15+ Kể lại một trải nghiệm buồn của em (điểm cao)

Kể lại một trải nghiệm buồn của em điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

15+ Kể lại một trải nghiệm buồn của em (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Kể lại một trải nghiệm buồn của em

1. Mở bài

- Dẫn dắt, giới thiệu về trải nghiệm em định kể: Một kỉ niệm buồn của em.

2. Thân bài

- Giới thiệu về trải nghiệm:

+ Xảy ra ở đâu? Khi nào?

+ Nhân vật có liên quan đến câu chuyện: người thân, thầy cô, bạn bè…

- Kể lại diễn biến:

- Hoàn cảnh xảy ra trải nghiệm: Một trải nghiệm đáng buồn của em.

- Những sự kiện xảy ra trải nghiệm: Kể lần lượt những sự kiện diễn ra theo trình tự cụ thể.

- Bài học rút ra được từ trải nghiệm: Nhận ra được bài học…

- Suy nghĩ, cảm xúc sau trải nghiệm: Cảm thấy buồn bã, tiếc nuối…

3. Kết bài

- Khẳng định lại giá trị của trải nghiệm đối với người viết.

Quảng cáo

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 1

Chắc hẳn, mỗi người đều đã từng mắc phải những lỗi lầm. Nhưng nhờ có vậy, chúng ta sẽ học được bài học quý giá trong cuộc sống. Bản thân tôi cũng đã từng mắc phải một lỗi lầm vẫn còn nhớ mãi.

Chuyện xảy ra vào đầu năm học lớp sáu. Hôm đó, lớp tôi có giờ kiểm tra môn Ngữ văn. Do tối hôm trước, tôi mải xem bộ mình mà mình rất yêu thích, nên đã không học bài. Sáng hôm sau đến lớp, tôi chỉ kịp đọc qua tài liệu ôn tập. Tôi liền quay sang hỏi Lan, bạn cùng bàn của mình:

- Lan ơi, cậu đã học bài chưa?

Lan mỉm cười nhìn tôi:

- Hôm qua, tớ đã ôn tập rất kĩ rồi!

Giọng nói của Lan vô cùng kiên quyết. Tôi liền nói với bạn:

- Chết rồi, mình quên mất chưa học bài. Lát cậu có thể giúp mình được không?

Lan vui vẻ đáp:

- Được thôi!

Đến giờ kiểm tra, cô giáo đã yêu cầu chúng tôi cất toàn bộ sách vở vào trong cặp. Khi đọc đề bài, tôi vô cùng lo lắng. Những câu hỏi mà tôi mới chỉ đọc qua, chưa kịp nhớ câu trả lời. Cô giáo bắt đầu tính thời gian làm bài. Lúc này, lớp học thật yên tĩnh. Xung quanh, các bạn đều đang tập trung làm bài. Cô giáo đang ngồi trên bàn giáo viên làm viết gì đó.

Quảng cáo

Thấy vậy, tôi quay sang gọi nhỏ Lan để bạn cho chép bài. Lan để bài gần về phía tôi ngồi. Bạn làm bài còn tôi thì chép. Một lúc sau, cô giáo đi xuống dưới lớp. Vậy nên, tôi không thể chép bài Lan được nữa. Nhưng câu hỏi tiếp theo, tôi đều phải tự làm. Tiết kiểm tra kết thúc. Tôi thầm nghĩ chắc chắn bài kiểm tra này mình sẽ bị điểm thấp.

Đúng như vậy, khi trả bài kiểm tra, tôi chỉ được ba điểm. Lúc đó, tôi rất buồn và ân hận. Cô giáo đã phê bình các bạn bị điểm kém. Cô nói rằng để kiểm tra không khó. Chỉ cần bạn nào chịu khó ôn tập sẽ được điểm cao. Lời nói của cô khiến tôi cảm thấy bản thân thật đáng trách. Tôi đã lười học. Không chỉ vậy, tôi còn chép bài của bạn nữa. Mặc dù, bạn Lan cũng một phần có lỗi khi đã đồng ý cho tôi chép bài. Nhưng hành động gian lận trong thi cử mới đáng phê bình hơn cả.

Lỗi lầm này giúp tôi nhận ra được bài học lớn. Tôi cần chăm chỉ trong học tập, cũng như trung thực trong thi cử. Từ đó, tôi sẽ biết hoàn thiện bản thân nhiều hơn.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 2

Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.

Quảng cáo

Vào năm học lớp hai, tôi đã có một trải nghiệm đáng nhớ là bị lạc trong siêu thị. Buổi chiều thứ bảy, tôi đã đi siêu thị cùng mẹ. Tôi cảm thấy rất háo hức vì trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon.

Sau khi mẹ gửi xe xong thì hai mẹ con cùng vào siêu thị. Buổi trưa, siêu thị khá đông người. Mẹ đẩy xe để đồ còn tôi đi bên cạnh. Mẹ đã yêu cầu tôi phải theo sát mẹ không sẽ bị lạc. Nhưng khi đi đến quầy đồ ăn vặt, tôi thấy rất nhiều món đồ hấp dẫn. Vì vậy, tôi đã đứng lại để xem. Một lúc sau, tôi đã không thấy mẹ đâu. Lúc này, tôi cảm thấy rất sợ hãi và lo lắng. Rất nhiều người đang đi qua lại. Tôi chạy đi tìm mẹ nhưng vẫn không tìm thấy.

Tôi bật khóc nức nở. May mắn, một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe. Sau đó, cô đưa tôi đến chỗ chú bảo vệ. Chú đã đọc loa phát thanh thông báo để mẹ có thể nghe thấy. Khoảng mười phút sau, mẹ đã đến. Tôi chạy tới ôm chầm lấy mẹ. Còn mẹ không tỏ ra tức giận mà chỉ xoa đầu tôi và nói: “Không sao con, mẹ đây rồi!”. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ toát ra vẻ lo lắng mà vô cùng hối hận.

Trải nghiệm đáng nhớ đã dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Tôi tự dặn bản thân cần phải cẩn thận hơn, nghe lời mẹ để sự việc như trên không xảy ra nữa.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 3

Trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi, dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Nó đã giúp tôi hiểu được tình yêu thương của người thân dành cho mình.

Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Điều đó giúp chúng ta nhận ra nhiều bài học bổ ích cho chính mình. Và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy.

Vào đầu năm học lớp 6, tôi chuyển đến học tại trường Trung học cơ sở Ánh Dương. Tôi đã làm quen được với nhiều người bạn mới. Chúng tôi thường xuyên bày trò nghịch ngợm. Một lần nọ, tôi và Hùng rủ nhau trốn học đi chơi game. Hôm đó, chúng tôi có tiết học của cô Thu Trang - giáo viên chủ nhiệm. Chúng tôi đã viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký phụ huynh, rồi nhờ các bạn trong lớp để lên bàn cô giáo và trốn đi chơi.

Nhưng không ngờ, cô giáo đã phát hiện ra. Vào giờ sinh hoạt cuối tuần, cô đã gọi chúng tôi lên để trao đổi. Tôi đã nhìn thấy khuôn mặt cô toát lên vẻ buồn bã. Ánh mắt của cô nhìn chúng tôi đầy thất vọng. Cô không hề trách mắng chúng tôi nặng lời mà chỉ khuyên nhủ rất nhẹ nhàng. Những lời nói của cô khiến tôi còn nhớ mãi. Sau khi trở về, tôi bắt đầu cảm thấy ân hận về hành động của mình.

Tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Tôi tự hứa sẽ phải thay đổi, chăm chỉ học tập hơn, không bày trò nghịch ngợm hay trốn học nữa. Tôi và các bạn thống nhất lên gặp và xin lỗi cô Trang.

Trải nghiệm đáng nhớ đối với tôi nhưng đã đem đến một bài học đáng giá, là hành trang để tôi tự nhắc nhở bản thân cố gắng trong chặng đường tương lai.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 4

Có người đã từng nói rằng: “Từ trải nghiệm của quá khứ chúng ta ta rút ra bài học dẫn đường cho tương lai”. Trong cuộc sống, mỗi người sẽ có được nhiều trải nghiệm quý giá. Tôi cũng vậy, nhờ có trải nghiệm đó, tôi nhận ra được nhiều điều giá trị cho bản thân.

Trải nghiệm đáng nhớ diễn ra vào năm học lớp bốn. Tôi đã bị lạc trong siêu thị. Hôm đó, tôi cùng bà ngoại đi siêu thị. Tôi cảm thấy vui lắm vì trong siêu thị có nhiều đồ ăn ngon và những món đồ chơi hấp dẫn.

Tôi và bà ngoại bắt xe buýt để đi đến siêu thị. Đến nơi, tôi theo bà vào trong. Hai bà cháu dạo quanh các quầy. Bà ngoại đẩy xe để đồ, còn tôi đi sát theo bà. Siêu thị rất đông người đến mua sắm. Bà ngoại dặn tôi đi sát cạnh bà để tránh bị lạc. Khi đến quầy đồ chơi, tôi thấy một chiếc ô tô đồ chơi rất đẹp. Tôi đã dừng lại để xem. Chỉ một lúc, tôi đã không nhìn thấy bà nữa. Tôi chạy về phía trước để tìm bà nhưng không thấy. Tôi liền bật khóc nước nở.

Mọi người xung quanh liền tới hỏi chuyện tôi. Tôi vừa khóc, vừa kể cho họ nghe. Sau đó, có một cô đã đề nghị đưa tôi đến chỗ bảo vệ. Tôi đi theo cô. Chú bảo vệ nói trên loa phát thanh. Khoảng mười phút sau, bà ngoại đến đón tôi. Tôi chạy đến ôm lấy bà. Nhìn khuôn mặt lo lắng của bà làm tôi hối hận vô cùng. Tôi lại bật khóc nhưng bà đã an ủi tôi.

Tuy trải nghiệm có buồn nhưng tôi sẽ nhớ mãi và trân trọng để nhắc nhở bản thân bài học quý giá.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 5

Trong cuộc sống, mỗi người sẽ có được nhiều trải nghiệm quý giá. Tôi cũng vậy, nhờ có trải nghiệm đó, tôi nhận ra được nhiều điều giá trị cho bản thân.

Khi còn bé, tôi là một đứa trẻ nghịch ngợm. Còn nhớ lúc tôi học lớp ba, một lần đã bị lạc trong siêu thị. Hôm đó, tôi được tan học sớm. Mẹ đến đón tôi về nhà. Trên đường về, mẹ có vào siêu thị để mua đồ. Tôi rất háo hức vì trong siêu thị có nhiều đồ ăn.

Mẹ đi gửi xe, rồi dắt tôi vào trong siêu thị. Lúc này, siêu thị rất đông người. Các gian hàng nào cũng có người mua sắm. Mẹ dặn tôi phải luôn theo sát để tránh bị lạc. Hai mẹ con đi đến gian hàng bán đồ ăn. Rất nhiều bánh, kẹo được bày bán. Tôi nhìn mà thích thú vô cùng. Do mải ngắm những món đồ ăn, mà tôi không để tâm đến tiếng gọi của mẹ. Vậy là tôi đã lạc mất mẹ từ lúc nào. Lúc đó, tôi cảm thấy rất sợ hãi. Tôi nhìn khắp các phía vẫn không thấy mẹ đâu. Tôi chạy khắp nơi để tìm mẹ, nhưng vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc đâu. Tôi liền bật khóc.

Thấy vậy, mọi người xung quanh liền tới hỏi chuyện tôi. Tôi vừa khóc, vừa kể cho họ nghe. Sau đó, có một cô đã đề nghị đưa tôi đến chỗ bảo vệ. Tôi đi theo cô, lúc này cũng đã nín khóc. Ở đây, họ đã nói trên loa phát thanh để mẹ có thể nghe được. Khoảng mười lăm phút sau, mẹ đã đến. Tôi thấy khuôn mặt của mẹ rất lo lắng. Mẹ chạy đến ôm chầm lấy tôi. Tự nhiên, tôi bật khóc nức nở. Mẹ vừa lau nước mắt, vừa nói xin lỗi. Còn tôi thì cảm thấy hối hận vô cùng.

