10+ Bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất (điểm cao)

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất

a. Mở đoạn:

- Giới thiệu sự việc và bộc lộ cảm xúc của bản thân về khoảnh khắc cảm thấy có lỗi nhất.

b. Thân đoạn:

- Nêu cảm xúc, ấn tượng của bản thân.

- Kể lại ngắn gọn kỉ niệm gắn liền với lỗi lầm đó.

- Cảm xúc của em sau khi mắc lỗi.

- Những bài học mà em rút ra được thông qua lỗi lầm.

c. Kết đoạn:

- Khẳng định tình cảm, cảm xúc của em về khoảnh khắc đó và bài học cho bản thân.

Quảng cáo

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất - Mẫu 1

Trong cuộc sống, ai cũng từng mắc sai lầm. Có những lỗi lầm nhỏ, ta có thể dễ dàng quên đi. Nhưng có một khoảnh khắc khiến em cảm thấy có lỗi nhất, ám ảnh em mãi cho đến tận bây giờ, đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất em nói dối mẹ về một bài kiểm tra.

Đó là khi em học lớp 5. Em đã rất chủ quan, không ôn bài kỹ cho một bài kiểm tra Toán quan trọng. Kết quả, em chỉ được có 5 điểm. Con số 5 màu đỏ chói như một lời chê trách ngay trên trang giấy. Sợ hãi trước ánh mắt thất vọng của mẹ, sợ những lời trách mắng, em đã nảy ra một ý nghĩ tồi tệ: nói dối. Về đến nhà, trước câu hỏi của mẹ: "Hôm nay con kiểm tra Toán được mấy điểm?", em đã cúi gằm mặt xuống, giọng lí nhí: "Con... con được 8 điểm ạ. Bài khó lắm nên cả lớp không ai được điểm cao."

Khoảnh khắc thốt ra lời nói dối ấy, tim em đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Em không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. Mẹ chỉ mỉm cười, xoa đầu em: "Ừ, 8 điểm cũng được rồi. Lần sau cố gắng hơn nhé!". Cái xoa đầu âu yếm ấy của mẹ như một nhát dao cứa vào lòng em. Em vội vàng chạy vào phòng, khóa cửa lại. Ngồi một mình, em nhìn con số 5 trên bài kiểm tra, lòng quặn thắt lại. Hình ảnh mẹ tần tảo sớm hôm, dành dụm từng đồng để mua sách vở cho em, những lần mẹ thức khuya giảng bài... tất cả hiện lên khiến em càng thấy mình đáng trách. Lời nói dối như một cục than hồng, thiêu đốt lương tâm em. Em cảm thấy mình thật hèn nhát và bất hiếu.

Sự dằn vặt kéo dài suốt mấy ngày khiến em không thể tập trung vào bất cứ việc gì. Cuối cùng, em đã can đảm mang bài kiểm tra ra, thú nhận tất cả với mẹ. Em òa khóc, xin lỗi mẹ. Khoảnh khắc ấy, em sợ sẽ thấy ánh mắt giận dữ của mẹ. Nhưng không, mẹ chỉ ôm em vào lòng, nhẹ nhàng nói: "Mẹ buồn vì con nói dối, nhưng mẹ vui vì con đã dám nhận lỗi. Điểm số không quan trọng bằng sự trung thực của con." Lời nói của mẹ khiến em càng thấy hổ thẹn và thương mẹ vô cùng. Khoảnh khắc có lỗi ấy đã dạy em một bài học sâu sắc về đức tính trung thực và can đảm đối mặt với sai lầm.

Đến bây giờ, mỗi khi định nói một lời không đúng sự thật, em lại nhớ về khoảnh khắc ấy. Nó như một hồi chuông cảnh tỉnh, nhắc nhở em phải sống ngay thẳng, dám nhận lỗi và sửa sai. Em biết ơn mẹ vì đã bao dung, và càng biết ơn bài học đắt giá mà chính sai lầm của mình đã mang lại.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất - Mẫu 2

Trong ký ức của em, có một khoảnh khắc khiến tim em như thắt lại mỗi khi nhớ đến, đó là lần em vô ý làm vỡ chiếc lọ hoa cổ mà bà nội vô cùng yêu quý. Cảm giác có lỗi, ân hận ấy vẫn còn nguyên vẹn cho đến tận bây giờ.

