5+ Phân tích một tác phẩm văn học: Cảnh khuya (điểm cao)

Viết bài văn phân tích một tác phẩm văn học (bài thơ thất ngôn bát cú hoặc tứ tuyệt Đường luật): Cảnh khuya (Hồ Chí Minh) điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

5+ Phân tích một tác phẩm văn học: Cảnh khuya (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài văn phân tích một tác phẩm văn học: Cảnh khuya

a. Mở bài:

- Giới thiệu khái quát về tác giả Hồ Chí Minh: Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ tài ba vĩ đại của dân tộc Việt Nam, lại vừa là một nhà thơ xuất sắc.

- Giới thiệu về bài thơ “Cảnh khuya”: Bài thơ được sáng tác vào những năm kháng chiến chống Pháp. Khi ấy Hồ Chí Minh còn đang lo cho các cuộc đấu tranh chống lại thực dân Pháp. Vì không ngủ được nên Bác bầu bạn với thiên nhiên. Bác đã viết lên bài thơ này.

b. Thân bài:

- Bức tranh thiên nhiên giống như một bức tranh động chứ không phải bức tranh tĩnh.

- Mở đầu bằng âm thanh của tiếng suối: tiếng suối trong rừng xa xa vọng lại như tiếng hát của người con gái trong trẻo ngân vang.

+ Ở đây ta nhận thấy sự thay đổi của tiêu chuẩn cái đẹp: trước kia thiên nhiên làm chuẩn mực để nói về vẻ đẹp của con người (biện pháp ước lệ tượng trưng); còn trong thơ Bác, con người làm chuẩn mực để chỉ cái đẹp của thiên nhiên (Tiếng suối như tiếng hát).

Quảng cáo

+ Tiếng suối róc rách êm tai trong trẻo như tiếng một cô gái đang hát.

+ Ánh trăng đêm khuya tạo thành những bóng hoa trên mặt đất.

+ Điệp từ “lồng” nhấn mạnh vào sự xuyên tỏa của ánh sáng trăng khuya.

⇒ Cảnh vật thiên nhiên hiện lên mang vẻ đẹp của sự trầm mặc, huyền ảo của ánh trăng khuya. Nó không chỉ có màu sắc vàng yên ả mà nó còn có âm thanh của tiếng suối chảy róc rách trong trẻo như tiếng hát vọng lại từ phía xa

- Câu thơ thứ ba có dấu phẩy ở giữa như cắt ngang hai sự đối lập nhau.

- Đối với thiên nhiên hiền hòa lung linh yên bình đẹp như vẽ kia là tâm trạng của nhà thơ. Đó là một tâm trạng đầy bất trắc, âu lo không yên bình.

- Người vẫn chưa ngủ, chỉ có chưa ngủ thì mới có thể tả hết được cảnh đẹp đêm khuya được.

- Không phải người thức để ngắm cảnh mà vì Người đang lo nỗi nước nhà.

⇒ Trái ngược với sự hài hòa của thiên nhiên là tâm trạng đầy âu lo của nhà thơ, lo ngày mai chiến tranh, lo ngày mai có giành được độc lập cho dân tộc hay không.

Quảng cáo

c. Kết bài:

- Khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ

+ Nội dung: vẻ đẹp đêm trăng rằm tháng giêng ở Tây Bắc và tình yêu thiên nhiên, lòng yêu nước và phong thái ung dung, lạc quan của Bác

+ Nghệ thuật: thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, hình ảnh thơ mang màu sắc cổ điển mà bình dị, gần gũi…

- Bài thơ vừa vẽ lên bức tranh thiên nhiên tại chiến khu Việt Bắc hiền hòa với màu sắc của ánh trăng, sống động trong trẻo với âm thanh của tiếng suối, lại vừa thể hiện tâm trạng âu lo của nhà thơ qua đó thấy được tấm lòng đối với thiên nhiên và con người của nhà thơ vĩ đại.