Trên đường về nhà, tôi đã xin lỗi mẹ. Lời nhắc nhở của mẹ khiến tôi nhận ra bài học quý giá. Một trải nghiệm đáng nhớ khiến tôi hiểu được tình yêu thương của mẹ dành cho mình, cũng như cần phải ngoan ngoãn hơn.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 6

Có người đã từng nói rằng: “Cho dù bạn đang ở đâu trong cuộc hành trình của mình, tôi mọng bạn cũng sẽ tiếp tục gặp thử thách. Thật tốt lành khi có thể vượt qua chúng, có thể tiếp tục bước một chân lên trước chân kia - ở vào tư thế để leo lên ngọn núi của cuộc đời, biết rằng đỉnh núi vẫn còn ở phía trước. Và mỗi trải nghiệm đều là một người thầy đáng giá.”. Mỗi trải nghiệm đem đến cho chúng ta thật nhiều điều đáng giá, và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy.

Kì nghỉ hè năm nay, tôi về quê ngoại chơi. Lần nào về thăm quê, tôi đã có rất nhiều trải nghiệm thú vị tại quê hương của mình - một làng quê thanh bình khác hẳn với phố phường nhộn nhịp. Buổi sáng chủ nhật hôm đó, tôi thức dậy thật sớm để ra bến xe cùng mẹ, bắt xe về nhà ông bà ngoại. Đúng sáu giờ ba mươi phút, xe bắt đầu xuất phát. Khoảng đến gần trưa mới đến nơi. Từ xa, tôi đã thấy ông bà ngoại ra đón ngoài cổng. Tôi háo hức chạy đến chào ông bà. Buổi trưa, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Những món ăn đặc sản của quê hương mà em chưa từng được thưởng thức. Món nào cũng ngon miệng, hấp dẫn. Mẹ chỉ ở lại có một hôm rồi về lại thành phố để đi làm. Còn tôi thì được ở lại với ông bà tận một tháng.

Những ngày sau đó thật tuyệt vời. Mỗi buổi sáng, tôi thức dậy thật sớm để đi dạo cùng ông nội. Bầu không khí thật trong lành, dễ chịu. Tiếng gà gáy báo sáng vang vọng từ xa. Những hạt sương đọng trên lá cây cũng dần tan biến. Làn gió khẽ lướt qua khiến những cành lá rung rinh. Bầu trời lúc này trong xanh, không một gợn mây. Vài chú chim nhỏ cất tiếng hót đón chào ngày mới.

Tập thể dục xong, hai ông cháu trở về nhà ăn sáng. Sau đó, tôi sẽ cùng với các bạn trong xóm ra cánh đồng chơi. Chúng tôi cùng nhau chơi ô ăn quan, cướp cờ, thả diều,… Toàn những trò chơi dân gian mà ở thành phố em chưa từng được chơi.

Khi ông mặt trời đã lên cao, cả nhóm trở về nhà. Tôi được thưởng thức những món ăn thôn quê của bà ngoại. Đến khi chiều xuống, những tia nắng chói chang dần yếu ớt rồi biến mất. Cơn gió thổi mát rượi như xua tan đi cái oi nóng của ngày hè. Tôi lại theo ông ngoại ra vườn. Vườn cây của ông thật rộng biết bao. Trong vườn trồng rất nhiều cây ăn quả. Tôi đã giúp ông tưới nước cho cây cối. Sau đó, ông còn hái rất nhiều loại quả cho tôi.

Tối hôm đó, em ngồi ngoài sân nghe bà ngoại kể chuyện. Những truyện cổ tích tôi đã được đọc trong sách biết bao lần. Nhưng khi nghe bà kể lại thấy thật thú vị, mới lạ. Chuyện về cô Tấm ở hiền gặp lành, chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm hay chuyện về cậu bé thông minh đã giúp được nhà vua. Giọng kể của bà nhẹ nhàng, miệng bà vẫn còn thoảng hương trầu. Giây phút đó, tôi cảm thấy yêu bà ngoại của mình biết bao nhiêu.

Nhưng có lẽ, trải nghiệm khiến tôi nhớ nhất là lần đầu tiên được bơi lội dưới sông. Dù là một trải nghiệm buồn nhưng nó lại giúp tôi có thêm nhiều điều ý nghĩa. Hồi ở thành phố, tôi mới chỉ được tập bơi trong bể bơi. Vì vậy, tôi đã vô cùng thích thú khi được hòa mình dưới dòng nước mênh mông, mát mẻ. Hôm đó, chúng tôi còn tổ chức một cuộc thi bơi lội. Với kinh nghiệm năm năm học bơi, tôi rất tự tin về bản thân.

Nhóm thi đấu của chúng tôi gồm có năm người. Trọng tài là Tuấn - người bạn hàng xóm thân thiết nhất của tôi. Sau khi trọng thổi còi bắt đầu hiệp đấu. Hai tuyển thủ từ tư thế chuẩn bị đã nhanh chóng vào cuộc đua. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Các đối thủ ngang sức ngang tài, không ai chịu kém ai vẫn đang bơi song song nhau. Trận đấu vòng loại kết thúc, tôi và Đức là hai người chiến thắng sẽ bước vào trận chung kết.

Trận chung kết sẽ quyết định người chiến thắng. Tôi thầm nhủ sẽ đánh bại Đức. Sau khi Tuấn thổi còi bắt đầu hiệp đấu. Chúng tôi ra tư thế chuẩn bị vào cuộc đua. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Cả hai không ai chịu kém ai nên vẫn đang bơi song song nhau. Tôi rất tự tin mình sẽ giành chiến thắng. Khi đã gần về đích, tôi cảm thấy thấm mệt. Nhưng nhìn thấy Đức đã sắp vượt mình, em quyết định tăng tốc. Bỗng nhiên, chân của tôi bị chuột rút, không cử động được. Tôi dần bơi chậm lại rồi dần tụt lùi phía sau. Lúc này, em chỉ còn biết đập tay vùng vẫy, uống phải không biết bao nhiêu là nước. Trong đầu cảm thấy vô cùng sợ hãi và lo lắng. Có tiếng ai hoảng hốt kêu lên:

- Hình như thằng Cường bị chuột rút rồi.

Tôi vùng vẫy trong nước. Nhưng không thể bơi tiếp. Không biết bản thân đã uống biết bao nhiêu là nước. Trong lúc mê man, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

- Cường ơi, cậu có sao không? Cậu mau tỉnh lại đi!