Chiếc lọ hoa bằng sứ trắng, vẽ hình chim công, là món quà kỷ niệm duy nhất của ông nội để lại cho bà trước khi ông mất. Bà luôn đặt nó ở vị trí trang trọng nhất trên tủ, và chỉ lau chùi nhẹ nhàng bằng tay. Hôm ấy, trong lúc ham chơi, em chạy đuổi theo con mèo trong nhà. Chẳng may, tay em quệt phải chiếc lọ. Nó rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành. Tiếng vỡ "choang" vang lên, em đứng chôn chân tại chỗ, mặt tái mét. Những mảnh sứ trắng vỡ vụn nằm rải rác trên nền gạch như đang trách móc sự vô tâm của em.

Nghe tiếng động, bà chạy ra. Khi nhìn thấy đống vỡ trên sàn, bà im lặng. Đôi mắt bà đỏ lên, ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm, một sự tiếc nuối khôn nguôi. Bà không mắng em, không nói một lời. Bà chỉ lặng lẽ cúi xuống, nhặt từng mảnh vỡ lên bằng đôi tay run run. Khoảnh khắc ấy, em ước gì mình có thể biến mất. Sự im lặng của bà còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Em biết mình đã làm vỡ không chỉ một chiếc bình, mà là kỷ vật thiêng liêng nhất, là nỗi nhớ ông mà bà luôn nâng niu. Cảm giác có lỗi ùa về, dâng trào, khiến em nghẹn ngào: "Bà ơi, cháu xin lỗi! Cháu...". Nước mắt em giàn dụa.

Quảng cáo

Suốt mấy ngày sau đó, em không dám nhìn thẳng vào mắt bà. Em âm thầm dọn dẹp thật sạch sẽ, cố gắng ngoan ngoãn hơn. Em dành tiền tiêu vặt để mua một chiếc lọ hoa mới, nhưng em biết nó chẳng thể nào thay thế được chiếc lọ cũ. Bài học em nhận ra thật sâu sắc: có những thứ một khi đã mất đi thì không thể lấy lại được. Sự bất cẩn, thiếu suy nghĩ của mình có thể làm tổn thương người khác một cách nặng nề. Khoảnh khắc ấy dạy em phải biết cẩn thận, tôn trọng và nâng niu những kỷ vật, những tình cảm quý giá của người thân.

Chiếc lọ hoa đã vỡ không thể lành lại. Nhưng khoảnh khắc có lỗi ấy đã khiến em trưởng thành hơn rất nhiều. Em học được cách sống chậm lại, suy nghĩ kỹ hơn trước khi hành động, và đặc biệt là biết trân trọng từng kỷ niệm, từng món đồ gắn bó với những người mình yêu thương. Em vẫn luôn cảm thấy có lỗi với bà, và điều đó thôi thúc em phải yêu thương, chăm sóc bà nhiều hơn để bù đắp phần nào.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất - mẫu 3

Có những lỗi lầm không phải vì ta làm gì sai trái, mà vì ta đã không làm điều đáng lẽ phải làm. Khoảnh khắc khiến em day dứt nhất chính là lần em đã thờ ơ, từ chối giúp đỡ Hạnh - người bạn thân nhất của em, khi bạn ấy đang rất cần.

Hôm ấy, trời mưa rất to. Tan học, em vội vã chạy ra bến xe vì sợ nhỡ chuyến. Đúng lúc đó, em thấy Hạnh đứng co ro dưới mái hiên, mặt buồn rầu. Bạn ấy gọi em: "Cậu ơi, tớ quên không mang áo mưa. Cậu có thể chung áo mưa với tớ một đoạn được không?". Em nhìn trời mưa nặng hạt, nhìn chiếc áo mưa nhỏ của mình, và nghĩ đến việc sẽ bị ướt, sẽ về muộn. Một suy nghĩ ích kỷ nảy ra: "Thôi, mặc kệ!". Em cố tình làm như không nghe thấy, vội vã khoác áo mưa lên và chạy vụt ra bến xe, bỏ mặc Hạnh đứng đó.

Khi chạy được một đoạn, em ngoái lại nhìn. Hình ảnh Hạnh đơn độc, lặng lẽ nhìn theo em với ánh mắt ngỡ ngàng, thất vọng đã khắc sâu vào tâm trí em. Khoảnh khắc ấy, em cảm thấy mình thật nhỏ nhen và tệ hại. Hạnh đã từng giúp em bao nhiêu lần: cho em mượn vở khi em ốm, chia sẻ bữa trưa khi em quên cơm, an ủi em khi em buồn. Vậy mà khi bạn cần, em lại quay lưng lại. Trên xe buýt, dù người khô ráo nhưng lòng em ướt sũng vì hối hận. Hình ảnh đôi mắt buồn của Hạnh cứ ám ảnh em.