Viết bài văn phân tích một tác phẩm văn học: Cảnh khuya - mẫu 1

Hồ Chí Minh không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam mà còn là một nhà thơ lớn, một danh nhân văn hóa thế giới. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng đầy gian khổ, Người vẫn dành thời gian để sáng tác thơ ca, để gửi gắm tâm hồn mình vào những vần thơ đẹp. "Cảnh khuya" là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất của Người, được viết trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp tại chiến khu Việt Bắc. Bài thơ không chỉ là bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp mà còn là sự hòa quyện giữa tâm hồn nghệ sĩ và ý chí chiến sĩ của vị lãnh tụ kính yêu.

Quảng cáo

Câu thơ đầu tiên là một so sánh độc đáo và tinh tế. Tiếng suối chảy được ví với "tiếng hát xa" - một âm thanh của con người, của cuộc sống. Cách so sánh này vừa cụ thể, vừa gợi cảm. "Tiếng suối trong" là âm thanh của thiên nhiên, nhưng qua cảm nhận của nhà thơ, nó trở nên gần gũi, ấm áp như tiếng hát của con người. Chữ "trong" không chỉ miêu tả độ tinh khiết của âm thanh mà còn gợi lên sự thanh khiết, nhẹ nhàng. Chữ "xa" tạo nên một không gian mênh mông, huyền ảo. Tiếng suối như từ xa vọng lại, lúc ẩn lúc hiện, khiến cho không gian thêm phần thơ mộng. Có thể nói, chưa có một câu thơ nào tả tiếng suối hay và gợi cảm như câu thơ này. Nó cho thấy một tâm hồn nghệ sĩ tinh tế, nhạy cảm, biết rung động trước vẻ đẹp của thiên nhiên.

Nếu câu thơ thứ nhất là âm thanh thì câu thơ thứ hai là hình ảnh:

"Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa"

Câu thơ sử dụng điệp từ "lồng" một cách tài tình, tạo nên một bức tranh nhiều tầng lớp, nhiều đường nét. Ánh trăng chiếu xuống, xuyên qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những mảng sáng tối đan xen. Bóng của cây cổ thụ lại in lên những khóm hoa, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Chữ "lồng" được dùng như một nét vẽ tài hoa, nối kết trời và đất, ánh sáng và bóng tối, cây cao và hoa thấp. Cảnh vật hiện lên sống động, có hồn, như một bức tranh thủy mặc đầy chất thơ. Trong đêm khuya thanh vắng, dưới ánh trăng sáng, vạn vật như hòa quyện vào nhau, tạo nên một vẻ đẹp lung linh, kỳ ảo.

Hai câu thơ đầu là bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, được vẽ bằng bút pháp cổ điển nhưng vẫn rất hiện đại. Nó cho thấy tình yêu thiên nhiên sâu sắc của Hồ Chí Minh. Dù bận trăm công nghìn việc, dù lo toan cho vận mệnh đất nước, Người vẫn dành thời gian để thưởng thức vẻ đẹp của thiên nhiên, để rung động trước tiếng suối trong, ánh trăng sáng. Đó là vẻ đẹp tâm hồn của một nghệ sĩ chân chính.

Hai câu thơ cuối chuyển từ tả cảnh sang tả tình, từ thiên nhiên sang con người:

"Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà."

Điệp ngữ "chưa ngủ" được lặp lại hai lần, nhấn mạnh trạng thái thao thức của nhân vật trữ tình. Câu thơ thứ ba "Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ" là một câu thơ đẹp, vừa tả cảnh vừa tả tình. Cảnh khuya đẹp như một bức tranh, và trong bức tranh ấy có một người đang thức, đang say sưa ngắm cảnh. Nhưng câu thơ thứ tư giải thích lý do: "Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà". Hóa ra, cái "chưa ngủ" ấy không chỉ vì say mê cảnh đẹp mà còn vì một lý do cao cả hơn: nỗi lo cho vận mệnh đất nước. Hai chữ "nước nhà" vang lên thiêng liêng, trầm ấm, như một nốt nhấn của bài thơ.

