10+ Bài văn biểu cảm về ông nội (điểm cao)

Viết bài văn biểu cảm về ông nội điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Bài văn biểu cảm về ông nội (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Bài văn biểu cảm về ông nội

a, Mở bài:

- Giới thiệu về ông nội của em

- Nêu tình cảm chung của em dành cho ông

- Lí do khiến em luôn kính yêu và trân trọng ông

b,Thân bài:

- Giới thiệu đôi nét về ông nội

- Tuổi tác dáng vẻ và những đặc điểm nổi bật của ông

- Công việc thói quen hằng ngày của ông

- Những kỉ niệm gắn bó giữa em và ông. Một kỉ niệm khiến em nhớ nhất về ông

Quảng cáo

- Những việc ông thường làm cho em. Lời nói cử chỉ thể hiện tình yêu thương của ông

- Tính cách của ông. Sự hiền hậu bao dung và tận tụy của ông

- Cách ông dạy bảo em trong cuộc sống và học tập. Cảm xúc của em dành cho ông

- Sự yêu thương kính trọng và biết ơn. Suy nghĩ của em khi lớn lên bên cạnh ông

c, Kết bài:

- Khẳng định lại tình cảm sâu sắc của em dành cho ông nội

- Mong muốn được ở bên ông lâu dài. Lời hứa của em sẽ ngoan ngoãn và cố gắng học tập để ông vui lòng

Viết bài văn biểu cảm về ông nội - Mẫu 1

Trong ký ức tuổi thơ của mỗi người, có lẽ đều có một hình bóng thân thương, lớn lao. Với tôi, đó chính là ông nội - người như một cây đại thụ vững chãi, tỏa bóng mát yêu thương che chở cho tôi suốt những năm tháng đầu đời.

Quảng cáo

Ông tôi năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người cao gầy nhưng còn rất khỏe mạnh. Mái tóc ông bạc trắng như cước, làn da đồi mồi in hằn dấu vết thời gian. Đôi mắt ông đã mờ đi nhiều nhưng ánh lên vẻ hiền từ, ấm áp lạ thường. Mỗi khi ông cười, những nếp nhăn trên khóe mắt xếp lại như những tia nắng ấm áp của buổi chiều tà.

Tôi nhớ nhất những buổi chiều hè, ông ngồi trên chiếc ghế mây trước hiên nhà, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi: "Ngày xửa ngày xưa..." Những câu chuyện về Thạch Sanh, về Tấm Cám, về sự tích trầu cau... qua lời kể của ông trở nên sinh động và hấp dẫn lạ thường. Ông không chỉ kể chuyện mà còn giảng giải cho tôi những bài học đạo lý làm người ẩn sau mỗi câu chuyện.

Ông còn dạy tôi những bài học đầu tiên về lòng yêu nước. Mỗi buổi sáng, khi quốc kỳ được kéo lên trên đài truyền hình, ông đều đứng nghiêm trang, mắt hướng về lá cờ. Ông kể cho tôi nghe về những năm tháng chiến tranh ác liệt, về sự hy sinh của bao thế hệ cha anh. Qua lời kể của ông, tình yêu quê hương đất nước thấm dần vào tâm hồn tôi một cách tự nhiên, sâu sắc.

Vườn cây của ông là thế giới diệu kỳ của tuổi thơ tôi. Ông dạy tôi cách chăm sóc từng loại cây, cách phân biệt các loài hoa. Ông bảo: "Cây cũng như người, phải biết yêu thương, chăm bón thì mới tươi tốt được". Những buổi sáng tinh mơ cùng ông tưới cây, nhổ cỏ, tôi học được đức tính kiên nhẫn và tình yêu thiên nhiên.

Có lần tôi bị điểm kém, buồn bã không dám về nhà, ông đã an ủi: "Đời người có thành công thì cũng có thất bại. Quan trọng là mình biết đứng dậy sau vấp ngã". Ông lấy ví dụ từ chính cuộc đời mình - những khó khăn ông đã trải qua và vượt qua. Lời khuyên chân thành của ông như liều thuốc tinh thần quý giá, giúp tôi lấy lại tự tin.

Giờ đây, khi đã lớn khôn, tôi càng thấm thía những lời dạy của ông. Mỗi lần về thăm ông, nhìn mái tóc bạc thêm, dáng người còng hơn, lòng tôi lại xót xa. Tôi mong thời gian trôi chậm lại để ông mãi ở bên cạnh chúng tôi, tiếp tục là cây đại thụ vững chãi cho cả gia đình.