Quảng cáo

Về đến nhà, em không thể nào yên lòng. Em nhận ra, mình đã đánh mất đi thứ quý giá nhất trong tình bạn: sự sẻ chia và tấm lòng. Em đã vì cái lợi nhỏ của bản thân mà làm tổn thương một người bạn chân thành. Ngay tối hôm đó, em gọi điện xin lỗi Hạnh. May mắn là Hạnh đã tha thứ cho em, nhưng cảm giác có lỗi thì vẫn còn đó. Khoảnh khắc ấy dạy em một bài học đắt giá về lòng vị tha, về sự sẵn sàng giúp đỡ người khác. Nó nhắc nhở em rằng, tình bạn cần được vun đắp bằng những hành động cụ thể, nhất là trong lúc khó khăn.

Khoảnh khắc từ chối giúp đỡ Hạnh là một vết nhơ trong ký ức tuổi học trò của em. Nó khiến em hiểu ra rằng, sai lầm lớn nhất đôi khi không phải là hành động xấu, mà là sự thờ ơ, vô tâm trước hoàn cảnh của người khác. Bài học ấy đã thay đổi em, giúp em sống bao dung và biết quan tâm đến mọi người xung quanh hơn.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất - Mẫu 4

Giận dữ thường khiến con người ta mất kiểm soát và nói ra những lời làm tổn thương người khác. Khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất là khi em đã quát mắng và nói những lời rất nặng nề với đứa em gái bé bỏng của mình chỉ vì một chuyện rất nhỏ.

Hôm ấy, em đang rất căng thẳng vì một bài toán khó không giải được. Đúng lúc đó, em gái em (mới 5 tuổi) chạy vào phòng, tay cầm bức tranh vẽ nguệch ngoạc, hào hứng khoe: "Anh ơi, em vẽ anh nè! Anh xem có đẹp không?". Trong lúc bực bội, em đã đẩy tay em bé ra, quát lớn: "Ra ngoài ngay! Anh đang bận, đừng có làm phiền!". Em còn nói thêm: "Vẽ xấu thế kia mà cũng đem khoe!".

Sau lời quát ấy, em gái em sững người lại. Đôi mắt to tròn của em bé từ vui sướng chuyển sang ngơ ngác, rồi đỏ hoe. Em bé òa khóc, vừa khóc vừa chạy ra ngoài, bức tranh rơi xuống đất. Khoảnh khắc nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má em gái, lòng em bỗng thắt lại. Cơn giận tan biến, thay vào đó là một cảm giác tội lỗi khôn tả. Em nhận ra mình vừa làm một điều thật tồi tệ. Em gái em chỉ muốn chia sẻ niềm vui với anh trai, chỉ muốn được khen ngợi một chút, vậy mà em đã đáp lại bằng sự cáu gắt và lời nói làm tổn thương. Em như kẻ hèn nhát, trút giận lên một đứa trẻ ngây thơ.

Em nhặt bức tranh lên. Nhìn nét vẽ nguệch ngoạc nhưng rõ ràng em bé đã rất cố gắng vẽ hình một người đang ngồi học (chính là em). Trên đó còn có cả một trái tim nhỏ. Khoảnh khắc ấy, em muốn đấm vào chính mình. Em chạy ra tìm em gái, ôm lấy em bé đang khóc nức nở và xin lỗi rối rít: "Anh xin lỗi, anh sai rồi. Tranh của em đẹp lắm!". Dù em bé đã tha thứ và ôm lấy em, nhưng cảm giác có lỗi vẫn còn đọng lại. Bài học em rút ra thật sâu sắc: cần phải biết kiểm soát cảm xúc của mình, không được vì bực tức mà làm tổn thương người khác, nhất là những người thân yêu và nhỏ bé hơn mình.

Khoảnh khắc ấy là một hồi chuông cảnh tỉnh cho tính nóng nảy của em. Nó dạy em về sự kiên nhẫn, về tình yêu thương và trách nhiệm của một người anh. Em luôn nhớ về ánh mắt đẫm nước mắt của em gái để tự nhắc nhở mình phải dịu dàng hơn, bao dung hơn, và luôn trân trọng tình cảm trong sáng mà em dành cho mình.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất - Mẫu 5

Lời hứa với người đã khuất là điều thiêng liêng nhất. Và khoảnh khắc em nhận ra mình đã thất hứa với ông nội - người em vô cùng kính yêu - chính là khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi sâu sắc, một nỗi ân hận không thể nào nguôi ngoai.