Cấu trúc của bài thơ rất đặc biệt. Hai câu thơ đầu tả cảnh thiên nhiên với vẻ đẹp trong trẻo, thơ mộng. Hai câu thơ cuối chuyển sang tả tâm trạng con người. Nhưng cái tài tình là ở chỗ, hai phần ấy không tách rời mà gắn bó, hòa quyện với nhau. Cảnh đẹp khiến người ta thức, nhưng thức để ngắm cảnh và thức để lo việc nước. Người nghệ sĩ và người chiến sĩ hòa làm một trong cùng một con người.

"Cảnh khuya" là một bài thơ tứ tuyệt ngắn gọn, hàm súc. Chỉ với 28 chữ, Hồ Chí Minh đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp và thể hiện một tâm hồn cao cả. Bài thơ sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật đặc sắc: so sánh ("tiếng suối trong như tiếng hát xa"), điệp từ ("lồng", "chưa ngủ"), đối xứng... Tất cả tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật hoàn mỹ.

Về mặt nội dung, bài thơ cho thấy một vẻ đẹp tâm hồn đáng quý: tình yêu thiên nhiên sâu sắc và tinh thần trách nhiệm cao cả với đất nước. Đó là vẻ đẹp của một con người vĩ đại, một tâm hồn lớn. Dù bận trăm công nghìn việc, Người vẫn dành thời gian để thưởng thức cái đẹp, để rung động trước thiên nhiên. Nhưng niềm vui trước cái đẹp không làm Người quên đi trách nhiệm với đất nước. Người thức khuya, một phần vì cảnh đẹp, nhưng chủ yếu là vì lo cho vận mệnh dân tộc.

"Cảnh khuya" xứng đáng là một trong những bài thơ hay nhất của Hồ Chí Minh, một viên ngọc quý trong kho tàng văn học dân tộc. Bài thơ không chỉ có giá trị nghệ thuật cao mà còn có giá trị giáo dục sâu sắc, giúp chúng ta hiểu thêm về tâm hồn cao đẹp của vị lãnh tụ kính yêu.

Viết bài văn phân tích một tác phẩm văn học: Cảnh khuya - mẫu 2

Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ, Hồ Chí Minh đã sống và làm việc tại chiến khu Việt Bắc. Nơi đây, giữa núi rừng hoang sơ, Người đã viết nhiều bài thơ tuyệt đẹp, trong đó "Cảnh khuya" là một kiệt tác. Bài thơ là bức tranh thiên nhiên đêm khuya ở Việt Bắc, được vẽ bằng ngôn ngữ thơ ca tài hoa và một tâm hồn nhạy cảm tinh tế.

Bức tranh thiên nhiên trong bài thơ được xây dựng bằng hai yếu tố cơ bản: âm thanh và hình ảnh.Về âm thanh, đó là tiếng suối chảy trong đêm khuya:

"Tiếng suối trong như tiếng hát xa"

Trong không gian tĩnh mịch của núi rừng Việt Bắc, tiếng suối chảy vang lên thật rõ. Nhưng nhà thơ không tả tiếng suối một cách khô khan, mà đem nó so sánh với "tiếng hát xa" - một âm thanh của con người. Cách so sánh này làm cho tiếng suối trở nên gần gũi, ấm áp, có hồn. Tiếng suối không còn là âm thanh vô tri của thiên nhiên mà trở thành tiếng hát của con người, tiếng hát của cuộc sống. Chữ "trong" vừa chỉ độ tinh khiết của âm thanh, vừa gợi sự thanh thoát, nhẹ nhàng. Chữ "xa" tạo nên một không gian mênh mông, huyền ảo. Câu thơ như một nốt nhạc trong trẻo mở đầu cho bản nhạc của đêm khuya.