Quảng cáo

Ông nội không chỉ là người ông mà còn là người thầy đầu tiên, người bạn lớn của tôi. Tình yêu thương và những bài học quý giá ông dành cho tôi sẽ mãi là hành trang theo tôi suốt cuộc đời. Tôi tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật có ích để ông luôn tự hào về đứa cháu nhỏ của mình.

Viết bài văn biểu cảm về ông nội - Mẫu 2

Nếu ai hỏi tôi về nơi đẹp nhất trong tuổi thơ, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: đó là khu vườn của ông nội. Khu vườn ấy không chỉ có cây trái sum suê, hoa lá tốt tươi mà còn chứa đựng cả một trời ký ức đẹp đẽ về ông - người đã dạy cho tôi những bài học đầu đời từ cỏ cây, đất trời.

Khu vườn của ông rộng chừng năm trăm mét vuông, nằm phía sau ngôi nhà nhỏ. Ông chia khu vườn thành nhiều khu khác nhau: nào là rau xanh, nào là cây ăn quả, nào là các loài hoa. Mỗi sáng sớm, ông đều dậy thật sớm để chăm sóc khu vườn. Tiếng cuốc đất, tiếng xẻng xúc, tiếng nước chảy róc rách từ chiếc vòi tưới cây... tất cả tạo nên một bản nhạc bình yên của buổi sớm mai.

Ông dạy tôi nhận biết từng loại cây trong vườn. Đây là cây ổi trồng từ khi tôi mới sinh ra, kia là cây khế gốc to sần sùi đã có từ thời ông còn trẻ. Ông chỉ cho tôi cách phân biệt các loại rau: rau muống lá nhọn, rau cải lá tròn, rau ngót lá xanh đậm... Mỗi loại cây, loại rau đều có một câu chuyện riêng mà ông kể cho tôi nghe.

Tôi thích nhất mùa hè trong vườn ông. Những cây vải thiều trĩu quả đỏ rực, những chùm nhãn chen chúc nhau trên cành. Ông dạy tôi cách chọn quả chín: "Quả vải chín thường có màu đỏ tươi, căng mọng. Quả nhãn chín có vỏ màu nâu vàng, sờ vào thấy mềm". Những buổi chiều, hai ông cháu ngồi dưới gốc cây nhãn, thưởng thức hương vị ngọt ngào của trái cây vườn nhà, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Ông còn dạy tôi những bài học sâu sắc qua việc chăm sóc vườn tược. Có lần tôi hái trộm mấy quả ổi non, ông không mắng mà nhẹ nhàng giải thích: "Cây cũng như người, phải biết đợi chờ đúng thời điểm. Hái quả non thì chẳng những không ngon mà còn làm cây mất sức". Qua đó, tôi học được bài học về sự kiên nhẫn và tôn trọng tự nhiên.

Khu vườn của ông còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất. Góc vườn phía đông có cây hoa giấy mà ông trồng nhân ngày tôi vào lớp 1. Gần cổng vườn có bụi hoa hồng ông chăm sóc đặc biệt vì đó là loài hoa bà nội thích nhất. Mỗi gốc cây, luống rau đều gắn với một kỷ niệm, một câu chuyện về gia đình.

Có một điều đặc biệt: ông không bao giờ dùng thuốc trừ sâu hay hóa chất trong vườn. Ông bảo: "Thiên nhiên có cách cân bằng của nó. Sâu bọ cũng là một phần của tự nhiên, chỉ cần biết cách kiểm soát chứ không nên tiêu diệt hết". Ông dùng các phương pháp tự nhiên để bảo vệ cây trồng, như trồng các loại cây xua đuổi côn trùng, bắt sâu thủ công... Qua đó, tôi học được bài học về lối sống hài hòa với thiên nhiên.

Giờ đây, dù đã lên thành phố học tập, mỗi khi hè về, điều đầu tiên tôi làm là ra thăm khu vườn của ông. Vẫn hương thơm của đất ẩm, vẫn tiếng chim hót líu lo, vẫn màu xanh mát mắt của cây lá. Và trên hết, vẫn hình ảnh ông tôi lom khom chăm sóc từng gốc cây, luống rau.

