bạn tẩy chay, cô lập một bạn học mới chuyển đến lớp chỉ vì bạn ấy có tính cách khác biệt và nhút nhát.
Bạn ấy tên là Hà, chuyển từ quê lên, ăn mặc giản dị và ít nói. Một vài bạn trong lớp cho rằng Hà "quê mùa", "không hợp thời" và bắt đầu trêu chọc, không chơi với Hà. Ban đầu, em cũng thấy Hà có vẻ khác, nhưng không ghét bạn ấy. Tuy nhiên, vì sợ bị "lạc lõng", sợ bị các bạn khác xa lánh nếu chơi với Hà, em đã im lặng và ngầm đồng tình với việc tẩy chay. Em không trêu chọc, nhưng cũng không dám nói chuyện hay giúp đỡ khi thấy Hà bị bắt nạt.
Em vẫn nhớ hình ảnh Hà ngồi một mình ở góc lớp trong giờ ra chơi, cúi gằm mặt xuống bàn. Có lúc, bạn ấy khẽ khóc. Ánh mắt buồn bã, cô đơn của Hà như một lời trách móc, khiến lòng em không yên. Em biết mình đang sai, biết rằng sự im lặng của em cũng chính là một hành động làm tổn thương người khác. Em đã trở thành kẻ đồng lõa với sự bất công, chỉ vì sự hèn nhát và muốn an toàn cho bản thân.
Sự dằn vặt kéo dài. Cuối cùng, em quyết định phải thay đổi. Em bắt đầu bằng việc chủ động chào Hà, hỏi han bạn ấy về bài tập. Rồi em khuyên các bạn khác nên dừng việc trêu chọc lại. Ban đầu, có bạn quay sang chê em "giả tạo", nhưng dần dần, một số bạn cũng nhận ra sai lầm và thay đổi. Hà dần hòa đồng hơn. Việc làm ấy dạy em một bài học sâu sắc: không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, và đừng bao giờ vì sợ hãi mà đánh mất lòng tốt của mình. Dũng cảm đôi khi là dám đứng về phía lẽ phải, dám bảo vệ người yếu thế, dám khác biệt với đám đông xấu. Sự thờ ơ hay im lặng trước cái ác cũng chính là tiếp tay cho cái ác.
Lần tham gia tẩy chay bạn Hà là một ký ức đau đớn về sự yếu đuối và vô cảm của bản thân. Nhưng nó cũng là bài học quý giá về lòng nhân ái, sự cảm thông và lòng dũng cảm. Nó dạy em phải biết lắng nghe trái tim mình, biết đứng lên bảo vệ điều đúng đắn, và quan trọng nhất là phải luôn đối xử tử tế với mọi người, bất kể họ là ai.
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm - Mẫu 6
Lời hứa với trẻ con là điều thiêng liêng, bởi chúng tin tưởng ta một cách trọn vẹn. Việc chưa tốt khiến em cảm thấy mình thật đáng trách là lần em đã thất hứa với em trai, khiến cho niềm tin trong sáng nơi em bé bị tổn thương.
Cuối tuần trước, em trai em (5 tuổi) rất muốn được đi công viên chơi cầu trượt. Em đã hứa: "Chiều chủ nhật anh sẽ dẫn em đi!". Nghe vậy, em bé vui mừng khôn xiết, cả ngày hôm sau cứ nhắc đi nhắc lại: "Chiều nay đi công viên với anh nhé!". Ánh mắt em bé sáng lên đầy háo hức và tin tưởng.
Nhưng chiều chủ nhật, đám bạn của em rủ đi xem phim siêu anh hùng mới ra rạp. Em rất thích và muốn đi. Em nghĩ: "Thôi, dẫn em trai đi công viên lúc nào chả được. Để lần sau vậy". Em đã nói dối em trai: "Hôm nay công viên đóng cửa sửa chữa rồi. Lần sau anh dẫn em đi nhé!". Em trai em nghe vậy, mặt buồn thiu, đôi mắt long lanh như sắp khóc. Nó không nói gì, chỉ lẳng lặng bỏ đi chơi một mình. Khoảnh khắc ấy, lòng em chợt thấy rất tội lỗi. Em biết mình đã phản bội lòng tin của em. Em đã đặt niềm vui của bản thân lên trên niềm vui và sự chờ đợi của em trai.
Tối hôm đó, em trai em ít nói chuyện với em hơn. Nó không còn ríu rít kể chuyện như mọi khi. Sự thờ ơ của em bé khiến em càng thấy day dứt. Em nhận ra, với trẻ con, một lời hứa là cả một thế giới. Thất hứa với chúng không chỉ làm chúng buồn, mà còn dạy chúng bài học xấu về sự không đáng tin. Em đã xin lỗi em trai và dẫn em đi công viên vào ngay chiều hôm sau. Bài học em rút ra thật sâu sắc: "Một lần bất tín, vạn lần bất tin". Phải biết giữ lời hứa, dù đó chỉ là một lời hứa nhỏ với một đứa trẻ. Sự tin tưởng là thứ quý giá và dễ vỡ nhất, một khi đã mất đi thì rất khó lấy lại. Là anh, em phải là tấm gương tốt cho em mình.