Về hình ảnh, đó là ánh trăng và bóng cây, bóng hoa:

"Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa"

Câu thơ sử dụng điệp từ "lồng" để tạo nên một bức tranh nhiều tầng lớp. Ánh trăng từ trên cao chiếu xuống, lồng qua những tán cây cổ thụ. Bóng của cây cổ thụ lại in lên những khóm hoa. Cảnh vật đan xen, hòa quyện vào nhau. Chữ "lồng" được dùng như một nét vẽ tài hoa, nối kết trời và đất, ánh sáng và bóng tối, cây cao và hoa thấp. Ánh trăng không chiếu thẳng mà xuyên qua tán cây, tạo nên những mảng sáng tối đan xen. Bóng cây không in thẳng xuống đất mà in lên những bông hoa, tạo nên những hình thù kỳ ảo. Tất cả tạo nên một bức tranh lung linh, huyền diệu.

Có thể thấy, bức tranh thiên nhiên trong bài thơ được vẽ bằng bút pháp cổ điển: lấy những nét chấm phá, lấy cái động để tả cái tĩnh, lấy âm thanh để tả sự yên ắng. Tiếng suối trong đêm càng làm cho không gian thêm tĩnh mịch. Ánh trăng lồng bóng cây, bóng hoa càng làm cho đêm thêm huyền ảo. Cảnh vật hiện lên sống động, có hồn như một bức tranh thủy mặc.

Nhưng bức tranh thiên nhiên ấy không chỉ đẹp mà còn rất đặc trưng cho núi rừng Việt Bắc. Tiếng suối là âm thanh quen thuộc của núi rừng. Cây cổ thụ là hình ảnh tiêu biểu của những cánh rừng già. Hoa là vẻ đẹp dịu dàng của thiên nhiên. Tất cả hòa quyện với ánh trăng tạo nên một bức tranh vừa hùng vĩ vừa thơ mộng. Đó là vẻ đẹp riêng của Việt Bắc - thủ đô kháng chiến trong những năm tháng gian khổ mà hào hùng.

Đặc biệt, bức tranh thiên nhiên ấy được nhìn qua con mắt của một người có tâm hồn nghệ sĩ tinh tế. Hồ Chí Minh không chỉ là một chiến sĩ cách mạng mà còn là một nghệ sĩ chân chính. Người yêu thiên nhiên, biết rung động trước vẻ đẹp của núi rừng. Dù bận trăm công nghìn việc, dù lo toan cho vận mệnh đất nước, Người vẫn dành thời gian để thưởng thức tiếng suối trong, ánh trăng sáng. Đó là vẻ đẹp tâm hồn của một người nghệ sĩ lớn.

Hai câu thơ cuối là sự xuất hiện của con người trong bức tranh thiên nhiên.

"Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà."

Con người xuất hiện một cách tự nhiên, hòa nhập vào bức tranh thiên nhiên. "Cảnh khuya như vẽ" là một cách nói rất đẹp: cảnh đẹp như một bức tranh, và trong bức tranh ấy có hình ảnh một người đang thức. Người ấy thức vì hai lý do: vì say mê cảnh đẹp và vì lo việc nước. Điệp ngữ "chưa ngủ" được lặp lại hai lần, nhấn mạnh trạng thái thao thức của nhân vật trữ tình.

Có thể thấy, trong bức tranh thiên nhiên ấy, con người không phải là một nhân tố tách rời mà là một phần không thể thiếu. Con người làm cho bức tranh thêm sinh động, thêm có hồn. Và chính con người ấy, với nỗi lo "nước nhà", đã nâng giá trị của bức tranh lên một tầm cao mới: từ bức tranh thiên nhiên thuần túy trở thành bức tranh của tâm hồn, của ý chí cách mạng.

"Cảnh khuya" là một bài thơ đặc sắc của Hồ Chí Minh về thiên nhiên Việt Bắc. Bài thơ cho thấy vẻ đẹp của núi rừng chiến khu - nơi đã chứng kiến những năm tháng gian khổ mà hào hùng của cuộc kháng chiến chống Pháp. Đồng thời, bài thơ cũng cho thấy tâm hồn nhạy cảm, tinh tế của vị lãnh tụ - một người yêu thiên nhiên, yêu cái đẹp và luôn hết lòng vì nước, vì dân.