Trước khi mất, ông nội đã nắm tay em và dặn dò: "Cháu gái của ông, ông chỉ mong cháu chăm chỉ học hành, trở thành một người tốt. Mỗi khi được điểm tốt, cháu nhớ mang về khoe ông nhé...". Lúc ấy, em đã khóc và hứa với ông thật nhiều điều: sẽ học thật giỏi, sẽ ngoan ngoãn, và sẽ luôn nhớ đến ông. Lời hứa ấy in sâu trong tim em như một lời thề.

Thời gian trôi qua, cuộc sống bận rộn với bài vở, thi cử, với bạn bè dần khiến em ít nghĩ đến ông hơn. Có những lần được điểm cao, em chỉ vui mừng khoe với bố mẹ, với bạn bè, rồi cất giấy khen vào ngăn tủ. Em quên mất lời hứa năm xưa với ông. Cho đến một hôm, khi dọn dẹp góc học tập, em vô tình tìm thấy tấm ảnh ông nội đang cười hiền hậu. Em chợt giật mình. Đã bao lâu rồi em không mang những thành tích của mình đến thắp cho ông một nén hương? Đã bao lâu rồi em không ngồi bên bàn thờ ông, kể cho ông nghe chuyện trường lớp? Khoảnh khắc ấy, cảm giác có lỗi ùa về như một cơn lũ. Tim em nhói đau. Em như kẻ phản bội, đã quên đi lời hứa thiêng liêng với người đã yêu thương mình nhất.

Em cầm tấm ảnh ông, nước mắt rơi không ngừng. Em đã thất hứa. Dù ông không còn trên đời này để trách mắng em, nhưng chính lương tâm em đang lên án em nặng nề. Em cảm thấy mình thật vô tâm, bất hiếu. Từ đó, em luôn cố gắng học tập thật tốt, và mỗi khi có thành tích, dù lớn dù nhỏ, em đều thành kính mang đến trước di ảnh ông, thầm thì kể cho ông nghe. Em biết mình không thể sửa chữa được lỗi lầm đã qua, nhưng em sẽ cố gắng sống thật xứng đáng với lời hứa năm xưa. Khoảnh khắc ấy dạy em về giá trị của lời hứa, về sự trân trọng ký ức và tình cảm với những người đã khuất.

Khoảnh khắc nhận ra mình đã thất hứa với ông nội là một bài học nhớ đời. Nó nhắc nhở em rằng, lời hứa, nhất là với người đã mất, phải được giữ gìn như một báu vật. Nỗi ân hận ấy sẽ mãi thúc giục em sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn với những gì mình đã nói, để không bao giờ phải cảm thấy có lỗi với những người thương yêu mình nữa.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất - Mẫu 6

Đôi khi, tội lỗi không nằm ở những gì ta làm, mà nằm ở những gì ta không dám làm. Khoảnh khắc khiến em day dứt mãi trong lòng chính là lần em đã im lặng, không dám lên tiếng bảo vệ một bạn học bị bắt nạt oan ngay trước mắt mình.

Trong giờ ra chơi, em chứng kiến cảnh một nhóm bạn nam trong lớp vây quanh bạn Hùng - một bạn nhỏ con, hiền lành. Chúng vu cáo Hùng lấy trộm tiền trong cặp của một đứa trong nhóm. Hùng mặt đỏ bừng, giọng run run thanh minh: "Tớ không lấy! Thật mà!". Nhưng chúng không nghe, còn đẩy bạn ngã dúi dụi. Em đứng từ xa, thấy rõ ràng Hùng vô tội. Nhưng nhóm bạn kia rất đông và hay gây sự, em sợ nếu lên tiếng, mình sẽ bị liên lụy, bị trả thù.

Em đấu tranh tư tưởng rất dữ dội. Một bên là lương tâm thúc giục em phải lên tiếng. Một bên là nỗi sợ hãi. Và cuối cùng, sự hèn nhát đã thắng. Em quay lưng đi, giả vờ như không thấy gì, bước vào lớp với bước chân nặng trĩu. Khoảnh khắc quay lưng ấy, em cảm thấy mình thật đáng khinh. Em đã để mặc một người bạn bị oan, bị bắt nạt mà không dám làm gì. Ánh mắt hoảng sợ, cô đơn của Hùng cứ ám ảnh em. Em trở thành kẻ đồng lõa với sự bất công bằng sự im lặng đáng sợ của mình.