Khu vườn của ông không chỉ là nơi cung cấp rau sạch, trái ngon cho gia đình mà còn là không gian nuôi dưỡng tâm hồn tôi. Nơi ấy dạy tôi về tình yêu thiên nhiên, về sự kiên nhẫn, về lối sống hài hòa với môi trường. Và trên hết, nơi ấy gắn kết tình cảm ông cháu - thứ tình cảm thiêng liêng, ấm áp như chính hương vị trái cây trong vườn ông.

Tôi biết ơn ông vô cùng, không chỉ vì khu vườn xinh đẹp mà còn vì tất cả những bài học quý giá ông đã truyền dạy cho tôi qua từng gốc cây, ngọn cỏ. Tôi mong một ngày, khi ông không còn sức chăm sóc khu vườn nữa, tôi sẽ là người tiếp nối, giữ gìn khu vườn ký ức này cho các thế hệ sau.

Viết bài văn biểu cảm về ông nội - Mẫu 3

Tuổi thơ tôi gắn liền với một hình ảnh không thể nào quên: ông nội ngồi bên ấm trà nóng, kể những câu chuyện cổ tích hấp dẫn. Những buổi tối mùa đông giá rét, hay những trưa hè oi ả, chỉ cần nghe giọng ông kể chuyện là mọi lo lắng, mệt mỏi trong tôi đều tan biến.

Ông tôi có một bộ ấm chén trà bằng sứ màu trắng, hoa văn xanh lam rất đẹp. Ông bảo đó là món quà của bà nội tặng từ ngày cưới. Mỗi lần pha trà, ông đều rất cẩn thận: tráng ấm chén bằng nước nóng, cho trà vào ấm, chế nước sôi, đợi trà ngấm rồi mới rót ra chén. Hương trà thơm ngát tỏa ra khắp gian nhà nhỏ.

"Chuyện xưa kể rằng..." - cứ mở đầu như thế là tôi biết ông sắp kể chuyện. Giọng ông trầm ấm, có nhịp điệu, lúc nhanh lúc chậm tùy theo diễn biến câu chuyện. Ông kể đủ thể loại: từ cổ tích Việt Nam đến truyền thuyết các nước, từ ngụ ngôn đến thần thoại. Mỗi câu chuyện đều được ông kể lại một cách sinh động, cuốn hút.

Tôi nhớ nhất những câu chuyện về sự tích các loài hoa, loài cây. Chuyện về cây vú sữa gắn với tình mẫu tử thiêng liêng, chuyện về hoa phượng vĩ và tình bạn học trò, chuyện về cây tre và lòng yêu nước... Qua lời kể của ông, tôi hiểu rằng mỗi loài cây, loài hoa đều mang trong mình một câu chuyện, một bài học nhân văn sâu sắc.

Không chỉ kể chuyện, ông còn dạy tôi cách phân tích, rút ra bài học từ mỗi câu chuyện. Sau khi kể xong câu chuyện Thạch Sanh, ông hỏi tôi: "Theo cháu, vì sao Thạch Sanh lại chiến thắng Lý Thông?" Rồi ông giải thích: "Bởi vì cái thiện luôn thắng cái ác, sự trung thực, thật thà luôn được đền đáp xứng đáng". Những bài học đạo đức đầu đời của tôi đều đến từ những câu chuyện cổ tích ông kể.

Có lần tôi hỏi ông: "Ông ơi, sao ông biết nhiều chuyện thế?" Ông cười hiền hậu: "Ngày xưa không có tivi, điện thoại như bây giờ, sách vở cũng hiếm. Ông học được những câu chuyện này từ chính ông nội của ông, rồi từ những lần ngồi nghe các cụ già trong làng kể chuyện. Mỗi thế hệ truyền lại cho thế hệ sau, đó là cách giữ gìn văn hóa dân gian đấy cháu ạ."

Qua lời ông, tô hiểu ra rằng ông không chỉ đơn thuần kể chuyện mà còn đang thực hiện một nhiệm vụ quan trọng: truyền lại vốn văn hóa dân gian cho thế hệ sau. Những câu chuyện cổ tích, những bài học đạo lý, những giá trị truyền thống... đều được ông lưu giữ và trao truyền qua từng câu chuyện kể.