Viết bài văn phân tích một tác phẩm văn học: Cảnh khuya - mẫu 3

Hồ Chí Minh là một nhân cách lớn, một tâm hồn lớn. Ở Người, có sự kết hợp hài hòa giữa chất nghệ sĩ và chất chiến sĩ. Điều đó được thể hiện rất rõ qua những vần thơ Người viết, đặc biệt là bài thơ "Cảnh khuya". Bài thơ được viết trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ tại chiến khu Việt Bắc, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp tâm hồn của một nghệ sĩ chân chính và ý chí của một chiến sĩ kiên cường:

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa,

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.”

Trước hết, chất nghệ sĩ trong bài thơ thể hiện ở tình yêu thiên nhiên sâu sắc, ở khả năng rung động trước cái đẹp.

"Tiếng suối trong như tiếng hát xa"

Câu thơ là một so sánh đầy chất thơ. Nhà thơ không tả tiếng suối một cách khô khan, mà so sánh nó với "tiếng hát xa" - một âm thanh của con người. Cách so sánh này cho thấy một tâm hồn nhạy cảm, biết liên tưởng, biết kết nối thiên nhiên với con người. Tiếng suối không còn là âm thanh vô tri của thiên nhiên mà trở thành tiếng hát của cuộc sống. Chữ "trong" gợi sự thanh khiết, tinh tế. Chữ "xa" tạo nên một không gian mênh mông, huyền ảo. Câu thơ cho thấy một tâm hồn nghệ sĩ đang say sưa thưởng thức âm nhạc của thiên nhiên.

"Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa"

Câu thơ sử dụng điệp từ "lồng" một cách tài tình, tạo nên một bức tranh nhiều tầng lớp. Ánh trăng từ trên cao chiếu xuống, lồng qua tán cây cổ thụ. Bóng cây cổ thụ lại in lên những khóm hoa. Cảnh vật đan xen, hòa quyện vào nhau, tạo nên một vẻ đẹp lung linh, huyền ảo. Người nghệ sĩ không chỉ nhìn thấy vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn thấy được sự hòa quyện kỳ diệu giữa các tầng lớp cảnh vật. Đó là cái nhìn tinh tế của một tâm hồn giàu chất thơ.

Hai câu thơ đầu cho thấy một Hồ Chí Minh - nghệ sĩ. Giữa núi rừng Việt Bắc, giữa những lo toan của cuộc kháng chiến, Người vẫn dành thời gian để thưởng thức vẻ đẹp của thiên nhiên, để viết nên những vần thơ tuyệt bút. Đó là vẻ đẹp của một tâm hồn nghệ sĩ chân chính - biết rung động trước cái đẹp, biết yêu thiên nhiên và biết thể hiện tình yêu ấy bằng ngôn ngữ thơ ca.

Nhưng chất nghệ sĩ ấy không tách rời chất chiến sĩ. Điều đó được thể hiện rõ ở hai câu thơ cuối:

"Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà."

Câu thơ thứ ba vẫn là cái nhìn của người nghệ sĩ: "Cảnh khuya như vẽ" - cảnh đẹp như một bức tranh. Trong bức tranh ấy, có một người đang thức - "người chưa ngủ". Đó vẫn là cái nhìn thẩm mỹ, vẫn là chất nghệ sĩ. Nhưng câu thơ thứ tư đã giải thích lý do của sự "chưa ngủ" ấy: "Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà". Đó chính là chất chiến sĩ. Người thức không chỉ vì say mê cảnh đẹp, mà chủ yếu là vì nỗi lo cho vận mệnh đất nước. "Nước nhà" - hai tiếng thiêng liêng, nặng trĩu trách nhiệm, đã biến một đêm thơ thành một đêm thức trắng vì dân vì nước.