Cho đến khi tỉnh táo thì tôi đã thấy Đức trước mặt mình. Khuôn mặt của cậu đầy lo lắng. Đức chính là người đã cứu tôi thoát chết trong gang tấc.

Tôi dần dần tỉnh lại. Tôi thấy mọi người xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm. Có tiếng nói cất lên:

Đức tài thật, ở khoảng cách xa như vậy mà đã cứu được Cường một cách thần kỳ!”.

Có tiếng hưởng ứng:

- Đúng vậy!”, “Đúng vậy!”

Tôi dần tỉnh hơn, đứng dậy nói Đức:

- Cảm ơn cậu nhiều lắm!

Cuộc thi đã kết thúc bằng một tiết mục cứu người đầy ngoạn mục. Ai cũng cảm thấy ngưỡng mộ về tinh thần nghĩa hiệp của Đức. Và tin chắc rằng trong tương lai, Đức có thể trở thành một vận động viên bơi lội cừ khôi nếu cậu ấy đam mê nó.

Nhờ có trải nghiệm ngày hôm đó, tình cảm của tôi và Đức càng trở nên thắm thiết hơn. Chúng tôi đã trở thành những người bạn tốt của nhau. Quả là một trải nghiệm đáng nhớ, khiến tôi học được bài học quý giá. Không chỉ vậy, tôi còn có thêm một người bạn thân thiết.

Sau này, mỗi lần về quê chơi, tôi lại cùng với Đức tập luyện bơi lội. Chúng tôi đều mong muốn trở thành những vận động viên chuyên nghiệp. Tôi và Cường đã hứa với nhau sẽ cùng thực hiện ước mơ của mình. Tôi tin rằng cả hai sẽ thực hiện được điều đó.

Những trải nghiệm luôn đem đến cho con người bài học bổ ích trong cuộc sống. Dù là buồn hay vui thì đều đáng ghi nhớ. Bởi vậy mà tôi luôn trân trọng trải nghiệm của bản thân, coi đó là một hành trang quan trọng.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 7

Khi còn nhỏ, tôi là một đứa trẻ hiếu động. Bởi vậy, tôi đã khiến cho bố mẹ lo lắng rất nhiều. Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ mãi về một trải nghiệm đáng nhớ, bị lạc trong siêu thị.

Khi đó, tôi đang là học sinh lớp một. Buổi chiều thứ bảy, tôi có tiết học thêm ở trường. Bố đã đến đón tôi từ rất sớm. Trên đường về, bố nói rằng sẽ vào siêu thị để mua một vài món đồ cho mẹ. Tôi cảm thấy háo hức vô cùng. Trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon. Tôi sẽ thuyết phục bố mua cho tôi một vài món.

Bố gửi xe ở bên ngoài, rồi dắt tôi vào bên trong. Siêu thị lúc này khá đông người. Bố phải đẩy xe để đồ nên không thể dắt tay tôi. Chính vì vậy, bố yêu cầu tôi phải chú ý theo sát. Tôi gật đầu đồng ý, còn hứa sẽ luôn theo sát bố. Khi đi đến quầy bánh kẹo, tôi đã nói với bố mua cho tôi loại bánh và loại kẹo mà tôi thích. Bố đã vui vẻ đồng ý, bỏ chúng vào xe để đồ.

Rồi hai bố con đi qua một quầy đồ chơi. Rất nhiều bạn nhỏ đang đòi bố mẹ mua cho mình món đồ chơi yêu thích. Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy một con búp bê rất đẹp. Tôi mải ngắm nhìn con búp bê mà quên mất phải theo sát bố. Thế rồi, tôi đã bị lạc. Lúc này, tôi rất sợ hãi. Xung quanh rất nhiều người qua lại. Tôi liền chạy đi tìm bố. Mãi tôi vẫn không tìm thấy bố. Lúc này, tôi òa khóc nức nở. Một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe, cô đề nghị sẽ đưa tôi tới chú bảo vệ. Sau đó, chú bảo vệ đã cầm loa thông báo để bố biết. Khoảng mười phút sau, bố đã đến đón tôi. Tôi chạy tới ôm chầm lấy bố, bật khóc. Còn bố thì chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao con, bố đây rồi!”. Sau đó, bố quay sang và cảm ơn chú bảo vệ và cô nhân viên.

Trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi, dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Nó đã giúp tôi hiểu được tình yêu thương của người thân dành cho mình.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 8

Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.

Khi đó, tôi đang là học sinh lớp một. Buổi chiều thứ bảy, tôi có tiết học thêm ở trường. Bố đã đến đón tôi từ rất sớm. Trên đường về, bố nói rằng sẽ vào siêu thị để mua một vài món đồ cho mẹ. Tôi cảm thấy háo hức vô cùng. Trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon. Tôi sẽ thuyết phục bố mua cho tôi một vài món.

Bố gửi xe ở bên ngoài, rồi dắt tôi vào bên trong. Siêu thị lúc này khá đông người. Bố phải đẩy xe để đồ nên không thể dắt tay tôi. Chính vì vậy, bố yêu cầu tôi phải chú ý theo sát. Tôi gật đầu đồng ý, còn hứa sẽ luôn theo sát bố. Khi đi đến quầy bánh kẹo, tôi đã nói với bố mua cho tôi loại bánh và loại kẹo mà tôi thích. Bố đã vui vẻ đồng ý, bỏ chúng vào xe để đồ.

Rồi hai bố con đi qua một quầy đồ chơi. Rất nhiều bạn nhỏ đang đòi bố mẹ mua cho mình món đồ chơi yêu thích. Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy một con búp bê rất đẹp. Tôi mải ngắm nhìn con búp bê mà quên mất phải theo sát bố. Thế rồi, tôi đã bị lạc. Lúc này, tôi rất sợ hãi. Xung quanh rất nhiều người qua lại. Tôi liền chạy đi tìm bố. Mãi tôi vẫn không tìm thấy bố. Lúc này, tôi òa khóc nức nở. Một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe, cô đề nghị sẽ đưa tôi tới chú bảo vệ. Sau đó, chú bảo vệ đã cầm loa thông báo để bố biết. Khoảng mười phút sau, bố đã đến đón tôi. Tôi chạy tới ôm chầm lấy bố, bật khóc. Còn bố thì chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao con, bố đây rồi!”. Sau đó, bố quay sang và cảm ơn chú bảo vệ và cô nhân viên.

Trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi, dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Nó đã giúp tôi hiểu được tình yêu thương của người thân dành cho mình.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 9

Tôi là một đứa trẻ ham chơi nên đã từng gây ra nhiều lỗi lầm. Câu chuyện xảy ra khi tôi còn học lớp 5, nhưng là một trải nghiệm mà bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi.

Vì là con trai nên tôi rất mê chơi game. Hôm đó là buổi tối thứ năm. Tôi đang ngồi học bài nhưng lại suy nghĩ về trận đấu lúc chiều. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không phục vì đã thua Hoàng - cậu bạn cùng lớp mới chơi game chưa được bao lâu nhưng đã đánh thắng mình. Bởi vậy, tôi quyết tâm phải luyện tập thêm để phục thù. Nghĩ vậy, tôi liền thu dọn sách vở rồi xuống nhà. Thấy mẹ đang ở trong bếp, tôi nói với mẹ:

- Mẹ ơi, con có bài tập khó quá không làm được. Con mang sang nhà Tuấn nhờ bạn giải giúp nhé?

Mẹ đồng ý và dặn tôi về sớm vì bố sắp đi làm về. Tôi chỉ vâng dạ cho có rồi nhảy lên xe đạp đi luôn. Nhưng tôi không sang nhà Tuấn mà đến quán điện tử gần trường. Ngồi vào bàn, tôi cảm thấy phấn chấn lạ lùng, mải chơi đến quên cả thời gian. Bỗng có một bàn tay đập vào vai tôi:

- Muộn quá rồi, về cho bác còn đóng cửa!

Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Mười một giờ ba mươi phút. Tôi nhanh chóng trả tiền cho bác chủ quán rồi dắt xe ra về. Vừa đạp xe, tôi vừa nghĩ sẽ giải thích cho bố mẹ như thế nào. Chắc chắn bố mẹ sẽ rất tức giận. Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc đang tới gần, một giọng nói nghiêm nghị vang lên:

- Đức, con đã đi đâu mà giờ mới về nhà?

Hai đầu gối bủn rủn, tôi đứng như trời trồng, miệng lắp bắp:

- Bố… bố… đi tìm con ạ?

- Đúng vậy! Mẹ nói là con đến nhà Tuấn nhờ bạn giảng bài, nhưng bố sang nhà bạn thì không thấy con ở đó nên đã đi tìm.

- Con… con…

- Thôi, muộn rồi, mau về nhà đi con!

Tôi đi bên cạnh bố mà lòng cảm thấy thật có lỗi. Khi bước vào nhà, tôi thấy mẹ vẫn đang ngồi chờ ở phòng khách. Tôi chỉ biết im lặng chờ đợi những câu mắng của bố. Nhưng không, tôi chỉ nghe thấy mẹ hỏi:

- Đức, con đi đâu mà giờ này mới về? Đã ăn cơm chưa?

Khi nghe mẹ nói vậy, tôi òa khóc. Tôi liền xin lỗi bố mẹ, rồi thành thật kể lại mọi chuyện. Bố liền nói với tôi:

- Tuổi trẻ thường hiếu thắng, thích hơn thua với bạn bè. Đó không phải là điều gì sai trái. Nhưng việc con nói dối mẹ để đi chơi là điều không đúng. Việc chơi game, bố mẹ không phản đối nhưng nếu con chơi quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe, hay việc học tập. Bố mong con ý thức được điều đó.

Tôi nhìn bố, ánh mắt nghiêm nghị của bố nhìn tôi. Tôi đã nhận ra sai làm của mình. Tôi liền hứa với bố mẹ sẽ không tái phạm cũng như cố gắng học hành chăm chỉ hơn. Cũng nhờ có trải nghiệm này, mà tôi nhận ra tình yêu thương lớn lao mà bố mẹ dành cho mình.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 10

Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Điều đó giúp chúng ta nhận ra nhiều bài học bổ ích cho chính mình. Và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy.

Tôi đã thi đỗ vào một trường cấp 2 chuyên của huyện. Điều đó khiến mọi người trong gia đình rất tự hào. Tôi cũng cảm thấy vô cùng sung sướng khi nhận được những lời khen ngợi. Nhưng cũng chính vì vậy mà khi vào năm học tôi trở nên chủ quan, chểnh mảng trong việc học tập.

Trong lớp học mới, tôi quen được rất nhiều người bạn. Chúng tôi thường xuyên bày trò nghịch ngợm. Tất cả đều cho rằng mình cần được nghỉ ngơi sau những tháng ngày ôn thi vất vả và năm học đầu cấp kiến thức rất nhẹ nhàng. Tôi cũng cho rằng bản thân mình thông minh, đến cuối kì thi chỉ cần xem lại bài là có thể nắm được kiến thức. Một lần nọ, tôi đã bỏ học theo nhóm bạn đi chơi. Hôm đó, chúng tôi có tiết học của cô giáo chủ nhiệm. Chúng tôi đã đồng loạt viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký phụ huynh để lên bàn cô rồi rủ nhau đi ra suối chơi. Nhưng cô giáo đã phát hiện ra. Cô nói rằng sẽ gọi điện trao đổi với phụ huynh.

Ngày hôm đó, tôi ngồi trong lớp học mà lòng đầy lo lắng. Tôi bắt đầu cảm thấy ân hận về hành động của mình. Những lời cô giáo nói với chúng tôi khiến tôi vẫn còn nhớ như in. Đến chiều về nhà, khi thấy tôi, mẹ không quát mắng mà chỉ hỏi han tôi. Điều đó khiến tôi rất ngạc nhiên. Sau bữa cơm tối, tôi lên phòng ngồi học bài. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Mẹ bước vào, trò chuyện với tôi. Mẹ nói rằng đã nhận được cuộc gọi từ cô giáo chủ nhiệm của tôi. Tôi lo lắng chờ nghe lời trách mắng. Nhưng mẹ lại nhẹ nhàng nói với tôi: “Mỗi đứa trẻ đều từng mắc phải sai lầm. Khi bằng tuổi con, mẹ cũng rất nghịch ngợm, khiến bà ngoại phải phiền lòng. Nhưng nhờ có sự bao dung của bà mà mẹ đã thay đổi...”.