Giờ đây, khi đã lớn, tôi vẫn thích được ngồi bên ông, nhâm nhi chén trà nóng và nghe ông kể chuyện. Dù đã nghe nhiều lần, nhưng mỗi lần nghe lại, tôi vẫn thấy mới mẻ, vẫn rút ra được những bài học mới. Có những câu chuyện, khi còn nhỏ tôi chỉ hiểu theo nghĩa đen, nhưng khi lớn lên, qua sự giải thích của ông, tôi mới thấm thía ý nghĩa sâu xa ẩn chứa trong đó.

Những buổi tối kể chuyện của ông đã trở thành một phần không thể thiếu trong tuổi thơ tôi. Nó không chỉ giúp tôi phát triển trí tưởng tượng, vốn từ vựng mà còn hình thành trong tôi những giá trị sống tốt đẹp: lòng nhân ái, sự trung thực, tình yêu quê hương đất nước...

Tôi biết ơn ông vô cùng vì đã cho tôi một tuổi thơ đẹp đẽ với những câu chuyện cổ tích diệu kỳ. Tôi tự hứa sẽ tiếp nối ông, ghi chép lại những câu chuyện ông kể và truyền lại cho các thế hệ sau, để dòng chảy văn hóa dân gian không bao giờ bị đứt đoạn. Và trên hết, tôi mong ông luôn khỏe mạnh để tiếp tục là người kể chuyện tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi.

Viết bài văn biểu cảm về ông nội - Mẫu 4

Trong ký ức của tôi, có một hình ảnh không thể phai mờ: đó là đôi bàn tay ông nội. Đôi bàn tay gầy guộc, đầy những vết chai sạn, những nếp nhăn sâu nhưng lại ấm áp và đầy sức mạnh. Mỗi lần nắm tay ông, tôi như cảm nhận được cả một đời lao động vất vả, cả một bầu trời yêu thương ông dành cho con cháu.

Đôi bàn tay ông to, các ngón tay dài và khẳng khiu. Lòng bàn tay in hằn những đường chỉ sâu, những vết chai cứng như đá. Ông bảo đó là dấu ấn của một đời cầm cuốc, cầm cày, của những năm tháng "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời". Mỗi vết chai là một câu chuyện, một kỷ niệm về quá khứ.

Tôi thích nhất những lúc ông dùng đôi tay ấy để dạy tôi viết chữ. Ông cầm tay tôi, nắn nót từng nét: "Chữ viết cũng như người, phải ngay ngắn, rõ ràng". Dù tay ông run run vì tuổi già, nhưng khi cầm bút, những nét chữ của ông vẫn rất đẹp - thẳng hàng, đều đặn, có hồn. Ông dạy tôi: "Rèn chữ là rèn người. Chữ viết cẩu thả thì tính cách cũng sẽ cẩu thả".

Đôi bàn tay ông còn rất khéo léo. Ông có thể biến những thanh tre, mảnh gỗ vụn thành những món đồ chơi xinh xắn cho tôi: con chim bằng tre, chiếc xe gỗ, cái diều giấy... Ông tỉ mỉ đan từng nan tre, ghép từng mảnh gỗ. Nhìn đôi tay thoăn thoắt của ông, tôi như được xem một nghệ nhân thực thụ làm việc. Những món đồ chơi ấy không hào nhoáng như đồ chơi nhựa ngoài cửa hàng, nhưng chứa đựng cả tình yêu thương của ông.

Ông còn dùng đôi tay ấy để chăm sóc khu vườn. Những ngón tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ, có thể bứng cỏ, xới đất, tỉa cành một cách thành thạo. Ông bảo: "Đất không phụ lòng người. Chăm chỉ, cần cù thì đất sẽ cho mình quả ngọt". Qua đôi tay chai sạn của ông, tôi học được bài học về đức tính lao động cần cù, về sự kiên nhẫn và tình yêu lao động.

Có lần tôi bị ngã trầy xước đầu gối, ông đã dùng đôi tay ấy để rửa vết thương cho tôi. Bàn tay ông nhẹ nhàng, cẩn thận, dù thô ráp nhưng lại dịu dàng lạ thường. Ông vừa thổi vừa nói: "Thổi cho đỡ đau này". Cái thổi ấy cùng với sự chăm sóc ân cần của ông khiến cơn đau của tôi dịu đi nhanh chóng.

Điều đặc biệt là đôi bàn tay ông dù vất vả, chai sạn nhưng luôn sạch sẽ. Ông rửa tay rất kỹ trước khi ăn, trước khi cầm vào sách vở. Ông dạy tôi: "Tay chân sạch sẽ thì tâm hồn cũng trong sáng". Đó không chỉ là thói quen vệ sinh mà còn là bài học về sự chỉn chu, tôn trọng bản thân và người khác.