Suốt mấy ngày sau, em không dám nhìn thẳng mặt Hùng. Mỗi lần thấy bạn ấy buồn bã, cúi gằm mặt xuống bàn, lòng em lại quặn đau vì tội lỗi. Cuối cùng, sự dằn vặt lương tâm khiến em không chịu nổi. Em đã tìm gặp cô giáo chủ nhiệm và kể lại sự việc. May mắn là mọi chuyện được làm sáng tỏ, Hùng được minh oan. Nhưng lời xin lỗi với Hùng vẫn không thể xóa đi cảm giác có lỗi trong em. Khoảnh khắc ấy dạy em rằng, dũng cảm không phải lúc nào cũng là hành động lớn lao. Đôi khi, dũng cảm chỉ là dám đứng về phía lẽ phải, dám lên tiếng bảo vệ người yếu thế, dù có thể gặp rắc rối. Sự im lặng trước cái xấu cũng chính là tiếp tay cho cái xấu.

Khoảnh khắc hèn nhát quay lưng ấy là một vết nhơ trong quãng đời học sinh của em. Nó đã dạy em bài học sâu sắc về lương tâm và lòng dũng cảm. Từ đó, em luôn cố gắng để không bao giờ phải quay lưng lại với lẽ phải lần nữa. Em hiểu rằng, sống trên đời, cần phải có dũng khí để bảo vệ những điều đúng đắn, dù điều đó có khó khăn đến đâu.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất - Mẫu 7

Trong hành trang khôn lớn của mỗi người, bên cạnh những kỉ niệm vui vẻ lấp lánh như pha lê, chắc hẳn ai cũng cất giấu những "vết xước" của sự hối hận. Với tôi, ký ức về buổi chiều mưa hôm ấy, khi tôi vô tình làm tổn thương mẹ, chính là khoảnh khắc khiến tôi cảm thấy có lỗi và day dứt nhất cho đến tận bây giờ.

Đó là một ngày cuối thu, trời mưa rả rích kéo dài khiến không gian trở nên ảm đạm. Hôm ấy, tôi đi học về với tâm trạng vô cùng tồi tệ vì bài kiểm tra Toán bị điểm kém. Bao nhiêu áp lực, sự thất vọng về bản thân cứ dồn nén trong lồng ngực. Vừa bước vào nhà, tôi đã quăng chiếc cặp sách lên ghế sô-pha rồi nằm dài ra, mặt mày cau có. Mẹ đang nấu cơm trong bếp, thấy tôi về liền vội vàng chạy ra, ân cần hỏi: "Con đi học về rồi à? Có mệt không con? Mẹ có pha nước cam..."

Chưa để mẹ nói hết câu, cơn bực bội vô cớ trong người tôi bùng nổ. Tôi gắt lên, giọng to tiếng đến mức chính mình cũng phải giật mình: "Mẹ để con yên đi! Con không uống! Sao lúc nào mẹ cũng hỏi nhiều thế!". Tiếng hét của tôi vang lên, xé toạc không gian yên bình của ngôi nhà.

Ngay khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng lại. Tôi nhìn thấy bàn tay đang cầm cốc nước cam của mẹ khẽ run lên. Nụ cười trên môi mẹ tắt ngấm, thay vào đó là sự sững sờ và một nỗi buồn sâu thẳm dâng lên trong đáy mắt. Mẹ không mắng tôi, không quát lại tôi một lời nào. Mẹ chỉ lặng lẽ đặt cốc nước xuống bàn, khẽ thở dài rồi quay lưng đi vào bếp. Cái bóng dáng gầy gò, liêu xiêu của mẹ in trên bức tường lạnh lẽo khiến tim tôi bỗng thắt lại.

Tôi chạy vụt lên phòng, đóng sầm cửa lại. Nhưng trong không gian tĩnh lặng ấy, sự hả giận đâu chẳng thấy, chỉ còn lại cảm giác ân hận đang gặm nhấm tâm can. Tôi ngồi bó gối, nghe tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ và tiếng lạch cạch nấu ăn rất nhẹ dưới bếp. Tôi nhớ lại ánh mắt của mẹ khi nãy. Ánh mắt ấy không chứa đựng sự giận dữ, mà là sự tổn thương. Mẹ đã lo lắng, chăm sóc tôi từng chút một, vậy mà tôi lại trút hết sự bực dọc ở trường lớp lên người yêu thương tôi nhất. Tôi tự hỏi: "Tại sao mình lại ích kỷ và độc ác đến thế?".