Khi nghe mẹ nói xong, tôi cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Trải nghiệm đáng nhớ đối với tôi nhưng đã đem đến một bài học đáng giá. Kể từ đó, tôi cố gắng học tập chăm chỉ hơn.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 11

Kỉ niệm để lại nhiều tiếc nuối trong em nhất là lần em được mẹ giao nhiệm vụ trông em gái nhỏ.

Lúc ấy, em lên lớp 4, được nghỉ hè nên em có nhiều thời gian rảnh chơi với lũ bạn hàng xóm. Một hôm mẹ nhờ em trông nhà và em gái mới 2 tuổi để mẹ đi có việc đột xuất, một tiếng sau mẹ quay lại. Em gái em ngoan lắm, ngủ khì trên giường chẳng quấy khóc. Bỗng bạn Tuấn nhà bên gọi em sang xem phim hoạt hình. Vì nghĩ em gái còn đang ngủ, em đã đóng cửa chạy sang nhà bạn chơi.

Ngồi xem phim một lúc, em giật nảy mình bởi tiếng khóc ré lên của trẻ con, em chạy nhanh về nhà thì nhìn thấy em gái với lấy phích nước nóng trên bếp nên phích bị đổ và bị bỏng một cánh tay đỏ au. Em vội bế em sang nhà Bác Thanh - bác sĩ hàng xóm. May mắn được cấp cứu kịp thời nhưng trên cánh tay của em gái vẫn còn vết sẹo bởi lần bỏng nặng đó.

Dù mẹ và em gái đã tha thứ cho em nhưng em không thể nào quên được kỉ niệm buồn ấy. Kỉ niệm ấy sẽ luôn là bài học đáng nhớ để em không bao giờ được mải chơi mà quên lời mẹ dặn, phải luôn chăm sóc và yêu thương em gái mình.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 12

Em nhớ mãi tiết trả bài hôm ấy. Giờ phút ngỡ ngàng và đau khổ nhất đối với em từ khi bước vào lớp 6, bởi vì em đã bị một điểm 3 môn Làm văn.

Cô Thanh trả bài kiểm tra cho lớp. Cô đặt quyển vở của em xuống bàn, nét mặt có vẻ không vui. Linh tính như mách bảo điều gì, em vội vã lật giở từng trang. Những điểm 8, 9 đỏ chói lần lượt mỉm cười với em – cô học sinh giỏi Văn của lớp. Em lật tiếp. Chao ôi! Em không thể tin vào mắt mình: một điểm 3 to tướng! Choáng váng, em như lịm đi trước sự thật phũ phàng ấy.

Không, không thể như vậy được! Em cố định thần nhìn lại, nhưng còn nghi ngờ gì nữa? Con số 3 in rõ trong khung điểm. Em vội vàng gập vở lại, bần thần nhìn các bạn xung quanh. Hình như bạn nào cũng hớn hở với kết quả của mình, chẳng ai để ý đến nỗi đau khổ của em. Có lẽ các bạn nghĩ rằng em đang sung sướng với điểm khá giỏi như mọi lần vì em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ càng xấu hổ, em cúi gằm mặt xuống. Lần giở lại bài, dòng chữ cô phê hiện lên rõ ràng trước mắt: Lạc đề!

Em đọc lại đề bài và nhận ra đúng là mình sai thật. Đề bài yêu cầu tả một dòng sông (một cánh đồng hay một góc phố ...) gắn với kỉ niệm thời thơ ấu, vậy mà em lại đi kể về một kỉ niệm sâu sắc thời nhỏ. Đề bài đó đối với em không khó. Tại em quá chủ quan, chẳng chịu đọc kỹ. Nhớ lại giờ làm bài hôm ấy, em đã nộp bài đầu tiên trước bao cặp mắt thán phục của bạn bè mà quên mất lời cô nhắc nhở: Các em phải xem lại bài thật kỹ trước khi nộp. Có lẽ vì ỷ vào sức học của mình, và thỏa mãn trước lời khen của thầy cô và bè bạn nên em đã thành một cô bé kiêu căng, hợm hĩnh từ lúc nào chẳng biết.

Đúng lúc ấy, bạn Hà thì thào bên tai em, giọng mừng rỡ:

- Lan ơi, hôm nay tớ được 7 điểm nhé! Cố mãi rồi mình cũng đạt điểm khá rồi đây. Mẹ mình chắc mừng lắm. Ủa! Mà sao mặt cậu tái thế kia? Được mấy điểm? Cho tớ xem nào!

Nghe Hà nói, em lại càng buồn bã và xấu hổ. Hà đang sung sướng với điểm 7 đầu tiên của môn Làm văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm 7 là xoàng xĩnh, hôm nay lại bị điểm 3! Không thể nào diễn tả hết nỗi đau khổ của em lúc ấy. Em cảm thấy ánh mắt cô giáo vừa buồn rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng: Sao lại thế hả Lan? Cô rất buồn.

Trên đường về, em lo lắng và bối rối. Bố mẹ tin tưởng ở em nhiều lắm. Nếu biết em bị 3 điểm Làm văn thì bố mẹ em sẽ nghĩ gì đây? Bố thường động viên em học cho giỏi và ước mơ rằng em cũng sẽ trở thành luật sư như bố. Còn mẹ nữa, biết bao đêm mẹ ngồi đan len, cố chờ em học xong bài mới cùng đi ngủ. Mẹ cũng chỉ mong có một điều là con gái mẹ học giỏi. Không thể làm bố mẹ thất vọng, em sẽ giấu bài đi, sẽ nói rằng cô giáo không chấm vì cả lớp làm bài kém quá. Quanh quẩn với ý nghĩ dối trá ấy, em đã về đến nhà mà đầu óc vẫn mông lung.

Vừa vào đến cổng, mẹ dịu dàng bước xuống thềm đón em. Ánh mắt mẹ chợt hoảng hốt khi thấy em bơ phờ mệt mỏi. Em đã ôm chầm lấy mẹ, khóc tức tưởi. Không, em không thể lừa dối người mẹ yêu kính của mình.