Điệp ngữ "chưa ngủ" được lặp lại hai lần, tạo nên một sự nối kết giữa hai câu thơ cuối. Nó vừa nhấn mạnh trạng thái thao thức của nhân vật trữ tình, vừa tạo nên một sự chuyển biến tinh tế từ cảm hứng nghệ thuật sang cảm hứng cách mạng. Người chưa ngủ vì cảnh đẹp, nhưng cũng chưa ngủ vì lo việc nước. Hai lý do ấy không mâu thuẫn mà bổ sung cho nhau, tạo nên một chân dung hoàn chỉnh về con người Hồ Chí Minh: vừa là nghệ sĩ vừa là chiến sĩ.

Sự kết hợp giữa chất nghệ sĩ và chất chiến sĩ còn thể hiện ở giọng điệu của bài thơ. Hai câu thơ đầu có giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết, say sưa với cảnh đẹp. Hai câu thơ sau có giọng điệu trầm lắng, sâu xa, thể hiện nỗi lo toan. Sự chuyển biến giọng điệu ấy diễn ra rất tự nhiên, tinh tế, tạo nên một sự hài hòa giữa cảm xúc và suy tư.

"Cảnh khuya" là một bài thơ ngắn nhưng đã thể hiện rất rõ sự kết hợp hài hòa giữa chất nghệ sĩ và chất chiến sĩ trong con người Hồ Chí Minh. Người nghệ sĩ trong Người giúp Người cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên, viết nên những vần thơ tuyệt tác. Người chiến sĩ trong Người giúp Người luôn ý thức về trách nhiệm với đất nước, với dân tộc. Hai phẩm chất ấy hòa quyện vào nhau, tạo nên một nhân cách lớn, một tâm hồn lớn.

Có thể nói, Hồ Chí Minh là một nhà thơ - chiến sĩ. Thơ của Người không chỉ đẹp về hình thức mà còn sâu sắc về nội dung. Nó vừa thể hiện tình yêu thiên nhiên, yêu cái đẹp, vừa thể hiện tinh thần cách mạng, ý chí chiến đấu. "Cảnh khuya" là một minh chứng tiêu biểu cho điều đó.

Viết bài văn phân tích một tác phẩm văn học: Cảnh khuya - mẫu 4

Hồ Chí Minh là một bậc thầy về thơ tứ tuyệt. Trong một khuôn khổ ngắn gọn (28 chữ), Người có thể vẽ nên những bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp và thể hiện những tình cảm sâu sắc. "Cảnh khuya" là một bài thơ như thế. Với bút pháp tinh tế, Người đã tả cảnh và tả tình một cách tài hoa, tạo nên một kiệt tác của thơ ca Việt Nam:

Về nghệ thuật tả cảnh, bài thơ sử dụng nhiều biện pháp đặc sắc.

"Tiếng suối trong như tiếng hát xa"

So sánh là một biện pháp tu từ quen thuộc, nhưng cách so sánh ở đây rất độc đáo. Nhà thơ so sánh âm thanh của thiên nhiên (tiếng suối) với âm thanh của con người (tiếng hát). Cách so sánh này làm cho tiếng suối trở nên gần gũi, ấm áp, có hồn. Nó cho thấy mối quan hệ gắn bó giữa thiên nhiên và con người, giữa cảnh và tình. Chữ "trong" vừa tả âm thanh, vừa gợi sự thanh khiết. Chữ "xa" tạo nên một không gian huyền ảo. Câu thơ vừa tả cảnh (tiếng suối) vừa gợi tình (tiếng hát của con người).

"Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa"

Điệp từ "lồng" được sử dụng hai lần, tạo nên hiệu quả nghệ thuật đặc biệt. Nó diễn tả sự đan xen, hòa quyện giữa các tầng lớp cảnh vật. Ánh trăng lồng qua tán cây cổ thụ, bóng cây cổ thụ lồng lên những khóm hoa. Cảnh vật như được nối kết với nhau bởi một sợi dây vô hình. Chữ "lồng" còn gợi lên vẻ đẹp lung linh, huyền ảo của đêm trăng. Không phải là ánh trăng chiếu thẳng, cũng không phải là bóng cây in đậm, mà là sự hòa quyện, đan cài vào nhau.