Giờ đây, mỗi lần về thăm ông, tôi vẫn thích nắm tay ông. Bàn tay ấy đã yếu hơn, run hơn, nhưng vẫn ấm áp như xưa. Tôi thường xoa nhẹ những vết chai trên tay ông, lòng trào dâng cảm xúc khó tả: vừa thương ông, vừa kính phục, vừa biết ơn.

Đôi bàn tay ông nội không chỉ là công cụ lao động mà còn là biểu tượng của sự hy sinh, của tình yêu thương, của những giá trị truyền thống tốt đẹp. Qua đôi tay ấy, ông đã nuôi nấng, dạy dỗ con cháu, chăm lo cho gia đình, gìn giữ khu vườn... Đôi tay ấy đã làm nên tất cả.

Tôi biết ơn ông vô cùng, và tôi cũng trân trọng từng vết chai, từng nếp nhăn trên đôi tay ông - những dấu ấn của một đời lao động cần cù, của tình yêu thương vô bờ bến. Tôi mong một ngày, đôi tay mình cũng có thể mạnh mẽ và khéo léo như tay ông, để tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà ông đã dày công vun đắp.

Viết bài văn biểu cảm về ông nội - Mẫu 5

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, có những giá trị truyền thống đang dần bị lãng quên. May mắn thay, trong cuộc đời tôi có ông nội - người như một cuốn từ điển sống, một bảo tàng văn hóa thu nhỏ, người giữ gìn và truyền lại "hồn quê" cho các thế hệ con cháu.

Ông tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo thuộc vùng đồng bằng Bắc Bộ. Dù đã lên thành phố sống cùng con cháu nhiều năm, nhưng trong ông vẫn nguyên vẹn cái "chất quê" mộc mạc, chân thành. Ông thường nói: "Cây có cội, nước có nguồn. Dù đi đâu, làm gì cũng không được quên gốc rễ của mình".

Ông là người am hiểu sâu sắc về phong tục tập quán quê hương. Mỗi dịp lễ tết, ông lại kể cho chúng tôi nghe về ý nghĩa của từng phong tục. Tết Nguyên Đán thì phải có bánh chưng xanh, câu đối đỏ; Rằm tháng Bảy thì nhớ cúng tổ tiên, hóa vàng mã; Trung thu thì có đèn ông sao, múa lân... Ông giải thích tỉ mỉ từng nghi thức, từng biểu tượng, giúp chúng tôi hiểu rằng đằng sau những phong tục ấy là cả một hệ giá trị văn hóa, tinh thần của dân tộc.

Ông còn thuộc làu hàng trăm câu ca dao, tục ngữ. Mỗi tình huống trong cuộc sống, ông đều có thể đưa ra một câu ca dao phù hợp để khuyên răn, dạy bảo. Khi tôi lười học, ông nói: "Có công mài sắt, có ngày nên kim". Khi tôi nóng vội, ông nhẹ nhàng: "Dục tốc bất đạt". Khi tôi thất bại, ông động viên: "Thất bại là mẹ thành công". Những câu nói dân gian mộc mạc ấy chứa đựng cả kho tàng trí tuệ của cha ông, được ông vận dụng một cách linh hoạt, khéo léo.

Ông đặc biệt giỏi các làn điệu dân ca. Những buổi tối trăng thanh gió mát, ông thường ngâm nga vài câu quan họ, vài điệu chèo, hay hát một bài ru con. Giọng ông không còn trong trẻo như xưa, nhưng vẫn truyền cảm lạ thường. Qua những làn điệu dân ca ấy, ông đưa chúng tôi về với không gian văn hóa của làng quê Việt, với những cánh cò bay lả, với những con đò dọc ngang sông nước.

Ông còn là người gìn giữ những kỹ năng truyền thống. Ông biết đan lát (đan rổ, rá, nong, nia), biết làm các đồ thủ công từ tre nứa, biết cách ủ rượu nếp cái hoa vàng theo phương pháp cổ truyền. Mỗi lần ông thực hiện những công việc này, tôi đều ngồi quan sát, học hỏi. Ông nói: "Những kỹ năng này là di sản của cha ông để lại, phải biết giữ gìn kẻo mai một".