Lần thất hứa với em trai là một lỗi lầm khiến em hổ thẹn về sự ích kỷ và thiếu trách nhiệm của mình. Nó dạy em về giá trị của chữ tín, về sự quan trọng của việc giữ lời. Từ đó, em luôn cố gắng suy nghĩ kỹ trước khi hứa, và một khi đã hứa thì phải cố gắng thực hiện bằng được. Bởi em hiểu, mình cần phải sống đáng tin để không làm tổn thương những trái tim non nớt tin yêu mình.
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm - Mẫu 7
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, ai cũng từng ít nhất một lần mắc sai lầm. Với tôi, kỉ niệm về lần nói dối mẹ để đi chơi điện tử năm ngoái vẫn luôn là một vết dao khắc vào tâm trí, nhắc nhở tôi về giá trị của lòng trung thực và tình yêu thương vô bờ bến của mẹ.
Hôm đó là một buổi chiều thứ Bảy nắng gắt. Đám bạn trong lớp rủ rê tôi ra quán Internet đầu phố để "thử sức" với một trò chơi mới đang rất thịnh hành. Sự tò mò và ham vui đã lấn át đi lý trí. Tôi về nhà, đứng trước mặt mẹ và ngập ngừng nói dối rằng trường tổ chức ôn tập thêm cho kỳ thi giữa kỳ. Nhìn vào ánh mắt tin tưởng của mẹ, lòng tôi bỗng thoáng qua một chút bất an, nhưng rồi sự háo hức đã nhanh chóng khỏa lấp tất cả. Tôi vội vã dắt xe đi, để lại sau lưng bóng dáng mẹ đang bận rộn chuẩn bị bữa cơm chiều.
Suốt hai tiếng đồng hồ ngồi trong quán game ồn ào, tôi không hề cảm thấy vui vẻ như mình tưởng tượng. Tâm trí tôi cứ chập chờn hình ảnh mẹ đang cặm cụi dưới bếp. Tiếng hò hét của đám bạn xung quanh bỗng trở nên lạc lõng. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, mỗi lúc một lớn dần, đè nặng lên lồng ngực khiến tôi thấy khó thở. Tôi nhận ra mình đã đánh đổi niềm tin của người yêu thương mình nhất chỉ để lấy những hình ảnh ảo trên màn hình máy tính.
Khi trở về, bầu trời đã sẩm tối. Bước vào nhà, mùi thơm của món cá kho gừng - món khoái khẩu của tôi - lan tỏa khắp căn phòng. Mẹ ngồi đợi bên mâm cơm, thấy tôi về, mẹ không trách móc mà chỉ nhẹ nhàng bảo: "Con học về muộn chắc mệt lắm, rửa tay rồi vào ăn cơm cho nóng". Lời nói dịu dàng ấy như một gọng kìm bóp nghẹt trái tim tôi. Tôi nhìn vào đôi bàn tay gầy gò của mẹ, nhìn những giọt mồ hôi còn lấm tấm trên trán, rồi lại nghĩ đến sự dối trá của mình. Cổ họng tôi đắng ngắt, miếng cơm ngon lành thường ngày bỗng trở nên khó nuốt vô cùng.
Không thể chịu đựng thêm sự cắn rứt của lương tâm, tôi đã buông đũa và òa khóc. Tôi thú nhận tất cả với mẹ trong tiếng nấc nghẹn ngào. Tôi cứ ngỡ mẹ sẽ giận dữ, sẽ quát mắng, nhưng không. Mẹ chỉ lặng lẽ ôm tôi vào lòng. Vòng tay mẹ ấm áp nhưng sao tôi thấy đau đớn đến thế. Mẹ khẽ nói: "Mẹ buồn không phải vì con đi chơi, mà mẹ buồn vì con đã không trung thực với mẹ. Đừng để những lời nói dối làm mờ đi tâm hồn mình, con nhé!".
Đêm đó, tôi đã thức rất khuya để suy nghĩ. Bài học về sự trung thực không nằm trong sách vở mà nằm chính trong sự bao dung của mẹ. Lỗi lầm ấy đã dạy tôi rằng: Niềm tin giống như một tờ giấy trắng, một khi đã bị vò nát thì khó lòng phẳng lại như xưa. Từ đó về sau, tôi luôn tự dặn lòng phải sống thật thà, chân thành để không bao giờ phải thấy ánh mắt buồn bã của mẹ thêm một lần nào nữa.