Càng nghĩ, nước mắt tôi càng trào ra. Tôi ân hận quá! Tôi nhớ đến những vết chai sạn trên tay mẹ, nhớ những đêm mẹ thức trắng khi tôi ốm. Mẹ đã hy sinh cả cuộc đời để đổi lấy nụ cười cho tôi, vậy mà tôi lại trả lại mẹ bằng sự vô lễ. Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên ngực khiến tôi không thở nổi. Tôi muốn chạy xuống xin lỗi mẹ nhưng đôi chân cứ chần chừ, nặng trĩu vì xấu hổ.

Đến bữa tối, không khí trong nhà trầm lắng lạ thường. Mẹ vẫn gắp thức ăn cho tôi như mọi ngày, nhưng đôi mắt mẹ đỏ hoe. Nhìn bát cơm mẹ xới, tôi nghẹn ngào không nuốt trôi. Lấy hết can đảm, tôi lí nhí: "Mẹ ơi... con xin lỗi. Con sai rồi...". Mẹ nhìn tôi, ánh mắt dịu lại, bao dung và ấm áp vô cùng. Mẹ khẽ xoa đầu tôi: "Mẹ không giận đâu, lần sau có chuyện gì buồn cứ nói với mẹ, đừng giữ trong lòng rồi cáu gắt, con nhé".

Khoảnh khắc ấy, tôi òa khóc như một đứa trẻ trong vòng tay mẹ. Sự bao dung của mẹ càng làm tôi thấy mình thật bé nhỏ và có lỗi biết bao. Bài học ngày hôm ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi. Tôi hiểu rằng, lời nói khi nóng giận như những chiếc đinh đóng vào tường, dẫu có nhổ ra thì vết sẹo vẫn còn đó. Từ đó về sau, mỗi khi định nổi nóng, tôi lại nhớ về ánh mắt buồn của mẹ chiều mưa hôm ấy để tự răn mình phải bình tĩnh và trân trọng những người thân yêu bên cạnh.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất - Mẫu 8

Tuổi thơ ai cũng từng có những lúc ham chơi, bồng bột, nhưng có lẽ ký ức khiến tôi day dứt nhất chính là lần nói dối cha để đi chơi điện tử cùng bạn bè. Đó là vết hằn trong tâm trí mà mỗi khi mưa xuống, tôi lại thấy nhói lòng.

Hôm đó là một chiều thứ Bảy, trời đang nắng đẹp bỗng chuyển mây đen kịt. Đám bạn rủ tôi đi chơi trò chơi điện tử mới ra mắt. Vì quá ham vui và sợ cha không cho phép, tôi đã gọi điện về nhà, giọng ấp úng nói dối rằng phải ở lại trường làm báo tường đến tối muộn mới về. Cha tôi, người luôn tin tưởng con cái tuyệt đối, chỉ dặn dò: "Ừ, nhớ làm cẩn thận rồi về sớm kẻo mưa nhé con". Cúp máy, tôi thở phào nhẹ nhõm và lao vào cuộc vui, quên hết cả thời gian và lời dặn của cha.

Cuộc chơi cuốn tôi đi cho đến khi trời tối mịt, cơn mưa rào mùa hạ trút xuống xối xả. Khi tôi cùng đám bạn chạy ra khỏi quán, định bắt xe về thì tôi sững người lại. Dưới ánh đèn đường vàng vọt nhạt nhòa trong mưa, tôi thấy bóng dáng quen thuộc của cha. Cha mặc chiếc áo mưa mỏng, đứng co ro bên chiếc xe máy cũ kỹ ngay cổng trường - nơi mà tôi đã nói dối là đang ở đó. Hóa ra, vì sợ tôi không có áo mưa, cha đã đến trường đợi tôi suốt hai tiếng đồng hồ.

Lúc ấy, tôi đứng chết lặng bên kia đường, nhìn cha run lên vì lạnh, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn vào cổng trường chờ đợi đứa con trai bước ra. Nước mưa tạt vào mặt tôi, hay chính là nước mắt của sự hối hận đang tuôn trào? Tôi thấy mình thật tồi tệ. Trong khi tôi đang cười đùa thỏa thích trong quán điện tử ấm áp, thì cha tôi lại đang dầm mưa, chịu lạnh chỉ vì lo lắng cho tôi.