Điều tôi ngưỡng mộ nhất ở ông là cách ông sống hài hòa với thiên nhiên, tuân theo quy luật tự nhiên. Ông dạy tôi cách xem thiên văn để đoán thời tiết: "Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng, bay vừa thì râm". Ông chỉ cho tôi cách nhận biết các loại cây cỏ có thể làm thuốc, cách sử dụng các nguyên liệu tự nhiên trong cuộc sống hàng ngày.

Ông cũng là người gìn giữ những ký ức về quê hương. Ông kể cho chúng tôi nghe về con đê làng, về cây đa đầu làng, về giếng nước cổ, về những ngày hội làng tưng bừng... Qua lời kể của ông, quê hương hiện lên sống động, đẹp đẽ, khiến chúng tôi dù sinh ra ở thành phố vẫn cảm thấy gắn bó, yêu thương mảnh đất quê cha đất tổ.

Giờ đây, khi xã hội ngày càng hiện đại, nhiều giá trị truyền thống đang bị mai một, tôi càng thấy quý trọng vai trò của ông. Ông như một chiếc cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa truyền thống và hiện đại. Nhờ có ông, những giá trị văn hóa, những phong tục tập quán tốt đẹp của dân tộc được bảo tồn và truyền lại cho thế hệ trẻ.

Tôi biết ơn ông vô cùng vì đã cho tôi một "gốc rễ" văn hóa vững chắc, một bản sắc riêng trong dòng chảy hội nhập toàn cầu. Ông đã dạy cho tôi hiểu rằng: hiện đại không có nghĩa là từ bỏ truyền thống, mà phải biết kế thừa và phát huy những giá trị tốt đẹp của cha ông. Tôi tự hứa sẽ tiếp nối ông, học hỏi, ghi chép và truyền lại những kiến thức, kỹ năng, giá trị mà ông đã dày công gìn giữ. Để dù có đi đâu, làm gì, tôi vẫn luôn mang trong mình "hồn quê" Việt Nam - món quà quý giá nhất mà ông nội đã trao tặng cho tôi.

Viết bài văn biểu cảm về ông nội - Mẫu 6

Trong gia đình, người em luôn kính trọng và dành tình cảm sâu đậm nhất chính là ông nội. Ông không chỉ là người bề trên mà còn là "người bạn lớn", là cây cao bóng cả tỏa bóng mát che chở cho cuộc đời em từ những ngày còn thơ bé.

Hình ảnh ông nội hiện lên trong trí nhớ em với mái tóc bạc phơ như cước, mỗi khi nắng rọi vào lại lấp lánh như một ông tiên trong truyện cổ tích. Gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, dấu ấn của một đời tần tảo, sương gió nuôi cha em khôn lớn. Đôi mắt ông dù đã mờ đục theo năm tháng nhưng mỗi khi nhìn em, ánh mắt ấy vẫn chứa chan sự hiền từ và bao dung vô bờ bến. Em yêu nhất là đôi bàn tay của ông - đôi bàn tay thô ráp, chai sần vì lao động nhưng lại vô cùng ấm áp. Chính đôi tay ấy đã dắt em đi những bước chập chững đầu tiên, đã khéo léo làm cho em những chiếc diều giấy để thả trên cánh đồng lộng gió.

Kỷ niệm sâu sắc nhất giữa em và ông nội là những buổi chiều hè ngồi dưới gốc cây đa đầu làng. Ông thường cầm chiếc quạt nan kẽo kẹt, vừa quạt mát cho em vừa kể về những ngày ông đi lính, về tình đồng đội và những khó khăn thời chiến. Những câu chuyện của ông giúp em hiểu thêm về lịch sử, về giá trị của hòa bình hôm nay. Có lần em bị điểm kém môn Toán, trong khi bố mẹ trách mắng, ông nội chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai em và bảo: "Thất bại là mẹ thành công, cháu hãy bình tĩnh nhìn lại lỗi sai của mình". Lời nói trầm ấm của ông như một liều thuốc tinh thần, giúp em xua tan nỗi sợ hãi và có thêm động lực để cố gắng.

Thời gian trôi qua, sức khỏe của ông nội không còn được như trước. Những bước đi của ông đã chậm chạp hơn, tiếng ho khan cũng xuất hiện nhiều hơn mỗi khi trái gió trở trời. Nhìn bóng dáng ông gầy gò bên ấm trà sen nghi ngút khói, lòng em lại dâng lên một nỗi xót xa khôn tả. Em tự hứa với lòng mình sẽ chăm chỉ học tập, ngoan ngoãn để ông luôn nở nụ cười hạnh phúc. Với em, ông nội chính là điểm tựa vững chãi nhất, là người nhóm lửa yêu thương để sưởi ấm tâm hồn em trên suốt chặng đường đời.