Tiếng suối là âm thanh, là động, nhưng nó lại làm nổi bật sự tĩnh mịch của đêm khuya. Trong không gian yên ắng, tiếng suối vang lên càng làm cho đêm thêm sâu, thêm tĩnh. Đó là một thủ pháp quen thuộc trong thơ ca cổ điển. Hồ Chí Minh đã vận dụng rất thành công thủ pháp này để tạo nên một không gian đêm khuya vừa sống động vừa tĩnh lặng.

"Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà."

Điệp ngữ "chưa ngủ" được lặp lại hai lần, tạo nên một vòng lặp, nhấn mạnh trạng thái thao thức của nhân vật trữ tình. Nó vừa là cái móc nối giữa hai câu thơ, vừa là điểm nhấn của toàn bài. Lần thứ nhất, "chưa ngủ" gắn với cảnh đẹp ("Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ"). Lần thứ hai, "chưa ngủ" gắn với nỗi lo nước nhà. Cái hay là ở chỗ, hai lý do ấy không tách rời mà bổ sung cho nhau, tạo nên một sự hài hòa giữa cảm xúc thẩm mỹ và trách nhiệm công dân.

Chỉ với hai câu thơ (14 chữ), tác giả đã thể hiện được một nội dung tình cảm phong phú. Đó là niềm say mê trước cảnh đẹp, là nỗi lo cho vận mệnh đất nước, là sự thức tỉnh của ý thức trách nhiệm. Không một lời bình luận, không một lời giảng giải, nhưng người đọc vẫn cảm nhận được tất cả. Đó là sức mạnh của thơ tứ tuyệt, của ngôn ngữ hàm súc.

Đặc biệt, nghệ thuật tả cảnh và tả tình trong bài thơ không tách rời mà hòa quyện vào nhau. Hai câu thơ đầu tả cảnh nhưng đã gợi tình: tình yêu thiên nhiên, sự say mê cái đẹp. Hai câu thơ cuối tả tình nhưng vẫn gắn với cảnh: "Cảnh khuya như vẽ" - tình được đặt trong bối cảnh của cảnh. Sự hòa quyện giữa cảnh và tình tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật hoàn mỹ.

"Cảnh khuya" là một bài thơ tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật của Hồ Chí Minh. Nó vừa cổ điển vừa hiện đại, vừa hàm súc vừa sâu sắc. Nghệ thuật tả cảnh tinh tế, nghệ thuật tả tình sâu sắc. Tất cả hòa quyện trong một không gian đêm trăng huyền ảo, tạo nên một kiệt tác của thơ ca Việt Nam.

Viết bài văn phân tích một tác phẩm văn học: Cảnh khuya - mẫu 5

Hồ Chí Minh không chỉ là một nhà thơ lớn mà còn là một nhà tư tưởng lớn, một nhà cách mạng vĩ đại. Thơ của Người không chỉ có giá trị nghệ thuật mà còn có giá trị tư tưởng sâu sắc và ý nghĩa thời đại to lớn. "Cảnh khuya" - một bài thơ ngắn chỉ 28 chữ - nhưng đã chứa đựng những tư tưởng lớn của thời đại và những bài học sâu sắc cho mọi thế hệ.

Trước hết, bài thơ thể hiện tình yêu thiên nhiên sâu sắc - một giá trị nhân văn cao đẹp:

"Tiếng suối trong như tiếng hát xa"

Tiếng suối được cảm nhận như tiếng hát của con người. Điều đó cho thấy một quan niệm nhân văn: thiên nhiên và con người gắn bó, hòa quyện với nhau. Yêu thiên nhiên cũng là yêu con người, yêu cuộc sống. Trong bối cảnh chiến tranh gian khổ, tình yêu thiên nhiên ấy càng có ý nghĩa. Nó giúp con người vượt lên những khó khăn, tìm thấy niềm vui và sự thanh thản trong tâm hồn.

"Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa"

Ánh trăng, cây cổ thụ, bóng hoa - tất cả tạo nên một bức tranh đẹp, hài hòa. Đó là vẻ đẹp của sự hòa hợp, của mối quan hệ gắn bó giữa các tầng lớp, các sự vật trong thiên nhiên. Nó gợi lên một triết lý nhân sinh: mọi sự vật đều có mối liên hệ mật thiết với nhau, cái này tồn tại trong cái kia, ảnh hưởng lẫn nhau. Đó là tư tưởng biện chứng, tư tưởng về sự thống nhất trong đa dạng.

Bài thơ thể hiện tinh thần trách nhiệm cao cả với đất nước.

"Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà."

Hai câu thơ cuối là sự kết tinh của tư tưởng lớn. "Nước nhà" - đó là Tổ quốc, là dân tộc, là vận mệnh của đất nước. Nỗi lo "nước nhà" là nỗi lo thường trực trong tâm trí của vị lãnh tụ. Dù đêm khuya thanh vắng, dù cảnh đẹp say lòng, Người vẫn không nguôi lo nghĩ về vận mệnh đất nước. Đó là tinh thần trách nhiệm cao cả, là tấm lòng vì dân vì nước của một vị lãnh tụ vĩ đại.

Chữ "lo" trong câu thơ rất đáng chú ý. Đó không phải là nỗi lo sợ hãi hùng, mà là nỗi lo toan, trăn trở, suy nghĩ về công việc cách mạng. Nó thể hiện sự tận tụy, hết lòng vì sự nghiệp chung. Nó cũng thể hiện tầm nhìn xa trông rộng của một nhà lãnh đạo - luôn phải tính toán, suy nghĩ cho tương lai của đất nước.

Ở Hồ Chí Minh, lý tưởng cách mạng và tâm hồn nghệ sĩ không đối lập mà hòa quyện, bổ sung cho nhau. Tình yêu thiên nhiên làm giàu có thêm tâm hồn, giúp Người có thêm sức mạnh tinh thần để vượt qua khó khăn. Tinh thần cách mạng giúp Người luôn giữ vững ý chí, không bị cuốn vào những thú vui tầm thường. Hai câu thơ cuối là sự thể hiện rõ nhất sự kết hợp ấy: thức vì cảnh đẹp và thức vì lo nước - hai lý do cùng tồn tại trong một con người.

Điều đó cho thấy một bài học sâu sắc: con người cần có cả tâm hồn nghệ sĩ và ý chí chiến sĩ. Tâm hồn nghệ sĩ giúp con người cảm nhận được cái đẹp, yêu cuộc sống. Ý chí chiến sĩ giúp con người vững vàng trước thử thách, luôn ý thức về trách nhiệm của mình với cộng đồng, với đất nước.

Viết trong bối cảnh kháng chiến chống Pháp, bài thơ thể hiện tinh thần lạc quan cách mạng, niềm tin vào thắng lợi. Dù gian khổ, dù khó khăn, nhưng tâm hồn vẫn thanh thản, vẫn rung động trước cái đẹp. Đó là sức mạnh tinh thần to lớn, giúp con người vượt qua mọi thử thách.

Ngày nay, bài thơ vẫn giữ nguyên giá trị. Nó nhắc nhở chúng ta về tình yêu quê hương đất nước, về tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Nó dạy chúng ta biết yêu thiên nhiên, biết trân trọng cái đẹp, nhưng không quên nhiệm vụ của mình với Tổ quốc. Đó là những giá trị vĩnh hằng, có ý nghĩa cho mọi thời đại.

"Cảnh khuya" xứng đáng là một bài thơ hay, một tác phẩm văn học có giá trị tư tưởng và ý nghĩa thời đại sâu sắc. Qua bài thơ, chúng ta hiểu thêm về tâm hồn cao đẹp của Hồ Chí Minh - vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc. Đồng thời, chúng ta cũng rút ra được những bài học quý giá cho bản thân: hãy biết yêu thiên nhiên, yêu cái đẹp, nhưng đừng bao giờ quên trách nhiệm của mình với đất nước, với dân tộc.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 8 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 8Những bài văn hay lớp 8 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 sách mới các môn học