Tối hôm ấy, em đã xem kĩ lại bài. Điểm 3 nhắc nhở em hãy nhìn lại mình. Em tự nhủ: Nhất định chỉ có một điểm 3 này mà thôi. Em sẽ tiếp tục giành được những điểm 9, điểm 10 và sẽ lại được cha mẹ, thầy cô, bè bạn tin yêu như trước.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 13

Ngày hôm nay là chủ nhật, nên em dành thời gian dọn dẹp lại bàn học của mình. Chợt em tìm thấy trong góc phòng một chiếc hộp nhỏ, trong đó đựng một chú lật đật bị vỡ ở một bên thân. Nhìn chú, em lại nhớ về một lần nói dối khiến mẹ phải buồn xảy ra vào năm ngoái.

Lúc đó, em đang ngồi xem ti vi ở trong phòng khách, nhưng chẳng có chương trình gì thú vị cả. Vậy nên em đã chạy vào phòng bố mẹ để chơi. Trong lúc em loay hoay xem chiếc hộp nhạc, thì vô tình làm rơi chú lật đật xuống đất. Cú rơi không quá mạnh, nhưng làm một bên thân chú bị vỡ ra. Khi đó, em hoảng hốt vô cùng, bởi em biết đó là món quà của một người bạn ở xa tặng mẹ. Lâu nay vẫn được mẹ giữ gìn cẩn thận. Thế là, em đã lấy một miếng băng dính, dán lại mảnh vỡ đó, đặt chú lật đật vào vị trí cũ rồi chạy về phòng.

Tối hôm đó, em ăn cơm, học bài rồi đi ngủ trong sự thấp thỏm và lo âu, vì sợ bị phát hiện. Nhưng em cũng không đủ can đảm để nói ra sự thật. Ngày hôm sau lúc đi học về, nhìn thấy mẹ ngồi xem ti vi trong phòng khách, em có một thoáng ngập ngừng. Nhưng rồi em vẫn chào mẹ với giọng điệu như hằng ngày rồi ngay lập tức trở về phòng. Ngồi trên bàn, em liên tục tự trách bản thân mình: Sao mày lại hèn nhát vậy, mày quên hết những bài học mà cô giáo đã dạy rồi ư? Quên đi sự tin tưởng của bố mẹ dành cho mày ư? Em cứ ngồi dằn vặt bản thân như vậy mãi một lúc, rồi cuối cùng, em lấy hết can đảm để nhận lỗi với mẹ.

Khi em thú nhận sự thật với mẹ, đôi mắt cứ nhìn thẳng xuống đất, không dám nhìn mẹ. Nghe em trình bày xong, mẹ gọi em ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt mẹ, rồi nói: “Mẹ rất vui vì con đã dám nói cho mẹ sự thật. Ngay tối hôm qua, mẹ đã phát hiện ra mảnh vỡ của chú lật đật rồi. Và nhìn ánh mắt con là mẹ đã hiểu ra sự việc. Mẹ chỉ chờ con nói cho mẹ điều đã xảy ra mà thôi. Thực sự, suốt đêm qua đến nay mẹ đã rất buồn, vì nghĩ rằng con của mẹ không phải là người trung thực. Nhưng hành động này của con đã khiến mẹ vui lắm. Vì con của mẹ thật dũng cảm”. Nói rồi, mẹ cười dịu dàng vuốt lấy tóc em.

Sau sự kiện lần đó, mẹ định vất chú lật đật bị hỏng đi. Nhưng em đã xin lại, cất vào một chiếc hộp để giữ nó làm kỉ niệm. Để mãi không quên lần lỡ khiến mẹ phải buồn này. Em luôn tự nhủ, sẽ mãi luôn là một người con trung thực, ngoan ngoãn để mẹ luôn được vui vẻ.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 14

Mỗi đứa trẻ đều từng mắc phải lỗi lầm khiến cho bố mẹ cảm thấy phiền lòng. Tôi cũng vậy, nhưng sau đó tôi đã nhận ra được một bài học quý báu.

Tôi vốn là một cậu bé khá nghịch ngợm, rất thích trò chơi điện tử. Nhưng vì nhà không có máy tính nên thỉnh thoảng vào cuối tuần, tôi thường cùng với các bạn rủ nhau ra quán chơi. Con trai chúng tôi một khi đã ngồi trước màn hình máy tính là dường như quên hết mọi chuyện.

Tối hôm đó là thứ hai đầu tuần. Trong khi ngồi học bài mà đầu tôi cứ nghĩ đến trận đấu ngày hôm qua với Hùng - cậu bạn thân cùng lớp cũng đam mê trò chơi điện tử giống tôi. Càng nghĩ tôi cảm thấy không phục vì bản thân chơi giỏi hơn bạn ấy. Không! Phải tập dượt cho thành thạo để chiến thắng, để “dằn mặt” cho Hùng “đỡ kiêu ngạo”. Trong óc tôi chợt nảy ra một ý. Tôi đứng lên, gấp sách lại rồi nói với mẹ:

- Mẹ ơi ! Bài Toán này khó quá ! Mẹ cho con sang nhà Hùng để hỏi, mẹ nhé!

Mẹ đồng ý và dặn tôi về sớm. Tôi liền chạy vụt đi. Nhà Hùng ở cuối phố, cách nhà tôi chỉ vài trăm mét. Qua mấy điểm chơi điện tử, chỗ nào cũng lố nhố người. Lấm lét nhìn quanh, không thấy ai quen, tôi rẽ vội vào quán điện tử. Ngồi vào bàn, tôi cảm thấy phấn chấn lạ lùng, mải chơi đến quên cả thời gian. Chợt một bàn tay vỗ nhẹ vào vai khiến tôi giật mình:

- Nghỉ thôi cháu! Muộn quá rồi!

Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Đã hơn mười một giờ rồi. Tôi sợ hãi đứng dậy trả tiền rồi ra về.

Lòng đầy lo lắng, tôi vừa đi vừa tìm cách đối phó nhưng nghĩ mãi không ra. Bất chợt, có tiếng xe máy dừng ngay bên cạnh và giọng nói nghiêm túc của bố tôi cất lên:

- Tuấn, mau lên xe!