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm - Mẫu 8
Trong ngăn kéo học tập của tôi có một bài kiểm tra toán bị gấp nhỏ, nằm lặng lẽ ở góc trong cùng. Đó là điểm 4 duy nhất trong suốt những năm đi học của tôi - một con số không chỉ nói lên kết quả học tập mà còn là minh chứng cho sự chủ quan và lười biếng mà tôi luôn tự nhắc nhở mình không bao giờ được lặp lại.
Kỳ thi giữa kỳ năm ấy, vì luôn tự mãn với sức học của mình, tôi đã bỏ qua những lời nhắc nhở của thầy cô và cha mẹ. Thay vì ôn luyện kỹ càng, tôi lại mải mê với những cuốn truyện tranh và những trận bóng đá kéo dài đến tối mịt. Tôi bước vào phòng thi với tâm thế của một kẻ "biết tuốt", để rồi khi cầm đề bài trên tay, tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã hổng kiến thức quá nhiều. Những con số, những định lý vốn dĩ quen thuộc giờ đây trở nên xa lạ và đáng sợ vô cùng. Tim tôi đập liên hồi, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay, cảm giác bất lực bao trùm lấy tâm trí.
Ngày trả bài, khi nhìn thấy con số 4 đỏ chói dưới dòng nhận xét của thầy, tôi cảm thấy như mặt đất dưới chân mình đang sụp đổ. Tôi xấu hổ không dám ngẩng mặt lên nhìn bạn bè, càng sợ hãi khi nghĩ đến khuôn mặt hy vọng của bố mẹ ở nhà. Cả buổi chiều hôm đó, tôi lang thang trên đường với tâm trạng nặng nề, lồng ngực cứ nghẹn lại vì hối hận. Tại sao tôi lại có thể vô trách nhiệm với bản thân mình đến thế?
Về đến nhà, tôi đã cúi đầu xin lỗi và đưa bài kiểm tra cho bố. Tôi chuẩn bị tinh thần cho một trận mắng mỏ kinh khủng nhất, nhưng bố chỉ thở dài, đôi mắt thoáng qua một vẻ buồn bã mà tôi chưa từng thấy. Bố nói: "Điểm số có thể sửa, nhưng thái độ sống thì khó sửa lắm con ạ". Câu nói ấy như một cái tát vào sự kiêu ngạo của tôi, đau đớn nhưng thức tỉnh. Tôi nhận ra rằng sự chủ quan đã biến mình thành một kẻ thất bại. Kể từ ngày đó, bài kiểm tra điểm 4 ấy không còn là nỗi sợ, mà trở thành một động lực, một lời nhắc nhở tôi phải luôn khiêm tốn, nỗ lực và trân trọng từng phút giây học tập.
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm - Mẫu 9
Tình bạn giống như một nhành hoa lan, cần sự nâng niu và thấu hiểu. Vậy mà, chỉ vì sự vô tâm và tính cách nóng nảy của mình, tôi đã từng làm tổn thương sâu sắc người bạn thân nhất của mình - Lan. Đó là một lỗi lầm mà mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn thấy trĩu nặng một nỗi buồn khó tả.
Chuyện xảy ra vào buổi lao động của lớp. Vì quá mệt mỏi và bực bội do thời tiết nắng nóng, khi Lan vô tình làm đổ xô nước vào chân tôi, tôi đã không kìm chế được mà thốt ra những lời lẽ nặng nề, gay gắt. Tôi đã quát vào mặt bạn: "Bạn có mắt không thế? Lúc nào cũng hậu đậu làm hỏng việc!". Ngay khoảnh khắc ấy, tôi thấy đôi mắt Lan nhòe đi, đôi môi bạn run rẩy nhưng không thốt lên lời nào. Bạn lặng lẽ cầm chiếc xô đi chỗ khác, bóng dáng nhỏ bé ấy cứ mờ dần trong sự hối hận đang bắt đầu dâng trào trong tôi.
Suốt những ngày sau đó, sự im lặng của Lan giống như một bản án dành cho tôi. Tôi nhận ra mình đã quá ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến cảm xúc cá nhân mà quên đi bao nhiêu lần Lan đã kiên nhẫn giúp đỡ tôi. Mỗi khi nhìn thấy Lan ngồi lầm lũi một mình ở góc lớp, tim tôi lại thắt lại, cảm giác trống trải lạ thường. Tôi muốn đến xin lỗi nhưng cái tôi quá lớn đã ngăn tôi lại. Sự dằn vặt ấy cứ âm ỉ cháy trong lòng, khiến tôi không thể tập trung vào bất cứ việc gì.