Tôi lấy hết can đảm chạy băng qua đường, đến bên cha: "Cha ơi... con ở đây". Cha giật mình quay lại, khuôn mặt ướt đẫm nước mưa nhưng ánh mắt ánh lên niềm vui khi thấy tôi an toàn: "Sao con ra hướng này? Xong việc chưa con? Lên xe nhanh kẻo ốm". Cha không hề biết tôi nói dối, cha vẫn tin và yêu thương tôi vô điều kiện. Chính sự tin tưởng ấy càng làm lương tâm tôi cắn rứt dữ dội hơn ngàn lần đòn roi.

Ngồi sau lưng cha, áp mặt vào tấm lưng ướt lạnh, tôi òa khóc nức nở. Tiếng mưa át đi tiếng khóc của tôi, nhưng không át được nỗi ân hận đang dâng trào. Tối hôm đó, tôi đã thú nhận tất cả với cha. Cha không mắng, chỉ buồn rầu nhìn tôi rồi nói: "Cha buồn không phải vì con đi chơi, mà vì con đã không trung thực".

Lời nói ấy đã theo tôi suốt những năm tháng sau này. Đó là bài học đắt giá nhất về lòng trung thực và tình phụ tử thiêng liêng. Mỗi khi nhìn thấy mưa, tôi lại tự nhắc nhở bản thân sống sao cho xứng đáng với niềm tin và sự hy sinh thầm lặng của cha.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất - Mẫu 9

Trong ngăn tủ của tôi có cất giữ một chiếc khăn len màu nâu đất, đan lỗi vài chỗ. Đó không phải là chiếc khăn đẹp nhất, nhưng là vật tôi trân quý nhất, cũng là vật gợi lại trong tôi nỗi ân hận khôn nguôi về sự vô tâm của mình đối với bà ngoại.

Bà tôi già lắm rồi, mắt đã mờ và tay cũng run rẩy. Mùa đông năm ấy lạnh buốt giá, bà đã cặm cụi suốt hai tháng trời để đan cho tôi một chiếc khăn quàng cổ. Ngày sinh nhật tôi, bà run run đưa gói quà được bọc trong tờ báo cũ, ánh mắt bà hấp háy niềm vui: "Bà đan cho cháu đấy, quàng vào cho ấm nhé con". Tôi háo hức mở ra, nhưng khi thấy chiếc khăn len màu nâu xỉn, kiểu dáng lỗi thời, lại còn sần sùi không đều, nỗi thất vọng hiện rõ trên mặt tôi.

Ở cái tuổi thích chưng diện và chạy theo mốt, tôi đã buột miệng thốt lên: "Ôi, khăn xấu thế bà! Màu này quê lắm, con không quàng đâu, bạn bè cười chết!". Nói rồi tôi vứt chiếc khăn sang một bên, chạy đi khoe những món quà đắt tiền khác mà bố mẹ tặng. Tôi đã không để ý rằng, sau câu nói vô tình ấy, nụ cười trên môi bà héo hắt đi, đôi mắt bà cụp xuống, buồn rười rượi. Bà lặng lẽ nhặt chiếc khăn, gấp gọn gàng đặt lên đầu giường tôi rồi lủi thủi đi về phòng mình.

Đêm hôm đó, tôi thức dậy đi uống nước và đi ngang qua phòng bà. Qua khe cửa khép hờ, tôi thấy bà đang ngồi xoa bóp đôi bàn tay sưng đỏ vì khớp xương đau nhức dưới ánh đèn dầu leo lét. Bà nhìn tấm ảnh hồi bé của tôi và thở dài khe khẽ. Lúc ấy, tôi mới chợt nhớ ra bà đã thức khuya dậy sớm thế nào, đôi tay đau nhức ấy đã cố gắng từng mũi kim ra sao chỉ để cháu mình được ấm áp.

Cảm giác hối hận ập đến như cơn sóng thần nhấn chìm tôi. Tôi thấy mình thật tệ bạc! Món quà ấy không chỉ là len, mà là cả tình yêu thương, là thời gian và sức khỏe của bà. Vậy mà tôi đã chà đạp lên nó bằng sự sành điệu rỗng tuếch của mình. Lồng ngực tôi đau nhói, cổ họng nghẹn đắng.

Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm, quàng chiếc khăn len màu nâu ấy vào cổ. Nó không mềm mại như khăn lụa, nhưng ấm áp lạ thường - hơi ấm của tình bà cháu. Tôi chạy đến bên bà, ôm chầm lấy bà và thì thầm: "Bà ơi, khăn ấm lắm! Cháu xin lỗi bà, cháu thích nó lắm bà ạ!". Bà cười móm mém, xoa đầu tôi, ánh mắt lại lấp lánh niềm vui.