Hai đầu gối bủn rủn, tôi đứng như trời trồng, miệng lắp bắp:

- Bố… bố… đi tìm con ạ?

- Đúng vậy! Mẹ nói là con đến nhà Hùng nhờ bạn giảng bài, nhưng muộn quá không thấy con về nên nhờ bố đi đón con.

Giọng bố rất bình thản nhưng tôi biết là bố đang kìm nén cơn giận dữ. Một nỗi sợ hãi ghê gớm khiến em choáng váng. Như một cái máy, tôi leo lên xe để bố chở về nhà. Khi về đến nhà, tôi thấy mẹ vẫn chưa đi ngủ mà đang ngồi đợi mình. Chắc chắn mẹ đã rất lo lắng cho tôi. Tôi liền cảm thấy thật có lỗi. Bước vào nhà, tôi liền xin lỗi bố mẹ, rồi thành thật kể lại mọi chuyện. Bố liền nói với tôi:

- Tuổi trẻ thường hiếu thắng, thích hơn thua với bạn bè. Đó không phải là điều gì sai trái. Nhưng việc con nói dối mẹ để đi chơi là điều không đúng. Việc chơi game, bố mẹ không phản đối nhưng nếu con chơi quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe, hay việc học tập. Bố hy vọng con sẽ ý thức được điều đó!

Nghe xong, tôi nhận ra sai làm của mình. Tôi liền hứa với bố mẹ sẽ không tái phạm cũng như cố gắng học hành chăm chỉ hơn. Đây quả là một bài học đáng nhớ dành cho tôi.

Kể lại một trải nghiệm buồn của em - mẫu 15

Cuộc sống của mỗi người không thể chỉ toàn may mắn mà không gặp những khó khăn, vấp ngã hay thất bại. Em cũng vậy, sau bao năm tháng điểm thành tích của e rất cao thì đến kết quả thi giữa kì năm lớp 6, em đã bị tụt dốc và bị điểm kém một cách trầm trọng.

Kết quả ấy tuy nó chỉ ở một môn nhưng nó đã kéo kết quả thành tích cả năm của em xuống. Khi biết mình sắp thi giữa kì, em đã rất tự tin với môn Toán vì trên lớp em học khá hiểu bài và làm bài tập cũng ổn. Vì vậy, khi về nhà em không ôn lại môn Toán nữa, em dành nhiều thời gian cho chơi và ngủ, nghỉ hơn. Rồi kì thi đó đã đến, em vào phòng thi với tư thế sẵn sàng chiến đấu với những con số. Khi chưa phát đề, em còn cười nói vui vẻ với những bạn cùng phòng và tâm thế vẫn rất tự tin. Những đến khi giám thị phát đề, em nhìn qua một lượt, không một câu nào em nhớ cách làm, hoặc em chỉ nhớ một vài bước mà quên mất cách trình bày. Lúc đó, em cực kì bối rối rồi em ngồi suy nghĩ cách làm nhưng do lâu ngày không ôn lại môn Toán nên em không tài nào nghĩ ra cách làm bài nào cả. Em bắt đầu nghĩ đến cách quay cóp bài của các bạn bên cạnh rồi em ngó nghiêng nhìn bài các bạn xung quanh. Giám thị thấy thế nên đã nhắc nhở em và vì thành tích của em trước đó cao nên khi bị nhắc một lần, em cũng không dám ngó nghiêng nữa mà ngồi yên nghĩ ra cách làm. Nhưng lúc đó, vì sự chủ quan không ôn bài kĩ nên em ra khỏi phòng thi với hai từ "Thất vọng". Em không ngờ, với môn em tự tin nhất như vậy mà em lại không làm được.

Để rồi, đến khi có kết quả môn Toán giữa kì, đúng với quá trình học của em, em chỉ được 5 điểm. Một số điểm thấp nhất trong hồi cấp 2 của em, lúc đó, em chỉ biết khóc và trách bản thân. Em trách bản thân vì sao lại chủ quan như vậy, không lo học mà chỉ ham chơi, để rồi giờ đây, kết quả nó thấp đến tệ hại. Em lúc đó chỉ ước: "Giá như mình cố gắng chăm học, không chủ quan với những môn mặc dù mình học khá ổn môn đó, ước được quay lại khoảng thời gian ôn thi đó để em làm lại từ đầu". Nhưng đó chỉ dừng lại ở hai từ "Giá như", nó không thể thành hiện thực được. Khi biết điểm giữa kì em chỉ được 5 điểm, bạn bè em ngỡ ngàng và bất ngờ vì con số ấy. Đồng thời, thầy cô dạy em môn Toán với bố mẹ em cũng không tin được vào mắt mình. Một người trước giờ luôn 9, 10 điểm môn Toán mà giờ đây chỉ có 5 điểm giữa kì. Em đã làm mọi người thất vọng về mình. Kết quả đó đã khiến em có những suy nghĩ khác về quá trình học tập.

Từ kết quả kém môn Toán lần đó, em đã không còn chủ quan với môn học nào nữa, em biết cố gắng, phấn đấu trong quá trình học tập cũng như quá trình ôn thi hơn. Từ đó, em luôn trau dồi thêm kiến thức để về sau sẽ không phải dùng hai từ "Giá như" trước đó nữa. Qua câu chuyện của chính em, em nhận thấy quá trình học tập và ôn luyện là rất quan trọng, nó sẽ quyết định đến kết quả học tập của mỗi người. Vì vậy, mỗi người chúng ta không nên vì một sự chủ quan rằng môn này mình học ổn rồi, điểm cao rồi mà lơ là, không ôn tập kĩ.

Hãy cùng nhau xây dựng kế hoạch học tập phù hợp, có những biện pháp và cách học hiệu quả để về sau, thành quả sẽ khiến chúng ta vui mừng và tự hào. Từ đó mà chúng ta sẽ trở nên vui vẻ, không phụ sự kì vọng của bạn bè, thầy cô cũng như gia đình. Cũng vì kết quả bị điểm kém đó đã giúp em nhận ra được khuyết điểm và cách khắc phục phù hợp với bản thân mình.

 

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 12 sách mới các môn học