Viết bài văn biểu cảm về ông nội - Mẫu 7

Nếu ai đó hỏi em rằng món quà quý giá nhất mà cuộc sống ban tặng là gì, em sẽ không ngần ngại trả lời đó chính là tình yêu thương của ông nội. Với em, ông nội không chỉ là người thân, mà còn là một tấm gương sáng về đức độ và sự giản dị để em noi theo.

Ông nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người ông cao gầy, hơi còng xuống vì gánh nặng tuổi tác. Làn da ông đã lốm đốm những vết đồi mồi, nhưng nụ cười móm mém của ông thì vẫn rạng rỡ và ấm áp vô cùng. Ông nội có một thói quen rất tao nhã là chăm sóc cây cảnh. Mỗi sáng sớm, ông thường dậy sớm tưới nước cho những chậu lan, cây tùng trước sân. Nhìn cách ông tỉ mỉ tỉa từng chiếc lá, em cảm nhận được sự nâng niu và trân trọng mà ông dành cho thiên nhiên.

Tình cảm em dành cho ông nội được bồi đắp qua những việc làm giản dị hằng ngày. Em nhớ mãi những đêm đông lạnh giá, ông nội thường vào phòng đắp lại chăn cho em vì sợ em bị cảm lạnh. Hơi ấm từ bàn tay ông đặt nhẹ lên trán khiến em cảm thấy an tâm và ngủ ngon hơn. Ông nội cũng là người thầy đầu tiên dạy em những nét chữ đầu đời, dạy em biết cách đối nhân xử thế, biết lễ phép với người trên và nhường nhịn kẻ dưới. Những lời răn dạy của ông không hề khô khan mà thấm đẫm tình đời, tình người qua những câu ca dao, tục ngữ.

Có những lúc nhìn thấy ông nội ngồi một mình trầm ngâm bên hiên nhà, lòng em chợt thắt lại vì lo sợ thời gian sẽ mang ông đi xa. Em chỉ ước sao thời gian hãy trôi thật chậm, để em được mãi ở bên cạnh ông, được nghe ông kể chuyện và được cảm nhận hơi ấm từ bàn tay ông. Ông nội chính là mảnh ghép quan trọng nhất trong bức tranh tuổi thơ của em. Dù sau này có lớn khôn, hình bóng ông nội và những bài học quý báu của ông sẽ luôn là hành trang quý giá theo em đi suốt cuộc đời. Em yêu ông nội rất nhiều và cầu mong ông luôn mạnh khỏe để mãi là chỗ dựa tinh thần cho cả gia đình.

Viết bài văn biểu cảm về ông nội - Mẫu 8

Trong ký ức của tôi, ông nội giống như một pho từ điển sống, một người thầy lớn lao đã dạy cho tôi những bài học đầu đời về sự kiên trì và lòng dũng cảm. Ông không chỉ là một người ông kính yêu mà còn là biểu tượng của nghị lực phi thường mà tôi luôn tự hào mỗi khi nhắc đến.

Ông nội tôi vốn là một cựu chiến binh, vì thế ở ông luôn toát ra vẻ nghiêm nghị và tác phong nhanh nhẹn. Mái tóc ông đã bạc trắng, cắt ngắn gọn gàng, cùng đôi mắt quầng sâu chứa đựng biết bao trải nghiệm của một thời khói lửa. Dù nghiêm khắc, nhưng ẩn sau vẻ ngoài cứng cỏi ấy là một trái tim vô cùng ấm áp. Tôi nhớ nhất những lần mình nản chí vì một bài toán khó, ông nội thường ngồi xuống cạnh bên, không giảng ngay đáp án mà nhẹ nhàng kể về những năm tháng ông băng rừng lội suối. Câu nói của ông: "Khó khăn chỉ là thuốc thử của lòng kiên trì" đã trở thành kim chỉ nam cho tôi trong suốt những năm học lớp 7 này.