Dù bà đã tha thứ, nhưng khoảnh khắc vô tâm ấy vẫn là bài học tôi mang theo suốt đời. Nó nhắc nhở tôi rằng, giá trị của một món quà không nằm ở nhãn mác hay vẻ hào nhoáng bên ngoài, mà nằm ở tấm lòng của người trao tặng. Và đừng bao giờ để sự vô tâm làm tổn thương những người yêu thương mình nhất.

Viết bài văn biểu cảm về khoảnh khắc em cảm thấy có lỗi nhất - Mẫu 10

Người ta thường nói "lời nói gió bay", nhưng có những lời nói sắc nhọn như dao, để lại vết thương lòng khó lành cho người khác. Tôi đã từng vô tình cầm con dao ấy, cứa vào lòng người bạn thân thiết nhất của mình. Khoảnh khắc ấy đến nay vẫn là nỗi ân hận lớn nhất trong quãng đời học sinh của tôi.

Chuyện xảy ra vào năm lớp 6. Lớp tôi có một bạn tên là Nam, gia đình bạn rất khó khăn. Nam thường mặc những chiếc áo cũ sờn vai và đi đôi dép quai hậu đã đứt lìa được khâu lại bằng dây thép. Thay vì cảm thông, tôi và một nhóm bạn lại thường lấy đó làm trò đùa. Đỉnh điểm là trong giờ ra chơi hôm ấy, khi Nam vô tình làm rơi chiếc hộp bút cũ kỹ - thực chất là một chiếc hộp bánh quy bằng sắt đã rỉ sét, đám bạn ồ lên cười cợt.

Vì muốn thể hiện mình hài hước trước đám đông, tôi đã buông một câu đùa cợt nhả: "Ôi dào, đồ cổ thời tiền sử đấy, các cậu cẩn thận kẻo chạm vào là vỡ vụn bây giờ!". Cả lớp cười rộ lên khoái chí. Tôi đắc ý nhìn Nam, nghĩ rằng đó chỉ là một câu nói vui vẻ. Nhưng nụ cười trên môi tôi vụt tắt khi thấy phản ứng của Nam. Cậu ấy không nói gì, mặt đỏ bừng, đôi mắt ngân ngấn nước. Nam cúi gằm mặt, run rẩy nhặt từng chiếc bút chì ngắn cũn cỡn bỏ vào hộp rồi chạy vụt ra khỏi lớp.

Không gian bỗng chốc im bặt. Tiếng cười tắt ngấm. Tôi đứng trơ trọi giữa lớp, cảm giác lạnh toát sống lưng. Chiều hôm đó, Nam nghỉ học. Cô giáo chủ nhiệm vào lớp và kể rằng mẹ Nam đang ốm nặng, chiếc hộp bút đó là món quà duy nhất mẹ tặng Nam từ nhiều năm trước.

Nghe đến đó, tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Cảm giác tội lỗi trào dâng khiến tôi không dám ngẩng mặt lên nhìn ai. Tôi nhận ra mình thật tàn nhẫn và vô duyên. Chỉ vì một phút muốn chứng tỏ bản thân, tôi đã chà đạp lên lòng tự trọng và nỗi đau của người khác. Sự hối hận cồn cào ruột gan khiến tôi không thể tập trung vào bài giảng. Hình ảnh tấm lưng gầy gò của Nam khi chạy đi cứ ám ảnh tôi mãi.

Tan học, tôi chạy một mạch đến nhà Nam. Đứng trước căn nhà nhỏ lụp xụp, tôi lí nhí gọi tên bạn. Khi Nam bước ra, tôi đã không kìm được mà bật khóc: "Nam ơi, tớ xin lỗi! Tớ sai rồi...". Nam nhìn tôi, mỉm cười hiền hậu: "Không sao đâu, tớ biết cậu không cố ý mà". Sự bao dung của bạn càng làm tôi thấy mình thật nhỏ bé và đáng trách.

Kỷ niệm buồn ấy đã dạy cho tôi một bài học sâu sắc về sự thấu cảm. Tôi hiểu rằng, trước khi nói bất cứ điều gì, cần phải đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Lời xin lỗi có thể nói ra, nhưng vết thương lòng thì cần rất nhiều thời gian để chữa lành. Đó là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng tôi cho phép mình làm tổn thương người khác bằng lời nói.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 7 sách mới các môn học