Cuối cùng, sau một đêm mất ngủ vì cắn rứt, tôi đã viết một bức thư kẹp vào vở của Lan. Khi nhìn thấy bạn mỉm cười và gật đầu với mình vào sáng hôm sau, tôi cảm thấy như một tảng đá nghìn cân vừa được nhấc ra khỏi ngực. Bài học về sự kiềm chế và lòng vị tha sau lần ấy đã giúp tôi chín chắn hơn. Tôi hiểu rằng, lời nói khi nóng giận có sức sát thương mạnh hơn cả gươm giáo, và nếu không biết giữ gìn, chúng ta sẽ rất dễ dàng đánh mất những điều quý giá nhất trong đời.
Viết bài văn biểu cảm về việc làm chưa tốt mà em đã làm - Mẫu 10
Mỗi khi nhìn lên kệ tủ trống không nơi phòng khách, tôi lại thấy lòng mình dậy lên một nỗi ân hận khôn nguôi. Đó là nơi từng đặt chiếc bình gốm mà mẹ tôi nâng niu nhất, nhưng nó đã tan vỡ chỉ vì sự cẩu thả và thiếu cẩn trọng của tôi trong một phút vui đùa quá trớn.
Hôm đó, mẹ vắng nhà, tôi và cậu em trai bày trò chơi đuổi bắt ngay trong phòng khách. Mặc dù mẹ đã dặn rất nhiều lần là không được chạy nhảy trong nhà, nhưng sự phấn khích đã khiến tôi quên hết lời dặn dò. Trong lúc mải mê chạy, tôi đã quẹt mạnh vào mép bàn khiến chiếc bình hoa đổ xuống. Tiếng "choảng" vang lên khô khốc, xé tan không gian yên tĩnh. Tôi đứng sững lại, nhìn những mảnh gốm vụn nát dưới sàn nhà mà lòng lạnh toát. Đó không chỉ là một vật dụng, mà là kỷ niệm mẹ được bà ngoại tặng từ ngày cưới.
Nhìn đống đổ nát, tôi cảm thấy mình thật đáng trách và tội lỗi. Sự cẩu thả của tôi đã phá hủy một báu vật tinh thần của mẹ. Khi mẹ về, thay vì quát mắng, mẹ chỉ lặng lẽ thu dọn những mảnh vỡ. Ánh mắt mẹ không giận dữ nhưng lại đượm vẻ xót xa và thất vọng. Cái nhìn ấy đau đớn hơn bất cứ đòn roi nào. Tôi thấy mình thật nhỏ bé và ích kỷ, chỉ vì chút vui đùa nhất thời mà làm ảnh hưởng đến tình cảm và kỷ niệm của người khác.
Suốt cả tuần ấy, tôi không dám cười đùa, tâm trí luôn bị bao vây bởi hình ảnh chiếc bình hoa vỡ. Tôi tự hỏi tại sao mình lại không thể cẩn thận hơn? Tại sao mình lại coi thường những quy tắc trong gia đình? Sự dằn vặt ấy là bài học đắt giá về tinh thần trách nhiệm và sự cẩn trọng. Tôi nhận ra rằng, sự trưởng thành bắt đầu từ việc mình biết suy nghĩ trước khi hành động và biết trân trọng những đồ vật, nhất là những thứ mang giá trị tình cảm. Lỗi lầm ấy đã giúp tôi rèn luyện tính ngăn nắp và cẩn thận hơn trong mọi việc, để không bao giờ phải hối tiếc vì sự vô ý của mình thêm một lần nào nữa.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Bài văn biểu cảm về chuyến thăm quê nội
- Bài văn biểu cảm về buổi tổng kết cuối năm học tiểu học
- Bài văn biểu cảm về buổi biểu diễn văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11
- Bài văn biểu cảm về bà ngoại của em
- Bài văn biểu cảm về ông ngoại của em
- Thuyết minh về quy tắc hoặc luật lệ trong trò chơi: Nhảy bao bố
Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:
- Giải bài tập Lớp 7 Kết nối tri thức
- Giải bài tập Lớp 7 Chân trời sáng tạo
- Giải bài tập Lớp 7 Cánh diều
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7 và Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 7 Global Success
- Giải Tiếng Anh 7 Friends plus
- Giải sgk Tiếng Anh 7 Smart World
- Giải Tiếng Anh 7 Explore English
- Lớp 7 - Kết nối tri thức
- Soạn văn 7 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 7 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 7 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 7 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - KNTT
- Giải sgk Tin học 7 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 7 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 7 - KNTT
- Lớp 7 - Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 7 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 7 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 7 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 7 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 7 - CTST
- Giải sgk Tin học 7 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 7 - CTST
- Lớp 7 - Cánh diều
- Soạn văn 7 (hay nhất) - Cánh diều
- Soạn văn 7 (ngắn nhất) - Cánh diều
- Giải sgk Toán 7 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 7 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 7 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 7 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 7 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 7 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 7 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 7 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 7 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