Tôi yêu biết bao cái cách ông nội tỉ mỉ sửa lại chiếc bàn học cũ cho tôi, hay cách ông kiên nhẫn dạy tôi trồng những khóm hoa mười giờ rực rỡ. Mỗi hành động của ông đều chứa đựng sự chăm chút và tình yêu thương thầm lặng. Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy ông nội ngồi đọc báo dưới ánh nắng ban mai, lòng tôi lại trào dâng một niềm biết ơn vô hạn. Ông chính là người đã thắp sáng niềm tin, giúp tôi vững bước hơn trên con đường học vấn. Tôi thầm hứa sẽ cố gắng thật nhiều để xứng đáng với sự kỳ vọng và tình yêu của ông nội dành cho mình.

Viết bài văn biểu cảm về ông nội - Mẫu 9

Đối với tôi, ông nội và khu vườn nhỏ sau nhà là một phần không thể tách rời của những năm tháng tuổi thơ tươi đẹp. Ông không chỉ là người trồng cây, mà còn là người gieo mầm những cảm xúc ngọt ngào trong tâm hồn đứa cháu nhỏ này.

Ông nội tôi có dáng người đậm, nước da đỏ hồng và nụ cười vô cùng đôn hậu. Những ngày nghỉ cuối tuần, tôi thường theo chân ông ra vườn. Trong khi ông bận rộn với việc xới đất, tỉa cành, tôi lại tung tăng chạy nhảy xung quanh. Ông nội rất khéo tay, ông biết cách gọi tên từng loài chim, biết lúc nào cây na sẽ chín, lúc nào hoa bưởi sẽ tỏa hương thơm ngát. Qua bàn tay chăm sóc của ông, khu vườn luôn tràn đầy sức sống, giống như tình yêu thương ông luôn dành cho con cháu - bền bỉ và xanh tốt quanh năm.

Có lần, tôi lỡ tay làm gãy một cành hồng quý mà ông rất yêu thích. Tôi đã rất sợ hãi, nhưng ông nội chỉ mỉm cười, xoa đầu tôi và bảo: "Cây gãy rồi có thể mọc lại, nhưng lòng trung thực thì không được để mất đâu cháu nhé". Bài học nhẹ nhàng ấy của ông nội đã in sâu vào tâm trí tôi cho đến tận bây giờ. Ông không dùng đòn roi, ông dùng sự bao dung để dạy tôi lớn khôn. Với tôi, ông nội chính là thiên đường bình yên nhất, nơi tôi có thể tìm về sau những giờ học căng thẳng. Tôi chỉ mong ông nội mãi khỏe mạnh, để mỗi chiều tôi lại được cùng ông chăm sóc khu vườn yêu thương ấy.

Viết bài văn biểu cảm về ông nội - Mẫu 10

Mỗi khi ngửi thấy mùi trà sen phảng phất, hình ảnh ông nội kính yêu lại hiện lên rõ nét trong tâm trí tôi. Ông là người giữ gìn những nếp nhà xưa cũ, là sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại, khiến ngôi nhà của gia đình tôi luôn ấm áp lạ thường.

Ông nội tôi có phong thái rất tao nhã. Ông thường mặc những bộ đồ bằng vải đũi giản dị, bước đi thong thả và nói năng từ tốn. Hình ảnh ông nội ngồi bên hiên nhà vào mỗi buổi sớm, tay nâng chén trà nóng, mắt nhìn xa xăm đã trở thành một biểu tượng của sự bình yên trong lòng tôi. Ông nội không bao giờ chiều chuộng tôi một cách quá mức, nhưng mỗi món quà ông tặng, dù chỉ là một cuốn sổ tay hay một chiếc bút máy, đều mang một ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Ông dạy tôi cách trân trọng những giá trị truyền thống, cách kính trọng người già và yêu thương những điều bình dị quanh mình.

Tôi luôn cảm thấy tự hào về ông nội - một người ông mẫu mực, giàu đức hạnh. Những lúc gia đình có chuyện không vui, ông nội luôn là người đứng ra dàn xếp, bằng sự điềm tĩnh và thấu đáo của một người đã đi qua gần hết đời người. Nhìn những sợi tóc bạc của ông ngày một nhiều hơn, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác xót xa khôn tả. Tôi chỉ muốn ôm thật chặt lấy ông và nói rằng tôi yêu ông rất nhiều. Ông nội chính là bảo vật vô giá của gia đình tôi, là người đã dạy tôi biết cách sống đẹp và sống có ích.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Lời giải bài tập lớp 7 sách mới:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 7 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 7Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 7.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 7 sách mới các môn học